Chap 1 (tt) :
Nhóm cảnh sát của Subaru vừa bước ra ngoài cũng là lúc Watanuki té nhào ra đất, may mà có Doumeki đỡ lại.
-Doumeki! Sao cậu ko trông chừng bức tranh để nó bị lấy trộm thế hả? Cậu muốn nhìn thấy tớ chết lắm hả? Watanuki tức giận trút vào Doumeki, chưa bao giờ thấy Doumeki hữu dụng như lúc này (cười).
-Này, chủ quán đừng buồn, bức tranh thế nào để tôi vẽ lại cho cậu tấm khác nhé? Nhìn thấy khuôn mặt thất thiểu của Watanuki, 1 người khách lên tiếng an ủi.
-Đừng nói chuyện ko thể nhé Fye. Một người khách vận đồ đen ngồi đối diện nhắc tỏ vẻ khinh thường.
-Ái chài, Đen, anh quên tôi là ảo thuật gia à? Có chuyện gì mà ko thể chứ? Fye cười đáp, tựa người vào ghế, tay tung cái nón của mình lên với cả đàn chim bồ câu cùng nhảy vọt ra như chứng minh cho những gì anh nói là thật.
-Anou, tôi cũng chẳng biết nó là gì. Watanuki đau khổ trả lời. Đó là tranh trừu tượng, dù tôi thấy nó khá là xấu xí và kì quặc nhưng theo lời Yuuko-san thì nó khá là hiếm..
-Thế à. Fye nhúng vai cười. Cậu biết ko, ngay cả những bộ áo võ của Kuro rách tươm tướp và phân tán khắp nhà vậy mà tôi còn tìm được thì tôi nghĩ chả có gì khó hơn…
-Thôi nhé đừng có móc họng!! Người tên là Kuro đỏ mặt hét lên. “Cậu đang trách tôi bừa bãi đấy à?
-Haha, anh cũng biết thế à, tuy tôi ko có ý đó nhưng nếu được gọn gàng hơn thì hay quá, như vậy mình có thể mua một căn nhà rộng hơn…
-Đủ rồi nhé!
-Haha! thế đấy. Fye nhìn Kuro toé lửa, ko ai chịu nhường ai, rốt cuột 2 người cãi nhau to làm cho Watanuki giãn hoà mãi mới chịu yên bình.
Đồng hồ Watanuki lúc này đã là 12h trưa, lúc này bên ngoài có một người phụ nữ hớt hải chạy vào, tay dắt theo một đứa trẻ chừng 5,6 tuổi.
-Xin lỗi, tôi là Sakura Li, mẹ của Kamui-kun, còn đây là anh hai của bé, Fuuma-kun. Đã làm phiền anh nhiều... lẽ ra tôi đến sớm hơn, nhưng từ Tomoeda tới đây mà xe điện lại bị trễ… Người phụ nữ trẻ giải thích.
-Ôi Kamui-kun, sao con ko ở với bố mà lại đi lạc thế này? Sakura chạy vào phòng khách, đến ôm con, khóc thút thít.
-Đây là chuyện riêng tư của gia đình chị nhưng cho tôi mạn phép hỏi, hình như gia đình có chuyện gì ạ? Watanuki thắc mắc.
-Hic. Sakura thút thít khóc. Tôi vào chồng cãi nhau, anh ấy dắt Kamui lên Tokyo bỏ nhà đi, lúc tới đây thì thất lạc bé, may mà bây giờ tìm được, nếu ko tôi sẽ cho anh ấy biết tay!. Lửa giận bùng lên trong mắt Sakura.
-Anh nhà đâu rồi ạ?
-À, anh ấy đang ở 1 khách sạn cách đây ko xa, để đề phòng anh ấy bỏ đi lần nữa nên tôi nhờ Anh hai tôi canh chừng, một chốc nữa chúng tôi sẽ cùng về Tomoeda anh à. Sakura cười hạnh phúc.
-Vâng. Watanuki ớn lạnh đáp, cậu đã hình dung sơ sơ được sự khốn khổ của người chồng tội nghiệp đó thế nào rồi.
Kamui đang ôm mẹ, chợt có bàn tay níu lấy tay cậu, đó là Fuuma, dưới ánh nhìn sắc như băng của người anh, Kamui sợ hãi chực khóc tới nơi khi Fuuma ôm Kamui gọn trong người mình.
-Em trai ngoan, đừng bỏ anh đi nữa nhé.
Kamui tỏ vẻ khó chịu, cố dùng dằng ra khỏi anh trai và chạy và đứng nép sau lưng Sakura.
-Fuuma-kun, con đừng làm em sợ nữa! Sakura mắng Fuuma.
-Ko đâu mẹ ạ, Fuuma cười tươi. Con-rất-yêu-em, em nó biết mà.
Đột nhiên Kamui khóc to lên, dỗ thế nào cũng ko chịu nín khóc. Cuối cùng, sau khi nói chuyện thêm ít câu cùng với vài lời khách sáo thì ba mẹ con cũng đón xe về, để lại sự im lặng vốn ít có cho Cat’s eye. Cũng nhờ vậy mà Yuzuriha được ra phụ quán, đỡ cho Watanuki một phần vất vả. Sau giờ nghỉ trưa, quán lại tiếp tục mở cửa.





LinkBack URL
About LinkBacks
Trả Lời Với Trích Dẫn

Bookmarks