* TRUYỆN NÀY DO TỚ SÁNG TÁC ĐÉY!!! CÁC BẠN CHO NHẬN XÉT NHA!!!
- Mình chia tay nhau nhé anh!!!
Nhỏ vừa nói mắt vừa dán chặt xuống bàn, đôi tay rung rẩy che ngang đôi mắt như mún che đi những jọt nước mắt đang sắp sửa tuôn trào. Nhỏ hok thể ngước mặt lên nhìn hắn, mặc cho hắn đang ngẩn ngơ vì ngạc nhiên:
- Hãy cho anh bjk, tại sao thế?!
Có lẽ câu hỏi của hắn đã làm nhỏ khó xử, nhỏ hok bjk fải trả lời như thế nào cả. Bởi lẽ nhỏ vẫn kòn rất iu hắn, iu hơn cả những ngày đầu wen nhau. Nhưng vì hắn đã làm nhỏ bùn nhìu nên nhỏ fải nói lời chia tay mà nhỏ hok hề mún có. Sau một phút suy nghĩ hồi lâu, nhỏ giằng giọng:
- Vì em hok kòn iu anh nữa, đơn jản thế thui!
Vừa dứt lời, nhỏ quay lưng đi bỏ mặc hắn ngồi bơ vơ nơi góc bàn. Hắn đã khóc, lần đầu tiên hắn khóc vì một người kon gái, người mà hắn hok bao jờ nghĩ là mình sẽ iu thương nhìu đến như thế! Hắn vẫn cứ ngồi đó, cho đến hết buổi chìu hum đó, hắn hok rời mắt khỏi ly nước mà nhỏ đã uống lỡ! Hắn hok bjk tại sao nhỏ lại đưa ra quyết định đó, tại sao nhỏ lại chia tay zới hắn. Chính điều này đã làm hắn phải dằn vặt trong đau đớn. Hắn rất iu nhỏ, xem nhỏ như chính cuộc sống của mình, hắn có thể làm tất cả cho nhỏ. Thế mà nhỏ lại bước đi trong khi hắn đang cần nhỏ nhất.
Hắn vùi đầu trong tuyệt vọng, hắn đập tay xuống bàn 1 kái rõ mạnh làm ly nước rơi xuống đất, máu của hắn của rớt theo từg jọt nước mắt. Hắn quay lưng bỏ ra khỏi wán, hắn ngoái đầu nhìn lại như đang tìm kím nhữg kỉ niệm xưa zới nhỏ. Trời đã mưa, mưa to lắm, to đến nỗi hok ai nhìn thấy hắn khóc và cũg hok ai nghe thấy tiếng gào thét của hắn. Chỉ có nhỏ mà thui! Nhỏ đứg ở một góc khuất xa nhìn hắn, nhỏ vẫn đứng đó từ lúc ra khỏi wán tới jờ. Nhỏ lo cho hắn lắm! Nhỏ sợ hắn bùn và đau khổ. Cả cuộc đời của nhỏ chỉ sống vì hắn mà thui. Nhỏ cảm nhận được tình iu mà hắn dành cho nhỏ, nhỏ cũng mún đáp lại tình iu đó nhưng hok thể được. Bởi vì...Bất chợt, hắn quay phắt sang, bắt gặp nhỏ đang đứng với gương mặt thấm nhoà nước mắt, hắn chạy đến nắm chặt lấy tay nhỏ:
- Anh bjk em đang nói dối, tại sao lúc nào em cũng mún gạt anh, tại sao em lại nói lời chia tay khi em vẫn kòn iu anh, em nói đi!
Nghe những câu nói của hắn, nhỏ càng đau đớn hơn, những jọt nước mắt đã làm nhỏ nghẹn lời, nhỏ hok thể thốt ra đc câu nào cả, nhỏ chỉ bjk đứg đó và khóc
Hắn dường như đã bị những jọt nước mắt ấy làm xao xuyến, tình iu trong hắn lại trổi dậy, hắn ôm lấy nhỏ, lau những jọt nước mắt trên gương mặt nhỏ. Bỗng dưng, nhỏ đẩy hắn ra, đứng lùi lại:
- Anh đừng chạm vào tôi nữa!
- Tại sao?
Nhỏ nghẹn ngào nước mắt:
- Tôi đã nói rất rõ rùi mà!
Hắn chợt cười to, cái cười chế jễu:
- Đó hok phải là lí do, anh bjk em vẫn kòn iu anh mà! Nếu hok kòn iu anh thì em sẽ hok khóc khi chia tay zới anh đâu!
Nhỏ cúi gầm mặt hok nói j, nước mắt trên gương mặt ấy vẫn cứ rơi. Sau một hồi lâu suy nghĩ, nhỏ ngẩn mặt lên, ánh mắt sắc bén:
- Đúng! Tôi vẫn kòn iu anh, tình cảm tôi dành cho anh vẫn như thế, hok hề thay đổi. Nhưng tôi bjk vị trí của tôi trong lòng anh thì hok như trước nữa! Anh xem bạn bè của anh wan trọng hơn tôi. Anh hẹn zới tôi, sau đó vì bạn bè mà lỡ hẹn, anh kêu anh H tới an ủi tôi. Tôi hok nói vì tôi bjk anh là người có tình có nghĩa. Nhưng tất cả những việc sau đó đã làm tôi thay đổi suy nghĩ. Tôi cũng là kon người, tôi cũng có tình cảm, tôi cũng là 1 cô gái bình thường như bao người kon gái khác thui, tôi cũng bjk ghen tuông, tôi hok cao thượng như anh đã nghĩ đâu. Có bao jờ anh đặt mình vào hoàn cảnh của tôi chưa?
Hắn như đã nhận thấy lỗi sai của mình, hắn áp sát nhỏ, nắm lấy đôi bàn tay đang cứng đờ ra vì lạnh của nhỏ:
- Anh xin lỗi!
- Anh xin lỗi! - Nhỏ thoáng cười và nói típ:
- Anh tưởng 1 lời xin lỗi là xong hay sao? Thui đi, anh hãy về bên cạnh cô người iu cũ xinh xắn của anh đi, đừg tìm đến tôi nữa! Tôi thực sự mệt mỏi lắm ròy! Tôi iu anh như thế nhưng đến bây jờ tôi mới bjk tình cảm anh dành cho tôi hok bằng cô người iu cũ của anh
- Em nói j thế! ANh iu em thật lòng mà! Anh luôn xem em là nhất, em là tất cả đối zới anh, em bjk hok?
- Hok, tôi hok bjk j hết! Tôi hok mún nghe j hết! Anh có thể nói chiện hàng jờ zới cô ta bằng chiếc vina mà anh mới sắm, nhưng anh hok thể nhắn cho tôi dù chỉ 1 tin. Anh có thể chở cô ta đi đến nơi mà cô ta mún đi trong khi anh hok thể cho tôi quá jang khi chân tôi bị trật. Anh có thể lo lắng cho cô ta, ở bên cô ta suốt đêm khi cô ta bịnh, nhưng anh hok thể hỏi thăm sức khoẻ tôi dù một câu khi tôi mệt, nằm dài trên phòng y tế. Anh có thể tâm sự hết zới cô ta trong khi anh hok thể chia sẻ zới tôi bất cứ nỗi bùn nào. Thế anh nói đi, tình cảm anh dành cho tôi được bao nhiu. Tôi ghen tị zới cô ta. Tôi mới chính là bạn gái của anh mà chứ có fải là cô ta đâu. Vậy tại sao cô ta lại có được tình iu của anh, kòn tôi thì ko? Tôi xin lỗi, vì tôi hok thể chịu đựg đc nữa. Nhữg ngày wa vì mún anh vui nên tôi đã đè nén rất nhìu ròy. Và bây jờ là lúc tôi fải nói lời tạm biệt. Vĩnh biệt anh!
Nói xong nhỏ vụt chạy đi trong nước mắt, bàn tay hắn hok thể jữ lấy nhỏ được nữa! Hắn ngã quỵ xuống, nước mắt hắn càng rơi nhìu hơn. Hắn bjk rằng mình đã sai, chính mình đánh mất nhỏ chứ hok ai khác. Hắn đau khổ, tuyệt vọng và tự trák bản thân mình rất nhìu! Mưa càng ngày càng to, từng hạt mưa như từng nhát dao đâm vào lòng hắn, hắn đã bjk hối hận về những j mình làm, hắn ngồi ở đó suốt buổi tối, hắn hok thể đứng dậy mà chạy theo nhỏ, hắn hoàn toàn bất lực
Sáng hum sau, hắn đã nghỉ học, hắn hok bjk làm sao đối diện được zới nhỏ, hắn sợ nhìn thấy ánh mắt trák móc của nhỏ. Hắn nhốt mình ở trong phòng, lục lọi lại tất tần tật những j nhỏ đã tặng hắn mà bấy lâu nay hắn đã wên bén đi. Đến jờ phút này đây thì hắn mới cảm nhận được sự wan trọng của nhỏ trong trái tim của hắn. Hắn bỗng dưng iu nhỏ thiệt nhìu! Hắn nhấc kái vina lên, định gọi cho nhỏ, nhưng có điều j đó đã ngăn hắn lại. Hắn vẫn cứ để yên đó, ngồi ngắm nhìn hình của nhỏ! Một ngày đối với hắn trôi wa thật chậm, hình bóng nhỏ vẫn hiện hữu trong trái tim của hắn, hắn hok thể ngăn cản mình được nữa!
Ngày hum sau, hắn đã đến trường rất sớm, trực nhật dùm nhỏ. Hắn hi vọng nhỏ sẽ thay đổi quyết định của mình. Hắn đã chuẩn bị hàng ngàn câu để cầu mong nhỏ tha thứ. Nhìn từ xa, hắn đã thấy nhỏ tay trong tay zới H - bạn thân của hắn đến trường. Hắn hoàn toàn sụp đổ: "Tại sao mọi chiện lại như thế này". Hắn hok kòn tin vào mắt mình nữa! Lại thêm 1 lần nữa, hắn tuyệt vọng, hắn ngã ròy, và lần này khó mà đứg dạy đc. Hắn chạy xuống cầu thang, đứng đó chờ nhỏ. Khi thấy nhỏ bước lên, hắn hỏi ngay:
- Đây chính là lí do sao? Lí do mà em nói đây sao?
Nhỏ càng sắc bén hơn, lạnh lùng hơn:
- Tôi và anh đã chia tay, tôi mún wen ai là quyền của tôi, anh hok thể cho tôi hạnh fúc thì tôi tìm ng khác. Anh có j hok hài lòng chăng!
Đau lòng, buốt já và lạnh cóng, hắn lê từg bước chân nặng nề vào lớp học. Hắn ngồi phịch xuống kái bàn cúi lớp, chẳng nói chẳng rằng. Chưa bao jờ hắn thấy buồn đến như thế, chưa bao jờ hắn đau đến như thế. Hắn dường như mất hết cảm jác, chỉ bjk nén những jọt nước mắt vào lòng. Hắn cứ nhìn nhỏ, nhìn mãi như thế! Và hắn đã quyết định 1 chiện táo bạo, chuyển trường khác. Hắn hok mún gặp cảnh ng mình iu lại iu thằg bạn chí cốt của mình. Khi bjk đc quyết định đó của hắn, nhỏ đã cười, một nụ cười mãn nguyện:
- Chúc anh lun vui vẻ! - Nhỏ nói thầm
- Cậu quyết định thế thật sao? - H hỏi nhỏ
- Uh, thà để anh ấy đau 1 lần kòn hơn đau cả đời. Tớ hok thể mang lại hạnh fúc cho anh ấy lâu được, chỉ bjk cầu mong cho anh ấy tìm đc hạnh fúc khà mà thôi! - Nói xong nhỏ way sang H: Kám ơn cậu nhé! Vì júp tớ mà cậu trở thành 1 ng bạn tồi!
- Hok sao cả, tớ chỉ vì tội nghiệp cho hoàn cảnh của cậu thôi! - H trả lời
Nhỏ hok nói j nữa! Nhỏ lặng đi trong nước mắt và cả những nụ cười. Nhỏ đã làm đc điều mà mình mún làm, và bây jờ, nhỏ phải đến nơi mà mình hok mún tới.
3 tháng sau, hắn trở lại trường xưa với mong ước tìm lại nhỏ, hắn đến lớp cũ nhưng ng xưa hok kòn. Mọi ng bảo nhỏ đã nghỉ học từ sau khi hắn bỏ đi. Hắn nghe câu đó như sét đánh ngang tai, hắn tìm gặp H, hỏi cho ra lẽ. Vốn là bạn thân từ rất lâu nên H hok thể nào gạt hắn thêm đc nữa, bởi lẽ H đã bjk tình cảm mà hắn dành cho nhỏ là hok nhỏ chút nào. Đối với một ng kon trai mà nói, danh dự và sĩ diện là wan trọg hơn tất cả, thế mà hắn lại vì nhỏ mà năm lần bảy lượt cầu mong nhỏ way lại. Chỉ bấy nhiu thôi cũng đủ biết hắn iu nhỏ đến nhường nào:
- Tớ và cậu ấy thực chất chẳng có wen nhau! - H nói rõ to
Hắn lại ngạc nhiên thêm lần nữa:
- Là sao?
H nói với jọng rất rõ:
- Tớ và R thực chất hok có wen nhau. R mún tớ júp cậu ấy chia tay zới cậu
Đến đây thui, hắn như đã bjk đc điều j đó. Hắn hỏi vồ vập:
- Tại sao? Kể đầu đuôi cho tớ nghe nếu như cậu vẫn xem tớ là bạn.
- Uh, tớ hok mún jấu cậu nữa! R rất iu cậu nhưng vì mún cậu hạnh fúc nên R đã chia tay zới cậu. R đi khám bịnh và bjk mình đã bị ung thư máu, chỉ kòn sống vài ngày ít ỏi. Cậu ấy mún trong những ngày kòn sống chia tay zới cậu để khi cậu ấy chết đi, cậu sẽ hok đau khổ. Và cậu ấy đã nhờ tớ júp
Hắn dường như hok thể jữ nổi bình tĩnh nữa!
- Tại sao zị, tại sao zị hã? Tại sao cậu lại gạt tớ. Bi jờ R đang ở đâu, đưa tớ tới đó, nhanh lên
Cả hai chạy nhanh đến bệnh viện, nơi mà R đang sống từng jây fút cuối cùng của cuộc đời. Nhìn thấy gương mặt tái xanh của R, hắn hok thể cầm đc nước mắt. Hắn chạy tới bên giường bệnh, cầm lấy tay nhỏ:
- Sao em ngốc thế hã?
Nhỏ hok ngăn được dòng nước mắt:
- Em xin lỗi, em đã hok thực hiện được lời hứa của mình với anh! Em đã làm anh thất vọng rùi!
- Anh hok cần! Anh hok cần j nữa! Anh chỉ cần em đừng xa anh thôi! Đừng buông tay anh ra! Đừng để anh một mình trên thế jan này. Anh xin em đấy! - Hắn nói trong tiếng nấc nghẹn ngào
Dường như nhỏ đã wá đuối sức, cô hok thể nói thêm được j nữa! Chỉ có thể nói:
- Em iu anh nhìu lắm! Đừg bùn nữa anh nhé!
Bàn tay cô cứ lạnh dần, lạnh dần và vuột khỏi bàn tay hắn. Hắn cố gắng níu jữ lại nhưng hok thể. Hắn gào thét trong tuyệt vọng:
- Hok, hok thể đc! Tỉnh lại đi em, em, em,....
Hắn khóc như chưa bao jờ đc khóc, thì ra đó chính là lí do khiến nhỏ rời xa hắn. Quãng đời kòn lại của hắn trôi wa thật êm đềm. Hắn hok để bất cứ người kon gái nào bước chân vào cuộc đời hắn nữa! Trái tim của hắn chỉ chứa mỗi nhỏ thui! Hắn vẫn cố gắng học tốt như lời hứa zới nhỏ, cố gắng hok bùn. Mỗi ngày sau khi học xong hắn lại đến bên mộ của nhỏ, kể cho nhỏ nghe rất nhìu chiện. Và cuộc sống của hắn vẫn hạnh fúc như thế jống như có nhỏ lun kề bên...View more random threads same category:
(¯`v´¯) Đã là gió thì một lần đi rồi sẽ hok trở lại đâu
.`·.♥.·´
.¸.·´¸.·´¨) ¸.·*¨)
(¸.·´ (¸.·´ .·´¸¸.·¨¯`*·.·۪۫¤—†™_♥(¯`•_ RanMori_•'¯)♥_™†°º¤ø,¸¸,ø¤º°`°º¤ø
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
Bookmarks