...Descartes nói con người ưa chuộng những điều tốt và chán ghét những điều xấu, và chúng ta có cảm giác «thoải mái trong lòng» làm điều thiện và cảm giác hối hận làm điều ác. Theo ông, con người vì có khả năng hiểu biết nên nhận biết ranh giới giữa thiện và ác. Làm sao con người phân biệt được thiện và ác vì chính con người là tác nhân ? Vấn đề được đặt ra con người bẩm sinh mang bản chất là thiện hay là ác.
Theo tui con người khi sinh ra không thuần thiện và cũng không thuần là ác . "Tính cách bẩm sinh" của 1 đứa trẻ có thể là both : either or hoặc cũng có thể là none : neither nor thiện / ác . Cái ác và cái thiện cùng tồn tại và cũng có thể nói là không cùng tồn tại . Để dễ hiểu hơn thì ta hình dung : thực chất "ác" và "thiện" chỉ là 2 thái cực của cùng 1 tính cách . Khi ta mới sinh ra tính cách này chỉ là 1 trục số chạy dài , chạy từ "âm vô cùng ác" đến "dương vô cùng thiện" và chúng ta CHƯA CÓ CHỈ SỐ / SỐ ĐO THIỆN ÁC NHẤT ĐỊNH nào cả . Việc định sẵn 1 con người bẩm chất mới sinh ra là "thiện" hay "ác" là quá áp đặt và gượng ép . Ngoài ra đây còn là 1 lỗi nguỵ luận . Lỗi này gọi là "Either-Or Fallacy" hoặc "False Dilemma Fallacy" . Lỗi này như sau: "Tự giả định một vấn đề đặt ra chỉ có 2 sự lựa chọn/2 kết luận trong khi thực chất nó có nhiều hơn 2." (Assuming only two alternatives when there are more than two) . Như vậy ở đây không thể nói con người thuần sinh ra là thiện - hay là ác , thiện - ác chỉ là 2 phần tử trong tập hợp 1 tính cách nào đó . cho nên chúng ta chỉ có thể khẳng định dc con người sinh ra vốn có sẵn .... 1 tính cách nào đó chứ không thể nói gì hơn . Ngoài ra thực chất trên đời hiện nay k ai rạch ròi được giữa thiện và ác . thí dụ như trên trục số , ác là số 0 , thiện là số 10 thì hầu hết con người ta lênh đênh ở số 4 , 5 , 6 , 7 là nhiều , Vi Tiểu Bảo là 1 nhân vật điển hình . Tóm lại cách đặt vấn đề như trên quá ư là ..... thiếu cơ sở khoa học =.= (Vấn đề được đặt ra con người bẩm sinh mang bản chất là thiện hay là ác. )
~> Đúng nhưng 1 người có thể bẻ lại dễ dàng chỉ đơn giản thay những luận cứ "ác" = "thiện" . Tác giả tập trung quá nhiều vào cái ác để đánh vào tâm lý người đọc rằng "chà , toàn là ác . " nhưng đừng quên song song với cái ác đó cái thiện , những người thiện vẫn nơi nơi và chiếm phần lớn dân số . Vì thế mà cái ác mới bị dập tắt .Đó là về tư tưởng, còn trên thức tế, chúng ta thấy sự ác vượt lên trên không gian và thời gian. Nó không có tuổi và cũng không có biên giới. Không có nơi nào không có sự hiện diện của nó, từ Tây sang Đông, từ Bắc xuống Nam. Tổ tiến chúng ta có hung bạo hơn chúng ta ngày nay không ? Những cuộc chiến làm rung chuyển thế giới trong thiên niên kỷ vừa qua, đặc biệt là hai cuộc Đại Chiến Thế Giới và những cuộc chiến lẻ tẻ khắp nơi trên thế giới, chứng minh là con người nghiêng nhiều về "bản năng" hung dữ và tàn ác. Con người trước đây tỏ ra hung dữ là vì thiếu thốn không đủ ăn. Nhưng ngày nay có lẽ vì dư thừa nên con người mới sinh ra ác độc. Trong một xã hội thiên về vật chất như xã hội ngày nay, con người thèm khát được giàu có, sự hung ác được xem là một dụng cụ để chiếm đoạt tài sản kẻ khác. Lịch sử đầy dãy những kẻ hung ác : Thành Cát Tư Hãn, Nero, Ivan Bạo Chúa, Hitler, Staline, Milosevic... Những chuyện cổ tích kể cho trẻ con cũng đầy những kẻ gian xảo trá và những phù thuỷ ác độc.
Việc này gây tranh cãi rất nhiều , cho tới ngày nay vẫn còn tranh cãi . Có 2 khuynh hướng : những người vô thần thì thường dễ dàng chấp nhận việc này hơn . Theo đạo Phật , con người sinh ra là để "trả nghiệp" . Khi trả hết thì mình đi , những giờ phút cuối cùng đó là những nghiệp quả cuối cùng mình fải chịu để trả nợ . Giết 1 người vào lúc đó là giết 1 người đang cố tìm cách trả hết nợ trần => nếu vậy kiếp sau người đó lại fải tiếp tục trả vì nghiệp chưa dứt , hoặc bạn fải trả cho người đó . Nếu như mình có quyền giết những người bịnh đau khổ trên giường bịnh thì chẳng phải lập luận "nên sát sanh để giải phóng cho những loài súc sanh sớm khỏi kiếp làm thú vật" là đúng sao ? Đạo Chúa không tin vào kiếp luân hồi nhưng việc này vẫn bị phản đối gay gắt vì dẫu gì , bạn có giúp hay không thì bạn vẫn đã giết 1 mạng người , và điều đó là điều tối kị . Vả lại việc này không thể được liệt kê vào việc ví dụ cho hành vi "ác bẩm sinh" vì bản thân vấn đề chưa hoàn toàn xác định dc là "ác" hay "thiện" . Nếu như vậy tác giả đã ngầm khẳng định việc này là "việc ác" , vì thế kết luận đưa ra sẽ lập tức dc bác bỏ nếu gặp những người không chấp nhận cái "giả định ngầm" kia .Một ví dụ khác: đối với một số bộ tộc "sơ khai", việc giết cha mẹ già để tránh cho họ không bị nhục nhằn vì tuổi già là một chuyện bình thường và đáng khen. Nhưng việc này trong xã hội ngày nay có thể đưa chúng ta ra toà vì tội sát nhân.
Lại 1 controversy nổi tiếng khác trong giới khoa học . Tranh luận giữa 2 trường phái : nature vs nurture ( nature = tự nhiên , bẩm sinh . nurture = nuôi dưỡng , môi trường ) hằng xưa nay mọi người vẫn tranh cãi về vấn đề này . Thực chất đến bây giờ người ta đã tìm dc những gene trong người những tên có máu giết người hàng loạt , những gene wi định tính "hung dữ" và những gene wi định tính thích sát sanh chẳng hạn . Tuy nhiên việc này chẳng khẳng định dc điều gì , rằng cái ác là bẩm sinh hay cai thiện là bẩm sinh , vì rõ ràng có những người k mang trong mình gene "ác" lúc mới sinh ra nhưng lớn lên lại là kẻ "ác" . nhìu giả thuyết cho rằng chính môi trường đã bật công tắc "on" cho 1 cái gene nào đó trong cơ thể và dẫn đến 1 chuỗi thay đổi ở cấp độ DNA dẫn đến cái gene "ác" kia nó hoạt động , và kẻ đó trở thành kẻ ác . Như vậy ta có thể kết luận "1 trong những lý do gây ra cái ác là do bẩm sinh " nhưng "bẩm sinh không phải là cái ác " .Những tranh luận về nguồn gốc của sự dữ rất là phức tạp. Khi các chuyên gia khám phá nguồn gốc của bệnh Mông-gôn (bệnh chứng Down) là do nhiễm sắc thể 21 rối loạn đã gây nên, người ta liên tưởng ngay đến trường hợp một nhiễm sắc thể nào khác bị rối loạn tạo nên một kẻ sát nhân bẩm sinh. Nhưng hiện nay người ta thấy rõ những hành động hung dữ hay bạo loạn liên quan đến những mắc cảm thiếu thốn và mặc cảm tự ti hơn là liên quan đến vóc dáng thể xác và bệnh lý của con người. Cho đến nay, khoa học vẫn chưa tìm ra được những dữ kiện chính xác để xác quyết tính ác là do bẩm sinh.
Bác nào giải thix cho e hiểu khúc lày dc k ? promiscuity liên wan gì đến effect de groupe (bó tay khi thì dùng tiếgn anh , khi thì dùng tiếng pháp @-}) ? promiscuity lien wan đến quần hôn , còn hiệu ứng nhóm thì có liên wan gì đến promiscuity ? (thí dụ như sự tẩy chay là 1 hiệu ứng nhóm) , và đến kết luận cuối cùng về ... sự sở hữu . Tóm lại tui thấy đoạn này có 3 ý khác nhau và chả ý nào liên wan đến ý nào hết =.= .Sự chung chạ (promiscuity) hỗn độn là một yếu tố khiến cho con người trở nên dữ tợn. Các chuyên gia nghiên cứu sinh vật học gọi đây là "hiệu ứng nhóm"(effet de groupe). Vì con người ưa chuộng sở hữu nên nhiều chuyện xích mích đã nảy sinh ra. Có những cá nhân muốn chiếm hữu không gian cho bản thân mình mỗi lúc mỗi nhiều hơn. Sự dữ tợn của con người tỷ lệ thuận với mật độ dân số và con người chịu đựng kẻ khác trong một chừng mực náo đó thôi. Và từ đó nảy sinh một ý niệm nguy hiểm mà Đức Quốc Xã đã từng theo đuổi đó là "không gian sinh tồn" (Lebenraum) để lấy cớ tiêu diệt người Do-thái thời Đệ Nhị Thế Chiến.
tạm thời nhiêu đây đã . chả biết bài này đăgn từ năm nào![]()





LinkBack URL
About LinkBacks

Trả Lời Với Trích Dẫn


mirikikudo

^^


Bookmarks