+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 2 trên 2

Ðề tài: Những nét chữ- Thế Lữ.

  1. Tham gia ngày
    Jun 2009
    Đến từ
    An Giang
    Bài gởi
    1,017
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 41 lần trong 26 bài
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    36

    Những nét chữ- Thế Lữ.

    Share/Bookmark



    Những nét chữ
    Thế Lữ


    Bức thư tình
    Hôm đó tôi đẩy cửa bước vào thấy Lê Phong, bạn tôi, đang ngồi trước bàn giấy, một tay cầm cái kính hiển vi lớn đang soi từng nét chữ trên một bức thư màu xanh.
    - Lê Phong làm gì đấy?
    - Đọc thư của một cô.
    - Của một cô?
    - Ừ.
    Tôi hỏi:
    - Mà lại phải đọc bằng kính hiển vi?
    Phong gật đầu và lại chăm chú làm cái việc kì khôi ấy mãi.
    Không, anh ta không có ý đùa nghịch.
    Vẻ mặt rất nghiêm trang trầm mặc, Phong như đang để hết tinh thần vào cả bức thư. Cái bản năng của con nhà nghề lại thấy rõ rệt phát lộ ra, tuy rằng ít lâu nay anh không có việc gì bí mật phải khám phá hết.
    Lê Phong không được dịp làm phóng viên như trước, vẫn lấy làm bực dọc. Anh bèn đi viết tiểu thuyết cho đỡ buồn. Những tiểu thuyết của anh tả những truyện ái ân đắm đuối hay thơ ngây, anh lấy ở tưởng tượng ra nhiều hơn là sự từng trải. Nhưng chính vì thế mà Phong được công chúng, phần lớn về phái phụ nữ, rất hoan nghênh. Anh thường nhận được những bức thư ca tụng hết lời, lắm bức rất tình tứ, rất nhã nhặn, hay rất thiết tha. Nhưng Phong tỏ ra vẻ thản nhiên không chú ý đến.
    Thế mà hôm ấy cũng nhận được thư của một cô con gái, anh lại cắm cúi đọc một cách rất khác thường.
    Tôi toan hỏi thì anh bỗng ngửng đầu lên nhìn tôi, mặt sáng lên, mắt lóng lánh như người vừa tìm ra được một điều rất mới lạ. Anh đưa bức thư cho tôi đọc. Đợt tôi đọc xong, bảo tôi đọc lại lần nữa rồi hỏi:
    - Thế nào?
    Bức thư ấy là của một cô thiếu nữ, chữ viết mềm mại, nhỏ và rạp về một chiều. Lời thư văn hoa, nhưng cũng có vẻ chân thực. Cô ta khen cái tài giải phẫu tâm lí của nhà văn sĩ, và thú thực rằng văn chương của Phong đã làm cho cô và nhiều bạn gái biết bao lần mơ màng thổn thức… Vậy nên tuy không được cái hân hạnh quen biết văn sĩ, cô cũng “đánh bạo viết thư này để ngỏ chút cảm tình thành thực, cảm ơn người đã thấu hiểu tâm sự bạn gái chúng tôi”. Bức thư viết đầy hai trang giấy to màu phơn phớt xanh, toàn một giọng như thế cả. Cuối cùng thêm một câu rất kín đáo, ý vị, nhưng đủ ngỏ cho Phong biết rằng trong cái cảm tình của cô đối với nhà văn sĩ, không phải chỉ có sự kính phục mà thôi đâu.
    Phong hỏi nữa:
    - Thế nào?
    - Thế nào? – Tôi trả lời. – Anh chỉ có việc sung sướng thôi, chứ còn thế nào nữa? Trong đời người làm văn mà có những lời êm dịu ấy ca tụng thì còn gì sung sướng hơn! Tôi xem ra thì người thiếu nữ viết bức thư này…
    - Yêu tôi lắm, chứ gì?
    - Phải.
    Phong gật gù hỏi:
    - Được, nhưng anh bảo tôi nên xử trí ra sao?
    - Tôi thì tôi viết thư trả lời liền.
    - Tôi cũng nghĩ thế.
    Nói rồi, anh vặn bút máy thảo một lúc xong bức thư và đưa tôi xem:
    “Gửi cho Đào Thị Kiều Anh.
    “Thưa… ông.
    “Tôi gọi ông là ông, vì tôi biết ông không phải là người con gái. Những lời ông khen tặng tôi khéo lắm, êm ái lắm, tôi rất lấy làm cảm động và cảm ơn ông. Nhưng nếu ông đợi tôi mắc lừa và đợi một bức thư trả lời cho cô Đào Thị Kiều Anh thì xin ông cứ việc mà thất vọng. Tôi biết rằng cô Kiều Anh ấy chính là ông, và hơn thế, tôi lại biết rằng ông viết thư cho tôi bằng thứ bút máy ngòi xấu và cong; ông cặp bút vào giữa ngón tay đeo nhẫn và ngón tay út. Ông viết được nửa trang giấy thì hết mực, nên ngừng lại một lúc, rồi mới tiếp theo và lúc gần viết xong thì trời mưa, một cơn gió thổi vào làm tờ giấy chực bay, ông phải vội lấy tay đè lên – vì ông ngồi viết gần cửa sổ.
    “Viết xong ông còn đưa cho các bạn ông xem để cười với nhau. Thế nào các ông chẳng chế giễu tôi và bảo nhau rằng: anh chàng Lê Phong nhận được thư này thế nào cũng phải ngẩn ngơ! – Hoặc một câu tương tự thế. Các ông muốn nghĩ ra một chuyện tình nhỏ để trêu ghẹo tôi đấy chứ gì?
    “Tuy vậy, tôi vẫn phải nhắc lại lời cảm ơn ông, và khuyên các ông, khi viết thư tình, nên mua giấy thấm thật tốt. Không thì cứ dùng cục phấn bảng lăn lên cũng được. Chào ông và các bạn ông.
    “Một người văn sĩ rất đa tình, nhưng lại đa nghi.
    “Lê Phong, kính bút”
    Lê Phong vân vê điếu thuốc lá, nhìn sự ngạc nhiên trên mặt tôi. Đoạn anh cầm bức thư bỏ vào cái phong bì đề cho “cô Đào Thị Kiều Anh, số nhà 142 phố Hàng Đẫy”.
    Tôi hỏi:
    - Quái lạ! Anh biết trước việc này ư?
    - Biết trước thế nào?
    - Biết có người giả con gái viết thư cho anh?
    - Không.
    - Thế sao lại gọi cô Kiều Anh là ông, sao biết cô Kiều Anh không phải lả con gái? Ngộ anh lầm thì sao?
    - Tôi không lầm, vì bức thư này bảo cho tôi biết, lại bảo thêm cho tôi biết một vài điều lặt vặt tôi vừa nói ở trong bức thư trả lời. Mà cái đó cũng chẳng thánh thần gì, chỉ cần có tài quan sát như tôi là đủ. Đây này, anh nghe coi: vì một sự vô ý nhỏ của người viết, chữ ngoài phong bì rắn rỏi ngang tàng hơn chữ trong thư, nhưng xét kĩ ra thì cùng một lối. Mà chữ rắn rỏi ấy là chữ của đàn ông. Vậy người viết thư là đàn ông. Một người đàn ông không được khoẻ mạnh lắm, vì cái vết tay mờ xanh ở một vài chỗ là vết của một bàn tay nhỏ thon. Tôi soi kính xem kĩ thì thấy có hai, ba thứ vết tay nữa mờ hơn và khác hẳn nhau – do thế tôi biết rằng, trước khi gửi cho tôi, “cô Kiều Anh” đã đưa mấy người khác đọc. Mấy giọt nước nhỏ hoen ở trang thứ nhất chính là mấy giọt nước bọt, họ cười làm bắn vào. Chữ ở trang giấy hơi nhoè, vì giấy thấm của họ đã cũ quá. Bức thư viết gần cửa sổ là vì tôi thấy những giọt nước van vát bắn vào – mà cũng vì thế, tôi biết lúc ấy trời mưa bên ngoài. Còn như sự ngừng viết nửa chừng để lấy mực vào bút máy thì dễ đoán lắm. Tôi thấy chữ cứ dần dần nhạt rồi bỗng ở giữa một câu thấy đậm hẳn lên. Nhưng điều làm cho họ phục tôi hơn là cách cầm bút.
    Người viết thư muốn cho chữ viết thành ẻo lả mà không mất tự nhiên, nên cầm bút theo… lối đầm. Nghĩa là cặp quản bút vào giữa ngón út và ngón đeo nhẫn. Mà bởi cố làm cho chữ ngả hẳn về một phía như chữ phần nhiều cô con gái, nên ngòi bút gại vào giấy và thỉnh thoảng làm bắn mấy điểm mực ra chung quanh. Nếu ngòi bút còn mới và không uốn cong thì không đến nỗi thế. Anh đã nghe ra chưa?
    Rồi bạn tôi mỉm cười, niêm phong bức thư trả lời trao cho tôi:
    - Chốc nữa ra về, anh làm ơn bỏ thư này vào thùng dây thép hộ. Chiều hôm nay, họ sẽ nhận được, họ sẽ tưởng tôi mắc lừa, họ sẽ gọi các bạn hữu để thưởng thức cái mưu của họ và sẽ kinh ngạc khi đọc thư của tôi.
    Anh ta nói thế một cách rất chắc chắn. Vẻ tự tin của anh cho tôi biết rằng những điều anh đoán không thể sai được. Anh sung sướng vì đã biết trước mưu mô của một bọn người tinh nghịch và lại dùng chính cái mưu của họ để giễu lại họ chơi.

    View more random threads same category:

    Bình chọn Hoa khôi trinh thám 2010


  2. Cảm ơn wongtrang2006 vì bài viết:

    bactai (24-09-2010)

  3. Tham gia ngày
    Jun 2009
    Đến từ
    An Giang
    Bài gởi
    1,017
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 41 lần trong 26 bài
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    36



    Phần tiếp theo: [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]
    Bình chọn Hoa khôi trinh thám 2010


+ Trả Lời Ðề Tài

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Visitors found this page by searching for:

Chưa ai tìm thấy trang này bằng công cụ tìm kiếm trước đây!
Dien Dan

Members who have read this thread : 7

Bookmarks

Quuyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời bài viết
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết