tui nghĩ thủ phạm là ông Giôn và cô Mary vì vụ việv xảy ra lúc hơn 8 giờ thì lúc đó vẫn còn mưa làm sao mấy đứa trẻ thả diều được.Không có diều lấy gì ngắm
Dịp ấy, thám tử Sê-Lốc-Cốc dành nửa tháng để nghỉ ngơi bên bờ biển. Ông nghỉ tại khách sạn Hoa Sen và sáng nào cũng dậy sớm, đi bộ, ngắm bình minh trên biển.VỤ CƯỚP TÁO BẠO
Nhưng sáng hôm đó trời mưa, không đi dạo được nên thám tử ngồi xem vô tuyến trong phòng. Mãi đến 8 giờ 30 trời mới tạnh hẳn. Thám tử bước ra ban công hướng về phía biển. Ông thấy mọi người bắt đầu ra đó mỗi lúc một đông và các em nhỏ lại xuất hiện với trò chơi thả diều quen thuộc.
Đang ngắm những cánh diều muôn màu bay trong gió, thám tử bỗng thấy một chiếc xe cảnh sát chạy đến và đỗ ngay cửa khách sạn Hoa Hồng Bạch. “Có chuyện gì xảy ra rồi, mình sang đó xem sao !” - Thám tử thầm nghĩ. Quả thực, sang đến nơi, thám tử được biết một vụ cướp vừa xảy ra tại khách sạn này. Vụ cướp xảy ra lúc hơn 8 giờ sáng. Khi cô hầu Sa-ra mang bữa sáng vào phòng 23 cho ông A-lếch thì bị một kẻ tấn công từ phía sau. Hắn đánh mạnh vào gáy làm cô bất tỉnh ngay lập tức. Lúc đó, ông A-lếch đang ở trong nhà tắm nên không biết gì. Tắm xong, quay ra đã thấy cô Sa-ra bất tỉnh, chiếc cặp tài liệu của ông để trên giường đã không cánh mà bay. Ông vội kêu “Cướp ! Cướp !”.
Thám tử bước vào phòng 23 quan sát. Căn phòng sạch sẽ, chiếc giường được trải ga trắng tinh. Trên giường, chăn gối được xếp ngay ngắn. Chiếc vô tuyến nhỏ đặt giữa bàn, bên cạnh là lọ hoa tươi. Chiếc bàn ăn kê ngay gần cửa, trên bàn còn nguyên bữa sáng của ông A-lếch đặt trong khay nhôm. Góc phòng có chiếc tủ lạnh nhỏ. Phía cuối phòng có cửa bước ra ban công.
Hoa Hồng Bạch là khách sạn nhỏ, chỉ có 8 phòng : 4 ở tầng hai và 4 ở tầng ba. Tầng một gồm nhà ăn chung, phòng của bà chủ Lây-si (một phụ nữ góa chồng), phòng của ba cô hầu (Sa-ra, Pet-ty, Lu-xi) và nhà bếp.
Bà chủ Lây-si kể :
- Tất cả mọi người trong khách sạn đều có mặt tại đây. Dạo này khách sạn vắng khách, chỉ có 4 phòng có khách thôi. Đây là ông Tô-ni ở phòng 21, ông A-lếch ở phòng 23, ông Giôn - phòng 24 và hai vợ chồng ông Lê-nô ở phòng 31. Các phòng 22, 32, 33, 34 đều trống. Riêng phòng 22 do hai người đàn ông thuê mấy hôm trước nhưng không hiểu sao sáng sớm nay họ đã trả và vội vã ra đi. Lúc xảy ra vụ án, tôi cùng hai cô hầu Pet-ty và Lu-xi đang nấu ăn trong bếp. Có lẽ, kẻ nào đã đột nhập vào khách sạn chăng ?
Một cảnh sát nói :
- Đề nghị mọi người cho biết đang làm gì lúc xảy ra vụ án ? Nào, mời ông A-lếch nói đầu tiên !
- Tôi đến đây vì một vụ làm ăn nhưng bây giờ thì tài liệu bị mất hết rồi... Chỉ tại tôi cứ hay tắm lâu thôi... Tối qua, tôi dặn cô Sa-ra khi mang bữa sáng vào phòng cứ mở cửa bằng chìa khóa dự phòng của khách sạn, đề phòng tôi đang tắm, không mở cửa được. Không ngờ...
Cô Sa-ra kể với giọng nói yếu ớt :
- Đúng vậy, tôi gõ cửa một lúc không được bèn tự mở bằng chìa khóa dự phòng. Nào ngờ, vừa mở thì... Đây, các ngài xem, chìa khóa vẫn còn ở ổ.
- Được rồi, thế còn ông Tô-ni thì sao ? - Thám tử hỏi.
- Tôi ấy à ? Lúc đó tôi đang xem TV. Khi nghe tiếng ông A-lếch kêu, tôi chạy sang ngay.
- Còn tôi - Ông Giôn nói luôn - sáng nào tôi cũng xem bọn trẻ thả diều. Hôm nay cũng vậy, từ sáng sớm tôi đứng ngoài ban công ngắm bọn trẻ thả diều, đến tận khi nghe tiếng kêu tôi mới bước vào để chạy sang...
- Lúc ấy chồng tôi đang ngủ - Cô Ma-ri, vợ ông Lê-nô nói - tôi thì dậy sớm xem phim trên TV. Xem hết phim, tôi cũng ra ban công ngắm bọn trẻ thả diều, chúng làm tôi nhớ lại thời thơ ấu.
- Dạ thưa... còn một chi tiết nữa - Cô Sa-ra xen ngang - Sau khi trả phòng một lúc, hai vị khách phòng 22 quay lại, nói là quên ít đồ. Vì bận nên tôi đã đưa chìa khóa phòng 22 cho họ... Lát sau, thấy chìa khóa phòng 22 trên bàn lễ tân nên tôi nghĩ họ đã đi rồi và không nghi ngờ gì cả.
- Đủ rồi ! - Thám tử nói - Qua lời khai của mọi người, tôi đã biết ai là thủ phạm. Chúng tưởng đã sắp đặt hoàn hảo nhưng thực ra vẫn còn sơ hở đấy.
- Ngài nói “chúng”, vậy thủ phạm không phải là một người ư ? - Một cảnh sát hỏi.
Thám tử đáp luôn :
- Đúng thế, bọn chúng gồm hai người, đó là...
Đố các thám tử : thủ phạm gây ra vụ cướp tại khách sạn Hoa Hồng Bạch là những ai ?View more random threads same category:
- 22-10-2009 Bi kịch hai hồi.
- Mật thư mới mọi người zô coi chơi!!
- Lời thách thức của 1 tên đạo chích(Part...
- L
- Zô zô zô đi đây là vụ án cơ bản dành cko các...
- [EQ]: Bạn có sống với chính mình ?
- 08/07/2009 - Tên trộm kỳ dị
- 19/07/2009 - Thử sức cùng khán giả!
- Vụ thứ 30 - Bằng chứng ngoại phạm?
- Chiếc bình cổ
Từ thuở mang gươm đi mở cõiTrời nam thương nhớ đất Thăng Long
tui nghĩ thủ phạm là ông Giôn và cô Mary vì vụ việv xảy ra lúc hơn 8 giờ thì lúc đó vẫn còn mưa làm sao mấy đứa trẻ thả diều được.Không có diều lấy gì ngắm
thật tình mà nói thì hầu hết các vụ của Lad post đều sơ hở! ^^! nói vậy Lad đừng giận nha!
"Dù đục dù trong con sông vẫn chảy
Dù cao hay thấp cây lá vẫn xanh
Dù kẻ phàm tục hay người tu hành
Đều phải sống từ những điều rất nhỏ
Ta hay chê cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn tự trong tâm
Đất ôm cho hạt bảy mầm
Nhưng chồi tự vươn lên tìm ánh sáng
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Chắc gì ta đã nhận ra ta
Ai trong đời cũng có thể tiến xa
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy
Hạnh phúc cũng giống như bầu trời này vậy
Đâu chỉ dành cho một riêng ai!"
Thám tử bước vào phòng 23 quan sát. Căn phòng sạch sẽ, chiếc giường được trải ga trắng tinh. Trên giường, chăn gối được xếp ngay ngắn. Chiếc vô tuyến nhỏ đặt giữa bàn, bên cạnh là lọ hoa tươi. Chiếc bàn ăn kê ngay gần cửa, trên bàn còn nguyên bữa sáng của ông A-lếch đặt trong khay nhôm
bị tấn công phía sau thì chắc là thức ăn cũng đổ luôn nên => có vẻ là nói dối=> thủ phạm là ông Alex và cô Sara
Anh tưởng chỉ cần trông thấy thôi
Là em hiểu rõ lòng anh rồi
Mối tình chan chứa trong đôi mắt
Anh biết làm sao nói những lời.
Theo tui thì 2 người thủ phạm của vụ cướp này là cô Sara và ông Giôn (như nhận định của NothinG). Dựa theo lời của những người bạn trên tui có 4 người trong diện tình nghi được tui chia ra như sau:
- Đầu tiên về lời khai của ông Giôn và cô Mary:
+Ông Giôn chính là kẻ nói dối vì buổi sáng hôm đó trời mưa đến 8h 30' sáng thì làm sao mới sáng sớm ông Giôn có thể xem bọn trẻ thả diều được.
+Còn bà Mary chúng ta thấy là bà dậy sớm để coi TV chứ đâu phải là xem bọn trẻ thả diều. Đến một thời điểm sau đó bà Mary mới xem bọn trẻ thả diều, đúng như việc ông thám tử đã nhận định là đến 8h 30' mưa tạnh bọn trẻ đi thả diều. Vậy có thể là bà đã coi TV đến hơn 8h30' thì mới ra ban công xem bọn trẻ thả diều.
- Còn theo như tvad2311 đã nói là cô Sara và ông A-lếch chính là 2 thủ phạm thì tui nghĩ là cô Sara mới đúng là đồng phạm, còn ông A-lếch không phải.
+Chúng ta thấy như nhận định của tvad2311 thì cô Sara chính là một trong những thủ phạm vì những điều không bình thường trong phòng ngủ của ông A-lếch. Tôi có một chi tiết mới đó là cái ga giường của ông Giôn đã được sắp xếp ngăn nắp như ngài thám tử đã thấy. Nếu một người đã bị ngất mà sau khi tỉnh lại lại có tâm trạng sắp xếp lại đồ đạt trong phòng cho khách thì đúng là kì lạ. Còn nếu là tên thủ phạm thì hắn quả là rất tốt bụng đến mức lấy tài liệu trên ga trãi giường rồi lại trãi lại ngăn nắp giùm cho người bị mình đánh ngất sao? Từ đó, tui thấy là cô Sara chính là một trong 2 thủ phạm.
-Ông A-lếch thì không thể lấy tài liệu của mình vì ông ấy đang đi làm ăn, nếu ông ấy lấy tài liệu của mình thì ông ấy được gì ngoài việc mình bị mất mối làm ăn cơ chứ?
![]()
Mình thì ko nghĩ vậy mình thấy thủ phạm là ông giôn và cô mary bởi vì bủi sáng mưa mà sao gông giôn lại kêu là từ sáng sớm ra ngắm bọn trẻ thả dìu và cô mary sao lại là làm chúng tôi nhớ lại thời thơ ấu nếu nói đúng hơn phải là làm tôi nhớ lại thời thơ ấu chứ nhỉ chứ với lại bủi sáng mưa mà ko ngắm bon trẻ thả diều được .
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Bookmarks