Phần ko wan trọng, ko cần đọc cũng được.Spoiler
Mình thử phân tích (đoán) 1 chút về nhân cách và những hành động của N:
Cái này có vẻ như bị ám thị (ko chắc lắm). Phụ nữ thường dễ bị ám thị hơn đàn ông vì họ có năng lực đồng cảm cao hơn nhưng trường hợp này thì có lẽ phản ứng của N hơi quá so với bình thường.Tất nhiên nếu chỉ dựa vào 1 chi tiết như thế thì khó có thể kết luận được, nhưng còn nhiều đoạn khác bên dưới cũng chỉ ra điều này.
Những người dễ bị ám thị kiểu này thường có nhân cách yếu, rất nhạy cảm với những kích thích từ môi trường xung quanh, dễ bị người khác chi phối và khó làm chủ cảm xúc của mình. Nếu ko gặp được điều kiện phát triển phù hợp họ sẽ có xu hướng xa lánh và hạn chế các mối quan hệ, cá tính ko được phát triển đầy đủ nên có phần trẻ con so với những người cùng độ tuổi (có thể nhận thấy rõ nhất thông qua việc thiếu hụt các kỹ năng xã hội, giao tiếp thường thiếu tự nhiên).
Trầm cảm ko phải là nguyên nhân sâu xa mà là kết quả của 1 vấn đề tâm lý nào đó nghiêm trọng hơn.
Ở đây có 1 cơ chế phòng vệ tâm lý khá mạnh. Sự mắc cỡ ở người bình thường cũng là cơ chế phòng vệ nhưng ko mạnh bằng trường hợp này. Thông thường với những người mà N quý mến và tin tưởng thì họ rất có ảnh hưởng với chị ấy, ví dụ như trêu chọc thoải mái (như việc bạn vờ đút cơm chẳng hạn). Nhưng có những vấn đề dù có ép buộc cũng rất khó, như việc chính thức chấp nhận 1 mối quan hệ với V, N cảm thấy khó khăn vì chị ấy sợ, mặc dù trong lòng N chắc chắn đã chấp nhận V.
Chỗ này mình suy đoán như sau: Khi chính thức chấp nhận 1 mối quan hệ tức là sẽ phải đảm nhận 1 vai trò mới. Nếu chủ thể cảm thấy mình ko có đủ khả năng, nghĩ rằng mình sẽ thất bại khi đảm nhận vai trò đó thì sẽ dẫn đến sự thoái thác vì ko cảm thấy an toàn. Nếu N có thể khoác tay V ra ngoài đường 1 vài lần, nói với V những lời yêu thương 1 vài lần, và xưng anh - em với V 1 vài lần thì cũng là chỉ là miễn cưỡng, có thể chị ấy sợ rằng sau 1 vài lần đó sẽ phải thực hiện thêm rất nhiều lần nữa. Với 1 đôi yêu nhau thì đó là những hành động thể hiện tình cảm rất tự nhiên nhưng có thể N ko coi đó là tự nhiên mà là 1 cái gì đó dẫn đến mất kiểm soát bản thân (yếu đuối hơn), ko còn là chính mình nữa. Khi người ta đã tìm ra 1 phương thức để kiểm soát nỗi sợ thì từ đó về sau người ta sẽ bám chặt lấy nó như phao cứu sinh vậy. Đối với 1 số người, họ hình thành những nguyên tắc sống từ đó, điều này có vẻ lý trí nhưng thật ra chỉ để che giấu nỗi sợ 1 cách hợp lý. Cơ chế phòng vệ là như thế, vấn đề là phải tìm ra được nỗi sợ đó là gì và xuất phát từ đâu.
Ngoài ra có thể còn 1 lý do nữa có liên wan là N cảm thấy mình ko xứng với V.
-> Cộng thêm chi tiết ko dám khoác tay ở trên thì có vẻ như N sợ việc đụng chạm cơ thể với người khác.
Do đó mình nghĩ N có vấn đề trong việc gắn bó với người khác. Điều này có thể xuất phát từ 1 tổn thương tâm lý từ nhiều năm trước đó, đại loại như N đã gặp trục trặc trong 1 mối quan hệ với 1 ai đó rất gắn bó với mình và gây cho N 1 vết thuơng tâm lý khiến chị ấy ko muốn gắn bó với ai nữa, trong khi thật ra N rất khao khát sự wan tâm, chăm sóc. Vết thương này sẽ càng gây ra sự hụt hẫng lớn hơn khi người gây ra nó là 1 thành viên trong gia đình, thường là cha mẹ và bắt đầu từ thời thơ ấu. Đối với 1 đứa trẻ thì sự gắn bó mật thiết đầu tiên thường là những cái ôm ấp đầy yêu thương của cha mẹ. Nhưng nếu vì 1 lý do nào đó mà cha mẹ ko thể hiện tình cảm của mình đủ để đứa trẻ cảm nhận sự yêu thương hoặc đánh đập trẻ thì đứa trẻ sẽ ko tin tưởng và xa lánh họ. Dần dần nó sẽ thiết lập các mối quan hệ xã hội khác theo kiểu đó: Sợ bị tổn thương nên lảng tránh sự thân thiết.
Lý do gia đình chỉ là 1 khả năng. Còn rất nhiều khả năng khác như những thay đổi của tuổi dậy thì, các mối quan hệ ở trường học,..., tất cả đều có thể dẫn đến sự tổn thương trên. Tuy nhiên, có 1 điều mà mình có thể chắc chắn là gia đình của N ko phải là chỗ dựa tinh thần lý tưởng cho chị ấy, vì N ko có biểu hiện ỷ lại mà là có khoảng cách mọi người (ví dụ như ko tâm sự với bố mẹ cũng là 1 khoảng cách đáng wan tâm).
Bất kỳ vết thương nào cũng có thể lành được nếu được chữa trị 1 cách kịp thời và hợp lý. Ở đây N cũng như gia đình của chị ấy đã ko tạo ra những thói wen tích cực để xóa dần vấn đề của N.
+ Đau bụng hoặc ốm khi thi là 1 phản ứng khá phổ biến ở nhiều đứa trẻ. Vì những đứa trẻ này sợ những áp lực do thi cử gây ra nên đã tự hình thành 1 cơn đau bụng, là 1 lý do hợp lý để ko phải thi nữa. Có thể ban đầu chỉ là ước muốn của trẻ (chưa có cảm giác đau) nhưng dần dần do sự tự kỷ ám thị nên cơn đau hình thành thật. Trong nhiều trường hợp đây là triệu chứng tâm thể, nghĩa là cơn đau do tâm lý gây nên nhưng trên thực tế lại ko có bất kỳ tổn thương hay rối loạn cơ thể nào, và khi ko phải thi nữa thì tự nhiên hết đau bụng. Nó thể hiện sự yếu đuối muốn chạy trốn của N khi phải đối mặt với áp lực từ cuộc sống.
+ Việc đỏ mặt khi bị cả nhà chọc đưa V về ra mắt cũng có thể giải thích tương tự là do sự yếu đuối, mà nó thực sự là 1 vấn đề tâm lý chứ ko phải yếu đuối thông thường hoặc thiếu kỹ năng xử lý tình huống. 1 người bình thường trong tình huống này cũng có thể đỏ mặt nhưng nó cũng ko gây ra trở ngại gì lớn lao như kiểu ko ăn được nữa. Có thể N biết mọi người đang trêu mình nhưng ko thể nào xua đi cái cảm giác rằng đó là 1 chuyện gì đó nghiêm trọng.
Nóng tính là 1 cái gì đó mạnh mẽ, thể hiện cái tôi nhiều hơn, nhưng đồng thời nó cũng thể hiện nỗi sợ. Khi N giận người khác thì im lặng và bỏ đi, còn giận V thì chị ấy nói thẳng vì 2 người thân thiết với nhau và N cảm thấy an toàn khi bộc lộ cơn giận của mình với V mà gần như ko phải đề phòng gì cả. Nỗi sợ khi bộc lộ cơn giận ở đây là sợ mất V, người mà N coi là rất wan trọng với mình.
Chính vì vậy mà khi 2 người cãi nhau thì N sẽ đứng trước 1 áp lực rất lớn và do stress nên mới có những hành vi bất thường này:
Dường như khi mất V, tạm thời N chẳng còn sợ hay wan tâm đến điều gì khác. Việc trưng ra những hình ảnh rùng rợn có vẻ mang tính thách thức trẻ con để khẳng định rằng mình đã mạnh mẽ hơn (nhưng thật ra bản chất bên trong vẫn thế), và đối với 1 cô gái trong tình huống này thì nó còn có ý nghĩa là lôi kéo sự wan tâm, chú ý của người khác, đặc biệt là với V.
Phần wan trọng, phải đọc:
Spoiler
Ở trên mình đã phân tích rất nhiều nhưng tất cả những cái đó chỉ để tham khảo thôi.
- Thứ nhất, nếu N và V vẫn tiếp tục mối quan hệ chỉ sẽ chẳng dẫn đến đâu cả, cả 2 sẽ đều khổ. Theo mình V k phải là người có lỗi chính vì N là trường hợp đặc biệt. Nhưng V nên hành động có trách nhiệm trong chuyện này.
- Thứ 2, đúng là N có nguy cơ làm chuyện gì đó ko hay lắm nhưng đây là dịp để chị ấy trưởng thành hơn. V rất wan trọng đối với N và khi phải đối mặt với nguy cơ mất đi 1 người wan trọng như thế, N sẽ làm những việc mà trước đây chị ấy ko làm, sẽ có những suy nghĩ mà trước đây chị ấy chưa từng nghĩ đến. Vấn đề là N cần có 1 người luôn ở bên cạnh để chia sẻ, wan tâm, động viên, và cũng để phòng ngừa những chuyện ko hay nữa. Người này có thể là V hoặc bạn vì 2 người được N tin tưởng. Nếu 2 người chia tay thì tất nhiên V ko thể ở bên N được rồi, vì vậy có lẽ bạn sẽ là người đảm nhận vai trò này.
Điều wan trọng nhất là phải tạo được những thói wen tích cực ở N. Giai đoạn chia tay và sau chia tay chắc chắn là 1 khoảng thời gian rất khó khăn với N và cả những người bên cạnh chị ấy, nhưng nếu biết tận dụng nó sẽ mở ra nhiều cơ hội mới đối với N trong cuộc sống. Thường thì người ta sẽ có xu hướng quên đi chuyện đau buồn cùng với 1 số thói wen, sự vật liên wan đến chuyện ấy. Nếu trước kia những mối quan hệ của N ko khiến chị ấy trở nên mạnh mẽ thì bạn sắp có cơ hội tập cho N những thói wen mới, thay đổi nếp suy nghĩ của chị ấy.
Theo kinh nghiệm của mình, liều thuốc tốt nhất để dứt hẳn đau buồn vẫn là tìm được 1 người con trai khác iu chị ấy, nhưng cái này có lẽ phải trông chờ vào duyên số thôi. Và nếu tình hình đã như thế thì việc N lớn tuổi sợ lỡ thì con gái cũng ko hẳn quá nghiêm trọng, sống hạnh phúc còn wan trọng hơn. Mình hy vọng bạn hoặc ai đó có thể giúp N vượt qua chính bản thân mình để tìm kiếm 1 cuộc sống mới có ý nghĩa hơn.





LinkBack URL
About LinkBacks
) . Chuyện quá khứ của 2 người tui không biết nhiều , chỉ biết là không biết tự bao giờ họ thương nhau thế thôi :-j . Và đây cũng là mối tình đầu đời của 2 người . Theo tui , N là một cô bé ít nói , và rất hay mắc cỡ
, yếu . Có bữa , ngồi chung bàn ăn cơm , tụi tui giỡn nhau bên đây mà bên kia N ... lại nhột
( dễ thương ghê ) . Bởi vậy hồi đó tui ỷ thế cũng ... chọc N quài . Có bữa tui phá , giả bộ đút cơm cho N ăn , thế là thằng V nó ...ghen
. [ thiện tai , tại thiên
. N cũng hay bị stress , và hay than đau bụng , nhất là những lúc thi cử (tui nghĩ là do bị stress làm đau bụng luôn) . Nói chung thằng V nói với tui là 2 người wen sau này cũng y chang như lúc trước khi quen . Nhỏ em họ của N cũng bảo với tui là , hồi lúc mới quen thằng V , cả nhà chọc N dẫn về ra mắt thì mặt N đỏ đùng đùng ( đỏ thật sự ) , ngại đến nỗi không ăn được nữa luôn =.=" .
. Nó kiềm không dc , và dĩ nhiên là sau đó nó bị hội con gái tống thư chửi đủ điều [ điều oan ức nhất là mình bị chửi lây
Trả Lời Với Trích Dẫn



. tui có thể làm 1 ng bạn để N "trút bầu tâm sự" nhưng về việc làm 1 bờ vai rắn chắc khác cho chỉ dựa vào thì có lẽ là ko dc rồi
, dạo này tụi tui (ko có thằng V.) rủ N chơi cờ tỉ phú online và chị ấy chịu chơi rồi
)
thật ra cách tốt nhất theo Mar nghĩ là cứ nên giúp họ xích lại gần nhau hơn, nếu quả thật ko được thì mới chia tay. Còn thắc mắc gì nữa thì post nhé. Mar sẵn sàng chia sẻ 

Bookmarks