Thấy mọi người mấy nay có nhiều án nên Cherry cũng thử sức với dạng án hơi bị dài một chút (hơi giống truyện ngắn ), các bạn chịu khó đọc chút xíu nhá, như vậy sẽ dễ tìm ra hung thủ hơn. Văn hơi dở một chút, bạn nào đọc có ý kiến thì nhận xét dùm mình hen. ^^
Poirot ngồi trầm ngâm nhâm nhi tách cafê và đưa con mắt nhìn ra ngoài con phố yên bình. Đã lâu rồi ông không có được cái cảm giác thanh bình như thế này. Nhớ lại những ngày ông còn ở trong cục cảnh sát, mỗi ngày phải đối mặt với hàng tá công việc, với những tên tội phạm và những vụ án gần như khiến ông không còn thời gian để nghỉ ngơi. Nhưng khoảng thời gian ấy lại là lúc ông cảm thấy tuyệt vời nhất trong cuộc đời ông. Giờ đây ông có muốn bận rộn như thế cũng không còn được nữa. Đang lang mang với những suy nghĩ của mình thì tiếng của tên hầu làm ông quay trở về với thực tại :
- Thưa ông, đã đến giờ dự buổi đính hôn của bà Maria rồi ạ !
- Ồ ta quên khuấy đi mất, để ta chuẩn bị một chút rồi ta xuất hành ngay.
Hiện giờ Poirot đang đứng tại ngôi nhà khá cổ kính nhưng rất sang trọng nằm cách xa thị trấn khoảng hơn nửa tiếng đi xe ngựa.Chủ ngôi nhà là một người đàn bà chưa chồng nhưng lại giỏi kinh doanh nên giàu có nổi tiếng nhất thị trấn.
- Ôi chào ngài thanh tra Poirot kính mến, tôi ngưỡng mộ danh tiếng của ngài đã lâu, quả thật là một vinh hạnh của tôi khi mời được ngài đến đây chung vui với tôi ngày hôm nay._ Bà Maria trong bộ váy trắng tươi cười nói .
- Chà, tôi đã thôi không là thanh tra cách đây 2 tháng rồi thưa quý bà đáng mến. Mà được mời đến đây phải là vinh dự của tôi mới phải chứ. Nhờ có ông bạn già Grove mà tôi và bà mới có cơ hội gặp nhau ngày hôm nay, ông ấy đã giới thiệu với tôi về bà.
- Vâng chính tôi đã nhờ vả ông ấy đấy, à mà ông ấy đang đến kìa, các ngài cứ tự nhiên đi nhé tôi phải bận tiếp khách đang đến, chúng ta sẽ nói chuyện sau nhé.
- Vâng chào bà !
Ông Poirot đứng nhìn người phụ nữ đang dần bước đi trước mắt ông và thầm nhận xét : “ Một quý bà đã ngoài 50 nhưng quả thật vẫn còn rất quyến rũ ”.
- Này đang suy nghĩ gì thế ông bạn, bà ta đã có vị hôn phu rồi đấy nhé, và hôm nay là lễ đính hôn của họ ! _ Grove nói pha lẫn giọng cười châm biếm của ông hệt như ngày xưa.
- Ôi tôi rất rõ thưa ông, và tôi không hề có ý nghĩ gì với bà ấy giống với ý nghĩ của ông đâu, tôi chỉ thắc mắc về người đàn ông của bà ta thôi trông cậu ta hình như không lớn hơn tôi và anh.
- Đó là Ceaver nhỏ hơn bà ta đến hơn chục tuổi, là một phi công trẻ tài giỏi đấy anh bạn ! Tôi cũng không biết bằng cách nào mà anh ta có thể chinh phục được trái tim nổi tiếng sắt đá, lạnh lùng ấy !
Poirot ánh mắt lúc này đây không còn chú ý đến anh chàng phi công ấy mà tia góc nhìn sang phía bên kia chỗ người phụ nữ khoảng trạc ngoài 40 đang đưa con mắt nhìn không mấy thiện cảm về phía Ceaver. Như hiểu được sự tò mò của Poirot, Grove giải thích :
- Bà ta là em họ của bà Maria_ Cavendish , là người phản đối kịch liệt hôn sự này_ bà ta cho rằng Ceaver chỉ thương tiền của chị mình, tất nhiên mọi người trong nhà ai cũng có đồng ý kiến như vậy nhưng chỉ có bà ta là người dám đứng ra lên tiếng. Mặc dù vậy bà Maria bỏ ngoài tai mọi thứ bởi vì từ trước đến giờ có bao giờ bà ta nghe ai đâu, mà nhất là với người em họ của bà.
- Ồ thế à, vậy còn chàng thanh niên đang trầm ngâm kia thì sao, cậu ta là ai ?
- À Wallon, con nuôi của bà Maria, có vẻ như tính cách của cậu ta không hợp với bà Maria lắm nên thường xuyên đi vắng thỉnh thoảng mới về, hình như dạo gần đây cậu ta đang thiếu vốn làm ăn nên quay về tính mượn tiền của mẹ nuôi mình.
Đang trò chuyện thì bỗng có tiếng rơi vỡ phía nhà bếp làm hai ông chú ý. Giọng của một người đàn bà lớn tuổi quát:
- Veronica ! Cô làm cái quái gì thế, có mấy cái tách cũng giữ không xong, cô có biết chúng đáng giá bao nhiêu không !
- Đó là bà quản gia của nhà này Emily, nổi tiếng nghiêm khắc và lạnh lùng, bà đã làm ở đây 10 năm vì vậy bà Maria rất mực tin tưởng bà ấy.Người vừa bị mắng là Veronica _ một người giúp việc trẻ tuổi khoảng chừng 18, 19 tuổi đang lúi húi nhặt mảnh vỡ của những chiếc tách. Gương mặt trái xoan thánh thiện xinh đẹp buồn bã của cô đang rươm rướm nước mắt. Poirot được cho biết cô mồ côi cha mẹ, được bà đem về cưu mang ,làm việc ở đây chỉ mới 1 năm nhưng cô lại rất yêu mến bà chủ của mình . Khi hai người họ đến để nói đỡ cho cô bé, họ nhận được thái dộ thiếu thiện cảm của bà Emily, có vẻ như bà ấy không mấy hoan nghênh hai vị khách này, còn cô gái thì rụt rè thận trọng với chúng tôi.
Từ ngoài sảnh trước, tiếng nhạc đã vang lên, Poirot và Grove cất bước rời khỏi bếp đến nơi hành lễ.Vừa đi Poirot không quên ngoái đầu lại nhìn cô gái trẻ đáng thương thêm lần nữa, nhưng thay vì nhìn thấy gương mặt buồn đáng thương khi nãy lại là một gương mặt hằn học với ánh nhìn toé lửa đang hướng về phía đôi vợ chồng bà Maria…Ông còn chưa hết ngạc nhiên về sự thay đổi chóng mặt kia thì ông cảm thấy có một cảm giác lạnh chạy dọc sóng lưng, nhìn ra phía cửa sổ thì ông giật thót mình khi bắt gặp gương mặt một người đàn ông trung niên gầy gò trắng bệch, ánh mắt đầy ma mị nhìn ông như muốn cảnh cáo điều gì đó.
- Đừng sợ, đấy là ông làm vườn Drubuy đó mà, ông ấy sống rất biệt lập và thường không bao giờ nói chuyện với ai cả trừ bà Maria, không ai biết trong đầu ông ta đang nghĩ cái quái gì. Nghe đám người làm bàn tán rằng trước đây ông từng là người yêu cũ của bà Maria.
Poirot bắt đầu cảm thấy những con người ở đây có gì đó thật lạ lùng , tất cả đều như giữ trong mình một bí mật gì đó. Nói tóm lại cái gia đình này thật quái lạ !
Hai ngày sau buổi đính hôn, Poirot vẫn đang đắm mình trong suy nghĩ về những người trong gia đình bà Maria, thì ông nhận được tin báo : “ bà Maria đã chết vào tối qua ! ”. Vừa bàng hoàng vừa tò mò, máu thám tử trong ông đang nổi dậy, ông lập tức đến nhà bà Maria.
Hiện trường vụ án là phòng ngủ của nạn nhân. Bà Maria chết do bị đâm trúng tim,hung khí chính là con dao gọt trái cây trên bàn, và trên đó chỉ có dấu tay của nạn nhân,. Qua xác định ban đầu, nạn nhân chết vào khoảng từ 21h đến 23h, tất cả nữ trang trên người đều bị lột sạch, trên hai cổ tay nạn nhân có nhiều vết xước. Căn phòng bừa bộn nhiều đồ vật rơi vỡ chứng tỏ đã từng có một cuộc xô xát xảy ra, cửa sổ phòng mở toang, và khả năng trèo lên phòng bằng con đường này là rất dễ. Vào buổi tối hôm ấy, mọi người đều ở trong nhà chỉ trừ ông Ceaver uống rượu với bạn và ông Drubuy mua giống cây, cả hai người đều ở thị trấn vào đêm đó đến sáng mới về. Sau buổi tang lễ là lúc lấy khẩu cung, Poirot được cho phép dự buổi lấy cung :
Đầu tiên chồng tương lai của nạn nhân Ceaver, gương mặt hiện rõ sự thất vọng và có hơi phờ phạc : “ Tôi đã rời khỏi nhà từ chiều vì có cuộc hẹn với mấy thằng bạn ở dưới thị trấn. Nhậu nhẹt mãi đến sáng mới về. Ôi Maria bé bỏng, thậm chí chúng ta còn chưa đăng ký kết hôn kia mà. Sao lại có thể xảy ra chuyện này.”
Cavendish em họ nạn nhân, với gương mặt thất thần, đôi mắt trũng sâu do thiếu ngủ cho biết : “ Đêm hôm đó tôi đi dự tiệc ở dưới thị trấn đến gầnn 23h mới về. Tôi còn nhớ lúc tôi chuẩn bị ngủ thì mới nhớ ra cửa sau chưa đóng nên xuống kiểm tra thì thấy Veronica từ bên ngoài đang mở cửa vào nhà, tôi thắc mắc không biết cô ấy đi đâu khuya như vậy nhưng vì đã thấm mệt nên đành thôi không hỏi và lên phòng ngủ. Khốn khổ thân chị, ôi Maria !”
Wallon con nuôi của nạn nhân, trông cậu ta vẫn bình tĩnh đến kinh ngạc, không có gì là đau buồn cả : “ Từ chiều tôi đã không bước khỏi phòng nửa bước rồi, tôi phát chán khi nhìn thấy cảnh âu yếm của bà ta với người đàn ông đó. Ở mãi trong phòng thấy cũng chán nên tôi đã lái xe đi đến nhà người bạn gái và ở lại đó đến sáng, lúc tôi đi hình như khoảng gần 22h. Có điều làm tôi lưu ý là thỉnh thoảng tôi cũng hay thấy bà Emily lén lút nhìn trộm phòng của mẹ tôi, tôi không hay tò mò nên cũng chẵng hỏi.”
Bà quản gia Emily, vẫn gương mặt nghiêm khắc đó nhưng ánh mắt bà đượm buồn : “ Đêm đó tôi cảm thấy trong người không khoẻ nên đã ngủ sớm, hình như khoảng 21h. Còn lại xảy ra chuyện gì thì tôi không biết gì cả. Tôi cũng có vài điều muốn nói với các ông là có lần tôi thường bắt gặp cảnh Veronica lục lọi phòng ngủ của ông và chủ, tôi đã cảnh cáo nhưng cô ta vẫn tái phạm, không biết cô ta làm cái trò gì nữa.”
Poirot khẽ quan sát bà và ông chợt hỏi
- Bà Emily, cổ tay của bà không sao chứ, bà bị thương à !
- Vâng, tôi bị con chó của bà Maria làm bị thương trong lúc cố lôi nó vào nhà. Ông biết đấy, chẳng biết sao từ khi chủ nó qua đời, nó thay đổi tính nết, suốt ngày cứ chạy quanh quẩn ra chỗ gốc cây táo sau nhà mà không chịu vào nhà. Tôi lôi nó mãi và hậu quả là vết trầy này đây .
Cô người hầu Veronica, khóc sưng cả mắt trong buổi lễ sụt sùi nói : “ Tôi thật không thể tin nổi, sao bà ấy lại chết chứ ! Cả buổi tối tôi chỉ quanh quẩn dọn dẹp mọi thứ trong nhà sau đến tận 23h30 mới lên phòng ngủ, tôi còn chẳng biết bà Veronica đã về từ khi nào. Nhưng có một chuyện tôi cần nói là buổi chiều hôm ấy trông bà Maria rất lạ, trông bà ấy rất giận dữ có vẻ như là đã biết được chuyện gì đó ghê gớm lắm và ra lệnh không cho ai quấy rầy, từ lúc đó tôi đã không thấy bà ấy ra khỏi phòng.”
Cuối cùng là ông làm vườn kỳ bí Drubuy, gương mặt đã ốm nay còn ốm hơn càng khiến cho người ta sợ hãi, đúng như lời họ nói ông là một người không thích nói chuyện: “ Tối hôm đó tôi phải xuống thị trấn mua giống cây mà bà Maria dặn, vì đã quá khuya nên tôi ở nhờ nhà người bạn đến sáng. Chuyện chỉ có vậy, tôi không còn gì để nói nữa.”
Ông chấm dứt câu chuyện bằng giọng nói đầy khó chịu. Buổi lấy lời khai đã xong, Poirot lặng lẽ đứng suy nghĩ bên cửa sổ nhìn ra ngoài phố.
- Thế nào rồi anh bạn, đã tìm được hung thủ chưa nào, tôi tin chắc rằng anh cũng như tôi không tin vào kết luận của cảnh sát rằng đây là một vụ cướp của giết người thông thường._Grove hồ hởi hỏi, con mắt đầy sự hiếu kỳ.
- Ồ không đơn giản đâu anh bạn, có điều này tôi chưa nói cho anh biết rằng ở hiện trường tôi đã tìm được vài thứ thú vị, chính là một mảnh kiếng vỡ nhỏ ở dưới sàn nhà không thuộc đồ đạc trong phòng. Cái thứ hai là một mẩu giấy nhỏ hay chính xác hơn là một góc ảnh bị xé nằm trong tay nạn nhân. Dù nhỏ nhưng nó có thể cho ta biết nhiều thứ đấy anh bạn.
- Thế ư, nghe giọng điệu của anh là tôi biết anh đã tìm được lời giải rồi phải không !
Poirot im lặng không trả lời…Nhưng thật mọi chuyện đâu chỉ đến đó, tối hôm ấy ông nhận được tin người làm vườn nhà bà Maria_ Drubuy đã chết. Ông được phát hiện chết trong tư thế treo cổ, không có dấu vết ẩu đả, kết quả ban đầu cho rằng có thể đây là một vụ tự tử. Theo báo cáo thì ông chết vào khoảng 5h, trước lúc đó khoảng 4h thì ông chở bà Cavendish ra bến tàu dưới thị trấn, sau khi về nhà ông vào thẳng phòng và sau đó không thấy ông trở ra cho đến khi phát hiện ông đã chết. Vào lúc ấy bà quản gia và cô hầu đều khai rằng đang ở dưới bếp chuẩn bị bữa tối, cậu Wallon thì dọn dẹp lại căn phòng của mình, còn ông chồng hờ Ceaver đang thu xếp đồ đạc của mình chuẩn bị dọn ra khỏi căn nhà. Mọi chi tiết có được không nhiều vì vốn bình thường ông sống rất biệt lập nên căn phòng của ông cũng như chủ của nó tách biệt với khu nhà chính nằm ở góc khuất nên ít ai để ý lui tới.
- Poirot, ông nghĩ sao về chuyện này, ông Drubuy có thật tự sát không?
- Đến giờ này tôi nghĩ tôi đã biết được hầu hết câu chuyện của hai vụ án này rồi Grove ạ. Nhưng tôi vẫn cần chứng cứ để buột tội hắn, để tôi nhớ lại xem nào… những lời khai của họ có gì đó không ổn chắc chắn có kẻ đã nói dối, và còn một điểm quan trọng nữa… đúng rồi chính nó…. Ngày mai tôi và anh sẽ quay trở lại nhà bà Maria quá cố để vạch mặt hắn ta, nhớ tập trung mọi người đầy đủ đấy nhé.
8h30 sáng tại nhà bà Maria qua cố, tất cả mọi người đã tập trung đông đủ tại phòng khách chờ nghe kết luận của Poirot. Cavendish, Wallon, Emily, Veronica và … vẫn còn thiếu một người Ceaver.
- Lạ thật sao đến giờ anh ta vẫn chưa đến nhỉ! _Mọi người bắt đầu bực mình vì Poirot yêu cầu phải đông đủ người mới bắt đầu câu chuyện.]
- Tôi nghĩ chúng ta không cần chờ nữa đâu, tôi nhận được tin Ceaver đã gặp tai nạn vào tối hôm qua, chiếc xe anh ấy lái rơi xuống vực và nổ tung. Hiện cảnh sát vẫn đang tìm kiếm thi thể anh ấy._ Grove vừa báo cho mọi người một tin hết sức kinh ngạc, không ai ngờ đến chuyện này.
- Ôi thật khủng khiếp !
- Vậy là không cần đợi cậu ấy nữa, chúng ta nên vào vấn đề chính của buổi hẹn ngày hôm nay thôi._ Cavendish lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
Poirot trầm tư suy nghĩ một lúc trả lời.:
- Thôi được, tôi sẽ cho mọi người câu trả lời của toàn bộ vụ án này...
Phần của Cherry xong rồi, bây giờ là phần của mấy bạn đó, ai có thể giúp thám tử Poirot đưa ra câu trả lời cuối cùng của vụ án !
View more random threads same category:
Bookmarks