+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 4 trên 4

Ðề tài: sherlock holmes (tự viết)!!

  1. Tham gia ngày
    Jul 2011
    Bài gởi
    68
    Blog Entries
    1
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 15 lần trong 9 bài
    Received 2 thank(s)
    Rep Power
    11

    sherlock holmes (tự viết)!!

    Share/Bookmark



    Dưới tiết trời mùa đông lạnh giá của London thì hiếm có người nào lại ra đường vào lúc này, tôi cũng không ngoại lệ, ngồi trên ghế thưởng thức cái ấm áp trong gian phòng, tận hưởng tiếng lách tách của gỗ cháy trong lò sưởi đọc một bài báo sáng, chẳng có tin gì hay, nhưng không làm phiền tôi lắm, nhưng bạn của tôi, Holmes, lại không nghĩ vậy, anh có vẻ bồn chồn, tiếng dương cầm của anh khiến anh bình tĩnh, khi tiếng nhạc dừng lại, anh nhìn ra cửa sổ lầm bầm như nguyền rủa cái sự thanh bình trước mắt:
    - waston, anh thấy đấy, chẳng còn gì thú vị khi chẳng có gì để suy nghĩ, tôi không tin nổi rằng những tên trộm khắp luân đôn không nhận ra cơ hội lớn lao đến chừng nào khi tấn công một ai đó trong cái tiết trời sương mù này, chỉ cần đưa nạn nhân vào một góc tối, thì hắn có thể làm gì chỉ có trời mới biết. vậy mà sao mọi thứ lại quá yên bình, cứ như rằng chẳng cần cảnh sát vậy!
    - tôi thấy london rất biết ơn vì anh là thám tử chứ không phải tội phạm, anh nên thư giãn và thưởng thức cuộc sống bình thường đi.
    Holmes mỉm cười và ngồi xuống chiếc ghế yêu quý của anh:
    - cuộc sống này chẳng có gì là bình thường, waston thân mến à, nó bình thường thì chẳng còn gì là thú vị, nếu thế chắc tôi đã bỏ nghề thám tử và chuyển sang chơi vĩ cầm ở các nhà hát để tìm sự đặc biệt mất.
    Holmes nhắm mắt như đang chìm vào giấc ngủ, vậy cũng hay, dạo này anh hầu như chẳng ngủ nghê gì.
    Bỗng tiếng chuông dưới tầng dưới reo lên, tôi nghe thấy tiếng nói chuyện và tiếng chân vội vã bước trên các bật thang.
    một người đàng ông cao to bước vào phòng, tay cầm một chiếc cặp đen, ông ta gỡ mũ xuống chào Holmes, lúc này anh cũng vùa tỉnh giấc:
    thật phiền ông trong thời tiết thế này, nhưng chuyện này khá quan trọng đến nỗi tôi không tin ai ngoài ông.
    Holmes đấm tay vào không khí, tỏ vẻ mệt mỏi:
    tôi không thể nói được điều gì khi ông chưa cho tôi biết chuyện của ông. không thể xây nhà mà không có gạch được. điều làm tôi thú vị tại sao một người có địa vị như ông lại phải nhờ đến một người như tôi, tại sao vậy ông John Smith?
    Người khách tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng tôi thì chẳng ngạc nhiên gì, đó chỉ là chuyện thường ngày của Holmes thôi, cứ như là thủ tục vậy.
    - ông không cần bối rối vậy đâu, trong chiếc nón của ông có ghi chữ J.S tuy khá nhỏ, còn trên chiếc cặp mà ông mang vào có biểu tượng đại bàng, biểu tượng của nước Mỹ, chiếc áo khoác của ông cũng là một loại áo đặt biệt chỉ có người trong đại sứ quán Mỹ mới nhận được, người như vậy tôi chỉ có thể nghĩ đến ông thôi.
    - ông đúng như lời đồn đại, từ một vật nhỏ mà đã có thể suy ra hàng ngàng dữ kiện khác, tôi làm trong đại sứ quán Mỹ, đảm bảo sự liên kết quân sự giữa 2 nước được bảo đảm, nhưng anh biết đó, chiến tranh có thể xảy ra bất cứ lúc nào chỉ vì một mâu thuẫn nhỏ của một bên.
    - Đảm bảo an ninh bằng quân sự, luôn chỉ là sự mơ tưởng nhảm nhí. Để tôi đoán, chắc có liên quan đến nghiên cứu bí mật về một loại tàu chiến mới mà tờ báo 3 hôm trước nói phải không.
    Vâng – vị khách lấy ra 3 trang giấy trong cặp ra – tàu này có 10 phần, nhưng không hiểu sao đã bị đánh cắp và chúng tôi chỉ thấy được 3 phần này và một tờ giấy khó hiểu – ông lấy trong túi áo một mẩu giấy nhỏ, chữ được đánh máy, hình như bị cắt khá ngắn nhưng vẫn đọc được. Holmes cầm lấy và đưa tôi đọc:
    “ Ngày mai, khi ngòi bút thời gian chạm đến ký tự thứ 3, câu trả lời cho thứ mà bọn mi tìm kiếm sẽ được phơi bày
    Against God”
    Tôi đọc xong thì chẳng hiểu gì, nhưng holmes thì có lẽ lại khác, mắt anh trở nên sắt bén, đôi môi nghiêm nghị. Anh nhìn tôi và hỏi làm tôi như bị mất tinh thần trước ánh mắt ấy:
    - Bây giờ là mấy giờ rồi Waston?
    - 9h50 sáng holmes à!
    - Vậy thì thưa ông john, ông có thể về, tôi sẽ thử suy luận xem, có gì tôi sẽ thông báo sau.
    - Vâng, trăm sự nhờ ngài, bất cứ khi nào ngài cần, sở cảnh sát sẽ nằm trong quyền kiểm soát của ngài. – ông John bắt tay Holmes.
    - Cám ơn ông, nhưng có lẽ không cần thiết đâu, tên này chỉ là kẻ quá tự tin về tài năng của hắn thôi.
    John đứng dậy, đội mũ vào và chào Holmes. Khi ông ta đã đi khỏi Holmes đứng nhỏm dậy, mặt áo khoát vào.
    - Chiều nay anh có rỗi không, có chuyện bận đấy!
    - Tôi đang trong ngày nghỉ mà, rỗi cả ngày!
    - Vậy tốt!
    Chiều hôm đó, Holmes và tôi đi xe ngựa dọc sông Thames. Khi đến nơi Holmes nói vẻ tự hào:
    - Nhìn này Waston, đây đúng là cái đồng hồ lớn mà tôi ước gì nó không đánh thức mình mỗi sáng.
    - Chúa ơi, anh dẫn ta đi tham quan tháp Big Ben sao, chúng ta đang làm nhiệm vụ đấy.
    - ừ, thì nhiệm vụ.
    Holmes và tôi leo lên tháp, bên trong có khá nhiều ròng rọc, các bánh răng khổng lồ:
    - tôi vẫn không hiểu tại sao chúng ta lại ở đây.
    - Hãy suy nghĩ đi waston, “ngòi bút thời gian” ám chỉ một cái đồng hồ, so sánh với tháp big ben thì khá giống một cây bút, ngòi bút thì có thể là kim phút hay kim giờ, nhưng hắn cố ý cắt chữ ngắn đi thì chỉ có thể ám chỉ kim giờ, kim giờ sắp chạm đến 3h rồi. món quà của hắn sắp đến đấy.
    Kim chạm đến 3 giờ. Bỗng mảnh kính ở đó nổ tung. Nhưng may là lực chỉ đủ phá kính. Đằng trên kim giờ có một chiếc hộp đen. Holmes lấy chiếc hộp và cười:
    - tên này khá thông minh và am hiểu vật lý. Cậu nhìn xem. Hắn sử dụng nam châm gắn trên nắp hộp, khi kim giờ điểm đến 3h thì một nam châm khác gắn trên một sợ dây thừng được sơn màu trùng với kính sẽ bị hút vào và một sợi dây khác gắn vào bom bị kéo làm kích hoạt bom. Cậu nhìn đi còn một cục nam châm bị sơn màu trắn đây này. Tên này có lẽ đã tính toán kỹ mọi việc định làm. Nhưng tại sao hắn không dùng một loại bom mạnh hơn để giết chúng ta?
    - Có lẽ hắn muốn chúng ta tìm ra địa điểm tiếp theo. – tôi đưa holmes tờ giấy được để trong hộp.
    “ Khi lửa thiêng bùng cháy, hãy để nó mở cánh của địa ngục, sự dũng cảm của ngươi sẽ được khen thưởng.”
    - càng ngày càng khó hiểu, ngọn lửa bùng cháy là gì vậy holmes?
    - Là cái nhà đang cháy đó.
    Qua cửa kính bị vỡ do quả bom chúng tôi nhìn thấy khói đang bốc lên thành một dòng suối đen chảy ngược.


    Khi chúng tôi đến đó lửa vẫn còn cháy, Holmes nhìn xung quanh và hỏi:
    - Có ai còn bị kẹt không?
    - Con tôi trên đó, nó và 2 đứa bạn nữa, xin hãy cứu chúng!! – một người phụ nữ khóc lóc níu áo holmes.
    - Waston, tôi cần cậu làm người hùng đấy – Holmes nói và lấy 2 xô nước đổ lên người, tôi cũng làm vậy.
    Khi lên đến nơi, 3 đứa trẻ đang bị ngạt vì khói, một đứa đang bị kẹt trên cầu thang nối với mái nhà, holmes bảo tôi ôm 2 đứa kia nhảy xuống trước, anh sẽ cứu đứa còn lại.
    Tôi không hiểu sao khi nhảy xuống, chẳng có ai đỡ, nhưng một chiếc xe ngựa với rơm từ đâu đến và cứu tôi. Holmes vẫn còn kẹt trên đó. Bỗng dưng anh nhảy xuống từ một cánh cửa khác. Anh đứng dậy và đưa đứa bé cho bà cô lúc nãy.
    - cám ơn anh, cám ơn rất nhiều.
    Holmes đến chổ tôi nói:
    - anh biết đấy, tôi đã hiểu hắn muốn gì, khi kẹt trên đó, một cái hốc làm bằng giấy dễ cháy bị hơi nóng làm đổi màu, tôi tìm ra mảnh giấy tiếp theo rồì. Nếu không tìm ra mảnh giấy thì có lẽ đã bị cháy theo ngọn lửa rồi.
    - may mắn thật, bọn trẻ ở ngay phòng có tờ giấy.
    - không phải đâu. Căn nhà này cũ kĩ và hình như bị bỏ hoang lâu rồi. lúc nãy sàng nhà yếu làm tôi rơi xuống phòng dưới đó chứ. Vả lại bọn trẻ hình như bị tẩm thuốc mê, dù hơi ngột ngạt nhưng tôi vẫn nghe ra mùi đó. Với lại thời điểm cháy trùng với lúc ta tìm mảnh giấy thứ 1. hắn đã đứng đâu đó trong ngôi nhà này. Và quan sát chúng ta.
    - Đem mạng sống trẻ em ra đùa giỡn, hắn là tên khốn.
    - Không, nếu chúng ta không vào cứu chúng thì chúng ta còn khốn nạn hơn. Sự dũng cảm, đó là điều hắn nói.
    Tôi nhìn holmes, với sự ngưỡng mộ. anh đúng là người tiêu biểu của chính nghĩa.
    “ khá khen cho sự thông minh và lòng dũng cảm của ngươi, ta sẽ đưa ra địa chỉ tiếp theo vào ngày mai, vì ta không nghĩ rằng ngươi sẽ lao vào ngọn lửa đỏ.” – Holmes đọc. nhìn lên bầu trời và nói: ít nhất trong ngày lạnh giá này thì một căn nhà cháy cũng làm tôi thấy ấm hơn đấy waston à. Chúng ta cần quay lại tháp big ben, để hỏi người bảo vệ xem có công nhân nào lên lau dọn đồng hồ không.

    Quay lại tháp big ben, chúng tôi biết được một gã mặt áo công nhân, râu rậm che hết cằm đã đến xin lau dọn một vài chỗ trên tháp. Holmes cũng phát hiện được một số mẫu tàng thuốc và một điếu thuốc đã hút hết. tôi không suy luận được gì nhưng holmes thì khác:
    - tên này đeo râu giả, nhìn xem, thuốc bị hút hết, người có râu rậm không thể nào hút nhiều như vậy, nếu không sẽ bị cháy râu.
    - Lỡ hắn có đầu lọc thì sao?
    - Hỏi hay lắm waston, nhìn kỹ xem, có dấu răng cắn đúng không, chứng tỏ hắn hút không cần đầu lọc, vả lại hắn nghiện thuốc lá nặng, xung quanh thuốc lá rơi đầy.
    - Chỉ như thế vẫn chưa tìm ra hung thủ!
    - Chưa, phải để xem ngày mai có chuyện gì đã.
    Tối đó Holmes xin được ở nhà một mình, anh đưa tôi 2 vé xem kịch và một bữa tối sang trọng ở nhà hàng. Anh khuyên tôi nên đưa Mary đi cùng vì dù sao tôi gắn bó với Holmes nhiều hơn cả lúc ở nhà với Mary.

    Sáng hôm sau, tôi đến sớm, xem Holmes đang làm gì, vì hôm nay là ngày hắn gửi thư đến.
    Tôi vào phòng Holmes vẫn đang chơi violon, thấy tôi anh dừng lại:
    - buổi tối vui vẻ chứ?
    - Rất tuyệt vời, cám ơn anh, tôi nghĩ anh cũng nên tìm một ai đó để chung sống đến cuối đời.
    - Sự có mặt của tình cảm làm mất dòng suy luận, tôi không muốn bị tình cảm thao túng.
    - Nhưng còn Irené Adler?
    - Người phụ nữ ấy đã có chồng rồi, dù sao tôi chỉ ngưỡng mộ cô ấy thôi chứ không hơn gì.
    Tôi biết anh đang nghĩ gì, nên im lặng, bỗng tiếng chuông reo, holmes bật dậy chạy xuống nhà dưới.
    Holmes lấy lá thư từ một gã lang thang, anh cầm rồi xé phong bì cho tôi đọc:
    “ Khi hai gã khổng lồ giơ cao kiếm thánh, một trong hai sẽ gục dưới lưỡi kiếm hung tàn”
    - Điều này có thể là gì waston?
    - Chắc là cánh cửa nào đó có 2 lính canh cửa?
    - Có thể, nhưng quanh london có cả trăm điểm ấy chứ!
    - Vậy thì tôi chào thua.
    - Chuyện này thì tôi không nghĩ ra mà bây giờ tôi nuốn anh với tôi đi dạo và có một bữa sáng ngon lành.
    - Vâng, có lẽ nên nghỉ ngơi trước đã, tôi cũng chưa ăn gì.
    Holmes và tôi đi dọc bờ sông Thames, đi một chốc thì holmes lại hỏi về những vở nhạc hòa tấu và tin những trận đua ngựa gần đây:
    - Waston, anh nhận ra có bao nhiêu cái hẻm mà chúng ta vừa thấy?
    - Tôi không rõ, 10 à
    - Không, chính xác là 17, 4 cái hẻm cụt, và 11 cái thông với đường chính
    - Anh thích để ý những chi tiết vặt vãnh vậy?
    - Những chi tiết đó đôi khi lại là những dữ kiện quan trọng nhất. khi anh học được một cái cơ bản, sau khi phát triển ra nhiều cái mới, anh nhận ra rằng cái cơ bản ấy rộng lớn biết bao.
    Tôi nhận ra rằng chẳng bao giờ tôi có thể vượt trội hơn Holmes, anh có cái gì đó mà chúng ta không có được, anh là sự pha lẫn giữa lập dị và thiên tài.
    - Holmes, anh thấy chiếc tàu kia không?
    - Niềm tự hào của nước Mỹ, là chiếc tàu hàng hải nhanh nhất từng băng qua Đại Tây dương chỉ trong 8 ngày, Victory Ship.
    - Anh biết rõ thật đấy, nó là tàu đưa các người quan trọng của Mỹ qua Anh trong thời gian ngắn.
    - Vâng, có lẽ, tôi không hiểu tại sao nếu con người có thể băng trên mặt nước thì tại sao chúa không cho phép chúng ta lướt trên bầu trời?
    - Có lẽ đó là giới hạn không thể vượt qua. – tôi nhìn sang holmes mỉm cười trước thái độ bất mãn về nền khoa học hiện tại của anh,
    - Đừng nói rằng chúng ta có giới hạn waston, chính chúng ta đặt ra giới hạn, vượt qua hay không thì còn tùy vào chúng ta. Kìa nhà hàng Bakerrets, đúng là chỗ ưa thích của tôi.
    Khi vào nhà hàng holmes vẫn nói tán gẫu với tôi cho đến khi một anh chàn tiếp tân mang cái đĩa bạc đi ngang qua:
    - xin lỗi, anh đứng lại được không – Holmes bật dậy.
    - vâng thưa ngài, có chuyện gì à? Hay ngài muốn gọi thêm món nữa?
    - không, anh có thể đi được rồi
    Holmes ngồi trở lại trên ghế, và bảo tôi nhìn ra cửa sổ
    - cầu tháp treo, một kiến trúc vật lý hay ho của Lon don
    - đúng anh nhìn xem, khi chiếc tàu chạy qua anh sẽ nhìn thấy gì.
    - Mỗi bên chiếc tháp kéo một phần chiếc cầu lên… Holmes, đó chính là cây kiếm ta cần tìm.
    - Đúng waston, tôi nhìn thấy nó khi anh nó phản chiếu trên chiếc đĩa bạc, có lẽ lúc đó tôi không hề chú ý vì chẳng có tàu nào chạy qua và làm nó “vung kiếm” cả chúng ta nên thanh toán vả đến đó ngay.
    Holmes bảo tôi xem tháp bên phải, còn anh xem tháp bên trái xem hắn có để gì ở đó không. Khi tôi mở cửa cánh cổng thì Holmes lật đật chạy đến:
    - xem chừng waston…
    tôi vừa nhìn thì một sợi dây mảnh bị bung ra, nó làm kích hoạt một số máy móc làm cầu bắt đầu kéo lên. Bên trong là một người bị trói, đang giãy giụa, tôi vào cứu thoát anh ta. Trong khi đó Holmes chạy lên chiếc cầu đang nghiên lên và nhảy sang thành cầu bên kia, anh suýt nữa là rơi xuống nưới, nhưng may mắn anh nẳm vào một thanh sắt và trèo lên, tiến lại một quả bom đang nổ chậm.
    - Holmes, anh có sao không?
    - Không sao, tôi sẽ cố phá trái này. Còn anh thì hãy leo xuống cầu và tháo quả bom đang nằm dưới thành cầu bên anh đấy.
    Tôi nhìn xuống thì thấy một quả khác, liền leo đến, mở lớp bảo vệ quả bom và theo hướng dẫn của Holmes tôi dùng một con dao mổ trong túi cắt ngay dây màu đỏ nối với quả bom: Coi nào waston, dễ như mổ động mạch thôi – tôi tự nhủ. May mắn làm sao lá quả bom không nổ. khi leo được lên bờ, cảnh sát đã tập trung đông đủ để xem có chuyện gì xảy ra, tôi và Holmes giải thích một tí về mấy quả bom, do sự uy tín của holmes nên chúng tôi được đi ngay.
    - sao anh biết là có bom?
    - Khi tôi chuẩn bị mở cánh cửa ở tháp trái, tôi phát hiện ra một sợi chỉ nhỏ, tôi liền nghĩ rằng có một quả bom ở mỗi bên tháp, vì hắn đã ghi rằng một trong hai sẽ gục xuống, nghĩa là cánh cửa này mở thì tháp bên kia sẽ nổ, tên này còn sử dụng một thiết bị tinh vi có khả năng phát ra sóng từ xa…
    - Hắn hẳn là một thiên tài vật lý.
    - Hẳn là vậy, nhưng tôi vẫn nghĩ là có thế lực ngầm nào đó ở london ủng hộ cho hắn.
    Khi về đến nhà, Holmes kéo ra từ trong túi áo một mảnh giấy
    - Nhìn này waston, lá thư của hắn đấy, xem có gì nào!
    “ tao không muốn trò chơi kéo dài nữa, tao sẽ gặp và trao đổi bộ hình tàu ấy, năm trăm ngàn bản Anh, địa điểm quảng trường thời gian, không được dẫn theo ai khác”
    - sao lạ vậy? hắn muốn trao đổi, trong khi trước đó hắn từng đưa ra mật thư từng địa điểm?
    - tôi cũng thấy vậy, hôm này là ngày gì? Tại sao hắn muốn trò này kết thúc sớm?
    ngài John bước vào, ngã mũ chào holmes rồi nói:
    - Xin lỗi ngài Holmes, đại sứ quán muốn tôi rời nước anh ngay hôm nay, tôi phải về nước trước dự tính 2 ngày. Mọi chuyện coi như ngài lo liệu.
    nói xong ông ta bắt tay tôi và Holmes, lên xe ngựa và đi mất.

    - Hóa ra là vậy, chuyện quảng trường thời gian có ai biết không waston?
    - Không rõ, nhưng hình như sở scotland yard có chuyện gì thì phải, anh xem, lực lượng cảnh sát đang kéo nhau đi đâu ấy.
    - Tôi cũng tờ mờ hiểu rồi, nhưng chúng ta cần phải đến xưởng đóng tàu trên sông thames gần đây!
    - Tại sao vậy?
    Holmes không trả lời, gọi xe ngựa, tôi cũng lên theo.
    Trong lúc trên xe ngựa tôi mới hỏi anh:
    - tại sao anh phải đến đó.
    - Nhớ người đàn bà hôm qua không? Tôi đưa con cho bà ta nhưng tôi nhận ra rằng bà ấy không phải mẹ đứa bé, để ý kỹ dưới ống chân, tôi thấy đôi giày của bà ta là giày của đàn ông, trên giày có nhiều vết bùn nhiều đến nổi phải kéo dài lên chân bà ta nhưng tôi lại không thấy gì, đế giày bẩn nhưng chân sạch, chứng tỏ hắn đã mặt quần dài đến chân sau đó cởi ra và cải trang thành đàn bà, trên cổ áo hắn tôi thấy một vết dài màu đen, dầu dùng trong công nghiệp đóng tàu, khắp luân đôn không mưa mấy tuần nay có thể nói hắn ở một xưởng tàu nằm trên một con đường lầy lội, thế thì tôi chỉ biết khu đóng tàu ở phía tây LonDon, nơi đó đường sá đang tu sửa, điều bây giờ ta có thể biết rằng hắn là người nhỏ con, có khuôn mặt gần giống phụ nữ, nghiện thuốc và sống gần một xưởng đóng tàu phía tây london.
    - Không ngờ anh qua sát kỹ như vậy.
    - Hắn có lẽ đang vội, vì khi hỏi người gác cầu, lúc anh ta bị đánh bất tỉnh là tối hôm qua, nhưng tại sao hắn lại chuẩn bị một cái bẫy tỉ mỉ rồi lại để một mật thư là sẽ kết thúc cuộc chơi? Ngoài ra, tại sao lại gửi cho cảnh sát?
    - Chắc có chuyện gì quan trọng – tối nói, còn Holmes thì chỉ mỉm cười.
    Khi đến nơi, chúng tôi hỏi thăm thì chỉ được biết rằng hắn có sống ở đây nhưng mới dời đi hôm qua. Tôi và Holmes lên phòng xem xét, tôi tìm thấy được một số tài liệu của hắn, và xem xét còn holmes thì chạy khắp phòng xem đi xem lại.
    - sau khi xem xét anh thấy gì holmes?
    - Cũng được một ít. Còn anh, hãy nói tôi xem đi.
    - Tôi đọc đống hồ sơ này thì biết hắn là người Anh từng sống ở Mỹ, có lẽ hắn làm trong tổ chức nào đó.
    - Tổ chức chống sự liên minh của Anh và Mỹ, nhìn xem tập tài liệu chiếc tàu ở đây, chứng tỏ hắn không chú ý gì đến nó, việc giao dịch chỉ là giả
    - Vậy hắn muốn gì?
    Holmes đưa tôi tấm ảnh, tấm ảnh của ngài John, bị bắn rách.
    - Chúa ơi, mục tiêu của hắn là ngài John sao?
    - Đúng, hắn còn định thủ tiêu chúng ta và đống tài liệu, nhìn đi dây nối trên cánh cửa gắn liền với quả bom, may mắn tôi đã vô hiệu nó, một ít thuốc súng vẫn còn trong phòng, tôi nghĩ hắn đang làm bom hủy diệt tàu Victory ship, hộ tống ngài John, hắn phải lập tức giao dịch vì ông ta phải về nước sớm, việc giao dịch nhằm kéo cảnh sát ra xa con tàu thôi. Ngài John đại diện của sứ quán Mỹ và là người Mỹ, nếu ông mất do sự bất cẩn của người Anh thì chiến tranh bùng nổ. chuyện này rõ ràng nguy hại hơn ta tưởng.
    - Tàu Victory còn 20 phút nữa mới khởi hành, chúng ta có thể đén đó cứu ông ấy.
    - Vậy thì phài nhanh thôi, mà anh có mang theo súng không? Đến lúc cần rồi.
    - Luôn mang theo bên mình
    - Tốt, đi thôi.
    Khi đến nơi, quan cảnh đúng như holmes suy đoán, hầu như cảnh sát tập trung tại quảng trường thời gian, tàu sắp khởi hành, cửa nối với tàu đã đóng.
    - chúng ta đén muộn rồi Holmes.
    - Không, waston, ném khẩu súng của anh lên tàu đi
    - Ra hiệu cho họ ư?
    - không, còn nhiều hơn thế, hãy để họ tập trung về phía anh.
    - Còn anh làm gì?
    Tôi mới kịp quay sang holmes, anh đã nhảy xuống nước, đu lên theo cái mỏ neo, nhanh chóng anh lên tàu và thoát khỏi sự chú ý của cảnh sát vì hầu như họ đang chỉa súng vào tôi. Từ dưới đất, tôi nhìn thấy gã mà chúng tôi đang tìm kiếm, hắn đang ngắm vào ngài John, Holmes cũng ngay sau hắn anh sử dụng kỹ năng đấm bốc tuyệt vời của mình hạ đo ván hắn, bỗng anh đứng dậy và hét lớn:
    - tất cả nhảy ra khỏi tàu, nhảy xuống biển nhanh!
    Anh vừa dứt lời, con tàu nổ tung, tôi cũng bị xung lực đẩy ngã, lúc tôi lồm cồm đứng dậy thì con tàu như đang chìm trong biển lửa, tôi không thể nhìn thấy ai, kể cả Holmes, bỗng dưng anh từ đâu ngoi lên, nằm lăn trên nên gạch, thở hổn hển.
    - Holmes, anh còn sống.
    - Có lẽ chưa đến lúc tôi phải chết, gã nhỏ con ấy tự sát bằng bom, đồng thời lúc bắn, hắn đứng trên một quả bom kích hoạt bằng tay, trong hầm tàu cũng có bom.
    - Thế còn ngài John, anh có cứu được ông ấy không?
    - May mắn hơn là ông ấy bị xung lực đẩy bay ra khỏi tàu, ông ấy còn may mắn hơn tôi ấy chứ.
    - Đúng là may mắn.
    John đứng bơi đến gần chỗ Holmes, có lẽ ông còn sốc nên không nói năn gì, nhưng cuối cùng ông cũng nói dc đúng một câu.
    - Chúa phù hộ chúng ta
    Holmes đứng dậy và nói:
    - Chúa không phù hộ ai cả, tôi nghĩ vài người đã chết, ngài John, tôi nghĩ ông nên về Mỹ ở chuyến tàu tiếp theo, ở Anh bây giờ quá nguy hiểm, waston đưa ông ta những bản phác thảo.
    Tôi không hiểu Holmes tại sao lại trở nên nóng nảy, sau này anh mới nói cho tôi biết, trước khi tự sát bằng quả bom đeo trên người, tên sát thủ đã nói một câu:
    - Tụi bây tưởng mình đại diện cho chính nghĩa sao? Nếu vì chính nghĩa mà sẵn sàng giết một ai đó, tụi bây cũng chẳng kém gì bọn tao.
    Ngày hôm đó, 5 cảnh sát đã thiệt mạng và đó hẳn là ngày tồi tệ nhất của Holmes.

    View more random threads same category:

     

  2. The Following 4 Users Say Thank You to zunrest For This Useful Post:

    Karina (28-08-2011), kudo_shinichi_holmes (28-08-2011), ngôi sao may mắn (28-08-2011), TTTT (28-08-2011)

  3. Tham gia ngày
    Apr 2011
    Bài gởi
    193
    Cảm ơn
    80
    Được cảm ơn 23 lần trong 16 bài
    Sent 3 thank(s)
    Received 4 thank(s)
    Rep Power
    13



    Truyện này có lấy một số chi tiết trong các truyện khác.

    Nhưng truyện viết khá hay.
    Tôi không bao giờ đặt ngoại lệ, với tôi, ngoại lệ phủ nhận quy tắc

  4. Tham gia ngày
    Jul 2011
    Đến từ
    nơi sự thật bắt đầu
    Bài gởi
    567
    Cảm ơn
    134
    Được cảm ơn 123 lần trong 72 bài
    Sent 19 thank(s)
    Received 37 thank(s)
    Rep Power
    10



    tôi thấy cậu này có tố chất viết chuyện
    ngày hôm qua một đạo quân không làm tôi sợ,ngày hôm nay tôi sợ bóng mình

  5. Tham gia ngày
    Jul 2011
    Bài gởi
    68
    Blog Entries
    1
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 15 lần trong 9 bài
    Received 2 thank(s)
    Rep Power
    11



    cám ơn mọi người nhiều !!! chuyện hơi dài nên mỏi mắt, tính ra từng phần nhưng sắp vào học không có thì giờ

    ---------- Post added at 08:50 PM ---------- Previous post was at 08:47 PM ----------

    cám ơn mọi người, tại truyện dài quá nên ít người xem ( có thể vì chẳng hay), có gì cho mình rút kinh nghiệm
     

+ Trả Lời Ðề Tài

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Chủ đề giống nhau

  1. Sherlock Holmes (Audio) - Công Việc Sau Cùng Của Holmes
    By ladloveluffy in forum ♪Nghe đọc truyện.
    Trả lời: 4
    Bài mới gởi: 02-04-2012, 07:29 AM
  2. Trả lời: 13
    Bài mới gởi: 22-01-2012, 05:58 PM
  3. Trả lời: 12
    Bài mới gởi: 22-01-2012, 05:53 PM
  4. Phim sherlock bbc (sherlock holmes thời hiện đại )
    By neuron_313 in forum Phim Trinh Thám
    Trả lời: 5
    Bài mới gởi: 01-12-2011, 12:59 PM
  5. Sherlock Holmes (Audio) - Sherlock Holmes hấp hối
    By ladloveluffy in forum ♪Nghe đọc truyện.
    Trả lời: 2
    Bài mới gởi: 04-10-2008, 09:25 AM

Visitors found this page by searching for:

nón sherlock holmes

Dien Dan

Tags for this Thread

Bookmarks

Quuyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời bài viết
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết