mark và chỉ mark mà thui. trick giả dạng cũng tài đấy
Lời thách thức kì lạ (phần 2)
Ngay sau khi biết được ý nghĩa của lời thách thức mà trickrmaster đã gởi đến thị trấn Warenton nước Anh, mục tiêu của tên trộm đã được xác định,chúng tôi đã cho xe đến ngay nhà ông Horus Rayson, chủ gánh xiếc, thuật lại tòan bộ sự việc
“ Đêm mai, đúng 12h, ta sẽ lấy đi viên kim cương Mercury tại gánh xiếc ảo thuật Night-Bird” - Horus Rayson lẩm nhẩm lại lời thách thức của tên trộm.
_ Thế có nghĩa là hắn muốn lấy viên kim cương của tôi à?- Ông kinh hòang hỏi ngài thị trưởng
_ Vâng, tôi e là như thế. Xin giới thiệu với ông, đây là thám tử Sarmory người Anh, người sẽ hỗ trợ cho chúng ta trong việc đối phó tên trộm.
_Ồ, thám tử Sarmory, tôi nghe người ta nói rất nhiều về ông. Luôn tiện đây xin giới thiệu với ông, đây là Jelly Rayson, con gái của tôi và Mark Palton, quản gia của tôi.
-Chào ông, tôi là Jelly- cô gái tóc vàng chấm vai, vóc dáng thanh mảnh trong bộ váy màu xanh biển đứng cạnh Rayson, mỉm cười nói- và đây là Mark.
Phía sau Jelly, Mark, người đàn ông to béo, tuổi độ trung niên trong bộ vest đen bước lên cung kính cúi chào Sarmory.
Cùng lúc đó, một tiếng gõ cửa cắt ngang cuộc đối thọai. Một người đàn ông to cao với vẻ mặt nghiêm nghị bước vào, đó là Rowan Dannel, cảnh sát trưởng của thành phố Warenton.
_ Chào ngài thị trưởng, tôi đã đến rồi đây, bên ngòai là khỏang 30 viên cảnh sát như ông yêu cầu, họ đang chuẩn bị kiểm tra gánh xiếc ở các tầng phía trên để đảm bảo tên trộm không cài đặt máy nghe lén hay làm những chuyện như đục một lỗ lớn trên trần nhà, tôi tin chắc chúng ta sẽ bắt được tên trộm sớm thôi.
_ Tốt lắm! Rất cám ơn sự có mặt của anh, bây giờ chúng ta cùng đi vào công việc chính nào, phải gấp rút lên đấy, chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa thôi- Wilson nói một cách nghiêm túc - Rayson, viên đá của ông đâu rồi?
_Nói chuyện ở đây ko tiện, mời các ngài vào phòng làm việc của tôi- Rayson nói.
Chúng tôi theo Rayson bước vào một căn phòng khá rộng với cách trang hòang theo kiểu quý tộc Mỹ. Rayson ngỏanh lại nhìn Jelly và gật đầu như ra hiệu. Cô gái nhanh chóng bước vào gian phía trong và mang theo ra một hộp trang sức lấp lánh, bên trong là một viên kim cương màu xanh, viên kim cương có vẻ đẹp huyền diệu.
_ Thưa các vị, đây là viên kim cương Mercury, niềm tự hào của rạp xiếc chúng tôi, và cũng là thứ làm tên trộm thèm muốn.
_ Ồ, viên kim cương này đẹp hơn tôi tưởng tượng đấy, chắc hẳn ông đã bảo quản nó rất tốt. Viên kim cương này từ đâu mà ông có được ? - Sarmory nói trong khi đang chăm chú chiêm ngưỡng vẻ đẹp của viên kim cương.
_ Khụ khụ- Horus Rayson sặc sụa ho vài tiếng - Các ngài thông cảm, dạo này tôi cảm thấy không được khỏe, tuổi già rồi, việc đi lại cũng khó khăn nhiều, kể cả việc mua sắm, đi chợ cũng do quản gia làm hộ.
_ Thế làm sao ông làm chủ gánh xiếc được? - Rowan thắc mắc.
_ Mấy năm nay gánh xiếc này do con gái tôi quản lý, còn tôi chỉ có thể xem và góp ý kiến thôi. Giá mà tôi trẻ lại được vài tuổi như cái thời từng ở Mỹ ấy.
_ Ông đã từng ở Mỹ? - lại một câu hỏi khác từ Rowan.
_ Vâng, tôi mới chuyển về thành phố này cách đây 10 năm thôi. Tôi là một người Mỹ chính gốc, hồi đó tôi đã từng diễn rất nhiều trò, đại loại như thóat khỏi phòng kín đang bốc cháy hay bùm một cái hóa ra con voi ấy. Nhưng cái thời hòang kim ấy đã qua lâu rồi.
_ Vậy tại sao ông lại chuyển về đây?
_ Vì đây là quê người vợ quá cố của tôi, cô ấy sống ở đây từ nhỏ trước khi qua Mỹ làm việc. Chúng tôi gặp nhau tại Mỹ, yêu nhau và quyết định đến với nhau. Gia đình tôi đã rất hạnh phúc từ khi có Jelly nhưng công việc của tôi thì ngày càng gặp khó khăn. Do cạn kiệt ý tưởng, tôi không thể nghĩ ra trò mới nào cả, và dường như người ở đó cũng đã phát ngán những trò kì quái của tôi. Nên tôi quyết định chuyển về đây, xây dựng một gánh xiếc giống y như cái bên Mỹ, và truyền lại nghề cho con gái mình. Nó cũng có năng khiếu lắm đấy.
Rayson đưa mắt nhìn Jelly với vẻ hài lòng và ông nói tiếp: “Còn viên kim cương này thì nó vốn là của cha vợ tôi, khi ông mất đã để lại cho vợ tôi, và rồi cô ấy cũng ra đi, tôi xem viên kim cương này cũng như linh hồn đã khuất của người phụ nữ mà mình yêu nhất, tôi sẽ bảo quản nó đến suốt cuộc đời này, tôi thật sự… ko… muốn mất nó”
Nói đến đây thì Rayson đã nghẹn lời, dường như đối với ông viên kim cương này đã là một phần của cuộc sống. Jelly cũng rướm nước mắt nhìn Rayson, cô đặt tay mình lên tay ông như để xoa dịu bớt nỗi đau của cha mình.
Đúng lúc đó, lại một tiếng gõ cửa khác vang lên, lần này là một viên cảnh sát:
_ Báo cáo chỉ huy, chúng tôi đã kiểm tra rạp xiếc ở tầng trệt và các tầng ở trên, hòan tòan không có gì khả nghi và tôi cũng đã cho bít hết các lỗ thông gió như ngài dặn dò.
_ Làm tốt lắm, bây giờ tôi ra lệnh cho các anh hãy ra khỏi gánh xiếc ngay, hãy điểm danh lại xem có thiếu ai không, và nên nhớ không có lệnh của tôi không ai được phép vào!
_ Vâng thưa sếp!- Viên cảnh sát cúi chào rồi đi ra ngòai.
Rowan đợi tòan bộ các cảnh sát viên đi ra khỏi gánh xiếc sau đó khóa cửa phòng lại.
_ Tốt rồi, như thế này chúng ta có thể tự do bàn bạc kế họach đối phó. Tôi đã quyết định không cho bọn cấp dưới của tôi biết về nơi cất giấu kim cương này để phòng trường hợp trickmaster cải trang hay có đồng bọn của hắn trà trộn vào, nghe nói hắn có tài hóa trang rất giỏi.
_ Đó cũng là một ý kiến hay. Vậy chúng ta nên giấu viên kim cương ở đâu đây? - Ngài thị trưởng Wilson hỏi.
_ Gánh xiếc này gồm 7 tầng, chúng tôi dùng tầng trệt này để biểu diễn, các tầng kia thì dùng để huấn luyện đệ tử mới. Tôi nghĩ chúng ta nên giấu viên đá ở tầng 3 hoặc tầng 4, giả sử tên trộm có đột nhập vào thì chúng ta cũng có thể can thiệp kịp thời, các ngài thấy sao? - Ông Rayson nói một cách chậm rãi.
_ Không tồi, tôi đã cho lắp đặt hệ thống camera ở khắp các tầng, ta có thể quan sát từ căn phòng bên cạnh, vậy chúng ta sẽ giấu viên kim cương ở tầng 4, nếu tên trộm xuất hiện, hắn sẽ bị tóm gáy ngay.- Rowan đáp.
Sau khi tất cả cùng tán thành, mọi người mang viên kim cương theo ông quản gia lên thang máy đến tầng 4, tầng này gồm có tổng cộng 6 căn phòng. Viên kim cương Mercury được cất giấu trong căn phòng ở cuối dãy hành lang. Đó là một căn phòng kín, chỉ có một cửa ra vào và 1 lỗ thông gió mà thôi nhưng đã bị bịt kín lại. Viên đá được Wilson giấu ở góc phòng, trong một bể cá kiểng. Tòan bộ căn phòng ngòai cánh cửa ra thì không còn một lỗ hở nào khác, trần nhà vô cùng chắc chắn, bên ngòai lại có camera theo dõi, trừ khi tên trộm có phép xuyên tường và vô hình mới có thể lấy được viên đá này thôi. Sau khi kiểm tra căn phòng kĩ lưỡng, quản gia Mark khóa chặt cánh cửa bằng 4 ổ khóa khác nhau rồi đưa chìa khóa cho cảnh sát trưởng Rowan. Thám tử Sarmory vẫn quan sát mọi chuyện diễn biến một cách lặng lẽ.
_ Hừm, không biết gã trộm đó có tìm được viên đá hay không đây- Rowan nói với vẻ lo lắng, hồi hộp.
_ Ngài đừng quá lo, tôi nghĩ hắn không thể nào biết viên kim cương được giấu ở tầng nào và trong phòng nào, các tầng khác mỗi tầng cũng có 6 căn phòng giống như thế này, và mỗi phòng cũng đều được khóa bằng 4 ổ khóa khác nhau, hắn không thể tìm ra viên đá trong thời gian ngắn, trừ khi có phép nhìn xuyên tường.- Mark giải thích.
Mọi thứ đã chuẩn bị hòan tất, sắn sàng đón tiếp tên trộm. Rowan ra lệnh cho lực lượng cảnh sát hùng hậu của mình mai phục ở cổng ra vào và cầu thang tầng dưới cùng, một số khác thì quan sát bên ngòai gánh xiếc để đề phòng tên trộm leo vào đập bể cửa kính. Còn Rowan và những người khác thì tập trung tại phòng camera theo dõi.
Thời gian thấm thóat trôi qua, đã gần 12h giờ rồi, chỉ còn vài phút nữa thôi, nhưng vẫn chưa thấy bòng dáng của tên trộm, hắn bỏ cuộc rồi chăng? Còn 2 phút, 1 phút, mọi người căng mắt lên nhìn màn hình camera. Còn 3 giây, 2 giây, 1 giây và……Phập. Gánh xiếc trở nên tối om, màn hình camera phụt tắt.
_ Mất điện rồi, tên trộm đã hành động rồi đấy! - Jelly la lên hỏang hốt.
_ Tất cả bình tĩnh lại! Không được di chuyển, bật tất cả đèn pin lên. Tôi cần 5 viên cảnh sát theo tôi đến nơi cất giữ viên đá ngay bây giờ. Những người còn lại giữ nguyên vị trí! - Rowan nói lớn qua bộ đàm.
_ Có lẽ tên trộm đã cắt đường dây điện ở chỗ nào đó. Thang máy mất điện rồi, chúng ta phải đi thang bộ thôi- Thám tử Sarmory nói,
_ Tôi cũng đi nữa. - Quản gia Mark nói với giọng khẩn khiết.
_ Tôi sẽ đi kiểm tra lại cầu dao điện- Jelly nói
Thế là 8 người bọn họ (Sarmory, Rowan, Mark và 5 viên cảnh sát) cùng chạy lên lầu, ông Rayson và thị trưởng Wilson ở lại vì cả hai đều đã luống tuổi ko tiện đi lại
Sarmory và Rowan chạy lên đầu tiên, cả 2 dừng lại ở tầng 4 trước căn phòng cất giữ viên đá. 2 người nhẹ nhõm khi thấy cánh cửa phòng vẫn còn nguyên vẹn, ổ khóa không bị mở. Rowan cố hết sức mở các ổ khóa thật nhanh, trong lòng cứ đinh ninh tên trộm đã bỏ cuộc. Sarmory vội vã đến kiểm tra bể cá, anh lùng sục khắp nơi trong bể cá.
_ Thật lạ! - Gương mặt anh biến sắc- Viên kim cương đã biến mất! Không để lại một dấu vết gì!
Đến lúc này ông Mark mới lạch bạch chạy vào, thở hỗn hển:
_ Viên kim cương sao rồi?
_ Mất rồi, nó đã bị tên trộm lấy đi, hắn đúng là ma quỷ!
_ Không thể có chuyện đó! - Mark chạy thật nhanh đến bể cá, lập lại hành động của Sarmory khi nãy.
_ Hãy bình tĩnh lại nào, tên trộm không thể lấy đi viên kim cương một cách dễ dàng thế được, chắc chắn nó còn ở đâu đó trong phòng, hãy thử tìm lại xem.- Sarmory nói với vẻ bình tĩnh, dường như lúc này trong phòng chỉ có mỗi mình anh là còn sáng suốt.
Sarmory, Rowan, Mark và các viên cảnh sát cùng nhau lục lại căn phòng, việc này hơi khó khăn vì lục tìm một vật trong bóng tối thật không đơn giản tí nào. Sarmory lẩm nhẩm: ”Trong phòng không có bất cứ một dấu vết lạ nào cả, không hề có mẫu băng keo hay một sợi chỉ nào, trần nhà thì trơn nhẵn, không hề có một bằng chứng của sự đột nhập từ bên ngòai, chiếc chìa khóa duy nhất của căn phòng này thì lại do ông Rowan giữ, lạ thật, hắn vào và lấy đi viên kim cương bằng cách nào?”.
_ Thôi, không cần tìm kiếm nữa, viên kim cương đã mất thật rồi, tôi nghĩ chúng ta nên xuống dưới kiểm tra xem, có thể tên trộm vẫn còn trong tòa nhà này luôn tiện báo tin cho ông Rayson biết, hy vọng ổng không bị sốc. - Rowan thiểu não nói.
Thế là bọn họ lại đi cầu thang xuống tầng dưới cùng. Sarmory cũng đi theo, trong đầu anh vẫn mơ hồ nhớ lại những sự việc đã xảy ra trong gánh xiếc này, dường như có gì đó rất lạ, nhưng lạ ở chỗ nào?
Đến khi mọi người xuống đến phòng camera, thì cũng cùng lúc ánh sáng quay lại với ngôi nhà, có vẻ như hệ thống điện đã được khôi phục. Sau khi hay tin viên kim cương đã mất, Jelly, Wilson và Rayson đều ngỡ ngàng trước cái tin khủng khiếp ấy. Cảnh sát trưởng Rowan cố gắng an ủi và đốc thúc lực lượng cảnh sát lục soát tòan bộ gánh xiếc.
Sau khi mọi người rời khỏi, Sarmory vẫn một mình suy nghĩ ở phòng camera, anh đã khám phá ra một điều gì đó, dường như anh đã hiểu được thủ thuật của tên trộm và tòan bộ sự việc.
_ Ra là thế! Chính là người đó, chỉ có hắn mới làm được chuyện này- Anh cười thầm - Hắn chẳng có bùa phép gì cả, chỉ là một trò lừa đảo đơn giản, mình đã bị hắn chơi một vố thật đau.
Vậy hỏi các vị thám tử, thủ thuật của tên trộm ở đây là gì? Làm sao Trickmaster có thể lấy đi viên kim cương được? Hãy trình bày lại một cách cụ thể và trả lời câu hỏi: tên trộm đã giả dạng thành ai trong phi vụ này?
( còn phần kết, cũng tức là đáp án mình sẽ post sau khi các thám tử giải được bí ẩn của vụ này)View more random threads same category:
- Án mạng rắc rối
- 25/4/2010 Thủ phạm bí ẩn
- Góp chút công sức trong lúc khan hiếm vụ án
- Hành trình định mệnh kì 5:Manh mối cuối...
- 1 đêm 2 mạng người
- 27/11/2009-Ngôi nhà của Sương Mù và Cát. Một...
- Vụ án khá dễ ợt đê !!
- Vụ án cũ được xào nấu lại đây....mại dô....
- 1 vụ án nhỏ tại Washington DC
- Đêm giao thừa đẫm máu
thay đổi nội dung bởi: trickmaster; 30-04-2008 lúc 09:24 PM
"Wherever there is a door, there must be a key to get through..."
"The power of possibility is infinite..."
Trickmaster --
----------------------------------------------------
mark và chỉ mark mà thui. trick giả dạng cũng tài đấy
Nhìn Gì!!!!!!!!!!!!
chữ ký thiên tài muốn nhìn là nhìn sao ????
Trả lời gì kì cục vậy, giả sử Mark là tên trộm thì cách thức lấy cắp là gì? Ông phải nêu rõ hắn đã làm gì chứ, có đọc kĩ câu hỏi hem vậy?
![]()
"Wherever there is a door, there must be a key to get through..."
"The power of possibility is infinite..."
Trickmaster --
----------------------------------------------------
Trước khi mọi người chạy đến cửa phòng, ổ khóa vẫn còn chứng tỏ viên kim cương vẫn còn ở chỗ cũ----->8 người (Sarmory, Rowan, Mark và 5 viên cảnh sát) cùng chạy lên lầu đầu tiên sẽ có khả năng lấy viên kim cương nhất.
5 viên cảnh sát ko biết nơi cất dấu---->ko thể là thủ phạm.
Mark 1 lúc sau mới chạy lên ----->cũng ko thể là thủ pham đc.
----->chỉ còn Rowan (vì sao có thể nghi ngờ thám tử Sarmory đc chứ).
Mình nghĩ tên Trickmaster đã giả dạng ông Roman, khi vào phòng chắc hắn đã dung 1 thủ thuật nào đấy dấu viên kim cương đi lẫn vào các vật trong bể cá để che mắt mọi người---->chắc chắn hắn sẽ quay lại lấy viên kim cương---->cá đã mắc vào rọ rồi
Mình chỉ suy luận vậy thôi,, các bác cho ý kiến nhé.
Hướng suy luận của bạn cũng khá logic, nhưng mà rất tiếc là hem đúng. Để mình gợi ý tí nhé, Trickmaster đã sử dụng một thủ thuật lừa đảo đơn giản nào đó để hắn có thể ung dung lấy viên kim cương mà hok ai biết. Đọc kỹ từng chi tiết trong truyện, và cẩn thận đừng bỏ sót chi tiết nào cả dù chỉ là nhỏ nhất.
"Wherever there is a door, there must be a key to get through..."
"The power of possibility is infinite..."
Trickmaster --
----------------------------------------------------
Hì, vậy à...
Hay là như vậy nhé:
Trickmaster đã giả dạng ông quản gia Mark dẫn mọi người lên tầng 4 để cất dấu viên kim cương nhưng thay vì dẫn lên tầng 4 hắn dẫn mọi người lên tầng 3 (vì lúc đó mọi người đi bằng thang máy, mà việc biến số 3 thành 4 thì quá đơn giản còn gì), sau đó hắn đã tráo chìa khóa khi đưa cho ông thanh tra Roman bằng chiếc chìa khóa căn phòng tẫng 4 được hắn bố trí như tầng 3.
Sau khi mọi người trở về phòng camera đã bị hắn cho xem hình ảnh của căn phòng số 3.
Và khi mất điện ---->thang máy ngưng hoạt động----->mọi người đã chạy len phòng tâng 4, còn hắn thì ung dung xuống phòng tầng 3 lấy viên kim cương mà không gặp 1 khó khăn gì----->đó chính là lý do vì sao hắn lại lên sau cùng.
---->hì, mình nghĩ có lẽ khă năng này là hợp hơn cả đấy, các bác xem thế nào...![]()
thay đổi nội dung bởi: quangtien; 03-05-2008 lúc 09:25 PM
trong đêm tối ... phản quang bể cá .... ko thấy ..... hoảng hốt ... đi tìm ....... bình tĩnh tìm lại lần nữa ---> mất
Nhìn Gì!!!!!!!!!!!!
chữ ký thiên tài muốn nhìn là nhìn sao ????
Mình đồng ý với Dương Thần.
Khi mọi ông thị trưởng giấu viên kim cương chắc chắn mọi người đều nhìn thấy. Nhừng sau đó Mark lại là người đi kiểm tra lại toàn bộ căn phòng. Vì vừa cất giấu viên kim cuơng xong, trong phòng lại được đông người và được bảo vệ nghiêm ngặt nên, lợi dụng lúc mọi người không để ý, Mark đã dùng một thủ thuật nào đó (bỏ cài gì vào bể cá chẳng hạn) mục đích là để làm cho viên kim cương không thể phát ra ánh sáng xanh trong bóng tối cũng như dưới ánh sáng đèn pin.
Sau đó, được sự hỗ trợ của đồng bọn (Tôi đã nghi ngờ cô con gái cưng của ông chủ rạp xiếc, tất nhiên là giả dạng nhưng sau nghĩ lại thấy điều đó là không thể nên loại trừ và hương thứ hai có thể là một tên nào đó đã giả dạng một nhân viên cảnh sát - điều này xem ra dễ thực hiện hơn.), đúng 12h đêm hắn đã cắt điện để lừa toàn bộ lực lượng an ninh hùng hậu của ông thị trưởng và cảnh sát truơng vào một cái bẫy đã giăng sẵn.
Khi điện bị cắt, các camera mất tác dung, mọi người hoảng hốt vội vã chạy lên tầng giấu kim cương. Mark cố tình chạy châm hơn với mục đích là để mọi người nghĩ rằng viên kim cưong đã bị mất (thực chất vẫn còn trong bể cá), đến nới sau khi nghe vị thám tử Sarmory nói viên kim cuơng "đã mất" hắn lao tới bể cá với vẻ hoảng hốt và rất tự nhiên, hắn lục tung bể cá đẻ tìm kiếm viên kim cương rồi "thó" luôn và quay trở lại với cái vẻ "buồn rầu" của một kẻ gia nô trung thành trước sự "mất mát" của ông chủ mình. Thế là hắn ung dung mang viên kim cuơng trong ngừoi mà không bị ai nghi ngờ.
Có thể trước đó tên trộm đã hẹn gặp Mark rồi sau đó bắt cóc ông ta và đóng giả thành ông ta.
tui thấy thế này , chỉ có ông chủ rạp , cô con gái , ông mark , thị trưởng wilson là đụng vào viên kim cương thôi . Cô gái sau khi lấy viên kim cương ra thì ko còn đụng nữa trong khi mọi người là xác nhận đó là viên thật , vì vậy có thể loại cô ta . Ông chủ rạp xiếc thì loại luôn rùi . Chỉ có ông thị trưởng và Mark thui .
Nhưng đáng nghi nhất vẫn là Mark , vì wilson khi đèn tắt đã ở lại cùng với ông chủ rạp xiếc , cho nên ông ta không có cơ hội đánh cắp viên kim cương . Nên chỉ còn Mark thui . Vì vậy , ta chỉ cần tìm ra cách hắn đánh cắp viên kim cương thế nào là được . Tui nghĩ , anh bạn quangtien đã có 1 giả thiết rất có lý , tạm thời tui cũng chưa nghĩ ra gì , nên tạm theo ý của quangtien vậy . Không phải vì hùa theo , vì tui để ý , tại sao ông ta lại đề nghị đi theo mấy anh cảnh sát làm gì ? trong khi cô con gái thì lại không ? sự quan tâm của ông ta còn hơn cả cô con gái và ông chủ rạp . Còn nữa , việc kiểm tra lại hồ cá sau khi Rowan đã kiểm tra 1 lần là 1 động tác khá thừa . Cho nên tui mới thấy giả thiết của quangtien rất hợp ý tui .^__^
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
Bookmarks