+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1/2
1 2 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 19

Ðề tài: Vụ bí ẩn vòng tròn thần bí-Truyện trinh thám

  1. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    15
    Bài gởi
    1,767

    Cảm ơn
    32
    Được cảm ơn 37 lần trong 25 bài
    VND
    4,309
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    24

    Vụ bí ẩn vòng tròn thần bí-Truyện trinh thám

    Share/Bookmark

    Tác giả:
    Alfred Hitchcock

    Xin chào các bạn yêu thích bí ẩn.

    Một lần nữa tôi xin hân hạnh được giới thiệu cùng các bạn Ba Thám Tử Trẻ, là ba cậu đã biến các vụ bí ẩn thành chuyên môn của mình. Vụ bí ẩn càng rối rắm, Ba Thám Tử Trẻ càng thích!

    Trong cuộc phiêu lưu mà các bạn sắp đọc, ba thám tử không ngần ngại đối mặt với một bà phù thủy lén lút mọi người tiến hành những lễ nghi kỳ bí và bị ám ánh bởi một tai nạn rất xưa… Nhưng có phải là tai nạn không? Hay chỉ là một vụ ám sát bằng ma thuật?

    Nếu các bạn chưa biết Ba Thám tử Trẻ, thì tôi xin nói rằng ba thám tử sống ở bang Californie, chính xác hơn là tại thành phố nhỏ Rocky, cách Hollywood không xa. Hannibal Jones, sếp của bộ ba này, là một cậu bé khá mập mạp, có đầu óc suy luận đáng kinh ngạc. Peter Crentch, thám tử phó, nhanh nhẹn và lực lưỡng, trong khi Bob Andy, chăm chỉ và siêng năng, giúp ích bộ ba trong công việc tìm tòi nghiên cứu.

    Phần giới thiệu đã xong, bây giờ các bạn có thể bước qua…

    MỤC LỤC

    1. Cháy!
    2. Người Đàn ông Bị Thương
    3. Hai Tai Họa
    4. Bạn Có Tin Trò Phù Thủy Không?
    5. Lùm Cây Có Ma
    6. Vòng Tròn Thần Bí
    7. Con Thú Trong Đêm Khuya
    8. Trò Ma Thuật Giết Người
    9. Người Bảo Vệ Công Lý
    10. Lời Nguyền Rủa
    11. Bạn và Thù
    1 2. Kẻ Gây Tai Nạn
    13. Rùng Rợn
    14. Kẻ Thứ Hai
    15. Kẻ Tình Nghi Biến Mất
    16. Người Đẹp Ngủ Trong Rừng
    17. Âm Mưu
    18. Lục Soát
    19. Cái Bẫy
    20. Sum Họp
    21. Tai Nạn
    22. Ông Alfred Hitchcock Từ Chối Lời Mời
     

  2. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    15
    Bài gởi
    1,767

    Cảm ơn
    32
    Được cảm ơn 37 lần trong 25 bài
    VND
    4,309
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    24

    Chương 1
    CHÁY!
    Sao hả, bọn nhóc, tụi mày chuẩn bị quậy phá gì nữa đó? Horace Tremayne hỏi.
    Anh đang đứng ở cửa vào phòng "Văn thư” của nhà xuất bản Amigos, và đang trừng mắt nhìn Hannibal Jones, Peter Crentch và Bob Andy.
    - Tụi em đâu có chuẩn bị quậy phá, tụi em đang soạn thư - Peter ngạc nhiên trả lời.
    - Không qua mắt tôi nổi đâu! Tremayne đáp.
    Trên gương mặt thường vui vẻ của anh, lộ vẻ đe dọa.
    - Các cậu dám tự xưng là nhân viên văn thư, trong khi thật ra các cậu là thám tử tư.
    Anh Tremayne còn trẻ, chủ nhiệm Nhà xuất bản Amigos, được các nhân viên đặt cho bí danh là "Mập", phá lên cười.
    - Tôi nói quá đúng phải không? Các cậu đúng là thám tử? Anh nói tiếp.
    - Ôi! Peter kêu, Anh làm bọn em hết hồn.
    Bob Andy mỉm cười.
    - Tụi em không có cuộc điều tra nào mùa hè này - Bob giải thích. Cho nên bọn em đã quyết định làm công việc văn phòng.
    - Nhưng làm sao anh biết được bọn em là ai? Hannibal hỏi, khuôn mặt tròn tỏ ra rất ngạc nhiên.
    - Tối hôm qua, chú Will đã thuê xe đi dự một buổi trình chiếu phim mới ở Hollywood - "Mập" Tremayne giải thích. Xe thuê là chiếc Rolls Royce mạ vàng có bác tài là một người Anh tên Warrington,
    - Em hiểu rồi, Hannibal cười đáp.
    Warrington không xa lạ với Ba Thám Tử Trẻ. Trước đó, Hannibal đã trúng giải một cuộc thi, phần thưởng là “Chạy xe Rolls ba mươi ngày". Sau khi chở ba thám tử trẻ suốt một tháng, Warrington đã quan tâm đến công việc của ba bạn.
    - Warrington đang nói về những người khách của mình - anh Mập nói tiếp. Khi biết các cậu vào làm chỗ chúng tôi ông đã khuyên tôi nên đề phòng: "Các cậu này hay gây rắc rối ở những nơi không có rắc rối" - ông đã nói thế.
    - Chủ yếu Hannibal mới là người hay gây rắc rối, Peter nói rõ.
    - Đúng. Và sau đó, tất cả bọn em phải xúm nhau làm đủ mọi cách để giải quyết - Bob nói thêm.
    Hannibal rút danh thiếp ra khỏi ví, đưa cho anh Mập.

    Ba Thám Tử Trẻ
    Điều tra các loại
    ???
    Thám tử trưởng: Hannibal Jones
    Thám tử phó: Peter Crench
    Lưu trữ và nghiên cứu: Bob Andy

    - Nhìn có vẻ chuyên nghiệp quá - chủ nhiệm nhà xuất bản nói. Nhưng ba dấu chấm nghĩa là sao vậy?
    Hannibal tỏ ra rất thích thú. Lúc nào người ta cũng hỏi từ này và thám tử trưởng luôn thích trả lời.
    - Dấu chấm hỏi là biểu tượng toàn cầu của cái mà mình chưa biết đến, Hannibal trả lời. Mà cái chưa biết đến luôn khêu gợi sự tò mò của người khác,
    - Đúng, Mập thừa nhận. Nếu có cần đến thám tử, thì có thể một ngày nào đó tôi sẽ gọi. Warrington bảo các cậu siêu lắm.
    - Tụi em đã giải quyết được một số vụ khá hay - Hannibal thừa nhận. Bí quyết thành công là tụi em tin tưởng rằng cái gì cũng có thể làm được.
    - Các cậu còn trẻ, nên không có thành kiến - Chủ nhiệm nhà xuất bản bình luận. Trong một cuộc điều tra, điều này là một thuận lợi đấy. Phiền cái là ở đây không có vụ bí ẩn nào hết. Ngoại trừ một điều khó hiểu: tại sao máy làm cà phê lại cho ra cà phê dở ẹt.
    Đúng lúc đó, có tiếng chạy trong hành lang, Horace Tremayne ra nhìn thử.
    - Chú Will ơi - anh nói. Sao lâu thế?
    Một hồi sau, một người đàn ông tóc vàng và ria vàng xuất hiện. Đó là ông William Tremayne. Như mọi ngày ông ăn mặc hết sức thanh lịch, ông mặc quần màu cà phê sữa và áo vét màu sôcôla. Ông liếc nhìn ba thám tử, nhưng cảm thấy không cần thiết phải nói chuyện với ba cậu.
    - Khi chú bỏ xe lại ở gara, người ta không chịu cho chú mượn xe - ông giải thích với Tremayne. Chú phải đi taxi, thật là phiền phức.
    - Đúng, phiền phức thật - Mập nói đùa. Này chú Will ơi, hôm nay là ngày ông Marvin Gray nộp bản thảo cho ta. Chú có muốn gặp ông ấy để nói chuyện không?
    - Marvin Gray à… William Tremayne nói, nét mặt vừa không hiểu vừa bực bội.
    - Kìa chú Will! Đó là người đại diện cho bà Madeline BrainBridge. Chính ông ấy đã làm hợp đồng.
    - Ý cháu nói tài xế của ngôi sao điện ảnh lừng danh hả? William Tremayne nói.
    - Cựu tài xế - Mập trả lời có vẻ bực mình nhưng cố không lớn tiếng, Nay, ông đã trở thành đại diện cho bà Madeline BrainBridge, và bản thảo của ông mang đến có vẻ sẽ thành công vang dội. Thời còn là ngôi sao điện ảnh, Madeline BrainBridge biết mọi người ở Hollywood. Khi công chúng biết nhà xuất bản ta sắp ra hồi ký của bà, sẽ gây tiếng vang rất lớn.
    - Phải, sẽ gây ồn ào đấy - Will Tremayne đồng tình, nét mặt khinh bỉ. Chú không hiểu tại sao dân tình lại mê mấy bà cựu ngôi sao điện ảnh đến thế. Nhưng chú đồng ý là họ đòi gì thì ta bán nấy.
    - Madeline BrainBridge không phải là một cựu ngôi sao điện ảnh.
    - Thế là gì?
    - Một truyền thuyết.
    - Khác nhau ở chỗ nào? William Tremayne nói mỉa.
    Nhưng ông không chờ trả lời. Ba thám tử nghe tiếng ông bước lên cầu thang dẫn lên phòng, lên lầu một. Horace có vẻ khó chịu, điều này thường xảy ra sau khi anh gặp ông chú của mình.
    - Anh có bao giờ gặp đích thân Madeline Bainbridge không? Hannibal hỏi.
    Anh Mập có vẻ ngạc nhiên.
    - Cậu có nghe nói đến bà ấy à?
    - Em quan tâm đến điện ảnh - Hannibal trả lời. Em có đọc bài báo về bà. Nghe nói bà ấy rất đẹp và diễn xuất tuyệt vời. Tất nhiên thời bây giờ thì khó mà đánh giá nổi, bởi vì phim bà ấy đóng không bao giờ được chiếu trên truyền hình nữa.
    - Chưa - anh chủ nhiệm nhà xuất bản nói. Tôi chưa bao giờ được gặp bà ấy, bà ấy trốn tránh, không muốn gặp ai cả. Mọi liên lạc với bà là qua Marvin Gray. Có thể ông từng là tài xế, nhưng ông có vẻ là một doanh nhân rất tài giỏi. Khi về hưu, bà Madeline BrainBridge đã mua lại mọi cuốn phim âm bản của các bộ phim của mình từ tay các nhà sản xuất phim, và cất giữ trong phòng kín ở ngôi nhà tại Malibu. Marvin Gray nói bóng nói gió rằng có thể bà ấy sắp bán lại cho đài truyền hình. Nếu được vậy, quyển sách này sẽ là quyển bán chạy nhất trong năm.
    Chỉ nghĩ như vậy thôi, Mập cũng thích thú mỉm cười, rồi rời khỏi phòng. Ba thám tử nghe anh vấp trên cầu thang, rồi lấy lại thăng bằng, leo lên lầu một, vừa đi vừa huýt sáo vui vẻ.
    - Anh này dễ thương quá há, Peter nhận xét.
    Không ai trả lời Peter. Ba cậu đã làm việc được ba tuần lễ ở nhà xuất bản Amigos, và biết rằng anh Mập luôn bị vấp khi leo cầu thang, Anh ấy có đôi vai rộng và thân hình như người tập thể thao, nhưng các bộ phận của cơ thể anh không chịu thống nhất với nhau. Cặp giò hơi quá ngắn so với lồng ngực đô vật. Bàn chân cũng hơi bị nhỏ. Cái mũi cũng vậy, có lẽ khi nhỏ anh đã bị té dập mũi, bởi vì mũi anh vừa xẹp vừa cong queo. Tóc cắt ngắn, nhưng lại có vẻ rối bù, không chải chuốt. Mặc dù anh luôn mặc quần áo sạch sẽ và là cứng, nhưng vẫn trông như mới lấy từ trong vali ra. Dù có xấu xí đến mấy, nhưng anh Mập vẫn gây thiện cảm. Ba thám tử trẻ rất mến anh.
    Peter và Bob bắt đầu phân loại thư đến, xếp thành những chồng ngăn nắp trên cái bàn lớn chiếm hết chiều dài gian phòng. Hannibal đang mở một cái bao vải đầy thư, thì một ông già tóc bạc đi vào.
    - Chào bác - Hannibal nói.
    - Chào Hannibal - ông Grear trả lời. Chào Bob, chào Peter.
    Ông Grear là trưởng phòng, ông đang vào phòng làm việc của mình, thông với phòng văn thư.
    - Các cháu có thấy ông William sáng nay chưa? Ông hỏi.
    - Ông William vừa mới lên. - Hannibal đáp.
    - Bác cần gặp ông ấy nói chuyện. Ông Grear thở dài.
    Ông Grear không thích William Tremayne lắm. Thật ra, không có nhân viên nào yêu quý William Tremayne. Mọi người vẫn cho rằng ông là kẻ cướp ngôi. Ba của Horace mới là người sáng lập ra nhà xuất bản, và Horace mới là người kế ngôi. Một vụ tai nạn tàu bi thảm đã làm cho Horace mồ côi lúc mười chín tuổi, và theo di chúc, chú của Horace sẽ làm chủ tịch công ty cho đến khi chính Horace được ba mươi tuổi.
    - Nếu bác hiểu đúng - có lúc ông Grear nói, thì ba cậu ấy chỉ muốn bảo vệ cậu ấy thôi, Mập vụng về lắm! Không ai tưởng tượng nổi rằng sẽ có ngày cậu trở thành chủ nhiệm một nhà xuất bản lớn. Vậy mà chuyện này đã xảy ra. Cậu ấy có tài biết được cái gì sẽ bán chạy. Tuy vậy, nhân viên chúng tôi vẫn phải chịu đựng William Tremayne, ít nhất cho đến tháng tư tới. Khi Horace chưa tròn ba mươi tuổi, chỉ ông chú cậu ấy là có quyền ra các quyết định tài chính: khi bác cần mua văn phòng phẩm, dù chỉ là hộp bút chì màu thôi, cũng phải xin phép ông trước rồi mới được đặt hàng.
    Ông Grear luôn có vẻ như bị xúc phạm khi nói về William Tremayne với ba thám tử trẻ. Chính lúc này, ông cũng có bộ mặt ấy, nhưng không nói thêm lời đả kích nào. Ông chỉ buồn bã nhìn giấy tờ chất thành đống trên bàn viết khi Peter bước ra khỏi phòng để đi phát thư.
    Nhà xuất bản Amigos nằm trong tòa nhà cùng tên, là một tòa nhà cũ kỹ một tầng, nằm kẹp giữa các cao ốc thương mại hiện đại trên đại lộ Pacifica, một trong những trục lộ có nhiều hoạt động nhất Santa Monica. Tòa nhà xây bằng những khối đất khô từ thời các thống đốc Mêhicô điều hành Californie. Tường nhà rất dày nên trong nhà vẫn mái khi mặt trời mùa hè thiêu cháy thành phố. Song sắt thanh nhã trang trí cửa sổ tầng trệt làm cho tòa nhà thêm nét duyên dáng.
    Peter qua phòng kế toán trước. Trưởng bộ phận này là một người đàn ông đứng tuổi, khá dữ dằn, ông đang giám sát việc làm của hai người phụ nữ dáng buồn bã đang cúi xuống máy tính và chồng hóa đơn.
    - Chào bác - Peter vừa nói vừa đặt xuống bàn viết của ông Thomas một xấp phong bì.
    - Không được để ở đó! Ông Thomas trừng mắt nhìn Peter và càu nhàu. Trong cái hộp đằng kia. Bộ cậu không nhớ nổi một chuyện đơn giản như thế hay sao?
    - Bình tĩnh nào, anh Thomas ơi - ông Grear đang đứng phía sau Peter nói.
    Ông đã bước ra khỏi phòng mình và đang nhìn ông kế toán trưởng.
    - Tôi biết là cháu Peter sẽ nhớ chỉ thị của anh - ông nói tiếp, nhưng tôi xin anh nhớ một diều: văn thư là trách nhiệm của tôi. Nếu các cháu không làm tốt công việc, thì anh cứ cho tôi biết, tôi sẽ nói chuyện với các cháu.
    Peter bỏ đi. Khi đi qua trước mặt ông Grear, Peter nghe ông lầm bầm:
    - Cái ông khó chịu hay quấy người khác này sẽ không ngồi ở đây hơn một năm đâu. Không hiểu làm cách nào mà phòng bào chế dược phẩm chịu đựng nổi ông ta suốt năm năm.
    Peter không dám có ý kiến gì. Cậu còn phải đưa thư cho cô trực tổng đài ngồi ngoài tiền sảnh. Peter giao thư cho cô, rồi lên lầu, tìm các phòng sưu tập và lưu trữ, makét và chế bản.
    Ông Grear và ông Thomas không nói chuyện với nhau cho đến giữa chiều. Lúc đó, máy phôtô ở ngay góc phòng văn thư bị hư. Một cuộc tranh cãi quyết liệt nổ ra giữa ông Thomas, đòi máy phải được sửa chữa ngay, và ông Grear, khẳng định rằng nhân viên kỹ thuật chỉ có thể đến vào sáng mai.
    Hai người đàn ông vẫn còn đang cãi nhau khi Hannibal lên lầu, khi gần bốn giờ chiều, để đi thu thư của nhà xuất bản. Bà Paulson, trợ lý của Horace, ngước mắt lên nhìn Hannibal và mỉm cười. Người phụ nữ mập mạp, lớn tuổi hơn Mập nhiều; bà đã làm trợ lý cho ba của Horace, trước khi làm cho anh. Bà đưa cho Hannibal hai phong bì, rồi bà nhìn một người đang leo lên cầu thang,
    - Ông Tremayne đang chờ ông - bà chỉ cửa phòng làm việc của Horace, đang mở.
    Hannibal quay lại. Một người đàm ông thon thả, tóc đen, mặc bộ vét mùa hè mỏng, bước vào phòng của Mập.
    - Đó là Marvin Gray - bà Paulson thì thầm. Ông mang bản thảo của Madeline Bainbridge đến.
    Rối bà thở dài nói thêm:
    - Ông ấy đã cống hiến cả cuộc đời mình phục vụ Madeline. Lãng mạn quá, phải không?
    Hannibal chưa kịp trả lời, thì chủ nhiệm nhà xuất bản xuất hiện tay ôm ram giấy.
    - Thật may mắn là cậu có ở đây, Hannibal à. Cậu hãy xuống chỗ máy phôtô, phôtô ngay cho tôi một bản từ tập bản thảo đây. Bản thảo này không được đánh máy, đây là một bản độc nhất, ông Gray sợ bị thất lạc.
    - Máy phôtô bị hư rồi, - Hannibal trả lời, anh có muốn em mang ra ngoài cho phôtô gấp không?
    Gray xuất hiện ỡ ngưỡng cửa và ra đứng cạnh chủ nhiệm.
    - Không! Không được làm thế - ông nói. Thà giữ lại ở đây.
    - Chúng tôi sẽ giữ cẩn thận - Anh chủ nhiệm nhà xuất bản hứa.
    Gray gật đầu.
    - Được! Bây giờ ông đã có trong tay bản thảo rồi, thì ông chỉ còn việc trao cho tôi tấm ngân phiếu, và tôi đi ngay.
    - Tấm ngân phiếu cho ông à? Anh chủ nhiệm nhà xuất bản hỏi. Ý ông muốn nói phần trả trước hả?
    - Theo hợp đồng, anh phải thanh toán hai mươi lăm ngàn đô-la cho bà Bainbridge khi nhận bản thảo - Gray nói.
    Mập có vẻ bất ngờ.
    - Thường chúng tôi phải đọc bản thảo trước. Tấm ngân phiếu chưa được viết…
    - Được rồi - Marvin Gray nói. Tôi hiểu. Vậy anh cứ gửi bưu điện cho tôi nhé.
    Rồi ông quay xuống cầu thang.
    - Ông ấy có vẻ nóng lòng muốn nhận tiền - bà Paulson bình luận.
    - Chắc ông ấy không rành hợp đồng xuất bản - Mập nói. Ông ấy không để ý đến câu nói rõ rằng bản thảo phải được chấp thuận.
    Anh chủ nhiệm trở về phòng làm việc, trong khi Hannibal quay lại phòng văn thư.
    - Hôm nay, cứ cậu có muốn làm thêm ngoài giờ không? Ông Grear hỏi. Nhà in vừa mới gửi đến phần quảng cáo cho quyển sách về các loại chim lạ. Trong vòng một hai tiếng, là có thể cho các tờ bướm vào phong bì và sáng mai tôi sẽ gửi bưu điện tất cả.
    Vui mừng vì có cơ hội kiếm thêm chút tiền, ba bạn gọi điện thoại về nhà để báo nguyên nhân sẽ về trễ, rồi tiến hành gấp các tờ quảng cáo, nhét vào phong bì. Trong khi đó toàn bộ nhân viên nhà xuất bản đang ra về. Đến sáu giờ kém mười lăm, ông Grear quyết định mang những phong bì đã chuẩn bị xong ra bưu điện trung tâm.
    - Khi về, tôi sẽ mau gà rán cho các cậu - ông hứa.
    Trong khi ông đi vắng, ba bạn vẫn tiếp tục làm việc. Luồng gió bay qua cửa sổ văn phòng, làm cánh cửa đóng sập lại khiển Ba Thám Tử Trẻ giật mình.
    Lúc sáu giờ mười lăm, Bob ngưng tay và khịt mũi ngửi ngửi.
    - Hình như có mùi khói đâu đây phải không? Bob hỏi.
    Peter nhìn cánh cửa đóng, ba cậu nghe tiếng xe cộ chạy ầm ầm trên đại lộ Pacifica. Nhưng cũng nghe tiếng lách cách khẽ qua bức tường đất khô dày.
    Hannibal chau mày đứng dậy, ra sờ thử cửa gỗ và thấy nóng, cậu đặt tay lên tay cầm; nó càng nóng hơn nữa. Thám tử trưởng thận trọng xoay thử…
    Ngay lập tức, liếng lách lách nghe mạnh hơn. Cuộn khói bay vào phòng làm việc, làm mờ mắt ba cậu.
    - Úi chà! Peter kêu.
    Hannibal đè mạnh cửa và đóng lại được. Cậu quay sang hai bạn.
    - Cả hành lang đang rực cháy - Hannibal thông báo.
    Qua khe cửa, khói xì vào phòng. Khói bị hút bởi một cửa sổ mở nhìn ra một con đường nhỏ hẹp phân chia tòa nhà Amigos với tòa nhà bên cạnh. Hannibal cầm lấy song sắt rèm trang trí cửa sổ la lên:
    - Cứu! Cháy nhà!
    Không ai trả lời và các song sắt không nhúc nhích.
    Bob cầm lấy cái ghế kim loại, nhét lưng ghế vào giữa song sắt cửa sổ. Bob và Peter dùng ghế như đòn bẩy, cố gắng kéo song cửa sổ ra. Nhưng chính cái ghế bị cong đi, một chân ghế rơi xuống đất.
    - Ta bị mắc kẹt rồi - Hannibal chạy qua phòng ông Grear về và tuyên bố. Điện thoại không gọi được nữa. Và không có ai nghe ta.
    Hannibal trở ra cánh cửa dẫn ra hành lang.
    - Nhất định phải ra khỏi đây, và đây là ngả ra duy nhất.
    Hannibal quỳ xuống, hé mở cửa, khói lại tràn vào phòng, làm Bob ho, Peter chảy nước mắt. Ngồi chồm hỗm phía sau Hannibal, Bob và Peter nhìn hành lang mịt mù khói dày đặc. Ngọn lửa nhảy nhót dọc theo tường và bắt đầu tấn công cầu thang.
    Hannibal hít thật sâu: tưởng như cậu đang khóc nức nở. Rồi cậu nín thở bước tới. Nhưng cậu chưa vượt qua cửa, thì lượng hơi nóng đẩy cậu lại, như bàn tay của một người khổng lồ. Cậu phải lùi lại, rồi đóng cửa lại một lần nữa:
    - Không đi được - Hannibal thở dài. Không ai qua nổi đám cháy này. Ta đã bị mắc bẫy.
     

  3. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    15
    Bài gởi
    1,767

    Cảm ơn
    32
    Được cảm ơn 37 lần trong 25 bài
    VND
    4,309
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    24

    Chương 2
    NGƯỜI ĐÀN ÔNG BỊ THƯƠNG
    Suốt một thời gian khá lâu, không ai nói gì. Rồi Peter nghẹn ngào hỏi:
    - Thế nào cũng sẽ có người thấy khói và báo lính cứu hỏa. Các cậu có nghĩ thế không?
    Hannibal cũng khá xúc động, nhìn xung quanh. Đột nhiên, cậu thấy một lối ra được. Dưới cái bàn dài, nơi ba cậu phân loại thư từ, có một cửa sập.
    - Nhìn kìa! Hannibal chỉ cửa sập nói. Nhất định có phòng hầm. Dưới đó chắc là an toàn hơn trên đây.
    Ba cậu vội kéo cái bàn ra, Peter mở cửa sập lên. Ở dưới đúng là có phòng hầm với tường gạch, nền đất, sâu khoảng ba mét. Không khí thoát ra từ đó có mùi ẩm thối. Ba bạn không do dự, Peter bám vào mép sàn nhà, thả người xuống trước, Bob và Hannibal theo sau. Rồi Peter giúp Bob trèo lên, đóng cửa sập lại.
    Ba cậu đứng trong bóng tối, lắng tai nghe tiếng lửa cháy. Họ cảm thấy không còn gì phải sợ nữa, nhưng cho đến bao giờ? Hannibal tưởng tượng ngọn lửa đang nuốt trần tầng trệt, rồi trần lầu một… Cuối cùng mái nhà sẽ sụp đổ. Ba cậu sẽ làm gì, khi các dầm cháy rớt xuống đất? Và cho dù mái nhà có đứng vững được, thì có ai chịu khó đến cứu ba cậu không?
    - Nghe kìa! Peter la lên và nắm cánh tay Hannibal. Cậu nghe không?
    Xa xa có tiếng còi hụ.
    - Sao họ lâu thế? - Bob kêu.
    Tiếng còi hụ nghe gần dần. Có những tiếng còi khác hòa vào. Đột nhiên im lặng.
    - Cứu! Peter hét lên. Cứu với!
    Vài giây chờ đợi - hay đúng hơn là vài thế kỷ. Rồi phía trên đầu ba thám tử, có tiếng kêu cọt kẹt, rồi tiếng kêu rắc.
    - Chắc là cửa sổ, Bob nói. Họ đã bứt song sắt rèm đi.
    Những dòng thác nước ồ ạt vào sàn nhà tầng trệt. Hannibal cảm thấy mặt, vai, cánh tay mình ướt đẫm. Những làn nước dơ chảy quanh cậu.
    - Ê trên kia! - Peter la lên. Bộ muốn cho chúng tôi chết đuối sao?
    Tiếng nước chấm dứt.
    - Mở cửa sập lên! - Bob la.
    Có tiếng gỗ cạ vào gỗ. Cửa sập mở ra, lính cứu hỏa xuất hiện trong cửa mở.
    - Đây rồi! Ông la lên. Tôi đã tìm ra bọn nhóc!
    Ông nhảy xuống hố. Một hồi sau, Bob cảm thấy có người chụp lấy mình và đẩy qua cửa sổ. Song sắt cửa sổ không còn nữa, Bob tỳ vào thành cửa sổ, rồi nhảy ra ngoài.
    - Chạy! Nhanh lên! - Một lính cứu hỏa kêu. Mái nhà sắp rớt xuống.
    Ba cậu chạy đến con đường lớn. Có ống nước chằng chịt lừ lề đường bên này sang bên kia.
    - Ơn trời, các cháu bình an vô sự!
    Ông Grear ra đón ba nhân viên trẻ tuổi, tay cầm gói gà rán.
    - Lui lại! - Một người lính cứu hỏa gào lên.
    Ông Grear rút lui vào đám đông tập trung phía bên kia đường. Ba cậu đi theo ông.
    - Lính cứu hỏa không cho bác vào - ông giải thích. Bác đã nói là các cháu ở trong đó, nhưng họ không cho bác qua.
    Người đàn ông tốt bụng có lẽ bị sốc mạnh.
    - Không sao bác à - Hannibal trả lời. Tụi cháu đã được cứu rồi.
    Hannibal lấy cái túi từ tay ông già, rồi đỡ ông ngồi xuống bờ tường thấp chạy dọc theo một trung tâm thương mại nhỏ,
    - Ông Grear ơi! Ông Grear!..
    Ba cậu quay lại. Đó là ông Thomas đang cố tìm đường giữa đám người.
    - Ông Grear ơi, có chuyện gì vậy? Tôi thấy khói. Tôi đang ăn cơm tối gần đây và đã thấy khói. Chuyện bắt đầu như thế nào vậy?
    Ông già quá xúc động, nên chưa kịp hiểu câu hỏi, thì Horace Tremayne, cùng ông chú, đi theo là bà Paulson, đang bước nhanh tới ở góc đại lộ Pacifica.
    - Bác Grear ơi! Mập la lên. Bác có sao không? Còn các cậu bình an vô sự chứ?
    - Chỉ hơi bị khét một chút thôi, Peter trả lời.
    Anh chủ nhiệm nhà xuất bản ngồi xuống cạnh ông Grear.
    - Đáng lẽ lôi phải gọi điện thoại cho cậu ngay - ông già xin lỗi. Nhưng tôi lo cho mấy cậu bé quá.
    - Chúng tôi đã thấy khói từ trên căn hộ và chạy đến ngay - Mập nói.
    Có người la. Lính cứu hỏa chạy vào chỗ núp, rồi mái nhà sụp đổ xuống.
    Ngọn lửa bắn lên. Tường của tòa nhà cũ rất dày và vẫn còn đứng vững, nhưng lính cứu hỏa không còn chú ý đến chúng nữa. Họ tưới nước vào các tòa nhà bên cạnh.
    Hannibal nhìn bà Paulson đang khóc.
    - Kìa, chị Paulaon, Mập nói, chị bình tĩnh đi. Đó chỉ là một tòa nhà cũ thôi mà!
    - Nhưng đó là nhà xuất bản của cha cậu! Bà Paulson khóc nức nở, ông ấy tự hào về nó lắm!
    - Tôi biết, nhưng đó vẫn là một tòa nhà cũ kỹ hư hỏng nhiều. Không có ai bị thương là may rồi…
    Ông chủ nhiệm nhà xuất bản nhìn dò hỏi ba thám tử.
    - Không có ai hết, - Bob xác nhận. Tụi em là những người cuối cùng đi ra khỏi đó.
    Mập cố gắng nở một nụ cười.
    - Cái đó mới là điều quan trọng nhất, chị Paulson à. Nhà xuất bản Amigos còn mạnh lắm, chị đừng lo. Tất cả những quyển sách xuất bản đều an toàn trong kho, băng từ cũng không bị sao: đang ở nhà in, cả bản thảo của Madeline Bainbridge cũng không bị mất!
    - Không mất à? Bà Paulson ngạc nhiên hỏi.
    - Không: tôi đã cho vào cặp táp và mang về nhà. Chị thấy là mọi chuyện ổn mà...
    Anh ngưng nói. Một người đàn ông cầm máy quay phim đang băng qua đường đi về hướng chỗ cháy nhà.
    - Mấy kênh truyền hình lại nhào đến! Anh chủ nhiệm nhà xuất bản nói. Tôi cũng phải đi gọi điện thoại đây.
    - Điện cho ai? William Tremayne hỏi.
    - Cho Marvin Gray. Để báo cho ông ấy biết rằng bản thảo không sao cả. Nếu ông ấy biết tin Nhà xuất bản Amigos tan tành mây khói, chắc chắn ông ấy sẽ nghĩ rằng bản thảo cũng bị như thế.
    Mập bước về hướng trạm đổ xăng ở góc đường, nơi có buồng điện thoại công cộng. Đúng lúc đó, một người đàn ông mặt tái, bị một vết thương chảy máu nhiều trên đầu, đang bước đến.
    Máu chảy xuống má ông làm ướt áo sơ mi.
    - Ai vậy? William Tremayne hỏi.
    Hannibal lao đến. Người dàn ông vừa ngã quỵ ngay giữa đường. Một lính cứu hỏa và hai viên cảnh sát chạy ra. Họ nhẹ nhàng quay ông lại cho ông nằm ngửa, rồi xem xét vết thương.
    - Ủa! Tôi biết ông này mà!
    Một người dàn bà mập béo bước ra khỏi đám đông, nói với cảnh sát.
    - Ông ấy làm việc ở đây.
    Bà chỉ phòng thí nghiệm phim Craft, một tòa nhà kiên cố bằng gạch dựng sững giữa dòng đổ nát xưa kia từng là nhà xuất bản Amigos.
    - Tôi thấy ông ấy ra vào thường xuyên lắm - bà nói rõ.
    - Tôi sẽ gọi xe cứu thương, một viên cảnh sát đứng dậy nói. Rồi ta cũng nên vào phòng thí nghiệm ấy xem có chuyện gì không. Tôi có cảm giác người này sẽ không sớm cho ta biết chuyện gì đã xảy ra đâu.
     

  4. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    15
    Bài gởi
    1,767

    Cảm ơn
    32
    Được cảm ơn 37 lần trong 25 bài
    VND
    4,309
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    24

    Chương 3
    HAI TAI HỌA
    Vào buổi tối, đài truyền hình đưa tin ngắn về vụ cháy. Hannibal đang xem truyền hình cùng thím Mathilda và chú Jones, nơi cậu sống từ khi mồ côi cha mẹ. Sáng hôm sau, Hannibal dậy sớm hơn thường lệ để xem một buổi phát hình tin tức khác, Los Angeles ngày nay.
    - Bộ cháu chưa ớn cái vụ cháy ấy sao? Thím Mathilda hỏi khi Hannibal đặt cái truyền hình xách tay trở xuống bàn nhà bếp. Cháu xem bỏ mạng trong đó mà.
    Hannibal ngồi xuống uống ly nước cam.
    - Có thể họ sẽ nói người đàn ông bị chảy máu là ai.
    - Người bị ngã xỉu ngay giữa đường hả?
    Thím ngồi xuống để cùng xem, còn chú Titus rót thêm một tách cà phê thứ nhì.
    Trên màn hình, gương mặt của bình luận viên Fred Stone có vẻ nghiêm trang hơn mọi khi.
    - Ngày hôm qua ở Santa Monica đã xảy ra tai họa - ông tuyên bố. Vào khoảng sáu giờ, một vụ cháy đã nổ ra tại Nhà xuất bản Amigos - một lòa nhà lịch sử trên đại lộ Pacifica. Tòà nhà không có người. Chỉ có ba nhân viên trẻ bị lửa cháy bao vây, nhưng được lính cứu hỏa kịp thời cứu ra.
    Khuôn mặt bình luận viên biến mất khỏi màn hình, nhường chỗ cho đống nhà đổ nát còn bốc khói của Nhà xuất bản Amigos.
    - Tòa nhà được xây bằng gạch đất khô và đã bị thiêu hủy hoàn toàn - bình luận viên nói tiếp. Thiệt hại ước tính khoảng nửa triệu đô-la.
    Khi vụ cháy vẫn tiếp diễn dữ dội, thì cảnh sát đã phát hiện một vụ trộm đang diễn ra ở phòng thí nghiệm phim Craft, ngay sát bên cạnh Nhà xuất bản Amigos. Từ năm đến sáu giờ, bọn trộm đã đột nhập vào phòng thí nghiệm chuyên phục sửa các bộ phim cũ. Bọn bất lương đã lấy đi khoảng một trăm cuộn phim, phần lớn là phim âm bản có Madeline Bainbridge đóng cách đây khoảng ba chục năm. Bà Bainbridge là ngôi sao điện ảnh hàng đầu, vừa mới bán những bộ phim này cho công ty Veni Vidi Vici, là công ty sở hữu kênh truyền hình đang phát hình cho quý khán giả. Có thể sẽ có một nhân chứng cho biết thêm về vụ trộm lạ thường này. Kỹ thuật viên John Hughes đang làm thêm ngoài giờ ở phòng thí nghiệm. Dường như ông ấy đã bị bọn bất lương đánh gục. Nhưng ông đã thoát ra được và ngã xuống giữa đường. Tin cho biết ông đã tỉnh lại sáng nay lại bệnh viện Santa Monica và có khai báo với cảnh sát.
    Tiếng chân bước nhanh vang lên ngoài hiên, rồi có người bấm chuông thật mạnh, Hannibal chạy ra mở cửa cho hai bạn Bob và Peter.
    - Cậu có nghe tin chưa? Peter hỏi. Kẻ đánh gục ông Hudges cũng đã hốt luôn mấy cuộn phim ở phòng thí nghiệm.
    - Và đó lại là phim của Madeline Bainbridge - Bob nói thêm. Thật là trùng hợp…
    - Nếu có thể gọi là trùng hợp... Hannibal nói.
    Bob và Peter đi theo Hannibal vào nhà bếp gia đình. Jones Fred Stone vẫn đang bình luận vụ này.
    - Sáng nay - nhà báo giải thích - chủ tịch công ty Veni Vidi Vici, ông Charles Davie, đã nhận được một cú điện thoại. Người ở đầu dây báo rằng các bộ phim sẽ được hoàn trả để đổi lấy khoản tiền chuộc là hai năm năm mươi nghìn đô-la. Ông Davie không nói rõ ông có ý định tuân thủ yêu sách này hay không, nhưng ta biết rằng các bộ phim âm bản được xem như độc nhất vô nhị.
    - Úi chà! Peter kêu. Bắt cóc mấy bộ phim cũ làm con tin, chưa từng thấy!
    Peter im lặng ngay để nghe tiếp:
    - Sau vụ trộm ở phòng thí nghiệm phim Craft ở Santa Monica, chúng tôi đã xin phỏng vấn ông Marvin Gray, người đại diện cho Madeline Bainbridge. Đồng nghiệp của chúng tôi là anh Jefferson Long, chuyên gia về các vụ án hình sự, đã gặp được ông Gray.
    Một người đàn ông đẹp trai, nước da rám nắng, tóc bạc gợn sóng xuất hiện trên màn hình, ông đang ngồi trước lò sưởi, tay cầm micro. Trên bờ lò sưởi có đồng hồ chỉ tám giờ rưỡi.
    - Kính thưa các bạn xem đài - ông bắt dầu nói. Tôi là Jefferson Long đây; tôi đang ở nhà bà Madeline Bainbridge, gần Malibu. Ông Marvin Gray, người bạn và cộng tác viên của bà Madeline Bainbridge, đã nhận lời nói chuyện với chúng tôi về những bộ phim đã bị lấy trộm tối hôm nay ở phòng thí nghiệm phim Craft!
    Khi đó, camera rời Jefferson Long, quay sang Marvin Gray. Bề ngoài ông trông mờ nhạt và vô vị so với ông nhà báo. Nhưng Marvin Gray vẫn nở một nụ cười tự cao.
    - Ông Jefferson Long à - ông Grayy bắt đầu nói - nếu tôi không lầm, chính ông cũng đã từng làm diễn viên. Ông đã đóng vai Cotton Mather trong bộ phim cuối cùng của bà Bainbridge: Tấn bi kịch ở Salem. Vai diễn đầu tay của ông, đúng không?
    - Đúng - Long thừa nhận, nhưng...
    - Đầu tiên, mà cũng là cuối cùng, Gray nói rõ.
    - Ông này không tử tế chút nào - thím Mathilda nhận xét. Tưởng như ông oán hận ông Long chuyện gì đó.
    - Cũng có thể là như vậy, Hannibal bình luận.
    Jefferson không thoải mái lắm. Ông nói tiếp nhanh:
    - Có lẽ bà Bainbridge rất buồn khi biết có kẻ đã lấy trộm những cuộn phim của bà ấy - ông nói. Chúng tôi hy vọng được gặp mặt bà.
    - Bà Bainbridge không bao giờ nhận phỏng vấn - Gray trả lời. Ngoài ra, tối nay, bà cần nghỉ ngơi. Bác sĩ đã cho bà uống thuốc an thần, Đúng vậy, bà ấy rất buồn.
    - Điều này không có gì lạ - ông Long uyển chuyển nói tiếp. Ông Gray à, từ khi bà Bainbridge từ bỏ điện ảnh, không có bộ phim nào dược chiếu cho công chúng. Tại sao bà lại đột ngột quyết định bán cho đài truyền hình?
    Marvin Gray mỉm cười:
    - Cách đây ba mươi năm - ông trả lời - các nhà sản xuất phim không tưởng tượng nổi rằng các bộ phim cũ có thể làm lại cuộc đời trên màn hình nhỏ. Nhưng bà Madeline Bainbridge đã biết trước. Bà rất tin vào lương lai của truyền hình... Mặc dù không yêu thích truyền hình.
    - Bà không thích truyền hình à? Long ngạc nhiên hỏi lại.
    - Bà không bao giờ xem truyền hình. Tuy nhiên, bà là một trong những người đầu tiên hiểu tầm quan trọng mà phương tiện truyền thông này sẽ có được, và bà đã mua tất cả bản quyền của mấy cuốn phim mà bà đã đóng. Cách đây ba năm, bà cho rằng đã đến lúc phải hành động. Bà đã ký hợp đồng với Veni Vidi Vici. Nên ngay sáng nay, công ty này đã nhận phim và giao cho Phim Craft để kiểm tra và tu sửa.
    - Tóm lại, chính kênh truyền hình của chúng tôi bị thiệt hại nếu không tìm lại được các bộ phim.
    - Không chỉ kênh truyền ông của ông, mà là toàn thế giới, ông à. Bà Bainbridge là một diễn viên vĩ đại, đóng những vai rất lớn như Nữ hoàng Cléopâtre, Jeanne d’Arc, Nữ hoàng Ekatrina đại đế của nước Nga, Hélène de Troie. Diễn xuất của bà sẽ bị mất vĩnh viễn, nếu không tìm lại được mấy cuộn phim.
    - Đúng là tai hoạ - Long thừa nhận. Tất nhiên là chúng tôi mong sao cho bọn trộm sớm bị bắt và các bộ phim được trả lại cho chủ nhân.
    Camera chiếu thẳng vào Jefferson Long đang nhìn khán giả với nét mặt thành thật.
    - Thưa quý vị khán giả - ông kết luận - tôi xin cảm ơn quý vị. Jefferson Long đang nói chuyện với các bạn trực tiếp từ ngôi nhà, nơi nhiều năm nay, bà Madeline Bainbridge che giấu mọi người, ngoại trừ vài người bạn, nhan sắc tuyệt trần cùng với tài năng của bà, biến bà thành ngôi sao điện ảnh…
    Hannibal tắt truyền hình.
    - Giống như chương trình quảng cáo - cậu bình luận. Nhưng chắc là có một chuyện gì đó khác. Hughes đã bị thương thật mà. Và Marvin Gray không nói đến hồi ký của bà Madeline Bainbridge. Nếu muốn quảng cáo, thì chắc chắn đã nói đến rồi.
    Có tiếng va bên ngoài. Một cái gì đó vừa mới vỡ ngoài hiên.
    - Ôi, chán quá. Có giọng nói bực bội vang lên.
    Hannibal ra xem có chuyện gì. Chính Mập đang đứng trước cửa. Cặp mắt anh thâm quầng như một người không chợp mắt được cả đêm.
    - Xin lỗi - anh nói. Tôi vừa mới làm đổ chậu hoa.
    Anh bước vào phòng khách:
    - Hannibal ơi - anh bắt đầu nói - tôi đến nhờ cậu giúp. Nghe nói cậu thuộc loại thám tử vô địch. Đúng điều tôi đang cần. Nhưng chú William không chịu thuê người chuyên nghiệp.
    Peter và Bob bước ra khỏi nhà bếp, tò mò liếc nhìn anh chủ nhiệm nhà xuất bản:
    - Có chuyện gì vậy anh? Hannibal hỏi.
    - Chuyện là bản thảo Bainbridge đã biến mất - anh chủ nhiệm nhà xuất bản trả lời.
     

  5. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    15
    Bài gởi
    1,767

    Cảm ơn
    32
    Được cảm ơn 37 lần trong 25 bài
    VND
    4,309
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    24

    Chương 4
    BẠN CÓ TIN TRÒ PHÙ THỦY KHÔNG?
    - Đúng, cháu là người vụng về - Horace Tremayne thừa nhận. Cháu làm rơi chai, lọ, cháu làm ngã ghế bành, đúng. Nhưng cháu rành nghề, và cháu không làm thất lạc bản thảo.
    - Cái đó, thì chỉ có cháu nói! William Tremayne kêu lên.
    Cảnh tượng đang diễn ra trong căn hộ ở Los Angeles, nơi Mập ở cùng ông chú. Mọi thứ trong đó đều hiện đại - nhất là thiết bị an toàn. Cửa nhà xe mở bằng chìa điện tử, còn lối vào sân trong được theo dõi bằng camêra truyền hình mạch kín. Ba thám tử vào nhà, thấy William đang nằm uể oải trên đi văng, ông hút điếu xì gà dài và lơ đãng nhìn trần nhà.
    - Dù gì đi nữa, ông nói, chú không muốn phí thời gian tìm lại cái bản thảo mà cháu đã làm mất, tính cháu rất hay làm thất lạc đồ đạc. Thế nào rồi cũng sẽ tìm ra thôi. Ta hoàn toàn không cần đến một lũ nhóc trang bị kính lúp và bột lấy dấu vân tay.
    - Thưa bác, tụi cháu không có mang bột lấy dấu vân tay theo, Hannibal sẵng giọng đáp.
    - Rất tốt, ông Tremayne nói và vẫn nhìn lên trần nhà. À Mập ơi, thanh tra bảo hiểm có đến trong khi cháu đi vắng, ông ấy hỏi đủ thứ câu ngu xuẩn, làm chú rất bực. Cháu cũng biết là chú chịu trách nhiệm về lợi ích tài chính của cháu và chính chú là người sẽ nhận tiền bảo hiểm, nhưng đó không phải là lý do để nói bóng nói gió rằng chú kiếm chác gì được trong vụ cháy này.
    - Chú Will ơi, nghề của thanh tra là phải đặt câu hỏi mà.
    - Ý cháu muốn nói rằng thỉnh thoảng thanh tra phải giả vờ như có làm việc chút đỉnh phải không? Được, dù gì đi nữa, mong sao bọn chúng sớm trả tiền cho ta. Ta cần một khoản tiền khá bộn để tìm trụ sở văn phòng khác và chuẩn bị kinh doanh trở lại.
    - Cháu sẽ sẵn sàng làm việc lại, khi tìm được bản thảo ấy.
    - Thì cháu đi tìm đi.
    - Cháu tìm rồi, nhưng bản thảo đã mất.
    - Bác và anh Horace có cho phép tụi em tìm không? Hannibal hỏi. Nếu bác nói bản thảo không có ở đây, thì dĩ nhiên có nghĩa là không có. Nhưng nếu tụi cháu tìm nữa, thì đâu có hại gì.
    - Tìm đi, cứ tự nhiên như ở nhà mình, Mập trả lời.
    Mập ngồi xuống đối diện với chú mình. Hai chú cháu bực bội nhìn nhau, trong khi Ba Thám Tử Trẻ tìm kiếm. Ba cậu tìm phía sau mỗi món đồ gỗ, trong mỗi cái tủ, trên mọi kệ sách. Không thấy dấu vết bản thảo đâu hết.
    - Đúng, bản thảo không có ở đây, cuối cùng Hannibal thừa nhận. Anh Horace ơi, bây giờ ta hãy bắt đầu từ đầu, khi nào thì anh nhìn thấy bản thảo lần cuối cùng?
    Bob ngồi xuống cạnh Mập, rút sổ ra chuẩn bị ghi chép.
    - Tối hôm qua, khoảng chín giờ mười lăm hay chín giờ rưỡi gì đó - anh chủ nhiệm nhà xuất bản trả lời. Tôi đã lấy bản thảo ra khỏi túi, chuẩn bị đọc qua. Nhưng do có vụ cháy và chuyện người đàn ông bị chảy máu nhiều, tôi không tài nào tập trung đọc nổi. Tôi cần vận động cho khuây khỏa một chút. Thế là tôi để bản thảo trên cái bàn nhỏ, mặc đồ tắm và xuống hồ bơi bơi vài vòng.
    - Bác có mặt lúc đó không ạ? Hannibal hỏi William Tremayne.
    - Không, ông chú lắc đầu. Tôi đang chơi bài bridge. Đến hai giờ sáng mới về.
    - Thế còn anh, Hannibal hỏi người cháu, khi anh từ hồ bơi lên, anh có để ý thấy mất bản thảo chưa?
    - Có, tôi để ý ngay.
    - Có thể nào căn hộ không khóa không? Có khi nào anh ra khỏi nhà mà không đóng chắc cửa không?
    - Không bao giờ, tối hôm qua càng không nữa. Các cậu biết không, tôi bỏ quên chìa khóa trong nhà và tôi đã phải nhờ người quản lý tòa nhà mở cửa giúp.
    Hannibal kiểm tra khung cửa và ổ khóa.
    - Không có dấu vết cạy cửa hay bẻ khóa - thám tử trưởng bình luận. Còn cổng vào tòa nhà thì luôn khóa, đúng không? Và hiện ta đang ở lầu mười hai? Chắc có người có chìa khóa nhà.
    - Không có chìa khóa khác, Mập bắt bẻ. Nếu không kể chìa khóa của người quản lý nhà. Nhưng ông ấy làm việc ở đây lâu năm rồi. Ông ấy rất trung thực, cái tăm xỉa răng cũng không lấy mà! Giả thiết này không được.
    Bob ngước mắt lên.
    - Hai chìa khóa của anh và của bác là những bộ duy nhất à?
    - Tôi có bộ khác để ở văn phòng, đề phòng bị mất chìa khóa đang xài. Nhưng chắc đã bị hủy trong vụ cháy tối hôm qua.
    - Hừm, chắc là bị hủy rồi, Babal nói.
    Hannibal đóng cửa căn hộ lại, bước ra cửa sổ, nhìn xuống hồ bơi.
    - Có kẻ đã vào tòa nhà này - đó không phải là chuyện dễ, thám tử trưởng tóm tắt. Sau đó hắn đã đột nhập vào căn hộ này, tìm thấy bản thảo trên bàn phòng khách và mang đi. Hắn làm cách nào nhỉ?
    Peter bước đến gần Hannibal, nhưng không thèm nhìn hồ bơi, Peter nhìn bầu trời.
    - Kẻ trộm có thể vào qua cửa sổ mở, Peter nói. Chỉ cần có chiếc trực thăng nhỏ.
    - Sao không dùng cái chổi bay? Chú William nói mỉa - Cũng thuận tiện và giảm được số kẻ bị tình nghi. Ta sẽ suy ra chắc chắn mụ phù thủy là thủ phạm.
    - Mụ phù thủy! Mập la lên. Lạ thật!
    - Cháu thích giả thiết trực thăng hơn à?
    - Không phải vậy, nhưng hôm qua, trước khi xuống hồ bơi, cháu có kịp đọc qua một đoạn bản thảo, nói về chuyện ngồi lê đôi mách của Hollywood. Madeline kể một bữa tiệc tối của dạo diễn Alexander de Champley. Bà khẳng định ông ấy làm trò phù thủy. Thậm chí ông ta còn đeo ngôi sao năm cánh của pháp sư Simon.
    Mập rút cây viết chì từ trong túi, vẽ hình sau lưng một phong bì:
    - Hình này có trong bản thảo, anh nói rõ. Một ngôi sao năm cánh ngay giữa vòng tròn. Theo Madeline, nó bằng vàng viền những viên hồng ngọc. Mà tôi từng nghe nói đến pháp sư Simon rồi. Đó là thầy phù thủy thời La Mã, và người ta tin rằng ông biết bay.
    - Hay quá nhỉ? Chú William kêu. Một người bạn già của Madeline đeo ngôi sao năm cánh của pháp sư Simon vào cổ bay vào đây, rồi lấy cắp bản theo để cho mọi người không biết ông là thầy phù thủy. Vụ này đã rõ.
    - Nếu có người đã bay vào đây, thì đó không phải là Alexander de Champley, Hannibal nhận xét. Ông ấy chết cách đây mười năm. Nhưng có thể có những chuyện khác, đại loại như vậy trong bản thảo, về những người khác?
    - Tôi cũng không biết, Mập thú nhận. Tôi chỉ đọc mỗi chuyện ấy. Nhưng rất có thể Madeline Bainbridge biết chuyện bí mật của nhiều người danh tiếng.
    - Đó có thể là động cơ, Hannibal nói. Có lẽ có kẻ muốn ngăn không cho bản thảo được xuất bản.
    - Nhưng làm sao kẻ đó biết bản thảo đang ở đâu? Anh chủ nhiệm nhà xuất bản nói.
    - Đâu có gì khó - Hannibal trả lời và bước ngang bước dọc, chau mày để tập trung suy nghĩ. Tối hôm qua anh đã gọi điện thoại cho Marvin Gray để trấn an ông. Đương nhiên là ông ấy phải nói lại cho bà Bainbridge biết rằng bản thảo an toàn. Có thể bà - hay chính Marvin Gray - điện thoại cho bạn bè. Những người bạn này lại gọi cho những người bạn khác nữa... Bất kỳ ai cũng có thể biết.
    - Madeline không thể nào gọi cho ai hết, bởi vì theo Marvin, bà ấy không bao giờ gọi điện thoại. Nhưng có thể chính Marvin đã gọi. Hoặc Clara Adams, cô thư ký của bà Madelina Bainbridge, luôn ở với bà.
    - Nên thử gặp bà Bainbridge, Hannibal kết luận. Bà ấy có thể cho anh biết bà đã nói đến nhân vật nào trong quyền hồi ký của mình.
    - Bà ấy sẽ không tiếp anh - Anh chủ nhiệm nhà xuất bản đáp. Bà không bao giờ tiếp ai cả. Chính Marvin đã lo hợp đồng.
    - Vậy thì anh thử hỏi ông Gray, thế nào ông ấy cũng đọc bản thảo chứ.
    - Đó chính là việc tôi không muốn làm, ông lại đòi khoản tiền ứng trước, mà tôi không thể nào trả nếu chưa đọc bản thảo. Nếu biết tin tôi làm mất bản thảo, Marvin sẽ bị đứng tim mất.
    - Vậy thì anh đừng nói cho ông ấy biết - Hannibal đề nghị. Anh chỉ cần nói ông có thể có vấn đề pháp lý khi xuất bản và luật sư của anh phải đọc bản thân trước khi thanh toán khoản ứng trước. Anh hãy hỏi ông ấy xem bà Bainbridge có chứng minh được những gì bà kể không, xem bà có còn giữ liên lạc với những người được bà nêu tên, hay thư ký của bà, Clara Adams, có gặp một số người không.
    - Tôi sẽ không tài nào nói được - Mập thú nhận. Tôi không biết nói láo, Gray sẽ biết ngay là có chuyện không ổn.
    - Vậy thì anh cứ dẫn Babal đi theo anh - Peter đề nghị. Babal có tài nói chuyện với mọi người. Họ sẽ kể hết cho Babal nghe, mà không hay nữa kìa.
    - Thật hả? Anh chủ nhiệm nhà xuất bản hỏi.
    - Thông thường thì đúng vậy. Hannibal gật đầu.
    - Vậy thì ta làm vậy đi.
    Anh chủ nhiệm nhà xuất bản rút sổ địa chỉ ra khỏi túi, bước đến điện thoại.
    - Chẳng lẽ cháu định gọi cho tên Marvin ấy?
    - Vâng, Mập trả lời. Hannibal và cháu sẽ đi gặp ông ta ngay chiều nay.
     

  6. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    15
    Bài gởi
    1,767

    Cảm ơn
    32
    Được cảm ơn 37 lần trong 25 bài
    VND
    4,309
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    24

    Chương 5
    LÙM CÂY CÓ MA
    - Bác Warrington bảo các cậu làm việc thành êkíp, rằng Bob lo về tìm kiếm nghiên cứu, rằng Peter là lực sĩ của nhóm, còn cậu là vô địch trong chuyện tập trung và giải nghĩa các manh mối. Bác còn nói cậu là một kho tàng thông tin về đủ loại lĩnh vực - Mập nói, trong khi đang lái xe về hướng Bắc, trên con đường duyên hải.
    - Em thích đọc sách - Hannibal trả lời - và em may mắn được trời phú cho trí nhớ tốt.
    - Cậu thật là may mắn - anh chủ nhiệm nhà xuất bản nói - Không có tài năng nào hữu ích hơn là trí nhớ tốt.
    Xe chạy chậm lại, rẽ vào con dường bên hông ngõ vào Malibu, trước khi vào vùng đồi nhìn xuống biển. Bây giờ thì anh chủ nhiệm im lặng không nói chuyện nữa, rồi rời khỏi con đường ngoằn ngoèo bên sườn núi, rẽ vào đường mòn chật hẹp rải sỏi. Đi được bốn trăm mét, anh dừng xe trước một hàng rào có bảng đề: Trang trại Bán Nguyệt.
    - Cũng không biết tôi tưởng tượng cái gì nữa - Anh chủ nhiệm nhà xuất bản nói - Nhưng chắc chắn không bao giờ nghĩ đến một cái gì tầm thường như thế này.
    - Phải, Hannibal thừa nhận. Một ngôi sao điện ảnh sống ẩn dạt, thì mọi người sẽ nghĩ đến một lâu đài với tường cao ba mét rào quanh. Xem kìa, thậm chí không có khóa nữa.
    Hannibal bước xuống, mở hàng rào. Qua khỏi đó, đường mòn chạy băng qua vườn cây chanh.
    - Có chuyện em thấy lạ - thám tử trưởng nói tiếp, là ông Gray không nói gì với anh về vụ bán phim, khi mang bản thảo đến nộp.
    - Đúng, rất lạ. Đó cũng là lý lẽ hay.
    - Có phải ông Gray là người chọn nhà xuất bản của anh không?
    - Tôi không chắc... Ông ấy gọi điện thoại cho tôi cách đây sáu tuần, để báo rằng bà Bainbridge muốn xuất bản hồi ký. Ai cũng biết rằng ông ấy phụ trách công việc của bà Madeline và ông có vẻ được bà ủy quyền. Tôi không có hỏi tại sao ông ấy lại chọn Amigos. Dù sao, cũng có thể ông ấy không khôn như người ta tưởng. Đúng là đáng lẽ ông ấy phải báo về vụ bán phim.
    Ra khỏi vườn cây chanh, có một ngôi nhà rộng lớn bằng gỗ sơn trắng, hết sức giản dị, có mái hiên chạy quanh. Marvin Gray đứng trên ngưỡng cđa, ông nhíu mắt vì bị chói ánh mặt trời.
    - Xin chào, ông nói trong khi Mập đang chui ra khỏi xe. Tôi thấy đám bụi đường mà anh làm bay lên khi chạy qua vườn chanh.
    Ông hơi nhăn mày khi thấy Hannibal
    - Cậu bé này là ai vậy? Ông hỏi.
    - Đó là Hannibal Jones, em họ tôi - Horace đỏ mặt vì xấu hổ khi trả lời. Ông đã gặp cậu ấy hôm qua, ở nhà xuất bản Amigos rồi. Cậu em tôi đang thực tập chỗ chúng tôi. Phần thời gian còn lại, cậu ấy nghiên cứu lịch sử điện ảnh. Tôi nghĩ anh sẽ không phiền nếu cậu ấy đi theo tôi xem nhà bà Bainbridge.
    - Không có vấn đề gì. Tôi chỉ lạ là gặp anh ở đây, sau chuyện xảy ra tối hôm qua, tôi cứ nghĩ anh phải bận bịu những việc khác chứ.
    - Thà là liếp tục làm việc hơn là ngồi khóc chuyện đã lỡ - anh chủ nhiệm nhà xuất bản trả lời.
    Marvin Gray gật đầu xoay gót. Nhưng thay vì vào nhà, ông chỉ ghế bành mây kê dưới mái hiên, ông tự chọn một ghế để ngồi, rồi mời anh chủ nhiệm nhà xuất bản ngồi theo.
    - Thưa ông Gray - Mập bắt đầu nói - tôi rất tiếc là chưa thể thanh toán ngay khoản ứng trước cho anh được. Tôi có đọc qua bản thảo và thấy nhiều mẩu chuyện vui có thể gây rắc rối về pháp lý. Chẳng hạn như có đoạn bà Bainbridge khẳng định rằng một nhà dạo diễn của Hollywood là pháp sư, tôi cũng biết rằng ông này đã qua đời rồi, nhưng sợ con cháu ông đâm đơn kiện tụng. Nên tôi giao cho luật sư đọc nội dung. Trong khi chờ, có thể nhờ bà Bainbridge cung cấp cho chúng tôi tên và địa chỉ của những người có thể xác nhận lời bà.
    - Địa chỉ hả? Gray kêu. Không thể được, anh bạn thân mến à! Bà Bainbridge không còn giữ liên lạc với bạn bè cũ.
    - Vậy thì không biết ông có giúp được không - Mập có vẻ lúng lúng nói. Chắc chắn anh phải đọc qua bản thảo chứ...
    - Không, tôi không đọc. Bà Bainbridge chỉ mới giao cho tôi hôm qua thôi. Mà dù sao, tôi cũng không giúp được gì đâu. Thời ấy, tôi có phải là bạn của giới thượng lưu ấy đâu. Tôi chỉ là tài xế thôi.
    - Thế còn cô thư ký?
    - Clara Adams à? Gray ngạc nhiên nói. Cô ấy không rời khỏi nhà này đã mấy năm nay rồi.
    Mập có vẻ không còn biết nghĩ ra gì để mà nói nữa. Hannibal lao vào cứu bồ. Thám tử trưởng nhìn vòng qua, rồi với giọng vừa ngây ngô vừa hơi hỗn láo, cậu nói đại:
    - Thế ta sẽ không được gặp bà Bainbridge sao?
    - Bà Bainbridge chỉ chịu gặp mặt Clara Adams và chính tôi thôi - Gray trả lời. Và dù bà có chịu tiếp ai đi nữa, thì hôm nay bà không tiếp mấy người đâu. Bà rất buồn về vụ trộm phim. Bà đang nghĩ trên phòng, còn Clara thì ở cạnh bà. Nên, tôi xin các người nói chuyện khẽ thôi.
    - Xin lỗi, Hannibal nói nhưng với với nét mặt tò mò. Vậy là bà Bainbridge thật sự sống như người ẩn dật à? Trong ngôi nhà này không có ai khác ngoài ông? Không có gia nhân nữa?
    - Chúng tôi sống rất giản dị. Chúng tôi không cần người giúp việc nhà.
    - Tôi có thấy ông trên màn ảnh nhỏ sáng nay, Babal nói tiếp. Có đúng là bà Bainbridge không xem truyền hình không?
    - Đúng, chỉ có tôi xem truyền hình và chuyển cho bà những tin lúc mà tôi thấy hay.
    - Đúng là sống như đi tu! Còn ông, ông không chán khi không được gặp ai bao giờ sao? Còn cô Clara Adams có buồn không?
    - Tôi nghĩ là không, Clara rất tận tụy với bà Bainbridge. Tất nhiên, tôi cũng vậy.
    Hannibal quay sang anh chủ nhiệm nhà xuất bản.
    - Anh thấy không - cậu nói - có gì đâu mà phải lo.
    - Anh lo gì vậy? Gray hỏi Horace Tremayne.
    - Thì trên đường tới đây, anh Mập bảo anh hơi lo - Hannibal trả lời thay. Anh nghĩ rằng nếu có kẻ biết bản thảo nằm ở đâu, thì sợ hồi ký của bà Bainbridge cũng có thể biến mất giống như mấy cuộn phim. Sau đó, sẽ có yêu sách về tiền chuộc. Nếu ông đã kể cho bất cứ ai nghe rằng anh Horace đã mang bản thảo về nhà...
    - Tôi kể cho ai nghe bây giờ?
    - Theo cách ông sống, thì có lẽ hơi khó. Trừ phi có ai gọi điện thoại cho ông...
    - Số điện thoại chúng tôi trên danh sách cấm, Gray nói. Không có ai gọi cho chúng tôi, và chúng tôi chỉ dùng điện thoại khi thật sự cần thiết.
    - Ở trường sẽ không bạn nào trong lớp tin em, khi em kể chuyện này - Babal reo lên. Em đi nhà vệ sinh được không ạ?
    - Tất nhiên, ở cuối tiền sảnh, sau cầu thang.
    Cậu bé mập đứng dậy, biến mất vào trong nhà.
    Sau khi ở ngoài hiên sáng sủa, Hannibal cảm thấy tiền sảnh rất tối. Phía bên trái, cậu nhìn thấy phòng khách với vài chiếc ghế bành bằng gỗ lưng thẳng. Bên phải, phòng ăn chứa một bàn gỗ thô và những băng ghế. Không thấy tấm thảm nào trên cầu thang rộng lớn. Qua khỏi cầu thang có phòng vệ sinh, Hannibal chui vào khóa cửa lại, mở nước. Thám thử trưởng mở tủ thuốc nhỏ gắn trên bồn rửa tay. Trong đó chỉ có một hũ chứa lá khô thơm mùi bạc hà. Hannibal đóng tủ lại, rửa tay rồi lau khô bằng khăn lông theo trên tường,
    Sau đó, thám tử trưởng ra nhà bếp lục lọi. Tủ lạnh cũ kỹ thấy lộ ống làm lạnh, còn bếp ga dường như không dùng được nữa. Vòi nước trên bồn rửa chén bằng đồng và Hannibal cho rằng đã dược gắn từ thời xây nhà, đã mấy năm rồi.
    Trên quầy gần bồn rửa chén, có một hàng hũ. Hannibal đọc nhãn dán trên đó. Có trà, hứng tây, bạc hà. Có một hũ làm cho Hannibal ngạc nhiên: nhãn đề là hũ có chứa độc cần.
    Trong các hũ khác, cuối đãy có nhiều hộp diêm quẹt với tên của các nhà hàng khác nhau. Đột nhiên, một chuyển động phía sau cửa sổ thu hút sự chú ý của Hannibal. Những cây già cỗi cong queo, với thân gân guốc che mát lầu một của ngôi nhà. Táng lá màu xanh lục sậm, gân lá lồi rõ, che mất bầu trời, tạo chỗ tối sáng nhiều nơi. Giữa cây, có hai phụ nữ đang bước tới, mặc bộ váy bằng vải màu tối, thít chặt ở eo, dài quét đất. Cử hai đều để tóc dài búi sau ót. Một con chó giống Doberman Pinscher, thon thả và rắn chắc, đang đi theo hai bà.
    Hannibal quan sát hai phụ nữ, khi một trong hai quay lại nhìn nhà. Thám tử trưởng nín thở. Cậu đã từng thấy chân dung Madeline Bainbridge trong sách nói về điện ảnh; đúng là bà đang đứng giữa lùm cây rùng rợn kia. Mái tóc vàng của bà đã bạc trắng, nhưng gương mặt tuyệt đẹp của bà vẫn còn trẻ một cách lạ lùng. Sau một hồi bà lại bước đi tiếp. Hannibal nghĩ chắc bà không thấy mình.
    Cậu bước đến gần cửa sổ. Cậu cảm thấy lạnh và muốn được nhìn thấy mặt trời. Cây cối, hai người phụ nữ ăn mặc theo kiểu thời xưa, tất cả đều toát lên một nỗi buồn kỳ lạ...
    Tiếng chân bước vang lên phía sau lưng Hannibal,
    - Sao hả cậu, rửa tay xong chưa? Marvin Gay hỏi.
    Hannibal giật mình và suýt la lên. Cậu chỉ cửa sổ.
    - Cây cối làm cho ngôi nhà bị tối, Hannibal nói khẽ.
    - Đúng! Gray thừa nhận. Một ông già chủ nông trại gần đây bảo rằng lùm cây này có ma. Mà trông cũng giống như có ma thật, trước kia, ở đây có một nghĩa địa, nghĩa địa tư nhân, thuộc gia đình sống ở ngôi nhà này, với những ngôi mồ dưới chân mỗi cây. Đương nhiên là người ta đã dỡ đi, khi bà Bainbridge mua nhà, nhưng lùm cây có vẻ thê lương. À, tôi đến tìm cậu. Anh họ của cậu muốn về rồi.
    Hannibal đi theo ông trở ra hàng hiên. Vài phút sau, hai anh em lên đường trở về Santa Monica.
    - Chuyến viếng thăm trang trại Bán Nguyệt không giúp ích được gì hết - anh chủ nhiệm nhà xuất bản nói. Không có manh mối gì về kẻ trộm!
    - Không, nhưng em đã biết thêm được nhiều thứ - Babal trả lời.
    - Thứ gì?
    - Trước hết, Gray đã nói láo về bà Madeline. Bà không nghỉ trên phòng. Bà đang đi dạo bên ngoài với một phụ nữ khác - Em đoán chắc là Clara Adams. Vì đó có lẽ không phải là điều nói láo duy nhất của Gray. Trong nhà bếp có nhiều hộp diêm, xuất xứ từ nhiều nhà hàng khác nhau. Ông này không sống ẩn dật như ông ấy khẳng định đâu.
    - Ông ấy nói láo ta để làm gì?
    - Có thể là để bảo vệ bà Madeline Bainbridge. Bà ấy không chỉ thích cô đơn, mà còn rất lạ lùng, Clara Adams và bà ấy mặc bộ váy dài đen, giống như thời Thanh giáo. Còn trong nhà bếp, thì có hũ đầy độc cần.
    - Cậu nói đùa à! Mập la lên. Độc cần là thuốc độc mà!
    - Em biết. Có lẽ bà Madeline Bainbridge là con người kỳ lạ nhất mà em từng biết. Trong vòng ba mươi năm, bà thay đổi rất ít. Em đã nhận ra bà ấy ngay. Bà có thuốc độc trong nhà bếp, bà ăn mặc giống như đang sống ở thời thế kỷ thứ XVII, và bà có một lùm cây sồi xưa kia là nghĩa địa. Ngoài ra, theo lời ông Gray, thì nghĩa địa ấy có ma. Dù sao, đó cũng là lời người ta nói, và nếu đúng vậy, thì em sẽ không ngạc nhiên chút nào.
     

  7. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    15
    Bài gởi
    1,767

    Cảm ơn
    32
    Được cảm ơn 37 lần trong 25 bài
    VND
    4,309
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    24

    Chương 6
    VÒNG TRÒN THẦN BÍ
    - Trong các nhà bếp bình thường, không có độc cần - Hannibal tuyên bố.
    Thám tử trưởng đang chễm chệ sau bàn viết trong bộ tham mưu bí mật của Ba Thám Tử Trẻ. Peter và Bob vừa mới về từ thư viện, nơi hai bạn bị Hannibal phái đi tìm kiếm thông tin trong khi chính Hannibal đi đến nhà bà Bainbridge, và thám tử trưởng vừa mới kết thúc bản tường thuật về chuyến đi này.
    - Độc cần - Hannibal nói tiếp - là tên dành cho cả một họ thực vật. Nhiều cây trong họ này là thuốc độc gây ngủ, còn một số khác được dùng trong nghi lễ ma thuật.
    - Úi chà! Peter kêu, Mụ Bainbridge này chắc bị mát nặng. Nhà bếp thì có thuốc độc, ngoài vườn thì có nghĩa địa!
    - Không còn là nghĩa địa nữa - Hannibal nói rõ. Nhưng chỗ đó thật rùng rợn. Mình bị nổi da gà.
    - Nghĩa địa và cây cỏ để làm bùa - Bob đăm chiêu nói khẽ.
    Cậu rút sổ tay ra.
    - Khớp đấy. Khớp hoàn toàn! Bob vừa reo vừa đọc lại những gì mình đã ghi chép. Do bà Bainbridge có kể rằng Alexander de Champley là thầy phù thủy, mình có đọc vài bài nói về mỹ thuật và trò phù thủy. Có lẽ điều này đối với bà là quan trọng, vì bà đã chịu khó vẽ cả ngôi sao năm cánh của pháp sư Simon trong bản thảo. "Có nhiều loại phù thủy. Trước hết, có phù thủy xạo chơi cho vui, còn sau đó có cả phù thủy xấu thứ thiệt, những tên tôn thờ quỷ sứ. Theo mê tín dị đoan, bọn chúng được quỷ sứ giúp, nên khả năng gây ác của chúng là vô biên, do chúng được Xa-tăng ủng hộ".
    Peter có vẻ bối rối.
    - Này Bob, mình không tin một từ trong những gì cậu vừa mới nói, nhưng cậu cố gắng tóm tắt lại đi. Mình không thích nghe chút nào.
    - Chờ nghe tiếp đã, Bob trả lời. Có một dạng trò phù thủy được gọi là Tôn Giáo Cổ Xưa, Nó rất cũ, giống như tôn thờ sự màu mỡ phì nhiêu, liên quan đến sự tăng trưởng của cây cỏ và mùa màng. Trò này khá dễ thương. Mấy thầy phù thủy này tin rằng mình có quyền lực để tác động đến muôn vật, nhờ đã tự làm cho mình hài hòa với hoàn vũ. Họ tổ chức thành những nhóm nhỏ gọi là tập đoàn, mỗi tập đoàn gồm mười ba người, hội họp ở những địa điểm đặc biệt như ở các ngã tư. Nhưng họ thường thích các... cậu có đoán nổi không? Nghĩa...
    - Nghĩa địa hả? Hannibal ngắt lời.
    - Trúng! Và khi hội họp, họ tiến hành lễ nghi. Họ ăn thức ăn mới hái và tôn thờ Séléné, nữ thần mặt trăng, hoặc Diane, nữ thần thiên nhiên hoang dã. Tất cả đều diễn ra ban đêm. Không phải vì mấy người phù thủy này làm điều ác, mà vì họ không muốn bị láng giềng nhìn thấy và bị nói. Các nghi lễ có thể được tiến hành bất cứ lúc nào, nhưng có bốn dịp lễ lớn trong một năm, gọi là Sabbat, tức dạ hội phù thủy. Một người phù thủy thuộc Tôn Giáo Cổ Xưa phải tham gia tất cả những ngày Sabbat ấy, diễn ra vào ngày 30 tháng tư, ngày 1 tháng tám, ngày 31 tháng mười và ngày 2 tháng hai.
    Bob khép sổ lại.
    - Đó là tất cả những gì mình tìm được ngày hôm nay. Nhưng còn những thông tin khác ở thư viện và thậm chí ta có thể mượn những quyển sách cần thiết. Bây giờ là một ý kiến. Có thể chính một thầy phù thủy đã cướp mất bản thảo Bainbridge: một thành viên Tôn Giáo Cổ Xưa hay một môn đồ Xatăng không muốn người ta biết mình tham gia giáo phái này.
    Peter rùng mình.
    - Nếu bọn mình phải đối mặt với phù thủy, thì mong sao đó là phù thủy không xấu, Peter nói. Mình không hề muốn gặp mặt những tên tôn thờ quỷ sứ.
    - Môn đồ Xa-tăng, Hannibal nói, đó có thể là một người hoàn toàn vô ý thức đạo đức. Hoặc một kẻ điên khùng. Cả hai loại đều nguy hiểm. Còn Peter thì làm gì trong khi Bob tìm tư liệu về phù thủy?
    - Mình tìm thông tin về Madeline Bainbridge, chuyện này ít nguy hiểm hơn.
    Peter lấy vài tờ giấy rời ra khỏi túi, rồi đọc những ghi chép bằng bút chì.
    - Bà đi lừ Fort Wayne, bang Indiana, khi mười tám tuổi. Bà đã thắng một cuộc thi hoa hậu, giải nhất là chuyến du lịch đến Hollywood. Khi tham quan phim trường Film-Art, thì bà lọt vào mắt xanh của Alexander de Champley. Ba tuần sau, bà đã giành dược hợp đồng để diễn vai nữ hoàng Mary Stuart trong bộ phim của ông. Cuộc gặp giữa nữ diễn viên và nhà đạo diễn không có gì là đặc biệt cả. Nhưng hãy lưu ý rằng theo mọi lời kể lại, thì bà thật sự rất đẹp.
    - Bà vẫn còn rất đẹp, Hannibal nói. Mình có thấy bà hôm nay. Còn thông tin gì khác không Peter?
    - Không có gì đặc biệt lắm. Bà ấy là người ít chuyện, bà không dính đến vụ xì căng đan nào hết. Bà đã quay rất nhiều phim chất lượng, nhất là thể loại lịch sử, bà đã từng làm Cléopatre và Ekaterina nước Nga. Các diễn viên cùng đóng với bà luôn là tài tử có tiếng, nhưng sau khi làm xong phim là bà không gặp bạn diễn nữa. Bà có rất ít bạn. Bà thuộc loại người cô đơn và không bao giờ có chuyện để bị nói - ngoại trừ diễn viên nam cuối cùng diễn cùng bà: Ramon Desparto.
    - Tên này là ai vậy? Bob hỏi.
    - Không là ai cả. Peter trả lời. Ông ấy chết sau khi quay xong Tấn Bi kịch ở Salem, một bộ phim rất kỳ lạ về mấy vụ xử phù thủy ở Salem...
    - Lại phù thủy nữa! Hannibal ngắt lời.
    - Đúng. Một bộ phim không đầu không đuôi. Madeline đóng vai một cô gái trẻ Thanh giáo bị buộc tội là phù thủy, nên bỏ trốn cùng một thủ lĩnh Da Đỏ. Nhưng đặc biệt hắn đính hôn với Madeline vào thời gian trước khi quay phim. Nhiều người nói rằng lễ đính hôn chỉ có mục đích là giúp hắn thăng tiến trong con đường công danh. Mà hắn cũng đính hôn như thế với khá nhiều nữ diễn viên có tiếng. Ít lâu sau khi quay xong bộ phim Tấn Bi Kịch ở Salem, hắn bị chết trong vụ tai nạn ô tô, khi trên đường đi về từ bữa tiệc chiêu đãi tại trang trại của Madeline. Sau chuyện này, bà bị suy sụp thần kinh và không bao giờ đóng phim nữa. Bà đã mua lại tất cả bộ phim của mình và trong suốt ba mươi năm đã biến mất hẳn khỏi xã hội.
    - Bà không còn bạn bè nữa à? Hannibal hỏi.
    - Có lẽ bà cũng không còn bao nhiêu bạn - Peter vừa trả lời vừa mở một tờ phô tô rồi đưa cho Hannibal. Xem này: đây là bản sao của một tấm hình chụp ở tiệc liên hoan sau bộ phim Tấn Bi Kịch ở Salem. Nhóm người này có tên là "Vòng Tròn Thần bí của Madeline Bainbridge" bởi vì bà thường chơi với họ. Họ không đông lắm, và không có Marvin Gray trong số này.
    - Thời đó, ông ấy không phải là bạn. Mà chỉ là tài xế - Hannibal nhắc.
    Thám tử trưởng xem hình và đọc chú thích. Madeline Bainbridge và Ramon Desparto - kiểu người đẹp trai, tóc đen đượm nét buồn đăm chiêu - cùng đứng đầu bàn. Bên cạnh nữ minh tinh, có thể nhận ra anh chàng Jefferson Long đẹp trai, thời đó còn rất trẻ. Chú thích nói rằng Elliot Farber là người quay phim cưng của bà Bainbridge. Một diễn viên tên là Charles Goodfellow đứng cạnh một nữ diễn viên tên Estelle DuBarry. Nicholas Fowler là thành viên trong nhóm, cũng như Clara Adams đang ngồi cạnh nam diễn viên Ted Finley. Janet Perce là người thiết kế y phục cho Tấn Bi Kịch ở Salem. Còn hai nữ diễn viên khác nữa, Lupine Hazel và Marie Alexander. Một cô gái xấu xí tên Gloria Gibbs đang nhìn thẳng phía trước: đó là thư ký của Desparto.
    - Rất hay, Hannibal bình luận, "Vòng tròn Thần bí" này gồm mười ba thành viên là số được cho là không mang lại may mắn cho những ai không phải là phù thủy. Ngược lại, đối với một tập đòan Tôn Giáo Cổ Xưa, đó là con số lý tưởng.
    Hannibal mỉm cười.
    - Bob ơi, theo ghi chép của cậu, ngày 1 tháng tám là một trong bốn ngày lễ Sabbat lớn trong năm. Mà hôm nay đúng là ngày 1 tháng tám. Phải chăng Madeline Bainbridge từng là phù thủy? Bà có còn là phù thủy không? Nếu còn, thì ngày nay tập đoàn bà còn bao nhiêu người? Mình chỉ thấy một cách duy nhất để trả lời mấy câu hỏi này! Ai sẽ đi cùng mình đến trang trại Bán Nguyệt tối nay?
    - Trang trại Bán Nguyệt hả? Bộ cậu điên mất rồi sao! Peter la.
    Rồi Peter hỏi thêm:
    - Đi mấy giờ?
     

  8. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    15
    Bài gởi
    1,767

    Cảm ơn
    32
    Được cảm ơn 37 lần trong 25 bài
    VND
    4,309
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    24

    Chương 7
    CON THÚ TRONG ĐÊM KHUYA
    Hoàng hôn đang xuống khi Ba Thám Tử Trẻ đến chỗ ngã tư giữa con đường ngoằn ngoèo vùng đồi Malibu và con đường mòn dẫn lên trang trại Bán Nguyệt. Hannibal dừng xe, Bob và Peter dừng theo. Thám tử tưởng chỉ một điểm bên trái.
    - Nhà bà Bainbridge kia, Hannibal nói. Mình có xem bản đồ vùng. Có rất nhiều điểm thuận lợi để tập đoàn phù thuỷ họp hành, với điều kiện là áp dụng các quy tắc. Ngã tư này cũng phù hợp. Còn có lùm cây sồi phía sau nhà nữa, bởi vì ngay đó có nghĩa địa. Cách ngôi nhà khoảng bảy trăm mét, bản đồ cho thấy ngã giao nhau giữa hai con đường mòn. Mình đề nghị ta chỗ nhau ở chỗ này, để không bị hụt mất bà Bainbridge nếu bà ra khỏi nhà.
    Thám tử trưởng thọc tay vào cái túi treo ở ghi-đông xe đạp.
    - Do nhà có chó, ta sẽ không thể đến gần nhà quá. Nên mình có mang bộ đàm theo.
    Hannibal đã tự chế máy bộ đàm lại xưởng ở Thiên Đường Đồ Cổ. Mỗi máy hơi lớn hơn cái transistor một chút và có cái loa và micro kết hợp. Sợi đây thắt lưng có xỏ dây đồng dùng làm ăng ten, còn các máy cũng có thể cắm vào đài. Tầm hoạt động là khoảng bảy trăm năm mươi mét. Khi muốn nói chuyện vào micro, thì phải bấm nút bên hông máy.
    Hannibal phân phát máy.
    - Mình sẽ đứng trên dồi, nhìn xuống lùm cây, Bob sẽ trốn trong vườn cây chanh, giữa con đường vào ngôi nhà. Peter sẽ theo dõi hướng bắc ngôi nhà, bên trái. Ở đó có cánh đồng cỏ cao, cậu có thể trốn trong đó. Nếu bà Madeline Bainbridge ra khỏi nhà, thì ta sẽ thấy, dù bà có đi đâu đi nữa. Các cậu nhớ chú ý theo dõi luôn bất kỳ người hay xe đi lại. Nếu may mắn, có thể ta sẽ được dự một buổi lễ Sabbat.
    Hai thám tử tán thành kế hoạch của sếp và nhận các bộ đàm. Ba cậu đạp xe đến cổng vào trang trại. Ở đó, ba bạn giấu xe trong đám cỏ cao mọc ven đường và chia nhau ra đi. Hình bóng mảnh khảnh của Bob biến mất giữa mấy cây chanh. Peter đi tiếp dọc theo con đường rải sỏi, đến phía bắc ngôi nhà. Hannibal băng qua cánh đồng, tránh ngôi nhà và lùm cây sồi. Trên ngọn đồi nhìn xuống lùm cây, Hannibal tìm ra một bụi cây và núp sau đó. Rồi cậu đưa bộ đàm lên miệng.
    - Số một đây, Hannibal nói khẽ. Số hai trả lời đi.
    Hannibal thả nút ra và lắng tai nghe.
    - Số hai đây, giọng nói của Peter trả lời. Mình đang ở trong cánh đồng phía bắc ngôi nhà. Cửa sổ sau nhà có đèn sáng, mình nhìn thấy người đi qua đi lại, nhưng không biết họ làm gì. Hết.
    - Cậu cứ ngồi yên lại chỗ, Hannibal trả lời. Số ba báo cáo đi.
    - Mình đang đứng giữa mấy cây chanh, mình nhìn thấy phía trước nhà, Bob nói. Không có đèn. Hết.
    - Vậy thì ta chờ, Hannibal nói. Hết.
    Thám tử trưởng tựa lưng vào dốc và quan sát lùm cây sồi che mất ngôi nhà. Dưới ánh trăng, cây trông còn rùng rợn hơn ban ngày. Mặt trăng hiện lên lên bầu trời, chiếu những bóng đen thui dưới những cành cây cong queo.
    Bộ đàm kêu lách tách trong tay Hannibal.
    - Số hai nghe đây, Peter kêu. Cửa sổ mới vừa tắt đèn, nhưng còn ánh sáng nhỏ phía sau nhà. Hết.
    Thật vậy, ánh sáng nhỏ đang lấp lánh trong lùm cây. Rồi Hannibal nhìn thấy một điểm sáng thứ nhì, rồi thứ ba.
    Thám tử trưởng ấn nút.
    - Họ đang đi về hướng lùm cây - Hannibal thông báo, mình nhìn thấy đèn cầy.
    Hannibal chờ, ánh đèn cầy di chuyển dưới những cái cây cong queo. Rồi chúng đứng yên; những ngọn lửa thẳng nay đã nhiều hơn.
    - Mình sẽ thử đến gần, Hannibal nói, các cậu cứ đứng yên tại chỗ.
    Thám tử trưởng thả nút ra, rồi chui ra khỏi bụi cây. Nửa bò nửa bước, Hannibal đi đến một khoảng đất phẳng trải dài phía sau nhà. Sau đó hình bóng tròn trịa lẻn từ bụi cây này sang bụi cây khác. Đến lùm cây sồi, cậu dừng lại. Hàng chục cái đèn cầy đặt dưới đất tạo thành một vòng tròn trong đêm tối. Lúc đầu, Hannibal chỉ thấy vậy. Rồi cậu thấy được một người phụ nữ nhìn chằm chằm vào bóng tối. Đó là Madeline Bainbridge. Mái tóc dài sáng xõa trên vai. Bà đội vòng hoa trên đầu. Bà chậm chạp bước vào vòng sáng,
    Có sự chuyển động phía sau lưng bà, một phụ nữ khác hiện ra, tay cầm cái mâm đầy trái cây. Hannibal đã nhìn thấy bà lúc chiều, có lẽ là Clara Adams. Đến lượt bà bước vào vòng sáng, đặt mâm xuống một cái bàn phủ đen.
    Một gương mặt thứ ba xuất hiện. Đó là Marvin Gray. Ông cũng đội vòng hoa trên mái tóc đen, và cũng giống như hai phụ nữ, ông mặc áo dài đen. Trong bóng đêm, chỉ thấy được những gương mặt và vòng hoa.
    - Ta sẽ vẽ vòng tròn - Marvin Gray ngân nga.
    Hai bàn tay rất tái hiện rõ trên nền áo dài đen. Lưỡi dao đột nhiên sáng lên dưới ánh trăng.
    Hannibal bước xa đi khỏi lùm cây, để cho bộ ba kỳ quặc kia sinh hoạt. Khi nghĩ mình được an toàn, thám tử trưởng ấn nút bộ đàm.
    - Peter? Bob? Mình đang ở cánh đồng phía sau lùm cây. Mình có cảm giác họ sắp tiến hành lễ Sabbat.
    - Mình đến ngay! Bob nói.
    - Mình cũng vậy, Peter kêu,
    Vài phút sau, Peter và Bob đã đến cùng Hannibal.
    - Chỉ có ba người, Hannibal nói, nhưng họ sắp tiến hành nghi lễ. Gray có dao.
    - Giống như trong bài mình đọc lúc chiều, Bob bình luận. Phù thủy dùng dao vẽ vòng tròn dưới đất, nghĩ là làm như vậy sẽ tăng quyền lực cho mình.
    - Ta sẽ đến gần hơn xem, Hannibal quyết định.
    Bob và Peter lặng lẽ theo Hannibal. Cả ba cảm thấy căng thẳng. Ba bạn sẽ được chứng kiến nghi lễ kỳ dị nào đây? Chẳng bao lâu, ba thám tử thấy ba người mặt tái mét đang đứng giữa vòng tròn đèn cầy, Madeline Bainbridge dâng một cái tô trong hai tay, rồi nhắm mắt lại như để cầu nguyện. Ba thám tử không dám thở nữa.
    Đột nhiên, Peter hoảng sợ la khẽ lên. Một sinh thể bí ẩn đang đứng cạnh cậu. Nó không gây tiếng động gì, nhưng Peter cảm thấy được hơi thở của nó. Sau một hồi yên lặng bất động, sinh thể bất đầu gầm gừ khẽ, đầy đe dọa.
     

  9. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    15
    Bài gởi
    1,767

    Cảm ơn
    32
    Được cảm ơn 37 lần trong 25 bài
    VND
    4,309
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    24

    Chương 8
    TRÒ MA THUẬT GIẾT NGƯỜI
    - Có chuyện gì vậy? Có ai đó? Marvin la lên.
    Ba thám tử trẻ lặng người tại chỗ. Sinh thể vẫn đang gầm gừ.
    Clara Adams đưa tay lên miệng, nhìn vào bóng đêm. Madeline không động đậy. Trông bà giống như một pho tượng bằng ngà và bằng gỗ mun. Marvin Gray rút đèn pin ra khỏi áo dài đen, bật lên, bước thẳng đến chỗ Ba Thám Tử Trẻ. Khi đó Hannibal nhận ra con chó Doberman đã thấy lúc chiều. Rõ ràng con chó đã được dạy để bắt giữ kẻ lạ, nhưng không tấn công. Nó không hề tỏ ra muốn hại Peter.
    - Bọn nhóc kia đang làm gì ở đây? Gray hỏi.
    Hannibal tuyệt vọng tìm một cái gì đó để nói. Làm cách nào để giải thích được rằng cậu em họ của Horace Tremayne đã biến thành gián điệp đêm?
    - Ai vậy, Marvin? Madeline Bainbridge hỏi.
    - Bọn nhóc lang thang. Tôi rất muốn gọi điện thoại cho ông cảnh sát trưởng đến bắt nhốt bọn chúng.
    Tim Hannibal đáp nhanh hơn. Dường như Marvin Gray không nhận ra cậu. Thám tử trưởng quyết định liều mình.
    - Chú ơi, chú! Cậu la lên. Chú gọi chó về đi!
    - Ngoan, Bruno! Lại đây! Gray nói.
    Con chó ngưng không gừ nữa, chạy ra đứng cạnh chủ.
    - Sao, các cậu làm gì ở đây? Gray nói tiếp. Bộ không thấy đây là nhà riêng sao?
    - Tối quá, tụi cháu không thấy gì cả, Hannibal trả lời. Tụi cháu đang đi chơi trên vùng đồi và nhìn thấy con đường nhỏ này.
    - Marvin à, anh cứ để cho các cháu ấy đi đi, và quay lại đây - Madeline bực bội trả lời - Mất thời gian quá.
    Gray phân vân. Rõ ràng ông quyết định được.
    Hannibal bước đến chỗ nữ diễn viên.
    - Tụi cháu thật sự xin lỗi, cậu nói. Tụi cháu không hề có ý làm phiền cô.
    - Vòng tròn! Clara Adams hổn hển kêu. Nó đang phạm thượng vòng tròn!
    Trong khi đó, Hannibal bước đến gần cái bàn nơi hai phụ nữ đang đứng, luôn miệng xin lỗi. Đồng thời, thám tử trưởng dùng một tay tháo dây ăng ten của bộ đàm, còn tay kia thì cầm bộ đàm, sao cho hai người không thấy. Hannibal đang đến gần sát bàn, thì dây ăng ten quấn quanh eo tuột ra. Cậu vấp ngã xuống đất, đầu và vai gần đụng bàn.
    - Marvin! Madeline thét lên.
    Trong một lúc, hai bàn tay Hannibal biến mất dưới tấm vải đen phủ bàn. Rồi cậu lồm cồm ngồi dậy.
    - Cháu xin lỗi, cháu vụng về quá - Hannibal nói. Tụi cháu không hề muốn quấy rầy cô, cháu xin thề. Cháu chỉ xin cô chỉ cho cháu đường...
    - Marvin, anh làm ơn chỉ cho mấy cháu này đường di ra khỏi đây đi - bà Bainbridge ra lệnh.
    - Cháu cám ơn cô ạ - Hannibal nói.
    Gray dẫn dường cho ba cậu ra khỏi lùm cây. Ông dang tay chỉ về hướng đường nhựa.
    - Hướng này. Cứ đi bộ đến đường, quẹo phải. Tôi không muốn thấy các cậu ở chỗ này nữa.
    - Cám ơn chú nhiều, Peter nói.
    Gray nhìn Ba Thám Tử Trẻ đi xa trong đám cỏ cao dưới ánh trăng.
    - Hắn sẽ không rời mắt khỏi ta, cho đến khi ta ra khỏi đất nhà này.
    - Dễ hiểu thôi - Hannibal trả lời. Nếu cậu mà đang làm nghi lễ bí mật trong vườn nhà, thì cậu cũng sẽ không muốn bị phát hiện. Hy vọng hắn sẽ không nhìn xuống bàn và không thấy bộ đàm của mình.
    - Thì ra đó là lý do cậu bị té! Peter kêu.
    - Mình nghĩ nên nghe thử họ nói gì khi ta đi khỏi. Mình đã quấn dây ăng ten quanh máy, nút bấm ở vị trí phát. Bình thường, thì nó sẽ phát. Nhưng ta không nên di xa quá, không thôi sẽ bị ra ngoài tầm.
    Ba thám tử vừa mới ra dường, Bob quay lại, Martin Gray đã biến mất.
    - Có lẽ đã quay lại chỗ lùm cây - Hannibal nói. Ta hãy nghe xem bọn họ nói gì.
    Bob quỳ xuống, cạnh hàng rào, bật bộ đàm lên.
    - … Tạm thời yên thân, Marvin Gray đang nói. Tụi nó sẽ không quay lại đâu, tụi nó biết là có chó và sợ chó.
    - Mình cứ hy vọng hắn sẽ nhốt chó - Hannibal nói khẽ.
    - Nhưng ta đã sơ xuất khi để cho tụi nó ra đi - Gray nói tiếp.
    - Chứ biết làm gì với tụi nó? Madeline hỏi.
    - Vứt tụi nó từ vách đá cao xuống.
    - Marvin! Một giọng nữ khác la lên, có lẽ là Clara Adams.
    - Tôi không muốn bọn du côn đến rình rập ta - Gray nói tiếp. Tụi nó sẽ về nhà kể lại những gì tụi nó thấy, và chẳng bao lâu chúng ta sẽ bị phóng viên và nhiếp ảnh đứng rình sau một gốc cây. Tôi thấy trước các dòng tít lớn trên báo rồi: Nghi lễ bí ẩn tại nhà riêng của ngôi sao điện ảnh sống ẩn dật. Sau đó, cảnh sát sẽ đến chúi mũi vào việc làm của ta và...
    - Ta không có gì phải sợ cảnh sát cả - Madeline ngắt lời. Ta không làm gì sai trái cả.
    - Tạm thời thì chưa - Gray thừa nhận.
    - Chưa bao giờ làm và sẽ không bao giờ, Madeline chỉnh.
    - Dù sao, đáng lẽ bà phải ém bùa ba thằng nhóc đó, như đã làm với Desparto tối hôm đó.
    - Tôi không hề hại anh Ramon! Madeline kêu, dù anh ấy phản lại tôi!
    - Đúng rồi, bà chỉ chúc anh ấy hạnh phúc và có nhiều con - Gray tiếp tục nói theo giọng điệu đó.
    - Thôi, Marvin ơi! Clara van xin.
    - Tại sao anh cứ nhắc chuyện đó hoài! Madeline phẫn nộ hỏi. Đúng là lúc đó tôi có giận anh Ramon thật, nhưng tôi không hề hại anh ấy. Anh cũng thừa biết rằng tôi không nỡ ém bùa bất kỳ một ai mà. Vì vậy mà anh cứ làm tới phải không?
    - Chị Madeline, em xin chị - Clara xen vào.
    - Được rồi, được rồi - Gray nói. Bây giờ đã hụt mất nghi lễ rồi. Chỉ còn nước vào nhà mà thôi. Bruno, lại đây! - Ông kêu lớn.
    - Hay cứ để chó ở ngoài, phòng mấy đứa nhỏ kia trở lại - Clara nói.
    - Tụi nó sẽ không trở lại đâu. Nếu để nó ở ngoài, nó sẽ khó chịu. Đến ba giờ sáng nó sẽ tru lên, rồi tôi sẽ phải thức dậy để cho nó vô nhà. Đó là chuyện xảy ra khi ta đối xử với chó canh như một thành viên trong gia đình.
    Sau đó, không còn nghe gì trong bộ đàm nữa. Một hồi sau, Hannibal thở dài.
    - Nghe không? Marvin Gray muốn Madeline Bainbridge ếm bùa ta giống như bà đã làm với Ramon Desparto. Vậy bà đã ếm bùa gì với Ramon Desparto?
    - Theo bà, thì không có bùa gì cả - Bob trả lời. Bà khẳng định mình không hề hại ai cả.
    - Desparto bị chết trong tai nạn xe mà - Peter trả lời. Thắng xe bị hư khi ông rời khỏi trang trại sau buổi tiệc.
    - Buổi tiệc hay... một nghi lễ giống như hôm nay? Hannibal đặt câu hỏi. Nhưng ta biết một điều: Madeline Bainbridge là phù thủy. Hay ít nhất, cũng tưởng mình là phù thủy. Bà không chối từ rằng mình có bùa phép...
    - Bùa phép giết người à? Peter hỏi thật khẽ.
    - Giết người bằng ma thuật hả? Làm sao được! Bob phản đối.
    - Có thể, Hannibal nói. Nhưng dường như Madeline tự trách mình một diều gì đó về Desparto. Bà đã không tự dằn vặt như thế, nếu không nghĩ mình có lỗi dối với ông, theo kiểu này hay kiểu khác.
    - Đó là lỗi của Marvin Gray, Peter gật đầu. Tại sao hắn lại moi chuyện cũ rích ấy làm gì?
    - Có thể hơn điều khiển được bà Madeline Bainbridge - Hannibal giả thiết. Có lẽ hắn mới là chủ nhà thật.
    - Tên này khó ưa quá, Peter nhận xét.
    - Phải - Hannibal thừa nhận. Không hiểu hắn nói láo để bảo vệ bà Madeline hay là bảo vệ chính mình.
    - Babsl! Bob kêu. Cậu có nghĩ Gray dính líu đến vụ bản thảo mất tích không?
    Hannibal nhún vai.
    - Mình không thấy tại sao và bằng cách nào hắn dính líu được. Hắn không thể tự mình lấy bản thảo, bởi vì hắn đang trả lời phỏng vấn của Jefferson Long lúc xảy ra vụ trộm. Dường như hắn cũng không có động cơ để làm việc này, ngược lại nữa đằng khác. Là người lo việc cho bà Bainbridge, hắn rất có lợi khi cho xuất bản sách để có tiền. Vấn đề là tìm xem hắn có nói với ai về quyển hồi ký không... Hoặc chính bà Bainbridge nói. Sau những gì ta nghe được hôm nay, mình gần như chắc chắn rằng nguyên nhân vụ trộm nằm trong quá khứ của bà Madeline. Bí mật là ở chỗ hội Vòng Tròn Thần Bí ra đời cách đây ba mươi năm.
    Hannibal đứng dậy.
    - Tối hôm nay, ta đã làm hết sức mình rồi. Mình sẽ đi lấy bộ đàm về. Hẹn gặp lại ở chỗ bỏ xe đạp... Ngày mai ta sẽ lo chuyện mấy thầy phù thủy thời đó.
    - Cậu nghĩ tất cả là phù thuỷ hả? Bob hỏi.
    - Mười ba thành viên Hội Vòng Tròn Thần Bí à? Chắc chắn rồi - Hannibal trả lời.
    Thám tử trưởng bước băng qua cánh đồng về hướng lùm cây có ma.
     

  10. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    15
    Bài gởi
    1,767

    Cảm ơn
    32
    Được cảm ơn 37 lần trong 25 bài
    VND
    4,309
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    24

    Chương 9
    NGƯỜI BẢO VỆ CÔNG LÝ
    - Madeline mà là phù thủy à! Bộ nói giỡn hả? - Mập la lên.
    Horace Tremayne đang lái xe dọc theo đại lộ Monica. Hannibal ngồi cạnh anh; Peter và Bob ngồi phía sau.
    - Đúng là phù thủy - Hannibal khẳng định. Và có lẽ thời đang quay phim bà cũng là phù thủy. Bọn em nghĩ bà là Chủ tịch tập Đoàn Phù Thủy và có thể một số thành viên trong đó làm bậy. Một kẻ có thể không muốn hồi ký được xuất bản... Bây giờ ta phải đi tìm gặp những người thân cận nhất đối với bà Bainbridge, để thử tìm xem có ai liên lạc với bà những ngày gần đây không. Ta cần tìm kẻ biết bản thảo nằm ở đâu ngày hôm kia.
    - Bộ cậu tưởng kẻ đó sẽ khai báo là biết - và khai luôn mình là kẻ trộm à? Anh chủ nhiệm nhà xuất bản đáp.
    - Ta sẽ không hỏi gì về bản thảo - Hannibal trả lời. Dù sao, lúc đầu thì không hỏi. Trước tiên, ta phải tìm hiểu xem những thành viên nào trong tập đoàn phù thủy còn giữ liên lạc với bà Bainbridge hay có tin tức về bà. Chuyện này, thì chắc chắn, họ không ngại gì khai báo.
    Mập rẽ vào đại lộ La Brea bên phải, về hướng Hollywood.
    - Cậu định bắt đầu từ Jefferson Long hả? Anh hỏi. Long, người bảo vệ công lý, người ái quốc, người công dân gương mẫu à? Tôi không thể tưởng tượng rằng ông ấy thuộc một tập đoàn phù thủy.
    - Đâu phải ông ấy luôn là Jefferson Long, người bảo vệ công lý - Hannibal bắt bẻ. Ông từng làm diễn viên, ông có đóng trong bộ phim cuối cùng mà bà Bainbridge quay. Vậy là ông có biết Ramon Desparo. Và ít nhất, ta cũng biết tìm ông ấy chỗ nào. Sáng nay, em có gọi điện thoại cho ông Long, ông ấy đồng ý tiếp em.
    - Cậu có nói là định bàn gì với ông ấy không?
    - Không nói rõ lắm. Em nói em cần viết bài báo cho trường. Một dạng sinh hoạt hè.
    - Cha Long này chắc thích người ta nói đến mình - Peter ngồi phía sau nói. Cho dù là báo trường cũng được.
    - Là người làm việc với công chúng thì ai cũng thích như vậy - Hannibal nhận xét. Anh Horace ơi - Hannibal nói thêm và nhìn anh chủ nhiệm nhà xuất bản - anh thật tử tế, chịu khó chở bọn em, bọn em đi xe buýt cũng được mà.
    - Nếu ở nhà, thì tôi sẽ bị suy nghĩ lo lâu - Mập tuyên bố. Tôi cảm thấy lạc lõng khi không còn văn phòng để mà đến làm việc hằng ngày. Mà các cậu làm tôi tò mò quá. Tôi không tài nào dám đi phỏng vấn một nhân vật quan trọng như Jefferson Long.
    Bob phá lên cười.
    - Babal không nhút nhát chút nào!
    - Còn các thành viên còn lại của Hội Vòng Tròn bí ẩn, các cậu sẽ làm thế nào để tìm ra? - Mập hỏi.
    - Ba của em làm ở trường quay phim - Peter trả lời. Ba sẽ hỏi tên mấy người bạn của bà Bainbridge ở các nghiệp đoàn diễn viên.
    Khi đi hết đại lộ Hollywood, Mập quẹo vào đường Fountain, dừng lại trước một tòa nhà đồ sộ hình khối lập phương khổng lồ bằng kính màu. Đó là trụ sở của Công Ty Veni Vidi Vici.
    - Hannibal ơi, mọi người sẽ chờ cậu ở đây. Cậu cứ thoải mái thời gian nhé.
    - Đồng ý - Thám tử trưởng trả lời.
    Tiền sảnh mát lạnh. Một cô gái trẻ nước da rám nắng chỉ thang máy cho Hannibal. Cậu bấm lên lầu ba.
    Văn phòng của Jefferson Long làm toàn bằng thuỷ tinh, inox và simili đen. Cửa sổ nhìn ra hướng Bắc, trên vùng đồi Hollywood, ông Long chễm chệ sau cái bàn viết bằng gỗ tếch, quay lưng lại với quang cảnh.
    - Rất vui được gặp cậu - ông mỉm cười với Hannibal. Tôi luôn thích giúp thanh niên, khi có dịp.
    Hannibal có cảm giác Jefferson đã nói câu này hàng trăm lần rồi.
    - Cám ơn chú - thám tử trưởng trả lại thật khiêm tốn. Nét mặt ngây thơ gần như đi kèm với vẻ ngu đần hiện rõ lên khuôn mặt tròn vui tươi của Hannibal.
    - Hôm bữa, cháu có nhìn thấy chú ở truyền hình - Hannibal nói tiếp. Chú đang phỏng vấn ở nhà bà Madeline Bainbridge. Cháu thay rất phục chú. Cháu không hề biết chú từng đóng phim và có quen với Madeline Bainbridge!
    Nụ cười của ông Long biến mất như có phép lạ.
    - Trong đời, tôi đã làm những việc quan trọng hơn là diễn kịch và làm quen với diễn viên - ông tuyên bố. Những người bảo vệ luật pháp đồng quan điểm với tôi.
    Ông xoay ghế bành chỉ những kệ dọc một vách tường.
    Hannibal đứng dậy xem. Có những bằng khen và huy chương của mỗi thành phố miền duyên hải, hình chụp ông Long cùng cảnh sát trưởng các thành phố, lớn có, nhỏ có, của các bang California, Nevada, và Arizona, và cuối cùng là tờ giấy lộng kiếng đóng khung, trên đó viết rằng Jefferson Long là trợ lý danh dự của một ông cảnh sát trưởng nào đó.
    - Trời! Hannibal kêu, miệng há to khâm phục.
    - Tôi có vài quyển album chứa bài báo trích. Cậu có thể xem, nếu quan tâm.
    - Khỏi phải nói, cháu rất quan tâm! Cháu còn nghe nói chú đang chuẩn bị phóng sự ma túy. Chắc là hấp dẫn lắm!
    Hai má của ông Long đẹp trai ửng đỏ lên.
    - Hấp dẫn lắm! Cậu có biết rằng có một số nhân viên của hãng dược phẩm làm nghề phân phối thuốc phiện cấm không? Rất tiếc là tôi không thể quay phóng sự này trong năm này. Ở những văn phòng không xa chỗ tôi ngồi lắm, có những người cho rằng thà bỏ tiền mua phim cũ mốc hơn là thực hiện cuốn phim tư liệu về mối hiểm hoạ cho công chúng.
    - Phí thật, Hannibal nói. Nhất là có lẽ mấy cuộn phim của Madeline Bainbridge có giá cắt cổ.
    - Chi phí sẽ còn cao hơn khi trả tiền chuộc.
    - Cháu đoán là không may cho chú rồi. Hay là ngược lại?
    - Tấn Bi kịch ở Salem là bộ phim tồi, Jefferson đáp. Phim tồi tệ đến nỗi sau buổi trình chiếu, không ai chịu thuê tôi diễn nữa. Tôi đã tìm được hướng đi hay hơn khi chuyên về các phóng sự trinh sát.
    - Còn bà Madeline Bainbridge đã về hưu rồi - Hannibal nói tiếp. Thím Mathilda của cháu còn nhớ bà, thím còn nói bà là một nhân vật ẩn. Theo lời thím cháu, người ta kể những chuyện kỳ lạ về bà Bainbridge. Nghe nói bà tham gia những buổi lễ Sabbat.
    - Sabbat hả?
    Nét mặt ông Long cứng lại, như đang đứng trước kẻ thù.
    - Lễ Sabbat - ông nói - là buổi dạ hội của phù thủy.
    - Đúng rồi! Hannibal kêu. Chú từng làm việc với bà Bainbridge rồi. Chú có tham gia các buổi lễ Sabbal không?
    - Đương nhiên là không có - Jefferson tuyên bố. Mà làm gì có lễ Sabbat. Bạn bè của bà Bainbridge chỉ là những người cùng làm việc với bà.
    - Chú có quen với cả tập đoàn không?
    - Đó không phải là tập đoàn, nhưng tất nhiên là tôi biết tất cả. Tôi cũng chơi cùng nhóm mà.
    - Vậy thì có thể một số người trong các chú biết những chuyện mà những người khác không biết không?
    Hannibal nhìn Long không chớp mắt.
    - Chú còn giữ liên lạc với họ không? Chú có biết cháu có thể tìm ra họ ở đâu để gặp không? Hay thậm chí chú có thể giúp cho cháu gặp bà Madeline Bainbridge không!
    - Không thể nào được. Tôi không còn giữ liên lạc với ai cả. Tất cả bạn bè tôi đều thuộc giới pháp lý hay cảnh sát. Tôi không gặp Madeline đã ba chục năm nay rồi, và nếu không gặp thêm ba chục năm nữa, thì tôi chẳng phiền gì. Bà ấy chỉ là một con mụ ngờ nghệch ba hoa tự cho mình là diễn viên, bà ấy diễn tồi tệ không kém gì vị hôn thê của bà, tên Desparto ấy. Tên này thì không ai dỏm bằng.
    - Ông này bị chết sau buổi tiệc tại nhà bà, đúng không ạ?
    Jefferson như già hẳn đi, mắt lờ đờ đi.
    - Phải - ông nói - sau buổi tiệc. Phải...
    Ông ngồi thẳng người lại, như để xua đi một kỷ niệm không hay.
    - Đã lâu lắm rồi - ông nói. Tôi không bao giờ nghĩ đến thời đó nữa. Mà nhắc lại quá khứ đó làm gì? Mà lại sao ta phải nói về Madeline Bainbridge chứ? Tôi nghĩ cậu đến gặp tôi vì quan tâm đến các chương trình phòng ngừa tội ác của tôi chứ.
    - Dạ đâu có, cháu đến để hỏi về Madeline Bainbridge - Hannibal trả lời đơn giản. Cháu cần thu nhập tư liệu về bà để làm bài cho lớp lịch sử điện ảnh. Nếu bài viết khá, thì sẽ được đăng trong báo tường.
    Jefferson Long tỏ ra hết sức khó chịu
    - Vậy chúc cậu may mắn - ông lạnh lùng nói. Bây giờ, xin cậu để cho tôi làm việc. Tôi không còn thời gian tiếp cậu nữa. Tôi có cuộc hẹn khác.
    - Cháu hiểu, thưa chú.
    Sau khi cám ơn ông Long, Hannibal rút lui.
    - Sao? Horace Tremayne hỏi ngay khi thám tử trưởng vừa mới bước trở lên xe.
    - Thì Jefferson Long không yêu quý gì Madeline Bainbridge, ông cũng không thích thú gì việc các bộ phim của bà sắp được chiếu lên truyền hình. Công ty Veni Vidi Vici sẽ không thể tài trợ cho buổi truyền hình về ma túy mà ông muốn thực hiện, bởi vì Công ty đã bỏ quá nhiều tiền để mua mấy bộ phim, ông Long khẳng định ông không gặp lại bà Madeline Bainbridge đã ba chục năm này và ông cũng không giữ liên lạc với bạn bè chung. Ông còn khẳng định là không hề có lập đoàn phù thủy, nhưng em nghĩ ông nói láo. Thật ra, thì em thấy ông ấy có cái gì đó lạ lạ, nhưng không biết là gì.
    Peter ngồi sau xe cười khúc khích.
    - Thế nào rồi cậu cũng sẽ có ngày tìm ra được mà. Cậu chưa bao giờ thất bại mà, À, trong khi cậu nói chuyện với ông Long, mình đã đi gọi điện thoại cho ba mình. Ba đã tìm ra được một địa chỉ, Elliot Farber, là người quay phim cưng của bà Madeline Bainbridge và có mặt trên tấm hình Hội Vòng Tròn Thần Bí. Ông không còn làm nghề quay phim nữa. Ông sửa truyền hình, có tiệm máy trên đường Melrose.
     

+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1/2
1 2 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Chủ đề giống nhau

  1. Truy tìm bóng đen - Truyện trinh thám
    By Thám tử Sherlock Holmes in forum Tác phẩm của bạn
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 01-02-2010, 08:41 PM
  2. Lịch phát hành truyện tranh trinh thám tháng 1-2010.
    By wongtrang2006 in forum Tổng Hợp
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 03-01-2010, 05:35 PM
  3. Mục lục truyện tranh trinh thám
    By wongtrang2006 in forum Truyện Tranh Trinh Thám
    Trả lời: 3
    Bài mới gởi: 04-10-2009, 11:48 AM
  4. Thám tử KINDAICHI - Một bộ truyện trinh thám đặc sắc
    By ladloveluffy in forum Truyện Tranh Trinh Thám
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 24-06-2008, 09:35 AM
  5. Truyện trinh thám (cực hồi hộp, cực hấp dẫn o^,^o)
    By Honey Ngo in forum Tiểu Thuyết Trinh Thám
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 04-02-2008, 02:28 PM

Quuyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời bài viết
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết