Kì 1
**************
Bức tranh cổ bị đánh cắp
**************
Sáng hôm nay, viện bảo tàng JoshLihn mở cửa vào 9h như thường lệ nhưng khách tham quan lại đông hơn mọi khi, bởi vì có một bức tranh cổ trị giá gần 2 tỉ USD mới chuyển đến. Bức tranh mang phong cách cổ điển Tây Âu hết sức thu hút. Mọi việc đều diễn ra suôn sẻ từ khi mở cửa đến buổi trưa ngày hôm nay. Nhưng khi gần đóng cửa, khoảng 4h chiều thì bức tranh mới bị phát hiện là đã biến mất. Tất cả khách tham quan còn lại được giữ ở yên tại hiện trường. Các cuộn băng thu được từ camera ở các cửa ra vào và góc tường đều được rà soát kĩ lưỡng nhưng không tìm thấy một manh mối nào. Cảnh sát đã đến phong tỏa hiện trường và thám tử Tony nhanh chóng có mặt sau khi được Mayo - Cảnh sát trưởng phụ trách vụ án gọi điện thoại. Tony lập tức bắt tay vào điều tra và hỏi vài câu nghi vấn đối với những người còn lại.
Ông Godan - bảo vệ viện bảo tàng cho biết:
-Trưa nay, chúng tôi - tôi và Slimmy - bảo vệ ca trước đều có khám xét lại trước khi đổi phiên trực. Bức tranh cổ vẫn còn. Nhưng khi đến chiều, gần đóng cửa, cô Susan mới báo cho tôi biết bức tranh đã bị mất tích.
- Từ chỗ ngồi bảo vệ, ông không thấy bức tranh sao? Còn camera được đặt ở đâu?
- Ở đây, tôi chỉ thấy được những bức tranh khác, còn bức tranh đó mới chuyển về vả lại lớn hơn các bức tranh ở đây nên chỉ có thể treo ở phần chính diện của đại sảnh. Phần chính diện của đại sảnh chính là một bức tường lớn ngăn cách các khu tham quan.
Tony nhìn theo cử động tay của Godan. Quả thật, từ chỗ ngồi hoàn toàn bị che kín bởi một cây cột to ở chính diện. Thực chất, bảo vệ không thể thấy được ngay cả khung tranh.
Godan nói tiếp:
- Các camera chỉ được đặt ở các góc tường và ngay cửa ra vào. Những cái ở góc tường gần bức tranh chỉ có thể nhìn thấy dáng người của khách tham quan khi họ đến gần bức tranh. Chứ không thể thấy được mặt của khách. Nhưng từ bức tranh trở đi, các khoảng không gian khác, camera lại có thể quan sát rất rõ. Bởi vì ông chủ cứ đòi chuyển bức tranh ấy đến, bên đây thì chưa kịp gắn thêm các thiết bị theo dõi từ xa, bảo vệ cũng không kịp tuyển thêm và cũng không có vị trí thích hợp để đặt bức tranh.
- Ông có biết các khách tham quan vào buổi chiều nay không?
- Tất cả đều là các khách quen của viện bảo tàng. Họ đều là những người có tiếng tăm trong giới kinh doanh. Lúc nãy, các khách tham quan vào buổi trưa từ 1h đã về hết. Trong đó có bà Sara, cậu Vinex, ông Joshep và bà Eza. Chỉ có cô Susan và anh Jimmy là ở lại.
- Ông hãy kể cho tôi nghe thân thế của họ và những gì mà họ mang theo được không?
- Bà Sara vào đây lúc 1h hơn mang theo một cái túi nhỏ. Bà ấy đã lớn tuổi và là giám đốc bên công ty bảo hiểm. Cậu Vinex vào đây lúc 1h15' chỉ đi tay không nhưng lúc nào cậu cũng đút tay vào túi quần và đứng một chỗ rất lâu. Cậu ấy khoảng 25 tuổi, là cậu công tử của nhà triệu phú. Ông Joshep vào đây lúc 2h hơn và mang theo một cây dù rất dài. Ông có dáng người rất cao nhưng ốm và là nhà phê bình nổi tiếng. Bà Eza vào đây lúc 2h45 với một chiếc túi cactong rất to. Bà Eza còn trẻ, tuy nhỏ con, dáng người tầm thấp nhưng lại khỏe mạnh, là nhà kinh doanh lớn. Anh Jimmy vào đây lúc 3h hơn và mang theo một cái túi xách đen. Anh ta có dáng vừa, khỏe mạnh nhưng lại rất kiêu ngạo. Lúc nãy, chúng tôi bảo là muốn xét cái túi xách nhưng anh ta không chịu, còn đòi kiện luật sư vì xâm phạm tài sản cá nhân. Anh ta chính là kẻ hào hoa trong giới mua bán vàng bạc. Còn cô Susan mới đến đây có 15' hơn. Đó là lúc 3h45 và phát hiện bức tranh bị mất tích. Cô ấy chỉ mang theo một túi xách đen. Cô ấy là một thư ký trẻ và là phóng viên giỏi trong giới báo chí.
- Ông có thể dẫn tôi đến xem hiện trường không?
- Mời anh đi lối này.
Bảo vệ Godan dẫn Tony đi qua đại sảnh lớn với rất nhiều cây cột và những bức tranh có giá trị trên đó. Godan dừng lại trước một bức tường trắng, Tony định hỏi bức tranh được treo ở đâu thì Godan đã chỉ tay lên chỗ cao của bức tường. Tony ngước cổ lên mới nhìn thấy một khung tranh lớn nhưng trống rỗng được treo ở trên. Mayo nói với Tony:
- Chúng tôi đã xét cặp của cô Susan rồi. Trong đó chỉ có một cuốn sổ tay viết nhiều số điện thoại và vài tin nhắn vội, một cây bút, một hộp phấn trang điểm, chìa khóa và chiếc khăn tay cùng những giấy tờ tùy thân... Nhưng còn...
Tiếng la ó vang lên:
- Tôi đã bảo là không có gì bên trong mà! Các ông không được tự tiện đụng vào tài sản cá nhân. Tôi sẽ kiện tất cả các ông ra tòa, tôi có quen với những người trong bồi thẩm đoàn lấy....
- Đấy! Hắn lại nổi cáu lên rồi. Dính vào hắn đúng là rắc rối thiệt. Hắn ta không chịu cho chúng tôi xét, cứ đòi phải về cho bằng được. Lúc nãy, hắn còn hăm dọa viết thư kiện vì đã làm hắn phí mất thời gian làm ăn của hắn.
- Ông không cần lo. Tôi đã biết hung thủ là ai? Chỉ cần tôi vạch tội thì hung thủ sẽ không cần chối cãi.%View more random threads same category:
thay đổi nội dung bởi: Karina; 16-08-2011 lúc 10:58 AM
- Karina đã được cảm ơn bằng 5 VND: ^^
Sự thật chỉ có một - Công lý luôn chiến thắng
mình đoán là ông Joshep bởi bức tranh được treo rất cao,muốn lấy được nó, phải có 1 cái thang hay chiếc móc gì đó tương tự, để lấy được bức tranh thì ông đã đem theo 1 chiếc dù rất dài có lẽ đã được ngụy trang để khều bức tranh,còn anh jimmy kia chắc là mua bán vàng bạc hay hàng lậu trái phép gì đó,nên mới ko cho khám túi
thay đổi nội dung bởi: sherlock_home; 15-08-2011 lúc 05:30 PM
- sherlock_home đã được cảm ơn bằng 5 VND: Đúng rồi!
- sherlock_home đã được cảm ơn bằng 5 VND: Chúc mừng
Karina (17-08-2011)
Thứ nhất, bức tranh 2 tỉ USD mà tại sao hệ thống bảo vệ lại quá sơ sài như vậy, điều này có thể do hung thủ là một tay trộm chuyên nghiệp, nên có thể bỏ wa.
Thứ hai, hầu như tất cả mọi người đến đây là để xem bức tranh này, nếu hung thủ lấy bức tranh thì những người đến sau phải thấy ngay bức tranh không còn nữa chứ. Chứng tỏ người lấy chỉ có thể là người đến ngay trước cô Susan, chính là anh Jimmy.
Thứ ba, sau khi lấy được bức tranh tại sao hắn còn ở lại bảo tàng làm gì để bị cảnh sát giữ lại như thế mà không cao chạy xa bay ngay lúc đó. Với số tiền đó hắn có thể bỏ tất cả bay wa một nước nào đó mà sống trọn cả đời còn lại của mình mà.
- tttt_conan đã được cảm ơn bằng 2 VND:
Karina (17-08-2011)
Karina (17-08-2011)
- Thứ 1, thật ra là mình quên ghi thêm những chiếc camera được đặt trước cửa ra vào và các góc tường. Nhưng chiếc camera chỉ có thể ghi ở một độ cao cho phép nên bức tranh có bị biến mất hay không thì nó không thể cho biết được.
- Thứ 2, điều này thì chưa chắc. Bởi vì nếu là như vậy, ý kiến thứ 3 của bạn lại hoàn toàn trái ngược.
==> Các bạn cứ tiếp tục điều tra... Mình sẽ chờ thêm kết quả phá án...
---------- Post added at 09:11 PM ---------- Previous post was at 09:10 PM ----------
Cứ suy nghĩ kĩ là đoán được hà! Đừng từ bỏ nhanh chứ!
---------- Post added at 09:13 PM ---------- Previous post was at 09:11 PM ----------
Ý kiến của bạn thật là hợp lý. Nhưng kết quả vẫn chưa thể công bố...
À mà bạn đã nói là ông Joshep là hung thủ. Vậy làm sao mà ông ta có thể lấy bức tranh thoát ra cửa ra vào trước con mắt của người bảo vệ và chiếc máy quay trước cửa ra vào?
Sự thật chỉ có một - Công lý luôn chiến thắng
Karina không hỉu ý mình rùi ^^, mà không sao đâu những cái mình nói chỉ là những chi tiết mình thấy không hợp lý thôi, mấy bạn cứ bỏ wa mà suy luận típ, thường thì những vụ án tự nghĩ ra đều có sơ hở mà ^^. Còn điều này nữa Karina chỉ đề cập đến việc xét cặp của Jimmy mà không hề nói gì về việc xét những người còn lại cả ^^
Karina (26-08-2011)
À. Những người khách còn lại thì chỉ còn Jimmy và Susan thôi. Susan có mang theo một chiếc túi nhỏ, trong đó bao gồm: một quyển sổ tay ghi rất nhiều số điện thoại và vài mẩu tin nhắn vội, một cây viết, một hộp phấn trang điểm, chìa khóa xe, khăn tay...
Sự thật chỉ có một - Công lý luôn chiến thắng
Cho mình hỏi túi cactong là cái gì vậy? xưa nay chỉ nghe nói thùng cactong thui.nếu là thùng cactong thì khác đấy
@HOME:Joshep là 1 nhà phê bình ông ta có ngu đến nỗi dùng cây dù để lấy bức tranh hay không ?
Karina (26-08-2011)
Túi cactong cũng giống như thùng cactong nhưng kích thước thì nhỏ hơn và chắc hơn.
Joshep là một nhà phê bình nhưng chưa chắc ông ta không nổi lòng tham với bức tranh cổ đáng giá gần 2 tỉ USD đó.
Còn chuyện ai lấy bức tranh vẫn là một ẩn số... Mong các bạn phá án...
Mình có thêm lại vài chi tiết mà các bạn thắc mắc vào truyện...
Sự thật chỉ có một - Công lý luôn chiến thắng
để thử xem mình đúng ko nhé
thời gian bức tranh mất là 4h vậy coi như Sara và Vinex đã bị loại khỏi diện tình nghi
về Joshep là nhà phê bình ông ta mang theo cây dù rất dài(trời không mưa mà theo cây dù thì đúng là đáng ngờ nhưng mà giờ ông ta đi là hơn 2h trưa),một nhà phê bình thì chẳng ngu đến nỗi dùng cây dù để lấy bức tranh vì bức tranh có thể bị trầy xước hay tệ hơn là bị rách và lại hiện trường vẫn còn cái khung tranh tức là phải dùng tay mới lấy bức tranh ra @.@ hình như kirana ko hỉu ý mình.->loại khỏi diện tình nghi
về Susan chẳng thấy có động cơ nào cả->loại khỏi diện tình nghi
vậy ta còn Jimmy và Eza
giả thuyết tiếp theo của mình hơi bạo:Susan là phóng viên có thể Susan đã phát hiện điều bí mật gì đó về Jimmy và đã uy hiếp.Vì thời gian vào của Jimmy là 3h của Susan là 3h15.Phóng viên nếu đi săn tin mà đi trễ như vậy,hơn nữa khách cũng sắp về hết.
vậy là còn Eza bà ta nhỏ con khỏe mạnh vậy có thể đứng lên túi cactong để lấy bức tranh sau đó bỏ nó vào túi cactong rồi bỏ nó 1 chỗ nào đó như nơi vứt rác chẳng hạn.
Karina (26-08-2011)
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
kaisama
kudo_shinichi_holmes
Thiên Sứ Ánh Trăng
tuyetvotjnh
Bookmarks