+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 5 trên 5

Ðề tài: Diablo II (phần 7)

  1. Tham gia ngày
    Dec 2008
    Bài gởi
    21
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
    Rep Power
    0

    Diablo II (phần 7)

    Share/Bookmark



    Trại Rogue

    Từ trong khoang thuyền, Victoria bước, ra, mặt vẫn còn ngái ngủ, cô đưa tay che miệng ngáp một tiếng rồi thong thả đi về phía mũi thuyền. Trong suốt gần một tháng qua, con thuyền chở các nữ chiến binh Amazon vẫn còn lênh đênh trên đại dương. Victoria đã có thói quen sáng nào cũng dậy ra đứng trước mũi tận hưởng cái mát lạnh ban sớm của đại dương và nghĩ ngợi về những chuyện đã xảy ra, nghĩ về cha, nghĩ về dân đảo Thera, những người bạn của cô, và nghĩ về Theodus.
    Hôm nay cũng vậy, Victoria nhẹ nhàng bước đến mũi thuyền hít một hơi dài. Nhưng cô bỗng giật mình khi nhìn thấy quang cảnh phía trước con thuyền. Mấy hôm trước đó vẫn là biển trời xanh rờn. Nhưng hôm nay đất liền đã xuất hiện từ đàng xa. Nhưng điều kì dị ở đây là phủ trên khắp vùng đất ấy là những đám mấy đen khổng lồ, ngăn cản ánh sáng từ trên cao chiếu rọi xuống mặt đất.

    Khi Victoria cùng các bạn xuống thuyền, cô lập tức cảm thấy một bầu không khi rất ảm đạm ngay tại khu bến này. Nhìn mặt người dân trên cảng ai cũng có vẻ mệt mỏi, sợ sệt. Bầu trời thì âm u, không tối hẳn, nhưng cũng chẳng sáng sủa gì cho lắm.

    Các nữ chiến binh Amazon cất đồ đạc lên đầy ba chiếc xe ngựa kéo rồi hướng về phía khu trại của người Rogue, nằm cách bến cảng khoảng 3 dặm về phía sâu trong lục địa. Antianeira cưỡi một con ngựa trắng đi đầu nhóm, bên cạnh cô là Victoria. Nữ tướng Xantippe đi sau cùng. Dọc đường đi, Victoria để ý thấy có rất nhiều ngôi lều được người Rogue dựng lên làm chỗ ở tạm. Đứng ngồi xung quanh mỗi khu lều những cô gái, chàng trai Rogue còn khỏe mạnh đang ra sức săn sóc, cầm máu cho hàng trăm người bị thương đang nằm la liệt trong các ngôi lều. Tiếng khóc, tiếng rên rỉ, tiếng quát thao vang lên từ khắp nơi. Những người bên đường đều dõi theo đoàn quân Amazon khi họ đi ngan qua. Qua ánh mắt của họ, Victoria có thể thấy rõ một sự khiếp đảm, mệt mỏi, những cũng chứa đựng những hy vọng mong manh nào đó.

    Khu trại của người Rogue hiện ra từ xa xa. Khu trại được bao bọc bằng một vòng tường bằng gỗ, trông còn khá mới, chứng tỏ nó chỉ mới được dựng lên thôi. Bức tường gỗ cao khoảng 4,5 thước, chạy quanh khu trại chính. Bên trong là một số căn lều được dưng lên làm chỗ ở cho các vị chỉ huy, pháp sư của người Rogue. Nằm phía bên ngoài là một số lều trại khác của các chiến binh Rogue. Khu trại này nằm chắn giữa con đường dẫn từ bến cảng vào sâu trong đất liền, rõ ràng có chức năng như một bức tường thành bảo vệ vùng đất quanh khu cảng.

    Victoria lại để ý thấy bên trái khu trại Rogue, cách khoảng vài bộ là một khu trại khác. Trông cách sắp xếp, dựng trại thì cô thấy rõ được sự khác biệt giữa khu trại của ngưởi Rogue. Khu trại người Rogue được dựng lên rất ngay ngắn. Những đường đi từ lều qua lều khắc thẳng thắn, và thường xuyên có những ngọn đuốc được thấp sáng để ở các góc lều và luôn có một vài chiến binh đi qua đi lại canh gác khu cắm trại. Các căn lều cũng được may bằng một loại vải màu hơi ngà ngà. Trong khi khu trại bên kia lại được dựng một cách hết sức bê bối. Các ngôi lều được dựng lên tùy tiện, không có một trật tự nào. Mỗi ngôi lều được dựng từ những thanh tre và một số tấm da thú phủ lên, trông dơ dáy. Nằm chính giữa khu lều là một đống lửa lớn. Đi qua đi lại giữa các ngôi lêu ấy là khoảng 30 người đàn ông. Người nào cũng cao to, lực lưỡng, vừa ăn, vừa cười hô hố.

    Điều này chứng tỏ Amazon không phải là những người duy nhất được phái tới vùng đất này.

    Xantippe bỗng cất tiếng : “Chúng ta hãy dừng chân ở đây đi, các ngươi hãy xuống dựng trên bãi đất này, còn ta cùng hai cô bé kia sẽ vào chào hỏi những vị lãnh đạo của người Rogue.”
    Nói vậy bà ta điều khiển các chiến binh Amazon hạ trại tại một khu đất nằm kế cạnh khu trại Rogue. Sau khi phân công xong, Xanthippe lại nhảy lên ngựa, cùng với Victoria và Antianeira tiến vào trong thành gỗ.

    Thấy ba người từ xa, hai nữ chiến binh Rogue đang đứng gác trên cao gọi vọng xuống cho những người bên dưới mở cổng thành ra. Người Rogue vốn rất ngăn nắp. Tuy đây chỉ là một thành nhỏ, giống như một khu hạ trại thì đúng hơn, nhưng đã được tổ chức rất quy củ.
    Góc tây bắc của tòa thành là một xưởng rèn. Từ nơi đó, hơi nóng phát ra ào ạt, tiếng búa nện trên những thanh kim loại nóng chảy vang lên từng hồi. Nó cũng giống như mọi lò rèn khác thôi, chỉ có điều người đứng rèn những thanh kiếm không phải là một gã thợ rèn to xác mà là một cô gái khoảng 25-26, mái tóc cột đuôi ngựa phía sau, chân tay cũng lấm lem như một người thợ rèn đàn ông.
    Phía góc tây nam lại là một gian hàng bán những đồ vật, vũ khí khá lạ mắt. Chủ tiệm là một gã lái buôn giàu có, thân mình bệ vệ trong một chiếc áo lông thú được may rất tỉ mỉ. Trên tay hắn là những chiếc nhẫn với những hạt đá quý to. Trông tên này thật trái ngược với tình cảnh của những người xung quanh.
    Nằm phía đông bắc của tòa thành nhỏ là một chiếc lều màu tím, trong lều và xung quanh có chất đầy các loại dược thảo và những bình chất lỏng xanh đỏ, đen, vàng đủ loại. Đó chính là ngôi lều của bà phù thủy Akara, trưởng lão của người Rogue.
    Xanthippe, Antianeira và Victoria cột ba con ngựa vào một góc của khu thành gỗ rồi tiến về phía Akara. Akara là một phụ nữ trung niên. Bà ta mặc một chiếc áo chòang tím dài phủ từ đỉnh đầu đến gót chân. Người này có thể nói là bộ não của dân tộc Rogue. Kiến thức của bà về y dược, về các phép phù thủy và về những thế lực thần thánh cũng như ma quỷ đều rất uyên thâm.

    Bà phù thủy thấy 3 người bước đến đã nhận ra ngay họ là những người Amazon. Akara cất lời chào : “Ồ, xin chào các chiến binh Amazon. Đã lâu lắm rồi ta mới lại thấy những người như các vị trên mảnh đất này. Các vị đến đây đã lâu chưa ? Chuyến đi của các vị thuận buồm xuôi gió chứ ? Không biết các vị chỉ đi ngang qua vùng đất này thôi hay tới đây có việc gì chăng ?”
    Antianeira mỉm cười đáp lại : “Thưa Akara, tụi con cũng vừa mới đến vùng đất Rogue này thôi. Chuyến đi rất tốt ạ. Ở đây con có lá thư của nữ hoàng Hyppolyte gửi người.”
    Antianeira trao lá thư cho Akara.
    Akara đọc một lát rồi cười : “Thì ra là vậy. Người Rogue thật là hân hạnh khi được các chiến binh Amazon giúp đỡ. Thôi, ba vị hãy về tạm nghỉ ngơi đi , rôi tối nay hãy quay lại đây dùng bữa tối với chúng ta, ta sẽ trình bày mọi sự tình cho các vị nghe.”
    Ba chiến binh Amazon gật đầu chào Akara rồi quay về trại của mình.
    Đang bước trên đường bỗng Victoria có cảm giác như có một ánh mắt nào đó đang dõi theo mình. Cô bất chợt quay đầu đứng lại quan sát đám người đang đi lại quanh khu trại thì thấy từ đàng xa có một người mặc áo choàng nâu bằng vải bố trùm kín từ đầu đến chân có vẻ đang nhìn mình và 2 người kia chằm chằm. Người ấy thấy Victoria quay lại nhìn mình vội cúi đầu, quay lưng bỏ đi. Ngườc đó bước đi rất nhanh, chỉ một thoáng đã biến mất giữa những căn lều được dựng lên trên cánh đồng.
    Victoria đang còn ngờ ngợ, cô phân vân không biết kẻ đó là ai, rồi lại nghĩ : “có lẽ chỉ là một người Rogue tò mò nào đó thôi, người Rogue cũng hay có thói quen choàng một tấm vải trùm từ đầu đến chân như bà Akara lúc nãy thôi.”
    Nghĩ vậy, Victoria quay đầu lại định đi tiếp thì cô giật phắt người. Vừa quay đầu lại cô đã thấy một khuôn mặt trắng bệch như không góc một giọt máu, với đôi mắt hõm sâu vào đang đứng sau lưng mình. Nhưng victoria vốn gan dạ, cô nhanh chóng định thần lại thì thấy đây là một người đàn ông trạc 40, thân mình gầy đét, cao nhòng, dáng đi lom khom trông rất bệnh hoạn. Khuôn mặt thì không có một chút sinh khí, hai má hóp sâu, trông rất kì dị. Mái tóc ông ta cũng kì lạ không kém, nó dài ngang vai ông và có màu bạch kim. Victoria nhận ra ông ta chẳng qua chỉ đi ngang qua mình nhưng vì mình quay lại bất ngờ nên mới giật mình. Nhưng rõ ràng đôi mắt hõm sâu của ông ta vẫn liếc theo Victoria khi ông đi ngang qua cô.
    Người đàn ông tóc bạch kim đi về hướng căn lều của Akara. Victoria để ý thấy bên tay phải của ông ta có cầm một khúc xương, trên đó có khắc những kí hiệu kì lạ và thắt thêm những dải băng màu xanh ở 2 đầu khúc xương. Nhưng vật bên tay trái ông ta mới thật kinh khủng. Đó là đầu một con quái vật đang trợn mắt, miệng há hốc để lộ ra hàm răng sắc bén bên trong. Cái đầu nhìn ươn ướt dường như có tẩm một loại chất thần bí gì đó. Lẽo đẽo chay theo ông là một cậu bé khoản 16, 17 tuổi, chắc là người hầu hoặc đồ đệ của ông ta, 2 tay cậu bé xách 2 chiếc túi có lẽ chứa đồ đạc của 2 người.

    Victoria đang đứng nhìn theo 2 người kia thì nghe tiếng Antianeira gọi : “Vicky, đi thôi, đứng đó làm gì vậy.”
    Victoria mới chạy theo hai người kia, thì thầm : “Antianeira, cô Xanthippe, con để ý thấy trong khu trại này có rất nhiều nhân vật quái đản, đó, hai người có thấy người đàn ông tóc bạch kim kia không ? Rồi còn một người mặc đồ trùm kín nãy giờ theo dõi chúng ta nay biến mất rồi. Đó là chưa kể một đám đàn ông to lớn bên ngoài nữa …”
    Xanthippe khẽ gật đầu : “Chúng ta tốt hơn là nên đề cao cảnh giác trong thời gian này”.

    View more random threads same category:

     

  2. Tham gia ngày
    Dec 2008
    Bài gởi
    21
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
    Rep Power
    0



    mấy bạn đọc típ nè, phần này hơi hấp dẫn à .. hê hê

    Sự thật của Tristram

    Tối hôm đó, sau khi đã sắp xếp khu trại đâu vào đấy, Xanthippe cùng Antianeira và Victoria lại đến lếu của bà phù thủy Akara để lại 20 chiến binh Amazon canh gác khu trại.
    Khi ba người đến nơi thì Akara cùng những người Rogue đã dọn sẵng một bàn tiệc nhỏ. Trên bàn tiệc là những món ăn truyền thống của người Rogue, làm từ các loại hoa quả, rau, và chỉ có một ít thịt gà.
    Thấy bọn Victoria bước đến, bà già Akara niềm nở chào hỏi ba người và mời họ ngồi vào bàn. Victoria để ý thấy quanh bàn tiệc là tám chiếc ghế. Chiếc ghế của Akara nằm phía đầu bàn. Ba người trong bọn ngồi về phía một cạnh của chiếc bàn, Antianeira được xếp ngồi cạnh Akara, chính giữa là Xanthippe và chỗ cuối cùng cho cô.
    Ngồi đối diện với Antianeira, bên cạnh Akara là một phụ nữ mặc quân phục Rogue.
    Akara nói : “Chúng ta hãy đợi thêm một chút nữa cho mọi người tới đông đủ rồi hãy bắt đầu. À, xin giới thiệu với mọi người, đây là Kashya, thủ lĩnh của các chiến binh Rogue, Kashya, đây là ba vị nữ anh hùng người Amazon mà ta đã kể với con đấy.”
    Bốn người chào hỏi vài câu thì từ bên ngoài bước vào 2 người đan ông cao lớn, một người khoảng 50 tuổi nhưng trông vẫn rất sung sức. Người kia trẻ hơn, khoảng 25-26.
    Hai người bước vào , thấy những người đang ngồi thì cúi chào một cái. Bà Akara liền đứng lên mời hai người ấy ngồi vào 2 chiếc ghế đối diện Victoria và giới thiệu :
    “Đây là ngài Enkidu, chỉ huy lực lượng Barbarian đến giúp chúng ta.” Akara chỉ vào người đàn ông lớn tuổi “còn đây chắc là Ajax, phó tướng của ngài phải không ạ ?” Hai người cùng gật đầu một cái. Akara lại giới thiệu bốn người kia với hai người đàn ông mới vào.
    Victoria nghĩ thầm : “Barbarian à, ồ, ta thường nghe các thầy dạy ở Thera nói về dân tộc này. Họ chính là con cháu của vị anh hùng Bul-Kathos năm xưa. Sau khi chia tay trên đỉnh Arreat, Bul-Kathos d-a4 tập hợp một số người khỏa mạnh nhất lại nhằm bảo vệ vùng núi Arreat. Dần dà nhóm người này trở thành một dân tộc khỏa mạnh, vóc người to lớn, sinh sống dưới chân dãy núi tuyết phương bắc. Họ sống xa rời với nền văn minh, hòa nhập với tự nhiên xung quanh, chính diều này giúp họ có một sức mạnh phi thường và những kĩ năng tuyệt diệu, thích nghi năng động với tự nhiên. Thảo nào hai người này trôn thật hoang dã và to lớn như vậy.”

    Akara vừa định bước về chỗ thì bỗng sau lưng bà có một luồng khí lạnh kì dị thổi vào khiến mọi người quanh bàn ai cũng cảm thấy ớn lạnh. Sau lưng bà phù thủy bỗng xuất hiện một bóng người cao dỏng. Akara giật mình quay lại, rồi mỉm cười :
    “Xin giới thiệu với mọi người, đây là vị pháp sư cao thâm người Necromancer, Moloch”
    Từ sau lưng bà bước ra một gã gầy nhom, tóc bạch kim. Victoria nhận ra đây chính là người mình đã đụng mặt lúc trưa.

    Mọi người cúi chào nhau rồi Akara lên tiếng : “Xin mời các vị cùng thưởng thức những món ăn truyền thống của dân tộc chúng ta” Bà cười, tay ra hiệu mời mọi người cùng ăn.
    Victoria nếm các món ăn, cô thấy chúng có vị khá giống các món ăn của người Amazon, nhưng chỉ khác chỗ thay vì người Amazon thường xuyên dùng cá thì người Rogue lại ăn gà nhiều hơn.
    Thật vậy, khôn chỉ có món ăn mà xã hội Rogue cũng được tổ chức khá giống với xã hội của người Amazon, nơi phụ nữ nắm giữ những vai trò then chốt của xã hội. Nguyên nhân là do vi sáng lập ra tộc người này có xuất thân từ người Amazon, nhưng vị này đã bỏ quần đảo đi mà vào trong đất liền lập nghiệp, bởi vậy nên Rogue và Amazon có những nét tương đồng nhưng cũng có những nét đặc trưng riêng.

    Trong khi Akara, Kashya và ba người Amazon cùng vị pháp sư Necromancer ăn uống rất từ tốn thì hai người Barbarian lại ăn ngôm ngoàm, rượu uống đổ cả ra người. Victoria liếc mắt nhìn, khẽ lắc đầu ra vẻ không hài lòng. Cô nhìn qua Antianeira thì thấy mặt cô bạn lộ rõ vẻ khinh bỉ. Một nàng tiểu thư giàu sang như cô ta làm sao chịu được vẻ ăn uống của hai người Barbarian hoang dã kia chứ.

    Sau khi mọi người ăn xong, Akara cho người dọn dẹp bàn ăn rồi cất tiếng : “Các vị đến đây chắc ai cũng muốn biết chuyện gì đã xảy ra với vùng đất này phỉa không ? Vậy xin các vị hãy lắng nghe.”

    Thế là Akara bắt đầu câu chuyện :
    “Ta thực cũng không biết phải bắt đầu câu truyện từ đâu nữa. Nhưng chắc quý vị đã từng nghe nói đến vụ lộn xộn ở Tritram 20 năm về trước rồi phải không ?”
    Victoria nhớ lại cô đã từng nghe vị trưởng tế Amazon kể về việc này vào đêm lễ Athulua cách đây mới một tháng.
    Akara tiếp tục nói : “Cách đây 20 năm, ở Tritram bỗng nhiên người dân bị một đạo quân quái vật ghê tởm tấn công, sát hại. Lúc đó đã có nhiều vị anh hùng đến giúp Tritram nhưng không mấy người trở về. Trong dân tộc ta cũng đã có một vị nữ anh hùng lên đường đến giúp thành Tristram, người này thường được gọi là Blood Raven. Blood Raven là một trong những chiến binh ưu tú nhất của dân tộc ta. Chính bà đã góp công rất lớn vào việc đánh bại lũ quỷ, giải thoát Tristram, và cũng là một trong những vị anh hùng hiếm hoi còn sống sót và quay về quê hương.”
    Akara kể mà không giấu nổi vẻ tự hào trên khuôn mặt bà. Nhưng vẻ tự hào ấy lại nhanh chóng mất đi, thay bằng một sự thất vọng não nề.\
    “Nhưng từ khi trở về, tính tình Blood Raven thay đổi hẳn. Bà trở nên nóng nảy hơn, thường xuyên cáu gắt. Bà lại ít giao thiệp với người khác hơn, thường xuyên giam mình trong căn nhà nhỏ trên cao nguyên Tamoe, rất ít khi bước đến những chô đông người, mặc dù bà rất được người dân Rogue ngưỡng mộ. BÀ ta cứ như vậy trong suốt 30 năm qua. Cho đến cách đây khoảng 7 tháng, trong lúc ta đang ngồi cầu nguyện với các vị thần trong nhà thờ lớn thì bỗng thấy một người trùm kín đến bên cạnh, đó chính là Blood Raven. Trông nét mặt bà hết sức tiều tụy, bà yêu câu ta ra gặp riêng bà một chút.
    Ta mới đưa Blood Raven vào một góc ít người trong nhà thờ và hỏi :
    “Có chuyện gì vậy thưa tướng quân”
    Blood Raven giọng run run đáp : “Chuyện này ta đã giữ kín trong suốt gần 20 năm qua, nhưng tay ta thấy khó có thể giữ được nữa.”
    Blood Raven tiếp tục kể : “Chắc ngươi không quên sự kiện thành Tristram xảy ra cách đây 20 năm chứ”
    Ta đáp : “Dĩ nhiên ta không thể quên rồi, năm đó một tên pháp sư Necromancer hùng mạnh và độc ác đã nguyền rủa Tristram, hắn sai những đạo quân ma quái của hắn đến giết chóc, và chính người cùng các vị anh hùng anh em của người đã đánh bại hắn. Đây là một niềm tự hào của dân tộc chúng ta”
    Nhưng Blood Raven lại lắc đầu đáp : “Chẳng có tên pháp sư Necromancer nào ở đây cả. Chúng ta chỉ nói như vậy để trấn an mọi người mà thôi. Chủ mưu vụ việc trên chính là ..... chính là …. Chúa tể sự kinh hoàng, con quỷ chúa Diablo trong truyền thuyết đấy …. “ “
    Tất cả mọi người quanh bàn tiệc đều ồ lên một tiếng, mọi người lộ rõ vẻ bất ngờ pha lẫn sợ hãi.
    Tên Barbarian Ajax bỗng vỗ đùi nói lớn : “Thảo nào viên đá kì lạ ở Harrogath lại phát sáng”.
    Victoria nghĩ : “Hiển nhiên rồi, người Barbarian là con cháu của Bul-Kathos, họ ắt hẳn phải giữ viên đá Jah mà Tyrael trao cho họ, cũng như viên đá Jah mà ta đã thấy ở diện thờ Artemis. Chính sự hồi sinh của Diablo đã khiến nó phát sáng. Nhưng không phải, theo lời vị trưởng tế thì viên đá phát sáng cách đây 50 năm cơ mà, vậy có sự kiện gì nhỉ. Ta cố nhớ xem … thật không hiểu nỗi.”

    Ông pháp sư người Necromancer cười ha hả : “hahaha … vậy là dân tộc ta được minh oan rồi … kính xin Akara hãy thông bào rõ việc này cho toàn thiên hạ biết đi … công việc cùa ta có thể coi như là xong xuôi rồi … ha ha … ta chẳng còn việc gì để làm ở đây cả … xin tạm biệt vậy …”

    Akara nói : “Xin ngài hãy từ từ nghe nốt câu chuyện của chúng tôi rồi hãy đi vẫn chưa muộn.
    Ta cũng như các vị, hết sức kinh hoàng khi nghe nói vậy, tuy nhiên điều sau đây càng kinh khủng hơn nữa. :
    Lúc ấy ta dã hỏi : “Nhưng các vị đã tiêu diệt được hắn, không phải sao ?”
    Blood Raven cười một cách đâu khổ mà đáp : “Không sai, bọn ta đã tiêu diệt tên quỷ đó ngay dưới căn hầm dưới thành Tristram. Ngươi còn nhớ về cái truyền thuyết về cuộc chiến 1000 năm trước chứ. Sau khi đánh bại ba tên quỷ, các thiên thần và các anh hùng đã nhốt sức mạnh của chúng vào những viên đá thần mà ta gọi là SoulStone. Không biết bằng cách nào tên Diablo đã đoạt lại được viên đá của hắn, nên hắn đã tập trung được sức mạnh mà gậy ra sự kinh hoàng ở Tristram năm trước. Chúng ta giết được hắn, nhưng lại không biết sử lý ra sao với viên đá soulStone của hắn. Cuối cùng, một người trong bọn ta, một vị phù thủy, đã quyết định noi gương tiền nhân của ông ta là ngài Tas Rasha, dùn g thân mình để nhốt viên đá đó. Ta, cùng một hiệp sĩ thành Tristram tên là Grisworld đã giúp nhét viên đá vào đầu vị anh hùng kia, rồi chúng ta lấp căn hầm lại, muốn vĩnh viễn cách ly viên đá đó. Nhưng cũng từ lúc đó, từ hai bàn tay ta thường xuyên phát ra một sự nhức nhối không thể tả được, sự nhức đau đớn ấy dần dần lan truyền khắp cơ thể ta, vào cả não ta. Ta nghĩ đây chính là ảnh hưởng của viên đá. Do đó, đến một lúc nào đó ta sẽ thực sự nổi điên, lúc ấy ngươi hãy cho người đến giết ta đi, hãy hứa với ta đi, hứa đi !”
    Ta làm sao có thể sai người đến giết vị anh hùng của dân tộc mình được, nhưng vì bức bách quá nên ta đành chấp nhận co bà ta vui lòng vậy.
    Blood Raven nói tiếp : “Nhưng về viên đá thì ta yên tâm, ta và Grisworld đã lấp kín căn hầm và yểm bùa, dùng các loại nước thánh, bùa chú dán xung quanh nó rồi.”
    Nói xong Blood Raven chào ta ra về
    Ta tiễn Blood Raven ra đến cửa, cúi đầu chào thì bỗng thấy có hai kẻ lang thang đi ngang qua. Đi trước là một kẻ hỏi đầu, lom khom, trông dáng rất ti tiện. Đi sau lại là một người cao lớn, trùm kín người. Người này bỗng quay phắt đầu nhìn về phía Blood Raven rồi lại quay đâu bước đi. Ta không thấy rõ khuôn mặtt người này, chỉ thấy một cặp mắt sáng hoắc ẩn trong tấm vải phủ trên đầu ông ta mà thôi
    Ta quay qua nhìn Blood Raven thì thấy mắt bà trợn trừng, miệng hà hốc, mặt tái mét, không còn một chút máu. Ta chưa bao giờ thấy một người nào tỏ ra kinh hãi như vậy nói chi đến vị anh hùng của dân tộc như Blood Raven. Sự khiếp đảm của Blood Raven cũng khiến ta đâm hoảng, linh tính bảo ta có chuyện gì đó rất kinh khủng đã xảy ra : “Có có… việc gì vậy ? … người … người đó là ai … ?”
     

  3. Tham gia ngày
    Dec 2008
    Bài gởi
    21
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
    Rep Power
    0



    Phần 8
    các nhân vật còn lại sẽ từ từ xuất hiện cả thôi, bạn đừng nóng vội, nghe tiếp phần này nhé :

    Kẻ lang thang

    Bà phù thủy tới đây mà trong ánh mắt bà hiện ra mồn một một vẻ sợ hãi khó tà. Akara tiếp tục kể :
    “Ta hỏi như vậy, Blood Raven chỉ lắp hắp : “Hắn … hắn chính là …. “
    Bà ta không kết thúc được câu nói của mình mà chỉ rú lên một tiếng rợn người rồi ôm đầu bỏ chạy.
    Từ cái hôm hai tên lang thang ấy xuất hiện và Blood Raven ôm đầu bỏ chạy, ngày nào ta cũng nhận được tin những người Rogue đi đốn củi, săn bắn trong khu rừng Đen gần thành phố Rogue đều bị tấn công bởi những thế lực kì lạ. Có những người đi không thấy trở về, người quay về được thì mình đầy máu me, miệng lẩm bẩm những điều quái lạ về việc phải phục vụ một chủ nhân nào đó.
    Số vụ việc như vậy tiếp tục xảy ra với cường độ ngày càng tăng khiến toàn bộ người Rogue đều cảm thấy hoang mang. Ta cùng các vị tư tế đã họp nhiều lần nhưng vẫn không nghĩ ra được một nguyên nhân nào cả. Bọn ta đã cử đến 5 đạo quân thám thính nhưng họ đều không trở về.
    Cuối cùng, vào một ngày mà trời đất bỗng trở nên âm u như chúng ta thấy ngay lúc này đây, vị trưởng tế dường như đã phát giác ra một điều gì đó nên bà cho người triệu tập chúng ta, các tư tế, hẹn gặp dưới hầm mộ bên dưới nhà thờ lớn.
    Tầng hầm này là nơi chôn giữ các vị quan chức cao cấp của dân tộc, cũng là nơi cất giữ những báu vật, những pho sách cổ. Có lẽ vị trưởng tế đã đọc được một điều gì đó từ những pho sách ấy nên muốn tập hợp chúng ta lại để giảng giải.
    Hôm đó tá có chút việc bận nên vô tình đến buổi họp trễ một chút. Nhưng thật may mắn cho ta khi ta tới trễ, nếu không thì ta không còn ngồi đây kể chuyện cho các vị đâu.
    Khi ta vừa bước đến tầng hầm thứ hai thì bỗng nghe từ bên dưới vang lên tiếng kêu gào thảm thiết. Ta cảm thấy ớn lạnh, nhưng vẫn cố chạy nha xuống tầng thứ 4, tầng cuối của khu hầm mộ. Vừa xuống tới tầng này thì ta đã chứng kiến một cảnh tượng vô cùng kinh hoàng. Các vị nữ tế và các chiến binh Rogue đang bị tấn công, xé xác bở một bọn quái vật kinh tởm từ dưới một chiếc lỗ không biết xuất hiện từ bao giờ trên sàng căn hầm. Những tên quỷ nhỏ màu đen, hai tay hai cây rìu sáng hoắc liên tục chạy qua chạy lại giữa đám người đang hoảng hốt, mỗi lần có một tên quỷ chạy ngang qua một người thì trong nháy mắt đã thấy một cánh tay hay một cẳng chân của người đó đứt rời, giãy đành đạch trên mặt đất trong lúc bọn quái vật giở giọng cười khanh khách. Các nữ tư tế hoàn toàn bị động trước các con quái vật này, chỉ còn biết đứng đó cho chúng chém giết. Các chiến binh đã chiến đấu hết sức dũng cảm để bảo vệ họ, nhưng bọn quái vật quá đông và quá nhanh nhẹn khiến họ trở tay không kịp. Ta đang đứng chết trân nhìn cảnh tượng ấy thì bỗng thấy chiếc quan tan bên cạnh mình bật nắp, một xác người chết trong quan tài bỗng bật dậy nắm lấy ta. Ta hét to hoảng sợ. Nghe được tiếng hét của ta, một chiến binh đã nhanh chân chạy đế cắt đứt đầu cái xác chết ấy. Lúc này, mặt đất bỗng rung chuyển. Từ chiếc lỗ sôi sùng sục kia, một đợt quái vật nữa lại tràn lên. Bọn này thân người to lớn, phủ đầy lông đen, phía trên lưng chúng thì đám lông có màu xanh lá cây. Đầu bọn quái vật này có hai chiếc sừng trông như sừng trâu, miệng đềy răng sắc, hai hcân trứoc chúng dái và có đầy những móng vuốt sắc nhọn. Một chiến binh đang dứng bên miệng hố lập tức bị 2 con quái vật ấy xé làm bốn mảnh, nội tạng rơi lộp bộp trên mặt đất. Người chiến binh bên cạnh ta vội vàng chạy đến, giương cánh cung lên, nhưng cô ta chưa kịp bắn thì đã bị một con quái vật bên cạnh tấn công. Ta chỉ thấy bóng den con vật lướt qya một giây thì đã thấy nó đang nhai ngấu nghiến chiếc đầu của nữ chiến binh kia.
    Lại từ dưới cái lỗ ấy, một tên nữ quỷ bước lên, miệng cười ha hả :
    “Ha ha ha … mảnh đất này sẽ thuộc về Andariel ta trong một ngày nữa thôi … haha …”
    Con quỷ cao gấp đôi người thước, chân tay cứng cáp, mái ótc dựng đứng trông thật ghê rơn. Trước hai đầu vú ả đeo hai chiếc khuyên bằng sắt. Nhưng ghê rơn hơn hết là từ sau lưng ả mọc ra bốn chiếc càng trông như những đuôi bò cạp khổng lồ chứa đầy độc chất.
    Ta liếc qua thì thấy rõ vị trưởng tế, tay ôm một cuốn sách cổ đang đứng run cấm cập nhìn chăm chú vào ả quỷ kia. Ả quất mạnh một chiếc càng của ả vào người vị trưởng tế khiến bà ta văng lên, bay thẳng về chỗ ta. Lúc bà rơi xuống,ta thấy rõ ruột bà đã lòi hẳn ra ngoài. Bà nhin ta, miệng lắp bắp : “ Tận … tận thế … đến ..đến rồi …. Ngươi… phải ngăn chặn … nó… hãy giữ lấy … cuốn … cuốn …sách ..này ..”
    Rồi bà tắt thở.
    Nghe bà nói vậy, ta vội cần lấy cuốn sách trong tay bà và cắm đầu chạy thẳng lên mặt đất. Dọc đường chạy lên, ta thấy tất cả mọi nắp mộ trong căn hầm đều bật ra, hàng trăm xác chết bỗng trỗi dậy, vang lên những tiếng gừ gừ ghê người. Ta cố nhắm mắt chạy một mạch lên nhà thờ, rồi bỏ chạy ra phía tu viện. Khi chạy ngang qua trại lính, ta lại chứng kiến thêm những cảnh kinh dị khác, khi các người thợ rèn ở đây bị một con quái vật thân mình to lớn, tay cầm một chiếc búa khỏng lồ đang tấn công. Cây búa của nó quơ trúng người nào là đầu ngưới ấy bể tan, óc văng tung tóe. Ta chỉ còn biết cắm đầu chạy thẳng ra ngoài thành phố. Nhưng tại đây, dân làng đang bị tàn sát bởi một bọn quái vật khác, trông giống như những con dê, nhưng đứng thẳng người, tay cầm những cây rìu 2 lưỡi không lồ, chém giết người.
    Một tên quỷ trông thấy ta, lao nhanh lại, hai tay giơ cao cây rìu của hắn, ta run sợ quá, không cử động được nữa, chỉ còn biết nhắm mắt chờ chết. Thì đột nhiên ta nghe tiếng ngựa hí bên cạnh, mở mắt ra đã thấy tên quỷ bị một cây giáo đâm xuyên qua ngừơi, chết lăn ra đất. Một giọng nữ cất lên bên cạnh ta : “Mời cô lên ngựa nhanh”. Ngẩn đầu lên thì ta thấy nàng Kashya đây đang nói với ta, ta vội leo lên con ngựa, rồi Kashya chở ta, chạy theo đoàn người đang chạy nạn chạy thẳng một mạch đến bờ biển này.”

    Bà Akara vừa kể vừ run, nước mắt đầm địa, mọi người ngồi quanh bàn đều thấy mồ hôi mình nhễ nhại. Bà phù thủy tiếp tục :
    “Về đến đây, các chiến binh còn lại nhanh chóng dựng lên khu thành này, coi đây như chiến tuyến cuối cùng giữ chân bọn quỷ, chờ đợi viện binh. Sau khi mọi việc đã ổn định, ta mới giở cuốn sách ra. Một trang sách đã được đánh dấu sẵng. Ta đọ thì thấy trang sách viết, có thể nói là tiên đoán, toàn bộ về những sự kiện đã xảy ra, và cũng viết về tên nữ quỷ tên là Andariel đấy. Thì ra mụ là một trong những con quỷ có thế lực dưới địa ngục. Nhớ năm xưa, bộ ba Diablo, Baal, Mephisto đại diện cho địa ngục chiến đấu với các thiên thần và loài người đã bị đại bại. Diablo bị đuổi về hỏa ngục, ahgn2 ngày vẫn nung nấu ý định trả thù, nhưng sức mạnh của hắn đã bị nhốt vào viên đá soulstone đỏ của hắn nên tên Diablo này chẳn còn lại một chút thế lực nào đáng kể ở dưới địa ngục. Nhân cơ hội đó, bốn tên quỷ dưới quyền hắn, mà một trong số đó chính là Andariel đã nỗi loạn, cướp lấy quyền lực của Diablo và đuổi hắn đi. Nhưng cuốn sách đã viết rằng một ngày sau, Diablo sẽ đoạt lại quyền lực của hắn và bộ tứ kia lại sẽ phải phục vụ cho hắn, đó là lúc các con quỷ của địa ngục sẽ theo sự lãnh đạo của 4 tên quỷ kia. Và nơi bắt đầu cuộc tấn công của chúng chính là nơi bắt đầu cuộc tấn công của địa ngục đúng 1000 băm trước. Đó là vùng đất Rogue này đây. Từ đây, các binh đoàn địa ngục sẽ tỏa đi khắp mặt đất, giết chóc cho đến người cuối cùng, trả lại mối thù năm xưa”
    Akara lại nói tiếp : “Vì vậy ta mong mọi người hãy thông báo cho dân tộc của mình, chúng ta phỉa hợp sức cùng nhau, không phải vì sự tồn vong của dân Rogue nữa mà là vì sự tồn vong của cả loài người.”
    Akara nói xong, mọi người đều ngồi lặng yên, không nói được một lời.

    Bỗng nhiên tên Ajax quát lớn : “Ai đó ?” Rồi hắn nhặt lấy cây búa bên cạnh ném nhanh về phía sau lưng Victoria. Cây bú tuy nặng chịch nhưng trong tay Ajax, nó không khác nào một chiếc lá, chứng tỏ sửc khỏe phi thường của người Barbarian này. Mọi người vội quay đồi nhìn về phía Ajax ném cây búa ra thì thấy một bóng người choàng áo nâu bỗng vụt qua, nhẹ nhàng tránh được cây búa lớn ấy. Cây búa cắm phập vào một chiếc cột gỗ dùng để dựng chòi canh gác trên thành, làm cây cột vỡ nát đổ sập, kéo theo nó là cả cái chòi gác đó. Ajax thấy vậy nhún vai le lưỡi : “úi chao, ta không cố ý”
    Nhưng mọi người đều không chú ý đến lời hắn, tay ai cũng vội đặt vào binh khí. Antianeira và Xanthippe nhanh chân chạy ra chỗ người lạ mặt ấy vừa đứng nhưng không còn thấy ai cả.

    Ông pháp sư Necromancer bỗng ngửa đầu cười ha hả, cất tiếng nói lớn : “Thì ra là một vị sát thủ lừng danh của phương đông. Người đã tới đây sao không ra mặt dự với chúng ta một bữa tiệc thân mật đi nào. Tôi gì phải lén lén lút lút nghe lỏm câu chuyện của người khác thế. Ha ha ha”
    Ông ta vừa dứt lời thì một bóng đen vụt đến đứng sau ghế lão. Người này trùm vải bố từ trên xuống dưới. Người đó bỗng cất tiếng cười và nói : “Ha ha ha … thật là trong đêm tối thì không có gì qua mắt nổi các pháp sư Necromancer, tại hạ khâm phục”

    Nói rồi người đó giũ bọ chiếc áo khoác đi. Mọi người nhận ra đó là một cô gái còn khá trẻ tuổi. Tóc cô cắt ngắn, khuôn mặt khá xinh đẹp nhưng cặp mắt trông rất dữ tợn. Trên người là một bộ giáp màu đen. Nói là gáp chứ thật ra chỉ có 2 tay áo và một số chỗ bảo vệ quanh bắp dùi, dây thắt lưng là bằng kim loại đen mà thôi, những chỗ còn lạii đều bằng vải và may rất thoán. Chiếc cổ áo sẻ tới tận phần trên ngực, chiếc quần da bó sát đùi để lộ ra một thân người thật cân đối, hoàn hảo. Điểm nổi bật nhất là hai thứ binh khí trong tay cô ta. Bên tay phải cô đeo một lưỡi dao hình tam giác bằng ngọc lục bảo được mài sắc bén. Bên tay phải là 3 chiếc móng vuốt khổng lồ bằng kim loại. Hiện giờ, cả hai thứ binh khi đều được đeo theo chiều ngược lên cánh tay, nhưng với những thiết kế mà cô gái đeo bên cổ tay thì chỉ cần cô lắc nghẹ cổ tay hai thứ binh khí sẽ chĩa thẳng xuống, theo chiều các ngón tay, tạo ra một thứ vũ khí hết sức nguy hiểm.

    Bà Akara vội đứng dậy chào cô ta và nói : “Ta nghe nói về sự tài giỏi, nhanh nhẹn và thông minh của các sát thủ Assassin đã lâu nhưng hôm nay mới được tận mắt thấy một người như vậy. Thật là quý hóa. Không biết vị này lặn lội đến chỗ của chúng tôi là vì việc gì vậy ?”

    Cô nàng Assassin mỉm cười đáp : “Ta được thuê tới đây để giết một người” Nói vậy cô ta vẫn mỉnh cười liếc nhìn mọi người xung quanh. Mọi người nghe nói vậy tay đều để hở vào vũ khí của mình trống ngực đập mạnh. Cô ta cười lớn : “ha ha … nhưng xem ra người ta cần giết không thấy ở đây … vậy ta xin cáo biệt … ”

    Akara bỗng nói lớn : “Khoan đi đã. Chắc người cũng đã nghe đầy đủ câu chuyện của chúng ta. Vậy người thấy rõ đấy, nếu Diablo mà thống trị được thế gian này thì dân tộc của người cũng khó lòng thóat khỏi sự tận diệt. Vậy ta xin người hãy bỏ cái công việc ghê tởm ấy đi mà theo chúng ta, chiến đấu chống lại sự hủy diệt ấy đi.”

    Cô nàng ngẩn đầu cười ha hả rồi đáp : “Thứ nhất, ta có thể giết mụ vì mụ dám nói nghề của ta là ghê tởm đấy nhé” Akara sợ xanh mặt. Kashya vợi rút gươm ra, chạy đến chắn trước mặt bà phù thủy.
    Cô ta tiếp tục : “Nhưng mụ đừng lo, chẳng ai trả tiền cho ta lấy mạng mụ cả, nên cũng không muốn chém giết bừa bãi như vậy đâu.
    Thứ hai, sự tồn vong của loài người là việc lớn của thiên hạ … chứ không phải của ta … nên ta chẳng màng .. vậy ta xin tạm biệt các người ở đây”
    Kashya quát : "Khoan đã, đây đâu phải chỗ không người mà người muốn đến thì đến muốn đi thì đi ..."
    Kashya chưa kịp dứt lời thì cô ta quay lưng đi được ba bước rồi giở thủ pháp, vụt một cái đã biến mất trong màn đêm, khiến mọi ngưởi đền ngơ ngác, chỉ có lão Necromancer là vẫn ngồi mỉm cười.
     

  4. Tham gia ngày
    Dec 2008
    Bài gởi
    21
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
    Rep Power
    0



    từ nay mình sẽ để tiêu đề là thứ tự số phần đã viết, cho tiện thống kê và chuyển bài luôn

    Barbarian vs Amazon

    Thấy mọi người hoảng hốt, lo lắng, ông pháp sư mới cười bảo : “Các người đừng lo. Các Assassin tuy là những sát thủ chuyên nghiệp nhưng họ không tùy tiện giết người đâu. Nếu ả đó muốn giết người nào trong bọn ta thì ả đã ra tay rồi, nạn nhân không chết cũng trọng thương rồi, không còn hơi sức mà ngồi đây đàm đạo với quý vị đâu … ha ha …”
    Ông lão nói tiếp : “Theo lời bà thì thế giới đang đứng trước thảm họa tuyệt diệt, quân đội của Andariel ở đây cũng rất mạnh, ta chì có một thân một mình ở đây cũng chắc giúp gì được cho quý vị nên cũng xin cáo từ vậy.”
    Kashya tức giận lắp bắp : “Ông … ông … “
    Lão Moloch chỉ cười khẩy rồi quay lưng đi ra ngoài, nói với tên đệ tử đang đứng bên ngòai :”Quingu, chúng ta về trại nào”.
    Antianeira tức quá nói :” Hứ …lão già hống hách, lão không giúp thì đã có chúng ta ở đây. Akara, cô có việc gì cứ nói, chúng cháu sẽ giúp cho.”
    Xanthippe thì thầm vào tai cô bé : “Chúng ta nên báo cho nữ hoàng biết đã rồi hãy động tay động chân.”
    Antianeira đáp lại : “Chính nữ hoàng đã dăn chúng ta thấy cần giúp thì phải giúp mà, cô cứ sắp xếp cho hai ba người về kể lại sự tình cho nữ hoàng là được rồi, còn phần còn lại sẽ điều đến giúp đỡ người Rogue.”
    Xanthippe chỉ gật đầu một cái.
    Enkidu, vị chỉ huy người Barbarian cũng nói : “Chúng ta cũng sẽ giúp các người đánh đuổi bọn quỷ này. Hiện chỉ có 32 chiến binh Barbarian ở đây thôi, nhưng … ha ha … đó cũng là quá đủ cho bọn quỷ rồi … các người không phải bận tâm nhiều … ha ha …. “

    Akara cảm động nói : “NẾu được quý vị giúp đỡ thì thật không có gì bằng. Như các vị đã biến, sau biến cố đêm hôm ấy, chúng ta đã phải rút hết ra bờ biễn, dựng nên khu trại này trấn giữ vùng đất cuối cùng của người Rogue. Nhưng bọn quỷ vẫn không chịu buông tha. Trong suốt 1 tháng qua chúng ta liên tục phải chống đỡ những cuộc đột kích của bọn chúng. Cac chiến binh dũng cảm của chúng ta đã không dưới 50 lần đẩy lui các cuộc tấn công trên Cánh Đồng Máu ngay phía trước khu trại. Nhưng mấy hôm nay mọi sự lại trở nên yên ắn lạ thường. Theo như những gì đội quân do thám của ta báo lại thì bọn quỷ đang tập hợp một lực lượng khổng lồ bên dưới một hang động nằm ở phía bắc cánh đồng. Chỉ vài bữa nữa thôi bọn chúng sẽ tập trung xong và lúc đó sẽ ào ạt tấn công vào khu trại. Lúc đó ta nghĩ chúng ta khó lòng mà chống đỡ được. Vì vậy ta cùng ban chỉ huy cao cấp của người Rogue đã vạch ra một kế họach đánh úp nơi tập trung quân của lũ quỷ, nhưng tiếc rằng lực lượng của ta còn lại quá ít, không đủ sức mạnh để thực hiện kế họach. Nay các vị đã hứa sẽ giúp đỡ bọn ta, không biết có hứng thú với kế hoạch này không nhỉ ?”
    Enkidu nghiêm nghị nói : “Được thôi, ngày mai 30 chiến binh barbarian sẽ quét sạch cái hang đá ấy cho bà.”
    Antiareira cũng cất tiếng :”Mai tụi con cũng sẽ đến giết bọn quỷ ấy”
    Enkidu và Ajax bỗng cười ha hả : “Ha … ha …bọn con gái đàn bà các người tốt hơn hết nên ở lại trại đi, đừng ra ngoài làm chi cho vướng chân vướng tay bọn ta … ha … ha … “
    Antianeira tức giận đập bàn cãi lại : “Chính đàn ông các người mới là cài đồ vụng về, vô dụng, nên ở nhà canh bếp chứ đừng ra cản đường bọn ta.”
    Ajax và Enkidu lại càng cười to hơn, khiến 3 chiến binh Amazon, nhất là Antianeira, tức đỏ mặt.
    Akara vội can ra : “Ấy chết, chúng ta cùng là người một nhà cả mà sao lại nóng nảy với nhau như vậy. Sao các vị không cùng phối hợp với nhau đi, ai lại quay sang cãi lợn như thế kia. Thôi, trời đã khuya, xin các vị về nghỉ lấy sức, mai chúng ta còn lên đường tiêu diệt bọn quỷ ấy nữa.”
    Nghe Akara nói vậy, mọi người quay về lều trại của mình, ai cũng cố ngủ để lấy sức cho trận đột kích ngày mai.

    Sáng hôm sau, Victoria, Antianeira, cũng như Ajax, Enkidu, đều thức dậy khá sớm. Mọi người chuẩn bị lại lần cuối trước khi khởi hành.
    Bên phía các chiến binh Amazon có tổng cộng 25 người, Victoria, Antianeira, Xanthippe và 23 chiến binh nữa. Có 15 trong số 23 chiến binh đó sử dụng cung tên, 5ngưởi sử dụng lao và 3 người mang giáo dài.
    Bân phía các chiến binh Barbarian có tất cả 32 người. Ajax, Enkidu và 30 người đàn ông lực lưỡng. Ngoài Enkidu sử dụng song kiếm ra, tất cả những người còn lại đều sử dụng một cây rìu lớn, có 2 lưỡi.
    Sau khi để mọi người cầu nguyện, thi hành lễ ban mai, một buổi cầu nguyện được quy định phải tiến hành mỗi sáng của người Amazon. Antianeira tập hợp các chiến binh Amazon lại thành 3 hàng rồi trật tự đi khỏi khu trại, tiến về phía Cánh Đồng Máu, nằm phía sau khu thành gỗ. Khi mọi người đi ngang qua bức thành đã thấy Akara đứng từ trên cao dõi theo. Trông thấy Akara, các nữ chiến binh Amazon đều cúi đầu chào bà. Akara cũng cúi đầu đáp lẽ. Lúc đó bỗng nhiên từ phía bên trái khu thành vang lên những tiếng cười đùa ầm ĩ. Thì ra đó là những người Barbarian. Họ vừ đi vừ cười đùa, chẳng ra hàng lối gì hết. Những người Barbarian cũng trông thấy Akara từ trên cao, thế là họ vẫy tay, kêu ầm ĩ. Akara cũng mỉm cười, cúi đầu đám lại.
    Hai đạo quân tiếp tục đi thẳng về phía trước tòa thành, rồi gặp nhau tại một điểm nằm trước tòa thành gỗ.
    Nhìn thấy Antianeira, Enkidu lại cười lớn : “Ha ha …thế nào … những cô bé này lại không chịu ở nhà chăm con mà vẫn quyết định theo bọn ta ư ?” Nói vậy, cả đám Barbarian sau lưng ông ta cười ầm lên.
    Antianeira hết sức tức giận : “Lão nói vậy chi bằng ta hãy cử ra một cặp tỉ võ coi ai hơn ai kém là biết liền chứ gì”.
    Enkidu đáp : “Được, được, rất có khí phách. Nhưng có điều nếu các người có bị thương thì cũng đừng khóc nhè nhé … ha ha … Ajax đâu, ngươi ra đây dạy cho các cô nương này một vài đường đi xem nào.”
    Từ sau lưng Enkidu vang lên một tiếng dạ chắc nịch, rồi một chàng trai cao lớn người Barbarian bước ra. Antianeira nhận ra ngay đây là anh chàng đã ngồi chung bàn tiệc với mình tối hôm qua.
    Ajax bước từ trong đám người hỗn độn ấy ra giữa hai đạo binh. Ajax vóc người to lớn, Antianeira chỉ đứng cao tới vai anh ta. Anh chàng chỉ mang hai đôi dày phải, quấn một chiếc khố bằng da thú, dài đến gần đầu gối, ngoài ra không mang một miếng giáp hay áo nào cả, để lộ ra khắp cơ thể là những cơ bắp to lớn, rắn chắc cùng nước da trắng của đặc trưng của những người dân vùng núi tuyết phương bắc. Hai cánh tay cơ bắp nổi lên cuồn cuộn, bờ vai rộng, bộ ngực chắc nịch, cơ bụng nổi rõ.. Vũ khí của anh ta là một chiếc rìu lớn có hai lưỡi đang cầm trên tay. Cán làm bằng đồng, hai lưỡi rìu làm bằng một loại kim loại màu đen, phía mép lưỡi rìu được mài sắc nhọn, lại có màu vàng bóng như gương, bên trên có khắc những kí hiệu lạ. Cây rìu này có hẳn một tên riêng cho nó, đó là Hellslayer.
    Ajax đứng sừng sững trong khi những cơn gió lạnh buổi ban mai thổi qua trông thật oai vệ.

    Antianeira định bước lên đấu với Ajax thì sau lưng cô bỗng vang lên một giọng nói trong trẻo nhưng không kém phần vang dội, khiến mọi người phải chú ý : “Họ không đưa người đứng đầu ra đấu thì chúng ta cũng chẳng cần để nhà vô địch của mình bước lên vũ đài. Cậu hãy để tớ dạy cho bọn đàn ông ngạo mạn kia một bài học.”
    Người đó không ai khác chính là Victoria. Cô từ đang sau đạo quân Amazon từng bước bước ra giữa hai đạo quân.

    Victoria bước đi rất nhẹ nhàng, uyển chuyển nhưng vẫn đầy vẻ quyết tâm, vững chắc, tay cầm ngọn lao Thunderstroke.
    Victoria mặc một chiếc áo giáp màu vàng, Chiếc áo bó sát người cô, để lộ ra những đường nét tuyệt mỹ của một giai nhân vùng biển phương nam. Cổ áo cao, che phủ quanh chiếc cổ cao của cô, chiếc áo thắt chặt lại quanh vùng eo nhỏ nhắn của Victoria, rồi lại xòe ra bên dưới bằng những mảnh vải da cũng được mạ một với kim loại sáng, phủ dài tới nửa phần đùi trên, để phần da thịt trắng trẻo lộ ra từ nửa đùi dưới, qua đầu gối, cho đến nửa trên của bắp chân. Chân cô mang một đôi giày boot cao, màu bạc. Khuôn mặt của Victoria hình trái xoan, trắng trẻo, rất xinh đẹp. Đôi mắt cô mở to, xanh trong như màu xanh biển Song Tử nơi quê hương cô. Mái tóc vàng óng cũng được cột cao lên.
    Sau lưng cô là vầng thái dương buổi ban mai đang nổi lên từ đường chân trời. Những tia sáng mặt trời phát ra từ sau lưng Victoria trông như một vầng hào quang bao lấy cô gái.

    Hai người đứng nhìn nhau một lát, đợi cho đám đông yên lặng. Rồi Victoria nhẹ cúi đầu chào đối thủ. Ajax thì 2 tay chống nạnh cười ha hả : “Được chiến đấu với người đẹp như vậy thì còn gì hơn“

    Ajax vừa dứt lời thì Victoria phẩy tay một cái. Trong nháy mắt, phần cúi đuôi ngọn lao Thunderstroke từ đàng sau nay đã nằm gọn trong tay cô gái. Mũi lao xanh thì hướng thẳng vào mặt Ajax mà đâm tới. Ajax vội đưa búa gạt đi. Thì lập tức mũi lao lại chĩa vào hông hắn tiếp tục đâm tới. Ajax liền dùng cán cây rìu đỡ xuống. Tiếng kim loại va chạm vang lên koong một cái thật lớn. Ajax không muốn cứ giữ thế bị động mãi, hắn liền vung rìu, nhắm Victoria mà chém xuống. Victoria biết nếu cô có đỡ thì cũng bị sức mạnh phi thường của Ajax đánh ngã nên cô liễn vận dụng sự nhanh nhẹn vốn có của người phụ nữ Amazon mà lách qua mũi rìu, Nhưng Ajax cũng nhanh không kém, anh chàng liền dừng đường tấn công này ngay giữa khi nó đang phát ra để chuyển đường chém về phía Victoria vừa lách đến. Thân mình Victoria lại nhẹ nhàng lách một lần nữa khỏi nhát chém thứ 2 ấy. Cứ thế người lách, người đánh, người đỡ. Tiến binh khí va chạm leng keng phát ra liên tục hòa lẫn với thiết gió rít của buổi sớm tạo nên một cảnh hòanh tráng.
    Mọi người xung quanh nín thở theo dõi. Akara từ trên cao là người lo lắng hơn cả. Bà không ngờ hai đồng minh lại đi đánh nhau trước cả khi kẻ thù đến. Bất cứ ai bị thương tổn gì cũng đều hết sức bất lợi.

    Hai người đấu với nhau được hơn 40 đường thì Ajax bỗng đứng thẳng, hai chân chụm sát nhau, hai tay cầm chặt đuôi rìu. Hai lưỡi rìu chỉa ra phía trước. Rồi hắn ngã người ra sau một ít lấy đà quay một vòng, rồi vòng thứ hai, cứ vậy nhanh dần lên. Lúc này Ajax không khác gì một chiếc máy cắt quay nhanh. Bất cứ vật gì vô phúc lọt vào tầm của cây rìu sẽ bị chặt làm đôi ngay tức khắc. Đây chính là chiêu Whirlwind nổi danh của người Barbarian.
    Ajax quay nhanh tiến về phía Victoria, luồng khí xung quanh người hắn cũng chuyển động theo. Victoria cảm thấy như có một cơn lốc xoáy đang hướng thẳng đến mình, lòng hoang mang, tim đập mạnh. Cô tập trung hết tinh thần, đợi vòng xóay đó tiến lại gần, nhanh chóng nhảy qua một bên. Lưỡi rìu sượt qua hông cô gái, chỉ một phân chậm trễ thôi là Victoria phải trả giá đắt.
    Thật ra, chiêu thức này hết sức lợi hại khi người sử dụn nó đang phải đối đầu với một đám đông quân địch. Chỉ cần lia một vòng như vậy là những tên địch thủ xung quanh đều phải đổ gục. Nhưng lúc này đấu với Ajax chỉ có mỗi Victoria nên Whirlwind không phát huy được hết hiệu quả của nó. Thêm vào là sự nhanh nhẹn của cô gái khiến cô thóat được lưỡi chém ấy.

    Ajax tấn công hụt nên đành phải dừng lại. Chỉ đợi có vậy, Victoria lắc nhẹ cổ tay. Tay cô đang nắm cổ ngọn lao nay tuột xuống đuôi ngọn Thunderstroke. Victoria nhắm người Ajax mà phát ra một lúc năm mũi đâm.
    Đó là đòn Jab, đòn sỡ trưởng của những người Amazon sử dụng trường thương. Người dùng chiêu này sẽ phóng ra liên tục năm nhát đâm vào 5 vị trí hiểm yếu trên người đối thủ, đó là cổ, vai trái, vai phải, vùng ngục trái nơi có chứa trái tim và vùng bụng nơi có chứa gan.
    Mặc dù không sử dụng trường thương nhưng vì khoảng cách giữa hai người lúc này không đủ gần mà lại không đủ xa để sử dụng những chiêu giành cho lao nên Victoria đảnh xuất chiêu này. Thay vì hai tay cầm đuôi thương thì bây giờ Victoria chỉ dùng tay phải nắm đuôi cây lao của mình mà thôi, bởi cây lao ngắn hơn thương nhiều nên cô không thể cầm bằng hai tay mà vẫn đạt được độ xa cần thiết.
    Chính vì vậy trong khi 4 mũi đâm đầu phát ra khá bài bản thì đến mũi thứ năm, cổ tay cô đau nhói khiến Victoria đâm lệch mũi lao đi. Thay vì mũi lao thứ 5 này đâm vào bụng đối thủ thì nó lại bị lậch xuống dưới, nhắm thẳng hạ bộ của Ajax đâm tới.
    Ajax vốn dạy dạn kinh nghiệm, vả lại những mũi đâm của Victoria cũng không đạt được sức mạnh cần thiết nên 4 mũi giáo đầu nhanh chóng bị gạt ra. Ajax cũng phán đoán được rằng mũi thứ 5 sẽ nhằm bụng mình mà đâm tới nên đã nhanh tay đưa rìu chắn lại. Nhưng anh ta không ngờ mũi giáo lại lệch đi như vậy, cứ nhằm thẳng cái chỗ “rất đàn ông” của mình mà lao tới nên kinh hãi thét “A” một tiến, buông cả cây rìu mà nhảy về sau 3 bước.
    Victoria thấy mũi giáo của mình đâm lệch thẳng vào chỗ kín của người ta cũng hốt hoảng kêu “A” rồi buông rơi cả cây lao, lấy hai tay bịt miệng.

    Không khí xung quanh hòan toàn tĩnh lặng. Ajax và Victoria đứng nhìn trân tráo 2 thứ vũ khí rơi đè lên nhau trên mặt cỏ xanh mượt. Ajax mặt trắng bệch vì hốt hoảng trong khi Victoria mặt đỏ rực vì xấu hổ.

    Sau một vài giây im lặng, bên phía Barbarian bỗng vang lên tiếng cười ồ ồ vang dội. Các nữ chiến binh Amazon cũng bịt miệng cười khúc khích khiếng Ajax và Victoria càng thêm mắc cỡ.

    Từ hai bên, Enkidu và Antianeira cùng bước lên, mặt ai cũng rạng rỡ.
    Enkidu mới gật đầu nói : “Kĩ năng của người Amazon quả thật rất đáng làm cho người khác phải khâm phục. Chỉ mém chút nữa là anh bạn ta phải ôm hận cả đời rồi … ha ha ha …” Enkidu ngước mặt cười ha hả, tay vỗ vai Ajax bộp bộp trong khi anh chàng đang cúi mặt, gãi đầu vì mặc cỡ.
    Antianeira rạn rỡ đáp lại : “Võ thuật của người Barbarian cũng thật cao minh không kém, khiến cô bạn của tôi phải cuốn cuồn một phen, đến nỗi đánh rơi cả cây giáo .. .hi hi … “
    Thế là mọi người từ hai phía đều tươi cười chạy đến bắt tay nhau. Từ trên cao, Akara thở phào nhẹ nhõm.

    Sau đó, Enkidu quay mặt nhìn khắp một thể rồi quát lớn, giọng ông vang lừng thật khí thế “Chúng ta còn đợi gì nữa, hỡi những người anh em Barbarian cùng những chị em Amazon, chúng ta hãy cùng xông lên quét sạch bọn quỷ của địa ngục ra khỏi mặt đất này đi” Nghe lời hiệu lệnh của ông mọi người trong lòng thấy đều háo hức, chỉ muốn xông pha giết quỷ. Nói xong Enkidu cùng Antianeira hô vang, dẫn đầu hai đạo quân nhằm thẳng hướng hang quỷ mà chạy tới.


    P/S : phần sau sẽ là bắt đầu quest đầu tiên của câu chuyện, sau phần đó chúng ta sẽ gặp lại một nhân vật cũ, các bạn đón xem ... lol

     

  5. Tham gia ngày
    Dec 2008
    Bài gởi
    21
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
    Rep Power
    0



    còn đây là hình ảnh 2 thứ vũ khí nói trên :

    Cây lao thunderstroke :
    [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]
    +150-200% Enhanced Damage (varies)
    Adds 1-511 Lightning Damage
    15% Increased Attack Speed
    -15% To Enemy Lightning Resistance
    20% Chance To Cast Level 14 Lightning On Striking
    +2-4 To Javelin and Spear Skills (Amazon Only) (varies)
    +3 To Lightning Bolt (Amazon Only)




    và cây rìu hellslayer :
    [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]
    Two-Hand Damage: 98 To (278-680) (188-389 Avg)
    Required Level: 66
    Required Strength: 189
    Required Dexterity: 33
    Durability: 40
    Weapon Speed: [10]
    +100% Enhanced Damage
    + (3 Per Character Level) 3-297% Enhanced Maximum Damage (Based On Character Level)
    Adds 150-250 Fire Damage
    + (0.5 Per Character Level) 0-49 To Strength (Based On Character Level)
    + (0.5 Per Character Level) 0-49 To Vitality (Based On Character Level)
    +25 To Life
    10% Chance To Cast Level 16-20 Fireball On Attack (varies)
     

+ Trả Lời Ðề Tài

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Chủ đề giống nhau

  1. Thám tử Kindaichi (Tổng hợp đủ bộ 51 tập)
    By trickmaster in forum Truyện Tranh Trinh Thám
    Trả lời: 13
    Bài mới gởi: 03-03-2012, 05:19 PM
  2. Diablo II (phần 6)
    By asnavyUeki in forum Tiểu thuyết
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 10-01-2009, 12:00 PM
  3. Diablo II (phần 5)
    By asnavyUeki in forum Tiểu thuyết
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 10-01-2009, 11:58 AM
  4. Diablo II (phần 3)
    By asnavyUeki in forum Tiểu thuyết
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 10-01-2009, 11:56 AM
  5. Diablo II (phần 1)
    By asnavyUeki in forum Tiểu thuyết
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 10-01-2009, 11:53 AM

Visitors found this page by searching for:

diablo 2 phan 7

Dien Dan

Members who have read this thread : 0

Actions : (View-Readers)

There are no names to display.

Bookmarks

Quuyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời bài viết
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết