+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 7 trên 7

Ðề tài: Cuộc đời dưới vành mũ thám tử-Phần 1

  1. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Đến từ
    Hidden
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    1,291
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Rep Power
    46

    Cuộc đời dưới vành mũ thám tử-Phần 1

    Share/Bookmark



    OK,đây là vụ án trinh thám đầu tiên cảu mình,bản gốc của Thám Tử VN.Mong các bạn thích.:Batting Eyelashes:
    Đòi lại một cuộc đời: (Kỳ 1) Đứa con bị đánh cắp

    Đây là câu chuyện trong cuộc đời, mà có thể ai cũng là nhân vật tróng đó. Tôi xin cảm ơn những người, những thời gian đã cho tôi những kinh nghiệm quý báu trong cuộc sống và trong sự nghiệp hôm nay và cả mai sau. Tôi thấy rất tự hào và sẽ cố gắng vì những gì đã được học hỏi. Xin chân thành cảm ơn !

    TT - Chuyến bay sang châu Âu phải hoãn lại do thời tiết xấu. Hằng mệt mỏi quay về nhà. Xuống xe, chị ngạc nhiên thấy cổng biệt thự không khóa.
    Theo lịch, hôm nay người giúp việc về quê; Tùng, con trai chị, đi học. Trong sân hai chiếc môtô cỡ lớn dựng ngỗ ngược bên thềm. Lần theo vết giày hằn trên thảm đỏ, Hằng lên tới phòng con trai. Cửa khép hờ vẳng tiếng thều thào, chửi tục và sặc sụa mùi khét.
    Hằng ghé mắt và choáng váng muốn đổ gục xuống thềm: thằng Tùng - đứa con trai duy nhất của chị - đang gí mũi hít thứ khói trắng bốc lên từ mảnh giấy kẹo cao su do một thằng tóc đỏ như ma trơi đưa sát mặt. Tùng lim dim nuốt khói, uống một ngụm coca rồi nằm vật ra nền thọc tay vào bụng gãi gãi. Thằng thứ ba ấn vào miệng Tùng điếu thuốc lá cháy đỏ.
    Biệt thự, đôla, bất động sản, công ty... - những thứ làm thiên hạ phải khuất phục chị, nay đã thành vô nghĩa. Hằng đến công ty thám tử với yêu cầu “đòi lại đứa con” cho chị.
    Chàng thám tử thư sinh
    Cuộc họp bất thường của Công ty điều tra & bảo vệ V được giám đốc Vinh mở đầu bằng câu giới thiệu: nhiệm vụ lần này sẽ lớn gấp nhiều lần về thời gian, độ công phu cũng như chi phí. Chỉ duy nhất một người nhận nhiệm vụ và đó phải là một người điềm tĩnh, hiểu biết xã hội, sống nghiêm túc, kỷ luật, biết tiếng Anh… nhưng lại có tính cách, kiến thức và lứa tuổi của một sinh viên; đặc biệt phải là một tấm gương mẫu mực trong cuộc sống.
    Các thám tử ngỡ ngàng hơn khi người được chọn là một sinh viên vừa ra trường mới vào làm việc được ba tháng. Đó là Tuấn, chàng thư sinh người Hà Nội lành như ngụm nước mưa. Ấp úng trong phòng giám đốc, Tuấn không biết cần hỏi gì cho đủ. Giám đốc Vinh vỗ vai nói: “Tất cả những điều tôi nói trong cuộc họp là đúng. Nhưng thật ra cậu chỉ cần thực hiện nhiệm vụ là làm một người bạn tốt, làm một thanh niên có chí hướng là đủ”.
    Năm ngày liền Tuấn nằm lì một chỗ nghiên cứu, tìm hiểu về lý lịch, tính cách, sở thích, những mối quan hệ, nơi lui tới… của một người trạc tuổi mình.
    Mẹ Tùng chấp nhận mặc cả của con trai là mua cho nó một chiếc @. Đổi lại Tùng phải học tiếng Anh để sắp tới du học ở Úc. Nếu Tùng học được hai tuần nghiêm túc thì mẹ mua xe. Sau hai tháng học tử tế mẹ sẽ chính thức sang tên xe cho Tùng. Tốt nghiệp khóa học sẽ còn nhiều phần thưởng nữa, thậm chí là xe hơi.
    Chịu được bốn ngày thì Tùng quá sức định phá “hợp đồng” với mẹ, nhưng đúng hôm đó lại nhìn thấy con @ đẹp như công chúa cứ lượn lờ ngay ngoài ngõ, đành cắn răng chờ 10 ngày nữa. Chiều đó mẹ Tùng nói: “Sợ con buồn, mẹ gặp được một cậu con trai người bạn cũng đang tìm thầy học tiếng Anh. Hai đứa nếu hợp thì học chung”. Tùng OK - đánh bạn với thằng nào cũng được, có xe tính sau.
    Bảo mẫu kiểu… thám tử
    Thám tử Tuấn trong vai Hải xuất hiện bên Tùng một cách lãnh đạm. Hải học nghiêm túc, kiệm lời, ít giao lưu. Khi được hỏi thì khá ân cần. Khi Tùng định lấn át, Hải điềm nhiên nhìn thẳng vào mặt Tùng tỏ vẻ cứng rắn nhưng không thách thức, không thù vặt. Hải bày cho Tùng cách học, cách truy bài khá thú vị và hiệu quả. Tóm lại Tùng thấy Hải vô hại, dễ gần và có ích trong chừng mực nào đó. Buổi học bớt nặng nề với Tùng.
    Hai ngày nữa mẹ Tùng sẽ mua xe. Biết Tùng sắp trốn học gặp bọn Thắng “trắng”, Hùng “mặt đá” để khoe và tư vấn, Hải bám theo. Vừa đánh xóc đĩa ở ngõ rắn lục (ngõ Chợ - Khâm Thiên, Hà Nội) ra thì Tùng thấy Hải đang chằm chằm nhìn cậu. Hải cười, khẽ gật và ghé vào quán nước ngồi tỉnh bơ.
    Hôm đó về nhà Tùng rất ngán mẹ biết tin này. Điều đó đồng nghĩa với việc vi phạm hợp đồng và @ sẽ chỉ là giấc mơ. Mất uy tín với đồng bọn… Như người có lỗi, Tùng học rất chăm chỉ, nghiêm túc và liên tục đón lời Hải. Hải vẫn bình thản như không. Mẹ Tùng vẫn mua xe như cam kết. Tùng thầm nể Hải.
    Trong thời gian chờ mẹ sang tên, Tùng vẫn học khá tử tế. Hải và chị Hằng tìm mọi cơ hội để xây dựng tình cảm cho hai thanh niên. Thỉnh thoảng học khuya, Hải ngủ lại với Tùng. Có bữa mẹ Tùng mời cả thầy giáo và hai thằng cùng ăn tối. Có hôm Hải rủ Tùng đi câu, dã ngoại, chơi thể thao... Tất cả những hành động này Hải đều báo cáo với công ty.
    Hải âm thầm tìm hiểu những điều thú vị, những kiến thức bổ ích trong các hoạt động đó để bồi bổ cho Tùng. Ví dụ: đi câu thì Hải kể cho Tùng nghe tích Lã Vọng câu cá, thơ câu cá của Nguyễn Khuyến, những bậc anh hùng ở ẩn buông câu quên đời… Đánh bóng bàn thì luyện mắt tinh anh như thế nào? Đời tư vận động viên bóng bàn giỏi nhất Trung Quốc ra sao?…
    Khi dã ngoại thì đến chùa, đình, danh lam nào Hải cũng có những mẩu chuyện sâu sắc hay dí dỏm để kể. Hải từng bước lấp đầy khoảng trống thời gian, không gian và tình cảm của Tùng.
    Một hôm biết Tùng sắp sẵn kế hoạch trốn học đến gặp bọn Thắng “trắng”, Hải kéo Tùng đi ăn nem ở phố Cầu Gỗ. Nguyên nhân: chúc mừng Tùng đạt điểm cao ở học phần 1. Tùng sửng sốt và thấy một niềm hạnh phúc chưa bao giờ cậu có. Hải ý tứ nói: là thằng con trai muốn thể hiện sức mạnh thì cần tránh bị coi thường, nhất là về đầu óc. Đã chấp nhận học thì đừng để thầy chê... Hôm đó Tùng không đi chơi.
    Những lúc Tùng muốn thể hiện chất “yêng hùng” bằng đua xe, cà khịa với thanh niên trên phố làm oai, Hải làm cho Tùng hiểu muốn trở thành người đàn ông không đáng xấu hổ thì trước hết đừng làm người thân thất vọng. Những lúc Tùng khen thằng này đầu gấu, thằng du côn kia chơi đẹp, Hải lại nói phẩm giá của bản thân, gia đình Tùng khác hẳn với bọn trộm cướp, đừng so sánh.
    Những lúc Tùng nhớ ma túy, nhớ tốc độ thì Hải cười nhạt. Tùng khó chịu nhưng cũng rất xấu hổ và quyết tâm nhịn. Hải cho Tùng thấy Tùng cũng là một thanh niên bản lĩnh và tử tế.
    Hôm Tùng nhận giấy tờ xe mẹ trao, công ty thám tử lập một kế hoạch công phu với sáu vai diễn đón tại đầu đường Thanh Niên cắt Yên Phụ. Tùng liên hoan, kẹp thêm ba tên côn đồ phóng như xé gió. Vừa dừng lại thì một xe đi ngang quệt vào @ của Tùng. Đang hùng hổ thì không ngờ đó là bọn du đãng toàn thằng to như con tượng, xăm trổ đen người, ùa ra xâu xé. Lũ bạn hảo hán của Tùng bỏ chạy hoặc câm như hến. Tùng run như dế.
    Bất ngờ Hải đến, chắn ngang mặt lũ cô hồn. Không nhiều lời, bọn chúng rút tuýp nước, vỏ chai vồ lấy Hải. Như phim Hong Kong, Hải tung chân đá lật hàm, đấm móc ngược chấn thủy, hạ hai đối thủ trong vòng 3 phút.
    Lũ côn đồ gầm lên hô nhau rút phóng lợn (dao chọc tiết lợn), mã tấu lao đến. Hải chộp tay một thằng bẻ quặt, chặt đánh khấc một cái rồi đẩy giúi trở lại. Thằng mặt lợn, mắt trâu, to như hộ pháp nhăn nhó, oằn người kêu la ầm ĩ. Cả bọn tráo mắt đứng khựng lại. Hải điềm tĩnh tra chìa khóa, nổ xe đưa Tùng về.
    Tùng như vén mây thấy mặt trời. Mọi khoảng cách tan biến. Cái gì trên đời cũng nhất Hải. Từ đây mọi việc làm, suy nghĩ bình thường của Tùng, Tùng đều có thói quen xem xét lại…Tùng luôn nhìn thấy những cái mốc phấn đấu ngay phía trước và tự tin mình đủ sức... Qua sáu tháng học tiếng Anh, Tùng đã quyết định cùng Hải sang Úc ôn thi vào đại học.
    Đã làm chủ được tình hình và mọi diễn tiến đều thuận lợi thì bất ngờ Hải bị lật tẩy chân tướng. Mọi kế hoạch và thành quả có nguy cơ đổ vỡ, Hải và tất cả thành viên tham gia lâm vào tình thế cam go…

    View more random threads same category:

    Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
    One Truth Prevail!!

    Only One Truth Should Prevail!!


    One Truth Will Prevail!!


    Truth Always Prevail!!

  2. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Đến từ
    Hidden
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    1,291
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Rep Power
    46



    Phần 2 đây,kế phần trên,sau khi Hải và Tùng qua Úc...
    Đòi lại một cuộc đời: (Kỳ 2) Chàng du học sinh bí ẩn

    Ai trong đời mà không mắc phải những sai lầm. Quan trọng của đời người là nhận ra được sai lầm và đứng dậy để làm cho mình không thể lặp lại những chuyện đó nữa.Để có được như vậy, không thể không nhớ tới những người, những sự kiện đã giúp ta hiểu hơn về cuộc sống, trưởng thành cho đến ngày hôm nay. Xin trân trọng !

    TT - Theo kế hoạch, những ngày đầu cả hai luyện tiếng Anh trước khi thi vào đại học. Hải sẽ học cùng lớp, ngồi cùng bàn, ngủ cùng phòng và ăn cùng mâm với Tùng.
    Tác chiến ở xứ người
    Mọi hoạt động và mối quan hệ xã hội của Tùng đều diễn ra bên Hải. Điều này tuy thuận lợi trong việc nắm bắt Tùng song cũng hết sức nguy hiểm vì dễ sơ suất. Nếu Tùng phát hiện Hải thì hậu quả vô cùng tồi tệ. Tùng sẽ thấy bị khinh thường, sẽ không tin ai và không nghe ai. Tùng sẽ thất vọng hơn khi niềm tin lớn nhất bị sụp đổ.
    Công ty thám tử và mẹ Tùng cũng không hẳn yên tâm khi bản thân Hải cũng chỉ là một thanh niên mới lớn, chưa va vấp xã hội nhiều, chưa sống tự lập và xa nhà bao giờ. Không loại trừ việc Hải cũng có thể sa ngã. Vì vậy mỗi ngày Hải phải gửi về công ty một bản báo cáo ngắn thông qua thư điện tử. Việc này cần cẩn trọng vì Hải không thể dùng máy tính trong phòng hay máy xách tay của Tùng. Ra ngoài một mình nhiều thì dễ bị lộ.
    Tuy vậy, mọi việc bước đầu đúng như kế hoạch. Tùng vui, ổn định tâm lý, bỏ thuốc lá, quên hẳn ma túy, không ham những thói xấu trước đây và học khá tiến bộ. Hải rủ Tùng tham gia các nhóm học tin học, triết học và âm nhạc. Thời gian chính là đi học và lên thư viện. Đôi bạn hòa đồng với các học sinh nước ngoài khi du lịch, chơi thể thao.
    Tùng thật sự tự tin và phấn khích. Những lá thư Tùng gửi về cho mẹ khoe những tiến bộ của mình, Hải đều được chị Hằng gửi lại cho xem. Mọi việc ổn. Riêng việc gửi báo cáo quá nguy hiểm nên công ty chấp nhận năm ngày Hải gửi một lần. Công ty cũng không ngừng nhắc nhở Hải cần tỉnh táo, khôn khéo với Tùng và với cả bản thân mình.
    Hết tháng thứ ba, công ty thám tử cử người bay sang tận nơi, trong vai một người VN đi công tác muốn tìm hiểu việc du học để đưa con sang. Ông đã trực tiếp “nghiệm thu” và công tác tư tưởng cho Hải. Thêm những tín hiệu đáng mừng: Tùng và Hải cùng đủ điểm dự thi đại học. Tùng kết thân với một cô bạn gái người Hàn Quốc học rất giỏi...
    Khi thám tử bị điều tra
    Nhân niềm vui đó, Hải quyết định dành ngày cuối tuần đi bơi và mua sắm. Tùng hào hứng thêm khi gặp những đoàn khách du lịch đến từ Hà Nội. Đang trò chuyện, chợt một thanh niên trong đoàn khách hét toáng: “Ơ, Tuấn, mày sang đây làm gì?”.
    Người đó cứ xoắn lấy Hải, luôn mồm gọi là Tuấn và hỏi han đủ điều rất lạ. Rằng: ra trường mày làm ở đâu? Mấy lần đi qua Bưởi vào nhà tìm nhưng bố mẹ mày nói mày đi làm xa… Người khách đó có vẻ rất hiểu gia đình Hải nhưng tất cả những điều anh ta nhắc đến đều khác với những gì Hải kể với Tùng. Nhìn Hải lúc đó rất bối rối. Sau một hồi ngập ngừng, Hải tìm cách bỏ đi. Chiều về hai người không nói chuyện nhiều.
    Tùng chợt nhận thấy Hải là con người chứa đầy bí ẩn, có nhiều chuyện thiếu logic, không rõ ràng mà trước đây cậu chưa hề nghi ngờ nên không ráp nối… Rất thân nhau, Hải thường ăn ngủ ở nhà Tùng nhưng Tùng không thấy Hải mời đến nhà bao giờ. Hải học giỏi nhưng không hiểu sao thi đại học trong nước không đỗ. Nhà Hải không nghèo nhưng sao không mắc điện thoại? Và còn một số chi tiết không rõ ràng về gia đình, quá khứ của Hải.
    Hóa ra Hải còn có một cái tên nữa. Nhà Hải không phải như địa chỉ Tùng biết. Hải đã ra trường hai năm, đã đi làm. Và đặc biệt là thái độ lúng túng của Hải khi bị nhắc đến những thông tin này... Con người này là ai? Ở bên mình nhằm mục đích gì?... Lập tức Tùng gửi thư về cho mẹ yêu cầu xác minh lý lịch Hải, tìm gặp bằng được gia đình Hải và những người nắm rõ về con người này...
    Bản báo cáo của Hải làm sửng sốt ban lãnh đạo công ty thám tử và chị Hằng. Tất cả có thể đổ xuống sông, thậm chí còn tồi tệ hơn khi chưa thực hiện. Rất may Hải đã ứng biến tốt: Hải bị gọi là Tuấn vì ở gần nhà có hai ông già đều tên Hải nên mọi người gọi sang tên đệm.
    Hải và bố mẹ ngày trước ở chung với ông bà trên đường Bưởi và người bạn nọ quen biết Hải trong thời kỳ Hải ở đó. Hải thi đại học không đỗ và có học trường trung cấp du lịch. Ra trường đã đi làm nhưng có người nhà ở nước ngoài tài trợ nay du học…
    Hai kịch bản mới phải thực hiện. Tại ký túc xá, Hải vẫn tỏ ra rất bình thường sau cuộc gặp người bạn lần trước. Tùng cũng tỏ ra rất bình thường để âm thầm theo dõi Hải. Hải vẫn giữ nguyên thói quen ra ngoài một mình như trước đây đi gửi thư về công ty.
    Một lần Tùng nói: “Em đi chơi cùng cô bạn người Thái Lan, tối muộn mới về”. Bắt xe buýt đi một vòng, Tùng lập tức quay lại ký túc xá trong trang phục khác. Đầu đội mũ sụp vành, đeo kính đen, đi xe đạp địa hình và mua sẵn bánh, sữa để mai phục. Trời gần tối, Hải đi bộ ra phố. Tùng bám theo. Hải vào siêu thị ăn kem và mua hai đĩa nhạc. Tối, Hải vào thư viện đọc sách Chiến tranh và hòa bình đến khuya thì về phòng. Vài lần Tùng theo dõi, Hải giữ nguyên kịch bản trên.
    Một hôm Hải dựng cảnh: đang mở hộp thư riêng thì một người bạn cùng lớp (khi nhận được tín hiệu Hải báo) lao vào phòng kéo Hải xềnh xệch ra ngoài vì một nữ sinh viên ăn mặc như ngoài bãi biển. Lập tức Tùng copy thư trong email của Hải vào đĩa mềm và chuồn ra ngoài đọc. Đều là những lá thư của mẹ và bạn Hải gửi động viên Hải đừng buồn và đau khổ quá nhiều vì bị Tùng nghi ngờ. Trước sau rồi Tùng cũng hiểu…
    Ở nhà, chị Hằng bày tỏ sự lo lắng về lá thư của Tùng. Chị đòi sang gặp Hải và chất vấn. Tùng nói không nên vội vàng mà mẹ phải âm thầm tìm hiểu. Chị Hằng “đành” phải từng bước “tìm hiểu” và thông tin cho Tùng. Lá thứ nhất cho biết đã quay lại gặp bố mẹ Hải, biết được nhà ông bà Hải vẫn ở Bưởi. Hải đã từng ở đó.
    Lá thư thứ hai, đã gặp công an phường và gặp người quen cùng cơ quan bố mẹ Hải, biết Hải là người tốt, ở nhà quen gọi là Tuấn. Lá thư thứ ba, đã gặp thầy giáo Hải ở trường trung cấp du lịch. Chị viết: “Con đừng lo. Mẹ đã tìm hiểu kỹ. Hoàn cảnh Hải tuy vất vả nhưng là người tốt và bản lĩnh”.
    Tùng ân hận. Đấu tranh tư tưởng nhiều lắm Tùng mới thú thật với Hải về những nghi ngờ trước đây của mình. Cũng lúc đó, vì hoàn cảnh gia đình, Hải phải tạm nghỉ một thời gian về nước. Tùng ở lại, đã đỗ đại học, đã bắt nhịp với cuộc sống của một sinh viên có chí hướng.
    Khi thám tử Tuấn về đến Hà Nội, hoàn thành vai sinh viên Hải thì Công ty điều tra & bảo vệ V cũng hoàn tất hợp đồng với chị Hằng. Bản hợp đồng “quản lý, giám sát, giúp đỡ” kéo dài 14 tháng từ khi Tuấn chuẩn bị học tiếng Anh ở VN đến khi Tùng thi đỗ đại học và ổn định cuộc sống, tinh thần.
    Với bản hợp đồng này, chị Hằng đã tìm cho con mình một người bạn, người anh, người hướng đạo và bảo vệ hữu ích. Chị tin rằng khi con đã thật sự trưởng thành, những câu chuyện này có được kể lại thì chắc Tùng cũng sẽ hiểu cho tấm lòng của một người mẹ...
    Hết...
    Các bạn đón xem phần kế tiếp.
    thay đổi nội dung bởi: Cross Fusion; 13-10-2008 lúc 08:13 AM
    Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
    One Truth Prevail!!

    Only One Truth Should Prevail!!


    One Truth Will Prevail!!


    Truth Always Prevail!!

  3. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Đến từ
    Hidden
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    1,291
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Rep Power
    46



    Thám tử tư "phá án" - Bài 1: "Vụ án" ông lái trâu

    Họ có thể là những anh xe ôm, bác xích lô, các vệ sĩ. Dù nghề này chưa được pháp luật công nhận, nhưng trước nhu cầu có thật của xã hội, họ vẫn sẵn sàng vào vai "thám tử". Những câu chuyện dưới đây được ghi lại từ các thám tử - vệ sĩ trên đường "phá án".
    Một buổi sáng cuối tháng 4.2006, một người đàn ông trên 40 tuổi dáng người khắc khổ, nói giọng Bắc, rụt rè bước vào trụ sở Công ty bảo vệ N.L ở Q.1, TP.HCM. Sau khi ngồi thu mình trên chiếc sa-lông đặt ở góc phòng, nhấp ngụm nước lọc do một nữ vệ sĩ vừa mang tới, ông bắt đầu kể câu chuyện gia đình người em trai của mình.
    Ông tên Hoan, gia đình không giàu cũng chẳng nghèo nhờ cái nghề lái trâu từ Bắc vào Nam. Cứ mỗi chuyến gom trâu từ các tỉnh miền núi phía Bắc, thuê xe chở vào đổ hàng ở các lò mổ ở Củ Chi, ông kiếm được 5-7 triệu đồng. Công việc hanh thông, ông kéo người em trai kém mình 3 tuổi theo làm ăn, mỗi tháng trả vài ba triệu đồng. Nhà em trai ông có tiệm vàng ở thị trấn nhưng mọi việc giao hết cho vợ. Khi ông đề nghị đưa em trai cùng đi làm ăn, em dâu ông ủng hộ ngay. Lúc đầu, được đồng nào em trai ông cũng mang về đưa hết cho vợ, nhưng sau đó tiền đưa về thưa dần. "Mấy tháng nay, tôi nghe đứa em dâu than chồng nó chẳng mang đồng nào về. Nghe vợ nó nói hình như nó có nhân tình ở trong này. Tôi cũng nghi nghi, vì mấy chuyến hàng gần đây cứ đổ hàng xong là nó biến đi đâu cả ngày. Hỏi thì nó bảo đi thăm bạn bè, mà nó có bạn bè gì cơ chứ"...
    Dứt câu chuyện, ông bảo vì lo cho gia đình người em nên vào nhờ công ty có cách nào tìm ra manh mối sự thật. Tiền nong tính bao nhiêu ông gửi đủ.
    Giám đốc Công ty N.L nhận lời vào cuộc. Luân, một vệ sĩ trên 30 tuổi, dày dạn kinh nghiệm cùng 2 nhân viên dưới quyền được giao "phá án". Một kế hoạch được vạch ra. Trong chuyến hàng tới, người lơ xe - một "đặc tình" của em dâu ông Hoan - sẽ có nhiệm vụ thông báo tình hình trên đường từ Bắc vào Nam, ngày giờ xe đến Sài Gòn và điểm đổ hàng cuối cùng ở Củ Chi cho Luân. Khi xe vào địa phận TP.HCM, vệ sĩ Công ty N.L phải cho người bám sát xe để truy tìm manh mối. Ảnh của người em trai ông Hoan cũng được cung cấp để nhận diện.
    19 giờ tối, chiếc xe tải chở gần chục con trâu bắt đầu qua cầu Đồng Nai tiến vào thành phố. Luân cùng hai đồng nghiệp đi trên 2 xe gắn máy trực chỉ ngã tư An Sương chờ để bám theo. 19 giờ 45, mục tiêu xuất hiện, Luân một mình một xe đi trước, xe sau là hai đồng nghiệp luôn giữ khoảng cách 200m. Đường Xuyên Á rộng thênh thang, lượng xe cộ lúc này không đông nên chiếc xe tải lao khá nhanh, khiến hai chiếc Dream Tàu chạy muốn văng bánh ra ngoài vẫn không đuổi kịp. Cũng may, "đặc tình" ngồi trên xe đã kịp thông báo điểm đổ hàng để Luân cùng đồng nghiệp kịp thời vào vai xe ôm ở đầu hẻm lò mổ chờ nhân vật.
    Thủ tục giao nhận hàng diễn ra chưa đầy 30 phút. Sau đó, "nhân vật chính" cầm theo một cục tiền kêu xe ôm đang đậu trước hẻm đi Tiền Giang nhậu! Người xe ôm đó chính là... Luân. "Vậy là tự chui đầu vào... rọ" - Luân thầm nghĩ. Chẳng lâu sau đó, đến lượt các thám tử bị bất ngờ. Từ Củ Chi, em trai ông Hoan kêu xe ôm chạy qua Long An rồi vòng về... Hóc Môn. Đến trước một quán nhậu bình dân gần Bến xe An Sương, anh này kêu Luân dừng xe, trả tiền rồi đi thẳng vào quán nhậu. Các thám tử bài binh bố trận bên ngoài chờ. Một tiếng, hai tiếng trôi qua, khách nhậu đã ra về hết, quán đã đóng cửa tắt đèn mà vẫn chẳng thấy bóng dáng anh ta đâu. Nguồn tin từ "đặc tình" cho biết anh ta vẫn chưa về nhà trọ. Lân la hỏi thăm hàng xóm quanh quán nhậu thì được biết chủ quán là một cô gái trẻ sống một mình nhưng đã có một con gái nhỏ. "Không lẽ đây chính là điểm đến...?". Để thẩm định, Luân nhờ "đặc tình" gọi vào máy di động của anh ta. Đột nhiên, đèn trong nhà bật sáng, anh ta từ trong nhà mở cửa đi ra cổng nghe điện thoại, bảo: "Tao đang đi chơi với bạn, mai về" rồi tắt máy cái rụp. Anh ta muốn lấy "nền" âm thanh xe cộ ngoài đường để nói dối...
    Định vị đúng địa chỉ, Luân lấy điện thoại di động báo cho "thân chủ". Từ ngoài Bắc, em dâu ông Hoan cấp tốc bay vào Sài Gòn, thuê taxi ra thẳng Hóc Môn. Bàn giao đối tượng xong, nhóm của Luân rút về công ty vì "chuyện sau đó là nội bộ gia đình họ".
    Đúng lời hứa, hôm sau ông Hoan đến thanh toán đầy đủ tiền theo hợp đồng, không quên cảm ơn công ty cùng nhóm thám tử trực tiếp vào cuộc. Nghe nói, sau đó "sự nghiệp" lái trâu của ông chồng thích đèo bòng cũng kết thúc...
    "Vụ án" ông lái trâu được xem là một những phi vụ dễ nhất mà các thám tử kinh qua. Án được phá trong chưa đầy 24 giờ đồng hồ, có phần do nhân vật không quá "cáo". Những đối tượng trong các câu chuyện tiếp theo mới thật sự làm các thám tử điên đầu...
    Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
    One Truth Prevail!!

    Only One Truth Should Prevail!!


    One Truth Will Prevail!!


    Truth Always Prevail!!

  4. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Đến từ
    Hidden
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    1,291
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Rep Power
    46



    Thám tử tư “phá án” Bài 2: Lột mặt “kẻ đào mỏ”


    Vụ án ông lái trâu được xem là những phi vụ dễ nhất mà giới "thám tử" kinh qua. Án được phá trong chưa đầy 24 giờ đồng hồ, có phần do nhân vật không quá "cáo". Còn nhân vật trong câu chuyện dưới đây thì khác, dù là nữ nhi nhưng đã khiến 4 nam "thám tử" phải vã mồ hôi hột...
    Hai năm trước, trong một mối tình nồng cháy, Hoàng Hương, con gái bà Hòa, ở đường Phạm Thế Hiển, Q.8, trót mang bầu rồi sinh một bé gái kháu khỉnh. Nhưng ngay từ trước khi Hoàng Hương mang bầu, cha đứa bé đã "lặn không sủi tăm", để mặc gia đình bà lo liệu.

    Hoàng Hương mồ côi cha từ năm lên 5 tuổi. nhà chỉ có hai mẹ con nên bà Hòa rất mực thương yêu con gái. Bà có sạp vải ở chợ Soái Kình Lâm, nghiệp kinh doanh dù lúc thịnh lúc suy nhưng kinh tế gia đình không có gì đáng phải lo ngại, kể cả khi có thêm đứa cháu ngoại "ngoài ý muốn". Sau chuyện lầm lỡ của Hương, bà Hòa để ý đến con gái nhiều hơn. Hương hình như cũng hiểu nỗi vất vả của mẹ, chú tâm vào phụ mẹ làm ăn.

    Thời gian thấm thoắt qua mau, cháu ngoại bà Hòa giờ đã hơn hai tuổi, ngoan và giống mẹ y đúc. Còn Hương, từ sau khi sinh con ngày càng đẹp ra. Một mối hàng quen đánh tiếng hỏi cưới cho con trai, bà Hòa ưng ý nhưng sợ vết thương trong lòng con gái chưa lành... Nhưng thời gian gần đây, Hương tự nhiên lại xao nhãng công việc, thường xuyên xin phép đi vắng. Mỗi lần đi là mỗi lần Hương xin tiền mẹ hoặc lấy tiền hàng, lúc ba trăm, lúc năm trăm ngàn. Hỏi thì Hương chỉ bảo đi chơi với bạn bè cho khuây khỏa. Lúc đầu, bà Hòa cũng tin con gái. Nhưng càng về sau, mật độ đi chơi càng dày hơn, bà bắt đầu nghi ngờ và nhờ người hàng xóm chạy xe ôm theo dõi giùm. Được hai ngày, ông hàng xóm về bảo: xin chịu, bám suốt hai ngày nhưng cứ đến chợ Vườn Chuối là mất hút, không tìm được con bé.
    Lần tìm theo các mối quan hệ bạn bè của con gái để hỏi, bà Hòa cũng chỉ nhận được cái lắc đầu "không biết Hoàng Hương đi đâu". Cố chắt lọc trong những cái lắc đầu đó, bà nghe phong thanh con gái bà đang say một chàng sinh viên trẻ như điếu đổ, bao nhiêu tiền có được đều mang cho anh chàng này tiêu xài. Vậy là bà tìm đến công ty vệ sĩ T.L nhờ giúp đỡ. Một "hợp đồng" được thiết lập và hai "thám tử" thuộc hàng chiến của T.L được tung vào cuộc.
    Ngày đầu tiên, lúc 18 giờ chiều, Hoàng Hương xách chiếc Max II màu tím rời nhà hướng về trung tâm thành phố. Hai "thám tử" lập tức bám theo với một khoảng cách an toàn. Chẳng cần nhìn trước ngó sau, nhân vật chạy một lèo lên trung tâm thành phố, đến đường Cao Thắng rồi ngược chiều Nguyễn Đình Chiểu lên chợ Bàn Cờ, Q.3. Tình huống này buộc hai "thám tử" phải đi ngược chiều để bám theo và... lộ tẩy.
    Ngày thứ hai, cũng khoảng 18 giờ, Hoàng Hương ra khỏi nhà và kêu xe ôm vào trung tâm thành phố. Chẳng biết nhân vật nói gì mà bác tài xe ôm chạy xe như "ma" đuổi, khiến hai "thám tử" bám theo muốn hụt hơi. Đến chợ Bến Thành, Hương nhanh chóng xuống xe lẩn nhanh vào trong chợ, đi lòng vòng một hồi rồi vào... nhà vệ sinh nữ, thay quần áo và đường hoàng đi ra trước mặt các "thám tử", kêu taxi và đi mất hút. Trong khi đó, "thám tử" cứ đứng chờ ngoài nhà vệ sinh nữ đến hơn một giờ chẳng thấy cô gái mặc áo đỏ đi ra, đành tẽn tò ra về...
    Biết gặp phải nhân vật không vừa, T.L tăng cường thêm 2 "thám tử" với mong muốn nhanh chóng kết thúc hợp đồng. Bốn "thám tử" trên 2 chiếc xe gắn máy luôn sẵn sàng hỗ trợ cho nhau, nhưng rồi hụt vẫn hoàn hụt. Ngày thứ ba, Hoàng Hương xách xe gắn máy ra khỏi nhà lúc 15 giờ chiều, chạy xe từ từ, ung dung như không hề có chuyện gì xảy ra. Bốn “thám tử” cũng từ từ bám theo với suy nghĩ "có chạy đường trời". Nhưng "thám tử tính không bằng... trời tính", ngay dưới chân cầu chữ Y, một thanh niên đi xe đạp loạng choạng quệt vào xe thám tử rồi lăn ra... ăn vạ. Một xe "thám tử" phải dừng lại giải quyết sự việc, xe còn lại tiếp tục hành trình đeo bám nhân vật đến chợ Bàn Cờ. Tại đây, sau khi gửi xe, Hoàng Hương đi thẳng vào chợ rồi nhanh chân lẩn vào đám đông và chuồn ra cửa khác đón xe ôm "biến mất".
    Mọi chuyện tưởng lại rơi vào ngõ cụt. Điều nhân vật không thể ngờ là chính bác tài xe ôm lại là người tiết lộ tin tức. Sau khi để mất nhân vật, hai "thám tử" đành đi hỏi thăm các bến xe ôm quanh chợ và được biết Hoàng Hương đã thuê xe đi Lê Quang Định, Gò Vấp. "Cô này hay đi xe của ông Tư già. Chờ chút ổng về bây giờ" - một anh xe ôm tốt bụng nói mà không hề biết rằng anh ta vừa cho đi một thông tin "ngàn vàng", thậm chí anh này còn cảm ơn rối rít khi nhận gói ba số từ tay "thám tử"...
    Từ thông tin của ông Tư già chạy xe ôm, các "thám tử" tìm đến một căn nhà ở Lê Quang Định và xác định chính xác đối tượng cần tìm. Đó là Hùng, quê ở Nghệ An. Ba năm trước, Hùng vào thành phố phụ giúp người chú quản lý một xưởng cửa sắt ở Gò Vấp. Từ quê lên thành thị, Hùng bị cuốn hút vào những trò ăn chơi ở Sài thành, mà món mê nhất là vũ trường. Nướng hết lương vào sàn nhảy chưa đủ, Hùng quay qua chôm tiền hàng của xưởng cửa sắt và bị trả về quê. Quen ăn chơi, Hùng không về quê mà bỏ ra thuê nhà trên đường Lê Quang Định và kiếm tiền bằng các mối quan hệ từ sàn nhảy. Với chiều cao trên 1,75m, gương mặt đầy nam tính, ăn nói lại có duyên, nhảy giỏi và sẵn sàng chiều khách, Hùng trở nên có sức hấp dẫn đặc biệt với những phụ nữ đã đứng tuổi "thừa tiền thiếu tình", tìm đến sàn nhảy để giải khuây. Tuy nhiên, Hùng có một đặc điểm là không bao giờ kéo dài mối quan hệ trên 6 tháng để vừa tự đánh bóng mình, vừa tránh sự nhàm chán nơi "bạn tình". Hoàng Hương, dù không thuộc dạng phụ nữ "thừa tiền, thiếu tình" nhưng cũng chỉ là khách của Hùng. Vào thời điểm đang quen Hương, Hùng còn có hai "mối" khác, một ở Tân Bình và một ở Q.3...
    Tất cả những thông tin cùng những tấm ảnh Hùng đang đeo hàng tại vũ trường được chuyển cho bà Hòa. Mấy ngày sau, khi đến thanh lý "hợp đồng", bà Hòa kể lại lúc đầu con gái bà không tin, nhưng khi hai mẹ con bà cùng đến gặp và đối chất thì Hùng hiện nguyên hình là một tên tráo trở...
    Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
    One Truth Prevail!!

    Only One Truth Should Prevail!!


    One Truth Will Prevail!!


    Truth Always Prevail!!

  5. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Đến từ
    Hidden
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    1,291
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Rep Power
    46



    OK,Đính chính lại là nguồn gốc là của Thám Tử Nam Việt[MayBe]...
    Có ai là Moderators-SuperModerators-Admin đổi tên Topic giùm,bỏ cái chữ[-Phần 1]Thanks.



    Thám tử tư “phá án” - Bài 3: Sợi chỉ mỏng manh
    Biển thủ tiền, phá trang web, password hệ thống quản lý kinh doanh rồi đốt hết hồ sơ lý lịch cá nhân để tránh sự truy tìm của công ty. Nhưng chỉ với một đầu mối mỏng manh, đối tượng đã bị các "thám tử" vạch mặt.

    Chuyện xảy ra với Công ty T.G ở Q.1, chuyên kinh doanh vận tải. Khoảng cuối năm 2005, công ty này nhận hai nhân viên mới là Tuấn và Trọng. Tuấn quê Quảng Ngãi, Trọng quê Bà Rịa - Vũng Tàu, cùng học Trường đại học Bách khoa TP.HCM. Làm được hơn 1 tháng, Tuấn xin nghỉ vì tìm được việc làm mới ở quê. Hơn một tháng sau, Trọng cũng lặng lẽ "biến" khỏi công ty sau khi ôm theo một khoản tiền không nhỏ thu từ khách hàng. Tai hại hơn, Trọng đã phá nát trang web đồng thời phá luôn password hệ thống kiểm soát kinh doanh vé máy bay của công ty. Chưa hết, để tránh sự truy tìm của công ty, Trọng đã bỏ sim điện thoại di động, đồng thời lấy trộm và hủy toàn bộ hồ sơ lý lịch của nhân viên cơ quan, trong đó có anh ta.
    Những hành vi phá hoại của Trọng khiến ông Giám đốc T.G như ngồi trên đống lửa vì một phần hoạt động kinh doanh của công ty bị đình trệ. Vài hacker được mời tới để bẻ khóa hệ thống kinh doanh. Sau hàng giờ loay hoay, các hacker đành "lắc đầu", vì người phá cũng là cao thủ IT. Giải pháp duy nhất là phải tìm bằng được Trọng, nhưng tìm ở đâu khi mọi thông tin cá nhân đã bị xóa, gọi điện thoại di động thì "tò te tí ", còn trong thời gian ngắn ngủi làm việc tại T.G, Trọng kín như bưng về thân thế của mình.
    Một số nhân viên hiến kế đi thuê thám tử tại một công ty vệ sĩ. Một, hai, ba... rồi bốn công ty vệ sĩ được chọn mặt gửi vàng, nhưng sau khi nghe trình bày thì đều nhận được câu trả lời: "Xin thông cảm vì dạo này bận quá, không còn người". Thực chất, Giám đốc T.G thừa biết họ từ chối vì vụ này quá khó. Trong lúc dầu sôi lửa bỏng, may thay một người bạn giới thiệu Giám đốc T.G tìm đến Công ty vệ sĩ B.A...
    "Quả là một phi vụ khó, nhưng khó mà thắng mới ngon" - Hải, phụ trách chi nhánh Công ty B.A, quyết định làm. Nhưng nhận rồi mới thấy... khó thật, vì mọi thông tin về Trọng đều rất mơ hồ ngoại trừ tấm ảnh chụp chung toàn công ty trong một buổi tiệc, thêm một tình tiết nữa là Trọng rất thích uống cà phê. Vậy là suốt 1 tuần, gần chục "thám tử" được tung đến các quán cà phê trước đây Trọng thường ngồi để tìm, nhưng nhân vật vẫn "bóng chim tăm cá".
    Chắt lọc các thông tin một lần nữa, Hải quyết định đột phá từ Tuấn - người bạn cùng vào Công ty T.G với Trọng. Theo độ tuổi, Hải ước tính khoảng thời gian Tuấn và Trọng theo học Đại học Bách khoa để tìm thông tin chính thức từ trường học. Hướng tiếp cận này bị chặn đứng vì không xác định chính xác lớp học của Tuấn và Trọng nên nhà trường không cung cấp hồ sơ. May mắn là Hải cũng từng là một cựu sinh viên trường này những năm trước, vì thế anh cũng biết nhiều giảng viên, sinh viên ở trường.
    Và thế là một buổi sáng, Tuấn bất ngờ nhận được điện thoại từ một máy di động của "một người bạn" xưng tên Hùng, học cùng khóa. "Người bạn" này xin số điện thoại của Trọng bàn chuyện làm ăn, vì "số điện thoại bữa trước nó cho giờ tao gọi không được". Trong lúc còn bán tín bán nghi, Hùng kể tên một loạt giảng viên từng đứng lớp thời Tuấn và Trọng cùng học. Bao nhiêu nghi ngờ tiêu tan, Tuấn nghĩ Hùng đúng là một bạn học mà mình đã quên, rồi không ngần ngại cung cấp số điện thoại mới. "Ừ, Trọng nó cũng cho số này, nhưng tao không liên lạc được. Mày có số điện thoại nhà nó không?". "Có, gọi về số...".
    Ổ khóa "vụ án" xem như đã được bẻ!
    Ngay trong đêm, bốn "thám tử" được tung đi tìm địa chỉ của Trọng. Lần theo số điện thoại cố định, các "thám tử" xác định nhà Trọng ở gần bến xe thị trấn Xuyên Mộc, huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Trọng đang có mặt tại nhà, trông coi một cửa hàng kinh doanh máy tính và dạy tin học...
    Tìm được nhân vật, Hải tiếp tục tư vấn cho Công ty T.G làm các văn bản gửi cơ quan chức năng để xử lý Trọng theo đúng pháp luật. Hai ngày sau, bốn "thám tử" trong vai nhân viên Công ty T.G đem theo những văn bản này đến công an địa phương đề nghị được giúp đỡ. Tại đây, trước những bằng chứng do các "nhân viên" T.G đưa ra, Trọng đành phải giao lại password hệ thống quản lý kinh doanh vé máy bay, đồng thời viết giấy cam kết sẽ hoàn trả số tiền chiếm dụng cho T.G. Từ một đầu mối mong manh, đối tượng chiếm dụng tiền, phá password của T.G đã bị các "thám tử" vạch mặt.
    Nhưng sau đó, chính các "thám tử" lại bị T.G "quên" trả số tiền còn lại. Trong phi vụ này, do người quen giới thiệu nên khi Giám đốc T.G đặt vấn đề: "Chú cứ giúp anh, mọi chuyện anh sẽ tính toán sòng phẳng" nên Hải đồng ý. Suốt quá trình "phá án", các "thám tử" mới nhận tạm ứng của T.G 3 triệu đồng để chi cho các chuyến xuống Bà Rịa - Vũng Tàu. Tự ái, Hải bỏ công tìm hiểu và phát hiện ra rằng: Công ty T.G sau đó đã không gửi đơn đến các cơ quan chức năng tố cáo hành vi của Trọng, ông giám đốc cũng "bỏ qua" khoản tiền Trọng đã chiếm dụng. "Ông ta nói với nhân viên rằng số tiền không đáng, nhưng thực chất em biết được ông ta có mối quan hệ không lành mạnh với Trọng khi anh ta đang làm việc cho công ty. Người quen giới thiệu ông ta với em cũng là dân “hai thì”. Nhưng thôi, đó là chuyện cá nhân..." - Hải kết thúc câu chuyện.
    Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
    One Truth Prevail!!

    Only One Truth Should Prevail!!


    One Truth Will Prevail!!


    Truth Always Prevail!!

  6. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Đến từ
    Hidden
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    1,291
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Rep Power
    46



    Thám tử tư “phá án” Bài 4: Ra tay chống hàng giả
    Bên cạnh những phi vụ "tình - tiền", tìm người thân... luôn đứng "top" trong công việc của các thám tử tư, thời gian gần đây, họ cũng thường nhận được nhiều đơn đặt hàng từ các công ty, doanh nghiệp...


    Khoảng cuối năm 2004, công ty N. của Nhật Bản (có trụ sở đặt trên đường Nguyễn Đình Chính, Q.Phú Nhuận, TP.HCM) quyết định thâm nhập thị trường Việt Nam với các sản phẩm làm đẹp như: dây lưng làm tan mỡ bụng, ghế mát-xa... Sau khi bỏ ra một khoản tiền không nhỏ để quảng cáo, tiếp thị..., sản phẩm của công ty N. đã từng bước được thị trường chấp nhận. Đùng một cái, đến cuối năm 2005, trên thị trường TP.HCM xuất hiện những sản phẩm cùng nhãn hiệu, cũng ghi xuất xứ "Made in Japan"... nhưng giá bán chỉ già phân nửa hàng của Công ty N. Qua "tham vấn" của một số nhân viên người Việt Nam, Giám đốc công ty N. tìm đến Trung tâm tư vấn an ninh - thám tử tư Sài Gòn (T&T) vì "không muốn làm phiền công an".

    Hợp đồng được thiết lập và 4 "thám tử" được tung vào cuộc, lần theo các hướng: cửa hàng bán thiết bị y tế, dụng cụ thể dục thẩm mỹ... nhưng đều chỉ nhận được cái lắc đầu: "Không bán sản phẩm đó". Cũng may, trong những ngày lê la ở các cửa hàng dụng cụ thể dụng thẩm mỹ, một khách hàng đến sửa máy tập thể dục cho biết, em gái bà đang tham gia tiếp thị sản phẩm này và vồn vã cho số điện thoại di động.

    Từ số điện thoại của vị khách lạ, các "thám tử" tìm ra nơi phát tán hàng giả là một căn nhà 3 tầng trên đường Lê Hồng Phong, Q.10, do một người Hàn Quốc "núp bóng" thuê mở văn phòng. Ngày thường, căn nhà đóng cửa thường xuyên, nhưng vào những ngày thứ bảy, chủ nhật lại tấp nập người ra kẻ vào. Dấn thêm một bước, các thám tử phát hiện công ty này kinh doanh theo kiểu truyền tiêu. Cuối tuần làâ dịp các hợp tác viên đưa các học viên mới của mình tụ tập về để nghe truyền giảng phương thức kinh doanh, lợi nhuận...


    "Hai thám tử của chúng tôi có nhiệm vụ thâm nhập làm học viên. Trong một căn phòng hơn 100m2 có hơn 100 học viên theo học. Bắt đầu vào buổi học, đèn đóm tắt hết và họ cho bật những điệu nhạc du dương. Sau đó, đèn mờ được bật lên và những gương mặt hợp tác viên xuất sắc xuất hiện "khoe" thành tích mỗi tháng kiếm được vài chục triệu đồng, được đi du lịch Hàn Quốc, Nhật Bản, kèm theo những tràng vỗ tay tán thưởng đầy phấn khích. Cuối cùng, một người đàn ông Hàn Quốc xuất hiện được MC giới thiệu là "ông chủ", giới thiệu về những tính năng ưu việt của sản phẩm, những khoản hoa hồng ngút trời khi bán được hàng, giới thiệu được học viên mới... Sau này, tụi tôi còn tìm ra kho hàng của công ty này nằm trên đường Lê Quang Định, Q.Gò Vấp" - Huy, một thám tử phụ trách nhóm T&T nhớ lại.

    Sau gần 2 tháng điều tra, tất cả những thông tin trên được nhóm "thám tử" ghi lại và bàn giao cho khách hàng. Vài hôm sau, ông giám đốc người Nhật trực tiếp đến văn phòng T&T để cảm ơn, thưởng thêm cho nhóm "thám tử" 500 USD. Ông này còn cho biết, "ông chủ" người Hàn Quốc nọ chính là một cựu nhân viên công ty N., từng làm việc tại Nhật và cách đây mấy năm đã xin nghỉ. Hóa ra, sau một thời gian làm thuê, nắm bắt nhu cầu thị trường về sản phẩm làm đẹp, ông này xin nghỉ ra ngoài tìm cách sản xuất và kinh doanh riêng. Tiếc là cách làm lại không đúng luật pháp...

    Văn phòng T&T nằm ở tầng lửng một khu tập thể trên đường Trần Đình Xu, Q.1, TP.HCM. Gọi là văn phòng cho oai nhưng thực chất đây chỉ là một căn phòng chung cư cơi nới thêm, rộng chừng 30m2, muốn vào phải qua hai lớp cửa sắt, cửa kính và ngay nơi gửi xe cũng thể hiện đầy chất... thám tử: lối vào được bố trí dưới gầm cầu thang và phải qua một lớp cửa sắt đầy mạng nhện.

    Thế nhưng, đằng sau vẻ cũ kỹ, "bí ẩn" này là cả một khối công việc. Trong khoảng 1 tiếng đồng hồ tiếp chúng tôi vào dịp gần đây nhất, 3 chiếc điện thoại di động của Huy liên tục reo và viên "thám tử" này đã không dưới chục lần nói lời xin lỗi để nghe điện thoại. Đó là việc một ông giám đốc ở Bình Dương nóng lòng hỏi thăm tin tức vụ việc các "thám tử" đang làm; là việc một nữ giám đốc doanh nghiệp có trụ sở trên đường Phan Đăng Lưu đặt hàng điều tra tình trạng hàng hóa trong kho cứ hao hụt "như có ma"...

    "Trung tâm của tôi có hơn 20 người, hoạt động từ Bắc tới Nam nhưng chỉ có mình tôi làm đầu mối nhận thông tin đặt hàng, rồi sau đó bàn bạc cùng anh em quyết định có làm hay không. Vì thế, các khách hàng của tôi không bao giờ biết được những thám tử đang làm cho họ" - Huy nói và cho biết thêm, mới đây trung tâm này đã làm một lúc 4 trang web để thêm "cổng" giao dịch. Và, chính qua những trang web này, phi vụ mới đây nhất về chống hàng giả mà nhóm của Huy nhận được, đang triển khai là theo đơn đặt hàng của công ty dược phẩm D. ở một tỉnh miền Tây Nam Bộ. Số là sau một thời gian dài làm đại lý độc quyền kinh doanh một loại thuốc phụ khoa dạng viên dành cho phụ nữ (nhập về từ Pháp) phát đạt, gần đây doanh số mặt hàng này giảm sút thê thảm.
    Tìm hiểu thị trường, công ty D. biết được đã xuất hiện hàng giả giống y chang mặt hàng của công ty đang kinh doanh, từ mẫu mã bao bì, hình viên thuốc... cho đến cả... tem nhập khẩu, thời hạn sử dụng... Sau khi đem hàng giả về phân tích, phải tinh mắt lắm các chuyên gia mới thấy vài ba chi tiết có thể nhận dạng là hàng giả, như: màu sắc bao bì hàng giả có phần đậm nét hơn, font chữ của tên thuốc in trên vỉ nhựa của hàng giả sử dụng font vi tính bình thường, trong khi hàng thật đã được "tút" lại nên có vài nét riêng biệt... Sau một thời gian gửi văn bản nhờ các cơ quan chức năng can thiệp nhưng không hiệu quả, tình cờ lãnh đạo công ty D. lên mạng tìm được trang web của T&T và tìm đến thử vận may.
    Sau hơn 2 tuần tung quân ra lần theo manh mối, Huy cho biết nhóm thám tử của anh đã xác định được một đầu mối quan trọng nằm tại TP.HCM. Đó là một nữ bác sĩ đang làm việc tại một bệnh viện danh tiếng, dưới tay có cả một nhóm trình dược viên tiếp thị thuốc đến nhiều nhà thuốc lớn... "Đầu mối này có thể đáp ứng cả tấn thuốc khi cần!" - Huy tiết lộ.
    Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
    One Truth Prevail!!

    Only One Truth Should Prevail!!


    One Truth Will Prevail!!


    Truth Always Prevail!!

  7. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Đến từ
    Hidden
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    1,291
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Rep Power
    46



    [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ] [Thám Tử Tư Sài Gòn-Nguồn]
    Lại một đêm vợ chồng bà Hồng ở ngõ Trung Tả (Đống Đa, Hà Nội) thức trắng vì đã 10 ngày đứa con gái độc nhất của họ mất tích không rõ lý do. Sáng hôm sau họ tìm đến công ty thám tử.

    Tìm con

    Gia đình công chức, kinh tế khá, sống hòa thuận. Con gái duy nhất tên Đào học lớp 11 tại một trường trung học trên đường Hai Bà Trưng. Đào xinh đẹp, lớn trước tuổi, cá tính mạnh và không ham học. Bạn trai Đào tên Tuấn đã bỏ học, mở cửa hàng điện thoại di động (ĐTDĐ). Ông bà Hồng khuyên can nhưng họ vẫn yêu nhau.

    Gần đây bà Hồng có nghe Đào kể Tuấn nợ tiền và đang bị truy lùng. Đào muốn bố mẹ giúp Tuấn tiền nhưng ông bà nói không thể... Đêm đó Đào bỏ đi cùng ba bộ quần jean, áo thun trắng, áo len xám cổ lọ, sơmi cotton đen và một chiếc balô.

    Ngày thứ năm Đào điện về nhà nói vắn tắt: “Con đang chạy tiền giúp anh Tuấn”. Tuấn lớn tuổi hơn Đào, đẹp trai, tinh ranh, chung tiền với hai anh trai (chưa vợ) mở cửa hàng ĐTDĐ ở phố Bà Triệu. Tuấn thường sử dụng ĐTDĐ, đi xe FX màu mận, thích đua xe. Đó là tất cả những gì ông bà biết...

    Năm thám tử là Bình, Hậu, Tiến, Hải, Hoa được giao nhiệm vụ. Họ nhận định: Tuấn và Đào đã thỏa thuận cùng bỏ trốn nhằm ép bố mẹ Đào muốn con về phải cho Tuấn tiền. Trước mắt đề nghị gia đình bà Hồng đăng ký dịch vụ hiện số điện thoại, nếu Đào gọi điện về nhà thì giữ số đó để khoanh vùng. Bà Hồng cần kiểm tra lại các điểm họ hàng quê quán Đào có thể đến và tuyệt đối giữ bí mật việc thuê thám tử.

    Các phương án cụ thể: theo dõi cửa hàng điện thoại và nhà Tuấn. Trà trộn vào đám đua xe đêm cuối tuần tìm xe FX màu mận. Cuối cùng là tấn công vào điện thoại của Tuấn.

    Tấm ảnh gã trai môi mỏng có ánh mắt sắc lạnh đầy mưu chước cho các thám tử hiểu rằng nếu chậm chân họ sẽ là người vô tác dụng.

    Hai người khách từ hiệu giặt là

    Bốn ngày đêm làm xe ôm trực trước cửa hàng của Tuấn, thám tử Bình không thấy bóng dáng hắn ngoài hai người anh trai. Bình liền sắm vai người buôn ĐTDĐ ở Phủ Lý (Hà Nam) lên Hà Nội tìm hàng để tiếp cận hai anh trai Tuấn. Gặp khách nhà quê, bọn họ mừng quýnh.

    Trong hàng loạt loại điện thoại mà Bình muốn mua, những loại mà cửa hàng không có ngay Bình càng làm ra vẻ “khát” nhất. Bất ngờ dò đến loại Siemens C 35i (loại lạc hậu, khó bán ở Hà Nội) Bình muốn mua 70 chiếc thì hai anh của Tuấn háo hức khác thường và nói với nhau: “Hôm nọ thằng Tuấn nói còn…”. Chủ quán hẹn như đinh đóng cột với Bình rằng mai, kia quay lại đây sẽ có.

    Như bắt được vàng, Bình nhất quyết nói chờ lấy ngay hôm nay, kể cả đặt tiền trước. Bình xin số điện thoại của người có hàng. Anh trai Tuấn đã cho ngay số của Tuấn và dặn chỉ nên nhắn tin. Như vậy Tuấn đang ở Hà Nội và vẫn sử dụng điện thoại liên hệ với gia đình. Bình cắt thêm người theo sát hai anh của Tuấn, đồng thời nhắn tin hẹn gặp Tuấn để lấy hàng.

    Mũi thứ hai đến gần khu nhà Tuấn. Sau khi tìm được nhà, theo dõi nhiều ngày không thấy Tuấn về, thám tử đóng vai người tiếp thị tiếp cận gia đình Tuấn. Đó là một gia đình rất nghèo ở phường Thanh Nhàn. Một anh trai Tuấn đang ngồi tù vì tội giết người. Anh em Tuấn đều là phần tử bất hảo. Tuấn đi đã nhiều ngày không về và điều ấy là bình thường.

    Mũi đua xe không bắt được tín hiệu gì. Tin nhắn cho Tuấn không có phản hồi.

    Một buổi chiều đang đi trên đường Nguyễn Trãi, thám tử Hậu chợt thấy có đôi trai gái đi ra từ hiệu giặt là có hình dáng giống Đào - Tuấn. Họ bước lên xe hơi. Khi định thần, Hậu mất dấu xe. Không nhớ số xe, chỉ biết là xe Matiz. Nếu là bọn họ thì chỉ có thể đi taxi. Taxi Matiz mà không đeo đèn, không ghi điện thoại lên thành xe thì chỉ duy nhất có Hãng Thành Hưng.

    Gọi cho hãng, Hậu nói: “Tôi có người nhà đi trên taxi đó vào giờ này, lấy khách từ đây… Xin hỏi trả khách ở đâu?”. Thật may, taxi nói: khách về ngách 115 đường Pháo Đài Láng… Ba nhóm trong vai sinh viên, lao công đi tìm nhà lập tức tràn vào tất cả ngõ ngách của con phố này. Hai thám tử chặn hai đầu phố đón rình.

    Kỹ thuật tìm nhà là giá tiền cao thấp, điện nước, nhà rộng hẹp không quan trọng, mà cần thiết nhất là biết hàng xóm là ai, tử tế hay đáng sợ! Những nhà đầy người rồi thì vẫn vào xem bởi “tôi có thể trả tiền cao gấp đôi”. Sang ngày thứ ba thì một đôi trai gái mới thuê nhà được nửa tháng có dấu hiệu khả nghi nhất.

    Sau khi mất nhiều giờ trực bên ngoài không hiệu quả, các thám tử quyết định đột nhập. Rất đơn giản: gõ cửa tiến vào nhà và xin lỗi đã nhầm nhà. Tuy nhiên gã thanh niên chỉ hơi hé cửa lộ 1/3 gương mặt trong nửa phút nên không ghi nhận được gì nhiều. Đến trưa, đôi trai gái đi ăn cơm. Các thám tử khẳng định 90% là đúng đối tượng. Để chắc ăn hơn, Hậu chạy vượt lên trước đôi trai gái, Bình đi sát phía sau đôi này và bất ngờ gọi giật giọng: “Tuấn ơi!”.

    Theo phản xạ, Tuấn quay ngoắt lại phía Bình. Bình thản nhiên không nhìn Tuấn mà nói thêm với Hậu: “Mày để giấy tờ xe ở nhà cho tao!” rồi cả hai vọt lên đi trước làm như một vụ trùng tên. Các thám tử khác tiếp tục quay phim, chụp ảnh và theo sát họ từng bước. Ông bà Hồng xem phim, ảnh đã xác nhận đúng là con mình.

    Đứa con trở lại

    Phần việc còn lại tuy đơn giản xong lại có tính quan trọng nhất, đó là sẽ đưa Đào về nhà ra sao. “Công tác tư tưởng” đã được đặt ra: ông bà Hồng cần bình tĩnh, không quát mắng, không kỳ thị Tuấn và hãy mở cho Đào một hi vọng thực hiện nghĩa cử với Tuấn.

    Buổi sáng, đôi trẻ ra phố Hàng Mành ăn sáng. Khi chuẩn bị đứng dậy, tình cờ Đào nhìn thấy bố mẹ ngồi ăn gần đó. Ông bà nhẹ nhàng trách: “Sao không gọi điện cho bố mẹ đỡ lo, ăn xong rồi các con sang uống nước. Có khó khăn gì cứ nói”. Đào trình bày ý muốn chia sẻ hoạn nạn với Tuấn. Tuấn ngồi im.

    Một lúc sau những người có uy tín trong họ hàng, những người Đào quí nể cũng lần lượt có mặt khuyên, khó khăn thì giải quyết dần nhưng đừng bỏ nhà, bỏ học đi lang thang. Bà Hồng nói: “Tối nay về nhà nói chuyện. Nếu con không muốn ở thì đi, bố mẹ không ép”...

    Đêm đó ông bà Hồng đã cho Đào nghe, xem lại các băng ghi âm, ghi hình về gia đình Tuấn. Phân tích âm mưu của anh em Tuấn và chấp nhận cho Tuấn 20 triệu đồng với điều kiện Đào phải đi du học ở Úc. Cô gái tỉnh ngộ dần và thú thật đã trực tiếp nhìn thấy Tuấn hít heroin. Tuấn đã vài lần rủ Đào hít cùng cho đỡ nhớ nhà, đỡ căng thẳng… May mà Đào định lần sau mới… thử.

    Hôm tiễn con gái du học, bà Hồng nhìn thấy bức tranh vẽ những người nghiện ma túy vật vờ như hồn ma ghê rợn. Người mẹ rùng mình, đã có lúc đứa con duy nhất của mình chỉ cách những hồn ma ấy trong gang tấc!

    Đưa được một người con trở về với gia đình cũng chính là các thám tử đã giúp một cuộc đời non trẻ thoát khỏi một cạm bẫy... Công việc này không dễ dàng. Vậy mà ngày mai, một nhiệm vụ như thế, và khó nhọc hơn thế, lại được giao cho một thám tử vừa ra trường và lần đầu một mình nhận việc. Tuấn, 23 tuổi, nhận sứ mạng cải hóa một con người...
    Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
    One Truth Prevail!!

    Only One Truth Should Prevail!!


    One Truth Will Prevail!!


    Truth Always Prevail!!

+ Trả Lời Ðề Tài

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Chủ đề giống nhau

  1. Thám tử Kindaichi (Tổng hợp đủ bộ 51 tập)
    By trickmaster in forum Truyện Tranh Trinh Thám
    Trả lời: 13
    Bài mới gởi: 03-03-2012, 05:19 PM
  2. The Return of Sherlock Holmes (1915)
    By jan031985 in forum Tiểu Thuyết Trinh Thám
    Trả lời: 13
    Bài mới gởi: 22-01-2012, 06:08 PM
  3. Nỗi niềm thám tử
    By KurobaKaitou in forum Tổng Hợp
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 03-09-2008, 07:08 PM
  4. Vào nghề thám tử
    By KurobaKaitou in forum Hồ Sơ Trinh Thám
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 03-09-2008, 07:03 PM
  5. Nancy Drew - 'Thám tử lừng danh Conan" của Châu Âu
    By No one_or_NO.1 ? in forum Phim Trinh Thám
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 13-06-2008, 05:00 PM

Visitors found this page by searching for:

Cuoc doi duoi vanh mu tham tu Phan 1

Dien Dan

Members who have read this thread : 0

Actions : (View-Readers)

There are no names to display.

Bookmarks

Quuyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời bài viết
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết