Chương I - BẮT GIỮ
Hai chiếc thuyền, được buộc ở cái đập nhỏ phía ngoài khu vườn, bập bềnh trong bóng tối. Xuyên qua lớp sương dày đặc, đây đó, trên bờ hồ, những khung cửa thấp thoáng ánh đèn. Trước mặt, câu lạc bộ Enghiên sáng trưng dù đã là những ngày cuối cùng của tháng Chín. Một vài ngôi sao le lói giữa kẽ những đám mây đen. Ngọn gió làm rung rinh mặt nước.
Acxen Luypanh rời khỏi cái chòi nhỏ trên đầu đập mà anh đã vào để hút thuốc lá, anh cúi xuống hỏi:
- Grônha? Lơ Baluy?... Các anh ở đó chứ?
Từng người nhô lên trên thuyền của mình, và một người trả lời:
- Thưa vâng.
- Sửa soạn đi, ta nghe thấy tiếng ô tô trở về với Ginbe và Vôsơray.
Anh đi vào trong vườn, vòng quanh một ngôi nhà xây dở còn nguyên các dàn giáo và thận trọng đẩy cánh cửa mở ra đại lộ Xanhtuya. Anh không nhầm: một luồng ánh sáng chói chiếu đúng quãng đường ngoặt và một chiếc xe hơi lớn mui trần dừng lại. Hai người đàn ông mặc pađơxuy, cổ áo bẻ dựng lên, đầu đội mũ lưỡi trai, bước xuống.
Đó là Ginbe và Vôsơray. Ginbe, một chàng trai khoảng hai mươi hoặc hăm hai tuổi, có khuôn mặt dễ thương, dáng đi hùng mạnh và uyển chuyển; Vôsơray nhỏ con hơn, tóc đốm bạc, mặt xanh xao, ốm yếu.
- Thế nào? - Luypanh hỏi - Các cậu đã trôn thấy hắn rồi chứ, tên nghị sĩ ấy?
- Đã, thưa ông chủ. - Ginbe đáp - Chúng tôi đã thấy hắn lên chuyến tàu bảy giờ bốn mươi đi Pari.
- Nếu vậy thì chúng ta được tự do hành động chứ?
- Hoàn toàn tự do - Lâu đài Têrezơ thuộc quyền chúng ta.
- Không nên đỗ lại đây, có thể làm mọi người chú ý. Đúng chín giờ rưỡi anh hãy quay lại để chất đồ lên xe... nếu không... thất bại.
- Sao lại thất bại được? - Ginbe có vẻ bực mình hỏi lại.
Chiếc xe hơi đi khỏi. Luypanh trở lại đường ven hồ cùng với hai bạn mới, nói:
- Sao ư? Bởi vì không phải là ta chuẩn bị vụ này và khi không phải chính là mình thì ta chỉ tin có một nửa.
- Trời! Đã ba năm rồi, tôi làm việc cùng với ông... tôi đã bắt đầu hiểu cung cách...
- Phải... con trai ta ạ, con mới bắt đầu hiểu - Luypanh nói - cũng chính vì thế mà ta sợ có những sơ hở... Nào, thôi lên thuyền... Còn anh, Vôsơray, anh sang thuyền kia... Tốt... Bây giờ, chèo đi... Và thật khẽ thôi!
Grônha và Lơ Baluy, hai tay chèo, hướng cho thuyền đi thẳng sang bờ đối diện, hơi chếch về phía trái câu lạc bộ.
Đầu tiên họ gặp một chiếc thuyền trôi vật vờ, trên đó có một đôi trai gái đang ôm riết lấy nhau; rồi một chiếc khác mà những người ngồi trên đang hát váng lên. Và chỉ có thế.
Luypanh bước đến gần chàng trai trẻ nói khẽ:
- Ginbe này, chính cậu có ý kiến làm vụ này hay là Vôsơray?
- Chà, tôi cũng không biết nữa... Đã mấy tuần nay rồi, hai chúng tôi cùng bàn bạc.
- Chính là ta rất nghi Vôsơray... Đó là một tên đầu óc bẩn thỉu... hạ đẳng... Không hiểu sao ta vẫn chưa dứt bỏ hắn.
- Ôi! Ông chủ!
- Đúng, đúng như vậy đấy. Đó là một thằng cha nguy hiểm... chưa kể việc hắn có thể đã phạm những tội lỗi nghiêm trọng hơn là ta tưởng.
Sau một lát im lặng, anh nói tiếp:
- Như vậy là, cậu chắc chắn là đã thấy tên nghị sĩ Đôbrếch?
- Bằng chính mắt tôi, ông chủ ạ.
- Và cậu biết hắn có cuộc hẹn hò ở Pari?
- Hắn đến nhà hát.
- Được, nhưng những người làm của hắn thì ở lại trong biệt thự Enghiên chứ?
- Chị nấu bếp thì đã được nghỉ về nhà. Còn tên hầu phòng Lêôna vốn là một người tin cẩn của nghị sĩ Đôbrếch thì chờ chủ ở Pari. Chúng không thể trở về trước một giờ sáng. Nhưng...
- Nhưng sao?
- Cũng cần phải đề phòng tính khí thất thường của Đôbrếch, hắn có thể bất ngờ quay lại, cho nên chúng ta làm sao phải xong việc trong một tiếng đồng hồ.
- Cậu đã nắm được những tin tức đó từ bao giờ?
- Mới từ sáng nay. Thế là Vôsơray và tôi cho đó là thời cơ thuận lợi. Tôi chọn điểm xuất phát là căn nhà xây dở trong khu vườn không có người canh gác mà chúng ta vừa đi qua. Tôi báo cho hai bạn đưa thuyền tới và gọi điện cho ông. Đó, tất cả câu chuyện chỉ có thể.
- Cậu có chìa khóa đấy chứ?
- Vâng, những chìa khóa cửa trước.
- Có đúng là cái biệt thự xung quanh có vườn cây ta nhìn thấy kia không?
- Vâng, đó là biệt thự Mari Têrezơ và cũng như hai biệt thự gần đấy cũng có vườn cây bao bọc, hàng tuần nay không có người ở, chúng ta tha hồ chuyển đi tất cả những gì mà chúng ta thích. Cũng bõ đấy, ông chủ ạ.
Nhưng bất chợt, anh bảo:
- Có người trong biệt thự! Trông kìa... một đốm lửa.
- Đó là cái đèn ga, ông chủ ạ... ngọn lửa không di động...
Grônha ở lại giữa thuyền với nhiệm vụ canh chừng, còn Lơ Baluy, tay chèo kia thì đứng gác cạnh ròa sắt trông ra đại lộ Xanhtuya, từ đó Luypanh và hai người cùng bọn đang lom khom bò trong bóng tối đến sát cửa trước lâu đài.
Ginbe bước lên trước tiên, lần mò sờ soạng, cậu ta tra chìa khóa vào ổ khóa, rồi rút chốt bảo hiểm. Tất cả đều dễ dàng, cánh cửa từ từ hé mở để cho ba người lần lượt lách vào.
Trong tiền sảnh, một ngọn đèn ga đang cháy.
- Ông chủ thấy chưa!... - Ginbe nói.
- Đúng, đúng... - Luypanh bảo nhỏ - Nhưng hình như ánh sáng không phát ra từ chỗ này.
- Vậy thì ở đâu?
- Ta cũng không biết nữa... Phòng chứa đồ ở đây ư?
- Không - Ginbe đáp khá to - Không, vì thận trọng, hắn tập trung tất cả ở tầng một, trong buồng ngủ của hắn và trong những buồng bên cạnh.
- Thế cầu thang ở đâu?
- Ở bên trái phía sau bức màn gió.
Luypanh đi về phía chiếc màn gió và giữa lúc anh vén tấm vải ra hai bên thì bất thình lình, cách bốn bước về phía trái, một cánh cửa bật mở và một cài đầu nhô ra, một bộ mặt tái xanh với cặp mắt thất thần vì sợ hãi.
- Cứu tôi với! Cướp, cướp!... Quân giết người! - Người đó gào lên.
Và ngay lập tức, hắn thụt vào sau cánh cửa.
- Đó là Lêôna, gã hầu phòng. - Ginbe kêu lên.
- Nếu hắn còn kêu nữa, tôi sẽ cho hắn đi chầu trời. - Vôsơray khẽ rít.
- Không được làm bậy, Vôsơray. - Luypanh hạ lệnh rồi đuổi theo tên đầy tớ.
Anh chạy ngang qua phòng ăn và còn thấy, bên cạnh chiếc đèn sáng, những đĩa thức ăn và một chai rượu. Anh tìm thấy Lêôna ở góc gian bếp phụ đang cố sức mở cửa sổ.
- Không được động đậy, nhà nghệ sĩ! Cấm đùa đấy! A! Đồ súc sinh!
Anh vội nằm rạp xuống đất khi thấy Lêôna giơ tay về phía anh. Ba tiếng nổ chát chúa trong bóng tối gian bếp, rồi tên đầy tớ lảo đảo vì bị Luypanh nắm lấy chân, tước súng và chịt cổ họng.
- Quân trời đánh! Chà!... - Anh làu bàu - Chỉ chút xíu nữa là nó hạ mình... Vôsơray! Trói chặt thằng công tử này lại cho ta.
Bằng chiếc đèn bỏ túi, anh rọi vào mặt gã đầy tớ và cười khẩy:
- Chơi thế chẳng đẹp chút nào, anh bạn!... Lương tâm anh không được sạch sẽ lắm đâu, Lêôna! Vả lại, để xứng đáng là kẻ hầu hạ của ngài nghị sĩ Đôbrếch... Xong chưa, Vôsơray? Ta không muốn chết dí ở đây đâu.
- Không có gì đáng ngại thưa ông chủ.
- A! Thật thế chứ?... Thế còn những tiếng súng nổ, cậu cho là không ai nghe thấy chắc?
- Tuyệt đối không ai có thể nghe được.
- Càng hay. Nhưng cần phải khẩn trương. Vôsơray! Cầm lấy đèn và chúng ta trèo lên gác.
Anh nắm láy cánh tay Ginbe, lôi đến cầu thang:
- Đồ ngu xuẩn! Điều tra tình hình như thế đấy? Ta nghi ngại có đúng không?
- Thưa ông chủ, tôi làm sao mà biết được nó đã thay đổi ý định và trở về ăn tối.
- Cần phải biết tất cả khi mà người ta có vinh dự là kẻ đi tước đoạt. Hiểu biết tồi, ta sẽ ngăn các cậu lại, Vôsơray và anh... A! Các cậu gặp may đó...
Luypanh dịu đi khi trông thấy những đồ đạc quý giá ở tầng gác một. Anh bắt đầu làm thống kê với niềm khoái trá của một người sành chơi như bị thu hút bởi số đồ vật đầy tính nghệ thuật.
- Mẹ kiếp! Chẳng có gì mấy, ít thôi nhưng tuyệt vời. Tên dân biểu này không phải là không có khiếu thẩm mỹ... Bốn chiếc ghế bành kiểu Obuytxông; một bàn giấy nhãn hiệu Pecxiê Fôngten mình cam đoan như thế; hai đèn treo Fragôna và một bức họa chân dung giả của Nattiê... Chỉ những thứ này thôi, một tỷ phú Mỹ cũng muốn vồ lấy ngay tức khắc... Tóm lại, cả một gia sản. Thế mà có những kẻ khó tính cho là bây giờ chẳng tìm đâu ra của thật. Quỷ quái! Họ cứ làm như mình xem! Phải mất công tìm tòi chứ!
Ginbe và Vôsơray, theo lệnh của Luypanh và sau những chỉ dẫn, bắt đầu khuân những đồ đạc lớn trước. Trong khoảng nửa tiếng đồng hồ, chiếc thuyền thứ nhất đã đầy. Grônha và Lơ Baluy phải chèo đi để chuyển lên xe hơi.
Luypanh trông chừng cho chúng đi. Khi quay trở lại, qua tiền sảnh, hình như anh nghe có tiếng nói từ phía gian bếp - Anh đi đến đó. Đúng là Lêôna vẫn chỉ có một mình, nằm sấp, hai tay bị trói quặt ra sau lưng.
- Thế ra chính mày làu bàu phải không, tên đầy tớ trung thành? Đừng nên quá xúc động. Gần xong rồi. Chỉ có cái là, nếu mày kêu to quá thì chúng tao sẽ phải dùng biện pháp cứng rắn hơn... Mày có thích những quả táo này không? Người ta sẽ phải tọng cho mày một quả, e rằng...
Lúc bước lên thang gác, anh lại vẫn nghe thấy những tiếng nói. Lắng tai, anh nghe rõ một giọng khàn khàn và rên rỉ, chắc chắn phát ra từ gian bếp:
- Cứu tôi với... có kẻ giết người... Cứu, cứu. Nó sắp giết tôi.... hãy báo ngay cho cảnh sát.
- Hoàn toàn điên rồ, thằng cha này... - Luypanh lẩm bẩm - Mẹ kiếp... Quấy đảo cảnh sát vào chín giờ tối, thật là thô lỗ...
Anh tiếp tục xem xét. Công việc lâu hơn anh tưởng, vì lục thấy trong tủ những đồ mỹ nghệ có giá trị khó có thể bỏ qua và mặt khác, Vôsơray cùng Ginbe sục sạo, tìm kiếm thật chuyên tâm tỉ mỉ khiến cho anh ngạc nhiên.
- Thôi, đủ rồi! - Cuối cùng sốt ruột, anh ra lệnh - Chớ vì mấy cái đồ cổ lỗ sĩ còn lại mà làm hỏng việc và để cho xe phải đỗ chờ lâu. Ta lên thuyền thôi.
Lúc đó họ ở ngay gần bờ nước, Luypanh bước xuống thang. Ginbe giữ anh lại:
- Xin ông chủ hãy nghe tôi, nêu không thì lại phải làm thêm một chuyến nữa... năm phút nữa thôi, không hơn thế đâu!
- Nhưng tại sao kia chứ? Quái lạ thật!
- Thế này ạ... Người ta có nói với chúng tôi về một cái hòm thánh tích cổ... một cái gì đó thật tuyệt vời...
- Thế thì sao?
- Không tìm thấy đâu cả. Và tôi nghĩ tới gian bếp phụ. Ở đó có một cái tủ ở hốc tường có khóa rất kiên cố... ông thấy rõ là chúng tôi không thể...
Hắn quay ngoắt lại chỗ bậc thềm. Vôsơray cũng lao tới.
- Mười phút nữa thôi... Không được quá một giây! - Luypanh kêu với theo - Sau mười phút, ta chuồn đấy.
Nhưng mười phút trôi qua, bọn chúng vẫn chưa ra.
Anh xem đồng hồ.
"Chín giờ mười lăm... thật là điên!" - Anh tự nhủ.
Anh nhận thấy, trong suốt thời gian vận chuyển đồ đạc, Ginbe và Vôsơray có cái gì khác lạ, hầu như không rời nhau một phút và lại như theo dõi lẫn nhau. Có cái gì đây?
Không nghĩ ngợi, Luypanh quay lại ngôi nhà, một nỗi lo vẩn vơ thôi thúc và ngay lúc đó, anh nghe thấy tiếng ồn ào vằng lại từ xa, về phía Enghiên và hình như mỗi lúc gần lại... Có lẽ tiếng cười nói của những người đang dạo chơi.
Lập tức anh thổi một tiếng còi rồi chạy đến gần bức tường rào chính để ngó một lượt các vùng lân cận con đường lớn. Nhưng bất thình lình, khi anh mở cánh cửa thì một tiếng nổ vang kèm theo một tiếng rú đau đớn. Anh trở lại vòng quanh ngôi nhà, trèo bậc thềm và chạy xổ vào phòng ăn.
- Chết thật thôi! Chúng mày làm cái gì ở đấy, cả hai đứa?
Ginbe và Vôsơray đang sáp vào nhau đấm đá, cùng ngã lăn lộn trên sàn nhà và rít lên điên cuồng. Áo quần chúng tả tơi vấy máu. Luypanh nhảy tới. Nhưng Ginbe đã quật ngã đối thủ và giằng co trong tay hắn một vật mà Luypanh chưa kịp nhận ra đó là vật gì. Vôsơray mất nhiều máu vì một vết thương ở vai, nằm ngất lịm.
- Ai làm nó bị thương? Mày phải không, Ginbe? - Luypanh tức giận hỏi.
- Không, Lêôna.
- Lêôna? Nó đã bị trói...
- Nó đã cởi được dây trói và nhặt lại khẩu súng.
- Thằng khốn kiếp! Nó đâu rồi?
Luypanh cầm lấy đèn và đi vào gian bếp phụ.
Gã đầy tớ nằm ngửa, hai tay giang rộng, một lưỡi dao găm cắm vào giữa cổ họng, mặt tái nhợt. Một dòng máu đỏ chảy ra từ miệng.
- Ôi! - Luypanh lẩm bẩm, sau khi xem xét - Nó đã chết!
- Thật không?... Thật không? - Ginbe run rẩy.
- Nó chết rồi! Ta bảo nó đã chết rồi!
Ginbe lúng búng:
- Vôsơray... Vôsơray đã đâm nó...
Tái xanh vì tức giận, Luypanh nắm lấy cổ áo Ginbe:
- Vôsơray!... Và cả mày nữa, đồ vô lại! Mày ở đó mà để cho nó làm như vậy... Máu! Máu! Mày biết rất rõ là ta không bao giờ muốn có máu đổ. Thà để cho bị giết. A! Mặc xác chúng bay, những thằng táo tợn này... Rồi chúng mày sẽ phải trả giá. Và sẽ đắt đấy, các con ạ... Hãy coi chừng máy chém!
Nhìn xác chết, anh bối rối. Và, lắc mạnh Ginbe, anh hỏi:
- Tại sao?... Tại sao Vôsơray lại giết nó?
- Vì hắn muốn lục soát tên này để tìm chìa khóa tủ tưởng. Lúc cúi xuống thấy hai tay nó không còn dây trói nữa thì hắn sợ và rút dao ra đâm liền.
- Nhưng sao lại có tiếng nổ?
- Đó là Lêôna bắn... súng nó còn nằm trong tay... Trước khi tắt thở, nó còn sức để ngắm bắn...
- Thế còn chìa khóa tủ?
- Vôsơray lấy được.
- Hắn đã mở tủ?
- Vâng.
- Và hắn đã tìm thấy...
- Vâng.
- Và còn mày, mày muốn đoạt lại vật đó?... Hòm thánh tích? Không, nhỏ hơn nhiều... Vậy đó là cái gì? Mày nói đi...
Im lặng. Thấy vẻ cương quyết lì lợm của Ginbe, anh biết là sẽ không có lời đáp cho câu hỏi của mình. Bằng một cử chỉ đe dọa, anh dằn giọng:
- Cậu sẽ nói, chàng trai ạ. Ta, Luypanh, ta thề là sẽ làm cho cậu phải khai ra hết. Nhưng lúc này cần phải chuồn ngay. Nào, giúp ta một tay... Chúng ta sẽ khiêng Vôsơray ra thuyền...
Họ trở lại phòng ăn và khi Ginbe cúi xuống người bị thương thì Luypanh ngăn lại:
- Này hãy nghe...!
Họ trao đổi với nhau một cái nhìn lo ngại, có tiếng người nói trong gian bếp phụ... một tiếng nói rất khẽ, lạ lùng, văng vẳng, xa xăm. Nhưng họ yên tâm ngay vì tuyệt nhiên chẳng có ai trong đó ngoài cái bóng đen ngòm của xác chết nằm đấy.
Nhưng tiếng nói lại cất lên lúc thì lanh lảnh, nghẹn ngào, run rẩy, đứt quãng, lúc lại gầm gừ, ghê rợn... Không nghe rõ tiếng nào, các âm tiết lộn xộn.
Luypanh cảm thấy mồ hôi trán vã ra. Những tiếng rời rạc, bí hiểm như tiếng trong mồ vẳng ra là cái gì vậy?
Anh cúi xuống tên đầy tớ. Tiếng nói im bặt, rồi lại tiếp tục.
- Cho đèn sáng thêm đi. - Anh bảo Ginbe.
Anh hơi run, thần kinh căng thẳng mất tự chủ vì không thể nào tin nổi hiện tượng lạ lùng này. Ginbe đã lột bỏ chiếc chao đèn, anh nhận thấy là tiếng nói thoát ra từ chính xác chết mà cái thân hình bất động không hề nhúc nhích, cái miệng đầy máu không hề nhếch mép.
- Ông chủ! Em sợ lắm. - Ginbe ấp úng.
Lại vẫn tiếng ấy, vẫn tiếng thì thào như khịt mũi.
Luypanh bỗng bật cười, nắm cái xác chết kéo dịch sang bên.
- Hay lắm! - Anh thốt lên khi nhìn thấy một vật kim loại lấp lánh... - Hay lắm! Thế là rõ... Thật là kịp thời! Đúng vậy.
Đúng ở chỗ anh vừa xê xác chết ra là cái ống nghe điện thoại, dây máy mắc trên tường ở tầm cao thường dùng.
Luypanh áp ống đó lên tai. Hầu như ngay lập tức tiếng nói lại bắt đầu, nhưng là một thứ tiếng lộn xộn gồm những tiếng gọi, tiếng kêu la; những tiếng ầm ĩ đan chéo nhau, tiếng của nhiều người gọi nhau, hỏi nhau cùng một lúc.
"Anh có ở đấy không?... Không có trả lời... Thật khủng khiếp... Họ giết hắn rồi... Anh có ở đó không? Có gì xảy ra đấy? Hãy can đảm lên... Đang tổ chức cứu ứng... Có cảnh sát... Có quân lính..."
- Trời đất! - Luypanh kêu lên và buông ống nghe.
Bằng một hình ảnh hãi hùng, sự thật hiện ra. Ngay từ đầu, trong lúc tiến hành cuộc vận chuyển thì Lêôna do dây trói không được chắc lắm, đã đứng dậy được, đã nhấc ống nghe, chắc là bằng răng làm cho nó rơi xuống và kêu cứu tới trạm điện thoại Enghiên.
Và sau đó là những lời mà Luypanh đã bất chợt nghe thấy một lần sau khi cái thuyền thứ nhất vừa rời đi: "Cứu... Có kẻ giết người... Họ sắp giết tôi..."
Và bây giờ, đó là trạm điện thoại trả lời. Cảnh sát chắc sẽ ập đến.
Luypanh nhớ lại những tiếng ồn ào anh đã nghe tháy khi đang ở trong vườn cách đây năm phút là cùng.
- Cảnh sát! Chạy mau! - Anh kêu lên và chạy vội qua phòng ăn. Ginbe phản đối:
- Thế còn Vôsơray?
- Mặc xác hắn!
Nhưng Vôsơray đã tỉnh lại, cầu khẩn:
- Ông chủ! Xin ông đừng bỏ tôi!
Luypanh dừng bước và mặc dầu nguy hiểm gần kề, cùng với Ginbe xốc người bị thương đứng dậy giữa lúc tiếng ồn ào nổi lên bên ngoài.
- Muộn quá rồi! - Anh nói.





LinkBack URL
About LinkBacks

Trả Lời Với Trích Dẫn
martin_holmes
Bookmarks