- Buông tay em ra để em đi...
- Tại sao ???
- Vì em cần một người - không phải anh.
- Không phải anh ???
- Đúng! Không phải.
- Anh không tin...
- Tại sao ???
- Vì chúng ta yêu nhau quá lâu.
- Đúng! quá lâu!
- Những gì chúng ta trải qua cùng nhau quá nhiều.
- Đúng! quá nhiều!
- Đủ để có một tình yêu gọi là vĩnh viễn...
- Sai! Đủ để chia tay!
Em giật tay ra khỏi tay anh và bước đi...Tiếng cười như mặt trời tháng 5 rọi thẳng vào da thịt. Rát!!!
Ta chia tay vì ta yêu nhau quá ???
***
Anh và em...
Tuy chùng ta không lớn lên cùng nhau nhưng chùng ta lớn lên như nhau.
Có lẽ vì thế chúng ta dễ dàng đến với nhau!
2 con người thiếu yêu thương,
tự ái khi nhận yêu thương ban phát nhưng có thể cười khi nhận yêu thương từ nhau.
Đơn giản là vì em và anh đều đáng thương như nhau,
đều không có khả năng ban phát yêu thương cho bất cứ ai khi mà chính mình không có đủ
yêu thương ...
Thế nên chúng ta tin là chúng ta không thương hại nhau.
Chúng ta tin chúng ta thương nhau thật sự...
Thật may mắn là chúng ta đã đúng!
Anh thật sự thương em và ngược lại...
***
- Anh có biết tại sao 2 viên nước đá khi đển gần nhau thì dính vào với nhau không???
- Là vì chúng nó lạnh.
Bỗng dưng một ngày em hỏi anh như thế, anh trả lời đùa em như thế và bỗng dưng...
2 ngày em không liên lạc với anh,
ngày thứ 3 là 1 cuộc chia tay khó hiểu như thế.
- Anh không hiểu !
- Nhưng em lại hiểu.
- Chúng ta lạnh quá! Lạnh quá nên cần nhau để sưởi ấm. Nhưng chúng ta đã lầm... Chúng ta chỉ làm cho nhau lạnh hơn mà thôi!
Em bắt đầu nhận thấy rằng chúng ta cười quá ít.
Bắt đầu nhận thấy rằng em không thể mang đến hạnh phúc cho anh
và anh cũng thế.
Chúng ta yêu nhau mà chẳng làm được gì cho nhau ngoài việc...
dau cùng nhau.
Và em bắt đầu nghĩ...
Phải chăng ta nên buông tha cho nhau?
Anh và em như hai kẻ mắc mưa cùng dứng trú mưa dưới hiên.
Một vài người đề nghị chúng ta che cùng ô với họ...
Nhưng mỗi chiếc ô chỉ che cho 2 người.
Hoặc em, hoặc anh phải tiếp tục đứng đợi một mình.
Vì chúng ta yêu nhau mà!
Chúng ta từ chối họ và chúng ta cùng nhau đợi trời thôi mưa.
Nhưng mưa thì cứ mưa, trời chẳng có dấu hiệu dừng.
Chúng ta sẽ đợi, sẽ chờ đến lúc nào?
Chi bằng... ta buông tay nhau, mỗi người núp dưới ô một ai khác và cả 2 trở về nhà khô ráo ,
phải không?
***
Đôi khi có những quyết định khiến ta đau nhưng ta vẫn phải chấp nhận chúng.
Cuộc sống của mỗi người quá ngắn để hưởng trọn vẹn hạnh phúc. Ta luôn tìm kiếm một hạnh phúc tuệt đối nhưng đó là điều không tưởng...
Cần phải vứt bỏ 1 điều để có 1 vài điều.

Processing....
Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
Bookmarks