Chơi sợp quá nhỉ, người như thế này chẳng có tương lai gì đâu?
*Lưu ý: Tất cả các Men nên tránh xa những kẻ như thế này^^!
Tôi học lớp 11, đã ngủ với 11 gã đàn ông!
Lớp 9... người yêu tôi khi ấy, chỉ hơn tôi một tuổi thôi, anh ấy cũng chỉ là một đứa trẻ. Chúng tôi quan hệ với nhau ngay sau vài tháng yêu nhau. Bởi vì cả hai đều cho rằng, điều đó quá đỗi bình thường, khi chúng tôi là những “người hiểu biết”...
Câu chuyện thật của tôi
Tôi lớn lên bình thường, bố mẹ không quá yêu chiều nhưng chưa bao giờ là những người không tâm lý. Tôi sống đầy đủ, gia đình không nghèo và chưa phải thiếu thốn bất kỳ một thứ gì.
Tôi không quá ngoan nhưng cũng không hư, so với một đứa con gái, có lẽ là tôi hơi bướng một chút, học lực tôi tốt và những mối quan hệ bạn bè luôn cởi mở - tôi hoà đồng.
Tôi đã từng như thế, đó là khoảng thời gian đã qua không một chút sóng gió gì. Bây giờ, tôi đã khác, là một đứa con gái 17 tuổi, tôi đã khác trước rất nhiều rồi.
Tôi yêu khi mới học lớp 9, điều đó là thay đổi lớn nhất cuộc đời tôi. Một sự hưng phấn mới lạ. Người ta thì vẫn cứ hay nói là, trẻ con, ko bao giờ biết yêu thực sự cả.
Nhưng, tôi tin là khi đó, tôi đã biết yêu thực sự rồi. Hay ít ra, là lúc đó, tôi đã yêu đủ nhiều để bây giờ, cảm thấy trong lòng mình một vết xước quá sâu của những thứ lướt qua gọi tên là “kỷ niệm”.
Lớp 9, thì còn quá non nớt phải không? Chắc non nớt đủ nhiều để hồn nhiên. Tôi cũng có quá nhiều điều chưa biết. Người yêu tôi khi ấy, chỉ hơn tôi một tuổi thôi, anh ấy cũng chỉ là một đứa trẻ. Chúng tôi quan hệ với nhau ngay sau vài tháng yêu nhau. Bởi vì cả hai đều cho rằng, điều đó quá đỗi bình thường, khi chúng tôi là những “người hiểu biết”.
Báo chí nói nhiều về tình yêu giới trẻ, những thứ này nọ, nguy hiểm khi quan hệ…v.v nhưng đối với chúng tôi khi ấy, những điều đó thật ngớ ngẫn và chỉ dành cho những kẻ “ngu ngốc”. Còn chúng tôi?
Chúng tôi biết, chúng tôi hiểu, tự cho rằng mình thông minh khi đang “quá dễ dãi”. Và chúng tôi đã ngủ với nhau, vì anh ấy “cho rằng” anh ấy sẽ yêu được tôi mãi mãi.
Chỉ vài tuần sau khi chúng tôi lần đầu tiên quan hệ, chỉ vài tuần sau khi tôi đánh mất cái mà người ta gọi là “đời con gái” vào tay anh. Anh ra đi, ra đi ở đây mang một nghĩa không hề cầu kỳ, chỉ đơn giản là anh ta bỏ tôi, như kiểu trẻ con chán đồ chơi vậy.
Tôi không khóc, tôi không buồn, tôi không đau khổ. Đối với tôi khi đó, có những sự mơ hồ, căm ghét anh vì sự ruồng rẫy đó nhiều đến mức khiến tôi cảm giác rằng anh không xứng đáng với những gì tôi đem cho. Đó là tôi nghĩ thế! Cái cảm giác bị bỏ rơi khi còn quá… trẻ đã khiến tôi “ngã” mãi đến tận bây giờ.
Và cứ như thế, suốt 3 năm nay, tôi đã quan hệ “thử” với biết bao nhiêu người con trai khác, khoảng 11, 12 người… Đấy là tôi nhớ thế, có khi, còn nhiều hơn ấy chứ. Tôi luôn bỏ họ trước khi họ bỏ tôi, như một sự đề phòng cần thiết vì đã từng bị người ta bỏ rơi khổ sở.
“Hồn nhiên đánh mất” bởi lần đầu tiên bỡ ngỡ… để giờ đây tôi mang những tiếng thở nặng nề. Đã có những ngày dài đằng đẵng tôi nằm trơ trọi nước mắt khô. Mới 17 tuổi, sao tôi khinh bỉ bản thân mình đến thế? Tôi ngủ với đàn ông chẳng vì một lý do gì, cứ dễ dãi như một “nhu cầu” mà tự nhiên tôi thậm chí không hề thấy thích!
Tôi muốn dừng lại, nhưng với cái ý nghĩ, “mất rồi” thì bao nhiêu lần chả thế, với ai chả thế, và với bao nhiêu người có quan trọng gì? Thế là, tôi lại tiếp tục quăng mình đi… Tôi đang trả giá trong một sự “hưởng thụ” lạ lùng…Có lẽ…
Vẫn mặc đồng phục, vẫn áo trắng tinh, vẫn cái vẻ tinh khôi đến trường như thế, nhưng tôi đã … khác xưa quá nhiều rồi…Tôi đang hối hận ư? Tôi viết ra để làm gì? Để cảm thấy mình… đáng khinh quá sao?
P.T. L gửiView more random threads same category:
Chơi sợp quá nhỉ, người như thế này chẳng có tương lai gì đâu?
*Lưu ý: Tất cả các Men nên tránh xa những kẻ như thế này^^!
Marcos (07-03-2010)
Sao bác lấy tên là Holmes mà nhìn sự việc chỉ ở 1 khía cạnh vậy.
Tình dục cũng có khả năng gây nghiện ko kém gì các chất kích thích khác.
Việc yêu từ năm lớp 9 có thể đã khiến hormon sinh dục trong cơ thể tăng cao đột biến kèm theo việc quan hệ tình dục quá sớm--> gây nghiện.XXX có sự tác động “gây nghiện” mà quá trình của nó giống như việc gây nghiện của cocain và các chất kích thích khác. Tình trạng nghiện này khiến vùng não giữa bị nhỏ lại --> suy giảm tế bào não.
Việc suy giảm tế bào não sản sinh ra chất amine, hoá chất gây kích thích cảm giác thích thú, còn làm rối loạn tín hiệu thần kinh trung ương.
--> Gây ảo giác , mất khả năng tự chủ,...
Tất nhiên lỗi là ở cô gái đó, nhưng việc xa lánh là điều ko nên. Bởi nếu làm thế thì chỉ tạo điều kiện để bọn mại dâm thu nạp thêm 1 công cụ sinh tiền đồi bại thôi !
Marcos (07-03-2010)
@luc13: Hoan nghênh bạn đến với 4rums.
Mình cảm thấy bài trả lời của bạn rất hay, đó cũng là ý của mình khi chia sẻ câu chuyện này, ít người có thể hiểu được
Còn một nguyên nhân nữa đó là do tâm lý, do lần trước bị bỏ rơi sau khi quan hệ nên sinh ra tâm lý muốn trả thù đời.
Thám tử phải nhìn vào bên trong với nhiều khía cạnh thì mới biết được sự thật bên trong nó thế nào, điều mà không phải ai cũng có thể làm được
Chúc bạn một ngày vui vẻ![]()
thay đổi nội dung bởi: Marcos; 07-03-2010 lúc 05:51 PM
Nghiện có thể cai.
Mất có thể tìm.
Cô gái kia hoàn toàn hiểu đó là một việc sai lầm mà vẫn cứ đi vào tội lỗi thì chỉ là một kẻ hèn yếu, không dám bước vào tương lai và quên đi quá khứ. Cô gái kia chỉ biết làm khổ đời không chỉ của mình mà của người khác, cô ta đã từng đau khổ như thế nhưng tại sao lại không nghĩ đến có nhiều chàng yêu thật sự cũng đang đau lòng giống như cô trước kia.
Holmes "mù tịt" về mấy vấn đề này nên nói hơi có chút chủ quan, mong thông cảm^^!
Uh, k lẽ thấy người ta như vậy mà mình lại dửng dưng sao. Nhớ trong tập nào Conan có nói cái gì gì gì đó mà đại loại là k nên dồn tội phạm vào chân tường --> làm cho ngừi ta phải làm điều dại dột. Tốt hơn hết, với cương vị của ... một thám tử tương lai, mọi ngừi hãy cảm thông và sẻ chia với cô ta.
Đúng òi, thường thì Conan sẽ tìm hiểu động cơ gây án trước, rùi mới tới hung thủ và cuối cùng là bằng chứng. Nói vậy không bik đúng không nhỉ, sai thì bỏ qua nhé...
Khi ta loại trừ những điều không thể, thì điều còn lại, dù tưởng chừng như không thể có, nhưng điều đó chính là sự thật.
Sherlock Holmes
Sự thật luôn chỉ có một.
Trong phá án không có thắng thua, thành bại, chỉ có một điều là sự thật.
Shinichi Kudo
Đó là tập mà Hejji lần đầu xuất hiện, vụ đó hình như là bà vợ giết ông chồng rồi đổ tội cho người cha và là tập ta biết được rượu Trung Quốc có thể lầm mất tác dụng của thuốc teo nhỏ, nhất thời quên mất số tậpUh, k lẽ thấy người ta như vậy mà mình lại dửng dưng sao. Nhớ trong tập nào Conan có nói cái gì gì gì đó mà đại loại là k nên dồn tội phạm vào chân tường --> làm cho ngừi ta phải làm điều dại dột. Tốt hơn hết, với cương vị của ... một thám tử tương lai, mọi ngừi hãy cảm thông và sẻ chia với cô ta.
Hoan nghênh bạn đến với 4rumsĐúng òi, thường thì Conan sẽ tìm hiểu động cơ gây án trước, rùi mới tới hung thủ và cuối cùng là bằng chứng. Nói vậy không bik đúng không nhỉ, sai thì bỏ qua nhé...
Thật ra nếu đọc bài này ta sẽ thấy cô gái đã biết và hối hận rồi, nếu không sẽ không viết bài này. Ta nên chia sẻ và thông cảm hơn là phán xét![]()
Theo tui , thì là do cô gái này thiếu tình cảm thôi , nên muốn tìm 1 tình cảm mới ( với 1 ý nghĩ ngây thơ ) đã gây ra bao chuyện ...
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Bookmarks