Xét cho cùng thì cũng chưa có gì to tát xảy ra. Linh đi họp lớp cấp...2. Lớp nó từ xưa vốn đã rất thân thiết với nhau nên giờ dù đã lên đại học nhưng lâu lâu vẫn tụ tập bù khú một hôm. Hôm ấy thì cũng bình thường như bao ngày khác thôi, nếu như tự nhiên con bạn ngồi cùng bàn với Linh hồi trước không dẫn theo anh họ nó.
Vì tao hôm nay không có xe , nên phải nhờ anh ấy đèo- Mai nói nhỏ.
Anh họ hả, hay là anh "ấy ấy" ?
Oh anh họ thật đấy, nhưng mà chỉ bằng tuổi bọn mình thôi.
Linh cười rồi chào "đối tượng số 1" theo đúng phép lịch sự, nhưng suốt cả buổi dù nó nói chuyện với ai, ăn cái gì, nó đều có cảm giác bị nhìn chằm chằm.
Ban đầu tao cũng kệ, chắc là do tao tưởng tượng- Linh kể, giọng thì thào như kiểu" kể chuyện đêm khuya", Việt xem chừng rất giống thính giả bất đắc dĩ- cho đến lúc tao đứng cạnh một cái gương lớn thì tao phát hiện ra cái lão đó đang nhìn tao.
Chuyện chưa dừng lại ở mức "nhìn", bởi tối hôm đó chắc bắt nguồn từ con nhỏ Mai đáng ghét, hắn ta có số điện thoại của Linh.
Và nhắn tin suốt cả một buổi tối - Linh thở dài- mới đầu tao cũng trả lời qua loa cho xong vì xét cho cùng nó là anh cái Mai, nhưng mà đến mức này tao chịu không nổi.
Thì đừng nhắn lại nữa - Việt buông một câu lãng xẹt.
Ngố. Tất nhiên tao không nhắn lại. May phước mặt tên này dù vừa điêu vừa điệu nhưng chưa phải loại dày lắm nên tao không nhắn lại thì nó cũng thôi.
Thế còn kêu ca gì?
Hôm qua lúc tan học nó đi theo tao- Linh nói mà miệng méo xệch, có lẽ giờ nó mong muốn được trở lại là " bà cô già độc thân" hơn bao giờ hết.- và chắc chắn sẽ còn tái diễn.
Sáng Chủ nhật, trời trong veo, nắng đầu hè dịu dàng không gay gắt. Gió hiu hiu thổi khiến Linh hớn hơn bao giờ hết. Bước chân ra khỏi tầng trệt trung tâm tiếng Pháp, nó tính sang bên kia đường ăn kem Tràng Tiền, thích phải biết. Nó nhắm mắt lại, hít một hơi dài rồi sải bước thật nhanh. Nhưng khi Linh vừa mở mắt ra, thì.... đứng trước mặt nó từ bao giờ là " đối tượng số 1". Cái tên đáng ghét đó còn toét miệng cười.
Chào ấy - " đối tượng số 1" cười, ra sức tỏ vẻ ... quyến rũ.
Ơ, ừ ...hơ hơ...chào - Linh chào lại mà mặt xị ra như cái bị- "không rõ sáng nay ra khỏi nhà bước chân nào mà xui tận mạng như thế này chứ"
Linh vừa tan học hả?
Uhm -" không tan học thì đứng ở đây làm cái gì chứ, biết rồi còn cố tình hỏi"- Linh nghĩ thầm
Thế..... bây giờ Linh có bận gì không ?
À, ờ tớ... - " hỏi trơ thế nhỉ, tôi đang định đi ăn kem ai khiến ông chen cái mặt vào đây" Linh ấp úng.
Đi ăn kem với tớ nhé !- "đối tượng số 1" lại cười, giọng hồ hởi .
Ơ ơ.....- " mèn ơi ăn phải nấm cười hay sao mà cười lắm thế T__T, huhu ai cứu tôi đi!!!!! " - Linh lúng túng, không biết xử lí thế nào cho phải thì...
Xạch. Một chiếc xe dừng ngay lại chỗ hai người, khi mà Linh đang đứng như trời trồng đầu óc rối tung rối mù, còn bạn kia thì nài nỉ bộ dạng khẩn khoản lắm.
Linh , em làm gì ở đây thế ?
Cả Linh và tên kia đều quay ngoắt lại. Ngồi trên chiếc xe là một tên con trai khác, miệng cũng đang cười tươi không kém gì "đối tượng số 1".
Tên con trai lạ hoắc bỏ chiếc kính xuống khiến Linh xém chút nữa thì xỉu. Việt. Trong một bộ dạng -hoàn- toàn- khác, tóc tai, quần áo, lại còn kính nữa, nhìn chắc phải già đi...nửa năm.
Anh dặn em đứng chờ ở kia cơ mà, sao lại đi ra đây thế- Việt hỏi Linh dịu dàng đến nỗi Linh chỉ biết trố mắt nhìn.
Ơ....
Ai đây ? Bạn em hả ? - Việt nhìn xéo sang phía anh bạn kia ( tội nghiệp bạn này) với ánh mắt "ku định làm gì bồ anh đó".
A, đây là.......anh của bạn em- Linh nói nhanh , đến giờ nó mới nhận ra là đến tên thật của "đối tượng số 1" nó cũng chả buồn nhớ- học cùng tiếng Pháp.
Uh, tớ với Linh học cùng lớp tiếng Pháp. Thế ra Linh bận rồi hả, vậy hẹn dịp khác. Chào hai bạn nhé- anh bạn này nói vội vàng rồi đi mất, nhanh y như lúc xuất hiện.
Au revoir !!! - Linh còn chào với theo, hồ hởi ra mặt. Nó quay lại ngay với thằng bạn thân. Có lẽ trên đời này chưa lúc nào gặp Việt mà nó mừng đến thế.
Ôi "anh" Việt ơi, "em" cảm ơn "anh" nhiều lắm. Không có "anh" hôm nay chắc "em" phải đi xơi kem với nó thật rồi í. Anh kiếm đâu ra bộ này thế, chài, nhìn đẹp zai gớm.
Thôi đi bà cô. Tao vừa đi chơi với thằng anh về qua đây, nó bắt tao ăn mặc thế này đấy.
Ô thế không phải mày cố tình đến cứu tao à?
Mày mớ ngủ à ? Sao tao biết mày ở đây. Chẳng qua là tự nhiên tao muốn ăn kem thôi.- Việt tỉnh bơ.





LinkBack URL
About LinkBacks
mirikikudo
Trả Lời Với Trích Dẫn

Bookmarks