+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 1 trên 1

Ðề tài: Cảm giaci1 trở thành 1 hồn ma như thế nào??

  1. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Đến từ
    Hidden
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    1,291
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Rep Power
    46

    Cảm giaci1 trở thành 1 hồn ma như thế nào??

    Share/Bookmark



    Nguồn=chutchith2 của diễn đàn VTC Đột Kích Câu Lạc Bộ

    HUUUUÙÁAAAAAAAA
    Vào một đêm trăng sáng , gió thổi rít lên từng hồi qua những tán lá của cây đa cổ thụ nằm trên một con phố cổ trong lòng Hà Nội . Lũ trẻ đang vui đùa dưới ánh trăng sáng rọi lên những khuôn mặt của 5 đứa trẻ nghịch ngợm , đó là Nam , Linh , Huyền , Tuấn , Đức. Chúng bày rất nhiều trò chơi , để kết thúc chuẩn bị người nào về nhà nấy trước 12h , chúng chơi trò trốn tìm . Sau những lần oẳn tù tì xem ai thua , cuối cùng Nam là người thua cuộc , và phải úp mặt vào cây cho những người khác trốn. Sau 1 hồi đếm ngược , Nam bắt đầu đi tìm và 4 đứa kia cũng đã tìm đc 1 nơi ẩn nấp cho riêng mình. Linh nấp sau những cái thùng bìa cáttông mà những cửa hàng buôn bán ở đó vứt ra đường , Huyền thì nấp sau cái cột điện nhỏ năm bên kia đường , Tuấn và Đức thì chui tọt vào 1 cái ngõ nhỏ nằm ở gần đó về phía cuối con phố . Nam bắt đầu đi tìm , cũng đã khuya rồi nên con phố rất im ắng và tối chỉ có le lói ánh sáng trăng , thỉnh thoảng có chiếc xe máy phóng qua mang chút ánh sáng nhỏ nhoi đến cho con phố rồi mất đi rất nhanh tan dần vào bóng đêm. Tiếng gió thổi , tiếng chó sủa mèo kêu và có vài tiếng bước chân của những người đi qua phố đang vội vã về với gia đinh sau những cuộc đi chơi , chính những tiếng đó đã tạo ra sự rùng rợn cho khu phố. Được biết thì khú phố đó trước kia từ hồi chiến tranh chống Mĩ , thì nó là 1 cai nghĩa địa chôn xác của nhưng tên lính Mĩ bị chết trên chiến trường ở Việt Nam. Sau 1 hồi Nam đã tìm ra Linh , Huyền và Tuấn , nhưng Đức đã lanh trí chạy vào con ngõ nhỏ và tối sâu hơn và thoát khỏi Nam. Cái ngõ bé chỉ rộng chưa đến 1 mét sâu hun hút , với những ánh đèn đỏ từ ban thờ của những gia đinh trong ngõ hắt ra đã làm Đức cảm thấy run sợ. Đức nấp sau 1 bức tường nhỏ nhô ra và ngó ra ngoài xem Nam có tìm vào trong này ko , chợt Đức nghe thấy tiếng bước chân đang to dần , Đức nghĩ mình sắp bị lộ nên đã ùa ra để chạy về đích trước Nam , nhưng ra đc nửa ngõ Đức bỗng đứng lại . Bất ngờ và run sợ khi không thấy Nam vào mà vẫn có tiếng bước chân. Đến lúc này Đức lại cảm nhận đc tiếng chân từ sau lưng mình , Đức đã sợ cứng người và từ từ quay đầu lại thì thấy 1 cái bóng màu trắng , nhưng ko xác định đc nó là gì . Đức đã hét lên 1 hồi : " Maaaaa......aaaa " . Mặt Đức tái mẹt và cố dồn hết dũng cảm chạy thẳng ra ngoài , và gặp nhóm bạn . Đức ấp úng nói với giọng run lẩy bẩy : " tr..ong....k..ia....co...ma. " Nam nói với 1 giọng đầy quả quyết : " trên đời này làm gì có ma .... mày chỉ nói vớ vẩn " . Đức nói " mày có giỏi thì mày vào trong đấy tắt đèn ở cầu thang xem nào " Nói xong 4 đứa kia cười Đức và Nam nói : " tao làm được thì mai khao tẩt cả bọn tao ăn kem nhé " . Đức : " Đc rồi , nếu mày dám ". Vừa dứt lời Nam bước thẳng vào trong ngõ với 1 khí thế hừng hực. Cả bọn ở ngoài nói vọng vào ngõ : " Nam ơi cố lên bọn tao chờ ăn kem " . Nam quay đầu lại : " bọn mày yên tâm mai sẽ có kem ăn " . Nam bước từng bước vào ngõ càng vào sâu càng tối. Tiếng chân guốc mộc đập trên nền gỗ từng hồi : " cộc cộc ......" to dần , và Nam đã bắt đầu cảm thấy lạnh sống lưng, nhưng Nam ko để bọn nó chọc quê đc và Nam vẫn cứ tiến bước vào, một cơn gió lạnh thoáng qua sau lưng Nam , tưởng chừng có người đứng sau lưng đang bám theo mình từng bước. Nam ko dám quay lại nhìn , phía trước là chân cầu thang có ánh đèn neon, Nam vội vàng rảo bước dài hơn chứ ko dám chạy, Bỗng tiếng chân sau Nam đã im lặng…. Nam nghỉ chắc mình chỉ tưởng tượng và thở phào nhẹ nhõm một cái và vẫn nghĩ thầm trên đời này làm gì có ma …đó chỉ là cái suy nghĩ để át đi nỗi sợ hãi mà Nam vừa trải qua mà thôi. Đi đến gần chiếc công tắc thì bỗng nhiên chiếc đèn vụt tắt . Nam đã cảm thấy cái điều mà mình quả quyết rằng " trên đời này ko có ma " là hoàn toàn sai lầm. Trước mặt Nam là 1 cái sân nhỏ... và có 1 cái giếng... theo như lời của bố mẹ Nam kể rằng thì chính cái giếng này đã có một người phụ nữ mang bầu nhảy xuống giếng tự vẫn ... đến nay vẫn ko ai biết nguyên nhân chính mà cô lại tự vẫn. Nỗi sợ hải của Nam đã lên tột đỉnh và trên khuôn mặt Nam đã lấm tấm những giọt mồ hôi... nhưng mồ hôi này ko fải là do nóng mà là do sự sợ hãi đang trỗi dậy trong Nam . Lại một cơn gió lạnh thổi qua càng làm cho Nam thấy xung quanh mình sao mà âm u ghê rợn và từ cái miệng giếng nhô lên một cái đầu đầy tóc đen rũ rượi và ướt nhoẹt... Nam ú ớ miệng ko nói đc câu nào chân tay run lẩy bẩy... chân muốn chạy thật nhanh nhưng giờ dường như chân đã bị nằm trong một khối bê tông đông cứng. Chiếc đầu nhô dần lên càng lúc càng rõ mặt ...khuân mặt đó đã biến dạng những vết nứt trên khuôn mặt đang rỉ máu và trương phềnh lên như những người bị mắc bệnh phù .Hình ảnh đó mờ mờ ảo ảo lập loè qua những ánh sáng nhỏ từ ánh trăng . Trên tay bóng ma đó như đang bê một vật gì đó, bỗng có tiếng trẻ con khóc phát ra từ vật trên tay của bóng ma đó...thì ra là một hồn mà nhỏ bé , những sợi tóc che mặt bóng ma đó từ từ tự nhiên rụng xuống để lộ hai hốc mắt ko còn con ngươi. Bóng ma đó khẽ rên lên những âm thanh kinh hồn và đưa bàn tay trắng toát và trương phềng với móng tay dài cỡ chừng 1 que diêm thâm xì với tới Nam, như thể đang muốn nói điều gì đó với Nam , Nam cố lặng im và nghe rõ đc bóng mà đó nói với một giọng yêu ớt : " về đây , về đây , về đây " ... đến lúc này quá sợ hãi và Nam đã ngất lịm đi. Đã gần một giờ đồng hồ trôi qua nhóm bạn ở ngoài chờ đã có vẻ lo sợ và đang bàn nhau vào tìm Nam ... nhưng đến luc này cả 4 đều sợ nên quyết định gọi bố mẹ Nam . Sau 10' vào ngõ tìm Nam , bố mẹ Nam đã sửng sốt thấy con mình nằm giữa sân và trên tay có 5 vết trầy xước. Bố Nam bê Nam về nhà , mẹ Nam thì đi trước lấy chiếc khăn mùi xoa lau vết máu đang rỉ trên cánh tay của Nam , Linh, Huyền, Đức , Tuấn thì lúc nhúc chạy theo sau có vẻ mặt sốt sắng vừa lo vừa sợ... tranh nhau đi lên phía trước , miễn sao là ko phải đi sau cùng là đc, đề phòng có hồn ma sờ gáy . Ra đến ngoài đường bố Nam bảo " thôi các cháu về nhà đi Nam có gì bác sẽ báo sau " ... dứt lời 4 đứa vâng vâng dạ dạ tức tốc đứa nào chạy về nhà đấy , vừa chạy vừa nhìn đằng sau xem có bóng ma nào chạy theo ko . Về đến nhà Nam đã mở mắt và miệng ú ớ " ma ... ma ..." mẹ Nam sợ qua ôm chặt Nam vào " mẹ đây mẹ đây , ko sao đâu con à " .... Nhẹ nhàng Nam chìm vao trong giấc ngủ.
    Sáng hôm sau tỉnh dậy , điều đầu tiên Nam nhớ là hình ảnh kinh dị của bóng ma đêm qua . Chợt nhìn vào cánh tay có 5 vết rách như bị cấu.... và Nam đã nhớ vết này từ đâu ra...nó chinh là vết móng tay của bóng ma ở trong giếng đêm qua.... Nhưng câu chuyện chưa dừng ở đó ... còn rất nhiều điều kì dị đến với Nam...Đêm đến , đường phố vắng ngắt , im lặng như tờ...vắng lặng đến nỗi một cây kim rơi xuống nền đá cũng có thể nghe thấy tiếng ... Trời đứng gió , thỉnh thoảng mới có vài cơn gió nhè nhẹ lướt qua đưa những chiếc lá khô dịch chuyển , chứ ko đủ mạnh để làm bay một chiếc lá xanh. Nam đang cầm trên tay cuốn truyện Tam Quốc ...đọc một lúc đôi mắt Nam đã díu lại , có vẽ như cuốn truyện toàn chữ này đã đưa Nam dần vào giấc ngủ. Khi Nam dần chìm dần vào giấc ngủ thì lại một điều kì lạ xảy ra với Nam.... từ đâu phát ra một âm thanh kì quái...thể như một thanh sắt quệt vào bức tường gạch.... âm thanh phát ra nhỏ nhưng cũng đủ nghe thấy và biết đang ở xa....nhưng càng ngày có vẻ như nó càng lại gần...dần dần nó càng to . Khi âm thanh đã phát ra ở rất gần Nam ... chỉ cách 1 bức tường bỗng dừng lại... và ko phát ra tiếng nữa... Nam đã quá hoảng sợ rồi ... nhưng cũng như lần trước , nỗi sợ hãi lại làm Nam ko thế hét lên và ko thể cử động đc , miệng chỉ ú ớ đc vài từ... " ma ma ..." Trong đó..bố mẹ Nam vẫn chìm trong giấc ngủ ... ko biết rằng con mình đã bị ma ám từ khi vào trong cái ngõ " ma " đó...Âm thanh kì dì đó lại tiếp tục vang lên nhưng lần này nó ko đứng yên 1 chỗ mà nó càng ngày càng xa dần. Sau hôm đó, tinh thần Nam quá hoảng loạn , miệng lúc nào cũng nói câu " cụ già , guốc mộc , mỏ quạ " và luôn đập phá những gì có trước mặt mình. Bố mẹ Nam rất lo sợ và đã tìm rất nhiều các nhà tâm lý học , tâm thần học , thậm chí còn mời cả các thầy cúng cao tay từ các tỉnh khác về để trừ tà vì nghi là con bị ma nhập hay do ma ám ảnh. Nhưng tất cả đều ko thành. Và một lần trong lúc lên cơn co giật , Nam đã cắn vào lưỡi mình , và đã chết vào ngày mùng 9 tháng 9 . Bố mẹ Nam rất đau đớn khi đứa con duy nhất của mình dã chết , và đã làm một đám tang đầy đủ nhất cho con để linh hồn Nam dưới âm sớm siêu thoát . Khi dọn phòng của Nam , tình cờ một cơn gió từ cửa sổ đã lật cuốn vở của Nam đến trang cuối , mẹ Nam đã nhìn thấy và sững sờ gọi :" anh ơi ... anh lại đây mà xem này " , bố Nam vội chạy lại " có chuyện gì mà em hét toáng lên vậy " . Mẹ Nam chỉ vào trang cuối của cuốn vở , trên trang đó ghi những dòng chữ khó hiểu ngoệch ngoạc , mãi 2 người mới đọc đc là : " 9 - 9 , Tuấn , Cụ già , Guốc mộc , Mỏ quạ " . Bố mẹ Nam thắc mắc là sao lại có tên Tuấn ở đây , lo có điều chẳng lành , nên 2 người đã vội vã chạy sang nhà Tuấn và kể hết sự việc cho bố mẹ Tuấn nghe. Bố mẹ Tuấn nghe xong tỏ ra bực bội vì bố mẹ Nam đã nói rằng có thể Nam gọi Tuấn đi theo . Nó như một chiếc búa tạ giáng xuống đầu bố mẹ Tuấn . Trước đó Tuấn mới đi học về , vào đến gần cửa nghe loáng thoáng như là đang nói về mình , và đã đứng nấp sau cửa dí tai vào khe cửa nghe lén. Nghe đc hết mọi chuyện, Tuấn hoảng sợ và chạy thằng vào phòng đập phá mọi đồ đạc trong phòng , và hét toáng lên , bố mẹ Tuấn đã phải cho Tuấn uống thuốc an thần để trấn tĩnh đc nỗi sợ hãi và ngủ thiếp đi, nhưng giấc ngủ ko đc trọn vẹn .Đồng hồ điểm 12h đêm , bỗng Tuấn tỉnh dậy , và khóc toáng lên như một đứa trẻ con đang thèm sữa ...Bố mẹ Tuấn tỉnh dậy thấy vậy và lại cho con uống thuốc an thần , lần này thuốc có vẻ như ko ngấm cho lắm, chỉ làm cho Tuấn im lặng chứ ko ngủ . Tuấn nhỉn cưa ngoài và nói với mẹ : " mẹ ơi có ai đi trước cửa nhà mình ". Mẹ Tuấn thấy lạ , vì nhìn ra cửa có thấy ai đâu. Tuấn quả quyết " có cụ gì đi guốc đội chiếc khăn màu đen đang nhìn con kia kìa " Bố mẹ Tuấn càng ngày càng lo... nhưng ló cũng ko làm đc gì vì khi người âm gọi thì ko thể nào mà cưỡng lại đc . Tuân bỗng hất tay bố mẹ ra và cắm đầu lao thẳng ra cửa , và đâm sầm đầu vào ổ khoá , để lại một vết thưong khá lớn trên đầu Tuấn , lúc đó máu ra quá nhiều cấp cứu đến cũng ko cứu kịp vì Tuấn mất nhiều máu và đã chết , hôm đó là ngày 10 - 9

    ___To Be Continue__

    TB-Ai sửa tên Topic lại giùm cái

    View more random threads same category:

    thay đổi nội dung bởi: Cross Fusion; 13-01-2009 lúc 10:10 AM
    Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
    One Truth Prevail!!

    Only One Truth Should Prevail!!


    One Truth Will Prevail!!


    Truth Always Prevail!!

+ Trả Lời Ðề Tài

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Chủ đề giống nhau

  1. Tìm hiểu logic của sự hình thành khái niệm
    By Edogawa_Conan in forum Logic hội
    Trả lời: 2
    Bài mới gởi: 11-04-2012, 09:41 AM
  2. The Sign of the Four (1890) (Dấu bộ tứ)
    By jan031985 in forum Tiểu Thuyết Trinh Thám
    Trả lời: 12
    Bài mới gởi: 22-01-2012, 05:49 PM
  3. Lời Nguyền chưa dc giải Đáp
    By wattbing in forum Tổng Hợp
    Trả lời: 2
    Bài mới gởi: 23-12-2010, 10:48 PM
  4. chuyện thám tử
    By no rival in forum Truyện dài
    Trả lời: 13
    Bài mới gởi: 06-12-2008, 11:37 PM
  5. Vụ án Lê Văn Duyệt
    By tvad2311 in forum Hồ Sơ Trinh Thám
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 15-06-2008, 04:16 PM

Visitors found this page by searching for:

hồn ma như thế nào

hồn ma như nào

Dien Dan

Members who have read this thread : 1

Actions : (View-Readers)

  1. tts1510

Bookmarks

Quuyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời bài viết
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết