lớp em cũng vậy , mấy câu tục tẵng cứ nói liên hội, em lại cực kì dị ứng,.
Chuyện học sinh chửi bậy thời nay đã trở thành nhan nhản. Hiếm khi đứng trước cổng trường cấp 3 nào (kể cả trường chuyên, trường điểm) mà không thấy bóng dáng vài áo trắng văng “phụ khoa” tứ tung. Càng “bóng sáng”, càng hot boy hot girl lại càng văng nhiều như để khẳng định vị trí Vip của mình. Nhưng với các trai tài gái sắc ngày nay, thì không hẳn có việc gì mới chửi bậy, họ đã chuyển sang “nói bậy”, nghĩa là bất cứ chuyện gì cũng lôi từ bậy vào chứ không nhất thiết ghét ai mới chửi. Ngôn ngữ “phụ khoa” được tung ra để thay thế cho vài từ và câu thông thường như “Đ..o”, “Đ..t” thay cho “Không”, “Có L…” thay cho “Còn lâu”… Dần dần, trên các forum, trong các câu chuyện phiếm và cả chuyện nghiêm túc, xì tin vận dụng “triệt để” từ bậy nhằm thay thế câu thông thường. Ngôn ngữ “phụ khoa” đang dần chiếm lĩnh các cuộc đối thoại.
Tả một cô gái xinh, không thể tả bình thường mà phải thêm vào “Xinh xx…”, chứ đừng nói đến con gái xấu, bị chê, y như rằng sẽ có “chú” mở miệng: “Con mặt l…”. “ML” được dùng để tả những đứa bị ghét, bị nói xấu, và nếu không biết dùng từ gì để tả mặt người ta thì các xì tin chọn luôn “ML”. Đó là những từ thuộc loại “thông thường” nhất, từ học sinh đeo kính cận, đến các “dân chơi 9x” của Hà Thành đều hay sử dụng. Long (sn1990), là một 9x đời đầu cho biết: “Càng “đời sau” lại càng nói bậy nhiều hơn. Bây giờ đố tìm được học sinh cấp 3, kể cả cấp 2 nào không “phun” 1 vài câu bậy. Đấy là những đứa ngoan, còn đứa nào quen nói bậy thì 1 câu của nó phải dính tới 5, 6 lần “ĐM…!”.
Quán nước trước cổng trường VĐ luôn đông nghẹt mỗi giờ tan trường. Đây cũng là “thiên đường” nói bậy của các nam thanh nữ tú. Một câu chuyện nội dung chẳng có gì, cũng phải đôi ba lần khiến người lớn nhăn mặt vì “Các cháu vãi nhiều quá!”. “
Chẳng biết có phải sinh ra trong một gia đình chuyên… đòi nợ thuê nên Huyền Trâm (sn1992) sớm ngấm vào người cái “tư chất” chửi bậy không. Hiếm khi thấy Trâm nói 1 câu bình thường mà không văng loạn xạ, trừ khi nào lên lớp, trả lời thầy cô giáo. Với Trâm, mặc nhiên trong từ điển ngôn ngữ của cô không có từ “Không”, mà là “Đ..o”, hoặc “Đ..t”, không có “Cái gì” mà là “L..”, thật vô cùng “phong phú”!! Ví dụ, bạn gọi đi ăn mà không đi được, ngay lập tức Trâm trả lời: “Ăn l… gì giờ này, đ… đợi tao được một tí à!”. Chính vì quen thói nói bậy, nên Trâm đã phải sớm bye bye tình yêu lớn của mình một cách đầy cay đắng.
Biết Trâm hay nói bậy chứ không phải dạng hư hỏng gì, Tú, người yêu cô cũng chấp nhận thỉnh thoảng phải nghe vài câu văng tục nhưng cậu vẫn góp ý thường xuyên. Khổ nỗi, Trâm ngày càng “nghiện” nói bậy nặng hơn, cô không chửi ai cả, nhưng nói câu gì, kể chuyện gì cô cũng ghép vài từ “phụ khoa” vào khiến người nghe nóng cả mặt. Chưa kịp sửa thói văng bậy thì Tú ốm, Trâm đến nhà Tú chăm sóc cho người yêu.
Nói tục chửi bậy đang là chuyện "bình thường như cân đường hộp sữa" của teen
Không may cho cô nàng là hôm đó mất điện Bố mẹ Tú lúi húi thắp nến, Trâm chào phụ huynh rồi lò dò lên cầu thang. Đi được nửa đường, vì quá tối nên Trâm bị vấp. Chưa ngã, nhưng cô “con dâu hụt” đã kịp “văng tung toé”: “ĐM tối thế nhờ…!” khiến bố mẹ Tú choáng quá, đánh đổ luôn 2 cây nến. Tất nhiên là tình yêu và sự tha thứ của Tú cũng vì thế mà ra đi khẩn trương.
Vì cứ hở ra là “văng”, không “ngại ngần kiêng khem” gì nên không sớm thì muộn, các xì tin cũng mắc phải bệnh nghiện nói bậy. Thành Kiên (sn1993, TNT) kể ở lớp cậu không đứa nào không ít nhiều văng tục chửi bậy. Thậm chí có 1 đứa bạn, không ai làm gì mà mỗi câu đều bắt đầu bằng “ĐM”. H, tên học sinh ấy còn khẳng định hùng hồn: “Nói 1 câu mà không văng bậy thì… giảm hết ý nghĩa, chẳng còn gì vui vẻ nữa! Xem phim nước ngoài người ta cũng nói bậy suốt, bài Rap nào của Eminem chẳng có “F…”!” (!?)
Cũng vì trót nghiện những ngôn từ đầu đường xó chợ ấy, Trung B (sn1991) đã phải trả cái giá khá đắt. Quen đệm từ “đ…” thay cho từ “Không”, đáng lẽ về nhà phải ý tứ dè dặt, nhưng có lẽ “cơn nghiện” của cậu thuộc dạng khá nặng, nên khi mẹ gọi xuống ăn cơm, thay vì “Con không ăn”, cậu lại bê luôn “Con đ… ăn!” vào.
Hy vọng Trung sẽ thay đổi được thói quen văng bậy vô tội vạ sau bữa no đòn đáng nhớ ấy. Các bạn đừng quên, bao nhiêu cái “vạ” cũng đều từ miệng mà ra. Những ngôn từ xấu xí này đâu đáng để xì tin đánh đổi giá trị của mình, nhỉ!
( sưu tầm : kênh 14)View more random threads same category:
- Chúc mừng Sinh nhật Miriki Kudo
- D4 - Detective.Diary ( Vol. 1 ) kì 4
- Cụ ông 78 tuổi tìm người yêu cho vợ
- Loài người phải thích nghi nếu muốn tồn tại.
- Chữ viết vạch mặt người nói dối
- Ảo giác PRO
- DJ – Nghề của những phù thủy âm thanh
- Rạng sáng mai có mưa sao băng ở VN
- Vẻ đẹp trong thiên nhiên dùng để làm gì?
- Em bé hai đầu tại Indonesia đã qua đời
lớp em cũng vậy , mấy câu tục tẵng cứ nói liên hội, em lại cực kì dị ứng,.
Cái này nhìu người lớn cũng dùng (từ xưa rùi cơ) nhưng mà ít hơn nhìu vì dù sao họ cũng là người lớn rùi =.=" . Nhìn chung chuyện này ở dân tộc nào cũng có, tui nghĩ đây là 1 dạng sử dụng tiếng lóng để bày tỏ hoặc giải tỏa cảm xúc đang lên cao.
Mà có phải ai cũng hỉu được hết ý nghĩa của mấy từ tục đó đâu. Nhìu người dùng theo thói wen, từ bé họ thấy người ta dùng những từ đó trong hoàn cảnh nào thì sẽ ghi nhớ tình huống đó cùng với những cảm xúc, ý nghĩa của nó rùi dần dần bắt chước dùng theo chứ chẳng để ý nhìu xem chính cái từ mình thường dùng nó có mang nghĩa xấu xa hay k. Cái này cũng giống như những quy ước trong nhìu xã hội như kiểu người châu Âu thấy con mèo đen thì ngay lập tức liên tưởng đến điều xui xẻo chứ con mèo đen có tội tình gì đâu. Và tui thấy đa phần teen nhà mình ko có ý xúc phạm người khác nặng nề đâu, họ chỉ khó kiểm soát cảm xúc của mình, còn những ai đã bị xúc phạm thì tất nhiên ko thể ko coi đó là chuyện nghiêm túc được.
Nếu xét 1 cách nghiêm túc thì 1 số người (kể cả những nhà nghiên cứu nổi tiếng) khuyên bạn rằng trong các tình huống stress hoặc tức giận mà việc văng tục có thể đẩy lui được những cảm xúc tiêu cực thì tốt nhất là cứ làm như zậy đi, miễn là nó ko quá lộ liễu hoặc quá xúc phạm đến người khác là được, còn hơn là cứ tỏ ra lịch sự để rùi đến lúc ko thể kìm nén được nữa buộc phải động chân động tay thì lại còn to chuyện hơn ^^. Tuy nhiên, người ta thường dùng mấy từ đó để xúc phạm người khác nên gần như ngay sau khi văng tục sẽ có những chuyện đáng tiếc xảy ra.
Tui nghĩ xu hướng tâm lý của giới trẻ hiện nay là thik những cái mới lạ, mún trải nghiệm nhìu để tìm cho mình những phong cách riêng nên những từ lóng, từ tục rất dễ lôi cuốn họ. Có lẽ là do mấy lý do sau:
- Thứ nhất, chúng là những từ ít được sử dụng, khi dùng sẽ đỡ nhàm chán.
- Thứ 2, một số người có thể sử dụng chúng rất... nghệ thuật, dù là chửi thì cũng có vần có điệu, như đọc rap zậy -> và nhìu bạn trẻ cảm thấy điều đó hay, sáng tạo và cần phải học tập.
- Thứ 3, chúng ta đang sống trong 1 thời đại đầy rẫy những căng thẳng, phiền muộn. Do đó việc dùng từ lóng, từ tục trong văn học (đôi khi là 1 số tác phẩm dành cho thiếu nhi =.=") và trong âm nhạc ngày càng trở nên bình thường hơn. Điều đó phần nào khắc họa chân thực bộ mặt tinh thần của xã hội hiện nay.
Đúng là với người lớn, những người "hỉu" được ý nghĩa thực sự của những từ được đề cập ở trên thì việc chấp nhận chúng là rất khó. Mỗi người trong chúng ta phải có trách nhiệm giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, và có thể ngôn ngữ là xương sống của 1 nền văn hóa, ko thể để cho nó ngày càng bị hủy hoại, mài mòn như zậy được. Mặt khác, 1 nền văn hóa cũng lun phải học hỏi, thay đổi mình để tiếp thu những cái hay, cái mới của những nền văn hóa khác trên thế giới nên cũng ko thể thụ động mãi được.
(Đoạn tiếp theo có lẽ ko cần thiết lắm nhưng cứ cho vào)
Spoiler
Vấn đề này cũng giống như việc dùng tiếng Việt bồi hay ngôn ngữ tuổi teen hiện nay đang ngày càng thu hút được sự quan tâm của xã hội. Tui nghĩ ko cần thiết phải nhắc lại rằng chính sách văn hóa của nhà nước VN trong thời kỳ đổi mới là “ … xây dựng và phát triển nền văn hoá Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, tiếp thu tinh hoa văn hoá nhân loại, làm cho văn hoá thấm sâu vào toàn bộ đời sống và hoạt động xã hội, vào từng người…" vì phần lớn chúng ta đã được học ở trường (ai mún bít thêm tham khảo ở đây nè: [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ] ). Tui chỉ mún nhấn mạnh rằng theo ý kiến riêng của tui thì ý nghĩa của ngôn ngữ lun biến động theo hoàn cảnh lịch sử, chính cách dùng từ tạo ra ý nghĩa của nó, còn nếu cứ gắn chặt 1 từ với 1 vài ý nghĩa và cả cách dùng nhất định thì sẽ làm hạn chế rất nhìu những sáng tạo trong ngôn ngữ. Vì vậy tui cho rằng chính những người đang sử dụng từ lóng, từ tục hỉu rõ ý nghĩa của chúng đối với bản thân họ hơn chúng ta (những người ít dùng hơn ^^!).
KL: Ngôn ngữ là phương tiện giúp chúng ta hỉu nhau hơn, và các bạn trẻ nên chịu khó tìm hỉu ý nghĩa thực sự của những từ mình thường dùng để tránh gây ra những tổn thương ko đáng có cho người khác. ^__^!
P/S: Mọi người tìm hỉu thêm ở các địa chỉ sau nhé: [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]
[Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]
[Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]
thay đổi nội dung bởi: athes_owl; 19-05-2009 lúc 06:41 PM
sau một hồi đọc những dòng chữ dài dòng .......kia thì tớ đã ra đc 1 kết luận vô cùng sáng xuốt , đó là tớ đang học đại học ( sắp biến khỏi ngôi nhà thứ 3 đó rồi) và cũng nói tục hay chữi thề , mặc dù lúc đó chẳng bực tức gì cả, cứ đại khái như là kêu thằng bạn nói chuyện với nó dăm ba câu rồi cười há há lên rồi là "d*, hài Vc* " v...v....
P.s:ăn thẳng nói ko cong nên.....có gì sr
kí cái gì.....
Nếu thế thì đây cũng là nỗi ức chế của tui đây, 1 mình tui trong lớp ko chửi bậy, cả lớp từ con gái đến con trai mở mồm là văng tục, chửi bố mẹ nhau! Và tất nhiên ko ít đứa đã bị tui oánh chỉ vì chửi bố mẹ tui! Kết quả tui trở thành lập dị chính gốc!!!
Eye to an eye!!
I hate losing!! Well, I may be like a kid to you!
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Bookmarks