Hôm nay là Trung thu, một bóng người lặng lẽ lướt bước trên con phố nhỏ. Đó là một em nhỏ mặt mày lấm lem, quần áo rách rưới, bẩn thỉu. Chiếc áo khoác ngoài tả tơi, một hàng mảnh vá dài cũng chưa đủ che, chiếc quần cũng rách nát không kém, em đang ngồi trong một con xó nhỏ, hai tay ôm lấy người, chịu đựng cái rét cắt da của những bông tuyết mịn mà độc. Vài phút sau, rồi 1 giờ sau, em vẫn ngồi đó, gương mặ ngày càng nhợt đi, xanh xao và lạnh giá khôn cùng. Rồi em đứng dậy,cố lết bàn chân đất cứng đờ đi trên những mảnh tuyết vụn trắng. Em đi đến một góc tối hơn, sâu hơn, và có lẽ ở đây em cảm thấy ấm hơn nữa.Một lúc sau, sự yên tĩnh nơi em ngồi bị phá vỡ, những ánh sáng lập loè hiện ra, tiếng người hò reo cười đùa đã đánh thức giấc ngủ hiếm hoi của em. Một đoàn trẻ nhỏ cùng trang lứa đang cầm những chiếc đèn ông sao, những chiếc trống nhỏ, những cái xắc, vừa ồn ào vừa náo nhiệt. Em bé vẫn ngồi đó, không nói không cười, em tự cảm thấy mình đã trở nên trầm lặng tự bao giờ. Có phải từ khi em 5 tuổi, khi người mẹ hiền dịu đột ngột qua đời vì căn bệnh ung thư quái ác ? hay khi người cô ruột nhận nuôi em, giành lấy chút tài sản cỏn con rồi đuổi em ra khỏi nhà chỉ sau vài tuần ? Hay 1 lúc nào đó trong 5 năm lưu lạc ? hay chính lúc này đây, khi em đã không còn ước nguyện trên cõi đời. Thời gian lặng lẽ trôi qua, tuyết rơi ngày một dày hơn. Không hiểu sao năm nay lạnh đến thế, tuyết rơi nhiều như đêm noel, như 5 đêm noel vừa qua mà em bé phải chịu đựng. Tiếng chuông điểm 12h vang lên, em vẫn ngồi , khuôn mặt trắng bệch, tuyết đang dần dần vùi lấp em vào hố sâu cuộc đời. Lát sau, em đứng dậy, khuôn mặt vẫn lạnh giá , đôi mắt vô hồn, cảm chừng như em đang gắng gượng chỗ sức tàn cuối cùng vào 1 công việc. Suốt đêm hôm đó, em lê bước, quãng đường tuy chỉ dài 20 cây số thôi nhưng với em, nó dài như cả 1 cuộc đời. Một mảnh đất trống bỏ hoang, em bước vào, đào 1 cái gì đó trong đống tuyết. Một lúc sau, em sờ thấy tấm bia đá, nơi đây chính là mộ người mẹ thân yêu của em. Và em lại ngồi, ôm tấm bia vào người và ngang nhiên chống lại sự ghẻ lạnh của thiên nhiên. Hôm sau, không còn thấy cô bé ở đó nữa, chỉ còn lại tấm bia đá nằm chỏng trơ. Có người kể rằng, rạng sáng đó, một người phụ nữ đứng tuổi, gương mặt hiền hậu, đã tới và đưa cô bé đi, chỉ một loáng, đã biến mất trong làn khói tuyết lạnh băng.

View more random threads same category: