pekemtinhnghich (09-09-2011)
“Người đi một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn kia hoá dại khờ ...”
Gói tâm tình vào những dòng thơ nét chữ , cô bé con ngày nào giờ đây đã trở thành một người phụ nữ đã quá tuổi trăng tròn . Mãi chờ đợi điều gì , hỡi những tâm hồn chết dang dở kia ơi ?
Mười mấy năm nuôi giấc mộng khải hoàn , mong ngày uyên ương trùng phùng gặp mặt , biến chờ đợi nhớ mong thành niềm vui hạnh phúc lớn lao . Nhưng giấc mộng mãi mãi là mơ ước viển vông một thời trẻ tuổi khờ khạo . Giờ đây thời gian đã trả lời cô bé bằng những vết hằn bên khoé mắt , bằng những đường nét ngày càng cứng cỏi và già dặn , bằng những nếp nhăn bắt đầu xuất hiện nơi mép trán , bằng bao hơi thở gấp gáp mà niềm hy vọng thì không bao giờ nguôi lửa yêu thương . Cháy âm ỉ , âm ỉ trong lòng ... mỗi lần nghe tiếng điện thoại reo , và giọng đầu dây bên kia sao mà ấm áp đến lạ kì “Ran hả?” , thì cái thứ lửa ấy lại bùng phực lên , hơn bao giờ hết ... Cháy , cháy , và cháy mãi , nhưng cháy sao cho hết nỗi nhớ nhung , cháy sao cho hết cả “đống rơm tình” , cháy sao cho hết tình cảm bao năm trời xa cách mà cả hai đã dành cho nhau ?
Lấy tay quệt vội một giọt nhỏ li ti hờ hững lăn tròn qua khe mắt , cô đứng dậy , đóng phập quyển sổ tay trên bàn và chạy báng bổ ra ngoài . Trong đầu vô định không biết sẽ đi về chốn nào và cuộc đời sẽ đưa cô đến đâu . Mười mấy năm qua cô đã nuôi quá nhiều hy vọng . Từ cái ngày định mệnh cuối cùng anh đã ở cùng cô nơi công viên quen thuộc của hai người , anh dường như đã vô hình mà biến mất ngay trước mắt cô . Hình ảnh anh từ đấy đến giờ vẫn chốc thoắt ẩn thoắt hiện - “Nếu chết , chúng ta sẽ chết cùng nhau” – Câu nói ngày nào cứ ám ảnh trong tâm trí cô mãi . Cô chực đưa tay ra như ra sức chộp lại một điều gì , có lẽ là hình ảnh của anh ... Nhưng không được rồi , những hơi ấm từ bàn tay non nớt của cô chưa kịp chạm tới , thì anh đã tan hẳn vào không gian im lặng đến vô tình . Cô bé ơi , quá khứ đã tàn rồi ! Em còn níu kéo làm gì nữa ? Bây giờ cũng chỉ còn lại những thước phim không màu buồn bã . Anh ra đi , biết đến bao giờ mới trở lại ?
================================================== =====
Tôi là Edogawa Conan ... à không , phải là Shinichi Kudo mới đúng . Thời gian năm tháng trôi qua , tôi xa hiện thực lâu đến nỗi có khi đã quên mất cả tên thật của mình ... Trong suốt cả cuộc đời này , điều làm tôi hối hận day dứt nhất đó chính là đã đem lại đau khổ cho người tôi yêu thương nhất . Tôi đã khiến nàng phải chờ , phải trông , phải mong , phải ngóng , phải đợi . Và thế là nàng đã mãi hy vọng mà chờ , mà trông , mà ngóng , mà mong , mà đợi , mà chấp nhận những lý do tôi đưa ra một cách vô điều kiện đến tội nghiệp . Tôi nào có công việc của riêng mình , tôi hằng ngày vẫn ở gần em , vẫn âm thầm dõi theo từng hơi thở gấp gáp của em với cuộc đời , vẫn trông thấy những khi em cười , những lúc em buồn khóc hay đau khổ , mà tôi đành lực bất tòng tâm không thể làm hơn gì được . Nhiều lúc tôi muốn hét lên cho rồi , rằng tôi chính là người em vẫn thường trông đợi , rằng tôi đang ở rất gần , rất gần em ; nhưng tôi không làm được , tôi không làm gì được , thành ra cho đến bây giờ , tôi vẫn cứ mãi ở rất xa em , và rồi thì cuộc sống ngày càng đưa tôi xa dần , xa dần em ...
Dù gì đi nữa , Ran , mong em hiểu cho rằng , tôi đã phải che dấu sự thật , lừa dối chính mình , lừa dối em cũng chỉ vì ...
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương.
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: “Hoa dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi”.
Thuở ấy nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: “Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy”.
Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời gian khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường.
.
.
.
Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi! Người ấy có buồn không
Có thầm nghĩ đến loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng?
---
Hy vọng truyện ko có sad ending như trên![]()
![]()
View more random threads same category:
- Thám tử lừng danh Conan (tập cuối)
- Shuuichi Akai còn sống hay đã chết
- Conan Movie 1: "Quả bom chọc trời"
- Tác giả Gosho Aoyama tiết lộ cái kết của...
- Quan hệ giữa Ran và Ai Chan
- Sơ lược về kudo shinichi (edogawaconan) và...
- Hình tặng mọi người
- Nơi trí tưởng tượng bay xa. - Conan
- Xxx
- truyện conan chap 778
Of all the girls who asked me to remember them ,
The only one I remembered is the one who did not ask .
pekemtinhnghich (09-09-2011)
Tớ cũng rất hi vọng thế.Đọc xong bài viết của bạn mình thấy Ran khổ quá (không phải là mình).Nghe mà cảm động . Hic, nhưng yên tâm, tác giả sẽ bị tra tấn, trả đũa nếu ra 1 kết cục khó coi như vầy(Fan hâm mộ ác ghê lắm).Thôi,cứ chuẩn bị tinh thần đón nhận 1 cái kết hép-pi-en-đinh đi.Ai cũng muốn thế mờ.(chắc hết truyện thì tác giả cũng hết việc,nên mới rề rà lâu thế)
Bài viết của bạn ấn tượng lắm! Cảm ơn vì cuối cùng đã có người hiểu được Ran và thông cảm với cô ấy đến như vậy!
Of all the girls who asked me to remember them ,
The only one I remembered is the one who did not ask .
mik cũng mong là có 1 kết thúc hạnh phúc trọn vẹn .mong là ran va shinichi dc bên nhau ....nhưng còn haibara va nhóm thám tử nhí khi shinichi trở về hình dáng cũ ???? tội lắm ..mak s ông Gosho ko cho ra kết thúc mau nhỉ ???![]()
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
kudo_shinichi_holmes
Bookmarks