các nhân vật còn lại sẽ từ từ xuất hiện cả thôi, bạn đừng nóng vội, nghe tiếp phần này nhé :
Kẻ lang thang
Bà phù thủy tới đây mà trong ánh mắt bà hiện ra mồn một một vẻ sợ hãi khó tà. Akara tiếp tục kể :
“Ta hỏi như vậy, Blood Raven chỉ lắp hắp : “Hắn … hắn chính là …. “
Bà ta không kết thúc được câu nói của mình mà chỉ rú lên một tiếng rợn người rồi ôm đầu bỏ chạy.
Từ cái hôm hai tên lang thang ấy xuất hiện và Blood Raven ôm đầu bỏ chạy, ngày nào ta cũng nhận được tin những người Rogue đi đốn củi, săn bắn trong khu rừng Đen gần thành phố Rogue đều bị tấn công bởi những thế lực kì lạ. Có những người đi không thấy trở về, người quay về được thì mình đầy máu me, miệng lẩm bẩm những điều quái lạ về việc phải phục vụ một chủ nhân nào đó.
Số vụ việc như vậy tiếp tục xảy ra với cường độ ngày càng tăng khiến toàn bộ người Rogue đều cảm thấy hoang mang. Ta cùng các vị tư tế đã họp nhiều lần nhưng vẫn không nghĩ ra được một nguyên nhân nào cả. Bọn ta đã cử đến 5 đạo quân thám thính nhưng họ đều không trở về.
Cuối cùng, vào một ngày mà trời đất bỗng trở nên âm u như chúng ta thấy ngay lúc này đây, vị trưởng tế dường như đã phát giác ra một điều gì đó nên bà cho người triệu tập chúng ta, các tư tế, hẹn gặp dưới hầm mộ bên dưới nhà thờ lớn.
Tầng hầm này là nơi chôn giữ các vị quan chức cao cấp của dân tộc, cũng là nơi cất giữ những báu vật, những pho sách cổ. Có lẽ vị trưởng tế đã đọc được một điều gì đó từ những pho sách ấy nên muốn tập hợp chúng ta lại để giảng giải.
Hôm đó tá có chút việc bận nên vô tình đến buổi họp trễ một chút. Nhưng thật may mắn cho ta khi ta tới trễ, nếu không thì ta không còn ngồi đây kể chuyện cho các vị đâu.
Khi ta vừa bước đến tầng hầm thứ hai thì bỗng nghe từ bên dưới vang lên tiếng kêu gào thảm thiết. Ta cảm thấy ớn lạnh, nhưng vẫn cố chạy nha xuống tầng thứ 4, tầng cuối của khu hầm mộ. Vừa xuống tới tầng này thì ta đã chứng kiến một cảnh tượng vô cùng kinh hoàng. Các vị nữ tế và các chiến binh Rogue đang bị tấn công, xé xác bở một bọn quái vật kinh tởm từ dưới một chiếc lỗ không biết xuất hiện từ bao giờ trên sàng căn hầm. Những tên quỷ nhỏ màu đen, hai tay hai cây rìu sáng hoắc liên tục chạy qua chạy lại giữa đám người đang hoảng hốt, mỗi lần có một tên quỷ chạy ngang qua một người thì trong nháy mắt đã thấy một cánh tay hay một cẳng chân của người đó đứt rời, giãy đành đạch trên mặt đất trong lúc bọn quái vật giở giọng cười khanh khách. Các nữ tư tế hoàn toàn bị động trước các con quái vật này, chỉ còn biết đứng đó cho chúng chém giết. Các chiến binh đã chiến đấu hết sức dũng cảm để bảo vệ họ, nhưng bọn quái vật quá đông và quá nhanh nhẹn khiến họ trở tay không kịp. Ta đang đứng chết trân nhìn cảnh tượng ấy thì bỗng thấy chiếc quan tan bên cạnh mình bật nắp, một xác người chết trong quan tài bỗng bật dậy nắm lấy ta. Ta hét to hoảng sợ. Nghe được tiếng hét của ta, một chiến binh đã nhanh chân chạy đế cắt đứt đầu cái xác chết ấy. Lúc này, mặt đất bỗng rung chuyển. Từ chiếc lỗ sôi sùng sục kia, một đợt quái vật nữa lại tràn lên. Bọn này thân người to lớn, phủ đầy lông đen, phía trên lưng chúng thì đám lông có màu xanh lá cây. Đầu bọn quái vật này có hai chiếc sừng trông như sừng trâu, miệng đềy răng sắc, hai hcân trứoc chúng dái và có đầy những móng vuốt sắc nhọn. Một chiến binh đang dứng bên miệng hố lập tức bị 2 con quái vật ấy xé làm bốn mảnh, nội tạng rơi lộp bộp trên mặt đất. Người chiến binh bên cạnh ta vội vàng chạy đến, giương cánh cung lên, nhưng cô ta chưa kịp bắn thì đã bị một con quái vật bên cạnh tấn công. Ta chỉ thấy bóng den con vật lướt qya một giây thì đã thấy nó đang nhai ngấu nghiến chiếc đầu của nữ chiến binh kia.
Lại từ dưới cái lỗ ấy, một tên nữ quỷ bước lên, miệng cười ha hả :
“Ha ha ha … mảnh đất này sẽ thuộc về Andariel ta trong một ngày nữa thôi … haha …”
Con quỷ cao gấp đôi người thước, chân tay cứng cáp, mái ótc dựng đứng trông thật ghê rơn. Trước hai đầu vú ả đeo hai chiếc khuyên bằng sắt. Nhưng ghê rơn hơn hết là từ sau lưng ả mọc ra bốn chiếc càng trông như những đuôi bò cạp khổng lồ chứa đầy độc chất.
Ta liếc qua thì thấy rõ vị trưởng tế, tay ôm một cuốn sách cổ đang đứng run cấm cập nhìn chăm chú vào ả quỷ kia. Ả quất mạnh một chiếc càng của ả vào người vị trưởng tế khiến bà ta văng lên, bay thẳng về chỗ ta. Lúc bà rơi xuống,ta thấy rõ ruột bà đã lòi hẳn ra ngoài. Bà nhin ta, miệng lắp bắp : “ Tận … tận thế … đến ..đến rồi …. Ngươi… phải ngăn chặn … nó… hãy giữ lấy … cuốn … cuốn …sách ..này ..”
Rồi bà tắt thở.
Nghe bà nói vậy, ta vội cần lấy cuốn sách trong tay bà và cắm đầu chạy thẳng lên mặt đất. Dọc đường chạy lên, ta thấy tất cả mọi nắp mộ trong căn hầm đều bật ra, hàng trăm xác chết bỗng trỗi dậy, vang lên những tiếng gừ gừ ghê người. Ta cố nhắm mắt chạy một mạch lên nhà thờ, rồi bỏ chạy ra phía tu viện. Khi chạy ngang qua trại lính, ta lại chứng kiến thêm những cảnh kinh dị khác, khi các người thợ rèn ở đây bị một con quái vật thân mình to lớn, tay cầm một chiếc búa khỏng lồ đang tấn công. Cây búa của nó quơ trúng người nào là đầu ngưới ấy bể tan, óc văng tung tóe. Ta chỉ còn biết cắm đầu chạy thẳng ra ngoài thành phố. Nhưng tại đây, dân làng đang bị tàn sát bởi một bọn quái vật khác, trông giống như những con dê, nhưng đứng thẳng người, tay cầm những cây rìu 2 lưỡi không lồ, chém giết người.
Một tên quỷ trông thấy ta, lao nhanh lại, hai tay giơ cao cây rìu của hắn, ta run sợ quá, không cử động được nữa, chỉ còn biết nhắm mắt chờ chết. Thì đột nhiên ta nghe tiếng ngựa hí bên cạnh, mở mắt ra đã thấy tên quỷ bị một cây giáo đâm xuyên qua ngừơi, chết lăn ra đất. Một giọng nữ cất lên bên cạnh ta : “Mời cô lên ngựa nhanh”. Ngẩn đầu lên thì ta thấy nàng Kashya đây đang nói với ta, ta vội leo lên con ngựa, rồi Kashya chở ta, chạy theo đoàn người đang chạy nạn chạy thẳng một mạch đến bờ biển này.”
Bà Akara vừa kể vừ run, nước mắt đầm địa, mọi người ngồi quanh bàn đều thấy mồ hôi mình nhễ nhại. Bà phù thủy tiếp tục :
“Về đến đây, các chiến binh còn lại nhanh chóng dựng lên khu thành này, coi đây như chiến tuyến cuối cùng giữ chân bọn quỷ, chờ đợi viện binh. Sau khi mọi việc đã ổn định, ta mới giở cuốn sách ra. Một trang sách đã được đánh dấu sẵng. Ta đọ thì thấy trang sách viết, có thể nói là tiên đoán, toàn bộ về những sự kiện đã xảy ra, và cũng viết về tên nữ quỷ tên là Andariel đấy. Thì ra mụ là một trong những con quỷ có thế lực dưới địa ngục. Nhớ năm xưa, bộ ba Diablo, Baal, Mephisto đại diện cho địa ngục chiến đấu với các thiên thần và loài người đã bị đại bại. Diablo bị đuổi về hỏa ngục, ahgn2 ngày vẫn nung nấu ý định trả thù, nhưng sức mạnh của hắn đã bị nhốt vào viên đá soulstone đỏ của hắn nên tên Diablo này chẳn còn lại một chút thế lực nào đáng kể ở dưới địa ngục. Nhân cơ hội đó, bốn tên quỷ dưới quyền hắn, mà một trong số đó chính là Andariel đã nỗi loạn, cướp lấy quyền lực của Diablo và đuổi hắn đi. Nhưng cuốn sách đã viết rằng một ngày sau, Diablo sẽ đoạt lại quyền lực của hắn và bộ tứ kia lại sẽ phải phục vụ cho hắn, đó là lúc các con quỷ của địa ngục sẽ theo sự lãnh đạo của 4 tên quỷ kia. Và nơi bắt đầu cuộc tấn công của chúng chính là nơi bắt đầu cuộc tấn công của địa ngục đúng 1000 băm trước. Đó là vùng đất Rogue này đây. Từ đây, các binh đoàn địa ngục sẽ tỏa đi khắp mặt đất, giết chóc cho đến người cuối cùng, trả lại mối thù năm xưa”
Akara lại nói tiếp : “Vì vậy ta mong mọi người hãy thông báo cho dân tộc của mình, chúng ta phỉa hợp sức cùng nhau, không phải vì sự tồn vong của dân Rogue nữa mà là vì sự tồn vong của cả loài người.”
Akara nói xong, mọi người đều ngồi lặng yên, không nói được một lời.
Bỗng nhiên tên Ajax quát lớn : “Ai đó ?” Rồi hắn nhặt lấy cây búa bên cạnh ném nhanh về phía sau lưng Victoria. Cây bú tuy nặng chịch nhưng trong tay Ajax, nó không khác nào một chiếc lá, chứng tỏ sửc khỏe phi thường của người Barbarian này. Mọi người vội quay đồi nhìn về phía Ajax ném cây búa ra thì thấy một bóng người choàng áo nâu bỗng vụt qua, nhẹ nhàng tránh được cây búa lớn ấy. Cây búa cắm phập vào một chiếc cột gỗ dùng để dựng chòi canh gác trên thành, làm cây cột vỡ nát đổ sập, kéo theo nó là cả cái chòi gác đó. Ajax thấy vậy nhún vai le lưỡi : “úi chao, ta không cố ý”
Nhưng mọi người đều không chú ý đến lời hắn, tay ai cũng vội đặt vào binh khí. Antianeira và Xanthippe nhanh chân chạy ra chỗ người lạ mặt ấy vừa đứng nhưng không còn thấy ai cả.
Ông pháp sư Necromancer bỗng ngửa đầu cười ha hả, cất tiếng nói lớn : “Thì ra là một vị sát thủ lừng danh của phương đông. Người đã tới đây sao không ra mặt dự với chúng ta một bữa tiệc thân mật đi nào. Tôi gì phải lén lén lút lút nghe lỏm câu chuyện của người khác thế. Ha ha ha”
Ông ta vừa dứt lời thì một bóng đen vụt đến đứng sau ghế lão. Người này trùm vải bố từ trên xuống dưới. Người đó bỗng cất tiếng cười và nói : “Ha ha ha … thật là trong đêm tối thì không có gì qua mắt nổi các pháp sư Necromancer, tại hạ khâm phục”
Nói rồi người đó giũ bọ chiếc áo khoác đi. Mọi người nhận ra đó là một cô gái còn khá trẻ tuổi. Tóc cô cắt ngắn, khuôn mặt khá xinh đẹp nhưng cặp mắt trông rất dữ tợn. Trên người là một bộ giáp màu đen. Nói là gáp chứ thật ra chỉ có 2 tay áo và một số chỗ bảo vệ quanh bắp dùi, dây thắt lưng là bằng kim loại đen mà thôi, những chỗ còn lạii đều bằng vải và may rất thoán. Chiếc cổ áo sẻ tới tận phần trên ngực, chiếc quần da bó sát đùi để lộ ra một thân người thật cân đối, hoàn hảo. Điểm nổi bật nhất là hai thứ binh khí trong tay cô ta. Bên tay phải cô đeo một lưỡi dao hình tam giác bằng ngọc lục bảo được mài sắc bén. Bên tay phải là 3 chiếc móng vuốt khổng lồ bằng kim loại. Hiện giờ, cả hai thứ binh khi đều được đeo theo chiều ngược lên cánh tay, nhưng với những thiết kế mà cô gái đeo bên cổ tay thì chỉ cần cô lắc nghẹ cổ tay hai thứ binh khí sẽ chĩa thẳng xuống, theo chiều các ngón tay, tạo ra một thứ vũ khí hết sức nguy hiểm.
Bà Akara vội đứng dậy chào cô ta và nói : “Ta nghe nói về sự tài giỏi, nhanh nhẹn và thông minh của các sát thủ Assassin đã lâu nhưng hôm nay mới được tận mắt thấy một người như vậy. Thật là quý hóa. Không biết vị này lặn lội đến chỗ của chúng tôi là vì việc gì vậy ?”
Cô nàng Assassin mỉm cười đáp : “Ta được thuê tới đây để giết một người” Nói vậy cô ta vẫn mỉnh cười liếc nhìn mọi người xung quanh. Mọi người nghe nói vậy tay đều để hở vào vũ khí của mình trống ngực đập mạnh. Cô ta cười lớn : “ha ha … nhưng xem ra người ta cần giết không thấy ở đây … vậy ta xin cáo biệt … ”
Akara bỗng nói lớn : “Khoan đi đã. Chắc người cũng đã nghe đầy đủ câu chuyện của chúng ta. Vậy người thấy rõ đấy, nếu Diablo mà thống trị được thế gian này thì dân tộc của người cũng khó lòng thóat khỏi sự tận diệt. Vậy ta xin người hãy bỏ cái công việc ghê tởm ấy đi mà theo chúng ta, chiến đấu chống lại sự hủy diệt ấy đi.”
Cô nàng ngẩn đầu cười ha hả rồi đáp : “Thứ nhất, ta có thể giết mụ vì mụ dám nói nghề của ta là ghê tởm đấy nhé” Akara sợ xanh mặt. Kashya vợi rút gươm ra, chạy đến chắn trước mặt bà phù thủy.
Cô ta tiếp tục : “Nhưng mụ đừng lo, chẳng ai trả tiền cho ta lấy mạng mụ cả, nên cũng không muốn chém giết bừa bãi như vậy đâu.
Thứ hai, sự tồn vong của loài người là việc lớn của thiên hạ … chứ không phải của ta … nên ta chẳng màng .. vậy ta xin tạm biệt các người ở đây”
Kashya quát : "Khoan đã, đây đâu phải chỗ không người mà người muốn đến thì đến muốn đi thì đi ..."
Kashya chưa kịp dứt lời thì cô ta quay lưng đi được ba bước rồi giở thủ pháp, vụt một cái đã biến mất trong màn đêm, khiến mọi ngưởi đền ngơ ngác, chỉ có lão Necromancer là vẫn ngồi mỉm cười.
Bookmarks