+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 2 trên 2

Ðề tài: [Fiction] G

  1. Tham gia ngày
    Oct 2011
    Bài gởi
    7
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Rep Power
    0

    [Fiction] G

    Share/Bookmark



    Tittle: G
    Author: Haru-kun
    Genre: Psychological, shounen, tragedy, school life, slice of life
    Rating; K+
    Nguồn: [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ] ( Đã xin ý kiến tác giả qua yahoo)

    Summary: Cách đây ba năm ba Minh mất tích nhưng không ai biết ông ấy đi đâu chỉ có một tấm thiếp được để lại. G là kí tự duy nhất có trên tấm thiệp, vậy G là gì? Nhưng Minh bỏ qua tất cả, Minh muốn một cuộc sống bình yên bên người Minh yêu thương, Linh. Nhưng rồi 3 năm sau tấm thiệp ấy lại xuất hiện lại một lần nữa, cuộc sống yên bình của Minh như mặt hồ phẳng lặng nay bị một chiếc lá rơi xuống gợn lên những con sóng lăn tăn.
    Status: Going on
    Lanh lẽo và mờ nhạt là tất cả những gì mà ta có thể cảm giác. Một bóng người bước vào căn phòng tối ấy, tay hắn cầm 1 tấm thiệp đen. Hắn bỏ tấm thiệp xuống bàn rồi quay lưng bỏ đi. G - đó là tất cả những gì có thể nhìn thấy trên tấm thiệp hay là thứ nhất rõ trong căn phòng tối này

    Game begin...

    Minh nằm mơ mộng trong lớp học, buông tầm mắt mệt mỏi ra khung cảnh bên ngoài. Chỉ có gió và ánh nắng. Sân trường thật trống vắng và yên tĩnh, thỉnh thoảng chỉ có tiếng giảng bài vang vọng trên bảng.

    “Aki trong tiếng Nhật là mùa thu.” Minh thầm nghĩ “Trời cũng đã ở cuối thu rồi, vậy mùa thu sắp ra đi để lại sự lạnh giá của mùa đông.”

    “Minh, em có thể giải bài này được không?” Minh giật mình nhìn lên bảng, thầy giáo đang nghiêm nghị nhìn cậu.

    “Dạ, em xin lỗi.”

    “Thôi em ngồi xuống đi, lần sau nhớ tập trung.”

    Minh ngồi xuống, tiếp tục hướng tầm mắt ra bên ngoài.

    “Chán chết.” Minh thầm nghĩ rồi tự cười bản thân. Để vào được ngôi trường này Minh đã phải cố gắng học, vì ngôi trường này chỉ dành cho hai loại học sinh. Một là giàu có hai là được có được học bổng. Minh may mắn giành được học bổng toàn phần, nhưng thay vì là một học sinh chăm chỉ như ai cũng nghĩ, cậu lại ngồi thẫn thờ chờ thu sang đông đến. Không lẽ mùa đông lại hấp dẫn đến vậy, không mùa đông chỉ có sự lạnh giá, cái lạnh có thể đông cứng mọi thứ.

    ****

    Hoàng bước đến cổng trường, gỡ cặp kính Gucci xuống đảo mắt nhìn quanh ngôi trường này. Vì một lí do nào đó mà Hoàng chuyển đến ngôi trường này, gia đình Hoàng đủ sức chi trả cho cái học phí “cỏn con” ở nơi đây nhưng Hoàng dư sức để kiếm được cái học bổng “quèn” kia.

    Cuối cùng cũng đến nơi.

    G - Chap 1 – Học sinh mới

    Linh ngồi trong lớp vào giờ nghỉ trưa, cô bé ôm bụng nhăn nhó. Đói quá. Sáng nay cô bé chưa ăn gì, mà cuộc sống của học sinh là vậy, ít khi ăn sáng mỗi khi đến trường. Xui xẻo thay, cô bé cũng quên mang theo tiền ăn trưa. Cũng giống như Minh, Linh cũng vào trường này bằng việc nhận học bổng. Cũng chính vì điều này trong lớp , không phải nói trong toàn trường mà hai giai cấp đã được hình thành: giàu và nghèo. Ngoại trừ những người vừa giành được học bổng mà gia đình thuộc dạnh khá giả thì đấy là những hồ sơ Vip của trường và những học sinh đó được gọi IR. Dĩ nhiên IR chỉ đứng về phía ai giàu có.

    Minh bước đến bên cạnh Linh, áp nhẹ vào má cô bé một chiếc bánh mỳ nho nhỏ. “Nè, mình biết trước sau gì cậu cũng quên mang tiền ăn sáng.”

    Linh mỉm cười, lao ra ôm lấy Minh. “Yêu ông xã quá.”

    Minh vội vã né sang một bên. “Đói quá điên rồi à.”

    Linh cười trừ rồi từ từ thường thức cái bánh. Minh im lặng nhìn Linh, Minh là người ít nói, hay phải nói là khá lạnh lùng. Minh sống với mẹ, gia đình của cậu cũng không giàu có gì. Bằng đồng lương ít ỏi ở tiệm thuốc, mẹ cậu cũng đủ trang trải cơm ngày ba bữa, vài bộ quần áo cũ.

    Minh đang chán nản vì cái trường khốn nạn này đã cấp học bổng cho con nhà người ta, mà vẫn bắt đóng tiền xây dựng và rồi cái bọn IR kia lại lập ra cái quỹ cứu trợ học sinh khó khăn trong trường, chẳng qua là một hình thức kiếm lợi cho bọn nó mà thôi.

    “Tiền xây dựng và quỹ IR Linh tính sao?” Minh thắc mắc hỏi Linh.

    Cô bé im lặng không nói gì, chỉ ngồi tiếp tục ăn cái bánh mỳ mà Minh đưa. Cô bé không muốn nghĩ đến số tiền đó, gia đình cô bé ở một vùng quê nghèo, hẻo lánh. Ba mẹ cô bé phải cố gắng tiết kiệm từng đồng để lo cho cô ăn học ở đây. Cô không thể làm phiền ba mẹ nữa, cô muốn học thật nhanh, kiếm một công một công việc thật tốt kiếm tiền nuôi ba mẹ và lo cho các em ở nhà.

    “Đừng có nói với mình là cậu tính nhịn ăn để đóng số tiền đấy.”

    “Mình...” Linh ấp úng trả lời.

    Minh quá thân thiết với Linh để biết cô bé đang nghĩ gì. Nhưng hiện tại ngay cả Minh cũng không biết phải kiếm đâu ra số tiền đó bây giờ. Cậu tính dành số tiền đi làm thêm mấy tháng nay để đóng cho Linh.

    Minh đang đăm chiêu suy nghĩ tìm ra lối thoát trong cái vòng luẩn quẩn của sự nghèo túng thì bất ngờ Linh quay sang nhìn Minh.

    “Minh đang nghĩ gì vậy?” Linh tò mò

    “Đâu có, đang nghĩ đến mấy em xinh xinh ở lớp bên thôi.” Minh cố gắng cười để che đi nỗi lo lắng của mình.

    “Vậy à....!...?” Linh nhún vai

    Minh không muốn cô bạn thân của mình lo lắng. Khác với vẻ bề ngoài, Minh thực sự quan tâm với Linh, cậu có thể làm mọi điều cho cô bé nhưng bản thân cậu cũng chẳng biết nổi đó là tình cảm gì. Kết thúc cuộc đối thoại bằng hai chữ “vậy à”, Linh im lặng.

    “Chào...” Hoàng vui vẻ xác ba lô bước lớp. Mọi người ngạc nhiên nhìn Hoàng.

    “Mày là đứa nào?” Long bước ra đứng trước mặt Hoàng.

    “Học sinh mới.” Hoàng mỉm cười, vỗ nhè nhẹ lên vai Long rồi né sang một bên để bước vào lớp.

    Long nhanh chóng xoay người chặn Hoàng lại. “Mày giỡn mặt tao à, tao hỏi mày là ai? “

    Hoàng bỏ chiếc ba lô xuống, lạnh lùng nhìn Long. “Cậu là ai? Xin cậu vui lòng đừng cản đường tôi, tôi chỉ đi vào lớp chứ không làm phiền gì cậu cả.”

    “Mày chưa nghe đến IR bao giờ à. Học sinh mới chuyển đến thì nên biết điều chút đi.” Long tức giận

    “Tôi nói là đừng cản đường tôi.” Hoàng cố giữ bình tĩnh

    “Không thì sao.” Long lên mặt thách thức

    Rầm, Long té xuống sàn va người vào chân bàn. Hoàng nhẹ nhàng cúi xuống xách ba lô rồi bước vào trong.

    Hoàng bước đến chỗ Minh mỉm cười nhìn Minh. “Chỗ này có ai ngồi chưa?”

    “Nếu bạn thích bạn có thể ngồi đấy nhưng chỗ này rất khó nhìn bảng đấy.”

    “Linh hơi ngạc nhiên. Nhưng chỗ đó của...”

    “Không sao đâu.” Minh ngắt lời.

    “Vậy cảm ơn nha.” Hoàng mỉm cười

    “Không có gì.” Minh lạng lùng trả lời, Minh không thực sự ưa Hoàng nhưng cái trò vừa rồi của cậu ta làm Minh thấy thú vị. Nhưng chắc chắn một điều rằng IR sẽ không bỏ qua cho cậu ta hoặc chí ít Long cũng sẽ gây khó dễ. Không, có điều gì đó không ổn, ai đến trường này đều biết đến IR. Trong mắt mọi người IR là những học sinh đáng ngưỡng mộ, và họ thật sự có quyền lực trong trường này, không lẽ Hoàng không biết gì đến IR hay có điều gì đó làm cậu ta không cần phải để mắt đến IR. Ngoại trừ một điều không tưởng, cậu ta muốn làm chủ tịch của IR.

    “Cậu đang tò mò về tôi lắm phải không?” Hoàng lên tiếng.

    Minh có hơi giật mình nhưng cậu vẫn im lặng, hôm nay Hoàng đã gây ra quá nhiều chuyện nên việc làm tốt nhất bây giờ là im lặng, dây dưa với cậu ta chỉ làm IR chú ý đến. Minh chỉ muốn một cuộc sống bình thường, lặng lẽ và êm đềm.

    Không thấy Minh trả lời, Hoàng cũng đành tự kết thúc cuộc đối thoại. Hoàng ngồi im lặng chờ thời gian trôi qua, lâu lâu Hoàng liếc nhìn Linh ngồi ở phía trên rồi ngó sang nhìn Minh.

    Hồi chuông báo ra về cũng là hồi chuông báo hiệu điều gì đó không may xảy đến với Hoàng khi cậu ta vừa gây ra một chuyện vô cùng thú vị. Nhưng tiếc thay chẳng có chuyện gì xảy ra cả, Long âm thầm đi về một mình, hắn cũng chẳng thèm chú ý đến Hoàng hay mọi người xung quanh. Minh vội vã chạy đến chỗ Linh, khi cô bé đang đứng đợi ngoài cổng trường.

    “Đưa cái cặp đây.” Minh lên tiếng

    “Sao cơ?” Linh ngạc nhiên trước câu nói khó hiểu của cậu bạn thân.

    “Trưa Linh đã nhịn ăn vậy giờ tính vác cái của nợ này về thế nào.”

    Cô bé chợt nhớ ra rằng buổi trưa mình đã không ăn gì ngoài chiếc bánh mỳ mà Minh đưa cho, nhưng như vậy không lẽ trưa nay Minh không ăn gì cả. Cô bé biết nhà Minh rất nghèo, và cô thật vô tâm khi vui vẻ thưởng thức bữa trưa của cậu bạn.

    Linh hơi giật mình khi Minh giựt lấy cặp của cô. “Đi thôi”, Minh vác chiếc cặp lên vai rồi nắm tay cô bạn kéo đi. Cô bé hơi đỏ mặt nhưng chỉ im lặng bước đi theo.

    “Thú vị nhỉ?” Hoàng âm thầm bước theo sau.

    Linh giật mình buông tay Minh ra.

    “Đi theo tụi này làm gì?” Minh quay lại nhìn Hoàng.

    “Đâu có, cùng đường thôi mà.” Hoàng mỉm cười.

    “Có vài điều cậu nên biết. Thứ nhất bọn này nghèo lắm nên muốn kết bạn thì chọn nhầm người rồi. Thứ hai việc làm của hôm nay của bạn đã làm cho IR chú ý mà tụi này thì không muốn gặp rắc rối.” Minh tỏ vẻ khó chịu

    “Hoàng mỉm cười trước lời nói của Minh. Không lẽ cậu nghĩ chọn bạn là phải dựa vào giàu nghèo sao, còn việc với IR tôi sẽ không để liên lụy đến hai người đâu.”

    “Vậy à.” Minh trả lời bằng một câu cộc lốc, rồi kéo tay Linh bỏ đi. Bước đi được một đoạn Linh vội vã lấy một tờ giấy đưa cho Minh.

    “Đây là phiếu chi tiêu hàng tháng của mình, Minh tính hộ cái.” Linh mỉm cười

    “Sao không lấy máy tính mà bấm.” Minh nhăn nhó.

    “Thì có Minh rồi còn gì.” Linh nài nỉ.

    “Được rồi. Tiền xây dựng là…tiền nhà trọ…tiền điện và nước hàng tháng….rồi cái gì nữa thế này chủ nhà miễn cho 45% tiền điện à. Học phí thì miễn rồi, tháng này ba mẹ gửi tiền lên phải trừ ra 0,1% phí chuyển. Nói chung đề xem nào.”

    “Hoàng đứng cách đó từ xa lắng nghe cuộc nói chuyện của hai người. Vậy là còn 37500,” Hoàng thì thầm.

    “Tổng cộng ra Linh còn 37500.”

    Hoàng tự mỉm cười khi nghe câu trả lời của Minh.

    Trời đã chuyển dần sang buổi tối, Hoàng đi từng bước nhẹ nhàng quanh bờ biển. Hoàng thích ngắm hoàng hôn ở nơi đây. Bỗng Hoàng bị chặn lại bởi đám thanh niên, tên đi đầu bước xuống, gỡ bỏ nóm bảo hiểm ra.

    “Chúng ta cần nói chuyện.” Long bước đến đưa cho Hoàng một chiếc mũ. Hoảng mỉm cười cầm lấy rồi theo Long lên xe.

    ****

    Linh nằm dài trên bàn vào giờ nghỉ trưa.

    “Với 37500 thì có thể ăn 2 ổ bánh mỳ không vì mỗi ổ là 1500 tức sẽ có 25 ổ. Từ nay đến cuối tháng thì còn có 12 ngày. Mỗi ngày ăn hai ổ chắc đủ.” Linh lầm bầm.

    “Đủ mới sợ, thế tính ăn bánh mỳ đến hết tháng à. Mỗi ngày 2 ổ sống bằng niềm tin à.” Minh càu nhàu.

    “Biết làm sao hơn, tiền lương làm thêm thì chưa có, mà tháng sau ba mẹ mới gửi tiền lên.” Linh than vãn.

    “Thì qua nhà Minh ăn.” Hoàng chen vào.

    Linh ngạc nhiên nhìn Hoàng rồi ngại ngùng nhìn Minh.

    “Cái này tôi không nói là tên kia nói. Nhưng nếu Linh thích thì sang ăn tối còn lấy tiền đó để ăn trưa cũng được. “

    “Như vừa biết được điều gì hay lắm.” Hoảng ngồi cười một mình.

    Rầm, hai chiếc bàn được đặt xuống sàn nhà. Phương – lớp trưởng – đặt ba chiếc hộp lên trên bàn.

    “Học mãi nó cũng nhàm, tụi mình chơi một trò chơi nhé. Bây giờ mình sẽ bỏ vào một trong ba chiếc hộp này một cái nhẫn và mình sẽ trả lời 2 câu hỏi của các bạn. Trong đó có 1 câu nói thật và 1 câu nói dối. Nhưng các câu hỏi chỉ được đề cập đến tối đa 1 chiếc hộp và các bạn chỉ không được chạm vào chiếc hộp nhưng phải đoán ra chiếc nhẫn nằm ở vị trí nào.”

    Long ngồi gần đó mỉm cười “ Con nhỏ này hết trò chơi rồi hay sao, vậy thì”

    “Trò này số tiền thưởng sẽ là 100.000.” Long đứng lên. “ Thế nào bọn nhà nghèo? Dám chơi không, nếu thua thì chỉ cần làm 1 việc cho tao là được.”

    Phương tự mỉm cười với suy nghĩ về trò chơi của mình. “ Xem nào một câu hỏi chỉ được đề cập đến tối đa là một chiếc hộp vậy để xem bọn ngu ngốc kia giải làm sao”

    “Sao này ai dám thử không?” Phương lên giọng

    “Eh để mình thử.” Hoang lanh chanh chạy lên nhưng lập tức bị Long ngăn lại.

    “Không được, bạn tính cướp cả miếng cơm của bọn nhà nghèo kia sao?” Phương mỉa mai.

    “Hay thật, mấy người điều tra về gia cảnh của mình rồi à.” Hoàng mỉm cười.

    “Dĩ nhiên rồi, tụi này phải xem bạn thuộc tầng lớp nào chứ. Sao nào? Tụi mày không những nghèo mà còn nhát gan đến như vậy sao?”

    Cả lớp vẫn im lặng, không một tiếng trả lời.

    Minh úp cuốn sách đang đọc dở xuống dưới mặt bàn, bước lên bảng đối mặt với Phương.

    “Bọn tao nghèo thì sao nào, mày muốn chơi chứ gì, được thôi. Nhưng tao có điều kiện.” Minh lên giọng

    “Minh ơi…!” Linh khẽ cất tiếng nhưng âm thanh quá nhỏ để bất kì một ai nghe thấy. Có lẽ đó chỉ là tiếng gọi trong suy nghĩ của cô bé trước hành động bất ngờ của cậu bạn. Mọi người đều ngạc nhiên khi người đi lên là Minh.

    End chap 1

    ---------- Post added at 05:32 PM ---------- Previous post was at 05:26 PM ----------

    Tittle: G
    Author: Haru-kun
    Genre: Psychological, shounen, tragedy, school life, slice of life
    Rating; K+
    Note: Đôi lúc muốn viết cho nó hay hơn nhưng khổ nỗi một điều mình viết văn tệ quá. Dù sao thì cũng cảm ơn các bạn đã bỏ chút thời gian quý giá để đọc.

    Hoàng đi sang bên cạnh vỗ nhẹ vào vai Minh “ Có nhất thiết phải làm vậy không”

    “Dĩ nhiên rồi”

    “Nếu các người muốn chơi thì tôi chấp nhận nhưng cuộc chơi cũng nào công bằng đúng không?” Minh kiên quyết

    “Điều nó khỏi cần phải bàn cãi.” Phương tự mãn

    “Nhưng nếu là ba chiếc hộp thì mình chỉ có 33,33% đúng không?” Minh thắc mắc. “Vậy không lẽ cuộc đấu này không công bằng rồi.”

    “Vậy mày muốn sao.” Long cáu kỉnh lên

    “50%, chỉ có 2 chiếc hộp.” Minh mỉm cười. “Thế nào dám chơi không?”

    “Nếu mày muốn vậy.” Phương hơi lo lắng.

    Minh mỉm cười tự tin, như đang giấu giếm một điều gì đó hoặc một kế hoạch nào đó và điều này thực sự làm Phương lo lắng.

    “Mày cười cái gì.” Phương lên giọng.

    “Trận này tôi thắng chắc rồi, nếu 3 chiếc hộp thì vẫn có trường hợp tôi đoán không được nhưng nếu chỉ có 2 hộp thì mọi thứ đều trở nên quá đơn giản. “

    “Mày…”Phương tức giận

    “Cô quá tự tin nên đã bị tôi lừa.” Minh mỉm cười. “Chúng ta bắt đầu thôi.”

    Game begin

    G – Chap 2 – Ring and boxes

    Hai học sinh khác bịt mắt Minh lại, tiếng động mở hộp quá nhỏ để Minh có thể nghe thấy nó ở hộp nào. Nhưng nụ cười tự tin vẫn ngự trị trên đôi môi của Minh. Minh bỏ khăn che mắt ra, đi vòng quanh hai chiếc hộp. Đôi khi cậu ngồi xuống quan sát thật kĩ hai chiếc hộp.

    “Thấy rồi.” Minh lên tiếng.

    “Vậy à, cẩn thận đấy.” Phương mỉm cười tự đắc. Minh liếc nhìn Phương như nghĩ ra điều gì đó đôi mắt Minh như thay đổi.

    “Thực ra… cô không bỏ vào chiếc hộp nào.” Mọi người đều ngạc nhiên trước câu trả lời của Minh.

    “Mày…mày …làm sao mày biết.” Phương lo lắng.

    “Thực ra tôi đâu biết cô bỏ vào hộp nào đâu, nhưng tôi yêu cầu hai chiếc hộp và nói rằng trận này tôi thắng chắc rồi tất cả chỉ là gây áp lực cho cô.” Minh giải thích “Và cô bắt đầu lo lắng, để đảm bảo chiến thắng cho mình, không còn cách nào khác cô sẽ không bỏ chiếc nhẫn vào cái hộp nào cả. Nhưng để chắc chắn tôi đã đi xem xét thật kĩ các chiếc hộp, và khi tôi nói thấy rồi thì cô đã mỉm cười tự mãn. Chính nụ cười đó phản bội cô.”

    “Không, không thể nào.” Phương bắt đầu xuống tinh thần.

    “Nếu cô tự tin vào trò chơi của mình thì có lẽ cô sẽ chiến thắng.”

    “Sự tự tin ư? Sự tự tin ư? Không thể nào… “Phương sợ hãi trước câu nói của Minh, như có điều gì đó làm cô sợ vào sự tự tin của mình, không lẽ trong quá khứ chính sự tự tin này đã làm cô bị tổn thương, Phương gục xuống sàn nhà dùng hai tay bịt chặt tai của mình, cô không muốn nghe tiếp nữa. Minh mỉm cười nhìn Long. “Tiền thưởng đâu.?”

    “Hay lắm.” Long vỗ tay nhưng ánh mắt đột ngột biến sắc. “Nhưng lúc đầu tao chỉ trả tiền cho trò chơi với ba chiếc hộp chứ tao không nói là sẽ chơi trò với 2 chiếc hộp.”

    “Vậy mày muốn thế nào.”Minh thắc mắc

    “Chơi thêm một trận nữa, nhưng tiền thưởng sẽ tăng lên gấp đôi.”

    “Được thôi, nhưng tôi vẫn có điều kiện. Ván vừa rồi các người đã chơi ăn gian nên để công bằng ván này tôi phải có lợi thế.” Minh cười lém lỉnh.

    “Cũng được, thế mày muốn gì.”

    “Đoán hai lần.” Minh đứng trước mặt Long, nhìn thẳng vào mắt hắn ta. Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn qua nó ta có thể nhìn thấy suy nghĩ của người khác, Minh cố gắng gây áp lực hay cậu ta có ý đồ gì khi nhìn vào mắt Long như vậy.

    “Được thôi. Cho dù là hai lần đoán thì nó cũng giống như việc bỏ đi một hôp thôi nhưng mánh khóe đó mày đâu thể dùng lại được nữa, xem mày làm sao để thắng.” Long mỉm cười. “Vậy trong trận này ai muốn làm người bỏ nhẫn vào hộp và để cậu ta chất vấn đây?”

    Không ai trong lớp dám lên tiếng, mọi người đều tránh khỏi sự phiền phức này. Nếu thắng thì không sao nhưng thua thì chắc chắn họ sẽ bị đổ hết trắch nhiệm lên đầu, tốt nhất cứ để người nào làm ra thì người đó tự đứng ra chịu trách nhiệm. Chưa kể người thi đấu lần này là Minh, cậu ta là người có số điểm cao nhất trong kì thi giành học bổng vào trường học này. Đối chọi với người có chỉ số IQ cao như vậy thì chi bằng không nên đụng vào chắc chắn tốt hơn. Không gian tĩnh lặng nặng nè bào trùm lên cả lớp, ai cũng có suy nghĩ riêng của mình và không ai muốn tham gia trận đấu này cả.

    “Yên tâm đi, chỉ cần đứng ra làm người bỏ chiếc nhẫn vào hộp mà thôi. Thắng hay thua tôi cũng bắt các bạn phải chịu trách nhiệm đâu.” Long đính chính lại.

    “Sao mày không tự đi mà bỏ.” Minh thắc mắc. “Tình hình này mày nên đưa tao 100.000 đi cho xong chuyện.”

    “Tao bỏ thì còn gì thú vị, mày cứ đợi đi, khi nào đến lúc đó chính tao sẽ là người đấu với mày.”

    “Vậy thì để tôi vậy.” Mọi người đều giật mình nhìn ra phía cửa. Ánh sáng bên ngoài làm cho nhân vật này thật mờ ảo, Phong bước vào trước sự ngạc nhiên của mọi người. Mái tóc dài của Phong bị gió thôi bay nhẹ trong gió. Phong đẩy cặp kính trên mắt lên một chút nhìn Long.

    “Ra là ủy viên của IR.” Minh mỉm cười.

    “Không lẽ vụ này thú vị đến mức cái đám gọi là IR cũng phải nhúng mũi vào sao.” Hoàng mỉa mai.

    “Ăn nói cho cẩn thận, rồi sẽ đến lúc tao với mày giải quyết riêng.” Long lên giọng.

    “Để tôi làm người đại diện bỏ nhẫn vào hộp nhé.” Phong bước đến chỗ chiếc bàn, cầm chiếc nhẫn lên quan sát thật kĩ. “Thế nào, dám chơi không?” Trần Hoàng Minh.

    “Cũng được!”

    ****

    Minh đi loanh quanh trong phòng, cậu lấy di động ra gọi cho một người.

    Mày có thể gửi cho tao hồ sơ về Phong - ủy viên của IR không?

    Mày gây sự gì với hắn ta à? Tốt nhất mày nên tránh xa hắn đi. Người đó trả lời. Hắn là một kẻ đắc thắng, ngông cuồng về khả năng tư duy của hắn. Hắn chưa bao giờ chịu thua và có thể làm mọi thủ đoạn để chiến thắng. Tao chỉ nói vậy thôi, mà có chuyện gì à.

    Tao muốn lật mặt hắn về số tiền quỹ IR.

    Thôi bỏ đi, đụng vào hắn mệt lắm.

    Uk, tao biết rồi. Minh cúp máy, cậu đăm chiêu nhìn xa xăm về phía cửa sổ. Cảnh vật thật lạ, ánh nắng dần dần tan biến nhường chỗ cho đám mây đen đang ùn ùn kéo đến. Cơn mưa cuối thu rửa trôi hết những gì còn sót lại của mùa thu mở ra con gió giá băng của mùa đông.

    ****
    “Hay thật, đang tính gặp riêng hắn mà giờ .... “Minh thầm nghĩ. “Hắn là kẻ luôn tự cao à, thú vị thật.”

    “Sợ rồi à. “Phong lên giọng mỉa mai, Phong bước đến thì thầm vào tai Minh. “Cố gắng lên, mày với cô bé của mày vẫn chưa có đủ tiền đóng quỹ IR đâu. Phong mỉm cười liếc nhìn Linh.” Linh vẫn ngồi đó, lo lắng nhìn Minh..

    Minh đẩy Phong ra xa, cậu nhìn chằm chằm vào mắt hắn. “Được thôi, nếu mày thích.”

    Lần này Minh bị bịp mắt và đưa hẳn ra ngoài. Căn phòng vẫn chìm đắm trong sự tĩnh lặng, Phong đảo chiếc nhẫn trên tay rồi lưỡng lự. Không được, mình nên bỏ chiếc hộp nào đây, hay không nên bỏ. Không, một kẻ vừa nghèo vừa tầm thường như hắn chắc chắn sẽ nghi ngờ đến chuyện mình không bỏ nhẫn vào chiếc hộp, nhưng mình là ủy viên của IR nên chắc chắn mình sẽ không làm như vậy. Chắc chắn hắn sẽ đoán mình không bỏ chiếc hộp nào cả.

    “Tao nói rồi, tốt hơn hết mày nên giả vờ thua đi. Gây sự với IR chẳng tốt đẹp gì đâu.” Hai thằng học sinh lao vào đánh Minh tới tập rồi chúng lôi Minh dậy kéo đi.

    “Minh đau đớn bước vào phòng” Linh lo lắng chạy đến đỡ Minh.

    “Mấy người làm gì vậy.” Linh lên tiếng, cô bé lấy khăn giấy ra lau những vết máu trên mặt cậu.

    “Tụi này đâu có làm gì đâu, lúc nãy cậu ta bị ngã cầu thang ấy mà.”

    “Các người...” Linh tức giận. Nhưng Minh ngăn Linh lại. “Bỏ đi Linh, không sao đâu.” Minh bước đến chỗ chiếc hộp, ngồi xuống chiếc ghế gần đấy.

    “Chúng ta còn nhiều thời gian đúng không.” Minh mỉa mai. “Mày là ủy viên của IR thì dĩ nhiên mà là một kẻ có đầu óc, nên chắc chắn mày sẽ bỏ chiếc nhẫn vào trong 3 chiếc hộp kia. Nhưng tao còn thông minh hơn mày nhiều thằng ngốc.” Minh mỉa mai. “Vậy thì so với tao thì mày có thông minh hơn không?”

    Phong đứng đó tự cười một mình.” Khá lắm, nhưng tiếc rằng tao phải nói rằng mày đã phí hoài một câu hỏi rồi đấy. Và mày vẫn chỉ là một thằng ngu, câu trả lời của tao là có, tao thông minh hơn mày đấy.”

    “Không được, cái đó chỉ là lời nói đùa thôi chứ không phải câu hỏi thật sự của cậu ấy.” Linh vội vã giải thích. “Câu này không tính.”

    “Hay thật, mấy người giỡn mặt tụi này đấy à. Hỏi là hỏi, không có rút lại được đâu.” Phong lên giọng. “Chuẩn bị thua chưa, chỉ còn có một câu không bao giờ mày có thể đoán ra được đâu. Nếu mày thua mày sẽ phải làm một việc cho tụi tao đấy.” Phong tiến lại gần Minh, vỗ nhè nhẹ vào mặt Minh.

    Minh đứng dậy, gạt tay Phong ra.” Mày mới là đồ ngu đấy.”

    “Hả.” Phong ngạc nhiên nhìn Minh. “Hiều rồi.” Câu nói của Hoàng vang lên. Hoàng ngồi trên bàn từ xa âm thầm quan sát. Nụ cười của Hoàng làm cho tất cả mọi người đều lo lắng, không ai biết cậu ta đã hiểu ra cái gì. Phương pháp chiến thắng của Minh hoặc cái gì khác.

    End chap 2

    ---------- Post added at 05:52 PM ---------- Previous post was at 05:32 PM ----------

    Tittle: G
    Author: Haru-kun
    Genre: Psychological, shounen, tragedy, school life, slice of life
    Rating; K+
    Note: Vẫn là cái vốn từ vựng yếu dẫn đến viết càng ngày càng tệ, đúng là tôi ăn nói không giỏi dẫn đến thể hiện bằng ngôn từ nó cũng chẳng ra sao. Thôi kệ cứ viết tiếp đã, ai thích thì comment vài câu cho có tinh thần.


    “Trận này mày thua rồi.” Hoàng mỉm cười, cậu nhảy xuống đất bước lại gần Minh.

    “Nhưng mà Minh đã phí mất một câu hỏi rồi, làm sao mà thắng được khi chỉ còn có một câu hỏi.” Linh thắc mắc, cô bé đang lo lắng cho người bạn thân của mình.“Nếu thua thì chắc chắn bọn IR sẽ làm khó cậu ấy.” Không khác gì Linh, nét mặt tự tin của Phong đã hoàn toàn biến mất. Thay thế nó là sự sợ hãi bao trùm, Phong đã mất tinh thần trước câu nói của Hoàng nhưng Phong vẫn cố mỉm cười cho dù là những nụ cười gượng gạo nhất, tạo cho mình sự bình tĩnh giả tạo.

    “Câu hỏi thứ 2 của tao là: Chiếc hộp ở giữa có chiếc nhẫn hay không?”

    Game begin…

    G – Chap 3 – Sợi dây chuyền.

    “Tao thua rồi.” Phong tự cười bản thân. “Cuối cùng tao cũng thua, tao thua vì sự ngạo mạn của mình.” Phong vỗ vai Minh rồi lặng lẽ bước ra khỏi lớp. “Chúng ta sẽ đấu lại nhé. Phong quay lại nhìn Minh rồi bỏ đi.” Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra chỉ biết rằng Minh đã làm cách nào đó để thắng Phong. Long bước đến đưa tờ tiền cho Minh rồi bỏ về chỗ.

    Linh cũng không hiểu rõ cho lắm nhưng đối cô bé thì chỉ cần cậu bạn thân được an toàn là quá tốt rồi. Hoàng đỡ Minh về chỗ ngồi, Linh vội vàng lau sạch những vết máu nhỏ bám trên mặt cậu. Đám đông đã được giải tán nhưng mọi chuyện chưa kết thúc, tất cả chỉ mới bắt đầu khi việc Minh đánh bại cả Phương lẫn Phong, ủy viên của IR đã được đồn thổi. Minh biết những chuỗi ngày bình yên của cậu chắc chắn không còn nhưng thôi mặc kệ, đến đâu thì đến tính toán làm gì khi cuộc sống chẳng bao giờ theo đúng ý con người.

    “Minh có thể giải thích cho Linh biết làm sao mà Minh thắng được không?” Linh nài nỉ.

    “Nói Hoàng giải thích cho, giờ Minh mệt lắm.” Minh mỉm cười.

    “Bắt đầu từ việc Minh làm cho Phong tức giận rồi câu hỏi tao với mày ai thông minh hơn.” Hoàng giải thích.

    “Nhưng đó là câu hỏi Minh lỡ miệng hỏi mà.” Linh ngắt lời. “Và với 1 câu hỏi chiếc hộp ở giữa có chiếc nhẫn hay không, làm sao Minh biết chiếc nhẫn nằm ở đâu.”

    “Linh hiểu nhầm ý Minh rồi? Câu ấy hỏi câu ai thông mình là câu hỏi xác định đấy. Vì Minh biết Phong là một người ngông cuồng nên chắc chắn hắn sẽ trả lời là có và bản thân hắn cũng muốn chiến thắng nên chớp lấy cơ hội là hủy đi một câu hỏi của Minh.”

    “Ủa xác định cái gì?” Linh thắc mắc.

    “Bĩnh tĩnh nào. Tụi nó cho Minh hỏi hai câu đúng không, nhưng Minh không biết câu nào thật câu nào giả nên cậu ấy phải xác đinh nó trước đã. Khi Phong trả lời có tức là câu hỏi đó là câu nói thật, vậy dĩ nhiên câu thứ hai là câu nói dối.”

    “A, Linh hiểu rồi. Và câu thứ hai Minh chỉ cần hỏi chiếc hộp có chiếc nhẫn bên trong không là xong.”

    “Đúng vậy, bất kỳ chiếc hộp nào cũng được. Hoàng lấy ví dụ là chiếc hộp ở giữa như Minh đã chọn nha. Nếu trong chiếc hộp đó có thì Phong bắt buộc phải trả lời là không. Vì câu thứ hai là câu nói dối.”

    “Còn nếu không có thì Phong phải trả lời là có, vậy chiếc nhẫn nằm trong hai chiếc hộp kia. Nhưng Minh đã dụ được Long khi cho cậu ấy hai lần đoán nên chắc chắn cậu ấy sẽ chiến thắng.” Linh mỉm cười xoa đầu Minh. “Minh thông minh quá.”

    Minh nhăn nhó, nép sát người vào tường, gạt tay Linh ra.

    “Thế bây giờ ông tính làm sao với số tiền này.” Hoàng tò mò. “Mà cái tôi thắc mắc là tại sao ông lại tham gia vào trò chơi này, hôm qua ông còn sợ phiền phức nên không kết bạn với tôi kia mà.”

    “Tự nhiên tôi thấy thú vị nên tham gia thôi.” Minh nhăn nhó. “Nghĩ lại thấy tôi ngu thật, đang yên đang lành lại lao đầu vào đống rắc rối.”

    “Thế bây giờ chúng ta làm bạn nhé.” Hoàng mỉm cười.

    “Nếu ông không sợ gặp rắc rối với IR.” Minh càu nhàu.

    “Vậy tôi với ông là bạn, Linh là bạn của ông cũng tức làm bạn của tôi ( Friend), Linh là con gái nên gọi là girl. Suy ra đối với tôi Linh là Girl Friend.” Hoàng nham nhở.

    “Linh cúi gằm xuống, mặt hơi ửng đỏ. Minh lập tức lấy cuốn sách đánh vào đầu Hoàng, kéo Linh lại ngồi gần mình. Đây là bạn gái của tôi ông đừng có chen vào, đồ sở khanh cuối cùng cũng lộ mặt.” Minh nhăn nhó.

    “Eh.” Hoàng ngạc nhiên nhìn Linh rồi nhìn Minh.

    Minh quay sang nhìn Linh. Hai người im lặng không nói gì.

    “Không có, đừng hiểu nhầm. mình với Minh chỉ là bạn thôi.” Linh vội vã giải thích, nhưng đột nhiên cô bé khựng lại trước câu trả lời ngốc nghếch của mình.

    “Minh là con trai ( boy) và là bạn nữa ( Friend) nên là Boyfriend đúng không?” Hoàng ngắt lời.

    Hoàng đứng bên cạnh ôm bụng cười, riêng hai người kia vẫn im lặng.

    ****
    Phong ngồi một mình trước dàn máy vi tính, cậu chăm chú đọc hồ sơ của Minh và Linh.

    “Thì ra là vậy, hôm nay là sinh nhật của cô bạn thân. À không phải nói rằng hai người là một cặp thì đúng hơn. Mày cần số tiền đó chỉ vì con bé kia thôi sao Minh.”

    ****

    Trời tối rất nhanh, và im lặng cũng rất nhanh. Linh mệt mỏi lê bước ra khỏi cửa hàng nơi cô bé làm thêm. Mở cổng bước vào căn nhà nhỏ, trước đây cô sống với người ông nhưng mọi chuyện đây phải là vĩnh viễn. Cô đã khóc rất nhiều, tuy không phải là người thân trong gia đình nhưng cô đã xem ông là ông ngoại từ lâu. Cô còn nhớ nhưng ngày đầu tiên đặt chân lên thành phố, cô nhưng một con bé ngốc nghếch. Đến việc đi mua đồ còn làm cô lạc đường, mình thật là ngốc, là câu của miệng của cô bé.Ông ngoại đã từ từ hướng dẫn cô từng việc nhỏ, cẩn thận và tỉ mỉ. Nhưng bây giờ thứ cô có trông chờ là đôi bờ vai mỏng manh của mình. Cô không đơn độc, cô còn có người bạn thân. Minh bầm lầm trong miệng rồi bước vào tiệm bánh kem gần nhà. Linh rất thích ăn bánh kem socola, Minh nhớ rất rõ điều này. Cậu tự cười bản thân là tại sao biết rõ điều này, mặc dù Linh mới chuyển lên đây học chưa tới một năm và đây là sinh nhật đầu tiên của cô bé ở trên này.

    Nè ăn không?...Nhưng mà nó là của cậu mà?....Không sao đâu, chỉ cần hứa với mình một điều… ….. Lần sau mình sẽ mua cho bạn cái thật to. ….

    Linh dựa lưng vào tưởng, ngồi bệt xuống đất. Cô bé cố vươn người ra lấy tấm hình của ba mẹ và các em, lấy cánh tay áo lau lau những vết bụi bám trên nó. Cô bé mỉm cười, chạm nhẹ lên gương mặt từng người trong gia đình.

    “Con yêu ba mẹ và các em lắm.”

    Minh vừa đi vừa cười, mang chiếc bánh đến nhà cô bạn thân. Cậu ngạc nhiên khi cửa chính không khóa, Minh tò mò bước vào. Minh vội vã chạy đến chỗ Linh, thả chiếc bánh kem rớt xuống đất. Cô bé đã ngất đi từ lâu. Chiếc bánh kem từ từ rơi xuống va chạm mạnh vào sàn nhà rồi vỡ tan. Từng mảnh kem văng ra khỏi hộp, tan nát....

    Minh thẫn thờ ngồi ngoài thềm cửa, tất cả tĩnh lặng đến lạ thường, không có tiếng xe hay tiếng người. Chỉ có âm thanh của gió. Âm thanh của sự sợ hãi...Cô bé từ từ bước đến ngồi xuống bên cạnh cậu.

    “Linh đỡ mệt chưa?” Minh nhìn xa xăm, cái mà cậu muốn bây giờ là bắt bọn IR dẹp ngay cái quỹ vớ vẩn kia đi. Minh không giận Linh nhưng thái độ của cậu bây giờ làm cô bé lầm tưởng rằng người gây ra lỗi lầm này chính là mình.

    “Xin lỗi.” Linh ấp úng.

    Minh ngạc nhiên nhìn Linh. “Tại sao Linh lại xin lỗi? Minh có giận gì Linh đâu.”

    “Linh...Linh tưởng vì Linh ốm mà Minh phải...”

    Minh cười. “Không sao đâu, tụi mình là bạn...bè mà.” Giọng Minh lạc dần đi. Linh cũng im lặng sau câu nói Minh.

    “Chỉ là bạn bè ư........”

    Từ đằng sau, nép mình sau bức tường Hoàng mỉm cười vì đã xác định được một số chuyện lí thú. Cậu toan đến nhà hai đứa hỏi lí do mà tại sao hôm nay hai đứa nghỉ học nhưng bây giờ mọi chuyện đều rất thú vị.

    Vẫn không gian đó, vẫn tĩnh lặng vẫn chỉ có gió và cô bé đang ngả đầu lên vai Minh. Nhưng gió lại lạnh, nó rất lạnh, nó làm cô bé run lên. Minh nhẹ nhàng cởi chiếc áo khoác của mình - chiếc áo khoác thô ráp, nặng nề, sờn và có vài chỗ rách nhỏ nhưng vô cùng ấm áp - khoác cho Linh. Để rồi người ngồi run rẩy lại là cậu ta.

    “Mình ngốc thật...” Minh lầm bầm

    Minh cùng Linh đi vào lớp, việc đánh bại cả Phương lẫn Phong đã làm cho trở thành đề tài bàn tán nhiều nhất. Ngay cả việc hôm qua Linh bị ốm phải nghỉ học kéo theo việc Minh cũng nghỉ để chăm sóc Linh cũng đủ để họ nói đủ thứ chuyện lung tung. Bị chặn lại bởi nụ cười tự tin trên môi, Phương lên giọng mỉa mai.

    “Mới có 200 mà hai người đã nghỉ một ngày vậy 500 thì hai người tính nghỉ bao nhiêu lâu nhỉ.”

    “Kệ tụi này, nhắc mới nhớ cô lấy lại sự tự tin lúc nào vậy....Đừng mà Minh” Linh níu tay áo Minh lại.

    “Thế hai người muốn chơi thêm một trò chơi nữa không?” Phương cầm tờ 500 trên tay lấy hộp quẹt ra đốt. “500.000 nhé.”

    Minh kéo tay Linh bỏ đi. “Xin lỗi tụi này không rảnh.”

    “Vậy thôi bữa sau nha.” Phương mỉm cười.

    “Sao hôm qua hai người nghỉ học vậy.” Hoàng tò mò, có lẽ cậu đã biết trước câu trả lời nhưng tại sao cậu vẫn hỏi một câu hỏi khi đã biết đáp án. Không lẽ chọc phá người khác lại thú vị đến vậy?

    “Linh bị ốm nên nghỉ ở nhà.” Linh giải thích.

    “Còn ông thì sao” Minh.

    “Cúm.” Minh thằng thừng trả lời.

    “Vậy sao, hôm qua tôi có đi ngang qua nhà Linh...”

    “Không có gì hết.” Minh vội vã cướp lời. “Hôm qua tôi hết mệt nên qua nhà Linh mượn cuốn vở chép bài nhưng không ngờ Linh cũng bị cảm chưa kể trời lạnh nữa nên tôi cho cô ấy mượn áo khoác.” Minh vội vã giải thích.

    “Ủa tôi đã nói gì đâu nào, Linh nhỉ.” Hoàng ngồi ôm bụng cười. “Cậu đúng là thông minh thiệt nhưng trong chuyện tình cảm cậu chỉ là tay mơ và đó cũng là nhược điểm của cậu đấy Minh ạ.” Hoảng thầm nghĩ.

    Đột nhiên Long bước xuống phá vỡ không khí vui nhộn của cả đám. Long ngồi cạnh Linh nhưng quay mặt xuống nhìn Minh.

    “Mày may mắn thật đấy, có hẳn một cô bạn gái dễ thương như vậy, Minh à.” Long mỉa mai.

    “Hôm qua không biết hai người có làm chuyện gì hay hay không mà phải nghỉ học.” Long tiếp tục.

    Minh im lặng nhìn đi hướng khác. Cậu không muốn bị hắn chọc tức rồi bị hắn đem ra làm trò cá độ. Mặc dù cậu biết cuộc sống này là một canh bạc, cho dù sống thế nào thì chuyện cá độ mãi mãi không bao giờ kết thúc mà nó tồn tại mãi mãi theo cách này hay cách khác.

    “Xin bạn đừng hiểu lầm, hôm qua tôi bị ốm và Minh phải chăm sóc tôi nên cậu ấy mới nghỉ học.” Linh giải thích.

    “Thì ra là vậy, một thằng dám đứng lên đấu tranh cho bọn nhà nghèo như mày lại không có đủ can đảm đứng lên bảo vệ người yêu sao.”

    “Vậy cuối cùng mày muốn gì.” Minh lạnh lùng nhìn Long, ánh mắt đấy có phần làm Long chùng lại nhưng Long vẫn tiếp tục.

    “Chơi một trò chơi nhé.”

    “Ủa không phải người ta đã nói là không rảnh rồi sao. Ép làm chi, người ta nói rằng miễn cưỡng không hạnh phúc mà.” Hoảng mỉm cười.

    “Vậy thế tối nay gặp ở sân sau trường học nhé, nếu mày muốn đến.” Long đứng dậy bỏ về chỗ, để lại sự khó hiểu trên khuôn mặt Linh. Cô bé không hiểu rõ chuyện gì đang diễn ra cho lắm, tại sao Long lại bảo tối nay gặp. Chẳng phải Minh đã từ chối trận đấu rồi sao. Linh ngồi suy nghĩ miên man về câu nói vu vơ của Long, dòng suy nghĩ cứ theo cô vào trong tiết học. Bất ngác Long nhìn xuống phía Linh làm cô bé ngạc nhiên, Long ra ám hiệu bằng cách chỉ tay vào túi. Cô bé hơi sững sờ khi móc trong túi mình ra một sợi dây chuyền bằng pha lê, trên đó có một chữ được chạm khắc rất tinh xảo – P. Phương quay xuống nhìn cô mỉm cười, cô bé biết mình đã gặp rắc rối, rắc rối thật sự. Nếu bây giờ Phương đứng lên nói rằng bị mất sợi dây chuyền đắt tiền này thì cô bé sẽ bị coi là kẻ ăn cắp. Nhưng nếu bây giờ cô bé đứng lên nói rằng nhặt được sợi dây chuyền rất có thể Phương sẽ đứng lên chặn họng cô bé trước. Với hai dòng suy nghĩ luẩn quẩn trong đầu, Linh thực sự không biết nên làm gì, liệu có nên nói với Minh hay không. Không, cô không thể làm phiển cậu ấy thêm nữa, để có một ổ bánh kem trong ngày sinh nhật Minh đã phải liều mạng gây sự với IR. Cô bé muốn tự mình giải quyết chuyện này...Cuối giờ mình sẽ gặp riêng Phương để trả lại. Linh tự nhủ.

    “Cuối giờ, cô ở lại gặp riêng tôi một lát.” Phương lạnh lùng nói với Linh.

    End chap 3

    ---------- Post added at 06:49 PM ---------- Previous post was at 05:52 PM ----------

    Tittle: G
    Author: Haru-kun
    Genre: Psychological, shounen, tragedy, school life, slice of life
    Rating; K+
    Note: Tôi vẫn luôn tự nhủ bản thân mình phải cố gắng nhưng cuộc sống đâu có cho tôi được như vậy, dẫu sao đó cũng chỉ là một ước mơ viển vông.

    Linh lo lắng đứng ở phía sau sân trường. Trời đã ngả về chiều, từng cơn gió nhẹ cuốn lớp bụi mỏng dưới mặt đất tạo thành những cơn lốc nhỏ xíu rồi từ từ biến mất, tạo thành từng vệt dài trên mặt đất. Đứng đối mặt với cô bé đang rụt rè là ánh mắt kiêu ngạo xen lẫn sự tức giận. Linh nhẹ nhàng bước đến đưa cho Phương sợi dây chuyền.

    “Mình…mình không có lấy nó.”

    Bất ngờ Phương tát Linh thật mạnh, cô bé té xuống đất, lấy tay ôm mặt. Phương từ từ bước đến lấy tay nhấc cổ áo Linh lên.

    Đương nhiên là tôi biết chứ. Phương vỗ nhè nhẹ vào má Linh. “Con khốn, mày có biết hôm qua tụi tao mất mặt thế nào không? Một con bé vừa nghèo vừa rách như mày thì đi chết cho xong.”

    “Vui thật đấy, thay vì xử thằng kia thì trừng phạt người quan trọng nhất đối với nó.” Long ngồi đằng xa quan sát, thỏa mản với những gì đang chứng kiến hắn nở một nụ cười.

    Game begin

    G – Chap 4 – Dice
    ….

    “Sao hôm nay hai người không đi về chung nữa à?” Hoàng thắc mắc. Chính bản thân Hoàng đã có câu trả lời cho riêng mình nhưng câu hỏi ấy lại muốn tạo vẻ nghi vấn lên chính bản thân Hoàng, phải chăng Hoàng muốn Minh nghi ngờ gì ở cậu. Và Minh cũng đủ thông minh để nhận ra điều này nhưng cậu vẫn im lặng mặc dù Minh biết Hoàng biết lí do Linh về trễ. Có lẽ nó không nghiêm trọng để Minh phải bận tâm.

    “Vậy tối nay gặp nhé.” Câu nói vu vơ của Hoàng vang lên như ám chỉ một điều gì đó, nó cũng như tiếng chuông thức tỉnh đối với Minh. Chết tiệt, Minh quăng cặp xách xuống đất rồi vội vã chạy đi. Hoàng đứng lại mỉm cười nhìn bóng Minh khuất dần sau ánh chiều tà.

    Phương nhấc đầu Linh dậy đánh cô bé thêm một cái thật mạnh, cô bé ôm mặt khóc. Linh chỉ biết co hết người lại chịu đòn khi một đám học sinh lao vào đánh cô. Bỗng nhiên Minh lao vào lôi từng người một ra rồi lấy người che chắn cho cô bé.

    “Đến rồi ư, chắc đau lòng lắm đây.” Long thầm nghĩ.

    Minh té xuống bị đám học sinh vây lại đánh. Phương từ từ tiến lại chỗ Linh, nhấc đầu Linh lên rồi quay sang nhìn Minh mỉm cười.

    “Thế nào? Cảm giác thế nào, tao cho con bé này ăn thêm một tát nữa nhé.” Phương giơ tay lên toan đánh Linh.

    “Đừng mà…”Minh hét to. “Đừng mà …”tiếng Minh nhỏ dần rồi mất hẳn.

    Minh bị hai học sinh nhấc dậy kéo đến gần chỗ Phương rồi bị ghì xuống thật mạnh.

    “Tội nghiệp nhỉ? Thấy sao, biết thế ngày hôm qua đừng có thắng bọn tao?” Phương vuốt nhẹ má của Minh.

    “Tụi mày muốn gì?” Minh cố gắng nói trong đau đớn, có lẽ vết thương trên người cậu không đâu bằng vết thương trên người cô bé kia, cậu thà bị đánh còn hơn là chứng kiến người bạn thân mình bị đánh mà không làm gì được.

    “Chỉ vì món tiền nhỏ nhỏi để mua quà sinh nhật cho con bé kia là mày phải vất vả đến vậy sao.” Phương đứng dậy đạp vào người Linh. “Nghèo đúng khổ thật.”

    “Giữ nó cho chặt, còn tụi mày đánh con bé này cho tao.” Phương lên giọng.

    “Đừng mà.” Minh cúi mặt nói trong tuyệt vọng. Phương ngồi xuống ghé sát tai lại gần Minh. “Mày nói gì tao nghe không rõ.”

    “Đừng làm hại cô ấy, muốn tôi làm gì cũng được.”

    “Biết nghe lời rồi sao, thả nó ra đi.” Phương mỉm cười.

    Minh cố gắng bò đến bên Linh, cô bé đã ngất đi từ lâu. Khuôn mặt cô bé bị bám đầy đất, cát thậm chí là những vết thương. Minh lấy tay lau sơ qua khuôn mặt cho Linh.

    “Mình xin lỗi…Minh thì thầm.” Minh biết lời xin lỗi chẳng bao giờ bù đắp nổi những vết thương trên người Linh nhưng đối với cô bé nó thật sự ấm áp. Cô bé biết được rằng Minh sẽ không bao giờ bỏ rơi cô.

    “Cảm động quá, nhưng cũng chẳng được gì. Trên thế giới này kẻ nào nhiều tiền là kẻ mạnh. Và kẻ mạnh là kẻ có thể đặt ra luật pháp.” Phương lên tiếng.

    “Minh ơi là Minh. Thế nào rồi, chịu đựng đủ rồi đó. Chơi với tụi này một trò chơi nhé. Mày nghĩ sao về xúc xắc.” Long ngắt giọng Phương, hắn bước lại gần Phương đưa cho cho cô ta bốn cục xúc xắc đen tuyền. “Đây là thứ cô yêu cầu tôi chuẩn bị. Rút cuộc trò chơi thế nào vậy. Long thắc mắc.”

    “Được thôi, nếu tụi mày muốn thế.” Minh mỉm cười

    “Trò chơi vẫn rất đơn giản, cậu thắng thì tụi này sẽ tha cho con bé kia là tặng cậu 500.000 xem như là tiền thuốc mem.”

    “Vậy nếu tôi thua thì sao? Chẳng lẽ đưa lại tụi mày 200.000. Tao không có tiền đâu, chỉ có mỗi cái mạng này muốn làm sao thì làm chỉ cần đừng làm hại đến cô ấy là được.” Minh cầu xin.

    “Đến nước này rồi mà còn lo cho con bé kia nữa sao, nếu mày thua mày chỉ cần làm việc cho tụi tao trong vòng 1 tháng là được, được không?” Phương mỉa mai.

    “Bọn tôi trong tay mấy người rồi biết sao ngoài việc đồng ý.”

    “Đừng đấu với bọn họ nữa.” Linh khẽ lên tiếng. Minh đỡ cô bé dậy rồi dựa vào vai cậu. “Không sao đâu Linh, Minh sẽ không để ai làm hại Linh nữa đâu.”

    Vậy trò chơi bắt đầu….

    Bóng tối đã bao trùm lên thàng phố, len lỏi trong bóng đêm vẫn còn những tia sáng mỏng manh yếu ớt. Trên tầng thượng của khu D, Phong đang đứng cạnh một một người khoác chiếc áo choàng đen. Những tia sáng yếu ớt của bầu trời sao chỉ làm rõ được đôi bàn tay người ấy đang mang một chiếc nhẫn, bên trên có khắc một chữ G.

    “Tại sao không bắt con bé đó để uy hiếp hắn làm việc cho chúng ta.” Phong thắc mắc.

    “Con người như hắn nếu làm vậy thì trước sau gì hắn cũng phản chúng ta…”

    “Nhưng mà…”Phong ngắt lời.

    “Tôi hiểu ý của cậu, cứ để hắn ta vui đùa với người của IR đi.”

    “Vâng.” Phong lầm lủi bước xuống khỏi sân thượng. Cậu không vừa lòng với câu trả lời vừa rồi nhưng không thể làm gì hơn ngoài việc hậm hực bỏ đi.

    ….

    “Tao nói nhanh luôn nè, luật chơi rất đơn giản, mày bỏ 4 cục xúc xắc vào một cái túi đen, xóc lên rồi đổ ra ngoài lại. Mày có 3 lần thả và trong 4 cục đó có 1 cục được chế tạo đặc biệt giống các cục khác về khối lượng và kích thước nhưng nó chỉ luôn đổ ra một mặt duy nhất. Nhiệm vụ của mày là phải tìm ra cục đó.” Phương nói nhanh luật chơi cho Minh hiểu

    “Thú vị thật, đây đâu phải là trò chơi. Muốn tìm ra cục xúc xắc đó thì phải thả nhiều lần làm sao chỉ trong có 3 lần mà hắn ta có thể tìm ra được. Nếu cho 10 lần thì cũng chưa biết chắc hắn ta đã tìm ra chưa.” Long nghĩ thầm. “Cô nàng lại chơi khó nhau hắn nữa rồi.”

    “Nói trước nhé, vì cục xúc xắc đặc biệt ấy chỉ gieo ra một mặt nên không chuyện thả từng cục đâu nhé mà phải bỏ hết vô chiếc túi đen, xóc lên rồi mới được đổ ra.” Phương đính chính lại.

    Minh ôm Linh rồi cố gắng cố vươn người nhặt các cục xúc xắc lên nhưng không được. Tay cậu bé đã bị thương. Minh nhăn nhó vì đau đớn khi dùng phải đến hai tay cầm bốn cục xúc xắc lên, bất ngờ Linh ngất đi, Minh vội vã thả bốn cục xúc xắc ra để đỡ Linh.

    “Làm ơn tha cho cô ấy đi, tôi chịu thua.” Minh năn nỉ cầu xin.

    “Chán thật đến nước này rồi mà còn…” Long ôm mặt nhăn nhó. “Cứ tưởng được xem phim hay.”

    “Yên tâm đi, cô ta chỉ ngất đi thôi.” Phương mỉm cười.

    “Muốn tôi làm gì cũng được, chỉ cần mấy người tha cho cô ấy thôi.” Minh quỳ xuống cầu xin Phương. Minh không cần lòng tự trọng hay gì đó tương tự, thứ đó có nghĩa lý gì khi người mà mình thân yêu đang dần yếu đi. Đối với Minh, Linh quan trọng hơn mấy thứ ấy, mất đi danh dự thì còn lấy lại được nhưng liệu con người mất đi liệu có sống lại được không? Câu trả lời vẫn là không, chúng ta sống tốt vì bản thân hay sống chỉ vì những lời nói của nhưng người xung quanh?

    “Minh xin lỗi.” Minh cúi xuống ôm Linh thật chặt. “Làm ơn tha cho cô ấy đi, tôi sợ cô ấy không chịu nổi nữa đâu.”

    “Mày sợ con nhỏ đó không chịu nổi tại sao mày lại không kết thúc ván đấu đi.” Phương lên giọng.

    “Có thât nếu tôi kết thúc ván đấu thì mấy người sẽ tha cho cô ấy không.” Minh sợ hãi nhìn Phương. Ánh mắt của cậu không còn mạnh mẽ nữa, mà nó chứa đựng đầy sự yếu đuối. “4 lần thả được không, tôi sợ với 3 lần…”Minh cầu xin…

    “Tính dụ tụi này nữa hả, đừng có mơ.” Phương mỉa mai.

    “Đành vậy…”. Minh cúi xuống nhìn Linh lầm bầm.

    Minh đặt nhẹ Linh xuống nền đất, gom mấy cục xúc xắc lại bỏ vào chiếc túi đen rồi đổ thả xuống. Các con số hiện ra lần lượt là 2,4,5,6.

    “2,4,5 và 6, mày còn 2 lần…”Phương nhắc nhở.

    “Vậy là loại được một trường hợp.” Minh thầm nghĩ.

    Minh cầm từng cục xắc xúc cố gắng tìm kiếm một điểm khác biệt rồi bỏ từng cục vào chiếc túi đen để tiếp tục xóc lên.

    Phương nở nụ cười kiêu ngạo. “Mày cứ xem thoải mải đi, chẳng có điểm nào đặc biệt đâu.”

    “Đúng là không có dấu hiệu nào hết, khối lượng chênh lệch giữa các cục cũng quá nhỏ mình không thể nhận ra được cục nào nhưng...”Minh thầm nghĩ.

    Minh đổ đống xúc xắc trong bịch ra các con số hiện lên là 1,2,2,4

    “Mày không gặp may rồi Minh, có những hai con 2 lận vậy nếu 2 là đúng thì cục xúc xắc nào đây.” Phương ngồi cười.

    “Không ổn có gì đó không ổn.” Long ngồi đằng xa quan sát.

    Linh cố gắng gượng dậy nhưng bị Minh giữ lại. “Linh cứ nằm nghỉ đi, Minh nhất định sẽ thắng trò này.” Minh cúi xuống nhìn Linh

    “Không sao đâu, Minh cứ tiếp tục đi đừng lo cho Linh.” Cô bé nhìn Minh mỉm cười gượng gạo.

    “Còn một lần nữa thôi sao mà tụi mày nhiều lời vậy.” Phương tức giận.

    Minh bình tĩnh cầm từng cục xúc xắc lên quan sát hy vọng tìm được một đặc điểm nào đấy nhưng không có, cậu bỏ từng cục vào trong túi rồi thao tác và đổ ra. Bất ngờ các con số hiện lên là….

    “Thắng thua đã rõ. 2,1,2,4 Lần cuối cùng này lại giống với lần trước sao, mày xui thật đó Minh.” Phương mỉm cười tự tin. “Chuẩn bị làm việc cho tụi này 3 tháng nhé.”

    Một cục xúc xắc bay đến gần chân Phương là cô ta giật mình lùi lại, con xúc xắc lăn vài vòng rồi hiện lên một con số.

    “Là con này, số của nó tạo ra là 4.” Minh mỉm cười nhìn Phương.

    “Làm làm sao mày biết?…”Phương ấp úng

    Minh bỏ mặc lời nói của Phương, nhẹ nhàng đỡ Linh dậy và gạt sơ sơ lại tóc cho Linh. “Không sao nữa rồi.” Minh gắng sức đỡ Linh nằm trên tay cậu. “Mình biết Minh sẽ làm được mà. Cô bé mỉm cười hạnh phúc.”

    Không gian bị phá vỡ hoàn toàn khi có một tiếng vỗ tay vang lên. Phương giật mình nhìn về hướng âm thanh phát ra. Long ngồi đó tự cười thầm bản thân. Hoàng từ từ tiến lại gần cùng với tiếng vỗ tay. Mọi người xung quanh đều ngạc nhiên nhìn Hoàng, không ít thì nhiều thì sự xuất hiện của Hoàng cũng đặt ra vài câu hỏi xung quanh. Tại sao cậu ta lại xuất hiện ở đây, tại sao cậu ta lại vỗ tay, không lẽ cậu ta lại tìm ra mánh khóe của Minh trong trò chơi này?

    “Hay, trong tình trạng nguy cấp thế mà cậu ta vẫn bình tĩnh để nghĩ ra được phương thức chiến thắng.” Quả đúng như mọi người dự đoán, Hoàng thật sự biết được cách thức chiến thắng của Minh trong trò chơi này.

    “Chẳng qua nó may mắn thôi.” Phương tức giận.

    “Không, chúng ta thua thật sự rồi, đúng là chút may mắn nhưng hắn đã thật sự tìm ra được con xúc xắc ấy.” Long lên tiếng. “Có lẽ chúng ta nên để cậu Hoàng đây giải thích nhỉ.”

    ….

    End chap 4

    View more random threads same category:

     

  2. Tham gia ngày
    Oct 2011
    Bài gởi
    7
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Rep Power
    0



    Tittle: G
    Author: Haru-kun
    Genre: Psychological, shounen, tragedy, school life, slice of life
    Rating; K+
    Note: Ngồi viết cái chap này quả thật làm tôi đau đầu nhưng dù sao thì vẫn phải tiếp tục thôi.

    "Không, không thể nào chỉ trong 3 lần mà hắn có thể đoán ra được." Phương lên giọng, cô không tin vào những gì Hoàng đang nói. Trên thực tế việc Minh tìm ra được con xúc xắc ấy chỉ là may mắn mà thôi.

    "Đúng là chỉ với 3 lần thì không thể tìm được cục xúc xắc đặc biệt ấy." Hoảng mỉm cười. "Nhưng nếu là 4 lần thì sao."

    "Đồ điên." Phương thở hắt ra. "Chẳng phải lúc đầu bọn tao chỉ cho hắn có 3 lần thôi sao, với lại chỉ có 4 lần thì cũng không thể tìm ra cục xúc xắc đó được."

    Game begin

    G – Chap 5 – IR

    ****
    Minh ôm thật chặt Linh vào người, cậu thở gấp.

    "Khi Minh cầm mấy cục xúc xắc lên" Linh hãy giả vờ ngất đi. Minh thì thầm. "Linh gật đầu nhẹ, cố gắng mỉm cười nhìn Minh."

    "Chưa cần chơi thế nào, phải tìm cách tăng số lần gieo lên đã." Minh thầm nghĩ.

    …..

    Minh vội vã thả mấy cục xúc xắc để đỡ Linh, các cục xúc xắc từ từ rơi xuống đất. Các con số hiện lên là 1,2,4,5

    ****
    Long ngồi cười một mình, nụ cười thua cuộc khi chính Minh đã bỏ qua lòng tự trọng để lừa hắn một cú đau điếng. Ra vậy, việc hắn cầu xin cho con bé kia chỉ để đánh lạc hướng mà thôi. Long tự nhủ.

    "Lúc Minh cầm các cục xúc xắc lên quan sát cũng là lúc cậu ấy loại bỏ những cục không cần thiết." Hoàng tiếp tục. "Việc loại bỏ thế nào thì tí nữa mình sẽ nói sau. Minh có tất cả bốn lần gieo xúc xắc."

    Lần 1: 1 2 4 5
    Lần 2: 2 4 5 6
    Lần 3: 1 2 2 4
    Lần 4: 1 2 2 4

    "Lần thứ nhất và lần thứ hai Minh đã loại được cục gieo ra con số 6. Vì cục xúc xắc đặc biệt chỉ gieo ra một mặt duy nhất."

    "Nhưng chẳng phải tất cả xúc xắc đều đươc bỏ vào túi đen rồi mới được đổ ra sao?" Phương thắc mắc. "Vậy cho dù lần thứ 2 gieo thì hắn chỉ biết cục bị loại là cục số 6 thôi và khi bỏ bao túi thì làm sao biết cục đó là cục nào nữa?"

    "Đương nhiên Minh không thể biết nhưng các người có nghĩ tại sao Minh loại cầm từng cục lên quan sát một cách kĩ lưỡng không."

    "Để tìm ra điểm khác biệt giữa các cục xúc xắc chứ sao." Phương cướp lời.

    "Đó chỉ là một lí do nhỏ thôi, thực chất đó là để đánh lừa mấy người mà thôi. Mình sẽ giải thích việc làm của Minh chỗ đó. Đầu tiên Minh cầm cục số 6 lên bỏ vào trước nhưng Minh giữ nó tách biệt với 3 cục xúc xắc còn lại."

    "Khoan đã, làm sao mà giữ nó tách biêt với các cục khác được."Phương thắc mắc

    "Minh cầm chiếc túi bằng tay phải, và Minh sử dụng cả năm ngón tay. Ngón tay út của Minh có nhiệm vụ giữ cục xúc xác số 6 đó. Còn 3 cục còn lại cứ để tự do trong lòng bàn tay. Tất cả thao tác ấy chỉ cần bỏ cục số 6 vào trước, nhưng Minh phải làm bỏ từng cục để tránh việc các người nghi ngờ việc cậu ấy làm. "

    "Cái túi đen… đúng là con dao hai lưỡi." Long cười hắt ra. "Cái túi đen ấy để che mắt hắn nhưng đồng thời cũng chúng ta cũng không thể phát hiện ra hắn đang làm gì bên trong."

    "Lúc Minh xóc các cục xúc xắc lên thì chỉ 3 cục xúc xắc kia bị xóc còn cục số 6 vẫn bị giữ bởi ngón tay út." Hoàng tiếp tục. "Cái quan trọng và lúc gieo xúc xắc ra, Minh gieo ba cục xúc xắc kia trước và để cục số 6 rơi sau. Nói là rơi sau nhưng khoảng cách về thời gian rất ngắn, nó chỉ vừa đủ để Minh quan sát mà thôi. Và việc của Minh bây giờ tập trung chú ý cục số 6 này để nó không lẫn với 3 cục kia."

    Lần 3: 1 2 2 4 Trong lần gieo thứ 3 này. Cục số 6 kia gieo ra con số 2, nhưng cục này đã bị loại nên Minh cũng không cần chú ý đến nó làm gì. Vậy các số trong diện tình nghi là 1, 2, và 4. Chưa hết trong lần thứ gieo thứ 2 ( Lần 2: 2 4 5 6 ) không xuất hiện số 1 nên nghi ngờ bây giờ chỉ còn số 2 và 4. Minh cũng thao tác tương tự nhưng chỉ khác mỗi việc là số cục xúc xắc bị giữ bởi ngón tay út là 2 cục số nằm trong diện tình nghi. Trong lần gieo thứ 4 thoạt nhìn Minh đã thua vì nó đã gieo ra y chang lần thứ 3, thật ra trong 2 con xúc xắc nằm trong diện tình nghi đã có một con thay đổi, đó là con số 2. Vậy nên con xúc xắc đặc biệt là con gieo ra số 4 ở lần cuối cùng.


    Lần 1: 1 2 4 5 Chú thích : Màu đỏ là bị loại
    Lần 2: 2 4 5 6 Màu xanh là đang nằm trong diện tình nghi
    Lần 3: 1 2 2 4
    Lần 4: 1 2 2 4


    "Không thể nào, trong lần thứ 3 và lần cuối giống nhau mà, làm sao hắn có thể." Phương tức giận.

    "Cô không hiểu hay cố tình không hiểu thế." Minh lên giọng. "Trong hai lần cuối tôi chỉ chú ý đến các còn nằm trong diện tình nghi mà thôi. Lần 3 là 2, 4 và lần 4 là 1, 4. Đương nhiên con xúc xắc phải tìm là con số 4 rồi. Minh mỉm cười rồi đỡ Linh đứng dậy.Cô có nói kẻ nào có tiền là kẻ mạnh và kẻ mạnh có quyền đặt ra pháp luật, nhưng trên đời này vẫn còn người có thể trốn thoát khỏi pháp luật."

    "Trò chơi kết thúc rồi sao….Dù sao hắn ta thắng là phải, vì hắn mới chính là ….IR." Một bóng đen đứng tên tầng thượng của tòa nhà, hắn thì thầm rồi biến mất trong màn đêm mờ ảo.

    ****
    "Không được, thằng bé là đứa con trai duy nhất của tôi….các người không được làm như vậy."

    "Thằng bé là chủ thể thích hợp nhất để cấu ghép IR"

    "Nhưng nó mới chỉ là một đứa bé 5 tuổi mà thôi….Chưa kể xác xuất thành công của việc cấu ghép IR….chưa đến ….."

    …..

    "Papa đang nghĩ gì vậy." Minh tay ôm cuốn truyện tranh đứng ngạc nhiên hỏi.

    "Không có chuyện gì đâu con." Ba Minh mỉm cười. "Hay để ba đọc truyện cho con nha."

    "Dạ." Cậu bé mỉm cười thật tươi, nụ cười trong sáng của một đứa trẻ. Minh leo lên ngồi vào lòng ba của cậu, lắng nghe thật chăm chú câu truyện rồi từ từ ngủ thiếp đi. Từng giọt nước mắt rơi xuống trang sách, lan ra thật nhanh và làm nhòe từng dòng chữ trên trang giấy…

    "Minh …..Ba xin lỗi……"

    ****
    Minh cùng Linh từng bước dìu nhau bước đi, Long bước đến đưa cho Minh tờ 500.000, miệng lầm bầm một câu gì đó rồi hắn bỏ đi.

    "Tại sao ông biết tụi này ở đây mà không đến cứu, bạn bè kiểu ấy à…"Minh thở hắt ra.

    "Bạn bè ư… " Hoàng tự nhủ… "Đâu có, thực ra tôi cũng muốn giúp nhưng tôi cũng muốn xem ông giải quyết thế nào nên…" Hoàng cười trừ. "Hay để tôi đỡ Linh cho, ông cũng mệt rồi."

    Minh vội vã cõng Linh lên lưng. "Không cần đến ông….nhỏ này nhẹ lắm." Linh im lặng nằm trên vai Minh thở từng hơi nhẹ nhàng rồi ngủ thiếp đi. Hoàng đi bên cạnh mỉm cười nhìn hai người.

    Cho dù bóng tối có bao trùm toàn bộ thì chỉ một cần tia sáng nhỏ nhoi cũng đủ làm hiện lên những con đường. Một tia sáng đúng trước ánh sáng mặt trời thì không là gì cả nhưng trong bóng tối nó gần như vô giá. Con người cũng như động vật luôn tìm đi đến những nơi có ánh sáng….

    "Ngủ cả một ngày thật là đã quá." Minh ngáp thật to. "A quên mất." Minh vội vã lấy tờ 500.000 trong túi ra đưa cho Linh.

    Linh giật mình nhìn Minh."Mình không lấy đâu, mình đã ăn cơm ở nhà Minh rồi giờ còn lấy tiền nữa."

    Minh bỏ tiền vào túi mỉm cười nhìn Linh. "Biết thế nào Linh cũng nói thế nên Minh sẽ dùng tiền này để đóng quỹ IR cho hai đứa nha."

    "Sao mà vui vậy. 1.000.000 thì thế nào chơi không." Long chen ngang.

    Linh giật mình nhìn Long, riêng Minh vẫn nở nụ cười tự mãn trên môi. "Không phải tụi mày đã hứa là tha cho Linh rồi sao, với lại đúng lại tao nghèo thật nhưng cũng không đến nỗi túng thiếu. Nên cho tao từ chối nhé."

    Long bỏ 2 tờ tiền vào túi rồi quay lưng bỏ đi. Bỗng cậu bị chặn lại bởi một cô bé, cô bé té xuống sàn.

    "Không có mắt à." Long tức giận lên tiếng.

    "Mình xin lỗi, mình xin lỗi." Cô bé sợ hãi co người lại.

    "Sau bọn nhà nghèo tụi mày thích chui vào cái trường này thế nhỉ." Long ngồi xuống tức giận mình cô bé. "Cô có muốn chơi với tôi một trò chơi không, 1.000.000 nhé."

    "Thôi đi." Minh tức giận. "Mấy người chỉ biết có tiền thôi hay sao, muốn chơi thì kiếm đứa nào nhiều tiền mà chơi sao cứ nhắm vào tụi này vậy." Linh vội vã chạy đến đỡ cô bé dậy.

    "Thế mày có muốn tham gia không nếu không thì đừng có làm phiền tao với con bé này, ai bảo nó đụng phải tao." Long lên giọng.

    "Đụng nhẹ có một cái thôi mà làm gì nặng nề vậy." Linh thắc mắc.

    "Bị bọn nhà nghèo các người đụng phải là nỗi nhục của tao đó, chưa kể còn bị bẩn hết cái áo."

    Minh lao đến đấm Long, Long choáng váng rồi đứng dậy nhìn Minh. Long tức giận chạy đến chỗ Minh bỗng nhiên, RẦM. Một bóng người lao đến đè Long xuống sàn.

    "Mới về mà đã gặp chuyện này rồi…".Người đó đứng dậy xoa đầu.

    "Hùng…"Linh ngạc nhiên gọi." Cậu về khi nào vậy…."

    "Hiểu lầm thôi mà…" Hùng vỗ nhè nhẹ vào vai Long rồi đỡ Long đúng dậy. Long thở mạnh rồi hậm hực bỏ về chỗ.

    Linh quay sang nhìn cô bé. "Bạn tên là gì vậy, hình như bạn không học lớp này."

    Cô bé giật đầu nhẹ rồi lo lắng nhìn Minh. "Bạn có thể giúp mình được không?"

    End chap 5
     

+ Trả Lời Ðề Tài

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Chủ đề giống nhau

  1. Fiction - Anime - Manga, vào ủng hộ VN2F
    By ZhaoSin in forum Quảng Cáo - Liên Kết
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 21-04-2010, 12:50 PM
  2. Thế giới fan-fiction
    By hollowman in forum Tiểu thuyết
    Trả lời: 4
    Bài mới gởi: 09-10-2009, 10:51 AM
  3. Thế giới fan-fiction
    By hollowman in forum Tổng Hợp
    Trả lời: 4
    Bài mới gởi: 09-10-2009, 10:51 AM
  4. Hãy cùng tìm hiểu thế giới Fan-Fiction
    By neuron313 in forum Tổng Hợp
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 22-01-2009, 08:08 PM

Visitors found this page by searching for:

fiction g

Dien Dan

Members who have read this thread : 7

Tags for this Thread

Bookmarks

Quuyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời bài viết
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết