+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 2/2
đầuđầu 1 2
kết quả từ 11 tới 19 trên 19

Ðề tài: Arsene Lupin - Bí mật chiếc nút chai pha lê

  1. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Bài gởi
    775
    Cảm ơn
    5
    Được cảm ơn 17 lần trong 14 bài
    Rep Power
    45

    Chương V - Bản danh sách Hai mươi bảy (Phần 2)

    Share/Bookmark



    Luypanh gật đầu:
    - Như vậy không còn gì để nghi ngờ nữa. Nhưng hình như ngay dưới lớp mạ vàng... Và, rồi... chỗ giấu quá nhỏ.
    - Nhỏ, nhưng cũng vừa đủ.
    - Sao bà biết?
    - Biết qua Praxvin.
    - Sao? Bà đến chỗ hắn ư?
    - Vâng, thời gian gần đây thôi. Trước đây khi chồng tôi còn sống, chúng tôi đã cắt đứt mọi quan hệ với hắn, sau một số sự việc xảy ra mập mờ thiếu minh bạch. Praxvin là một con người có nhân cách đáng nghi ngờ, một kẻ tham lam trơ tráo, chắc chắn là trong vụ kênh đào giữa hai hải dương, hắn đóng một vai trò bỉ ổi. Liệu hắn có tên trong danh sách đã ký nhận tiền không? Rất có thể. Nhưng có sao đâu, tôi cần sự hỗ trợ. Hắn vừa được bổ nhiệm Chánh văn phòng Sở cảnh sát. Thế là tôi chọn hắn.
    - Hắn có biết hành tung của Ginbe, con trai bà không?
    - Không. Và để phòng xa, đúng vào lúc hắn nhận nhiệm vụ mới, tôi bảo cho hắn cũng như với tất cả bạn bè của chúng tôi để được xác nhận là Ginbe đã ra đi và đã chết rồi. Ngoài cái đó ra thì tôi cho hắn biết sự thật nguyên nhân dẫn đến sự tự sát của chồng tôi và mục đích trả hận mà tôi theo đuổi. Khi tôi cho hắn biết những khám phá của tôi, hắn nhảy lên sung sướng. Rõ ràng là mối thù của hắn với Đôbrếch chưa hề nguôi. Chúng tôi đã bàn bạc rất lâu và tôi được hắn cho biết là bản danh sách được viết trên tờ giấy pơluya rất mỏng, nếu vo viên lại thì có thể nhét vào một cái lỗ rất nhỏ. Với hắn cũng như với tôi, không còn một chút lý do nào để lưỡng lự cả. Tất nhiên là chúng tôi thỏa thuận mỗi người sẽ hành động riêng rẽ nhưng luôn bí mật liên lạc với nhau. Tôi giới thiệu cho hắn đặt quan hệ với Clêmăngxơ, bà gác cổng công viên Lamactin. Đối với tôi, bà này thật tận tụy.
    - Nhưng đối với Praxvin thì khác đấy - Luypanh nói - Vì tôi có chứng cứ là bà ta đã phản hắn.
    - Lúc này thì có thể nhưng trước đây thì không vì quá nhiều những cuộc lục soát của cảnh sát. Cũng vào thời gian đó, cách đây khoảng mười tháng, Ginbe trở lại trong cuộc đời tôi. Một người mẹ chẳng bao giờ ngừng yêu thương con, dù cho nó đã làm gì. Vả lại Ginbe mới thật đáng yêu làm sao! Ông đã biết nó đấy. Nó khóc, nó ôm hôn bé Giắc, thằng em nó. Thế là tôi đã tha thứ cho nó.

    Và, mắt nhìn xuống, chị nhỏ nhẹ nói tiếp:
    - Có trời chứng giám, làm sao mà tôi lại không tha thứ cho nó được. Ôi! Nếu được sống lại cái giờ phút đó, nỡ lòng nào mà tôi xua đuổi nó được kia chứ! Đứa con tội nghiệp của tôi... Chính tôi đã làm hại nó...

    Sau một lát trầm ngâm, chị buồn rầu khẽ tiếp:
    - Tôi sẽ có đầy đủ dũng khí để làm việc đó nếu nó giống như là tôi đã hằng mường tượng... Cả một thời gian dài, như nó đã nói với tôi, nó sống trong cảnh sa đọa, trụy lạc, xấu xa, nhơ bẩn,... Nhưng nếu bề ngoài của nó là cái không tài nào có thể chấp nhận thì về phương diện... tôi muốn nói thế nào nhỉ? Thì về phương diện nhân cách, vâng đúng như thế, nhân cách của nó có cái gì đó như được nâng lên rõ rệt. Ông đã đùm bọc nó, cảm hóa nó, và mặc dù cách sống của nó đối với tôi thật bỉ ổi và ghê tởm... Tuy vậy nó vẫn giữ được một phong cách... một cái gì như một cái gốc của đức tính trung thực nổi lên trên cái bề mặt đó... Nó vui vẻ, hồn nhiên, yêu đời và nó nói với tôi về ông với biết bao khâm phục và lòng yêu kính.

    Chị chọn từng từ, lúng túng trước mặt Luypanh, không dám lên án gay gắt cách sống mà Ginbe đã chọn, tuy nhiên chị cũng không thể tán dương.
    - Thế rồi sau đó? - Luypanh hỏi.
    - Sau đó, tôi gặp cháu luôn. Cháu lén lút đến với tôi hoặc tự tôi đi tìm cháu. Chúng tôi đi dạo chơi vòng quanh vùng thôn dã. Cứ như thế mà dần dần tôi kể cho cháu nghe chuyện gia đình. Lập tức nó nổi cơn uất hận. Cả nó, nó cũng muốn trả thù cho cha và... bằng cách đoạt chiếc nút chai pha lê cũng là để trả thù Đôbrếch đã làm hại nó. Ý nghĩ đầu tiên của nó - Tôi phải nói không lúc nào nó thay đổi - là phải liên minh với ông.
    - Ồ - Luypanh kêu lên - Nếu vậy...
    - Vâng, tôi biết và tôi cũng nhất trí với nó. Khốn thay, Ginbe tội nghiệp của tôi - ông cũng rõ nó nhu nhược biết ngần nào - đã bị một trong những bạn nó lôi kéo.
    - Có phải Vôsơray?
    - Vâng Vôsơray, một tâm hồn vẩn đục, đầy tham vọng và hằn học, một tên tham lam xảo trá, một con người thủ đoạn, quỷ quyệt và tăm tối. Con người này đã có ảnh hưởng rất lớn đến con trai tôi. Ginbe đã mắc sai lầm, tự nó phó thác cho gã và chịu sự khuyên bảo của gã. Tất cả bất hạnh là từ đó. Vôsơray thuyết phục nó và thuyết phục cả tôi nữa là tốt hơn hết, chúng tôi cứ tự làm, tự mình hành động. Gã nghiên cứu địa bàn, bố trí lực lượng và cuối cùng tổ chức cuộc hành quân tới Enghiên và dưới sự chỉ đạo của ông, đột nhập vào biệt thự Mari Têrezơ mà Praxvin và những nhân viên của hắn không thể xem xét được đến nơi đến chốn vì có sự canh gác cẩn mật của tên đầy tớ Lê ô na. Thật là điên rồ! Đáng ra thì hoặc là hoàn toàn chịu dưới sự điều khiển của ông hoặc là không để ông dính dáng gì đến âm mưu này nếu không muốn để xảy ra những hiểu lầm tai hại, những do dự vô cùng nguy hiểm. Nhưng biết sao được? Vôsơray đã chủ động tất cả. Tôi nhận cuộc gặp mặt với Đôbrếch ở nhà hát. Trong thời gian đó thì vụ việc ấy được tiến hành. Khi tôi trở về nhà vào lúc nửa đêm thì biết được con trai tôi bị bắt. Ngay lập tức tôi linh cảm thấy cái gì sẽ xảy ra. Lời tiên đoán ghê rợn của Đôbrếch đang được thực hiện: đó là tòa án, đó là máy chém. Và đó là lỗi tại tôi, lỗi của chính tôi, người mẹ đã đẩy con xuống vực thẳm không sao cứu lên được!

    Clarix vặn tay đau khổ, run rẩy như trong cơn sốt. Còn đau khổ nào so sánh được với nỗi đau của một người mẹ run sợ cho tính mạng của con mình. Mủi lòng thương, Luypanh bảo chị:
    - Chúng ta sẽ cứu cậu bé, cái đó không còn nghi ngờ gì nữa. Nhưng tôi cần nắm được tất cả các chi tiết. Xin bà hãy nói nốt đi... Làm sao mà bà biết được ngay tối đó những việc xảy ra ở Enghiên?
    Cố tự kiềm chế, nét mặt nhăn nhúm vì lo sợ, chị đáp:
    - Bởi hai người đồng bọn với ông hay đúng hơn là đồng bọn với Vôsơray và được hắn chọn để chèo hai chiếc thuyền.
    - Đó là hai người đang ở ngoài kia, Grônha và Lơ Baluy phải không?
    - Vâng. Khi ông bị viên cảnh sát rượt đuổi trên hồ và sau khi đánh lạc hướng, ông bơi trở lại biệt thự, lên bờ và bảo chúng gì đó rồi lên xe hơi vẫn còn đỗ đấy thì chúng hoảng hốt chạy về chỗ tôi báo cho tôi biết cái tin ghê gớm: Ginbe bị bắt. Ôi! Cái đêm khủng khiếp! Phải làm sao đây? Tìm đến ông ư? Đành phải thế, đều cầu xin cứu giúp. Lúc đó Grônha và Lơ Baluy bị dồn đến bước đường cùng đã quyết định nói cho tôi vai trò của Vôsơray, đồng bọn của chúng cùng với tham vọng và ý đồ của hắn đã mưu tính từ lâu...
    - Là loại trừ tôi, có phải thế không? - Luypanh cười gằn.
    - Vâng. Ginbe được ông hết lòng tin cậy nên hắn theo dõi rất sát do đó hắn biết tất cả những nơi ở của ông. Chẳng bao lâu nữa, một khi đã có trong tay chiếc nút chai pha lê, làm chủ bản danh sách Hai mươi bảy, thừa kế cái quyền lực phi thường của Đôbrếch, hắn sẽ trao ông cho cảnh sát và nắm quyền chỉ huy băng của ông.
    - Ngu xuẩn! - Luypanh lẩm bẩm - Một thuộc hạ như nó!

    Và anh nói thêm:
    - Vậy là những mảnh ván các cánh cửa...
    - Chính hắn đã cưa cắt để sử dụng cho cuộc đối chọi với ông và cũng như thế ở nhà Đôbrếch. Hắn có một tên giúp việc tinh nhanh khéo léo, một người lùn nhỏ thó, cho nên những lỗ hổng như thế đều chui lọt. Vì vậy không lạ gì mà những điều bí mật cũng như thư tín giao dịch của ông, hắn đều nắm được. Đó là tất cả những gì mà hai người bạn của hắn cho tôi biết. Ngay tức khắc tôi nảy ra ý nghĩ: dùng bé Giắc để cứu anh nó. Như ông đã thấy đó: Bé Giắc của tôi cũng gầy nhỏ và thật là thông minh bạo dạn. Chúng tôi đi vào ban đêm. Theo chỉ dẫn của các bạn nó, tôi tìm thấy ở nhà riêng của Ginbe những chiếc chìa khóa thứ hai của nhà ông ở phố Matinhông mà hình như ông thường nghỉ ở đó. Trên đường đi, Grônha và Lơ Baluy làm tôi thêm vững tâm, tôi ít nghĩ tới việc tìm ông xin trợ giúp mà chỉ nghĩ sao lấy được chiếc nút chai pha lê, nếu đã tìm thấy ở Enghiên thì nhất định nó nằm ở chỗ ông. Tôi đã không nhầm, chỉ trong vài ba phút bé Giắc của tôi đã lấy được ở buồng ông đưa cho tôi. Tôi ra về chan chứa hy vọng. Đến lượt mình làm chủ cái bùa, giữa lấy riêng cho mình và không cho Praxvin biết, rồi có đầy đủ quyền lực đối với Đôbrếch. Tôi sẽ điều khiển hắn theo ý mình muốn. Bị tôi giật giây, là nô lệ của ý chí tôi, hắn sẽ ra sức vận động, có lợi cho Ginbe hoặc đạt được sự thỏa thuận để nó vượt ngục hoặc chí ít là không bị kết án nặng nề. Đó là lối thoát.
    - Thế rồi sao?

    Clarix đứng phắt dậy, cúi xuống Luypanh và gần như gầm lên:
    - Không có gì trong chiếc nút chai đó, ông nghe rõ không? Không có một mẩu giấy nào cả, không có cái gì giấu trong đó. Tất cả vụ Enghiên là vô tích sự. Vô tích sự cái chết của Lêôna. Vô tích sự việc bắt giữ con trai tôi. Vô tích sự bao nhiêu gắng sức của tôi.
    - Nhưng, thế là thế nào, tại sao?
    - Tại sao ư? Ông đã lấy được của Đôbrếch không phải cái nút chai hắn đặt làm mà chỉ là cái nút chai hắn đưa cho người thợ thủy tinh Giôn Haouốt ở Xtuabritgiơ để làm mẫu.
    Nếu Luypanh không phải là đang đứng trước một nỗi đau sâu sắc của người thiếu phụ thì anh không thể kìm chế được mà đưa ra những lời trào lộng hết sức dí dỏm mà sự trớ trêu tinh quái của số phận gây nên.

    Anh chỉ nói khẽ:
    - Thật xuẩn ngốc! Và lại càng xuẩn ngốc là đã làm cho Đôbrếch thêm cảnh giác đề phòng.
    - Không đâu! - Chị nói - Ngay hôm sau, tôi đến Enghiên. Tất cả sự việc xảy ra, lúc đó và cả ngay lúc này nữa, Đôbrếch chỉ coi là một vụ cướp thường, một vụ trộm vật cổ sưu tầm của hắn. Sự tham gia của ông vào vụ này đã dẫn hắn đến nhận định sai lạc.
    - Nhưng chiếc nút chai vẫn biến đi.
    - Trước hết, vật này đối với hắn chỉ có tầm quan trọng thứ yếu bởi vì đó chỉ là vật mẫu.
    - Sao bà biết?
    - Có một vết xước ở đáy nút và tôi biết cái đó từ hồi còn ở bên nước Anh.
    - Thôi được, nhưng vì sao chiếc chìa khóa ở cái tổ hốc tường mà trong đó để chiếc nút chai, không lúc nào rời gã đầy tớ mà tại sao, ở nơi thứ hai nhà Đôbrếch tại Pari lại thấy cái nút đó trong ngăn kéo bàn?
    - Chắc chắn là Đôbrếch cũng có quan tâm đến cái đó cũng như mọi người quan tâm đến một vật làm mẫu có đôi chút giá trị. Cũng vì vậy mà tôi cho để lại vào tủ hốc tường cái nút chai đó trước khi hắn phát hiện ra bị mất. Và lần thứ hai cũng thế, bé Giắc đã lấy lại chiếc nút chai đó trong túi áo pađơxuy của ông và tôi nhờ bà gác cổng để lại vào ngăn kéo bàn.
    - Vậy hắn không nghi ngờ gì cả ư?
    - Không nghi ngờ gì cả, hắn biết là người ta đang đi tìm bản danh sách nhưng hắn không biết là Praxvin và tôi biết bản danh sách đó giấu trong vật gì.

    Luypanh đứng dậy đi đi lại lại trong phòng suy nghĩ rồi anh đứng lại gần Clarix Mecgi.
    - Tóm lại là từ sự kiện Enghiên tới nay bà không nhích thêm được bước nào?
    - Không một bước nào - Chị nói - Hết ngày này sang ngày khác tôi hành động, được hướng dẫn bởi hai người đó hoặc là tôi hướng dẫn họ, tất cả đều không theo kế hoạch nhất định.
    - Hoặc chí ít là - Anh nói - kế hoạch không ngoài việc giành giật lại bản danh sách Hai mươi bảy của Đôbrếch.
    - Đúng vậy, nhưng làm thế nào đây? Hơn nữa những hoạt động của ông đã gây trở ngại cho tôi. Chẳng lâu la gì mà chúng tôi thấy rõ là bà bếp mới của Đôbrếch chính là bà vú nuôi Vichtoa của ông và qua bà gác cổng, tôi biết là bà Vichtoa đã cho ông trú ở phòng bà. Và tôi thấy lo sợ cho những dự định của ông.
    - Chính bà đã viết thứ yêu cầu tôi rút ra ngoài cuộc phải không?
    - Vâng.
    - Và cũng chính bà đã khuyên tôi không nên đến nhà hát Hài kịch buổi tối đó phải không?
    - Vâng - Bà gác cổng bắt gặp bà Vichtoa nghe trộm cuộc trao đổi bằng điện thoại giữa Đôbrếch và tôi. Còn Lơ Baluy vẫn theo dõi nhà Đôbrếch thì thấy ông từ trong đi ra. Tôi nghĩ ngay đến việc là buổi tối thể nào ông cũng rượt theo Đôbrếch đến nhà hát.
    - Thế còn người nữ công nhân đến tìm tôi ở đây, một buổi chiều?
    - Đó là tôi, tôi quá nản chí định đến tìm gặp ông.
    - Và chính bà đã lấy đi cái thư của Ginbe?
    - Vâng, tôi nhận tháy nét chữ của nó trên phong bì.
    - Nhưng bé Giắc của bà có đi cùng đâu?
    - Không. Cháu ở bên ngoài, ngồi trong ô tô với Lơ Baluy. Tôi đã gọi cháu vào và cho cháu trèo qua cửa sổ phòng khách. Cháu đã luồn sang cửa buồng ông qua lỗ hổng khi nhấc mảnh ván cửa ra.
    - Trong thư nó viết gì?
    - Khốn khổ, toàn những lời trách móc. Cháu bảo ông bỏ rơi nó, ông chỉ nghĩ đến lợi ích riêng. Tóm lại cái đó xác nhận sự nghi ngờ của tôi. Tôi đã bỏ đi.

    Luypanh nhún vai bực bội:
    - Chà, mất bao nhiêu thời gian! Thật tai hại làm sao khi chúng ta không hiểu nhau sớm hơn. Cả hai chúng ta đều chơi trò ú tim với nhau... Giương bẫy nhau một cách hết sức vô lý... Và biết bao ngày đã trôi qua, những ngày hết sức quý báu, không sao lấy lại được.
    - Ông thấy đấy, ông thấy đấy - Chị run rẩy nói - Cả ông nữa, ông cũng sợ những ngày sắp tới.
    - Không, tôi không sợ - Luypanh kêu lên - Nhưng tôi nghĩ đáng lẽ chúng ta đã làm được bao nhiêu việc nếu sớm biết hợp sức lại với nhau. Tôi nghĩ đến những sai lầm, những khinh xuất hoàn toàn có thể trách được nếu chúng ta cùng nhau thỏa thuận. Tôi nghĩ là mưu toan của bà đêm qua lục soát quần áo của Đôbrếch cũng thất bại như những mưu toan trước đây và giờ đây, nhờ có sự chống đối ngu ngốc của chúng ta, nhờ vào sự rùm beng huyên náo mà chúng ta gây ra ở nhà hắn, Đôbrếch như được báo động sẽ càng ra sức đề phòng hơn trước.

    Clarix Mecgi lắc đầu:
    - Không, không, tôi không tin như thế. Tiếng động ồn ào không thể làm hắn thức giấc, vì tôi đã lùi lại một ngày để bà gác cổng có thời gian chế vào chai rượu vang của hắn một liều thuốc ngủ mạnh.
    Và chị chậm rãi nói tiếp:
    - Lại nữa, ông thấy không, chẳng có một cái gì làm cho Đôbrếch phải ra sức đề phòng hơn trước cả. Cuộc sống của hắn chẳng đã là một tập hợp những đề phòng chống hiểm họa rồi sao? Không có cái gì ở hắn lơi lỏng cả... Vả lại, hắn chẳng đã có một con chủ bài trong tay rồi ư?

    Luypanh bước tới gần và hỏi chị:
    - Bà muốn nói gì vậy? Theo bà thì không còn chút hy vọng nào ở phía này nữa sao? Không còn có một chút nào để đạt tới đích sao?
    - Có đây! - Chị khẽ nói - Có một cách, một cách duy nhất.
    Trước khi chị kịp lấy tay che mặt, anh thấy sắc mặt chị tái nhợt. Và toàn thân chị run lên như trong cơn sốt.
    Anh tưởng như đã hiểu nguyên nhân sự hãi hùng đó và xúc động vì tâm trạng đau buồn của chị, anh cúi xuống khẽ bảo:
    - Xin bà đừng giấu diếm, hãy trả lời tôi đi. Phải chăng vì Ginbe?... Nếu may mắn mà các cơ quan pháp luật cho đến nay chưa nắm được quá khứ của nó, chưa biết đến tên thật của kẻ đồng phạm với Vôsơray thì ít nhất là có một kẻ nào đó đã biết nó, phải không? Và kẻ đó là Đôbrếch... Đôbrếch đã biết Ginbe chính là Ăngtoan, con trai bà?
    - Vâng, vâng...
    - Và hắn hứa với bà là sẽ cứu nó đúng không? Hắn hứa với bà là sẽ trả tự do cho nó, giúp cho nó trốn, tôi cũng chẳng rõ nữa... Nhưng mà là như vậy, có phải không? Hắn đã nói với bà trong cái đêm trong văn phòng hắn, cái đêm mà bà định đâm chết hắn?...
    - Vâng... vâng... đúng là như vậy.
    - Và với điều kiện, điều kiện duy nhất, một điều kiện nhục nhã mà tên khốn kiếp đó có thể tưởng tượng ra? Tôi đã hiểu, có phải thế không?

    Clarix không trả lời. Chị hầu như kiệt sức trong cuộc đấu tranh dai dẳng với một kẻ thù ngày một lớn dần và thực sự chị thấy không còn đủ sức để tiếp tục cuộc đấu chống lại hắn nữa.

    Luypanh thấy ở chị một nạn nhân tuyệt vọng sẵn sàng phó mặc cho kẻ thắng mình thả sức dày vò. Clarix Mecgi, vợ yêu của nghị sĩ Mecgi mà Đôbrếch đã thực sự ám sát, người mẹ khốn khổ của chàng Ginbe mà Đôbrếch đã làm cho sa đọa: Clarxi Mecgi để cứu con thoát tội chết, muốn sao mặc kệ, phải nhắm mắt phục tùng ham muốn của Đôbrếch. Chị phải trở thành người tình, người vợ, kẻ nô lệ ngoan ngoãn của cái con người xấu xa gớm ghiếc đó mà mỗi khi Luypanh nghĩ tới không khỏi dấy lên trong lòng sự phẫn nộ và tởm lợm.

    Ngồi xuống bên cạnh, dịu dàng và đầy cảm thông, anh bắt chị ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào mắt chị, anh bảo:
    - Bà hãy nghe tôi đây. Tôi hứa với bà sẽ cứu Ginbe... Tôi cam đoan với bà như thế... Con bà sẽ không chết, bà nghe thấy không?... Không có một sức mạnh nào trên thế gian này, trong khi tôi còn sống, có thể chạm tới một sợi lông chân của con trai bà.
    - Tôi tin ông... Tôi tin lời ông nói.
    - Bà hãy tin... đó là lời hứa của một người chưa bao giờ nếm mùi thất bại. Tôi sẽ thắng. Tuy nhiên, xin bà hãy nhận với tôi một lời giao ước bất di bất dịch.
    - Đó là?
    - Bà sẽ không gặp Đôbrếch nữa.
    - Tôi xin hứa.
    - Bà hãy xua đuổi ra ngoài đầu óc mọi ý thức, mọi sự hãi dù tối tăm như thế nào... Và cái ảo tưởng có thể có một sự thỏa thuận... một sự thương lượng nào đó giữa bà và hắn.
    - Tôi xin hứa...

    Chị nhìn anh với cái nhìn yên tâm, hoàn toàn tin cậy và với cái nhìn đó anh cảm thấy phơi phới trong lòng một sự tận tụy hết mình và một ý muốn sôi sục đem trả về cho người thiếu phụ đó hạnh phúc hoặc ít nhất là sự yên ổn và lãng quên, hàn gắn lại những vết thương rỉ máu.
    - Nào thôi - Anh đứng lên, vui vẻ nói - Tất cả rồi sẽ ổn. Chúng ta còn hai tháng... ba tháng trước mặt, thừa đủ để... với điều kiện là tôi phải được tự do hành động. Vì vậy, bà cần phải rút ra khỏi cuộc đấu.
    - Thế là thế nào?
    - Vâng, vắng đi một thời gian, về nông thôn chẳng hạn. Hơn nữa bà không thương bé Giắc của bà sao? Cứ tiếp tục cái trò này, người ta sẽ phá hoại thần kinh của thằng bé tội nghiệp mất. Và, thật ra thì nó cũng xứng đáng được nghỉ ngơi rồi đấy... Phải không, Hecquyn?

    Ngày hôm sau, Clarix Mecgi, mà không biết bao nhiêu sự kiện đã làm cho rã rời cả thể xác lẫn tinh thần, có nguy cơ ốm liệt, cần phải nghỉ ngơi một chút, cùng với con trai nhỏ về nhà một bà bạn thân ở ngay bìa rừng Xanh Giecmanh. Rất yếu, đầu óc luôn bị những cơn loạn thần kinh hành hạ, mấy ngày liền chị sống ở đây ủ rũ như người mất hồn, không còn nghĩ ngợi được bất cứ điều gì. Phải cấm chị cả việc đọc báo hàng ngày.

    Nhưng vào một buổi chiều, trong lúc Luypanh thay đổi chiến thuật, nghiên cứu kế hoạch bắt cóc và giam giữ tên nghị sĩ Đôbrếch, trong khi mà Grônha và Lơ Baluy được anh hứa tha thứ nếu việc làm đạt kết quả, theo dõi những lượt đi và về của kẻ thù, trong lúc mà báo chí đưa tin phiên tòa sắp tới sẽ xử hai tên đồng phạm của Acxen Luypanh can tội giết người; một buổi chiều vào khoảng bốn giờ, tiếng chuông bất ngờ réo lên trong căn hộ phố Satôbriăng.
    Đó là chuông điện thoại.

    Luypanh nhấc ống nghe.
    - Alô?
    Một tiếng phụ nữ hổn hển lắp bắp:
    - Ông Misen Bômông?
    - Tôi đây thưa bà. Tôi có vinh dự nói chuyện với...
    - Mau lên, ông tới đây mau. Bà Mecgi vừa uống thuốc độc tự vẫn.

    Luypanh không hỏi thêm gì nữa. Anh lao ra khỏi nhà, nhảy lên ôtô và phóng đến Xanh Giecmanh.
    Chị bạn của Clarix chờ anh ở trước cửa buồng.
    - Chết rồi ư? - Anh hỏi.
    - Không, thuốc không đủ liều. Bác sĩ vừa ở đây đi ra, ông ta chịu trách nhiệm về chị ấy.
    - Vì sao mà bà ấy lại...?
    - Thằng bé Giắc, con chị ấy đã biến mất.
    - Bị bắt cóc?
    - Nó chơi ở bìa rừng. Có người trông thấy một chiếc xe ôtô đỗ lại... Hai người đàn bà bước xuống. Rồi, có những tiếng kêu: Clarix muốn kêu cứu nhưng đã nằm lăn ra bất lực, còn rên rỉ được mấy câu: "Hắn... Chính hắn... Con người đó... Tất cả thế là đi đứt!" Chị ấy như một người điên. Bất thình lình, chị vớ lấy cái lọ và đưa lên miệng uống.
    - Rồi sau đó?
    - Sau khi được chồng tôi giúp sức, tôi đưa chị ấy về buồng. Chị đau đớn, vật vã nhiều.
    - Làm sao bà biết địa chỉ của tôi, tên tôi?
    - Chị ấy bảo. Trong khi ông thầy thuốc săn sóc chị ấy thì tôi gọi điện cho ông.
    - Không ai biết được việc này chứ?
    - Không có ai biết cả. Tôi biết là Clarix có những nỗi buồn ghê gớm và chị ấy muốn im lặng.
    - Tôi muốn vào thăm chị ấy, được chứ?
    - Lúc này chị ấy đang ngủ. Vả lại thầy thuốc cấm mọi xúc động.
    - Bác sĩ có lo ngại về trường hợp của chị ấy không?
    - Ông ta sợ chị ấy lên cơn hoảng loạn nào đó làm chị ấy lại muốn tự vẫn. Mà lần này thì...
    - Bác sĩ bảo làm thế nào để tránh?
    - Phải tuyệt đối yên tĩnh trong một vài tuần. Cái này khó đấy, trong khi mà bé Giắc của chị ấy...

    Luypanh ngắt lời:
    - Nếu trả lại con cho chị ấy thì bà thấy sao?
    - Ồ, nếu được vậy thì không còn có gì đáng ngại nữa.
    - Bà chắc như thế chứ?... Vậy khi nào bà Mecgi tỉnh dậy, bà nói là tối nay, trước nửa đêm, tôi sẽ đưa bé Giắc về cho bà ấy. Tối nay, trước nửa đêm, lời hứa của tôi không thay đổi.
    Sau những câu đó, Luypanh nhanh nhẹn rời khỏi nhà, bước lên ôtô bảo người tài xế:
    - Về Pari, công viên Lamactin, nhà nghị sĩ Đôbrếch.
    thay đổi nội dung bởi: athes_owl; 25-08-2009 lúc 05:05 PM

    Spoiler


  • Tham gia ngày
    Aug 2008
    Bài gởi
    775
    Cảm ơn
    5
    Được cảm ơn 17 lần trong 14 bài
    Rep Power
    45

    Chương VI - Bản án tử hình (Phần 1)



    Chương VI - BẢN ÁN TỬ HÌNH

    Xe hơi của Luypanh ngoài chức năng là một phòng làm việc được trang bị đủ sách, giấy viết và bút mực, lại còn là phòng hóa trang của một diễn viên với một hộp son phấn, một tủ chứa đủ các loại quần áo, một tủ khác chứa chật ních những đồ dùng: dù, can, khăn quàng, ống nhòm,v.v... Tóm lại là đủ các dụng cụ để giúp anh, giữa đường, biến đổi từ đầu đến chân.
    Đó là một ông hơi to ngang, vận một rơđanhgôt, đội mũ chóp cao, để ria mép, cặp kính đặt trên mũi, đi đến trước cửa nhà nghị sĩ Đôbrếch bấm chuông. Lúc đó là sáu giờ chiều.

    Bà gác cổng đưa ông ta tới bậc thềm nhà, ở đó vú Vichtoa được chuông báo cũng vừa đi ra.
    Ông ta hỏi bà Vichtoa:
    - Ông Đôbrếch có thể tiếp bác sĩ Vécnơ được không?
    - Ngài nghị sĩ đang ở trong phòng ngủ, và vào giờ này thì...
    - Bà hãy đưa tấm thiếp này của tôi cho ông ấy.

    Ông ta viết vào lề tấm thiếp những chữ sau đây: "Có liên quan tới bà Mecgi" và nhấn mạnh thêm với bà làm bếp:
    - Chắc chắn là ông ấy sẽ nhận tiếp tôi.
    - Nhưng... - Vú Vichtoa phản đối.
    - Ô hay nhỉ! Có đi không thì bảo? Cứ õng ẹo mãi.
    Bà ta ngẩn người và lúng túng:
    - Anh... A, té ra là anh!
    - Không, đó là Lui XIV.

    Và đẩy bà ta vào một góc hành lang, anh nói khẽ:
    - Vú hãy nghe đây... Khi tôi ở đó một mình với hắn, vú hãy lên phòng mình, lập tức gói ghém quần áo và chuồn ngay.
    - Sao?
    - Hãy làm như tôi bảo. Vú sẽ thấy cái ôtô của tôi đỗ trên đại lộ, đằng xa kia kìa. Nào, thôi alê hấp, vào báo đi, tôi chờ ở phòng giấy.
    - Nhưng chẳng nhìn thấy gì cả.
    - Thì bật đèn lên.

    Bà ta liền xoay núm điện và để Luypanh một mình trong phòng.
    - Đúng là - Anh ngồi xuống và nghĩ - Đúng là chiếc nút chai pha lê để ở đây, nếu Đôbrếch không giữ bên mình hắn... Nhưng không, khi đã có một chỗ giấu tốt thì người ta phải tận dụng, mà chỗ giấu này thật tuyệt vời, vì chẳng có ai... tới lúc này...
    Hết sức chăm chú, anh soi mói tất cả những đồ vật trong gian phòng và nhớ tới bức thứ của Đôbrếch viết cho Praxvin: "Ở trong tầm tay anh, anh bạn ạ... Anh đã sờ được nó... Thêm một chút nữa... và thế là xong..."
    Hình như không có gì xáo trộn từ ngày hôm ấy. Cũng những vật đó để rải rác trên bàn: những quyển sách, những tập sổ, một lọ mực, một hộp tem, những gói thuốc lá sợi, những cái tẩu... Tất cả những vật mà người ta đã lục soát, đã mân mê không biết bao nhiêu lần rồi.
    - A, thằng cha! - Luypanh nghĩ - Đúng là một cao thủ!

    Trong thâm tâm, Luypanh biết rất rõ là anh tới đây để làm gì và sẽ hành động ra sao nhưng cũng không phải anh không hiểu việc mình đến gặp hắn, một đối thủ có sức mạnh như thế có một cái gì đó thật bấp bênh và thật phiêu lưu. Rất có thể Đôbrếch sẽ làm chủ trong cuộc đấu và cuộc thương lượng sẽ chệch sang hướng khác ngoài dự kiến của Luypanh.
    Và cái viễn cảnh đó không khỏi gây cho Luypanh một cảm giác bực tức.

    Anh sững người, có tiếng bước chân đi tới.
    Đôbrếch bước vào.
    Hắn đi vào, không nói một lời, chỉ giơ tay ra hiệu mời Luypanh cứ ngồi yên vì anh vừa nhổm lên. Hắn cũng vừ ngồi xuống trước bàn vừa nhìn tấm danh thiếp cầm trong tay:
    - Bác sĩ Vécnơ?
    - Vâng, thưa ngài nghị sĩ, bác sĩ Vécnơ ở Xanh Giecmanh.
    - Ông đến đây vì bà Mecgi... Khách hàng của ông, chắc thế?
    - Khách hàng đột xuất thưa ông. Tôi không biết bà ta trước khi được mời đến trong một trường hợp đặc biệt thảm thương.
    - Bà ta ốm?
    - Bà Mecgi vừa uống thuốc độc tự vẫn.
    - Sao?

    Đôbrếch giật mình và không giấu vẻ bối rối, hắn hỏi tiếp:
    - Thế nào? Ông bảo sao? Uống thuốc độc tự vẫn! Chết rồi?
    - Không. Chưa đủ liều. Trừ trường hợp biến chứng thì theo tôi, bà Mecgi đã được cứu thoát.
    Đôbrếch không nói gì, ngồi bất động, đầu ngoảnh nhìn về phía Luypanh. Anh vô cùng khó chịu vì không nhìn thấy được đôi mắt của đối thủ: hai lần kính kẹp mũi chồng lên nhau lại là màu đen. Như bà Mecgi cho biết thì mắt hắn bị đau, vằn lên đỏ nọc. Làm sao theo dõi được hắn khi không nhìn thấy được diễn biến của vẻ mặt, sự vận động thầm kín của ý nghĩ. Như vậy, chẳng khác gì đấu với một kẻ thù có lưỡi gươm vô hình.

    Sau một lúc im lặng, Đôbrếch nói:
    - Thế là bà Mecgi đã được cứu thoát... và bà ấy bảo ông đến tìm tôi... Tôi không hiểu rõ lắm... Tôi chỉ quen biết sơ sơ bà ấy thôi...
    "Đây là thời điểm hết sức tế nhị đây - Luypanh nghĩ - Nào, mạnh dạn lên!"

    Và bằng một giọng ngây thơ pha vẻ lúng túng của một người có bản tính rụt rè ngượng ngập, anh khẽ khàng nói:
    - Thề có trời, ngài nghị sĩ ạ. Có những trường hợp mà nhiệm vụ của người thầy thuốc thật phức tạp... Thật là âm thầm, khó hiểu... Chắc ông sẽ cho là, tôi đến đây để làm cuộc vận động này là vì... Tóm tắt lại, câu chuyện là như thế này: Trong lúc tôi ra sức chữa chạy cho bà Mecgi thì bà ta lại muốn tự vẫn lần hai... Vâng, lọ thuốc tai hại ở trong tầm tay bà ấy. Tôi giằng đi, bà ấy lại giằng lại. Trong cơn hoảng loạn, bà ấy bảo tôi bằng một giọng đứt quãng: Chính hắn... Chính hắn... Đôbrếch... tên nghị sĩ. Hắn phải trả con cho tôi... Hãy bảo hắn thế... hoặc là tôi chết... Vâng, ngay lập tức... trong đêm nay. Tôi muốn chết". Thế đó, thưa ngài nghị sĩ... Tôi nghĩ là phải cho ngài biết. Chắc chắn trong tình trạng phẫn khích như bà ta hiện nay... Tất nhiên tôi không thể hiểu được hết ý nghĩa những lời bà ấy nói... Tôi cũng chẳng hỏi han gì cả mà đến thẳng đây ngay như bị thôi thúc.

    Đôbrếch lặng yên suy nghĩ khá lâu rồi mới nói:
    - Tóm lại, ông bác sĩ đến đây là để hỏi tôi có biết thằng bé đó, tôi giả dụ là bị bắt, có ở đây không chứ gì?
    - Vâng.
    - Và, trong trường hợp tôi biết, ông sẽ đưa nó về trả cho mẹ nó chứ gì?
    - Vâng.

    Lại yên lặng kéo dài. Luypanh tự nhủ:
    "Liệu tình cờ mà hắn nhắm mắt dễ dàng tin chuyện này? Lấy cái chết của chị ta ra dọa hắn liệu có đủ không? Không, xem nào... khó có thể... Nhưng mà... nhưng mà này... hắn có vẻ lưỡng lự."
    - Ông cho phép? - Đôbrếch giơ tay kéo cái máy điện thoại trên bàn lại gần và bảo Luypanh - Cần có một sự liên lạc tối khẩn.
    - Xin mời ngài nghị sĩ. Ngài cứ tự nhiên.

    Đôbrếch cầm ống nói:
    - Alô... Cô làm ơn cho số 822.19.
    Hắn nhắc lại con số và im lặng chờ.
    Luypanh mỉm cười bảo:
    - Sở cảnh sát phải không? Chánh văn phòng...
    - Đúng vậy, thưa bác sĩ... Thế ra ông cũng biết số điện thoại đó?
    - Vì là thầy thuốc pháp y, đôi khi tôi cũng cần gọi điện.

    Và trong thâm tâm, Luypanh tự hỏi:
    "Thế là cái quái gì nhỉ? Chánh văn phòng, đó là Praxvin... Thế rồi sao?"

    Đôbrếch mắc cả hai ống nghe lên tai và nói dằn từng tiếng:
    - Số 822.19!... Tôi muốn nói chuyện với Chánh văn phòng, ông Praxvin... Ông ấy không có đấy à? Vô lý, vào giờ này bao giờ ông ấy cũng có mặt ở Sở... Nói với ông ấy tôi là Đôbrếch... Có một chuyện rất quan trọng.
    - Liệu tôi có quá tò mò không đấy? - Luypanh nói.
    - Không đâu, không đâu, ông bác sĩ! - Đôbrếch nói - Vả lại câu chuyện này không phải là không có chút dính dáng tới việc của ông...

    Và hắn tiếp tục:
    - Alô... Ông Praxvin?... A! Anh đấy à, anh bạn Praxvin. Này, sao, anh ngạc nhiên lắm thì phải... Vâng, đúng như vậy, đã lâu lắm chúng ta không gặp nhau... Nhưng, thực ra trong ý nghĩ, chúng ta chẳng bao giờ cách xa mà... Và tôi còn thường được anh và các nghệ nhân của anh tới thăm luôn... Nhưng có phải không... Alô! Sao? Anh bận à? Ôi! Tôi thành thực xin lỗi... Tôi cũng thế, rất bận. Vậy thì vào đề ngay nhé... Đây là một việc nhỏ tôi muốn anh giúp... Chờ một tí nào, đồ con vật!... Anh sẽ chẳng phải hối tiếc gì cả đâu... Vinh quang của anh đó... Alô... anh vẫn nghe đấy chứ? Này đem ngay theo anh nửa tá người... phóng hết tốc độ tới đây ngay... Tôi hiến cho các anh một con mồi có hạng... Một lãnh chúa bậc cao. Nã phá luân đích thực... Tóm lại là Acxen Luypanh.

    Luypanh chồm dậy. Anh sẵn sàng chờ đợi tất cả, ngoại trừ chuyện này. Nhưng có một cái gì mạnh hơn cả sự kinh ngạc trỗi dậy trong toàn thân khiến anh cười lớn:
    - A! Hoan hô! Hoan hô!

    Đôbrếch nghiêng đầu tỏ dấu cám ơn và nói nhỏ:
    - Chưa xong đâu... Xin chờ cho một chút nữa.

    Và hắn tiếp tục:
    "Alô... Praxvin... Sao?... Nhưng mà, ông bạn, đâu phải là chuyện đùa... Cậu sẽ thấy Luypanh ở đây, đối diện với tớ, trong văn phòng tớ... Luypanh, kẻ quấy rầy tớ cũng như một số kẻ khác... Ồ! Thêm một hoặc bớt một đối với tớ thì cũng không nghĩa lý gì. Nhưng tên này thì lại tỏ ra quá ư tọc mạch. Vì vậy nhân danh tình bạn, cậu hãy hót đi hộ tớ... Với nửa tá cớm của cậu cùng với hai tên đang lảng vảng trước nhà tớ, thế là đủ. À, khi tới đây, tiện thể trèo lên gác ba tóm luôn con mụ làm bếp, đó là bà Vichtoa trứ danh... Cậu biết không?... Bà vú nuôi của Luypanh đó - Và rồi, khoan! Thêm một chỉ dẫn nữa... Chà! Sao mà tớ yêu cậu thế! Cậu hãy điều ngay một tiểu đội đến phố Satôbriăng, chéo góc với phố Banzắc... Đó là nơi ở của chàng Luypanh nổi tiếng của chúng ta đội cái tên là Misen Bômông... Hiểu rồi chứ, anh bạn? Và bây giờ, vào việc! Phấn chấn lên!

    Lúc Đôbrếch ngoảnh đầu lại, Luypanh đứng lên, hai bàn tay nắm chặt. Anh không sao cưỡng lại được sự khâm phục trong suốt cuộc nói chuyện qua điện thoại của Đôbrếch về những khám phá của hắn về bà vú Vichtoa và về chỗ ở của anh ở phố Satôbriăng. Bị hạ nhục quá thể, anh chẳng còn nghĩ đến việc sắm vai một thầy thuốc tỉnh lẻ lâu hơn nữa. Anh chỉ có một ý nghĩ: phải kiềm chế bằng được cơn điên giận sục sôi của mình để khỏi nhảy xổ vào Đôbrếch như một con bò tót húc vào chướng ngại.

    Đôbrếch phát ra từ cổ họng những tiếng "cục cục"... mà ở hắn có lẽ đó là tiếng cười. Hắn bước đi lặc lè, hai tay đút túi quần, nói dằn từng tiếng:
    - Có phải không nào? Như thế có phải tốt hơn không? Bãi đấu quang quẻ, tình thế rõ ràng... Chí ít, người ta thấy vấn đề sáng tỏ. Luypanh đối chọi với Đôbrếch, chấm hết. Mà còn đỡ bao nhiêu là thì giờ. Bác sĩ Vecnơ, thầy thuốc pháp y đáng lẽ ra phải mất tới hai tiếng đồng hồ để dốc bầu tâm sự. Còn thế này thì ngài Luypanh bắt buộc phải thổ lộ can tràng trong vòng ba chục phút... Nếu không thì bị tóm cổ và đồng bọn cũng bị gom sạch... Chà! Tuyệt làm sao một cú ném đòn đá xuống ao ếch nhái! Ba chục phút, không hơn. Trong vòng ba chục phút phải chuyển nơi ở, chạy tán loạn và chuồn cho nhanh. A! A! Thật là tức cười... Này! Pôlôniuytx, đúng là mày quá xui xẻo với Đôbrếch. Có lần chính mày đã núp sau cái màn gió ấy, Pôlôniuytx khốn khổ! Có đúng không?

    Luypanh đứng yên bất động. Giải pháp duy nhất giúp anh nguôi cơn giận điên người này là nhảy vào bóp cổ đối phương. Nhưng anh không thể làm thế được vì đó là một hành động hết sức vô lý, trong khi đó thì những lời mỉa mai châm chọc cứ quất túi bụi như mưa vào mặt anh. Đây là lần thứ hai trong cùng một gian phòng, trong những hoàn cảnh tương tự, anh chịu cúi đầu trước tên Đôbrếch mạt kiếp và sa vào một tình thế hết sức tức cười. Vì vậy, anh tin sâu sắc là nếu anh mở miệng là chỉ để ném vào mặt kẻ thù những lời giận dữ và những câu chửi rủa thóa mạ. Có ích gì đâu? Cái cần thiết lúc này phải chăng là phải hết sức bình tĩnh để tùy cơ ứng biến.

    - Sao? Thế nào? Ngài Luypanh! - Tên nghị sĩ nói tiếp - Sao trông ngài tiu nghỉu thế kia? Nào, nào, cần phải cam chịu và chấp nhận là trên đường đi người ta rất có thể gặp một thằng cha không đến nỗi ngốc nghếch như bạn bè đồng lứa với hắn. Vậy ngài cho là tôi mù vì đeo cả kính trong, kính ngoài ư? Mẹ kiếp! Tôi không nói là đoán được ngay Luypanh ẩn sau Pôlôniuytx và Pôlôniuytx núp sau cái lão đến quấy đảo tôi trong lô ở nhà hát kịch. Không, nhưng tất cả những cái đó làm cho tôi bứt rứt không yên. Tôi biết rất rõ là giữa cảnh sát và bà Mecgi có một tên thứ ba đang tìm cách luồn vào... Thế rồi, dần đần những lời vô tình buột miệng của bà lão gác cổng, việc theo dõi những chuyến đi về của mụ làm bếp và khai thác ở những nguồn tin đáng tin cậy về mụ này, tôi bắt đầu hiểu ra. Và rồi, đêm nọ, mọi việc đều sáng tỏ. Dù ngủ say, tôi vẫn nghe sự huyên náo trong nhà. Tôi có thể dựng lại sự việc xảy ra, tôi đã lần theo dấu vết của bà Mecgi trước hết đến phố Satôbriăng, rồi sau đó, đến tận Xanh Giecmanh... và rồi, và rồi... phải, tôi ráp các sự kiện lại với nhau... vụ cướp bóc ở Enghiên, việc bắt giữ Ginbe... sự liên minh tất yếu giữa bà mẹ đang khóc sướt mướt với trùm băng cướp... bà vú già được mướn để làm bếp... Tất cả đám người này lọt được vào nhà của tôi bằng cửa chính hoặc bằng cửa sổ... Tôi đã trở thành mục tiêu. Chàng Luypanh lảng vảng bên ngoài. Mùi của bản danh sách Hai mươi bảy hấp dẫn chúng ta. Chỉ còn chờ cuộc đến thăm của hắn. Và giờ đó đã đến. Xin chào bác sĩ Luypanh!

    Đôbrếch nghỉ ngơi một lát lấy hơi. Hắn đã xổ ra một tràng diễn văn rõ ràng với vẻ thích thú của người có quyền tự phụ được sự mến mộ của những tài tử khó tính nhất. Luypanh im lặng, rút đồng hồ ra xem giờ.
    - Ủa! Ủa! Chỉ còn hơn hai mươi ba phút. Thời gian đi nhanh thật. Nếu cứ thế này thì không còn đủ thời gian để cùng nhau bày tỏ.
    Và sáp lại gần Luypanh thêm nữa, hắn nói:
    - Mà thật ra, tôi cứ thấy băn khoăn làm sao ấy. Cứ tưởng Luypanh là một thằng cha như thế nào kia. Thế mà, mới đụng phải một đối thủ đầu tiên hơi cứng rắn một chút, người khổng lồ đã xụm xuống rồi! Chàng thanh niên tội nghiệp!... Làm một cốc nước để lấy lại tinh thần một chút nào!

    Luypanh không nói một lời, không một cử chỉ bực bội. Bằng vẻ hoàn toàn phớt tỉnh và những động tác chính xác thể hiện sự bình tĩnh tuyệt đối và rõ ràng trong kế hoạch ứng xử, anh khẽ gạt Đôbrếch ra và đến lượt mình, đi tới gần bàn, cầm lấy ống điện thoại. Anh gọi:
    - Làm ơn, thưa cô, cho tôi số 565 - 34.

    Khi đã có số điện thoại yêu cầu, anh nói thật thong thả, nhấn mạnh vào từng âm tiết:
    - Alô... Tôi phố Satôbriăng... Mày đấy à, Asin?... Phải, ta đây, ông chủ đây... Hãy nghe thật rõ, Asin! Phải rời khỏi nhà ngay. Alô!... Phải, ngay lập tức... Cảnh sát sẽ tới trong vòng ít phút. Nhưng không, nhưng không, đừng sợ!... Mày còn đủ thời gian. Tuy nhiên, phải làm theo lời ta bảo. Vali của mày luôn sẵn sàng đấy chứ?... Tốt lắm! Vậy thì, hãy vào buồng ngủ của ta, đứng áp mặt vào lò sưởi. Bằng tay trái, ấn mạnh vào đóa hồng nhỏ chạm trên phiến đá đen ngay ở phía trước và tay phải đặt lên bệ lò sưởi. Mày sẽ thấy lộ ra một cái hộp đựng toàn bộ giấy tờ của chúng ta, còn hộp kia là những ngân phiếu và những đồ trang sức. Mày đặt cả hai hộp vào cái ngăn còn để trống của chiếc vali. Mày xách cái vali đó và chạy thật nhanh, chạy chân thôi, đến tận góc đại lộ Vichto Huygô và đại lộ Môngtexpăng. Ôtô của ta để ở đó cùng với vú Vichtoa. Ta cũng sẽ đến đó ngay... Cái gì? Áo quần của ta? Các đồ mỹ nghệ? Bỏ lại tất và phải ba chân bốn cẳng lên... Hẹn lát nữa gặp.

    Thong thả, bình tĩnh, Luypanh gạt máy điện thoại sang bên. Rồi anh nắm tay Đôbrếch kéo hắn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh và bảo:

    - Bây giờ mày hãy nghe đây!
    - Ồ! Ồ! - Tên nghị sĩ cười gằn - Người ta lại xưng mày tao kia đấy!
    - Phải, tao cho phép - Luypanh nghiêm giọng.
    Và Đôbrếch, bị anh nắm chặt tay, thoáng chút nghi ngại vùng gỡ. Thấy vậy anh bảo:
    - Không, đừng sợ. Không có ẩu đả đâu. Tiêu diệt lẫn nhau, cả hai chúng ta đều chẳng được cái gì. Một nhát dao ư? Để làm gì nhỉ? Không. Nói chuyện, chỉ nói chuyện thôi. Nhưng mà là những lời nói có giá. Đây là những lời của tao, những lời như dao chém đá. Mày cũng phải đáp lại như thế, không được chần chừ! Như thế tốt hơn đấy. Đứa trẻ?
    - Trong tay tao.
    - Hãy trả cho mẹ nó!
    - Không!
    - Bà Mecgi sẽ tự sát!
    - Không!
    - Tao bảo là có.
    - Tao bảo là không.
    - Bà ấy đã một lần làm như thế.
    - Cũng vì vậy mà bà ấy sẽ không làm thế nữa.
    - Vậy thì...?
    - Không!

    Sau một lát, Luypanh nói tiếp:
    - Tao đã lường trước. Khi đến đây tao cũng đã tính là nếu mày không bị mắc về câu chuyện của bác sĩ Vécnơ thì sẽ phải dùng cách khác.
    - Cách của Acxen Luypanh?
    - Đúng. Tao đã quyết định để lộ hình tích. Mày đã giúp tao làm cái đó trước. Hoan hô mày! Nhưng cái đó chẳng làm ý đồ của tao mảy may thay đổi.
    - Mày nói đi!

    Luypanh lấy từ trong một quyển sổ tay ra một tờ giấy gấp đôi, mở ra đưa cho Đôbrếch và nói:
    - Đây là bản kiểm kê chính xác và chi tiết, có mang số thứ tự, những đồ vật mà các bạn tao tước ở biệt thự Mari Têrezơ của mày trên bờ hồ Enghiên. Có tất cả, như mày thấy đấy, một trăm mười ba số. Trong số một trăm mười ba đồ vật, có bảy mươi tám, những số có đánh dấu chữ thập đỏ ấy, đã bán và xuất sang Mỹ. Số còn lại như vậy là bốn mươi lăm thuộc quyền sở hữu của tao cho đến khi có lệnh mới. Đó là những thứ đẹp hơn cả, tao đổi tất cả cho mày lấy đứa trẻ.
    Đôbrếch không kìm được một cử chỉ kinh ngạc.
    - Ồ! Ồ! - Hắn kêu lên - Sao mà mày quan tâm đến đứa trẻ thế?
    - Hết sức quan tâm - Luypanh nói - Bởi vì tao có thể chắc chắn là việc đứa bé mất tích nếu còn kéo dài hơn nữa thì đó là cái chết của bà Mecgi.
    - Và cái đó làm mày xốn xang phải không Đông Giuăng? (3)
    - Cái gì?

    Luypanh nhổm phắt dậy như trời trồng trước mặt Đôbrếch và nhắc lại:
    - Cái gì?... Mày muốn nói gì?
    - Không... Không có gì đâu! Một ý nghĩ thôi... Clarix Mecgi còn trẻ, đẹp.
    - Thôi đi, đồ súc sinh! Mày tưởng cả thiên hạ ai cũng như mày, vô lương tâm và tàn nhẫn? Một tướng cướp loại như tao lại mất thì giờ để nói chuyện hào hoa làm cho mày sửng sốt phải không? Và chắc là mày tự hỏi nguyên nhân nào đã thôi thúc tao chứ gì? Đừng tìm tòi vô ích, cái đó vượt quá tầm hiểu biết của mày, anh bạn ạ. Tốt hơn hết là mày trả lời tao đi... Mày có nhận không?
    - Vậy là chuyện nghiêm chỉnh ư? - Đôbrếch hỏi lại. Vẻ khinh bỉ của Luypanh không khiến hắn xúc động chút nào.
    - Tuyệt đối nghiêm chỉnh. Bốn mươi lăm đồ vật hiện nay chứa ở một nhà kho mà tao sẽ cho mày địa chỉ và sẽ trao cho mày nếu tối nay vào hồi chín giờ mày đưa đứa trẻ đến đó.

    Câu trả lời của Đôbrếch không làm ta nghi ngờ gì nữa. Việc bắt cóc bé Giắc chẳng qua chỉ là một đòn tâm lý đánh vào Clarix Mecgi và có thể đó là một lời cảnh cáo bắt bà ta phải ngừng cuộc chiến. Nhưng việc bà ta uống thuốc độc tự vẫn đã khiến cho Đôbrếch thấy là hắn sai lầm. Trong trường hợp này tại sao lại đi từ chối một cuộc trao đổi rõ ràng là có lợi lớn cho hắn mà chính Luypanh đề xuất?
    - Tao nhận - Hắn nói.
    - Đây là địa chỉ kho của tao: 95 phố Salơ Laphit, nơi mày chỉ có việc đến và bấm chuông.
    - Nếu tao phái Chánh văn phòng Praxvin đến thay thế tao thì sao?
    - Nếu mày báo Praxvin thì địa điểm sẽ được bố trí để tao còn đủ thời gian chuồn sau khi châm lửa vào những đống cỏ khô xếp xung quanh nhà và phủ lên các bàn chân quỳ, các đồng hồ cổ và các tượng trinh nữ Gôtích của mày.
    - Nhưng nhà kho của mày sẽ bị cháy hết.
    - Thì có sao đâu. Cảnh sát đã canh chừng rồi. Trước sau tao cũng rời bỏ nơi đó.
    - Ai có thể đảm bảo cho tao rằng đây không phải là một cái bẫy?
    - Mày hãy bắt đầu trước tiên là nhận lấy đủ hàng sau đó hãy đưa trả đứa bé. Tao thì tao tin.
    - Té ra mày đã chuẩn bị tất cả - Đôbrếch nói - Thôi được, mày sẽ có thằng bé, nàng Clarix xinh đẹp tiếp tục sống và cả hai sẽ hạnh phúc. Còn giờ tao có một lời khuyên: tẩu đi và phải thật nhanh!
    - Chưa đâu.
    - Thế nào?
    - Tao bảo: chưa cần tẩu vội.
    - Mày điên à? Praxvin đang trên đường đi.
    - Hắn phải đợi, tao chưa xong việc.
    - Sao! Sao! Mày còn cần cái gì nữa? Clarix sẽ có đứa trẻ. Thế chưa đủ sao?
    - Chưa đủ.
    - Tại sao vậy?
    - Còn một đứa con trai nữa.
    - Ginbe?
    - Đúng.
    - Vậy thì sao nào?
    - Tao yêu cầu mày cứu Ginbe!
    - Mày nói gì lạ vậy? Tao, cứu Ginbe!
    - Mày có thể cứu nó. Đối với mày thì chỉ cần một vài cuộc vận động...

    Đôbrếch tới lúc đó vẫn giữ được bình tĩnh, bỗng nổi xung, đấm nắm tay xuống bàn:
    - Không, cái này thì không, không bao giờ. Đừng có trông chờ vào tao. A! Không. Thật quá sức ngu ngốc.
    _______________________________
    (3) Một nhân vật trong hài kịch của Môlie, nhà viết kịch nổi tiếng người Pháp thế kỷ XIX - Đông Juăng, một chàng trai đào hoa (ND)
    thay đổi nội dung bởi: athes_owl; 17-09-2009 lúc 11:28 AM

    Spoiler

  • Trả Lời Với Trích Dẫn Trả Lời Với Trích Dẫn   Thank  

  • Tham gia ngày
    Aug 2008
    Bài gởi
    775
    Cảm ơn
    5
    Được cảm ơn 17 lần trong 14 bài
    Rep Power
    45

    Chương VI - Bản án tử hình (Phần 2)



    Hắn đứng bật lên đi đi lại lại trong phòng với vẻ hết sức xúc động, bước đi kỳ cục của hắn khiến thân hình hắn đung đưa từ phải sang trái trên đôi giò y như một con thú hoang dã, một con gấu dáng điệu vụng về nặng chịch.

    Với bộ mặt nhăn nhúm và cái giọng khàn khàn, hắn kêu lên:
    - Chị ta phải đến đây. Chị ta phải đến để cầu xin sự cứu giúp cho con trai mình. Chị ta phải đến với tư cách của một người van xin, người đàn bà đã được thuần phục, chịu lụy, hiểu và nhận... Và lúc đó sẽ xét... Ginbe? Ginbe bị kết án?... Ginbe lên đoạn đầu đài? Nhưng tất cả sức mạnh của tao là ở chỗ đó. Sao! Suốt hai chục năm trời tao chờ đợi cái giây phút này và khi giờ đó điểm, khi sự ngẫu nhiên đem lại cho tao một vận may bất ngờ, khi mà tao sắp được hưởng thú vui của một cuộc rửa hận hoàn toàn... và sự trả hận đó mới ghê gớm làm sao... thì cũng lúc này đây tại sao lại phải khước từ cái mà tao đã theo đuổi ròng rã suốt hai chục năm? Tao, tao cứu Ginbe ư? Để làm gì nhỉ? Vì danh dự ư? Tao, Đôbrếch... A, không, không, mày đừng trông mong gì ở tao cả.

    Hắn cười một cái cười thô bỉ và hiểm ác. Rõ ràng hắn nhìn thấy trước mặt hắn, ngay trong tầm tay, con mồi mà hắn rượt đuổi từ lâu lắm rồi. Và Luypanh cũng nhớ lại hình ảnh Clarix mà anh đã trông thấy mấy ngày trước đây, rã rời, thất bại, bị chinh phục không sao tránh khỏi vì tất cả những lực lượng thù địch đều liên kết để chống lại chị.

    Cố gắng tự kiềm chế, anh bảo hắn:
    - Hãy nghe tao!
    Đôbrếch nóng nảy, lảng đi. Anh bèn nắm lấy hai vai hắn bằng một sức mạnh khác thường mà Đôbrếch đã từng được nếm thử trong lô của nhà hát Hài kịch, làm cho hắn phải đứng im. Anh dằn từng tiếng:
    - Một lời cuối cùng.
    - Tao không nghe đâu - Tên nghị sĩ làu bàu.
    - Một lời cuối cùng. Nghe đây Đôbrếch! Mày hãy quên bà Mecgi đi, hãy thôi đi tất cả những trò ngu xuẩn và dại dột mà tình yêu và những đắm say mù quáng đã làm cho mày sa vào. Hãy gạt đi tất cả những cái đó và chỉ nghĩ đến những lợi ích của mày.
    - Lợi ích của tao! - Đôbrếch chua chát - Lợi ích của tao lúc nào cũng hòa nhịp với lòng tự trọng của tao và hòa nhịp cùng với cái mà mày vừa gọi là sự đắm say mù quáng đó.
    - Đến lúc này, có thể. Nhưng từ bây giờ thì không, từ bây giờ trở đi thì không, nghe rõ chưa, khi mà tao đã bắt tay vào việc. Có một yếu tố mới mà mày quên, đó là sai lầm. Ginbe là đồng bọn của tao. Ginbe là bạn tao. Nhất thiết Ginbe phải được cứu khỏi đoạn đầu đài. Mày hãy làm việc đó đi, hãy tận dụng ảnh hưởng của mày. Và tao hứa với mày nghe không, tao hứa với mày là chúng tao sẽ để cho mày yên. Ginbe phải được an toàn, tất cả có thế thôi. Không còn phải đối chọi với bà Mecgi và với tao nữa. Không còn cạm bẫy nào nữa. Mày sẽ được mặc sức muốn làm gì thì làm. An toàn cho Ginbe! Đôbrếch, nếu không...
    - Nếu không?
    - Nếu không thì chiến tranh, chiến tranh khốc liệt có nghĩa là, mày chắc chắn thất bại.
    - Thế nghĩa là gì?
    - Thế nghĩa là tao sẽ đoạt lại bản danh sách Hai mươi bảy.
    - Ái chà! Mày chắc thế ư?
    - Tao thề như thế đó.
    - Cái mà Praxvin và cả lũ đó, cái mà Clarix Mecgi, cái mà bất cứ ai cũng không thể làm gì được, thì mày sẽ làm, chính mày?
    - Chính tao sẽ làm cái đó.
    - Và tại sao? Nhân danh vị thần nào mà dám tin chắc thắng lợi trong khi tất cả mọi người đã từng nếm mùi thất bại? Tất cả phải có một nguyên nhân?
    - Đúng!
    - Vậy nguyên nhân đó?
    - Tao là Acxen Luypanh.

    Anh đã buông Đôbrếch ra mà còn nhìn hắn một lát bằng cái nhìn áp đảo. Cuối cùng, Đôbrếch đứng thẳng dậy, vỗ nhè nhẹ vào vai anh và vẫn bình tĩnh, vẫn lì lợm ngoan cố, hắn nói:
    - Tao là Đôbrếch. Suốt cuộc đời tao là cuộc đấu tranh quyết liệt, một chuỗi dài những thảm họa và tan vỡ. Biết bao năng lượng đã hao tổn để đem lại cho tao chiến thắng, chiến thắng hoàn toàn, vĩnh viễn, ngạo mạn, không thể vãn hồi. Chống lại tao là chống lại tất cả cảnh sát, tất cả Chính phủ, toàn nước Pháp và toàn thế giới. Thêm một Acxen Luypanh thì phỏng có mùi mẽ gì? Tao lại càng già dặn thêm: kẻ thù của tao càng nhiều và càng khôn ngoan tao càng phải chơi chặt chẽ và thận trọng. Cũng vì thế mà, ông bạn tuyệt vời của tôi, đáng lẽ tôi cho bắt ông như tôi rất có thể làm được... Vâng, rất có thể làm được và làm hết sức dễ dàng... thì đã để cho ông rộng cẳng và nhân đạo nhắc ông là trong vòng ba mươi phút phải cuốn xéo khỏi đây.
    - Như vậy là nhất định không?
    - Nhất định không.
    - Mày không làm gì cho Ginbe cả?
    - Có chứ, tao tiếp tục làm những gì tao đã làm từ ngày nó bị bắt giữ, có nghĩa là gián tiếp tác động lên Bộ trưởng Bộ Tư pháp để bản án càng được tiến hành mau lẹ càng tốt và theo hướng ta muốn.
    - Sao! - Luypanh thét lên - Thế ra là tại mày, vì mày...
    - Vì tao, vì Đôbrếch, phải, vì tao, Trời ạ! Tao có con chủ bài, cái đầu của thằng con, tao chơi con chủ bài đó. Khi nào có được bản án tử hình của Ginbe, khi mà những ngày trôi qua và đơn xin ân xá bị bác bỏ, do có bàn tay của tao thì mày có thể chắc chắn là, Luypanh thân mến, người mẹ sẽ không còn chút cự nự nào để được mang tên là bà Alêchxi Đôbrếch và sẵn sàng cho tao những bằng chứng ngay tức thời không thể nào bác bỏ về thiện ý của bà ta. Dù muốn hay không, đó là kết cục không thể tránh khỏi. Tất cả đã được hoạch định rồi. Tất cả những gì tao có thể làm được cho mày là lấy mày làm người chứng kiến cuộc hôn lễ của tao và mời mày dự tiệc. Như thế được không? Không à? Mày vẫn kiên trì với ý đồ đen tối của mày? Vậy thì... Chúc may mắn! Hãy giương bẫy, tung lưới, cầm vũ khí! Hãy làm dày thêm cuốn cẩm nang của một tướng cướp hoàn hảo bằng những trang giấy mỏng. Mày cần tất cả những thứ đó. Thôi nhé, xin chào. Quy tắc cư trú của xứ Êcốt bắt tao phải tống mày ra khỏi cửa. Cút!

    Luypanh yên lặng khá lâu. Mắt nhìn chăm chú vào Đôbrếch, anh hình như muốn đo thân hình địch thủ, xác định trọng lượng, ước đoán sức mạnh cơ thể hắn và cuối cùng cân nhắc xem đánh hắn vào chỗ nào cho thật hiệu quả. Đôbrếch nắm chặt hai tay và chính hắn ta cũng đang chuẩn bị phương cách tự vệ chống lại cuộc tấn công đó.

    Nửa tiếng đồng hồ trôi qua. Luypanh tay đặt lên cái túi con trước bụng. Đôbrếch cũng làm như thế và nắm lấy báng khẩu súng ngắn... Một vài giây nữa trôi qua... Lạnh lùng, Luypanh rút ra một hộp kẹo nhỏ màu vàng, mở nắp, chìa ra cho Đôbrếch:
    - Làm một viên chứ?
    - Cái gì vậy? - Hắn ngạc nhiên hỏi.
    - Kẹo Giêrôđen.
    - Để làm gì?
    - Chống lại cảm mạo mà mày sắp mắc.

    Và lợi dụng lúc Đôbrếch đang bị một chút sững sờ vì trò đùa hóm hỉnh đó, anh nhanh nhẹn cầm lấy mũ và đi ra khỏi phòng.
    "Đúng là - Anh tự nhủ lúc rảo bước ra hành lang - Mình bị đánh một cú liểng xiểng. Nhưng không sao! Cái trò đùa của người chào hàng đó, thực chất có một cái gì độc đáo. Đang đinh ninh chờ đón một viên đạn thì lại nhận một viên kẹo Giêrôđen... Hẫng hụt, thất vọng, hắn ngẩn người ra, cái con vượn già đó!"

    Khi anh vừa đóng cửa hàng rào lại thì một chiếc xe ôtô đỗ xịch, một người đàn ông nhanh nhẹn bước xuống, theo sau có nhiều người khác. Luypanh nhận rõ là Praxvin.

    "Ngài Chánh văn phòng - Anh lẩm bẩm - Xin chào ngài! Ta có một ý nghĩ một ngày nào đó, định mệnh sẽ đặt chúng ta đối diện với nhau và ta lấy làm tiếc là ngài chỉ đáng cho ta nể trọng một chút xíu thôi và cái khắc gặp gỡ đó sẽ làm cho ngài chẳng hài lòng đâu. Lúc này đây, nếu ta không quá vội thì ta sẽ chờ cho ngài đi khỏi và theo dõi Đôbrếch xem hắn ủy thác cho kẻ nào đem trả cho ta đứa bé. Nhưng, có gì đảm bảo là hắn không làm việc đó qua điện thoại. Vậy thì đừng phí sức vào những việc không chắc chắn và hãy đến với Vichtoa, Asin và chiếc vali quý báu của chúng ta."

    Hai tiếng sau, nấp sau nhà kho ở Nơiy với tất cả sự chuẩn bị đề phòng chu đáo, Luypanh nhìn thấy Đôbrếch từ một phố nhô ra đang lại gần với một dáng nghi ngại.

    Luypanh mở toang cửa lớn.
    - Đồ đạc của ngài ở cả đây, ngài nghị sĩ - Anh bảo hắn - Ngài có thể kiểm lại. Có một người cho thuê xe ở ngay cạnh nhà, ngài có thể thuê một chiếc xe tải và người khuân vác. Thế đứa trẻ đâu?
    Trước hết Đôbrếch xem xét các đồ vật rồi hắn dẫn Luypanh đến tận đại lộ Nơiy. Ở đó có hai người phụ nữ có tuổi, đeo mạng, đứng với bé Giắc.

    Đến lượt mình Luypanh dẫn thằng nhỏ đến tận ôt ô của mình, ở đó có Vichtoa đang chờ. Tất cả đều được thực hiện mau lẹ, không một lời vô ích, y như các diễn viên thực hiện vai trò của mình. Lối đi lối đến y như đã được định trước như lối ra lối vào trên sân khấu.

    Đúng như lời hứa, mười giờ tối hôm đó, Luypanh mang bé Giắc trả về cho mẹ nó. Nhưng phải cấp tốc mời ngay bác sĩ vì thằng bé bị bao nhiêu sự kiện đó tác động cho hoảng hốt bồn chồn.

    Phải mất đến hơn hai tuần lễ để cả hai mẹ con dần dần tỉnh táo để rồi phải chịu đựng một chuyến đi vất vả mà Luypanh xét thấy cần thiết. Cuộc chuyển chỗ bắt đầu vào ban đêm với tất cả sự đề phòng trong phạm vi cho phép dưới sự đôn đốc của Luypanh khi bà Mecgi mới bắt đầu bình phục.

    Anh dẫn bà mẹ và cậu con tới chỗ nghỉ, một bờ biển nhỏ xứ Brơtanhơ và giao cho vú Vichtoa chăm nom săn sóc thật chu đáo.
    - Thế là - Anh tự nhủ sau khi đã thu xếp cho hai mẹ con sống yên ổn - không còn ai xen vào giữa ta và Đôbrếch. Hắn chẳng thể làm gì để chống lại bà Mecgi và thằng nhỏ và bản thân chị ta cũng không còn phải mạo hiểm, can thiệp vào công việc làm chệch hướng cuộc đấu. Mẹ kiếp! Mình đã mắc phải khá nhiều điều ngu xuẩn: Để lộ hình với Đôbrếch. Phải nhả ra cái phần của mình trong số đồ đạc tước đoạt ở Enghiên. Tất nhiên, sẽ lấy lại ngày một, ngày hai đây thôi, không một chút nghi ngờ. Nhưng, mặc dầu thế, mình vẫn không tiến được một bước và chỉ còn tám ngày nữa là Ginbe và Vôsơray sẽ bị đưa ra xét xử tại tòa án đại hình.

    Thế là trong cuộc đọ sức này, Luypanh là người bị thiệt thòi hơn cả. Do Đôbrếch tố giác mà nhà của anh ở phố Satôbriăng bị cảnh sát xâm nhập, căn cước của Luypanh, của Misen Bômông bị khui ra ánh sáng, một số giấy tờ bị phát giác và Luypanh trong khi theo đuổi mục đích, trong khi trực diện tiến hành một số công việc đang bắt đầu đồng thời lại phải tránh sự sục sạo ráo riết chưa từng thấy của cảnh sát, phải bố trí lại hoàn toàn công việc trên những cơ sở khác.
    Chính vì vậy mà lòng căm thù Đôbrếch càng tăng thêm do những phiền toán mà tên nghị sĩ này gây ra cho anh. Anh chỉ còn ý muốn duy nhất là tóm cổ hắn, như anh nói, đặt dưới quyền sinh sát của mình và bằng bất cứ giá nào, khai thác được bí mật của hắn. Anh hình dung ra những cách tra tấn bắt buộc một con người vô cùng thâm trầm phải mở miệng. Kẹp chân, giá gỗ, kìm nung đỏ, ván lởm chởm đinh nhọn... Anh thấy kẻ thù xứng đáng với tất cả mọi loại hình cụ và để đạt được mục đích, mọi phương tiện đều tốt.

    "A! - Anh tự nhủ - Một căn phòng nhỏ hừng hực nóng với vài ba đao phủ không biết mủi lòng... Người ta sẽ làm được bao nhiêu việc đẹp đẽ."

    Mỗi buổi chiều Grônha và Lơ Baluy nghiên cứu lối đi lại của Đôbrếch giữa công viên Lamactin, nghị viện và câu lạc bộ mà hắn tham gia. Phải chọn phố nào thật vắng, giờ giấc thật thuận lợi và một tối nào đó đẩy hắn lên một chiếc ô tô.
    Về phía mình, Luypanh bố trí, không xa Pari là mấy, giữa một khu vườn lớn, một ngôi nhà xây kiểu cổ có đầy đủ điều kiện cần thiết để đảm bảo an toàn và cách biệt. Anh còn gọi căn nhà đó là "Cái chuồng khỉ".

    Nhưng khốn thay, Đôbrếch thật đúng là cáo già, hắn luôn thay đổi lộ trình, lúc thì đi xe điện trên mặt đất, lúc lại xuống xe điện ngầm thành ra cái chuồng luôn luôn bỏ trống.

    Luypanh phác định một kế hoạch khác. Anh cho đưa từ Macxây về, một trong những bộ hạ, bác Branhđơboa, một người thợ làm bánh đáng kính và nổi tiếng, đã về hưu. Bác sống ngay ở khu vực mà Đôbrếch ứng cử và phụ trách về chính trị.
    Từ Macxây, bác Branhđơboa báo cho Đôbrếch cuộc thăm viếng của mình. Tên này vội vã tiếp đón người cử tri vĩ đại của hắn. Một bữa tiệc sẽ được tổ chức trong tuần lễ sau.

    Người cử tri đề nghị sẽ ăn tại một quán nhỏ bên hữu ngạn theo bác nói, có những món tuyệt vời. Đôbrếch nhất trí.
    Đó là điều Luypanh muốn. Chủ quán ăn đó là người trong số bạn của anh. Chắc chắn cuộc bắt cóc Đôbrếch vào ngày thứ năm đầu tuần sau không thể nào thất bại.

    Trong khi đó, vụ án Ginbe và Vôsơray cũng bắt đầu vào ngày thứ hai trong tuần. Chánh án tiến hành cuộc chất vấn Ginbe một cách thật khó hiểu và rõ ràng có sự thiên lệch. Sự việc được đặc biệt chú ý và được xét xử thật nghiêm khắc. Luypanh thấy rõ rệt ảnh hưởng đáng nguyền rủa của Đôbrếch trong đó.

    Thái độ của hai tội phạm rất khác nhau. Vôsơray ủ rũ, lầm lì, cay cú, tự thú hết sức trơ trẽn bằng những câu cụt lủn, châm chọc đầy vẻ khiêu khích, những tội ác gã đã phạm trước đây. Nhưng, với một sự mâu thuẫn không sao hiểu được đối với tất cả mọi người, trừ Luypanh, gã ra sức từ chối mọi sự tham gia vào việc giết tên đầy tớ Lêôna và hoàn toàn đổ tội cho Ginbe, buộc Luypanh đồng thời phải cứu một lúc cả hai đứa.

    Còn Ginbe mà bộ mặt thành thực, đôi mắt mơ màng buồn rầu đã chinh phục được tình cảm của mọi người thì không biết chống đỡ những cạm bẫy của viên Chánh án cũng chẳng biết vặn lại những lời vu cáo của Vôsơray. Nó khóc, nói quá nhiều hoặc chẳng nói gì cả khi cần nói. Hơn nữa, luật sư của nó, một trong những luật sư giỏi, bị ốm đột ngột vào lúc cuối (ở đây nữa, Luypanh cho là cũng có bàn tay của Đôbrếch) được thay thế bằng một viên thư ký tòa. Ông này bào chữa dở, không nắm chắc được sự vụ, làm ban hội thẩm bực mình và không đánh tan được ấn tượng trong lời buộc tội của Công tố viên và lời bào chữa của luật sư của Vôsơray.

    Luypanh, táo bạo không thể tưởng tượng được, dự phiên tòa đến tận ngày cuối, ngày thứ năm để không còn nghi ngờ gì về kết quả nữa. Chắc chắn cả hai tội phạm đều bị xử như nhau.

    Chắc chắn như thế, vì tất cả sự cố gắng của tòa án, vô hình chung xác minh cho thủ đoạn của Vôsơray đều vươn lên để gắn hai tội phạm vào với nhau một cách thật chặt chẽ. Chắc chắn như thế còn là vì... chủ yếu là vì cả hai đều là đồng bọn của Luypanh. Từ khi mở phiên tòa cho đến lúc tuyên án, mặc dù tòa án thiếu những bằng chứng cần thiết và cũng không muốn phân tán sự nỗ lực của mình đã không kéo Luypanh vào vụ việc nhưng tựu chung toàn bộ việc xét xử đều hướng vào một cái đích duy nhất: chống Luypanh - chính là anh, người thủ lĩnh mà người ta phải trừng trị qua những bạn bè của anh; chính là anh, tên tướng cướp lừng lẫy tiếng tăm và đáng yêu mà người ta muốn hạ uy tín trước công chúng. Ginbe và Vôsơray bị xử tử, vòng hào quan trên đầu Luypanh lịm tắt. Huyền thoại về Luypanh chấm dứt.

    Luypanh... Luypanh... Acxen Luypanh... suốt bốn ngày, người ta chỉ nghĩ đến cái tên đó. Luật sư trưởng, Chánh án, Hội thẩm viên, luật sư, nhân chứng... không có lời lẽ nào khi mở miệng. Lúc nào họ cũng nêu tên Luypanh ra để nguyền rủa, để nhạo báng, để sỉ nhục, để đổ cho anh ta trách nhiệm về tất cả những tội lỗi đã gây ra. Người ta tưởng như Ginbe và Vôsơray ở đó chỉ để làm bung xung mà người bị kết án lại chính là anh, thằng cha Luypanh, Luypanh tướng cướp. Sếp băng, kẻ làm bạc giả, đốt nhà, tái phạm nguy hiểm, cựu tù nhân khổ sai! Luypanh kẻ giết người, Luypanh vấy máu của chính nạn nhân hắn, Luypanh hèn nhát giấu mình trong bóng tối sau khi đẩy bạn bè của hắn đến tận chân máy chém.
    "Ôi! Chúng hiểu rất rõ việc chúng làm - Anh lẩm bẩm - Đó là khoản ta nợ mà chàng trai Ginbe khốn khổ của ta phải trả. Chính ta mới đích thực là thủ phạm."

    Và vở kịch tiếp tục diễn, ghê rợn.

    Bốn giờ chiều, sau một cuộc thảo luận khá lâu, các hội thẩm, bồi thẩm trở lại phiên tòa và Chánh án đọc những câu trả lời, các câu hỏi mà tòa đã đặt. Tất cả là "có" trên mọi điểm. Đó là tội trạng rành rành, không có trường hợp miễn giảm.

    Người ta cho hai bị cáo vào.
    Đứng ngay thuỗn, lảo đảo, mặt tái xanh, chúng nghe tuyên đọc bản án tử hình.
    Và trong bầu không khí yên lặng trang nghiêm mà nỗi lo âu pha trộn với lòng thương hại của công chúng, Chánh án cất tiếng hỏi:
    - Anh có gì nói thêm không, Vôsơray?
    - Không, thưa quý tòa, bạn tôi cũng bị kết án như tôi, thế là tôi yên tâm. Cả hai chúng tôi cùng chung một số phận. Vậy thì ông chủ phải tìm cách cứu cả hai.
    - Ông chủ?
    - Vâng, ông chủ Acxen Luypanh.
    Có tiếng cười trong đám đông.

    Chánh án lại hỏi:
    - Thế còn anh, Ginbe?
    Những giọt nước mắt chảy dài trên gương mặt chàng trai khốn khổ, anh ta lúng búng những câu không rõ ràng. Nhưng vì viên Chánh án nhắc lại câu hỏi, anh ta đã trấn tĩnh được và trả lời bằng một giọng run run:
    - Tôi muốn nói, thưa ngài Chánh án, là tôi mắc nhiều lỗi, đúng vậy... Tôi đã làm nhiều việc quấy, lòng tôi vô cùng hối hận... Nhưng, dù sao, không phải vậy... Không, tôi không giết người... Tôi không bao giờ giết người. Và tôi không muốn chết... Cái đó thật khủng khiếp quá...

    Anh ta lảo đảo, bọn lính gác phải giữ lấy anh và người ta nghe thấy tiếng anh thốt lên như một đứa trẻ kêu cứu:
    "Ông chủ... Cứu em! Cứu em! Em không muốn chết!"

    Ngay giữa lúc đó, trong một đám đông, giữa sự xúc động của mọi người, một tiếng cất lên át cả tiếng ồn ào:
    - Đừng sợ, chú bé, có ông chủ ở đây!
    Cả một sự lộn xộn xô đẩy. Lính cảnh vệ thành phố và cảnh sát tràn vào trong phòng. Người ta tóm được một người đàn ông to béo mặt đỏ. Những người tham dự phiên tòa bảo đó chính là người đã thét lên cái câu trên. Hắn đang giằng co và đấm đá lung tung.
    Hỏi cung tại chỗ ngay lúc đó hắn xưng tên là Philip Banen, nhân viên của Sở Nhà đòn. Hắn khai là một người ngồi bên cạnh đã cho hắn một tờ giấy bạc một trăm quan và mảnh giấy xé ở sổ tay ra có ghi câu hắn phải nói.
    Người ta thả Philip Banen.

    Trong lúc đó thì Luypanh, tất nhiên là tham gia tích cực vào việc bắt giữ người của Sở Nhà đòn và trao cho cảnh vệ bước ra khỏi trụ sở tòa án, lòng trĩu nặng. Xe của anh vẫn đỗ trên bến. Anh mở cửa ngồi lên thất vọng, buồn rầu đến mức phải cố gắng lắm mới không để rơi nước mắt. Tiếng kêu của Ginbe, dáng đi lảo đảo... Tất cả những cái đó ám ảnh tâm trí anh hầu như không bao giờ có thể quên được, dù chỉ trong một giây, những ấn tượng như thế.

    Anh về nơi ở mới đã chọn trong số những nơi ở khác nhau của anh. Nơi này ở một góc quảng trường. Anh chờ Grônha và Lơ Baluy để cùng với họ, chiều nay, tiến hành việc bắt cóc Đôbrếch.

    Nhưng chưa kịp mở cửa, anh bỗng thốt lên. Clarix đang đứng trước mặt anh. Clarix từ Brơtanhơ đã về đúng vào giờ tuyên án.
    Trông dáng điệu, trông vẻ mặt xanh xao của chị, ngay lập tức anh hiểu là chị đã biết tất cả. Và cũng ngay lập tức, trước mặt chị, lấy lại can đảm, không để chị kịp nói gì, anh kêu lên:
    - Chà! Đúng, đúng, như thế đó... Nhưng có gì là quan trọng đâu. Điều đó tôi đã biết trước rồi. Chúng ta không thể ngăn cản được. Cái cần lúc này là biết tìm cách gạt bỏ tai họa. Và đêm nay, bà biết không, ngay đêm nay là mọi việc xong xuôi.
    Thẫn thờ, run rẩy vì đau đớn, chị lắp bắp hỏi:
    - Đêm nay ư?
    - Phải. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng. Trong hai tiếng đồng hồ nữa, Đôbrếch sẽ nằm trong tay tôi. Đêm nay, dù tôi có phải dùng tới cách nào đi chăng nữa, hắn sẽ phải nói.
    - Anh tin như vậy ư? - Chị thều thào yếu ớt và như có một tia nhỏ hy vọng chiếu sáng khuôn mặt chị.
    - Hắn sẽ nói. Tôi sẽ nắm được bí mật của hắn. Tôi sẽ đoạt của hắn bản danh sách Hai mươi bảy. Và có bản danh sách đó, tức là sẽ có sự tự do cho con trai bà.
    - Muộn mất rồi! - Clarix lẩm bẩm.
    - Muộn rồi! Tại sao vậy? Bà cho là đánh đổi một tài liệu như thế mà tôi không có được sự vượt ngục có bố trí của Ginbe hay sao?... Nhưng, trong ba ngày nữa Ginbe sẽ được tự do. Ba ngày nữa...
    Một hồi chuông cắt ngang câu nói của anh.
    - Bà thấy không, bạn chúng ta đó. Cần phải tin tưởng. Bà nhớ rằng tôi luôn luôn giữ lời hứa. Tôi đã trả bé Giắc về cho bà, tôi sẽ trả Ginbe cho bà.

    Anh bước tới trước mặt Grônha và Lơ Baluy và hỏi chúng:
    - Tất cả sẵn sàng rồi chứ? Bác Branhđơboa đã ở quán ăn rồi phải không? Nào, thôi nhanh lên.
    - Không cần đâu, ông chủ ạ... - Lơ Baluy phản đối.
    - Thế nào! Tại sao vậy?
    - Có tin mới.
    - Tin mới? Nói đi...
    - Đôbrếch bị mất tích rồi.
    - Sao! Mày nói gì vậy? Đôbrếch mất tích?
    - Bị bắt cóc tại nhà hắn, ngay giữa ban ngày.
    - Chó đẻ! Kẻ nào bắt hắn?
    - Không biết... Có bốn tên... Có tiếng súng nổ. Cảnh sát đến ngay. Praxvin cũng đang chỉ huy việc tìm kiếm.

    Luypanh lặng đi. Anh nhìn Clarix lả người trên chiếc ghế tựa.
    Anh cũng phải tựa vào bàn. Đôbrếch bị bắt cóc, cơ may cuối cùng tan như mây khói...

    (Còn tiếp)
    thay đổi nội dung bởi: athes_owl; 17-09-2009 lúc 11:29 AM

    Spoiler


  • Tham gia ngày
    Aug 2009
    Bài gởi
    2
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
    Rep Power
    0



    Thân gởi athes_owl

    Trước tiên xin cám ơn bạn đã đưa truyện hay để chúng tôi được đọc. Không hiểu những truyện đến đây đã hết hay còn tiếp? Nhiều khi thấy truyện hay cũng không có thời gian đọc ngay, mà tải về rồi từ từ đọc. Mong bạn giúp chúng tôi tiện theo dõi bằng từ "Hết" hay "Còn tiếp". Cảm ơn nhiều

    Thân chào
     

  • Tham gia ngày
    Aug 2008
    Bài gởi
    775
    Cảm ơn
    5
    Được cảm ơn 17 lần trong 14 bài
    Rep Power
    45



    Cảm ơn bạn đã đóng góp ý kiến! Truyện vẫn còn tiếp, mình mới post được 1 nửa thui. Dạo này mình bận nên nhờ người khác đánh hộ toàn bộ phần truyện trên, nhưng bây giờ người đó cũng bận nốt nên đành tạm dừng ở đây. Mình sẽ cố gắng hoàn thành phần còn lại sớm nhất có thể.

    Spoiler


  • Tham gia ngày
    Dec 2009
    Bài gởi
    5
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
    Rep Power
    0



    Bạn có thể post tiếp ko? Mình rất thích những truyện của arsène lupin.
     

  • Tham gia ngày
    Mar 2010
    Bài gởi
    8
    Cảm ơn
    3
    Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
    Rep Power
    0



    Owl ơi...truyện này hay quá....còn mỗi đoạn cuối Owl post nốt cho mọi người đọc đi...Chứ bỏ dở thì phí quá
     

  • Tham gia ngày
    Apr 2011
    Đến từ
    Hà Nội
    Bài gởi
    66
    Cảm ơn
    19
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Sent 2 thank(s)
    Rep Power
    14



    ờm,hông ai post típ ak?Híc híc ,đang hay mà,ai có thời gian thì post típ hén,hông thì cho kái link đọc kũng ok,thanks............
     

  • Tham gia ngày
    Jun 2011
    Bài gởi
    19
    Cảm ơn
    1
    Được cảm ơn 3 lần trong 3 bài
    Rep Power
    0



    Cool! Truyện về Arsène Lupin luôn là vô đối !!!!!!!!!!!!!!!!!!!
     

  • + Trả Lời Ðề Tài
    Trang 2/2
    đầuđầu 1 2

    Thread Information

    Users Browsing this Thread

    There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

       

    Chủ đề giống nhau

    1. Sherlock Holmes vs Arsene Lupin
      By Frozen_prince in forum Tổng Hợp
      Trả lời: 15
      Bài mới gởi: 08-12-2010, 08:03 PM
    2. Trả lời: 15
      Bài mới gởi: 25-06-2009, 07:33 AM
    3. Siêu trộm Lupin gặp siêu thám tử Conan
      By [S] in forum Truyện Tranh Trinh Thám
      Trả lời: 3
      Bài mới gởi: 22-02-2009, 04:40 PM
    4. Bản thảo tìm thấy trong chai - Edgar Allan Poe
      By tvad2311 in forum Tiểu Thuyết Trinh Thám
      Trả lời: 0
      Bài mới gởi: 26-05-2008, 08:42 PM
    5. Trả lời: 1
      Bài mới gởi: 27-04-2008, 11:19 AM

    Visitors found this page by searching for:

    tieu thuyet arsene lupin

    bí mật chiếc nút chai pha lê

    bi mat chiec nut chai pha le

    acxen luypanh

    arsene lupin tiểu thuyết

    axen luypanh

    tac pham cua satobriang

    Truyện trinh thám Arsene Lupin

    đọc truyện bí mật chiếc nút chai thuỷ tinharsène lupin sa bẫy địa ngục ebooktruyen trinh tham lupinTiêu thuyet arsene lupindownload truyện acxen luypanhtruyen axen luypanbí mật chiếc nút chai pha lê arsene lupinebook bí mật chiếc nút chai pha lêbi mat chiec nut chai pha le e-thuvienacxen lupanhbi mat chiec nut trai pha leBi an chiec nut chai pha leArsene Lupin- Bí mật chiếc nút chai pha lêphim bộ những cuộc phiêu lưu của arsene lupinBi ma chiec nut chai pha letiểu thuyết Arsène Lupinxem phim những cuộc phiêu lưu của arsene lupinbí mật chiếc hòm thánh tíchNhững cú lừa siêu đẳng của Arséne Lupin.ebookdoc tieu thuyet arsene lupinArsene lupin va bi mat chiec nut chai pha letải ebook Arsene Lupin trọn bộ
    Dien Dan

    Members who have read this thread : 54

    Bookmarks

    Quuyền Hạn Của Bạn

    • Bạn không thể tạo chủ đề mới
    • Bạn không thể trả lời bài viết
    • Bạn không thể gửi file đính kèm
    • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết