Hic! Tôi thực sự ko muốn giải vụ này đâu, vì... các bạn đọc hết sẽ rõ.
Trước tiên xin cảm ơn Nothing và Miki đã gợi ý cho tôi vài chi tiết.
Ngài P gặp bá tước trong phòng khách đúng lúc ông này đang đọc một vài cuốn sách bên cạnh lò suởi để giết thời gian
chi tiết này tức là trước lúc "Nó" (No.1 ý là ngài P đó ^^!) đến thì nạn nhân đang đọc sách,... ông quản gia Jan (ý nói tui đó -.-) đã thấy điều này. (1)
Đúng lúc đó, cánh cửa bật mở, một nguời quản gia bước vào, trên tay cầm một chiếc ấm sắt
rất nhỏ
chi tiết "rất nhỏ" mang ý nghĩa chỉ nắm đc cái quai = 2 ngón tay thôi quí vị ạ! (2)
Ông quản gia bước vào rót cho chủ nhân một tách trà rồi
đặt ấm trà lên trên giá sắt lò suởi
+ấm trà đã "rất nhỏ" thì sau khi rót 1 tách trà chắc chắn nước trong ấm ko còn đc bao nhiêu.
+Nạn nhân lại là 1 người rất mê đồ cổ mà ông Jan (-.-) lại đặt cái ấm "rất nhỏ", quí giá hết nước lên giá sắt lò sưởi,...
=> chắc chắn khi thấy thì nạn nhân phải lấy cái ấm ra khỏi lò sưởi. (3)
Từ (1), (2), (3) => ông Jan (-.-) đã biết ông chủ đang đọc sách và khi đọc sách thì như Nothinh nói: "hay liếm ngón tay", ông ta đã cố tình mang ấm trà cổ có bôi chất độc ở quai để pha trà cho nạn nhân, và sau đó đặt lên giá sắt lò sưởi, ông ta biết chắc nạn nhân sẽ lấy nó xuống vì nạn nhân rất yêu đồ cổ, và chỉ có thể cằm = 2 ngón tay. Sau đó khi đọc sách nạn nhân sẽ tự đưa chất độc và miệng.
Cuối cùng thì tôi vạch tội chính mình!!! (-.-)
@Nó: remmber my face!!!

Processing....
"Dù đục dù trong con sông vẫn chảy
Dù cao hay thấp cây lá vẫn xanh
Dù kẻ phàm tục hay người tu hành
Đều phải sống từ những điều rất nhỏ
Ta hay chê cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn tự trong tâm
Đất ôm cho hạt bảy mầm
Nhưng chồi tự vươn lên tìm ánh sáng
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Chắc gì ta đã nhận ra ta
Ai trong đời cũng có thể tiến xa
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy
Hạnh phúc cũng giống như bầu trời này vậy
Đâu chỉ dành cho một riêng ai!"
Bookmarks