Ngày hum sau, ở công ti X có mở 1 buổi họp báo. Từ xa người ta đã trông thấy cô Granly thật xinh xắn, quyến rũ trong bộ cánh màu đỏ duyên dáng sánh đôi cùng người iu tiến đến bàn họp báo. Ở bất cứ dịp nào cũng vậy, 2 người cứ như hình với bóng, chẳng khi nào rời xa. Nhưng ông No Sai và cô Saly thì khác hẳn, tuy họ sắp là 1 nửa của nhau nhưng dường như jữa họ còn 1 bức tường vô hình, ngăn cản 2 người. Ông No Sai lúc nào cũng chỉ có công việc, suốt ngày cặm cụi trong 1 căn phòng hok có ánh sáng và jó trời. Còn cô Saly thì lun xuất hiện với vai trò là 1 người của công chúng. Hai người có lối sống hoàn toàn trái ngược nhau. Chắc có lẽ đây chính là nguyên nhân khiến 2 người hok thể sánh vai cùng nhau trong bất cứ dịp j lâu đc. Khi cô Granly và ông Purio tới thì ông No Sai đã có mặt ở đó. Ông có vẻ hok đc vui lắm, trên gương mặt hằn rõ sự lo lắng. Ông đưa đôi mắt buồn bã nhìn cô Granly:
- Hum nay em thật đẹp!
- Oh, thanks! - Nói rùi cô Granly nhẹ nhàng ngồi cạnh ông No Sai. Cô nở 1 nụ cười đầy nắng
Buổi họp báo bắt đầu. Cánh phóng viên ồ ạt đặt ra hàng loạt câu hỏi cho 3 người, trong đó có hỏi đến gần như tất cả các lĩnh vực, khía cạnh nhưng cô Granly và ông No Sai đã chuyển chủ đề chính của buổi họp là việc chuẩn bị cho lễ cưới của mình.
Sau buổi họp báo, ông No Sai, cô Granly, ông Purio cùng cánh phóng viên đi đến khách sạn Y, nơi ông No Sai đặt phòng để hưởng tuần trăng mật cùng ng vợ sắp cưới.
Vừa bước vào phòng, tất cả mọi người đều sững sờ ngạc nhiên trc sự trang trí lộng lẫy, huy hoàng của căn phòng, từ những vật dụng nhỏ cho đến những đồ vật lớn, tất cả đều đc trang trí vô cùng tỉ mỉ, bắt mắt. Ấn tượng nhất trong căn phòng chính là bức tranh "Vườn địa đàng" do cô Granly vẽ, phủ lên bức tranh là 1 màu xanh tươi sáng, làm bật lên sự trang trọng, vẻ đẹp mĩ miều, sinh động cho căn phòng
- Thưa cô Granly, bức tranh này có thể nói là kiệt tác của cô, vậy cô đã hoàn tất nó trong bao lâu?
- Bjk cô và ông No Sai là đôi thanh mai trúc mã, vậy cô đã quyết định như thế nào trc lời đề nghị hợp tác của ông No Sai?
- Thưa cô.....
Ông Purio tỏ vẻ hơi khó chịu:
- Khoan đã, mọi người hãy từ từ. Granly sẽ trả lời hết mà. Nhưng trc hết, mọi người hãy tránh ra 1 tí, đừng bao vây lấy Granly, cô ấy không chịu nổi đâu. Tôi đề nghị mọi người bật điều hoà hay mở cửa ra bớt để thoáng khí hơn
Vừa nghe Purio nói xong, mọi người tản ra bớt, hok vây lấy cô Granly nữa
- Thấy anh lo cho Granly như vậy, chắc tình cảm của 2 người đã sâu đậm lắm rùi?
Tiếng nói vang ra từ phía đám phóng viên, 1 người phụ nữa chạc tuổi 25 bước ra, trông cô thật xinh xắn và thật kool. Cô tiến lại gần Purio:
- Đừng mở cửa chứ! Đường hô hấp của ông No Sai yếu mà, hok chịu đc jó đâu! Lo cho người iu mà wên ông chủ rùi àh?
Nói rùi cô mở chiếc áo mình đang mặc trên người khoác lên mình ông No Sai:
- Anh cẩn thận, kẻo lạnh đấy!
- Hok cần đâu Mimiko!
Ông No Sai nhẹ nhàng từ chối sự wan tâm ân cần ấy của Mimiko, ông chỉ thoáng nhìn xung wanh rùi bước ra ngoài, để mặc mọi người đứng nhìn trong sự ngỡ ngàn.
- Mimiko, em sao thế?! - Granly nhẹ nhàng đặt tay lên vai Mimiko
Đột nhiên Mimiko chạy vụt đi trong khi lệ đã chứa chan trên gương mặt nhỏ pé ấy. Tất cả đều hok hỉu chuyện j đã xảy ra. Chỉ bjk mối wan hệ jữa 2 người này thực sự hok đơn jản tí nào. Tò mò và hiếu kì, cánh phóng viên chạy theo 2 người kia để tìm hỉu rõ sự tình.
................
Chuyện j sẽ xảy ra ngay sau đó. Hãy theo dõi típ nha các thám tử! ^__^
Nhanh thui, mỗi ngày là 1 chuỗi các sự việc liên típ xảy ra, tất cả đều sẽ dẫn đến 1 sự kiện nghiêm trọng, đó là j? Hãy đón chờ nha! ^__^

Processing....
(¯`v´¯) Đã là gió thì một lần đi rồi sẽ hok trở lại đâu
.`·.♥.·´
.¸.·´¸.·´¨) ¸.·*¨)
(¸.·´ (¸.·´ .·´¸¸.·¨¯`*·.·۪۫¤—†™_♥(¯`•_ RanMori_•'¯)♥_™†°º¤ø,¸¸,ø¤º°`°º¤ø
Bookmarks