Xưa, có một thiền sư sống ẩn dật tại một thâm sơn cùng cốc nọ.
Trong một dịp tình cờ sư nhặt được một chú bé bị bỏ rơi, đem về hang núi nuôi dưỡng.
Chú bé lớn lên dưới sự chăm sóc của nhà sư giàu lòng bi mẫn, giữa những động đá thâm u, dưới các cội tùng xanh lá.
Tâm tình chú cũng đơn sơ và bình yên như con nước trong chảy róc rách qua các hòn cuội trắng.
Ngoài vị sư phụ ra chú không hề thấy một nhân vật vào khác.
Bạn bè thân thuộc của chú là những thú rừng hiền lành thường doanh vây quấn quít chung quanh chú như hươu, nai, khỉ, vượn…
Chú tiểu lớn lên giữa khung trời bao la của thiên nhiên…
Và mãi đến lúc trưởng thành chú vẫn có màu mắt trong xanh như trẻ thơ, chú chưa từng biết buồn lo là gì cả!
Giang sơn của chú chỉ có một nhân vật đáng đề phòng là con cọp chúa, thỉnh thoảng mò ra ven suối uống nước ngắm trăng và kêu “cà um” inh ỏi.
Mỗi lần vị chúa rừng này về chú thường theo lịnh thầy, rút lên cội cây cao cho an toàn…
Và theo óc tưởng tượng của chú, cọp là một con thú có bộ dáng dữ dằn ghê lắm.
Nhưng chú chưa từng giáp mặt nó lần nào, nên rừng núi còn là một tổ ấm an lành, hồn nhiên che chở cho chàng trai mới lớn.
Cho đến một hôm, vị thiền sư được tin người bạn cố tri của mình lâm bệnh nặng.
Sư liền quảy túi hạ sơn và chú tiểu cũng được dịp theo thầy xuống núi để học khôn luôn thể. Những trần cảnh xôn xao đa diện của thế nhân khêu gợi óc hiếu kỳ của chàng trai hơn là ham muốn.
Chàng bỡ ngỡ nhìn ngắm và lắng nghe tất cả với một thái độ lạnh nhạt của người ngoài cuộc.
Dòng đời vẫn miên man trôi trải và chàng đã nhìn nó với cặp mắt xanh xao của tuổi thơ.
Tất cả đều có vẻ lạ lùng đến buồn cười. Và trên đường trở về hai thầy trò tình cờ gặp một thiếu nữ bán lụa…
Chàng trai kinh ngạc say sưa nhìn gương mặt của người khác phái mà lần đầu tiên chàng thấy có một sự thu hút kỳ lạ…
Thấy vẻ sừng sờ của đệ tử nhà tu vội vàng nắm tay chàng rảo bước, chàng trai bỡ ngỡ hỏi thầy:
-Bạch tôn sư! Ðây là con gì vậy?
Nhà sư buông thõng:
-Con cọp đó, đi lẹ lên kẻo mất mạng bây giờ.
Hai thầy trò trở về sơn động… Vị sư để ý thấy sau chuyến viễn du, người đệ tử của mình đâm ra thờ thẫn, bỏ ăn, bỏ ngũ…
Và có một cái gì thay đổi trong tâm tư chàng trẻ tuổi… Và một hôm, sau cơn dằn vặt tột độ, chàng tìm đến thầy thú thật:
-Bạch tôn sư! Sao mà con nhớ con cọp… hôm ấy quá… con có cảm tưởng rằng… thà rằng… con tìm đến gặp nó cho nó nhai xương con cho rồi.
Tán thân mất mạng về tay con cọp dễ thương ấy còn dễ chịu hơn là ở đây mà vằng vặc nhớ thương nó…
Từ hai mươi năm qua, chưa bao giờ con nếm phải một sự đau đớn kịch liệt như thế này. Con phải làm sao đây?
+ Bài học:
Đam mê sắc dục, vật chất, cái đẹp… là nhu cầu bình thường của con người.
Bất cứ ai cũng muốn nạp mạng cho một con cọp nhai xương như thế này (ngoại trừ các bậc thánh và những cao tăng đắc đạo).
Tuy nhiên, càng hạn chế tâm đam mê vật chất, sắc đẹp, luyến ái , luyến dục…. chừng nào thì càng đỡ khổ chừng nấy.
Nếu cứ để chúng cuốn ta vào một vòng xoáy, lái ta đi theo ý nó, bắt ta làm một tên nô lệ của nó, sống với những giá trị ảo…. thì không biết chừng nào ta mới dứt ra được và thoát khỏi những nỗi khổ do chúng tạo ra.
Người nào đắm chìm trong những thứ này sẽ không còn thời gian, đầu óc để làm việc lớn, hữu ích hơn nữa.
Và khi chuốc lấy hậu quả tàn khốc thì cũng đã muộn màng.
Sưu tầm.
View more random threads same category:
Lần sau cái này bạn nên chuyển qua topic truyện sẽ hợp lý hơn. Thân!
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
Bookmarks