+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1/2
1 2 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 15

Ðề tài: Những câu chuyện mà tôi chỉ biết im lặng

  1. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Đến từ
    Hidden
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    1,291
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Rep Power
    46

    Những câu chuyện mà tôi chỉ biết im lặng

    Share/Bookmark



    (Blog Việt) - Có những câu chuyện xảy ra mà ta chỉ biết im lặng...
    [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]Hình ảnh: Istockphoto

    Tôi vẫn nhớ môt chuyện cách đây khá lâu. Năm đó, một người bạn của bạn tôi mất. Ngày đưa linh cữu vào lòng đất, tôi đi theo như một cách để chia sẻ nỗi đau với gia đình.
    Ở chỗ đó, người ta có phong tục là thả một con gà trống xuống huyệt, rồi mới từ từ đưa linh cữu xuống, con gà nhảy lên thì mới được lấp đất (để linh hồn người chết được giải thoátarồi tái sinh trong một kiếp khác).
    Mười phút, rồi hai mươi phút, vì con gà bị cột chân quá chặt và bị nhốt nên nó chẳng thể nào bay lên được. Mọi người nhìn nhau, trời cũng tối dần, chẳng ai biết phải làm gì, vì có làm sao con gà cũng chẳng thể nào bay lên được. Ngay lúc đó, tôi từ từ nhảy xuống huyệt, đỡ lấy con gà, cho nó bay lên. Dù đang làm việc, tôi vẫn nghe tiếng khóc thảm thiết của người mẹ: "Tại sao mày xuống mộ của con tao, nó chết rồi mày còn không để nó được yên ah?".
    Tôi chỉ biết lặng im...
    ***
    Năm trước, tôi đi làm thêm tại một quán cà phê. Một lần chị chủ quán nhờ tôi đi mua một vài thứ nhưng vừa đến hàng tạp hoá (gần ngã ba) tôi vừa xuống xe thì nghe tiếng "ầm". Hai xa máy quệt nhau, một chiếc xe ngã xuống có người lăn trên nền đường. Chiếc còn lại rồ ga vù mất tiêu. Không kịp nghĩ gì tôi phóng lên xe, đuổi theo. Hắn vào một ngã nhỏ đi một đoạn đến một ngã ba, tôi đã chọn sai ngã mà hắn đi. Hắn biến mất tôi đành quay về! Vừa về đến nhà:
    Sao lâu vậy em? Anh Hai đợi xe nãy giờ?
    Tôi thành thật kể lại và dĩ nhiên bị một trận như tát nước vào mặt:
    Rãnh quá hả, công việc không lo, khéo lo chuyện bao đồng,.....
    Đứa phục vụ cùng nói nhỏ:
    Thật thà đến thế là cùng!
    Tôi chỉ biết im lặng...
    ***
    Một lần nữa, đang đi xe thì thấy một đám đông tụ bên kia đường tàu và tàu cũng đã ngừng lại. Biết chắc là tai nạn đường tàu, tôi dừng lại xem thử. Một chiếc xe máy nát tương, còn một người nằm dưới ruộng bên đường tàu, cả người đầy máu. Một vài người tiến lại gần, tôi cũng vậy.
    Hình ảnh: Blog By (st)Hình như anh ta còn sống!


    Mọi người nhanh tay khiêng người đó ra đường quốc lộ. Có lẽ, vì người anh ta đầy máu và sắp chết, người ta ngại nên bốn người mỗi người nắm mỗi cánh tay và chân anh ta khiêng đi. Tôi thoáng nghĩ: "Người bình thường khiêng kiểu đó còn không chịu nổi, nói gì người sắp chết!".
    Tôi nhanh tay, đưa hay tay xuống lưng người đó và ôm anh ta trọn vào lòng.
    Xe máy không chở được nên phải bế anh ta ra đến đường quốc lộ. Mọi người gọi xe nhưng không chiếc nào chịu ngừng. Tôi cùng mọi người bế anh ta ra giữa đường chặn một chiếc lại. Tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt của người tài xế đó! Có một điều gì đó không hài lòng mà tôi không hiểu vì sao? Nhưng đâu đó, trong đám đông loáng thoáng tôi nghe: "Nếu ông đó là bị AIDS thì chắc thằng đó tiêu."
    Tôi nhìn lại mình, toàn thân bê bết máu. Tôi cũng chỉ biết im lặng.
    ***
    Tháng trước, một cơn bão nhỏ qua chỗ tôi ở. Đó là một buổi chiều, tôi đã chuẩn bị rất kỹ để đi chơi với người yêu. Tuy mưa nhưng tôi không muốn em đợi nên mới chuẩn bị dắt xe thì cây trứng cá nhà bên cạnh đổ chắn hết đường đi. Đúng giờ tan tầm nên mọi người đi xe máy rất đông. Trời thì vẫn mưa và cây trứng cá vẫn nằm đó, mọi người nhìn nhau, sau đó đi lên chỗ gốc cây trứng cá. Nhưng vì cây trứng cá khá lớn lên không dễ dàng gì. Nhất là phụ nữ, chẳng thể nào nhấc bánh xe qua được. Tôi đỡ mọi người, đầu tóc ướt mẹp. Có thêm vài người đàn ông phụ với tôi, tôi chạy vào nhà cầm dao ra chặt cây trứng cá đổ ấy và dĩ nhiên thành người thất hẹn.
    Gọi điện em không bắt máy, hẹn lại em không gặp. Sau đó, em cũng chịu nghe tôi giải thích nhưng chúng tôi vẫn chia tay.
    Đường về, tôi muốn hét thật to "Tại sao" giữa cuộc đời này! Nhưng vô nghĩa quá nên tôi đành im lặng...
    [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]
    Giao diện Blog By đơn giản là ByVâng, tôi đã yên lặng. Và nếu còn những chuyện như thế xãy ra nữa tôi cũng sẽ làm như thế! Blog Việt theo Blog By, đơn giản là By
    Giới thiệu về blog By, đơn giản là By: Nếu biết mình đang ở đâu, bạn sẽ biết mình nên làm gì!

    Việt Báo (Theo_VietNamNet)
    [CF-Con người thật quá ích kỷ hay đó chỉ là 1 số cá biệt hay là...?]Hay do VN mình ích kỷ?

    View more random threads same category:

    thay đổi nội dung bởi: Cross Fusion; 28-08-2009 lúc 04:25 AM
    Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
    One Truth Prevail!!

    Only One Truth Should Prevail!!


    One Truth Will Prevail!!


    Truth Always Prevail!!

  2. Tham gia ngày
    Oct 2008
    Đến từ
    Địa Ngục
    Bài gởi
    2,696
    Blog Entries
    1
    Cảm ơn
    136
    Được cảm ơn 203 lần trong 134 bài
    Received 15 thank(s)
    Rep Power
    45



    Không phải con người vô tình mà do người việt nó thế, bạn thấy 1 con chuột chết nằm giữ đường bạn đi qua và ko thèm chú tâm gì vì đó chẳng phải là việc của mình, 1 người khách nào đó đi xe ngừng lại lụm con chuột chết đó và bỏ vào thùng rác bên lề đường, những người đi chung với anh ta sẽ nói với anh ta "mày rảnh quá ha".....chỉ bik câm nín

    Và cái gì cũng có mặt tốt của nó khi bạn làm đúng 1 việc, tuy cái tốt ấy không được nói ra, nhưng hãy yên tầm rằng sẽ có người thầm cảm ơn bạn
    Tôi vẫn nhớ môt chuyện cách đây khá lâu. Năm đó, một người bạn của bạn tôi mất. Ngày đưa linh cữu vào lòng đất, tôi đi theo như một cách để chia sẻ nỗi đau với gia đình.
    Ở chỗ đó, người ta có phong tục là thả một con gà trống xuống huyệt, rồi mới từ từ đưa linh cữu xuống, con gà nhảy lên thì mới được lấp đất (để linh hồn người chết được giải thoátarồi tái sinh trong một kiếp khác).
    Mười phút, rồi hai mươi phút, vì con gà bị cột chân quá chặt và bị nhốt nên nó chẳng thể nào bay lên được. Mọi người nhìn nhau, trời cũng tối dần, chẳng ai biết phải làm gì, vì có làm sao con gà cũng chẳng thể nào bay lên được. Ngay lúc đó, tôi từ từ nhảy xuống huyệt, đỡ lấy con gà, cho nó bay lên. Dù đang làm việc, tôi vẫn nghe tiếng khóc thảm thiết của người mẹ: "Tại sao mày xuống mộ của con tao, nó chết rồi mày còn không để nó được yên ah?".
    Tôi chỉ biết lặng im...
    Những người ở đó sẽ thầm cảm ơn bạn vì đã giúp họ thoát khỏi tình cảnh đó.
    Năm trước, tôi đi làm thêm tại một quán cà phê. Một lần chị chủ quán nhờ tôi đi mua một vài thứ nhưng vừa đến hàng tạp hoá (gần ngã ba) tôi vừa xuống xe thì nghe tiếng "ầm". Hai xa máy quệt nhau, một chiếc xe ngã xuống có người lăn trên nền đường. Chiếc còn lại rồ ga vù mất tiêu. Không kịp nghĩ gì tôi phóng lên xe, đuổi theo. Hắn vào một ngã nhỏ đi một đoạn đến một ngã ba, tôi đã chọn sai ngã mà hắn đi. Hắn biến mất tôi đành quay về! Vừa về đến nhà:
    Sao lâu vậy em? Anh Hai đợi xe nãy giờ?
    Tôi thành thật kể lại và dĩ nhiên bị một trận như tát nước vào mặt:
    Rãnh quá hả, công việc không lo, khéo lo chuyện bao đồng,.....
    Đứa phục vụ cùng nói nhỏ:
    Thật thà đến thế là cùng!
    Cái này bị ăn chửi là phải rồi, bạn bỏ công việc của 1 người để đi giúp 1 người khác nó giống như bạn cứu 1 người nhưng lại giết chết 1 người đó. Hãy cứu cho xong 1 người rồi hãy tính đến người tiếp theo. Chỉ cần ghi lại biển số xe và đưa cho công an là bạn giúp người bị nạn kia rất nhiều, đuổi theo chỉ khiến thêm tai nạn và làm sự việc xấu đi mà thôi. Đây là hành động anh hùng nhưng ko đúng lúc, đúng chỗ
    Một lần nữa, đang đi xe thì thấy một đám đông tụ bên kia đường tàu và tàu cũng đã ngừng lại. Biết chắc là tai nạn đường tàu, tôi dừng lại xem thử. Một chiếc xe máy nát tương, còn một người nằm dưới ruộng bên đường tàu, cả người đầy máu. Một vài người tiến lại gần, tôi cũng vậy.
    Mọi người nhanh tay khiêng người đó ra đường quốc lộ. Có lẽ, vì người anh ta đầy máu và sắp chết, người ta ngại nên bốn người mỗi người nắm mỗi cánh tay và chân anh ta khiêng đi. Tôi thoáng nghĩ: "Người bình thường khiêng kiểu đó còn không chịu nổi, nói gì người sắp chết!".
    Tôi nhanh tay, đưa hay tay xuống lưng người đó và ôm anh ta trọn vào lòng.
    Xe máy không chở được nên phải bế anh ta ra đến đường quốc lộ. Mọi người gọi xe nhưng không chiếc nào chịu ngừng. Tôi cùng mọi người bế anh ta ra giữa đường chặn một chiếc lại. Tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt của người tài xế đó! Có một điều gì đó không hài lòng mà tôi không hiểu vì sao? Nhưng đâu đó, trong đám đông loáng thoáng tôi nghe: "Nếu ông đó là bị AIDS thì chắc thằng đó tiêu."
    Tôi nhìn lại mình, toàn thân bê bết máu.
    Con người luôn có ý thức bảo vệ chính mình, cứu người có nhiều cách, nhưng đã có lòng cứu người thì vẫn là người tốt, chuyện cứu bằng cách nào tùy thuộc vào từng người, cứu theo cách của anh chàng trên đây là sai hoàn toàn. Một tai nạn như thế thì nên đợi các nhân viên y tế tới, họ sẽ biết nạn nhân đang bị gì mà xử lý ra sao. Nếu ta không biết mà cứ hùng hục đưa đi ko suy tính sự việc chỉ càng thêm xấu, chỉ khi nào bạn biết tình trạng người bị nạn như thế nào thì bạn mới có thể quyết định mình làm gì, lỡ anh ta bị gãy xương sườn mà bạn ko biết rồi cho anh ta nên xe máy ngồi thì khả năng xương sườn đâm vào phổi và tim là có khả năng xảy ra.

    Vì thế ta phải học và biết nhiều hơn về việc cứu người bị nạn, đó cũng là để cứu chính ta. Còn việc anh chàng kia làm là sai hoàn toàn, còn những người kia chỉ nhận xét theo cách mà họ ko biết, đơn giản là họ cứu mình trước. Nên đừng có ai nghĩ đây là hành động cao thượng nhé.
    Tháng trước, một cơn bão nhỏ qua chỗ tôi ở. Đó là một buổi chiều, tôi đã chuẩn bị rất kỹ để đi chơi với người yêu. Tuy mưa nhưng tôi không muốn em đợi nên mới chuẩn bị dắt xe thì cây trứng cá nhà bên cạnh đổ chắn hết đường đi. Đúng giờ tan tầm nên mọi người đi xe máy rất đông. Trời thì vẫn mưa và cây trứng cá vẫn nằm đó, mọi người nhìn nhau, sau đó đi lên chỗ gốc cây trứng cá. Nhưng vì cây trứng cá khá lớn lên không dễ dàng gì. Nhất là phụ nữ, chẳng thể nào nhấc bánh xe qua được. Tôi đỡ mọi người, đầu tóc ướt mẹp. Có thêm vài người đàn ông phụ với tôi, tôi chạy vào nhà cầm dao ra chặt cây trứng cá đổ ấy và dĩ nhiên thành người thất hẹn.
    Gọi điện em không bắt máy, hẹn lại em không gặp. Sau đó, em cũng chịu nghe tôi giải thích nhưng chúng tôi vẫn chia tay.
    Đường về, tôi muốn hét thật to "Tại sao" giữa cuộc đời này! Nhưng vô nghĩa quá nên tôi đành im lặng...
    Nếu cô gái kia chỉ vì 1 cuộc hẹn lỡ mà chia tay thì....có lẽ cô ta sẽ ế chồng
    Có khả năng anh chàng này bựa ra chi tiết chia tay
    Việc này thì gặp ai người đó cũng sẽ hành động như vậy thôi

  3. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Đến từ
    Hidden
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    1,291
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Rep Power
    46



    Trích Nguyên văn bởi Marcos View Post
    Không phải con người vô tình mà do người việt nó thế
    Nói vậy là đúng
    Mars hãy bôi đen phần cuối của câu CF nói trên
    Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
    One Truth Prevail!!

    Only One Truth Should Prevail!!


    One Truth Will Prevail!!


    Truth Always Prevail!!

  4. Tham gia ngày
    Oct 2008
    Đến từ
    Địa Ngục
    Bài gởi
    2,696
    Blog Entries
    1
    Cảm ơn
    136
    Được cảm ơn 203 lần trong 134 bài
    Received 15 thank(s)
    Rep Power
    45



    Nguyên văn bởi Marcos [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]
    Không phải con người vô tình mà do người việt nó thế
    Cái này đa số thôi nhé, 1 phần vì phong tục của người Việt nữa

  5. Tham gia ngày
    Jan 2008
    Bài gởi
    515
    Cảm ơn
    2
    Được cảm ơn 27 lần trong 16 bài
    Rep Power
    52



    Cái này bị ăn chửi là phải rồi, bạn bỏ công việc của 1 người để đi giúp 1 người khác nó giống như bạn cứu 1 người nhưng lại giết chết 1 người đó. Hãy cứu cho xong 1 người rồi hãy tính đến người tiếp theo. Chỉ cần ghi lại biển số xe và đưa cho công an là bạn giúp người bị nạn kia rất nhiều, đuổi theo chỉ khiến thêm tai nạn và làm sự việc xấu đi mà thôi. Đây là hành động anh hùng nhưng ko đúng lúc, đúng chỗ
    tùy việc , việc nào wan trọng làm trước , chưa chắc gì nhìn kịp bảng số xe .



    Một tai nạn như thế thì nên đợi các nhân viên y tế tới, họ sẽ biết nạn nhân đang bị gì mà xử lý ra sao.
    *cười* chờ nhân viên y tế tới chắc tới mai . xưa tui cũng gặp trường hợp tương tự , tui là ng đầu tiên rút đt phone cấp cứu . tụi nó nói " tự kêu taxi mà lên đi , làm biếng " . cái gì trong phạm vi mình làm dc thì làm , đừng trông chờ vào đứa khác .

    @@@ cái đám đó k làm thì thôi , ng khác hy sinh làm cho mà còn giả tạo nói ra nói vào . cây muốn lặng mà gió thì chẳng ngừng . con chó bị dồn vào đường cùng rồi cũng có ngày cắn lại .
    Of all the girls who asked me to remember them ,
    The only one I remembered is the one who did not ask .

  6. Tham gia ngày
    Oct 2008
    Đến từ
    Địa Ngục
    Bài gởi
    2,696
    Blog Entries
    1
    Cảm ơn
    136
    Được cảm ơn 203 lần trong 134 bài
    Received 15 thank(s)
    Rep Power
    45



    tùy việc , việc nào wan trọng làm trước , chưa chắc gì nhìn kịp bảng số xe .
    Nếu nói việc quan trọng thì việc cứu người bị nạn là việc quan trọng nhất chứ ko phải lấy xe đuổi theo tên kia, trong câu chuyện anh chàng kia có đuổi theo nhưng đến cái biển số xe mà cũng ko nhìn được thì....

    Để Mar kể cho Wod nghe 1 câu chuyện như thế này:

    Chị dâu đến trường đón em gái tan học về bằng xe máy, em gái mới học lớp 11 thôi, rồi em gái muốn chạy xe nên chị dâu cho cầm lái, tới ngã tư vì đi ko quen nên người em bị xe chở hàng (conteno) cán qua nát cái đầu chị thì bị văng hàng chục mét, cuối cùng 2 người cũng ko qua khỏi, người tài xế xuống xe xem như thế nào nhưng khi người tài xế vừa xuống xe thì bị 1 đám con trai (bạn của em gái học sinh 11 kia) cùng 1 số người bay vào đánh, và kết quả người tài xế kia chết mặc dù trong trường hợp này người tài xế không có lỗi.

    Trở về câu chuyện trên kia, hành động di theo xe là 1 hành động sai lầm có thể gây ra tai nạn nghiêm trọng vì người bỏ trốn có thể làm tất cả để bảo vệ mình.

    Cái cậu nói tuy đúng nhưng nó chỉ đúng trong sách vở, ra khỏi sách vở nó sẽ khác. Khuyên cậu lần sau có gặp trường hợp như thế thì chỉ nên nhìn bảng số xe và lo cho người bị nạn nhé.
    *cười* chờ nhân viên y tế tới chắc tới mai . xưa tui cũng gặp trường hợp tương tự , tui là ng đầu tiên rút đt phone cấp cứu . tụi nó nói " tự kêu taxi mà lên đi , làm biếng " . cái gì trong phạm vi mình làm dc thì làm , đừng trông chờ vào đứa khác .
    Sao lại tới mai ở đây, bệnh viện nào ở Việt Nam dám làm như vậy. Wod bị người ta trả lời như thế àh? Khó tin.

    Còn câu truyện trên kia cũng vậy, phạm vi của anh ta lúc đó ko thể làm gì vì đơn giản anh ta chả biết tí gì, có lòng cứu người là tốt nhưng phải biết cách mà cứu, ko thì sẽ trở thành tai họa cho chính mình và người bị nạn.
    @@@ cái đám đó k làm thì thôi , ng khác hy sinh làm cho mà còn giả tạo nói ra nói vào . cây muốn lặng mà gió thì chẳng ngừng . con chó bị dồn vào đường cùng rồi cũng có ngày cắn lại .
    Không biết nói cài gì cả >.<

  7. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Đến từ
    Hidden
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    1,291
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Rep Power
    46



    1.Có đấy,ở VN thỉnh thoảng có những vụ tai nạn người dân gọi điện kêu công an thì hoặc là không bắt máy hoặc ừ ừ rồi không thèm tới
    2.Còn vụ những người dân thì họ không dám làm và khi có người làm giúp thì họ cảm thấy quá quê nên nói đại 1 câu để biện minh chứ không chịu thua
    3.Đối với những người mắt kém thì quan sát và ghi nhớ bản số xe khá khó.Chưa kể lúc đang lái xe mà mắt bám vào nơi khác dễ có tai nạn.Tuỳ thôi.

    Tóm lại đôi khi mình làm việc tốt mà không ai thèm...Thanks mà còn nói nhảm.Với người hiền thì nhún nhường vì khó nói lại nhưng với người dữ thì
    Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
    One Truth Prevail!!

    Only One Truth Should Prevail!!


    One Truth Will Prevail!!


    Truth Always Prevail!!

  8. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Bài gởi
    775
    Cảm ơn
    5
    Được cảm ơn 17 lần trong 14 bài
    Rep Power
    45



    Tui thấy tên này chỉ giỏi than vãn. Việc nào mình thấy cần làm thì cứ làm, chỉ cần mình tin là đúng là được rùi, đâu cần nghĩ nhìu làm gì.

    Mà những câu như thế này ko thể chấp nhận được:

    Tôi cũng chỉ biết im lặng.
    Điểm qua vài trường hợp như zậy mà tác giả cứ im lặng suốt, ko nói lên quan điểm của mình thì làm sao người đọc biết anh ta nghĩ gì.

    Đường về, tôi muốn hét thật to "Tại sao" giữa cuộc đời này! Nhưng vô nghĩa quá nên tôi đành im lặng...
    Con trai gì mà mới thất bại một chút là kêu than. Mà tui nghi ngờ tác giả cố tình viết như thế với dụng ý gì chứ có nhiều chi tiết ko được tự nhiên:

    Tôi vẫn nhớ môt chuyện cách đây khá lâu. Năm đó, một người bạn của bạn tôi mất. Ngày đưa linh cữu vào lòng đất, tôi đi theo như một cách để chia sẻ nỗi đau với gia đình.
    Ở chỗ đó, người ta có phong tục là thả một con gà trống xuống huyệt, rồi mới từ từ đưa linh cữu xuống, con gà nhảy lên thì mới được lấp đất (để linh hồn người chết được giải thoátarồi tái sinh trong một kiếp khác).
    Mười phút, rồi hai mươi phút, vì con gà bị cột chân quá chặt và bị nhốt nên nó chẳng thể nào bay lên được. Mọi người nhìn nhau, trời cũng tối dần, chẳng ai biết phải làm gì, vì có làm sao con gà cũng chẳng thể nào bay lên được. Ngay lúc đó, tôi từ từ nhảy xuống huyệt, đỡ lấy con gà, cho nó bay lên. Dù đang làm việc, tôi vẫn nghe tiếng khóc thảm thiết của người mẹ: "Tại sao mày xuống mộ của con tao, nó chết rồi mày còn không để nó được yên ah?".
    Họ có thể cử người đại diện nói với người mẹ là trời sắp tối, hoặc có việc bận nên xin phép ra về, chứ tự tiện như vậy khiến thân nhân của người chết nổi giận là đúng rồi.

    Năm trước, tôi đi làm thêm tại một quán cà phê. Một lần chị chủ quán nhờ tôi đi mua một vài thứ nhưng vừa đến hàng tạp hoá (gần ngã ba) tôi vừa xuống xe thì nghe tiếng "ầm". Hai xa máy quệt nhau, một chiếc xe ngã xuống có người lăn trên nền đường. Chiếc còn lại rồ ga vù mất tiêu. Không kịp nghĩ gì tôi phóng lên xe, đuổi theo. Hắn vào một ngã nhỏ đi một đoạn đến một ngã ba, tôi đã chọn sai ngã mà hắn đi. Hắn biến mất tôi đành quay về! Vừa về đến nhà:
    Sao lâu vậy em? Anh Hai đợi xe nãy giờ?
    Tôi thành thật kể lại và dĩ nhiên bị một trận như tát nước vào mặt:
    Rãnh quá hả, công việc không lo, khéo lo chuyện bao đồng,.....
    Đứa phục vụ cùng nói nhỏ:
    Thật thà đến thế là cùng!
    Cái này thì đúng là bó tay. Chẳng hỉu sao suy nghĩ đầu tiên của anh ta lại là đuổi theo tên kia chứ ko phải là lo cho người bị nạn. Cứ như là anh ta đợi dịp này để trổ tài vậy.

    Tháng trước, một cơn bão nhỏ qua chỗ tôi ở. Đó là một buổi chiều, tôi đã chuẩn bị rất kỹ để đi chơi với người yêu. Tuy mưa nhưng tôi không muốn em đợi nên mới chuẩn bị dắt xe thì cây trứng cá nhà bên cạnh đổ chắn hết đường đi. Đúng giờ tan tầm nên mọi người đi xe máy rất đông. Trời thì vẫn mưa và cây trứng cá vẫn nằm đó, mọi người nhìn nhau, sau đó đi lên chỗ gốc cây trứng cá. Nhưng vì cây trứng cá khá lớn lên không dễ dàng gì. Nhất là phụ nữ, chẳng thể nào nhấc bánh xe qua được. Tôi đỡ mọi người, đầu tóc ướt mẹp. Có thêm vài người đàn ông phụ với tôi, tôi chạy vào nhà cầm dao ra chặt cây trứng cá đổ ấy và dĩ nhiên thành người thất hẹn.
    Gọi điện em không bắt máy, hẹn lại em không gặp. Sau đó, em cũng chịu nghe tôi giải thích nhưng chúng tôi vẫn chia tay.
    Trời mưa (bão nhỏ) mà đi chơi? Làm sao anh ta chắc cô gái vẫn mún đi? Vậy là họ có thể liên lạc bằng điện thoại. Mà chẳng lẽ anh ta đã chuẩn bị để đi chơi với người iu kỹ đến thế và ko mún cô gái đợi mà khi bận việc cũng ko gọi điện thoại để báo một tiếng. Và cũng như Mar đã nói, tui ko tin chỉ 1 lần lỡ hẹn mà anh ta bị người iu bỏ. => Mẫu thuẫn :Im Not Worthy:

    Tóm lại tui nghĩ tác giả bài viết này đã cố tình lược bớt 1 vài tình tiết của các câu chuyện và chỉ tập trung vào 1 số điểm có thể làm nổi bật 1 quan điểm nào đó. Cá nhân tui thì ko tin là có người sau khi đã thực sự trải qua từng ấy sự việc lại ko thể viết nổi 1 vài dòng về quan điểm của mình mà lại để lấp lửng: Tôi chỉ biết lặng im...

    Có thể cách nhìn của anh ta về những người xung quanh hơi bi quan chứ qua những câu chuyện trên thì ko thể nói những người kia ích kỷ được. Họ đâu có bỏ mặc người ta nằm đó chết mà ko cứu. Người ta ko dám ôm nạn nhân có thể vì sau đó họ còn có việc phải đi tiếp, ko thể quay về nhà thay áo được. Hơn nữa họ cũng đâu có kiến thức về cấp cứu. Và câu nói này cũng có thể chỉ là 1 câu nói đùa:

    Nhưng đâu đó, trong đám đông loáng thoáng tôi nghe: "Nếu ông đó là bị AIDS thì chắc thằng đó tiêu."
    thay đổi nội dung bởi: athes_owl; 28-08-2009 lúc 02:39 PM

    Spoiler


  • Tham gia ngày
    Oct 2008
    Đến từ
    Địa Ngục
    Bài gởi
    2,696
    Blog Entries
    1
    Cảm ơn
    136
    Được cảm ơn 203 lần trong 134 bài
    Received 15 thank(s)
    Rep Power
    45



    1.Có đấy,ở VN thỉnh thoảng có những vụ tai nạn người dân gọi điện kêu công an thì hoặc là không bắt máy hoặc ừ ừ rồi không thèm tới
    Thật hả, có dẫn chứng nêu tớ mấy vụ, dân quân bạn kêu thì có thể xảy ra chứ 113 thì có lẽ là không....mình chỉ thấy người ta gọi điện quấy phá 113 thôi.
    Có cái dẫn chứng về việc bệnh viện nào mà người khác gọi cấp cứu mà nhân viện lại nói như Wod gặp trên kia thì cho lun. Thanks
    2.Còn vụ những người dân thì họ không dám làm và khi có người làm giúp thì họ cảm thấy quá quê nên nói đại 1 câu để biện minh chứ không chịu thua
    Theo cậu là những người đó vì "quê" nên ko làm mà để anh chàng không sợ "quê" kia làm phải ko, mình nghĩ là ko phải vậy đâu, ko ai nghĩ cứu người là quê ở đây cả, nhất là trong tình huống đó, nếu trong tình huống đó mọi người xuống cứu nhứng người bị nạn mà bạn ko cứu thì bạn mới chính là "quê". CÒn lại thì như athes nói rồi, câu đó có lẽ do anh chàng thêm vào hoặc là 1 câu nói đùa.
    3.Đối với những người mắt kém thì quan sát và ghi nhớ bản số xe khá khó.Chưa kể lúc đang lái xe mà mắt bám vào nơi khác dễ có tai nạn.Tuỳ thôi.
    Cái này athes nói hết rồi, ko nói gì thêm nữa.

    Có thể anh chàng ở trên muốn nói đến sự thờ ơ của 1 số người về 1 số sự việc nhưng hình như cách anh ta làm còn sai hơn, vấn đề nào cũng có mặt trái của nó. Có lẽ chưa suy nghĩ chín chắn khi viết những bài trên.

  • Tham gia ngày
    Aug 2008
    Đến từ
    Hidden
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    1,291
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Rep Power
    46



    1.Hồi ở VN có nghe báo đưa tin mấy lần về việc đó.Ví dụ có 1 cái cây ngã làm đứt dây điện gọi công an cóc thèm tới còn chửi
    -Làm gì mà gọi haoì thế,lát nữa tới
    2.Có nghĩa là khi thấy 1 anh chàng ốm yếu làm 1 việc gì đó trước mình mà mình còn đang đắn đo đã bị 1 kẻ khác tài thấp hơn mình làm trước cảm thấy ức.Như là mình hay hơn nó sao mình chưa dám làm nó đã dám làm trước mình.
    3.Tuỳ thôi,khi đã có người bị vậy chắc chắn sẽ có nhiều người ủa ra xem xét người bị nạn thôi và như vậy tên cướp sẽ dong mất.Anh ta có lẽ đuổi theo vì người bị nạn kia còn có thể được nhiều người trong các quán,2 bên đường giúp đỡ chứ họ không thể tóm tên hung thủ được.
    Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
    One Truth Prevail!!

    Only One Truth Should Prevail!!


    One Truth Will Prevail!!


    Truth Always Prevail!!

  • + Trả Lời Ðề Tài
    Trang 1/2
    1 2 cuốicuối

    Thread Information

    Users Browsing this Thread

    There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

       

    Visitors found this page by searching for:

    Chưa ai tìm thấy trang này bằng công cụ tìm kiếm trước đây!
    Dien Dan

    Members who have read this thread : 5

    Bookmarks

    Quuyền Hạn Của Bạn

    • Bạn không thể tạo chủ đề mới
    • Bạn không thể trả lời bài viết
    • Bạn không thể gửi file đính kèm
    • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết