Chương VI - BẢN ÁN TỬ HÌNH
Xe hơi của Luypanh ngoài chức năng là một phòng làm việc được trang bị đủ sách, giấy viết và bút mực, lại còn là phòng hóa trang của một diễn viên với một hộp son phấn, một tủ chứa đủ các loại quần áo, một tủ khác chứa chật ních những đồ dùng: dù, can, khăn quàng, ống nhòm,v.v... Tóm lại là đủ các dụng cụ để giúp anh, giữa đường, biến đổi từ đầu đến chân.
Đó là một ông hơi to ngang, vận một rơđanhgôt, đội mũ chóp cao, để ria mép, cặp kính đặt trên mũi, đi đến trước cửa nhà nghị sĩ Đôbrếch bấm chuông. Lúc đó là sáu giờ chiều.
Bà gác cổng đưa ông ta tới bậc thềm nhà, ở đó vú Vichtoa được chuông báo cũng vừa đi ra.
Ông ta hỏi bà Vichtoa:
- Ông Đôbrếch có thể tiếp bác sĩ Vécnơ được không?
- Ngài nghị sĩ đang ở trong phòng ngủ, và vào giờ này thì...
- Bà hãy đưa tấm thiếp này của tôi cho ông ấy.
Ông ta viết vào lề tấm thiếp những chữ sau đây: "Có liên quan tới bà Mecgi" và nhấn mạnh thêm với bà làm bếp:
- Chắc chắn là ông ấy sẽ nhận tiếp tôi.
- Nhưng... - Vú Vichtoa phản đối.
- Ô hay nhỉ! Có đi không thì bảo? Cứ õng ẹo mãi.
Bà ta ngẩn người và lúng túng:
- Anh... A, té ra là anh!
- Không, đó là Lui XIV.
Và đẩy bà ta vào một góc hành lang, anh nói khẽ:
- Vú hãy nghe đây... Khi tôi ở đó một mình với hắn, vú hãy lên phòng mình, lập tức gói ghém quần áo và chuồn ngay.
- Sao?
- Hãy làm như tôi bảo. Vú sẽ thấy cái ôtô của tôi đỗ trên đại lộ, đằng xa kia kìa. Nào, thôi alê hấp, vào báo đi, tôi chờ ở phòng giấy.
- Nhưng chẳng nhìn thấy gì cả.
- Thì bật đèn lên.
Bà ta liền xoay núm điện và để Luypanh một mình trong phòng.
- Đúng là - Anh ngồi xuống và nghĩ - Đúng là chiếc nút chai pha lê để ở đây, nếu Đôbrếch không giữ bên mình hắn... Nhưng không, khi đã có một chỗ giấu tốt thì người ta phải tận dụng, mà chỗ giấu này thật tuyệt vời, vì chẳng có ai... tới lúc này...
Hết sức chăm chú, anh soi mói tất cả những đồ vật trong gian phòng và nhớ tới bức thứ của Đôbrếch viết cho Praxvin: "Ở trong tầm tay anh, anh bạn ạ... Anh đã sờ được nó... Thêm một chút nữa... và thế là xong..."
Hình như không có gì xáo trộn từ ngày hôm ấy. Cũng những vật đó để rải rác trên bàn: những quyển sách, những tập sổ, một lọ mực, một hộp tem, những gói thuốc lá sợi, những cái tẩu... Tất cả những vật mà người ta đã lục soát, đã mân mê không biết bao nhiêu lần rồi.
- A, thằng cha! - Luypanh nghĩ - Đúng là một cao thủ!
Trong thâm tâm, Luypanh biết rất rõ là anh tới đây để làm gì và sẽ hành động ra sao nhưng cũng không phải anh không hiểu việc mình đến gặp hắn, một đối thủ có sức mạnh như thế có một cái gì đó thật bấp bênh và thật phiêu lưu. Rất có thể Đôbrếch sẽ làm chủ trong cuộc đấu và cuộc thương lượng sẽ chệch sang hướng khác ngoài dự kiến của Luypanh.
Và cái viễn cảnh đó không khỏi gây cho Luypanh một cảm giác bực tức.
Anh sững người, có tiếng bước chân đi tới.
Đôbrếch bước vào.
Hắn đi vào, không nói một lời, chỉ giơ tay ra hiệu mời Luypanh cứ ngồi yên vì anh vừa nhổm lên. Hắn cũng vừ ngồi xuống trước bàn vừa nhìn tấm danh thiếp cầm trong tay:
- Bác sĩ Vécnơ?
- Vâng, thưa ngài nghị sĩ, bác sĩ Vécnơ ở Xanh Giecmanh.
- Ông đến đây vì bà Mecgi... Khách hàng của ông, chắc thế?
- Khách hàng đột xuất thưa ông. Tôi không biết bà ta trước khi được mời đến trong một trường hợp đặc biệt thảm thương.
- Bà ta ốm?
- Bà Mecgi vừa uống thuốc độc tự vẫn.
- Sao?
Đôbrếch giật mình và không giấu vẻ bối rối, hắn hỏi tiếp:
- Thế nào? Ông bảo sao? Uống thuốc độc tự vẫn! Chết rồi?
- Không. Chưa đủ liều. Trừ trường hợp biến chứng thì theo tôi, bà Mecgi đã được cứu thoát.
Đôbrếch không nói gì, ngồi bất động, đầu ngoảnh nhìn về phía Luypanh. Anh vô cùng khó chịu vì không nhìn thấy được đôi mắt của đối thủ: hai lần kính kẹp mũi chồng lên nhau lại là màu đen. Như bà Mecgi cho biết thì mắt hắn bị đau, vằn lên đỏ nọc. Làm sao theo dõi được hắn khi không nhìn thấy được diễn biến của vẻ mặt, sự vận động thầm kín của ý nghĩ. Như vậy, chẳng khác gì đấu với một kẻ thù có lưỡi gươm vô hình.
Sau một lúc im lặng, Đôbrếch nói:
- Thế là bà Mecgi đã được cứu thoát... và bà ấy bảo ông đến tìm tôi... Tôi không hiểu rõ lắm... Tôi chỉ quen biết sơ sơ bà ấy thôi...
"Đây là thời điểm hết sức tế nhị đây - Luypanh nghĩ - Nào, mạnh dạn lên!"
Và bằng một giọng ngây thơ pha vẻ lúng túng của một người có bản tính rụt rè ngượng ngập, anh khẽ khàng nói:
- Thề có trời, ngài nghị sĩ ạ. Có những trường hợp mà nhiệm vụ của người thầy thuốc thật phức tạp... Thật là âm thầm, khó hiểu... Chắc ông sẽ cho là, tôi đến đây để làm cuộc vận động này là vì... Tóm tắt lại, câu chuyện là như thế này: Trong lúc tôi ra sức chữa chạy cho bà Mecgi thì bà ta lại muốn tự vẫn lần hai... Vâng, lọ thuốc tai hại ở trong tầm tay bà ấy. Tôi giằng đi, bà ấy lại giằng lại. Trong cơn hoảng loạn, bà ấy bảo tôi bằng một giọng đứt quãng: Chính hắn... Chính hắn... Đôbrếch... tên nghị sĩ. Hắn phải trả con cho tôi... Hãy bảo hắn thế... hoặc là tôi chết... Vâng, ngay lập tức... trong đêm nay. Tôi muốn chết". Thế đó, thưa ngài nghị sĩ... Tôi nghĩ là phải cho ngài biết. Chắc chắn trong tình trạng phẫn khích như bà ta hiện nay... Tất nhiên tôi không thể hiểu được hết ý nghĩa những lời bà ấy nói... Tôi cũng chẳng hỏi han gì cả mà đến thẳng đây ngay như bị thôi thúc.
Đôbrếch lặng yên suy nghĩ khá lâu rồi mới nói:
- Tóm lại, ông bác sĩ đến đây là để hỏi tôi có biết thằng bé đó, tôi giả dụ là bị bắt, có ở đây không chứ gì?
- Vâng.
- Và, trong trường hợp tôi biết, ông sẽ đưa nó về trả cho mẹ nó chứ gì?
- Vâng.
Lại yên lặng kéo dài. Luypanh tự nhủ:
"Liệu tình cờ mà hắn nhắm mắt dễ dàng tin chuyện này? Lấy cái chết của chị ta ra dọa hắn liệu có đủ không? Không, xem nào... khó có thể... Nhưng mà... nhưng mà này... hắn có vẻ lưỡng lự."
- Ông cho phép? - Đôbrếch giơ tay kéo cái máy điện thoại trên bàn lại gần và bảo Luypanh - Cần có một sự liên lạc tối khẩn.
- Xin mời ngài nghị sĩ. Ngài cứ tự nhiên.
Đôbrếch cầm ống nói:
- Alô... Cô làm ơn cho số 822.19.
Hắn nhắc lại con số và im lặng chờ.
Luypanh mỉm cười bảo:
- Sở cảnh sát phải không? Chánh văn phòng...
- Đúng vậy, thưa bác sĩ... Thế ra ông cũng biết số điện thoại đó?
- Vì là thầy thuốc pháp y, đôi khi tôi cũng cần gọi điện.
Và trong thâm tâm, Luypanh tự hỏi:
"Thế là cái quái gì nhỉ? Chánh văn phòng, đó là Praxvin... Thế rồi sao?"
Đôbrếch mắc cả hai ống nghe lên tai và nói dằn từng tiếng:
- Số 822.19!... Tôi muốn nói chuyện với Chánh văn phòng, ông Praxvin... Ông ấy không có đấy à? Vô lý, vào giờ này bao giờ ông ấy cũng có mặt ở Sở... Nói với ông ấy tôi là Đôbrếch... Có một chuyện rất quan trọng.
- Liệu tôi có quá tò mò không đấy? - Luypanh nói.
- Không đâu, không đâu, ông bác sĩ! - Đôbrếch nói - Vả lại câu chuyện này không phải là không có chút dính dáng tới việc của ông...
Và hắn tiếp tục:
- Alô... Ông Praxvin?... A! Anh đấy à, anh bạn Praxvin. Này, sao, anh ngạc nhiên lắm thì phải... Vâng, đúng như vậy, đã lâu lắm chúng ta không gặp nhau... Nhưng, thực ra trong ý nghĩ, chúng ta chẳng bao giờ cách xa mà... Và tôi còn thường được anh và các nghệ nhân của anh tới thăm luôn... Nhưng có phải không... Alô! Sao? Anh bận à? Ôi! Tôi thành thực xin lỗi... Tôi cũng thế, rất bận. Vậy thì vào đề ngay nhé... Đây là một việc nhỏ tôi muốn anh giúp... Chờ một tí nào, đồ con vật!... Anh sẽ chẳng phải hối tiếc gì cả đâu... Vinh quang của anh đó... Alô... anh vẫn nghe đấy chứ? Này đem ngay theo anh nửa tá người... phóng hết tốc độ tới đây ngay... Tôi hiến cho các anh một con mồi có hạng... Một lãnh chúa bậc cao. Nã phá luân đích thực... Tóm lại là Acxen Luypanh.
Luypanh chồm dậy. Anh sẵn sàng chờ đợi tất cả, ngoại trừ chuyện này. Nhưng có một cái gì mạnh hơn cả sự kinh ngạc trỗi dậy trong toàn thân khiến anh cười lớn:
- A! Hoan hô! Hoan hô!
Đôbrếch nghiêng đầu tỏ dấu cám ơn và nói nhỏ:
- Chưa xong đâu... Xin chờ cho một chút nữa.
Và hắn tiếp tục:
"Alô... Praxvin... Sao?... Nhưng mà, ông bạn, đâu phải là chuyện đùa... Cậu sẽ thấy Luypanh ở đây, đối diện với tớ, trong văn phòng tớ... Luypanh, kẻ quấy rầy tớ cũng như một số kẻ khác... Ồ! Thêm một hoặc bớt một đối với tớ thì cũng không nghĩa lý gì. Nhưng tên này thì lại tỏ ra quá ư tọc mạch. Vì vậy nhân danh tình bạn, cậu hãy hót đi hộ tớ... Với nửa tá cớm của cậu cùng với hai tên đang lảng vảng trước nhà tớ, thế là đủ. À, khi tới đây, tiện thể trèo lên gác ba tóm luôn con mụ làm bếp, đó là bà Vichtoa trứ danh... Cậu biết không?... Bà vú nuôi của Luypanh đó - Và rồi, khoan! Thêm một chỉ dẫn nữa... Chà! Sao mà tớ yêu cậu thế! Cậu hãy điều ngay một tiểu đội đến phố Satôbriăng, chéo góc với phố Banzắc... Đó là nơi ở của chàng Luypanh nổi tiếng của chúng ta đội cái tên là Misen Bômông... Hiểu rồi chứ, anh bạn? Và bây giờ, vào việc! Phấn chấn lên!
Lúc Đôbrếch ngoảnh đầu lại, Luypanh đứng lên, hai bàn tay nắm chặt. Anh không sao cưỡng lại được sự khâm phục trong suốt cuộc nói chuyện qua điện thoại của Đôbrếch về những khám phá của hắn về bà vú Vichtoa và về chỗ ở của anh ở phố Satôbriăng. Bị hạ nhục quá thể, anh chẳng còn nghĩ đến việc sắm vai một thầy thuốc tỉnh lẻ lâu hơn nữa. Anh chỉ có một ý nghĩ: phải kiềm chế bằng được cơn điên giận sục sôi của mình để khỏi nhảy xổ vào Đôbrếch như một con bò tót húc vào chướng ngại.
Đôbrếch phát ra từ cổ họng những tiếng "cục cục"... mà ở hắn có lẽ đó là tiếng cười. Hắn bước đi lặc lè, hai tay đút túi quần, nói dằn từng tiếng:
- Có phải không nào? Như thế có phải tốt hơn không? Bãi đấu quang quẻ, tình thế rõ ràng... Chí ít, người ta thấy vấn đề sáng tỏ. Luypanh đối chọi với Đôbrếch, chấm hết. Mà còn đỡ bao nhiêu là thì giờ. Bác sĩ Vecnơ, thầy thuốc pháp y đáng lẽ ra phải mất tới hai tiếng đồng hồ để dốc bầu tâm sự. Còn thế này thì ngài Luypanh bắt buộc phải thổ lộ can tràng trong vòng ba chục phút... Nếu không thì bị tóm cổ và đồng bọn cũng bị gom sạch... Chà! Tuyệt làm sao một cú ném đòn đá xuống ao ếch nhái! Ba chục phút, không hơn. Trong vòng ba chục phút phải chuyển nơi ở, chạy tán loạn và chuồn cho nhanh. A! A! Thật là tức cười... Này! Pôlôniuytx, đúng là mày quá xui xẻo với Đôbrếch. Có lần chính mày đã núp sau cái màn gió ấy, Pôlôniuytx khốn khổ! Có đúng không?
Luypanh đứng yên bất động. Giải pháp duy nhất giúp anh nguôi cơn giận điên người này là nhảy vào bóp cổ đối phương. Nhưng anh không thể làm thế được vì đó là một hành động hết sức vô lý, trong khi đó thì những lời mỉa mai châm chọc cứ quất túi bụi như mưa vào mặt anh. Đây là lần thứ hai trong cùng một gian phòng, trong những hoàn cảnh tương tự, anh chịu cúi đầu trước tên Đôbrếch mạt kiếp và sa vào một tình thế hết sức tức cười. Vì vậy, anh tin sâu sắc là nếu anh mở miệng là chỉ để ném vào mặt kẻ thù những lời giận dữ và những câu chửi rủa thóa mạ. Có ích gì đâu? Cái cần thiết lúc này phải chăng là phải hết sức bình tĩnh để tùy cơ ứng biến.
- Sao? Thế nào? Ngài Luypanh! - Tên nghị sĩ nói tiếp - Sao trông ngài tiu nghỉu thế kia? Nào, nào, cần phải cam chịu và chấp nhận là trên đường đi người ta rất có thể gặp một thằng cha không đến nỗi ngốc nghếch như bạn bè đồng lứa với hắn. Vậy ngài cho là tôi mù vì đeo cả kính trong, kính ngoài ư? Mẹ kiếp! Tôi không nói là đoán được ngay Luypanh ẩn sau Pôlôniuytx và Pôlôniuytx núp sau cái lão đến quấy đảo tôi trong lô ở nhà hát kịch. Không, nhưng tất cả những cái đó làm cho tôi bứt rứt không yên. Tôi biết rất rõ là giữa cảnh sát và bà Mecgi có một tên thứ ba đang tìm cách luồn vào... Thế rồi, dần đần những lời vô tình buột miệng của bà lão gác cổng, việc theo dõi những chuyến đi về của mụ làm bếp và khai thác ở những nguồn tin đáng tin cậy về mụ này, tôi bắt đầu hiểu ra. Và rồi, đêm nọ, mọi việc đều sáng tỏ. Dù ngủ say, tôi vẫn nghe sự huyên náo trong nhà. Tôi có thể dựng lại sự việc xảy ra, tôi đã lần theo dấu vết của bà Mecgi trước hết đến phố Satôbriăng, rồi sau đó, đến tận Xanh Giecmanh... và rồi, và rồi... phải, tôi ráp các sự kiện lại với nhau... vụ cướp bóc ở Enghiên, việc bắt giữ Ginbe... sự liên minh tất yếu giữa bà mẹ đang khóc sướt mướt với trùm băng cướp... bà vú già được mướn để làm bếp... Tất cả đám người này lọt được vào nhà của tôi bằng cửa chính hoặc bằng cửa sổ... Tôi đã trở thành mục tiêu. Chàng Luypanh lảng vảng bên ngoài. Mùi của bản danh sách Hai mươi bảy hấp dẫn chúng ta. Chỉ còn chờ cuộc đến thăm của hắn. Và giờ đó đã đến. Xin chào bác sĩ Luypanh!
Đôbrếch nghỉ ngơi một lát lấy hơi. Hắn đã xổ ra một tràng diễn văn rõ ràng với vẻ thích thú của người có quyền tự phụ được sự mến mộ của những tài tử khó tính nhất. Luypanh im lặng, rút đồng hồ ra xem giờ.
- Ủa! Ủa! Chỉ còn hơn hai mươi ba phút. Thời gian đi nhanh thật. Nếu cứ thế này thì không còn đủ thời gian để cùng nhau bày tỏ.
Và sáp lại gần Luypanh thêm nữa, hắn nói:
- Mà thật ra, tôi cứ thấy băn khoăn làm sao ấy. Cứ tưởng Luypanh là một thằng cha như thế nào kia. Thế mà, mới đụng phải một đối thủ đầu tiên hơi cứng rắn một chút, người khổng lồ đã xụm xuống rồi! Chàng thanh niên tội nghiệp!... Làm một cốc nước để lấy lại tinh thần một chút nào!
Luypanh không nói một lời, không một cử chỉ bực bội. Bằng vẻ hoàn toàn phớt tỉnh và những động tác chính xác thể hiện sự bình tĩnh tuyệt đối và rõ ràng trong kế hoạch ứng xử, anh khẽ gạt Đôbrếch ra và đến lượt mình, đi tới gần bàn, cầm lấy ống điện thoại. Anh gọi:
- Làm ơn, thưa cô, cho tôi số 565 - 34.
Khi đã có số điện thoại yêu cầu, anh nói thật thong thả, nhấn mạnh vào từng âm tiết:
- Alô... Tôi phố Satôbriăng... Mày đấy à, Asin?... Phải, ta đây, ông chủ đây... Hãy nghe thật rõ, Asin! Phải rời khỏi nhà ngay. Alô!... Phải, ngay lập tức... Cảnh sát sẽ tới trong vòng ít phút. Nhưng không, nhưng không, đừng sợ!... Mày còn đủ thời gian. Tuy nhiên, phải làm theo lời ta bảo. Vali của mày luôn sẵn sàng đấy chứ?... Tốt lắm! Vậy thì, hãy vào buồng ngủ của ta, đứng áp mặt vào lò sưởi. Bằng tay trái, ấn mạnh vào đóa hồng nhỏ chạm trên phiến đá đen ngay ở phía trước và tay phải đặt lên bệ lò sưởi. Mày sẽ thấy lộ ra một cái hộp đựng toàn bộ giấy tờ của chúng ta, còn hộp kia là những ngân phiếu và những đồ trang sức. Mày đặt cả hai hộp vào cái ngăn còn để trống của chiếc vali. Mày xách cái vali đó và chạy thật nhanh, chạy chân thôi, đến tận góc đại lộ Vichto Huygô và đại lộ Môngtexpăng. Ôtô của ta để ở đó cùng với vú Vichtoa. Ta cũng sẽ đến đó ngay... Cái gì? Áo quần của ta? Các đồ mỹ nghệ? Bỏ lại tất và phải ba chân bốn cẳng lên... Hẹn lát nữa gặp.
Thong thả, bình tĩnh, Luypanh gạt máy điện thoại sang bên. Rồi anh nắm tay Đôbrếch kéo hắn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh và bảo:
- Bây giờ mày hãy nghe đây!
- Ồ! Ồ! - Tên nghị sĩ cười gằn - Người ta lại xưng mày tao kia đấy!
- Phải, tao cho phép - Luypanh nghiêm giọng.
Và Đôbrếch, bị anh nắm chặt tay, thoáng chút nghi ngại vùng gỡ. Thấy vậy anh bảo:
- Không, đừng sợ. Không có ẩu đả đâu. Tiêu diệt lẫn nhau, cả hai chúng ta đều chẳng được cái gì. Một nhát dao ư? Để làm gì nhỉ? Không. Nói chuyện, chỉ nói chuyện thôi. Nhưng mà là những lời nói có giá. Đây là những lời của tao, những lời như dao chém đá. Mày cũng phải đáp lại như thế, không được chần chừ! Như thế tốt hơn đấy. Đứa trẻ?
- Trong tay tao.
- Hãy trả cho mẹ nó!
- Không!
- Bà Mecgi sẽ tự sát!
- Không!
- Tao bảo là có.
- Tao bảo là không.
- Bà ấy đã một lần làm như thế.
- Cũng vì vậy mà bà ấy sẽ không làm thế nữa.
- Vậy thì...?
- Không!
Sau một lát, Luypanh nói tiếp:
- Tao đã lường trước. Khi đến đây tao cũng đã tính là nếu mày không bị mắc về câu chuyện của bác sĩ Vécnơ thì sẽ phải dùng cách khác.
- Cách của Acxen Luypanh?
- Đúng. Tao đã quyết định để lộ hình tích. Mày đã giúp tao làm cái đó trước. Hoan hô mày! Nhưng cái đó chẳng làm ý đồ của tao mảy may thay đổi.
- Mày nói đi!
Luypanh lấy từ trong một quyển sổ tay ra một tờ giấy gấp đôi, mở ra đưa cho Đôbrếch và nói:
- Đây là bản kiểm kê chính xác và chi tiết, có mang số thứ tự, những đồ vật mà các bạn tao tước ở biệt thự Mari Têrezơ của mày trên bờ hồ Enghiên. Có tất cả, như mày thấy đấy, một trăm mười ba số. Trong số một trăm mười ba đồ vật, có bảy mươi tám, những số có đánh dấu chữ thập đỏ ấy, đã bán và xuất sang Mỹ. Số còn lại như vậy là bốn mươi lăm thuộc quyền sở hữu của tao cho đến khi có lệnh mới. Đó là những thứ đẹp hơn cả, tao đổi tất cả cho mày lấy đứa trẻ.
Đôbrếch không kìm được một cử chỉ kinh ngạc.
- Ồ! Ồ! - Hắn kêu lên - Sao mà mày quan tâm đến đứa trẻ thế?
- Hết sức quan tâm - Luypanh nói - Bởi vì tao có thể chắc chắn là việc đứa bé mất tích nếu còn kéo dài hơn nữa thì đó là cái chết của bà Mecgi.
- Và cái đó làm mày xốn xang phải không Đông Giuăng? (3)
- Cái gì?
Luypanh nhổm phắt dậy như trời trồng trước mặt Đôbrếch và nhắc lại:
- Cái gì?... Mày muốn nói gì?
- Không... Không có gì đâu! Một ý nghĩ thôi... Clarix Mecgi còn trẻ, đẹp.
- Thôi đi, đồ súc sinh! Mày tưởng cả thiên hạ ai cũng như mày, vô lương tâm và tàn nhẫn? Một tướng cướp loại như tao lại mất thì giờ để nói chuyện hào hoa làm cho mày sửng sốt phải không? Và chắc là mày tự hỏi nguyên nhân nào đã thôi thúc tao chứ gì? Đừng tìm tòi vô ích, cái đó vượt quá tầm hiểu biết của mày, anh bạn ạ. Tốt hơn hết là mày trả lời tao đi... Mày có nhận không?
- Vậy là chuyện nghiêm chỉnh ư? - Đôbrếch hỏi lại. Vẻ khinh bỉ của Luypanh không khiến hắn xúc động chút nào.
- Tuyệt đối nghiêm chỉnh. Bốn mươi lăm đồ vật hiện nay chứa ở một nhà kho mà tao sẽ cho mày địa chỉ và sẽ trao cho mày nếu tối nay vào hồi chín giờ mày đưa đứa trẻ đến đó.
Câu trả lời của Đôbrếch không làm ta nghi ngờ gì nữa. Việc bắt cóc bé Giắc chẳng qua chỉ là một đòn tâm lý đánh vào Clarix Mecgi và có thể đó là một lời cảnh cáo bắt bà ta phải ngừng cuộc chiến. Nhưng việc bà ta uống thuốc độc tự vẫn đã khiến cho Đôbrếch thấy là hắn sai lầm. Trong trường hợp này tại sao lại đi từ chối một cuộc trao đổi rõ ràng là có lợi lớn cho hắn mà chính Luypanh đề xuất?
- Tao nhận - Hắn nói.
- Đây là địa chỉ kho của tao: 95 phố Salơ Laphit, nơi mày chỉ có việc đến và bấm chuông.
- Nếu tao phái Chánh văn phòng Praxvin đến thay thế tao thì sao?
- Nếu mày báo Praxvin thì địa điểm sẽ được bố trí để tao còn đủ thời gian chuồn sau khi châm lửa vào những đống cỏ khô xếp xung quanh nhà và phủ lên các bàn chân quỳ, các đồng hồ cổ và các tượng trinh nữ Gôtích của mày.
- Nhưng nhà kho của mày sẽ bị cháy hết.
- Thì có sao đâu. Cảnh sát đã canh chừng rồi. Trước sau tao cũng rời bỏ nơi đó.
- Ai có thể đảm bảo cho tao rằng đây không phải là một cái bẫy?
- Mày hãy bắt đầu trước tiên là nhận lấy đủ hàng sau đó hãy đưa trả đứa bé. Tao thì tao tin.
- Té ra mày đã chuẩn bị tất cả - Đôbrếch nói - Thôi được, mày sẽ có thằng bé, nàng Clarix xinh đẹp tiếp tục sống và cả hai sẽ hạnh phúc. Còn giờ tao có một lời khuyên: tẩu đi và phải thật nhanh!
- Chưa đâu.
- Thế nào?
- Tao bảo: chưa cần tẩu vội.
- Mày điên à? Praxvin đang trên đường đi.
- Hắn phải đợi, tao chưa xong việc.
- Sao! Sao! Mày còn cần cái gì nữa? Clarix sẽ có đứa trẻ. Thế chưa đủ sao?
- Chưa đủ.
- Tại sao vậy?
- Còn một đứa con trai nữa.
- Ginbe?
- Đúng.
- Vậy thì sao nào?
- Tao yêu cầu mày cứu Ginbe!
- Mày nói gì lạ vậy? Tao, cứu Ginbe!
- Mày có thể cứu nó. Đối với mày thì chỉ cần một vài cuộc vận động...
Đôbrếch tới lúc đó vẫn giữ được bình tĩnh, bỗng nổi xung, đấm nắm tay xuống bàn:
- Không, cái này thì không, không bao giờ. Đừng có trông chờ vào tao. A! Không. Thật quá sức ngu ngốc.
_______________________________
(3) Một nhân vật trong hài kịch của Môlie, nhà viết kịch nổi tiếng người Pháp thế kỷ XIX - Đông Juăng, một chàng trai đào hoa (ND)





LinkBack URL
About LinkBacks
Trả Lời Với Trích Dẫn

martin_holmes
Bookmarks