+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 10 trên 10

Ðề tài: Game online

  1. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Bài gởi
    775
    Cảm ơn
    5
    Được cảm ơn 17 lần trong 14 bài
    Rep Power
    45

    Game online

    Share/Bookmark



    Nghiện game và những hậu quả đau lòng

    ([Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ])


    Những "tấm gương" này sẽ khiến game thủ mê game online phải suy nghĩ.

    Tại Việt Nam, có vụ án xảy ra vào năm 2007 tại Nam Định khi Đinh Thế Dân, 13 tuổi, một học sinh xuất sắc của Trường THCS Trực Phú (huyện Trực Ninh), ham chơi game và vì thiếu tiền đã dùng dây điện xiết cổ bà Màu, 81 tuổi, đến chết để cướp 140 nghìn đồng rồi vùi xác bà vào đống cát gần bếp.



    Đinh Thế Dân. Ảnh: CAND.


    Trong khi đó, kẻ sát nhân Daniel Petric (người Mỹ), 17 tuổi, đã bắn chết mẹ và làm bị thương người cha khi họ không cho anh ta chơi Halo 3.




    Daniel Petric áo trắng xanh (ngồi giữa).


    Câu chuyện từ cách đây 2 năm nói về trường hợp của hai game thủ đều nghiện EverQuestWorld of Warcraft. Nếu như cậu bé Creg nghiện game đến bỏ bê học hành thì anh chàng thứ hai trong clip đã bỏ nhà, bỏ việc và từ chối mọi biện pháp chữa trị y tế, để rồi sau đó tử vong.


    [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]

    [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]


    Không có án mạng nào, xong clip dưới đây lột tả cuộc sống, gia đình và kế hoạch lập kỷ lục Guinness về số giờ chơi HaloDance Dance Revolution của một game thủ có tên Peter. Chàng trai này đã đi "cai nghiện" 42 ngày, sau khi trở về, anh ta cảm thấy nói chuyện thoải mái hơn với gia đình, mặc dù vậy, hiện tại Peter vẫn còn chơi game.



    [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]

    Cũng do lo ngại tình trạng bạo lực trong thanh thiếu niên, Trung Quốc đã thắt chặt các quy định phát hành game online từ năm 2005 sau khi một game thủ giết một người chơi khác vì ăn cắp đồ của anh ta trong game.
    Khi bạn nghiện game muốn tìm sự giúp đỡ, hoặc các bậc cha mẹ muốn chia sẻ kinh nghiệm, tìm hiểu về cách khuyên bảo con cái họ có thể tìm thấy thông tin bổ ích tại [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ].

    Thành Trung


    _________________________________________

    Bóp cổ bà ngoại cướp tiền để chơi game


    Biết bà ngoại thường buộc túi tiền ở bụng, Cường lao vào bóp cổ bà cướp 44.000 đồng đi chơi game.

    Ngày 17/6, TAND tỉnh Nam Định đã mở phiên phúc thẩm xét xử bị cáo Tống Văn Cường, sinh năm 1991, ở huyện Trực Ninh.

    Theo cơ quan công tố, ngày 20/10/2008, biết bà ngoại thường buộc túi tiền ở bụng, Cường lẻn vào nhà với ý đồ ăn trộm để lấy tiền chơi game.

    Thấy bà cụ 84 tuổi ngồi ở giường, Cường bất ngờ lao vào bóp cổ, rồi liên tiếp đập đầu bà vào thành giường cho tới khi bất tỉnh. Tưởng bà ngoại đã chết, Cường móc túi tiền bà buộc ở bụng lấy được 44.000 đồng rồi đi chơi điện tử.

    Hội đồng xét xử tuyên phạt Cường 1 năm tù về tội cướp tài sản; 6 năm tù về tội giết người; tổng mức hình phạt là 7 năm tù giam.

    Nam Anh


    ([Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ])

    _________________________________________

    Game, chat, bỏ học và phạm pháp

    Internet mang đến cho giới trẻ một kho tri thức vô tận nhưng cũng kèm theo những hệ lụy khi một bộ phận giới trẻ nông thôn chỉ biết chat, game online và xao nhãng việc học việc làm.

    Đức, học sinh lớp 6 Trường THCS Nghĩa Thương (huyện Tư Nghĩa, Quảng Ngãi) vốn là học trò ngoan, bỗng dưng vào tháng 4-2008 nghỉ học suốt 21 ngày đi theo bạn “sống trong thế giới ảo”.

    Từ bỏ học...

    Nghe tin con bị cấm thi học kỳ II, vợ chồng ông Huỳnh Vuông choáng váng, chấp nhận cho con ở lại lớp một năm, đưa con về nhà “cai nghiện game online”. “Suốt thời gian nghỉ hè, vợ chồng tôi cứ sống trong sợ hãi. Nhiều đêm cứ nghĩ sợ con nghiện net rồi sinh ra trộm cắp, nghe theo bạn bè rủ rê dính vào nghiện ngập ma túy thì nguy. Càng khuyên bảo con thì nó càng lén lút đi chơi game, những lúc cầm roi đánh con mà lòng mình đau nhói” - ông Vuông tâm sự.



    Nhộn nhịp vào net ở một xã ven biển của tỉnh Bình Định - Ảnh: Phi Long

    Đầu tháng 5-2009, Đức lại tiếp tục nghỉ học vì lậm game online. Ông Vuông đã từ bỏ công việc với mức lương 2,5 triệu đồng/tháng ở Bình Phước cấp tốc hồi hương. Giờ ông bốc vác trái cây tại chợ rau quả Gò Quán (TP Quảng Ngãi) với mức lương chỉ 1,5 triệu đồng/tháng. Ông Vuông nói: “Thôi chịu khó nghèo cũng được, miễn sao con cái ham học kiếm cái chữ hơn là ham chơi game online, đánh mất tương lai của nó là tôi mừng lắm rồi”.

    Suốt ba năm qua, sáng nào cũng vậy, bà Năm (63 tuổi) ở thị trấn La Hà (huyện Tư Nghĩa) cần mẫn đạp xe đến trước cổng trường để xem Kiệt - cháu nội của bà - vào lớp học. Đến giờ ra chơi, bà lại đạp xe đến trước cổng trường để theo dõi thằng cháu có vào tiệm Internet nào không. Bà Năm than phiền: “Tuổi già, sức yếu rồi nhưng vì sự học của cháu tui phải chịu khó thôi. Tui không biết In-tờ-nét là gì mà lũ trẻ ngày nay lại ham chơi đến vậy. Để cháu dần từ bỏ các trò chơi này, tui đã nghĩ cách dùng những phần thưởng nho nhỏ như đôi dép mới, cặp sách, áo đi mưa... khuyến khích cháu học hành”.

    Ông Đỗ Văn Đức, chủ tiệm Internet Như Ngọc ở thôn Long Bàng, xã Tịnh An, huyện Sơn Tịnh, kể: “Tôi mở tiệm đã hai năm qua, ít thấy tụi trẻ vào mạng cập nhật thông tin, toàn thấy chơi. Nhiều học sinh bỏ học vào chơi game, ba mẹ tới đánh con tại tiệm. Nhiều lúc tôi định đóng cửa vì ảnh hưởng chuyện học của con em ở đây nhiều quá. Nhiều học sinh trốn học từ TP Quảng Ngãi vượt đường xa hơn 3km đến đây chơi game, bố mẹ chúng chạy khắp nơi đi tìm thiệt khốn khổ”.

    Đến phạm luật

    Trung tá Hoàng Văn Trực, phó trưởng Công an phường Nghĩa Chánh, TP Quảng Ngãi, cho biết từ cuối 2008 đến nay, công an phường đã bắt quả tang bốn học sinh đi chơi đêm sau khi chơi game tại các tiệm Internet. Các học sinh này đã bỏ nhà đi lang thang, tháo trộm đồng hồ nước ở đường Bắc Sơn và Nguyễn Du, TP Quảng Ngãi.

    Tạm giữ hai trường hợp ở phường Nghĩa Chánh, TP Quảng Ngãi trong lúc chơi game đã đánh nhau, gây mất trật tự công cộng. Bắt quả tang một học sinh phường Nghĩa Lộ đến tiệm net tại phường Nghĩa Chánh, TP Quảng Ngãi dắt trộm xe đạp. Hiện công an phường đang tăng cường phối hợp với các tổ dân phố thường xuyên tuần tra, nhắc nhở, báo về gia đình; quản lý các tiệm Internet chỉ hoạt động đến 22g30 mỗi đêm.

    Còn trên địa bàn tỉnh Bình Định, những vụ đánh nhau và cả trộm cắp xuất phát từ những tín đồ của game ngày càng gia tăng. Đầu năm 2006, ngành đường sắt phát hiện bị mất 19 thiết bị phụ kiện nối giữ đường sắt. Khi tiến hành điều tra, công an đã bắt giữ sáu thiếu niên độ tuổi 14-16 ở huyện Tuy Phước (Bình Định) đã lấy trộm bán trả tiền chơi game. Các đối tượng này đã khai nhận thêm mười vụ trộm cắp khác mà nhóm từng thực hiện với cùng mục đích: tìm tiền vào quán net. Một trường hợp khác đang phải vào trường giáo dưỡng là T.Q.M. (P.Lê Lợi, TP Quy Nhơn) do tội 11 lần trộm xe đạp để lên net và đi chơi với bạn bè.

    Thầy giáo Nguyễn Duy Chánh, hiệu trưởng Trường THCS Tịnh Phong, huyện Sơn Tịnh (Quảng Ngãi), bức xúc: “Mạng Internet đưa về nông thôn nhằm mở mang dân trí người dân là chủ trương hoàn toàn đúng đắn, tuy nhiên thật nguy hại khi lứa tuổi học trò lên mạng ham chơi game đã bỏ giờ học, trốn lớp. Điều này ảnh hưởng rất lớn đến việc học của các em. Hiện nay các kênh truyền hình đang công khai quảng cáo rầm rộ các trò chơi game online rất nguy hại cho lứa tuổi học trò. Nhiều học sinh tò mò đã rủ nhau trốn học truy cập mạng để tìm các trò chơi đầy ma lực này. Tôi đề nghị các cơ quan chức năng không cho phép các đài truyền hình phát các chương trình quảng cáo các trò chơi game online phản giáo dục này”.

    Theo Tuổi Trẻ Online

    View more random threads same category:

    thay đổi nội dung bởi: athes_owl; 09-11-2009 lúc 07:27 PM

    Spoiler


  • Tham gia ngày
    Aug 2008
    Bài gởi
    775
    Cảm ơn
    5
    Được cảm ơn 17 lần trong 14 bài
    Rep Power
    45

    Hệ lụy đau lòng khi mê muội vì game



    Đang mải mê “tung chưởng” với “địch thủ” thì màn hình phụt tắt, Tuấn cầm ngay chiếc ghế sắt đang ngồi phang vỡ tan bộ máy tính. Rồi cậu thiếu niên 17 tuổi quỵ xuống, ngất lịm sau gần 60 tiếng liên tục luyện võ công trước màn hình.

    Sự việc xảy ra rạng sáng 30/6, được sáng tỏ ngay sau đó vài phút bởi gia đình Tuấn cũng ở trong con hẻm có tiệm net này. Chủ tiệm kể với mẹ Tuấn rằng, thằng bé đã ngồi lì trên máy suốt 57 giờ để chơi game online. Thấy Tuấn có vẻ “đuối” vì không ăn uống gì, lại lo công an phường vào kiểm tra vì hoạt động quá giờ quy định, chị đã yêu cầu khách hàng nghỉ chơi để đóng cửa. Tuy nhiên, Tuấn phớt lờ, không chịu ra về nên chị đành tắt nguồn máy vi tính của Tuấn thì xảy ra chuyện.



    Từ mâu thuẫn khi "đánh nhau" trong game online, bị cáo này đã vác mã tấu thách đấu "kẻ thù" ở ngoài đời.
    Ảnh: Vũ Mai.


    Sau khi đưa cậu “quý tử” đến phòng cấp cứu, chị Thanh (mẹ Tuấn) cho biết chị cũng không nhớ đây là lần thứ mấy con mình gây ra chuyện chỉ vì quá mê trò chơi điện tử. Tuấn đã nghỉ học từ hơn một năm nay. Có lần, nó còn rủ mấy “huynh đệ” kết nạp được trong “băng đảng” xách mã tấu đi tìm đánh một nhóm khác chỉ vì dám “thách đấu” ngoài đời. Kết quả, nó về nhà với 8 mũi khâu trên đầu vì dính “đòn” của “đối thủ”.

    “Là mẹ, phải chứng kiến con mình suốt ngày ngơ ngẩn, hành vi bấn loạn vì cứ sống trong thế giới ảo, tôi buồn lắm. Đã khuyên nhủ, rồi ngăn cấm nhưng nó vẫn không chịu nghe lời. Còn nếu không cho nó tiền chơi thì lại sợ con mình làm điều dại dột hay vi phạm pháp luật”, chị Thanh buồn bã nói.

    Thực tế, nhiều chuyện đau lòng đã xảy ra mà nguyên nhân chính lại bắt nguồn từ nỗi đam mê trò chơi điện tử đến… phát bệnh của giới trẻ. Để có tiền thỏa mãn cơn “ghiền” này, chúng sẵn sàng phạm tội.

    Đã nhiều tháng qua, nhưng người dân tại thôn Gio Hạ (Mê Linh, Hà Nội) vẫn còn bàng hoàng về cái chết thảm thương của chị Nguyễn Thị Hiền (40 tuổi). Điều khiến họ ngỡ ngàng hơn, hung thủ chính là Nguyễn Văn Tú (14 tuổi) nhà kế bên và nguyên nhân khiến thằng bé giết dã man người hàng xóm của mình chỉ vì muốn trộm vài món đồ đem bán đồng nát để có tiền chơi game. Trước đó, đã có lần Tú đột nhập vào nhà chị Hiền lấy trộm một chiếc kiềng bếp. Sau khi bán được 15.000 đồng, nó đem chơi điện tử hết.
    Tối 12/10/2008, Tú lại mò vào nhà chị Hiền để “kiếm chác” nhằm thỏa mãn đam mê của mình. Mang theo một chiếc rìu để phòng thân, chờ chủ nhà đi ngủ Tú liền lẻn xuống bếp lấy 3 chiếc nồi. Lỡ tay làm rơi một chiếc xuống đất gây ra tiếng động khiến chị Hiền tỉnh giấc. Sợ bị phát hiện, Tú cầm rìu lao đến chém chị Hiền. Chưa dừng lại ở đó, khi chị chủ nhà bỏ chạy ra ngoài kêu cứu, Tú vớ con dao chẻ củi đuổi theo chém thêm nhiều nhát khiến nạn nhân gục chết tại chỗ.

    Tương tự, một vụ án đau lòng khác xảy ra tại quận 9, TP HCM khi sát thủ giết người dã man chỉ là một thiếu niên 17 tuổi.

    Kết quả điều tra xác định, Kiều Lê Tuấn Anh (17 tuổi) ở gần nhà ông Hóa nên biết rõ ông giàu có và hay ở nhà một mình. Do muốn có tiền phiêu lưu với game online, Tuấn Anh nảy sinh ý định cướp tài sản của ông này.



    Kiều Lê Tuấn Anh phải lãnh nhận mức án cao nhất của tội phạm chưa thành niên vì giết người để lấy tiền chơi game.
    Ảnh: Vũ Mai.


    Sáng ngày 31/8/2008, nhìn thấy ông hàng xóm ở nhà một mình, Tuấn Anh đến nhà dì ruột gần đấy lấy trộm cây búa và một con dao rồi đột nhập vào nhà ông Hóa. Giả vờ mượn đồ, trong lúc chủ nhà đang loay hoay tìm kiếm, Tuấn Anh dùng búa đập đầu ông Hóa và rút dao chém nạn nhân nhiều nhát. Sau khi lôi xác nạn nhân vào buồng, tên sát nhân trẻ lên lầu lục soát, tìm lấy một điện thoại và bỏ đi. Lần theo vết máu tại hiện trường, cơ quan chức năng đã phát hiện nơi lẩn trốn của hung thủ.

    Ngày 4/3, TAND TP HCM đã đưa vụ án ra xét xử và tuyên phạt Kiều Lê Tuấn Anh mức án 18 năm tù về tội “giết người” và “cướp tài sản”. Đây là mức án cao nhất giành cho bị cáo chưa đến tuổi thành niên.

    Bên cạnh đó, một thực tế đáng báo động là giới trẻ mê game online đã bị tiêm nhiễm tính bạo lực của trò chơi một cách nặng nề, nguy hiểm.

    Đến nỗi, có game thủ sẵn sàng ra tay sát hại một cách dã man chính người thân của mình.

    Như Phạm Đình Cử, một học sinh lớp 8 tại thị trấn Thường Tín (Hà Nội) là một người rất mê trò chơi điện tử. Do muốn có tiền trả nợ tiệm net và tiếp tục chơi game, Cử rủmột người bạn còn nhỏ tuổi hơn mình cùng tìm thuốc chuột để “bẫy” gia đình cô ruột, sau đó đột nhập vào nhà lấy tiền.

    Khi “âm mưu” đầu độc thất bại, cặp đôi này đã bắt cóc em họ của Cử để tống tiền gia đình cô ruột 30 triệu đồng. Tuy nhiên, vì lo sợ kế hoạch bị bại lộ, Cử đã ép cậu em 5 tuổi của mình uống thuốc diệt chuột rồi dùng gạch hại chết nạn nhân.

    Một tội ác man rợ khác vừa xảy ra tại tỉnh Hải Dương cũng khởi nguồn từ việc “nghiện” game online. Tối ngày 6/5, Nghiêm Viết Thành, trường dân lập Thành Đông đã chém chết cha ruột vì ông không cho tiền chơi game. Sau đó, nhằm che giấu tội ác, Thành tiếp tục phân xác cha thành nhiều mảnh, vứt xuống sông phi tang. Gây án xong, đứa con bất hiếu này đã ung dung mở két sắt lấy 8 triệu đồng để đi mua… thẻ chơi game.

    Theo một thẩm phán TAND TP HCM, hiện nay, tình hình phạm tội của giới trẻ ngày càng có tính chất và mức độ nguy hiểm hơn. Trong đó, ảnh hưởng của những trò chơi bạo lực tới tâm lý tội phạm là không nhỏ bởi họ “sống” trong thế giới ảo quá nhiều, nên lệch lạc về tâm lý, nhân cách là điều không tránh khỏi.
    Vũ Mai

    (vnexpress.net)
    thay đổi nội dung bởi: athes_owl; 09-11-2009 lúc 07:32 PM

    Spoiler

  • Trả Lời Với Trích Dẫn Trả Lời Với Trích Dẫn   Thank  

  • Tham gia ngày
    Aug 2008
    Bài gởi
    775
    Cảm ơn
    5
    Được cảm ơn 17 lần trong 14 bài
    Rep Power
    45

    Nước mắt trong hành trình 'cai nghiện' game



    Thuê ôtô 10 triệu đồng và người nhà đi kèm từ Bắc vào Nam, có gia đình phải xích chân hoặc cho con uống thuốc ngủ rồi vứt lên xe... Không ít ông bố, bà mẹ rơi nước mắt trước hành trình cai nghiệm game cho con.

    Chị Nguyễn Thị Thủy ở Thanh Hóa chia sẻ, cuộc sống của gia đình với hai con trai vốn vô cùng hạnh phúc vì các con đều ngoan và học giỏi. Nhưng khi đứa út nghiện game là những ngày tháng khổ sở nhất của vợ chồng chị. Cậu bé suốt ngày chỉ sống trong thế giới ảo, học hành, sức khỏe sa sút, tính tình lì lợm mặc cho bố mẹ can ngăn. Vợ chồng chị chán nản chuyện làm ăn, có lúc muốn buông xuôi tất cả, coi như mình đã mất một đứa con.

    "Ngày xưa cháu tình cảm lắm, xa bố mẹ một ngày là nhớ không chịu được, lúc nào cũng gần gũi quấn quýt. Vậy mà từ khi nghiện game online cháu chẳng còn để ý đến thứ gì, cả ngày không nói một câu. Bố đi công tác xa về cũng không còn bận tâm. Nhìn con mà ruột gan chúng tôi quặn thắt", chị Thủy nghẹn lời khi nhớ lại.



    Các quán game đông nghẹt trong những ngày hè.
    Ảnh minh họa:
    Hoàng Hà.

    Không còn cách nào, cuối cùng chị cũng nhờ anh em bạn bè giúp đỡ và quyết tâm đưa cháu vào lớp cai nghiện game của Trung tâm thanh thiếu niên miền Nam. Vì con không tình nguyện nên chị đã phải thuê hẳn một chiếc xe riêng áp tải. Để chống đối mẹ, cậu bé quyết tuyệt thực hai ngày không ăn uống, chỉ nằm một chỗ bắt mẹ phải cho quay về. Suốt hai ngày đường vật lộn với con, chị Thủy chỉ biết khóc, nhưng thương con nên quyết đưa đi bằng được.

    Những tháng ngày con "cai nghiện", vợ chồng chị phải thay nhau đi ra đi vào, tốn kém biết bao nhiêu nhưng cũng phải chấp nhận vì không thể để mất một đứa con.

    Sau khóa học, sợ con chưa dứt hẳn được với thế giới ảo, chị Thủy lại tiếp tục quyết định cho con tham gia nhiều khóa khác như: Trải nghiệm cuộc sống, Học kỳ quân đội với chi phí cả chục triệu đồng để giúp con đoạn tuyệt khỏi trò chơi nguy hiểm này.

    "Nghe cậu con trai thốt lên rằng 'giờ con mới hiểu được gia đình chính là bến đậu cuối cùng của mình', mà chị không kìm được xúc động", người mẹ hân hoan nhưng cũng vẫn còn e ngại bởi những mất mát, đau thương của vợ chồng chị trong thời gian qua không dễ gì quên được.


    Không kém phần gian nan như chị Thủy, có gia đình người Nùng ở tận Lạng Sơn con cũng bị mê game quá nặng, to nhỏ bảo con không được, họ chọn giải pháp cho uống thuốc gây mê rồi bế lên xe đưa vào TP HCM để "cai game". Suốt cả quãng đường, cha mẹ chỉ nhìn con rồi ôm nhau khóc.

    Một trường hợp khác ở Đà Nẵng có con học tại trường ĐH Bách khoa, lặn lội vào Sài Gòn tìm con ở khắp nơi. Cuối cùng phải nhờ tới công an khu vực can thiệp mới vào được tiệm net - nơi cậu con trai ngày đêm lấy đó làm đại bản doanh, để đưa con về nhà. Đến lúc này họ mới biết, cậu con trai đã bỏ trường từ khi đang học năm nhất. Mọi khoản chu cấp học phí của gia đình, quý tử đều nướng vào game.

    Theo Phó giám đốc Trung tâm Thanh thiếu niên miền Nam, bà Nguyễn Thị Kim Liên, việc đưa các em đi cai nghiện game vô cùng khó khăn, nhiều gia đình bất lực vì thuyết phục không được. Đã nhiều lần, trung tâm phải cử điều phối viên đến tận nhà để áp tải các em, thậm chí phải dùng cả biện pháp mạnh xích chân lại để đưa các em đi cai.

    Bà Liên cho biết thêm, hầu hết những em nghiện game đều xuất phát từ hoàn cảnh thiếu sự quan tâm của gia đình hoặc do bạn bè rủ rê. Khi đi "cai", các em đều có thái độ bất hợp tác và chống đối với cha mẹ hay có tư tưởng bất chấp mọi thứ. Vì vậy, các bậc phụ huynh không dễ gì giúp con em cách ly được với cám dỗ này.

    "Nhiều gia đình tan nát chỉ vì con nghiện thế giới ảo. Thấy các ông bố bà mẹ cứ phờ người vì con mà chúng tôi cũng xót. Việc giúp các em từ bỏ được trò chơi này cũng gian nan, nếu không có sự hỗ trợ và quyết tâm từ phía gia đình thì chúng tôi cũng không thể làm được gì", bà Liên nói.


    Cũng theo bà Liên, quá trình đưa các em ra khỏi thế giới ảo đòi hỏi phải có các biện pháp đặc biệt như: phối hợp với gia đình nắm được tâm lý sở thích của từng em từ đó hướng đam mê của các em sang những đam mê khác mang tính tích cực như khiêu vũ, vẽ, hip hop, cờ tướng... Đồng thời, trung tâm còn có sự hỗ trợ của các chuyên gia tư vấn tâm lý trị liệu và thôi miên hàng đầu trong nước. Họ sẽ giúp các em thay đổi định hướng trong nhận thức bấy lâu sang một lối sống tích cực hơn.

    Bên cạnh đó, các em cũng được đưa vào trung đoàn 88 của Bộ tư lệnh quân khu 7 ở Đồng Nai để học trong môi trường quân đội, rèn luyện ý thức kỷ luật cũng như tạo sức ép để các em có thể bỏ được trò chơi nguy hiểm này. Những bài học vận động, học nấu ăn hay các trò chơi thực hành "Viết cảm xúc", "Làm thơ"... cũng là một trong những phương pháp giúp các em nhanh chóng thay đổi nhận thức của mình.

    Hằng ngày vẫn còn nhiều cuộc điện thoại của phụ huynh từ khắp các tỉnh thành gọi điện về trung tâm đăng ký cai nghiện game cho con và xin tư vấn để giúp các em trở lại với cuộc sống bình thường.

    Hải Duyên

    (vnexpress.net)

    Spoiler


  • Tham gia ngày
    Aug 2008
    Bài gởi
    775
    Cảm ơn
    5
    Được cảm ơn 17 lần trong 14 bài
    Rep Power
    45

    Các hậu quả của game, đâu là nguyên nhân?



    Dưới đây là bài viết của 1 thành viên bên [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]:

    Các hậu quả của game, đâu là nguyên nhân?

    Gần đây, vấn đề về game có vẻ đang nóng, được nhiều người quan tâm, nhưng những ý kiến về vấn đề này còn khác nhau nhiều. Vì vậy, tôi xin được nêu quan điểm của mình về vấn đề này:

    Bài viết này được viết trong 1 thời gian ngắn, nên có thể có những sai sót, mong bà con thông cảm

    I. VẤN ĐỀ LÀ GÌ?

    Nhiều người khi phê phán, chỉ trích cứ hay nhắc đến những cụm từ kiểu như "vấn nạn game", "nghiện game" hay thậm chí "tệ nạn game", và vì thế nhiều bậc phụ huynh (thậm chí kể cả không phải là phụ huynh) dần dần trở nên dị ứng khi nhắc đến từ "game", coi nó như một thứ tệ nạn của xã hội cần phải bài trừ giống như ma tuý vậy.

    Vậy thì vấn đề ở đây là gì? Có thật là tất cả các game đều đáng bị lên án hay không? Trước khi nói về nguyên nhân của vấn đề và cách giải quyết nó, chúng ta nên thống nhất là ta đang nói về vấn đề gì. Theo tôi, ở VN, vấn đề chủ yếu gây nhức nhối cho xã hội hiện nay là các hậu quả của game online. Các game offline cũng có gây ra những hậu quả, nhưng ở VN thì không nổi cộm bằng game online. Vì vậy, trong bài viết này, tôi sẽ chủ yếu nói đến hậu quả của game online. Vậy, ta có thể nói ngắn gọn, vấn đề là: Ngày nay, nhiều game, đặc biệt là game online, đã và đang gây ra những ảnh hưởng tiêu cực cho xã hội.

    Cụ thể, chúng ta có thể nêu ra 3 vấn đề chính tác động đến những người chơi game:

    1. Bỏ quá nhiều thời gian để chơi game khiến:
    + Sao nhãng các công việc khác như học tập, làm việc, tập luyện,...
    + Ngồi quá nhiều trước máy tính, mải chơi mà ăn uống không điều độ, lại không tập luyện thể dục thể thao khiến sức khoẻ giảm sút nghiêm trọng.

    2. Ảnh hưởng về tính cách, nhân cách, chẳng hạn như thích bạo lực, đánh đấm, chém giết, thậm chí kể cả *** : ở nước ngoài đã có nhiều vụ xả súng giết người hàng loạt, phá hoại, ăn cắp xe,... chỉ vì... muốn bắt chước game (như GTA, Halflife,...), hay những trường hợp mới mấy tuổi đầu đã ti toe... *** với nhau, cũng do ảnh hưởng của game. Ở VN hình như chưa thấy nhiều những vụ kiểu đấy (hoặc do tôi không biết) nhưng vẫn có thể dễ dàng nhận ra dấu hiệu cho thấy những người quá mê các thể loại game này cũng có xu hướng bị ảnh hưởng ít nhiều về tính tình, nhân cách.

    3. Phạm tội vì những mục đích hoặc lý do liên quan đến game: gần đây ở VN càng ngày càng xuất hiện nhiều những vụ kiểu như giết người, cướp của để lấy tiền chơi game online, hoặc đánh giết nhau vì mâu thuẫn hoặc lợi ích trong game online. Ở nước ngoài cũng có không ít trường hợp như vậy, thậm chí có kẻ còn dám giết cả cha mẹ, họ hàng của mình để lấy tiền cống cho game online hoặc vì họ ngăn cấm việc chơi game.

    II. NGUYÊN NHÂN DO ĐÂU?

    Có lẽ nhiều người sẽ nói ngay: "do game", "do người chơi", "do gia đình", "do nhà phát hành",... Nhưng nói như thế thì cũng chẳng ích gì mấy. Vậy thì hãy thử phân tích kỹ hơn xem sao, trước hết là bắt đầu từ...

    1. Các đặc tính của game và game online:
    Nói đến game thì chắc ai trong số chúng ta cũng có thể hình dung trong đầu 1 vài hình ảnh của một game nào đó, chẳng hạn như xếp hình, Mario, Đế chế, Halflife, The Sims,... hay những game online như xxTK, Audition, Crossfire,... Vậy đó, game thì đa dạng và muôn hình muôn vẻ. Nhưng đã gọi chung là "game" thì cũng phải có những đặc điểm chung chứ. Và đây là những đặc tính mà tôi cho rằng game nào cũng phải có:

    a) Các đặc tính của game nói chung:
    - Tính Giải trí: rõ ràng rồi. Một game nếu không làm cho người chơi thấy thú vị thì chẳng thể nào tồn tại được. Có thể là giải trí bằng sự vui nhộn như các game flatform, có thể giải trí bằng những câu đố hóc búa như puzzle game, adventure game, cũng có thể giải trí bằng các khung cảnh đẹp tuyệt diệu, âm nhạc du dương như Final Fantasy, Far Cry,... Nhưng tóm lại, game luôn có tính giải trí, vì bản thân nó là 1 loại hình giải trí, cùng với TV, sách báo, truyện, âm nhạc,... Nhưng nó khác phim ảnh, truyện tranh, âm nhạc ở chỗ là nó có...

    - Tính Tương tác và tính Ảo: trong phim, bạn chỉ có thể xem các nhân vật biểu diễn võ thuật, còn trong game, chính bạn là người biểu diễn. Trong truyện, bạn có thể đọc về chuyến phiêu lưu của nhân vật, còn trong game, chính bạn là người phiêu lưu. Bạn có thể xem ManUtd thi đấu trên TV, nhưng trong game bạn có thể cho ManUtd đá với tuyển VN, có thể điều khiển các cầu thủ hàng đầu thế giới lên ngôi vô địch thế giới... Ngoài đời thật bạn chỉ là một người bình thường, nhưng trong game bạn có thể dễ dàng trở thành một vị anh hùng hành hiệp trượng nghĩa hay một ngôi sao được nhiều người hâm mộ, thậm chí... làm các việc phạm pháp tuỳ thích (GTA, St' Row,...). Nói chung, tính Tương tác và tính Ảo của game tạo nên một "thế giới ảo" hầu như không có giới hạn, và tất nhiên, điều này hấp dẫn người chơi vô cùng, đồng thời gây ra những tác hại vô cùng.

    - Tính Thử thách và tính Treo thưởng: một trong những bản năng của con người là thích chứng tỏ mình. Và trong game thì có thừa những thử thách cho người chơi chinh phục. Nếu game không có tính thử thách, nó đã chẳng được gọi là game, và nếu vượt qua được thử thách mà người chơi chẳng nhận được cái gì thì game đó cũng chẳng được ai chơi. Các bạn có công nhận rằng cảm giác khi hoàn thành một game, phá được những kỷ lục trong game, nhìn thấy nhân vật của mình đạt được vô số những thành tích, vô số chiến lợi phẩm,... thật là tuyệt vời không? Nó cũng gần giống như khi chúng ta đạt được những thứ đó ngoài đời thật, mà trong khi ngoài đời thì thật khó mà đạt được chúng, còn trong game thì dễ dàng hơn nhiều.

    b) Các đặc tính của game online: Game online chỉ khác game offline mỗi ở chỗ là nó chơi qua mạng internet, nhưng chỉ mỗi thế cũng đủ khiến cho tính chất của game online khác rất nhiều so với game offline, và tác hại của nó cũng vượt xa so với game offline. Ngoài những đặc tính chung của game, game online còn có 2 đặc tính riêng sau:

    - Tính Liên tục: game offline chạy ngay trên máy tính nhà bạn, và bạn thích chơi khi nào thì chơi, chẳng ai bắt ép bạn cả, và bạn có ngừng chơi cả tháng hay cả năm, khi chơi lại, thế giới trong game cũng vẫn thế. Trong khi đó, game online vẫn cứ chạy liên tục cho dù bạn chơi hay không chơi. Điều đó đồng nghĩa với việc một người chơi liên tục sẽ đạt kết quả cao hơn nhiều so với một người chơi ít, góp phần tạo nên một sức ép thúc đẩy các game thủ phải cày cuốc ngày đêm cho "bằng bạn bằng bè".

    - Tính Cộng đồng: đây chính là đặc tính QUAN TRỌNG NHẤT tạo nên sự khác biệt giữa game offline và game online, là nguyên nhân chính tạo nên sức hấp dẫn của game onine, và cũng là nguyên nhân chính gây ra các hậu quả của game online.

    Tính Cộng đồng tạo nên sức hấp dẫn như thế nào? Khi bạn chơi một mình, bạn tìm ra cách đánh mới, bạn phá đảo, lập kỷ lục,... một mình bạn biết. Khi bạn rủ một thằng bạn chơi cùng, thằng bạn đó biết về thành tích của bạn, niềm vui của bạn nhân đôi. Khi bạn rủ một lũ bạn ra quán chơi với nhau, cả lũ bạn đó khâm phục bạn, niefm vui của bạn nhân gấp bội. Và, khi bạn chơi cùng với hàng nghìn, hàng vạn, thậm chí hàng triệu người như trong game online, mỗi chiến tích của bạn đều được ghi nhận, đều có cảm giác là ai cũng biết đến, nếu bạn xưng vương xưng bá trong đó thì rất nhiều người sẽ thán phục bạn. Vậy đó, bạn có thể hình dung được tác dụng của tính Cộng đồng trong game online lớn đến mức nào rồi đấy. Như đã nói ở trên, con người thích được chứng tỏ mình, thích được nhiều người biết đến, được người khác kính nể, trọng vọng, mà muốn thế thì không gì nhanh và dễ bằng game online. Vì thế, tính Cộng đồng trong game online nâng tác dụng của tính Thử thách và tính Phần thưởng lên một cách khủng khiếp.

    Thế còn tác hại của nó? Hẳn không cần nói thì các bạn cũng đã hình dung được phần nào. Trong game offline thì bạn chơi với máy, hay cùng lắm với vài ba đứa bạn nữa, còn trong game online thì bạn chơi với hàng ngàn, hàng vạn người. Và khi đã có xuất hiện nhiều con người, cùng với những lợi ích, những mục đích, với tính chất "người này được thì kẻ kia thua" thì đương nhiên sẽ xuất hiện sự ganh đua, tranh chấp,... tất nhiên là vô cùng phức tạp. Nếu "thế giới ảo" được tạo ra bởi tính Tương tác và tính Ảo của game offline như đã nói ở trên giống với thế giới thật bao nhiêu thì "thế giới ảo" trong game online, có thêm tính Cộng đồng, lại càng giống với thế giới thật bấy nhiêu. Mà thế giới thật thì yên bình gì đâu.

    Thực ra, nhiều người khi thấy các tệ nạn, các hậu quả từ game online, hay internet cứ đổ lỗi cho game online, cho internet là thủ phạm. Nhưng sao họ không nghĩ rằng, xã hội được tạo ra từ những con người, và thế giới ảo cũng được tạo ra từ những con người. Trong thế giới thật, con người có những nhu cầu, lợi ích, có mâu thuẫn, tranh chấp,... thì trong thế giới ảo, con người cũng có từng đấy thứ. Còn internet hay game online chỉ là phương tiện, một phương tiện cực kỳ tiện lợi, giúp cho người ta tìm thấy những thứ mình muốn, đạt được những thứ mình thích một cách dễ dàng. Và vì thế, nếu nó giúp cho người ta làm những công việc tốt, có ích dễ dàng bao nhiêu thì cũng giúp người ta đạt được những mục đích xấu dễ dàng bấy nhiêu.

    Vậy nên, có thể nói, sự phức tạp trong thế giới ảo của game online chính là từ sự phức tạp trong thế giới thật, nhưng có phần tiêu cực hơn, vì thế giới thật được kiểm soát chặt chẽ, còn thế giới ảo thì hầu như chưa được kiểm soát.

    2. Nguyên nhân của các vấn đề:

    Sau khi phân tích các đặc tính của game và game online ở trên, chúng ta hãy thử phân tích xem đâu là nguyên nhân của vấn đề.

    1. Bỏ quá nhiều thời gian để chơi game khiến:
    + Sao nhãng các công việc khác như học tập, làm việc, tập luyện,...
    + Ngồi quá nhiều trước máy tính, mải chơi mà ăn uống không điều độ, lại không tập luyện thể dục thể thao khiến sức khoẻ giảm sút nghiêm trọng.
    Nguyên nhân của vấn đề này rõ ràng là do sức hấp dẫn của game, quá hấp dẫn khiến người chơi như "nghiện" nó vậy. Sức hấp dẫn đó được tạo nên từ hầu hết các đặc tính đã nói ở trên của game.

    Nhưng một điều rõ ràng mà không phải ai cũng nhận ra: một thứ không thể được coi là có tội chỉ vì nó hấp dẫn quá! Nói thế không phải là bao biện cho game, nhưng các bạn cứ thử suy nghĩ kỹ mà xem, trong cuộc sống có rất nhiều việc phải làm. Nếu chúng ta mải mê bất cứ một thứ gì đó quá mức mà quên các việc khác, chẳng hạn như mê xem phim không làm việc nhà, mê đọc truyện mà không học hành, mải học hành mà không tập thể thao, mải chơi thể thao mà không làm việc, mải mê công việc mà không chăm lo cho gia đình, bạn bè,... thì đương nhiên cuộc sống của bạn sẽ mất cân bằng thôi, đúng chưa? Còn tại sao game (và game online nói riêng) lại thường hay bị chỉ trích hơn các thứ khác? Vì thứ nhất, nó mới xuất hiện, đang phát triển mạnh và ngày càng tạo ra nhiều thay đổi trong xã hội nên được chú ý nhiều. Thứ hai, sức hấp dẫn của nó ngày càng tăng và vượt xa so với các loại hình giải trí khác.

    Một lý do nhỏ nữa khiến cho chơi thể thao nhiều thì khoẻ lên, còn chơi game nhiều thì yếu đi, đấy là cái đặc thù của việc chơi game là phải ngồi trước máy tính hoặc TV. Đặc tính này thì không phải của riêng gì game mà tất cả những người dùng máy tính nhiều đều phải chịu. Nhưng tôi cũng biết nhiều người vừa chơi game cũng vẫn vừa khoẻ mạnh, thành công đấy thôi. Vậy thì...

    ...lỗi do ai? Đương nhiên, hiện nay nhiều người cũng đã công nhận, trong vấn đề này thì lỗi là do người chơi không biết tự giới hạn mình chứ không phải do game. Những ai đã từng chính bản thân mê game quá đà thì hãy tự trách mình đi nhé, đừng đổ lỗi cho game, bởi vì không phải là không có cách để dung hoà game và các hoạt động khác.

    2. Ảnh hưởng về tính cách, nhân cách, chẳng hạn như thích bạo lực, đánh đấm, chém giết, thậm chí kể cả *** : ở nước ngoài đã có nhiều vụ xả súng giết người hàng loạt, phá hoại, ăn cắp xe,... chỉ vì... muốn bắt chước game (như GTA, Halflife,...), hay những trường hợp mới mấy tuổi đầu đã ti toe... *** với nhau, cũng do ảnh hưởng của game. Ở VN hình như chưa thấy nhiều những vụ kiểu đấy (hoặc do tôi không biết) nhưng vẫn có thể dễ dàng nhận ra dấu hiệu cho thấy những người quá mê các thể loại game này cũng có xu hướng bị ảnh hưởng ít nhiều về tính tình, nhân cách
    Trước hết tôi có thể khẳng định: vấn đề này là do đặc tính riêng của một số game nhất định gây ra chứ không phải là game nào cũng thế, và chắc các bạn cũng đồng ý với điều đó. Rõ ràng, đâu phải game nào cũng có bạo lực, có ***,... Những hiệu ứng tiêu cực này cũng một phần do ảnh hưởng của bởi tính Ảo của game (chẳng hạn nó khiến người ta tưởng rằng giết người ngoài đời cũng dễ dàng và hay ho như ở trong game).

    Vấn đề đau đầu là, ở nước ngoài, các game được bày bán công khai, mỗi game được gắn một mác cho các lứa tuổi phù hợp, phụ huynh dễ kiểm soát hơn, thế mà vẫn cứ gây ra bao nhiêu hậu quả, thế mà ở VN, mấy cái mác 18+, mature,... chẳng hề tồn tại trong khái niệm của mấy đứa nhóc chơi game không bản quyền ngoài hàng hoặc down trên mạng. Riêng về những loại game này thì lỗi không phải của riêng người chơi mà bản thân game đã tiêu cực rồi.

    Nhưng để cho trẻ con chơi những thứ không hợp lứa tuổi như thế, những người có trách nhiệm cũng có lỗi chứ? Những ai có trách nhiệm?

    Trước hết là phụ huynh. Đúng, có nhiều vị phụ huynh có lỗi khi không kiểm soát được con mình chơi gì, hoặc kiểm soát theo kiểu phát xít, cứng nhắc khiến chúng càng tò mò dấm dúi hơn. Nhưng đôi khi cũng không trách được phụ huynh, bởi vì các bậc cha mẹ thường rất bận bịu, nhiều khi lại không hiểu hết được đời sống giới trẻ là thế nào, game là thế nào nên cũng không biết kiểm soát như thế nào.

    Thứ hai là các vị chủ quán game, để cho bọn trẻ vào chơi những game độc hại. Nhưng giống như đã thảo luận trong 1 topic nào đó cũng trong diễn đàn này, đôi khi cũng khó xử cho chủ quán, vì không cho nó vào thì nó lại sang quán khác, thế thì chẳng được ích gì cho bọn nó lại còn mất doanh thu của mình. Thế nên nỗ lực lẻ tẻ của vài ba người chủ quán chắc chắn cũng chẳng làm nên cơm cháo gì. Thế thì ai có trách nhiệm hướng mọi thứ theo một con đường thống nhất?
    Câu trả lời là các vị làm và thi hành luật pháp. Tôi không nói rằng trách nhiệm hoàn toàn là của họ, nhưng rõ ràng hiện nay, những người này đang thực hiện không tốt việc của mình. Nếu có những quy định nghiêm ngặt hơn, thực thi chặt chẽ hơn thì chắc hẳn tình hình đã chẳng như bây giờ.

    3. Phạm tội vì những mục đích hoặc lý do liên quan đến game: gần đây ở VN càng ngày càng xuất hiện nhiều những vụ kiểu như giết người, cướp của để lấy tiền chơi game online, hoặc đánh giết nhau vì mâu thuẫn hoặc lợi ích trong game online. Ở nước ngoài cũng có không ít trường hợp như vậy, thậm chí có kẻ còn dám giết cả cha mẹ, họ hàng của mình để lấy tiền cống cho game online hoặc vì họ ngăn cấm việc chơi game.
    Vấn đề này chủ yếu nằm ở game online, và chủ yếu là tác hại của tính Cộng đồng trong game online. Thế thì, tôi đã nói ở trên rồi đấy, khi nhiều người được kết nối với nhau, kèm theo những mục tiêu, những lợi ích, những danh vọng, những phần thưởng,... và lại còn không được kiểm soát, thì ta đừng mong là không có điều gì tiêu cực xảy ra. Khi đó, ta đã có một "xã hội ảo" với đầy đủ các mặt tốt, mặt xấu như xã hội thật. Trong xã hội thật, nếu như những kẻ tranh đua quyền lực, danh vọng, tiền tài không từ 1 thủ đoạn nào để đạt được mục đích, thì điều đó cũng diễn ra với "xã hội ảo", chỉ khác 1 điều là nó diễn ra với những cậu học sinh sinh viên mơ tưởng đến những danh vọng ảo, quyền lực ảo,... mà thôi.

    Sự kết hợp của tính Tương tác, tính Ảo và tính Cộng đồng là nguy hiểm như thế đó. Nó cho ta cả một thế giới lung linh kỳ diệu trước mắt, nơi mà mọi chuyện dường như không thể đều trở thành có thể, nhưng tất cả lại chỉ là ảo giác. Những người không chơi game thì không hiểu rằng game là cái gì mà có những cậu thanh niên giết người, cướp của vì nó. Họ đâu có biết rằng, trong đầu chúng đang nghĩ về cả một thế giới đầy tự do, với rất nhiều những mục tiêu lớn lao mà chúng đang cố gắng chinh phục? Đáng buồn thay, đó đều là ảo giác. Khi "game" gắn thêm chữ "online" vào rồi thì nó không còn chỉ đơn thuần là để giải trí nữa, mà khi đó nó đã có thêm những tính chất của một "xã hội" vào rồi.

    Vậy thì, lỗi do đâu? Ở đây thì đúng là không phải lỗi do cá biệt một vài game nữa rồi, mà nó đã nằm ở bản chất của game online:
    khi nhiều người được kết nối với nhau, kèm theo những mục tiêu, những lợi ích, những danh vọng, những phần thưởng,... và lại còn không được kiểm soát, thì ta đừng mong là không có điều gì tiêu cực xảy ra
    Có game online là có những mặt trái của xã hội, đó là hệ quả tất yếu, vì bản chất của game online là thế. Nhưng, như đã nói ở trên, còn một phần nữa là "không được kiểm soát". Bản chất của nó là như thế, vậy thì chỉ còn cách kiểm soát nó trong đúng chừng mực thôi. Nhưng những người phải kiểm soát thì lại không kiểm soát nổi nó, đó là lỗi của họ.

    Còn ai nữa? Người chơi game, tất nhiên. Các bạn có thực sự nghĩ rằng, những đứa lông bông chơi game online bạt mạng ngoài kia nếu không có game online thì sẽ ngoan ngoãn chăm học không? Tôi cho là không. Bạn có thực sự nghĩ những kẻ cướp của giết người để lấy tiền chơi game kia nếu không phải cướp tiền để chơi game thì sẽ là con ngoan trò giỏi không? Tôi thì không. Tôi cho rằng nếu chúng không cướp tiền chơi game thì có thể có ngày sẽ cướp tiền để chích hút. Có thể không phải tất cả, nhưng đa phần là thế. Điều đó không có nghĩa là game online không hề có tội, mà không phải tất cả nguyên nhân đều là game online.

    Sự thực là, phim ảnh, sách truyện,... cũng có tác động không nhỏ đến tính cách con người. Ai dám nói là không có những trường hợp phạm tội do ảnh hưởng của phim, của truyện? Và đặc biệt là môi trường giáo dục, đó mới là nhân tố quyết định đến việc hình thành nhân cách con người. Tôi không tin là tự nhiên một con người vốn không có một mầm mống tội lỗi nào lại đi giết người chỉ để mua đồ ảo, hay vì mâu thuẫn trong game online. Nếu đó là do ảnh hưởng bởi game xấu thì lại trở về trường hợp 2. Còn nếu là vì 1 động cơ nào đó liên quan đến lợi ích trong game online, thì tôi tin rằng, phải có sẵn những hạt giống nào đó trong họ từ trước rồi, còn game online chỉ là nước tưới cho hạt giống đó nảy mầm và phát triển thôi. Bạn có thể không tin, nhưng tôi cho rằng rất rất nhiều người mặc dù bình thường vẫn ngoan ngoãn với bố mẹ, thầy cô, nhưng thực ra trong lòng cảm thấy bị gò bó, muốn tìm kiếm tự do, muốn khẳng định mình, muốn nổi loạn. Đó vốn không phải là điều xấu xa, tôi xin khẳng định. Nhưng khi nó cháy âm ỉ bên trong con người mà không được người khác quan tâm nâng đỡ đúng cách, thì khi nó gặp một mồi lửa, nó sẽ bùng cháy lên và đi sai đường. Tôi đã từng biết những người như thế rồi chứ không phải không.

    III. BIỆN PHÁP KHẮC PHỤC NHƯ THẾ NÀO?

    Phùùùù. Về nguyên nhân của vấn đề, có thể có những người có ý kiến khác, xin hãy bàn sau. Còn bây giờ, dựa trên những nguyên nhân mà ta đã phân tích ở trên, hãy thử đưa ra những giải pháp xem.

    Một số người cứ hô hào "bài trừ game", "xoá sổ game",... Tôi kịch liệt phản đối cái cách suy nghĩ và cách nói đấy. Đó là cách suy nghĩ lười biếng, đổ lỗi, và trong triết học gọi là phủ định sạch trơn. Chẳng nhẽ vì mình đã chịu hậu quả cay đắng vì chơi game mà cho rằng phải xoá sổ game? Đó là một cách đổ lỗi cho game mà thôi. Bất cứ cái gì trên thế giới này cũng có mặt trái của nó, và nếu như cứ chỉ nhìn vào mặt trái của nó là đòi xoá sổ nó thì sẽ thế nào đây? Con người cũng có nhiều điểm xấu lắm đấy, hay là nên xoá sổ con người đi chứ nhỉ??? Game rõ ràng là không phải không có mặt tích cực, và việc ta cần làm là tìm cách hướng nó phát triển theo hướng tích cực chứ không phải là cấm đoán, tiêu diệt. Những người nghĩ rằng có thể xoá sổ được game trên toàn thế giới này là những người chẳng hiểu gì về các quy luật khách quan của nhu cầu của con người, sự phát triển của xã hội và của công nghệ cả. Tôi đố ai có thể xoá sổ máy vi tính và các thiết bị số trên thế giới này đấy! Mà chừng nào còn các thiết bị số thì chừng đó còn tồn tại game!

    a) Một số mặt tích cực của game: (chắc chắn là không thể nào kể hết ra đây được, chỉ có thể nêu 1 số ví dụ thôi)

    - Giải trí: như đã nói ở trên, rõ ràng, game đem lại cho người chơi những sự thích thú, những trải nghiệm thú vị vượt xa so với các loại hình giải trí khác, vì bản thân trong nó đã bao gồm rất nhiều loại hình giải trí rồi. Chơi game, người chơi vừa như được đọc một câu chuyện, vừa như được xem phim, nhưng lại vừa được tự mình tham gia vào nó, vừa được nghe nhạc, đôi khi lại phải giải những câu đố hay vượt qua những thử thách... Sự thú vị của game là không thể chối cãi, nếu không nó đã chẳng làm bao nhiêu người say mê đến thế. Vậy nên, nếu biết dùng nó đúng liều lượng, nó sẽ là một liều thuốc bổ cho tinh thần (thuốc bổ cũng vậy thôi, dùng quá liều thì có bổ đằng trời cũng chết).

    - Học ngoại ngữ: lợi ích này chủ yếu của game offline, và phải đối với những người chịu khó học hỏi. Một ví dụ thực tế là chính tôi, trước khi chơi game thì rất dốt tiếng Anh, nhưng từ khi bắt đầu chơi một số game offline thì học tiếng Anh nhàn kinh khủng, vì khi đã sử dụng TA quen thì lại thấy nó rất dễ học.

    - Học được nhiều kiến thức và kỹ năng khác: cái này phụ thuộc vào tính chất của từng game nói riêng. Chẳng hạn dòng game Total War, nếu ai chịu khó tìm hiểu kỹ thì sẽ biết thêm rất nhiều về lịch sử châu Âu, hay nhiều game giải đố cũng giúp người chơi luyện cách tư duy, hoặc còn cung cấp các kiến thức khoa học. Đặc biệt hơn, chơi các game cảm ứng trên Wii như kiểu Wii Fit thì khỏi kêu là chơi game không tốt cho sức khoẻ, vì vốn đó là game để luyện tập sức khoẻ. Cũng có những game thật sự vô bổ, nhưng nói chung là tuỳ game.

    - Thúc đẩy sự phát triển của công nghệ: ai dám nói rằng nếu không có game, công nghệ vẫn phát triển được như ngày hôm nay? Tôi cho rằng, đã có máy tính (hay rộng hơn là các thiết bị công nghệ nói chung) thì nhất định sẽ có game, vì máy tính có thể tạo nên những hình ảnh, âm thanh, chuyển động,... tuyệt vời, lại cho phép người ta tương tác với chúng, chỉ cần thêm 1 chút thử thách, câu chuyện vào là ta có 1 game. Nguợc lại, chính game lại thúc đẩy công nghệ phát triển. Nhiều khi những công nghệ mới nhất, những máy tính mạnh nhất ra đời là để phục vụ cho game thủ. Cũng có rất nhiều người đi theo ngành CNTT, rồi từ đó đóng góp cho nó phát triển, cũng bắt nguồn từ mê game (như tôi đây ). Nhiều khi tôi tự hỏi, nếu không có game thì giờ này công nghệ máy tính còn đang ở đâu.

    b) Giải pháp thế nào là phù hợp?

    Tôi thì cũng không dám đề nghị những giải pháp gì to tát hay mang tính đột phá, và tôi cũng không có quyền lực gì để thực hiện các giải pháp đó cả, chỉ xin có vài ý kiến về một số điều chúng ta cần quan tâm thôi.

    Vấn đề 1: như ta đã nói ở trên, vấn đề này chủ yếu là do người chơi không kiểm soát được mình, còn không thể trách game quá hấp dẫn được. Vậy nên, ta cũng chẳng thể nào đề ra 1 giải pháp là... làm cho game bớt hấp dẫn đi được ). Rõ ràng là chính người chơi và những người thân xung quanh phải tự giải quyết vấn đề này lấy. Bên cạnh đó, đối với game online, cũng cần phải có những sự ép buộc từ phía luật pháp và nhà phát hành, không cho phép người chơi chơi nhiều quá mức (vấn đề này sẽ nói kỹ hơn ở phần sau).

    Vấn đề 2: như đã nói thì vấn đề này là do một số tựa game nhất định, mang tính tệ nạn. Vậy thì giải pháp đối với các nhà phát hành là quản lý chặt chẽ hơn về nội dung các game. Còn ở VN, đối với game oífline thì khó mà có giải pháp nào từ phía pháp luật ngoại trừ việc cố gắng loại bỏ dần game không bản quyền. Vậy thì trông chờ nhiều nhất vào gia đình và người thân thôi

    Vấn đề 3: giải quyết vấn đề này là nan giải nhất hiện nay đây. Theo tôi, xã hội nào cũng thế thôi, thực hay ảo chỉ là vấn đề phương tiện, còn xã hội nào cũng được xây dựng bởi các con người, nên luật pháp phải nghiêm minh thì mới vào nề nếp được. Thử nghĩ xem nếu một xã hội thực mà không có ai kiểm soát, để nó phát triển tự do thì nó sẽ ra sao? Thế giới game onine của chúng ta hiện nay đang là như thế đấy. Vậy nên, giải pháp cần thiết nhất theo tôi là siết chặt quản lý bằng luật pháp và việc thực thi luật pháp. Những cái quy định số giờ chơi tối đa với lại yêu cầu trẻ con vào quán chơi game phải có nguời lớn đi kèm, ban ra xong rồi chẳng ai còn nhớ đến nó nữa. Vậy thì làm thế nào? Tôi mạn phép đề nghị 1 giải pháp là tất cả những game online mang tính chất cày cuốc, khi người chơi đăng ký phải khai số CMTND, tên tuổi thật (nếu những game cho phép trẻ em chơi thì số CMT là của người bảo lãnh), và tất cả các hoạt động trong game đều gắn với trách nhiệm của con người thực, có việc gì là truy ra luôn. Mặc dù vẫn có thể có trường hợp lấy số CMT người này đăng ký cho người khác nhưng vẫn sẽ hạn chế hơn là đăng ký tự do tràn lan. Nếu làm được thì vừa kiểm soát được dộ tuổi chơi game, vừa kiểm soát được thời gian chơi.

    Các giải pháp chỉ là ý tưởng thôi, mọi người cứ tự do góp ý bổ sung.
    thay đổi nội dung bởi: athes_owl; 09-11-2009 lúc 07:45 PM

    Spoiler


  • Tham gia ngày
    Aug 2008
    Bài gởi
    775
    Cảm ơn
    5
    Được cảm ơn 17 lần trong 14 bài
    Rep Power
    45

    Nghe các nhà khoa học "bênh" game



    Đừng vội nghĩ rằng game đi liền với bệnh tật và tệ nạn, vì trên thực tế bạn sẽ được rất nhiều cái lợi khi trở thành tín đồ trò chơi điện tử...
    • [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]
    • [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]
    • [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]

    Khi trò chơi trở thành một phần tất yếu của cuộc sống, thì cũng là lúc món ăn tinh thần này phải chịu nhiều "oan trái" khó thanh minh. Hàng loạt nguồn tin trên internet liên tục gán ghép game với tuổi thọ ngắn, bệnh đau dạ dày, tự kỉ .v.v... nhưng nếu suy xét kỹ, bạn sẽ thấy mọi chuyện trái ngược hoàn toàn.

    Vì sao ư? Hãy theo dõi 10 lý do dưới đây để tự tin "giam mình" trước màn hình máy tính.

    1 - Game đưa bạn tới với cộng đồng



    Với game, bạn sẽ được trải nghiệm những cảm giác thế này (Ảnh: esport).

    Ở thời điểm hiện tại, các trò chơi trực tuyến còn có khả năng phổ cập mạnh hơn bất kì tiểu thuyết hay chương trình TV đang trình chiếu nào. Tham gia vào game tức là bạn đã ra nhập vào một trong những cộng đồng đông đảo nhất trên thế giới, nơi mọi người tự do làm quen, kết bạn và thậm chí là... tìm người yêu mà không phải lo về vị trí thực sự của mình ngoài đời.

    2 - Nâng cao khả năng phản xạ

    Theo nghiên cứu mới đây của Viện y tế Hoa Kỳ, các game thủ từng gắn bó với game bắn súng mà điển hình là series [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ] (do EA phát hành) đều có kĩ năng phản ứng với tình huống bất ngờ cao hơn hẳn người bình thường.

    Các giáo sư tại đại học Rochester còn cho biết ngay cả những cái tên "cổ" như Xếp hình, Bắn đá cũng có tác dụng nâng cao độ nhanh nhạy không kém.

    3 - Tự biến mình thành "thiên lý nhãn"



    Cận thị thì chơi game đi chứ! (Ảnh: China).

    Bạn nghĩ rằng chơi game nhiều là con đường ngắn nhất dẫn đến cận thị? Nhưng các nhà khoa học tại Trụ sở nghiên cứu nhãn khoa Hoa Kỳ lại nghĩ khác. Theo công bố mới nhất tại đây, các trò chơi hành động nổi tiếng như [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ] hay [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ] đều khiến mắt bạn "tinh tường" hơn nhiều. Thậm chí mức độ thăng tiến có thể lên tới 43 - 58% so với thời điểm trước khi... "bắn giết".

    4 - Giải tỏa stress hiệu quả

    Nếu như bạn đang đắm chìm trong một mớ hỗn tạp công việc và phải chịu sức ép lớn từ phía "sếp", thì hãy nhanh chóng tìm tới thế giới trò chơi đầy màu sắc; đó là lời khuyên từ phía nhà tâm lí học Peter Gray tại trường đại học Boston.

    Theo ông, chỉ cần giành khoảng vài tiếng đồng hồ chơi [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ] cũng đủ giúp bất cứ ai "giải phóng" bộ não của mình.

    5 - Tránh được nguy cơ bệnh tim mạch



    Cùng giảm calo với Wii Fit nào ! (Ảnh: Nintendo).

    Mọi người đều biết nguyên do chính dẫn tới bệnh tim mạch là do nạn béo phì gia tăng, nhưng nếu ai cũng là "fan" của các trò chơi âm nhạc như Dance Dance Revolution, hay bộ [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ] của Nintendo, thì có lẽ thế giới đã "đoạn tuyệt" với căn bệnh quái ác trên từ lâu.

    Thử tưởng tượng bạn phải "nhảy nhót" liên tục theo nhịp điệu dồn dập của game trong 3, 4 giờ đồng hồ xem lượng calo có giảm đi không ?

    6 - Nâng tầm kinh nghiệm

    Trong cuốn sách Điều xấu chưa hẳn đã không tốt, tác gia Steven Johnson cho biết xã hội hiện tại vẫn còn quá "non tay" để hiểu hết được những mặt ẩn của sự việc mà họ cho là "xấu". Bất cứ điều gì cũng có hai mặt lợi và hại, quan trọng là con người đã đủ kinh nghiệm để thấy hết nó hay chưa.

    Theo ông, các trò chơi có cốt truyện thực tế như [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ] chính là chìa khóa mở ra khả năng trên.

    7 - Giành lấy điểm 10 môn Toán !



    Muốn thông minh như Einstein cũng dễ thôi (Ảnh: science).

    Tiến sĩ Kawashima, chuyên viên thần kinh từng tham gia thiết kế series Brain Age trên hệ máy Nintendo DS tin rằng trò chơi điện tử giúp người ta thông minh hơn.

    Không dừng lại ở đó, một thử nghiệm mới tại các trường tiểu học Scotland cho thấy các em học sinh từng chơi qua Brain Age có điểm số môn toán cải thiện hẳn so với trước đó. Vì thế, nếu muốn điểm 10 luôn hiện hữu trên bài kiểm tra của bạn, thì chờ gì nữa mà không đến với game ?

    8 - Mở rộng "bộ nhớ"

    Bạn thường phàn nàn rằng mình hay quên trước quên sau, bị thầy cô la mắng vì không mang vở bài tập tới lớp? Vậy thì hãy thử qua các trò chơi chiến thuật sâu sắc như [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ] hay [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]

    Theo nghiên cứu của Trường đại học bang Illinois - Mỹ, trí nhớ của con người (nhất là người trên 60 tuổi) được cải thiện rất nhiều sau khi gắn bó với dạng game này.

    9 - Hiểu biết rộng về thể thao



    Đến nhà sư còn chơi game thể thao cơ mà! (Ảnh: china).

    Nếu quyết định chọn nghề bình luận thể thao cho tương lai, thì bạn hãy mau chóng tìm tới các trò chơi do EA Sports phát hành. Với hàng chục tựa game thuộc đủ mọi bộ môn thể thao, người chơi sẽ thu nạp một lượng dữ liệu cực lớn về các vận động viên, các giải đấu lớn trên thế giới.

    10 - Tăng khả năng học hỏi

    Cộng đồng game thủ thường chê bai kẻ hay dùng cheats, hacks nhằm "phá đảo" trò chơi nhanh chóng. Nhưng theo Mia Consalvo, giáo sư tại đại học Ohio, thì việc sử dụng các chiêu bài gian lận trong game sẽ khiến bạn vướng mắc vào nhiều vấn đề hơn bình thường, và đây là cơ hội giúp bạn tập lắng nghe lời chỉ bảo của người giàu kinh nghiệm hơn mình.

    Kĩ năng học hỏi là điều không thể thiếu trong cuộc sống, vì thế đừng coi thường nó, và hãy chơi game nhiều lên!!!

    ([Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ])
    thay đổi nội dung bởi: athes_owl; 09-11-2009 lúc 07:53 PM

    Spoiler


  • Tham gia ngày
    Aug 2008
    Bài gởi
    775
    Cảm ơn
    5
    Được cảm ơn 17 lần trong 14 bài
    Rep Power
    45

    Có nên gọi người quá đam mê game là 'nghiện'?



    Theo các chuyên gia tâm lý, việc một người đam mê quá độ vào game thì 'nghiện' là một từ hoàn toàn chính xác để mô tả nhưng nhiều game thủ và nhà phát hành không công nhận điều này.

    Họ cho rằng chơi game nhiều hay không là do ý thức của mình, nhiều người quá đà hay có những hành động quá khích là do nhân cách của họ. Việc cai nghiện game là một vấn đề sai lầm.



    Chơi game chỉ nên là một hình thức giải trí kết hợp trong nhiều cách giải trí khác nhau để cân bằng cuộc sống. Ảnh minh họa: H.T.


    Ông Hoàng Trọng Hiếu, Phó giám đốc VTC Game, bày tỏ: “Đúng là hiện có rất nhiều trường hợp quá lạm dụng game so với những hình thức giải trí khác. Tuy nhiên, coi họ là những con nghiện thì rất kỳ thị. Bởi ‘nghiện’ phần nhiều mang đặc tính sinh học”.

    Khi được hỏi về nguyên do khiến có rất nhiều người chơi game online, ông Hiếu cho rằng chi phí chơi game trực tuyến hiện rất rẻ so với nhiều hình thức giải trí khác như phim ảnh, ca nhạc… Đây cũng là một hình thức giải trí mới lạ. Trong khi đó, các nhu cầu giải trí cho giới trẻ tại VN chưa được đáp ứng tốt. Ngay cả những người đi làm muốn xem phim ở rạp thường xuyên cũng là rất khó. Giải pháp được ông Hiếu đưa ra là việc cân bằng các nhu cầu cho giới trẻ hiện tại. Có thể một hình thức giải trí khác cuốn hút hơn sẽ thay đổi bộ mặt hiện tại.

    Nhìn nhận về vấn đề này, tiến sĩ tâm lý học Trần Thị Giồng cho biết: “Người chơi game bị lệ thuộc quá nhiều vào nó và đến mức không thể tự chủ được bản thân mình thì thuật ngữ nghiện game không có gì là sai. Tuy rằng đây là một lĩnh vực khá mới tại VN”. Bà Giồng cũng khẳng định, độ tuổi nào cũng có thể gặp vấn đề nghiện game. Đây là một căn bệnh thuộc về ý thức bởi so với các loại khác như ma túy, thuốc lá hay rượu nó có độc tố để trói buộc cơ thể con người trở lại.

    Với game, con người bị lạc vào thế giới ảo, mất thăng bằng cuộc sống thực, nếu giải quyết không khéo sẽ dễ dẫn đến sự bất thường về sau. Những trường hợp kích động dẫn đến hậu quả đáng tiếc là do người nghiện game đã giải quyết vấn đề ở đời sống thực bằng cách thức thường dùng trong thế giới ảo.

    Điều đặc biệt mà tiến sĩ Giồng lưu ý là tác động từ gia đình và xã hội là nguyên nhân lớn nhất khiến con người đi vào nghiện game. Việc đưa họ trở lại hoàn toàn không khó, chỉ cần hướng niềm đam mê của họ từ thế giới ảo sang những sở thích hữu ích khác tại cuộc sống thực, cân bằng lại mọi thứ.

    Đồng tình với ý kiến trên, chuyên gia tâm lý Đỗ Thạch Yến, đã tư vấn cho rất nhiều trường hợp nghiện game trong 4 năm qua, nhận định: “Nghiện game là vấn đề thực sự như ma túy, thuốc lá…”. Đó là ranh giới khi con người chuyển từ mê game sang sự sa đà vào nó. Bà Yến khẳng định việc nhiều người đang lao vào game là bởi họ tìm thấy ở đó cuộc sống đích thực cho mình. Trong khi ngoài đời thực những nhu cầu tương tự không được đáp ứng như khẳng định bản thân, sự quan tâm, bạn bè…

    Nhiều thiếu niên nghiện game hiện nay do tác động phần nhiều từ phụ huynh. Có nhiều trường hợp cha mẹ yên tâm hơn khi thấy con ở nhà chơi game mà chẳng gặp phải những cạm bẫy, nguy hiểm khi rong chơi ở ngoài. Nhưng đến khi phát hiện ra con mình nghiện game thì đã muộn.

    Bà Yến cho rằng việc tập trung các em để cai nghiện game tại một trung tâm là hoàn toàn không nên. Có thể cách đó sẽ làm thức tỉnh ý thức trong một thời gian nhưng sau đó thì khó thể biết chắc được các em có quay trở lại hay không.

    Nghiện game là một hiện tượng xã hội, vì vậy, nên giải quyết bằng phương thức xã hội. Chính gia đình sẽ là môi trường tốt nhất để kéo các em trở về cuộc sống thực. Phương pháp hiệu quả nhất là việc hướng gia đình và xã hội tạo ra một môi trường thật tốt để các em có thể sống đúng với bản thân mình.

    Các bước thực hiện cần khéo léo: không nên kết tội các em, đồng thời cho các em quay lại môi trường phù hợp, như tham gia một lớp học mới. Cũng không nên cắt ngang lập tức thói quen chơi game của con em mà cần giảm thời lượng theo từng bước.

    Nguyễn Huy

    Game cũng như ma túy khi đã nghiện thì khó lòng mà thoát ra được. Tôi dám chắc những ai mê game thì không ngày nào là không chơi và lúc nào cũng nghĩ đến nó. Lúc đó game đã chi phối bạn và bạn không quan tâm đến điều gì khác ngoài game. Ví trước tôi cũng là một con nghiện game nên tôi biết ai nghiện game cũng như nhau cả. Nhưng giờ tôi có thể thanh thản vì đã bỏ được game và chỉ coi game là một trò giải trí và nó giúp ta giảm bớt căng thẳng trong cuộc sống. Tôi mong các bạn cũng vậy, hãy coi game chỉ là một trò giải trí đừng để game chi phối cuộc sống của mình. Chúc các bạn thành công!
    MrSan

    Ngay chính bản thân tôi cũng là người chơi game.Tôi có thể ngồi dõi theo quá trình luyện công của nhân vật cả ngày không nghỉ nhưng cần làm việc gì tôi cũng có thể dừng chơi ngay và làm việc đó lập tức.Tôi cũng không biết gọi đây là "say mê game" hay là chỉ muốn giải trí thông thường nữa. Tôi muốn chơi để bằng hoặc hơn người khác.
    kidboyh

    Game là nhu cầu giải trí tất yếu của một xã hội phát triển thế nên sử dụng thời gian của mình cho nó là ở mỗi người. Người không cân đối được thời gian sẽ thành "nghiện" còn thực tế Game, Internet không có tội, tội là ở mỗi chúng ta mà thôi. Đừng đổ tội cho "chúng" và gán nó vào kiểu "đây là vấn đề của xã hội".
    Noob

    Tôi cũng là một người chơi game và từng nghiện game. Đó là sự thật nhưng mức độ nghiện của tôi ở dạng nhẹ và may mắn chưa có tác hại gì lớn, chỉ kéo dài trong 2 năm.

    Chủ đề này cũng là một vấn đề nóng cần quan tâm trong giới game thủ. Tôi muốn nêu ra những ý kiến cá nhân của mình để mọi người bàn luận.

    "Nghiện" là gì và tại sao có lúc mình gọi một người nào đó là con nghiện. Theo ý kiến cá nhân tôi, nếu bạn hiểu nghiện một cách đơn giản như: "Khi tôi hoặc ai đó nghiện thứ gì đó thì tôi và họ luôn cần nó, muốn có nó không thể sống thiếu nó. Nó phải có tác hại đến tôi và mọi người xung quanh". Như vậy thì vô hình các bạn đã bó hẹp phạm vi xem xét một người đang nghiện và chỉ có người nghiện thuốc phiện hay hóa chất tác động lên thần kinh mới được cho là con nghiện. Và nếu bạn dừng lại suy ngẫm thì trên thế giới có nhiều thứ bạn phải phụ thuộc vào như oxy, nước...Như định nghĩa trên nếu bạn đang thiếu oxy, nước và khi tôi mang cho bạn từng chút rồi bạn nhận lấy trong cơn thèm khát thì tôi có thể gọi bạn là một con nghiện. Nhưng tôi không cho là bạn đang nghiện. Vì nghiện không hẳn là sự phụ thuộc đơn thuần vào một thứ gì đó. Tôi cho rằng được gọi là nghiện khi thứ đó mang lại "cảm giác sảng khoái". Nó xuất phát từ nhiều thứ, mang lại nhiều mức nghiện, lợi hại khác nhau như nhẹ thoảng, muốn, không thiếu được, chịu không nổi, muốn chết...Trong đó có cảm giác tuyệt vời khi được đứng đầu luôn muốn hơn người khác. Với lớp trẻ còn phụ thuộc gia đình thì chỉ có hai việc chính là học và chơi. Như vậy muốn có cảm giác "trên vạn người mà không dưới người nào" thì chỉ có thể tìm trong trò chơi. Khi đã chơi thì càng ngày sẽ bị lôi kéo cuốn hút dù phần thưởng chỉ dành cho một người hay một nhóm người. Lúc đó bạn nên nhắm mắt lại và suy nghĩ xem có đang thèm muốn cái cảm giác quyết làm cho nhân vật của mình được mạnh, mặc đồ đẹp, kỹ năng cao hơn và thi đấu mạnh nhất. Còn ngoài đời thực bạn đang quên ăn, quên ngủ quên cả tắm táp và việc học thì bỏ bê tương lai mờ mịt, cha mẹ đau buồn. Nếu câu trả lời là có thì bạn là một con nghiện game online. Mặt khác khi câu trả lời là có ở vế thứ nhất và không ở vế thứ hai thì bạn được coi là người say mê game online. Và dĩ nhiên hai nhóm này khác nhau và không thể đánh đồng.

    Game và ma túy là hai thứ khác nhau nên không thể xem như một vì hai cái này gây nghiện bằng con đường khác nhau. Một cái gây nghiện gián tiếp qua ý thức lên thần kinh, một cái gây nghiện trực tíếp lên trung khu thần kinh. Một cái có thể điều khiển được bằng ý thức một cái thì không. Tóm lại chữ nghiện vẫn có thể dùng cho đối tượng nghiện game online thật sự nhưng sẽ là nặng nề nếu nó được dùng một cách vô tội vạ và vơ đũa cả nắm.

    Dormin

    Những người khi đã say mê game đến nỗi đi đâu, làm gì hay ngay cả đi ngủ cũng mơ thấy game thì ta có thể gọi họ là nghiện game. Tại sao lại không thể dùng từ nghiện để ám chỉ những người quá say mê games mà quên đi cả bản thân họ chứ. Một khi bạn đã ở tình trạng như vậy thì bạn đã thật sự gọi là "nghiện" game rồi đấy.

    Và có một lý do rất buồn cười là những người nghiện game rất ít khi công nhận rằng mình nghiện game. Họ đều phản đối và cho rằng không hề nghiện tý nào cả mà chỉ là chơi cho biết mà thôi.
    Conheo

    Không thể đánh đồng đam mê game và nghiện game được. Giả sử như có một chàng trai quá yêu một cô gái rồi quên tất cả mọi thứ lao đến với cô thì cũng gọi là nghiện à? Mọi người cho game là có tội chẳng qua là cách đổ lỗi như đứa con nít mỗi khi vấp ngã vào cục đá thì ném cục đá đó đi thôi. Tại sao không nghĩ nhiều người dùng dao thái rau đâm chết người khác vậy không đổ tội cho con dao rồi cấm dùng dao.
    Thanh

    Bản thân tôi là người mê game nhưng chưa phải là người nghiện game theo đúng nghĩa đen của nó. Tôi hoàn toàn kiểm soát hành vi, lời nói của mình mặc dù tôi có thể ngồi cả ngày để chơi game. Tôi chơi game từ thời còn học tiểu học (cũng có thể là sớm hơn) với chiếc NES nổi tiếng một thời. Ngay từ lần đầu đó tôi đã đặt ra câu hỏi: Tại sao khi ấn các nút điều khiển mà nhân vật trong màn hình có thể làm theo. Càng về sau thì tôi biết càng nhiều game và máy chơi game. Càng biết nhiều niềm đam mê trong tôi càng lớn hơn. Mỗi game tôi chơi, tôi luôn muốn xem game này hay dở thế nào, hình ảnh ra sao. Và tôi có thể ngồi cả tiếng với những người bạn quen qua GO để cùng bàn luận về một game online mới hay cũ nào đó.

    Cũng chính niềm đam mê đó đã giúp tôi có động lực để quyết chí theo đuổi công nghệ phần mềm. Để rồi giờ tôi là sinh viên khoa công nghệ thông tin. Với tôi bây giờ là làm sao có thể viết ra được những game hay thu hút nhiều người chơi.

    Với tôi game như một môn nghệ thuật, tôi đam mê nó như mọi người đam mê phim hay bất cứ một môn nghệ thuật nào khác. Xin đừng đánh đồng giữa đam mê, nghiện và nguy hại.
    aliokaycp01

    Mọi người chơi game một cách quá say mê là vì chỉ có ở trong game người ta mới có thể thoả sức mơ mộng, đặt mình vào những nhân vật mà ở ngài thực tế họ không thể. Trong game, họ có thể là một dancer dù họ không có khiếu nhảy. Họ có thể là DJ dù họ không biết chỉnh nhạc. Họ có thể là những thủ lĩnh dũng mãnh mặc dù họ rất thầm kín và trầm cảm. Lý do khiến mọi người chơi game một cách quá đà là sự kiên nhẫn trong game. Họ phải nuôi nhân vật ảo như nuôi chính bản thân mình. Họ muốn có một trình độ cao, level cao hơn mọi người nên mới giành hết thời gian để nuôi nhân vật của mình. Điều đó không có nghĩa là nghiện.
    Linh

    (gamethu.vnexpress.net)
    thay đổi nội dung bởi: athes_owl; 09-11-2009 lúc 08:00 PM

    Spoiler


  • Tham gia ngày
    Aug 2009
    Đến từ
    Thief house.
    Bài gởi
    1,315
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn 35 lần trong 27 bài
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    34



    Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa! Đáng sợ quá, sau này mình hok cho con đụng đến game ol.

    .::: DetectiveBoy :::.
    vnd và vnh là nhà của ta.
    Welcome my 4rum:
    http://vnhogwarts.hnsv.com

  • Tham gia ngày
    Oct 2008
    Đến từ
    Địa Ngục
    Bài gởi
    2,696
    Blog Entries
    1
    Cảm ơn
    136
    Được cảm ơn 203 lần trong 134 bài
    Received 15 thank(s)
    Rep Power
    45



    Gì mà đáng sợ =.='

    Mar chơi game online 24/24 này, có thấy chém giết ai gì đâu mà còn được thêm nhiều bạn nữa. Vẫn câu cũ trong 1 forums game:

    Game ko có tội chỉ là người chơi game thế nào mà thôi.

  • Tham gia ngày
    Aug 2009
    Đến từ
    Thief house.
    Bài gởi
    1,315
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn 35 lần trong 27 bài
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    34



    Áhhh Mar ac ac ac ac ac ac ac đừng kill em.

    .::: DetectiveBoy :::.
    vnd và vnh là nhà của ta.
    Welcome my 4rum:
    http://vnhogwarts.hnsv.com

  • Tham gia ngày
    Oct 2008
    Đến từ
    Địa Ngục
    Bài gởi
    2,696
    Blog Entries
    1
    Cảm ơn
    136
    Được cảm ơn 203 lần trong 134 bài
    Received 15 thank(s)
    Rep Power
    45



    =.='

    Chơi game giải trí thôi mà, giờ nhớ lại còn rất nhiều kỷ niệm nà

  • + Trả Lời Ðề Tài

    Thread Information

    Users Browsing this Thread

    There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

       

    Chủ đề giống nhau

    1. Game Flash trinh thám online sưu tầm ^^
      By WodenFreya in forum Games Trinh Thám
      Trả lời: 3
      Bài mới gởi: 24-10-2009, 05:15 PM
    2. Trả lời: 1
      Bài mới gởi: 03-09-2009, 06:20 PM
    3. Trả lời: 3
      Bài mới gởi: 11-07-2009, 07:26 PM
    4. I'm online
      By mirikikudo in forum Truyện ngắn
      Trả lời: 0
      Bài mới gởi: 05-07-2009, 02:31 PM
    5. Trả lời: 2
      Bài mới gởi: 21-08-2008, 11:29 PM

    Visitors found this page by searching for:

    các hậu quả của game online

    Dien Dan

    Members who have read this thread : 0

    Actions : (View-Readers)

    There are no names to display.

    Bookmarks

    Quuyền Hạn Của Bạn

    • Bạn không thể tạo chủ đề mới
    • Bạn không thể trả lời bài viết
    • Bạn không thể gửi file đính kèm
    • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết