Có lẽ ông trời còn thương xót cho tôi.... Ông đã nhiều lần trả tôi về với sự sống, với cuộc đời. Hôm nay, tôi đã dồn hết sức vào đôi chân bé nhỏ của mình để cố gắng hoàn thành xong phần thi. Tôi cảm thấy tự tin và hoàn toàn tự tin. Tôi bước xuống với tràn vỗ tay nồng nhiệt, tôi rất hạnh phúc. Nhưng đó cũng là lúc tôi cảm thấy như không còn một chút sức lực nào cả, tôi xin phép về nhà.....
Bước đi trên đường như kẻ điên, tôi đi đó nhưng có lẽ chung quanh tôi không là gì cả, rồi tôi không còn khả năng bước tiếp nữa, tôi dừng chân và mặc kệ tất cả. Tôi không để ý đến sự hiện diện của chiếc xe tải mà mình đang quay lưng với nó, có lẽ người lái xe tải cũng không nhìn thấy tôi......... Chiếc xe lùi ra sau, tôi không hề hay biết, một cậu bé còn rất nhỏ đã đẩy tôi ra.... Thì ra chính cậu bé đã cứu mạng tôi. Vài giây nữa thôi, có lẽ cả người tôi đã nghiến dưới bánh xe tải to lớn kia. Lúc đó tôi đã rất mệt, cả đêm qua tôi bận lảng vảng ở cổng Thiên Môn mà.
Tôi té nằm dài, chiếc áo sơ mi trắng dính bê bết cát, bụi bẩn..... Cảm ơn, tôi rất cảm ơn cậu bé tốt bụng ấy, sau đó cậu bé còn đưa tôi về. Tôi chắc chắn rằng nếu cậu bé không đưa tôi về tôi cũng không biết mình có thể về đến nhà không......
Từ khi sinh ra, tôi đã không may mắn như mọi người. Các bạn bè tôi có ông bà quan tâm, không nội thì ngoại, nhưng ba tôi là một cậu bé mồ côi từ khi vừa chào đời thì làm sao tôi có diễm phúc...... Ba mẹ đến với nhau qua bao đoạn trường, cay đắng, gia đình bên ngoại không chấp nhận....... Tôi bị hắt hủi, ngày tôi chào đời, nào có sự quan tâm của ai ngoài ba mẹ...... Tôi không có được cảm giác hạnh phúc khi bên ông bà, ông bà chưa từng cho tôi dù chỉ sự hỏi han ân tình đối với một đứa cháu. Và rồi năm tháng dần trôi qua, tôi lớn lên và trưởng thành trong nghị lực. Ba mẹ tôi từ thuở hàn vi, ba mẹ đã làm gì để nuôi tôi ăn học từ hai bàn tay trắng, tôi vẫn nhớ và vẫn nhớ.........
Tôi không có bạn bè, người ta cho rằng tôi là một cô bé nghèo nàn bẩn thỉu, nhìn tôi nhơ nhuốc trong cái áo đầy dầu nhớt trong tiệm sửa xe kia, ai đâu mà chơi với tôi. Có lần một nhỏ ở xóm đã không hiểu sao đổ thừa tôi ăn cắp đồ của nó, có lẽ nó cho rằng tôi quá bần cùng và khổ sở đến mức đó chăng? Cô bé đã mách mẹ cô bé, tôi còn nhớ............. năm đó tôi còn rất nhỏ, tôi không có đi mẫu giáo nhà trẻ gì cả, tôi bệnh quá nhiều, tiền thuốc men còn lo không xuể..... huống chi. Tôi rất thích học đàn, len lén nhìn xem cô bé đó học. Thế mà một hôm mẹ cô bé đã vì một điều gì đó xua đuổi tôi..... Bà ấy thậm chí không cho tôi đi trên vỉa hè trước khoảnh sân của bà...... Vâng, tôi không bướng bỉnh. Tôi đã đi dưới lòng đường - nơi dành cho xe cơ giới. Tôi không dám nói với mẹ...... Tôi không hiểu sao từ nhỏ tôi lại thể hiện cái sự âm thầm, chịu đựng.....
Tôi đã học ở ba tôi rất nhiều: Dù trời có sập thì vẫn còn đôi bàn tay..... Kể từ khi vào lớp một, tôi đã cố gắng học và vùng vẫy hết khả năng của mình trong tất cả phong trào nếu có thể......... Cấp hai, rồi cấp ba.... tôi thật sự tự hào vì những điều mình có. Nhưng có lẽ vì tôi đã có quá nhiều sự ưu đãi từ phía giáo viên mà trở thành cái gai trong mắt bạn bè. Nhiều lúc, tôi bị chơi xấu, bị lấy hết tiền, bị xô té ngã, bị làm thương tổn cả về tinh thần....... tôi biết chứ, và hiểu rất rõ nữa....... Tôi biết ai làm hết nhưng quan niệm của tôi: Người ta làm vậy vì người ta ghét mình, người ta muốn hả giận mà thôi, mình không cần phải bận tâm hay phải kiếm cớ trả đũa...... Tôi luôn mạnh mẽ, tôi phải luôn mạnh mẽ! Có nhiều lần bạn bè chửi thẳng vào mặt tôi vì những điều thật vô lý và vô nghĩa, tôi cũng lặng thinh, đến khi tụi bạn nhận ra rằng tôi không liên quan, tôi không là "thủ phạm" thì đã "xin lỗi" tôi. Một câu thật đơn giản.....
Tôi lớn lên như thế đó, không một chút gì gọi là chở che và bao bọc, tôi phải hoàn toàn vận động. Cái khó là tôi phải tỏ ra mạnh mẽ trong khi đó tôi là một cô bé hoàn toàn yếu đuối, tôi muốn khóc lắm chứ..... Nhưng có lẽ đó sẽ chỉ là những giọt nước mắt vội vàng lăn nhanh trên chú gấu bông yêu dấu của tôi mà thôi. Mười mấy năm trôi qua, một ngày tôi nhận được chiếc di động, tôi thật hạnh phúc....... Và mọi chuyện bắt đầu.......
Cuộc sống của tôi nó quá đơn giản và cũng thật khép kín, nó luẩn quẩn bởi một vòng tròn: gia đình - nhà trường - công viên. Có vài lúc tôi thật sự muốn có sự chở che của một ai đó.....
Vâng.... anh đã đến. Anh đã mang ngọn lửa sưởi ấm tim tôi. Và tôi, tôi đã dồn hết tâm huyết để yêu anh, anh lả điểm tựa tinh thần duy nhất của tôi. Tôi không thể nào sống thiếu anh, và thiết nghĩ.... tôi sẽ không thể yêu ai ngoài anh nữa...... Tôi đã quyết định là tôi đã mở lòng mình một lần, tôi đã mở lời yêu anh, và tôi sẽ không cho phép mình mở lòng với một ai nữa cả. Tôi cố gắng mạnh mẽ nhưng thật sự tôi rất dễ bị thương tổn, một người sống quá thiếu thốn tình cảm từ thuở bé như tôi, khi yêu sẽ yêu bằng cả con tim và khối óc. Nhưng có lẽ..... tôi đã quá khờ dại..... Tôi không biết rằng anh đã có một tình yêu thật vĩ đại với ai kia, mà với tôi, tình yêu anh dành cho tôi..... nó cứ mập mờ, phút chốc thoáng qua rồi cũng nhẹ nhàng ra đi......
Anh đã mang cho tôi niềm tin và lẽ sống. Tôi làm sao có thể nào an tâm giành lấy chiếm hữu riêng anh cho tôi khi nhìn thấy anh và cô gái kia đau khổ. Cô gái kia cũng yêu anh như tôi, cũng yêu bằng cả trái tim mãnh liệt của người con gái. Thiết nghĩ.... làm sao tôi có thể làm vật cản cho hai người. Tôi đã rất đau khổ, đau lắm, tim tôi nó rất bé nhỏ nhưng khi trực tiếp nghe cô gái kia kể về những hạnh phúc cô và anh đã từng có, tôi không biết vô tình hay cố ý mà từng lời cô nói ra tôi nghe tim mình quặn thắt, đau xé cả cõi lòng, tôi như rơi xuống một vực thẳm vô đáy, thà lấy dao đâm vào tim tôi còn hơn xoáy mũi nhọn của nó từ từ, từ từ xoáy vào tim tôi. Từng nỗi đau đớn nó đang gặm nhấm lấy tôi, tôi đã không còn gì nữa cả, kể cả việc giữ lấy cho riêng mình .... đã là một khó khăn.... Tôi khuyên cô gái nhiều chuyện, thật sự tôi quan tâm cô ấy, và thậm chí rất thương cho cô ấy. Tôi không gieo rắc ý nghĩ gì xấu xa đâu..... Tôi thật lòng. Nhưng càng cố tỏ ra không có gì thì tim tôi càng như tan nát..... Tôi không còn đủ sức nhặt nó và hàn nó lại.......
Nhưng nghĩ đến anh, nghĩ đến những đau khổ và dày vò trong anh, tôi còn đau đớn hơn. Thà tôi chỉ là một cái bóng vô hình thoáng qua anh, không là gì trong anh, sẽ không bao giờ tồn tại để khiến anh đau khổ, tôi thà là như vậy..... Tôi không muốn anh lựa chọn, tôi hay cô gái ấy..... Sự lựa chọn ấy sẽ rất đau khổ...... Tôi thì không muốn như vậy....... Tôi rất yêu, rất yêu, rất yêu và rất yêu anh..... Chỉ bấy nhiêu thôi đã là một niềm an ủi đối với tôi. Anh hãy thật sự vui vẻ và hạnh phúc. Điều đó là niềm tin và mơ ước trong tôi. Anh đừng lựa chọn cái bầu bạn cùng sự cô đơn một mình và ôm đau khổ vào lòng. Tôi sẽ rất đau.
Có lẽ tôi đã quen với sự cô đơn và nhàm chán. Tôi sẽ tự bước đi bằng chính đôi chân của mình. Ừ thì tôi sẽ quay về với quá khứ - cô bé đi giữa lòng đường, vì vỉa hè là nơi dành cho những cặp tình nhân hạnh phúc, những con người thật sự hạnh phúc.....

View more random threads same category: