Sao ít người vô quá.Mình nghĩ phải có mười mấy người vào nãy giờ rồi chứ.....
Tác giảhạm Minh Nhựt-xxxholic_195(cùng tác giả)
Chương 1.
Khởi đầu của mọi khởi đầu
Ngày 4/6/2004,những chiếc xe bus của trường tiểu học Arford bắt đầu rời bến,tiến về khu nghỉ mát King of Water nỗi tiếng của Mĩ.Hàng ngàn học sinh vui mừng phấn khởi khi được tới nơi gọi là Thiên đường dành cho trẻ em.Chuyến đi kéo dài hơn cả tiếng đồng hồ mà vẫn chưa tới nơi,một số đứa ủ rũ,tỏ vẻ chán nản,không biết đường còn dài bao nhiêu.Trong số đó có Sharon,cô bé con lai với đôi mắt nâu tuyệt đẹp cùng với mái tóc bồng bềnh nghệ sĩ,đôi môi đỏ thắm trên khuôn mặt với nước da khá trắng nhưng hơi khác so với các bạn của bé.Đó là kết quả của Thanh tra Hery Harrison Ford là cha và mẹ cô là bà Maria Ford,2 người tới từ 2 vùng đất khác nhau từ hồi còn chiến tranh lạnh nhưng có vẻ tình yêu không ngăn được họ sau 20 năm xa cách trong cuộc chiến.Họ biết mình tuy đã hơi quá tuổi kết hôn nhưng vẫn làm đám cưới và luôn cầu mong cho đứa con gái của mình được hạnh phúc như bao đứa trẻ khác.Vì vậy mà mặc dù Sharon không muốn tham gia chuyến đi nhưng họ vẫn muốn cô lên xe dù biết cô sợ nhất là xe bus.Trước khi đi,bà Maria còn nói: “Con sẽ vượt qua mà.Mẹ tin con”.
Sharon cảm thấy được tình yêu của người mẹ dành cho cô nên đã cố gắng chịu đựng trên cái xe quái quỉ này cả tiếng đồng hồ chứ không nãy giờ bé đã ở nhà với mấy con búp bê rồi.Nhưng lần này,linh cảm về việc không nên lên xe của cô bé đã đúng,chứ không cố bé đã không được nêu tên trên TV trực tiếp hôm nay…
“Tất cả học sinh trên chiếc xe bus mang biển số 2046 DO đã chết.Nguyên nhân chưa được làm rõ….”-Nữ phóng viên Sally Foster đang tường thuật lại từ 1 trạm xăng gần trường học.
-Sau đây xin mời thanh tra Thomson nói đôi lời với người xem ạ.
-Vâng!-Thanh tra Thomson nói-Chiếc xe bus biển số 2046 DO đã xuất hiện tạị trạm xăng gần trường học Arford cùng với xác 44 học sinh và giáo viên trên xe.Đó là 1 trong những chiếc xe chở học sinh trường này đi nghỉ mát nhưng theo lời khai của những cô giáo khác thì hôm nay chiếc xe đã không tới khu nghỉ mát cùng họ dù nó đã xuất phát đầu tiên.Toàn bộ học sinh đã bị bắn chết,nhưng chúng tôi vẫn chưa tìm thấy xác 1 em theo danh sách trên xe,đó là em Sharon Ford,con gái đồng nghiệp tôi ….
-Vâng!Thưa ông Thomson,ông có vui lòng cho khán giả biết vì sao chiếc xe đã đi cả trăm cây số trên đại lô Arford lại biến mất và xuất hiện ngay tại đây cùng với xác hang chục học sinh?-Sally hỏi ông thanh tra.
-Về việc này chúng tôi vẫn còn đang điều tra.Các cảnh sát giám sát đại lộ cho biết có thấy chiếc xe đó đi nhưng không thấy quay về.Đại lộ Arford là con đường duy nhất để từ chỗ chiếc xe vào thành phố.Chúng tôi đang tích cực điều tra về vụ việc và tung tích của bé Sharon bị mất tích.Cô bé có thể đã trốn thoát và đang ẩn náo đâu đó.Đây sẽ là đầu mối quan trọng….
Tắt chiếc TV.Thanh tra Hery Harrison Ford đập bàn tức tối:
-Tại sao lại có thể xảy ra việc này cơ chứ!?Có kẻ nào lại nhẫn tâm làm việc đó mà chẳng có lí do gì cả?Đáng lí ra chúng ta nên để Sharon ở nhà thay vì lên cái xe đó.Con bé đã đúng và bây giờ nó đang sống chết thế nào cũng chẳng rõ….
Thanh tra Hery như muốn khóc,hằng ngày ông rất cứng rắn nhưng trước tình thế này ông chẳng biết phải xử sự thế nào.Lẽ ra ông nên dành nhiều thời gian với Sharon hơn là đâm đầu vào mấy vụ nguy hiểm.Hàng ngày Sharon chỉ sống với mẹ,ít khi cảm nhận sự quan tâm của người bố.Lần cuối cùng nó nghe câu “Bố yêu con” là khi nào…?
-Anh!Bây giờ khóc lóc cũng chẳng có ít gì.Chi bằng bây giờ chúng ta tìm con bé chẳng phải hay hơn không nào?-Bà Maria nói với chồng nhẹ nhàng nhưng thật ra trong thâm tâm bà cũng rất đau khổ.
-Đúng vậy!Bây giờ có đau sót Sharon cũng chẳng thể tìm thấy.Chỉ có khi chúng ta hành động việc này mới có thể được giải quyết.-Thanh tra Hery tỉnh giấc trong nỗi đau sau vài phút suy nghĩ.
Vụ án này thuộc quyền của Thanh tra Thomson,thanh tra Hery dù rất muốn tham gia nhưng bị cấp trên từ chối việc này.Việc bây giờ ông có thể làm là gặp người mà ông đã tát vào mặt 2 hôm trước khi bà ta dự đoán trong mơ việc Sharon sẽ gặp nguy hiểm-Tiến sĩ Elisa Fracis,đại học Kyoto.Người đã gửi thư thong báo về việc sẽ xảy ra hôm nay và bị ông Hery tới cho vài cái tát vào mặt.Lần này,chính ông ta phải là người nhượng bộ,cầu xin sự giúp đỡ của bà ta.
Cả 2 đi tới ngôi biệt thự cao to của bà ta.Nó rất đẹp,phải nói là đẹp tới rợn người.Xen lẫn những kiến trúc cổ điển là những bức tượng thạch cao và sáp sống động,ghê rợn trong khu vườn,được phản chiếu ánh sang từ mặt trăng.Cái đài phun nước hình người xương xẩu như sắp nuốt chửng người khác đã hỏng,nhưng đôi lúc lại nhỏ vài giọt nước xuống cái hồ đen kịt phản chiếu lờ mờ ánh trăng như những bong ma không có hình dạng nhất định chập chờn cùng những bức họa kì quái huyền bí treo ngoài vườn cùng mấy bức tượng.Một làn gió buốt thổi qua những tàn lá cây còn đẫm sương đêm làm cho 2 người duy nhất ở đấy
cảm thấy 1 cái gì đó ma quái ở khu vườn như sắp tỉnh dậy nuốt chửng họ…
-Vào đi.-giọng nói từ căn nhà phát ra.Không cần nghe tiếng gõ cửa mà bên trong vẫn biết có người ở ngòa sao?
Cả 2 bước vào bên trong ngôi nhà.Bên trong còn rung rợn hơn phía ngoài gấp bội.Hàng loạt những bức tranh ma,thiên đàng địa ngục,tôn giáo,thần thánh,…treo khắp mọi nơi.Một điệu nhạc vang lên.Nhè nhẹ đầy mê hoặc.Gây ra những cảm giác còn quái lạ hơn khi đang ở trong 1 căn nhà như thế này.Đâu đó,bất chợt lại vang lên tiếng nước chảy và 1 thứ âm thanh rơn người…
May mà mình không tới gặp bà ở đây.Thanh tra Hery nghĩ thầm.Nếu lần trước thay vì gặp bà ta ở đây thay vì quán cà phê thì hẳn ông chẳng còn dám quay lại nữa.Thế là đủ biết căn nhà đáng sợ tới chừng nào rồi…
Tiếng nhạc càng lúc càng nhỏ đi.Dường như nó hướng về 1 phía trong căn nhà.Cả 2 người chạy theo bản nhạc tìm đường trong căn nhà rộng như 1 mê cung đáng sợ.Cả 2 càng chạy,bản nhạc càng cất lên cao rồi hạ xuống thấp.Nhỏ dần,nhỏ dần.Tới khi cả 2 tới 1 căn phòng khác,bản nhạc tắt hẳn.
Cả 2 mở cánh cửa ra và 1 người phụ nữ với mái tóc đen dài mượt,có 1 vẻ đẹp kì bí đang nằm hướng mặt về phía họ.Mỉm cười.
-Các vị đã biết đi theo bản nhạc tìm đường tới đây trước khi nó tắt hẳn tức là đã biết cách tìm ra hướng đi cho mình trước khi nó biến mất.Đó chính là khởi đầu của mọi chuyện.Đứa con gái nhỏ của 2 vị cũng sẽ phải tự tìm lấy đường đi cho mình nhưng chỉ có quý vị mới biết con đường mà nó đã chọn.Cuốn sách này chính là chiếc la bàn duy nhất để quý vị tìm lại đứa con của mình.Thế giới là do những mong ước,hy vọng của con người tạo ra.Và cả cách giải thoát cho nó khỏi những điều xấu xa cũng chỉ tùy thuộc vào ước vọng của con người….
Hết chương 1View more random threads same category:
- Bộ khuy kỳ lạ - Nam Quân
- Và rồi chẳng còn ai-Agatha Christie(Chương 1)
- IV. Memoirs of Sherlock Holmes (1894) (Những...
- Sherlook Holmes ( Sách ) mua ở đâu ?
- [Truyện ngắn TT] Kẻ hèn nhát
- Ba vụ bí ẩn (Alfred Hitchcock )
- Cái hôn của tử thần - Ira Levin
- [Truyện ngắn TT] Bà cố vấn về tai nạn giao...
- Sherlock Holmes -- NGƯỜI ÐI BỐN CHÂN
- Arsene Lupin - Bí mật chiếc nút chai pha lê
Tác giảxxholic_195,Phạm Minh Nhựt(cùng 1 người)
Đây là chương 1:
[Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]Chương 2:Hy vọng mong manhNghe xong những lời lẽ ấy làm cho 2 vợ chồng Hery cảm thấy rất bất ngờ.Bà ta làm sao mà có thể biết được lí do cả 2 tới đây vì đứa con gái của họ cơ chứ?-Ah,hnm,…,Thanh tra Hery ngập ngừng.-Ngài đến đây vì con gái của ngài và đang thắc mắc tại sao tôi lại biết rõ điều đó?-Ah,vâng,thưa cô,Elsa….-Elisa Fracis,thưa ngài.2 hôm trước ngài còn gọi to tên tôi trước phố cơ mà.-Elisa nói 1 cách chậm rãi vừa nhâm nhi tách trà,-Ngài uống trà nhé?-Ah,không,cám ơn.Tôi tới đây để xin lỗi cô về việc hôm trước.Lúc đó thật tình tôi hơi nóng quá.Xin cô thứ lỗi cho.-Có những việc nên nhớ và nên quên.Với tôi,việc đó chẳng đáng để nhớ tới-Elisa cầm điếu thuốc,bỏ tách trà xuống và bắt đầu hút.Khói bay khắp nơi tạo nên 1 không gian khá huyền bí trước lớp vải rèm bao quanh chiếc giường cô ta đang ngồi.-Ngài cứ ngồi xuống đi.Chúng ta sẽ nói chuyện.-Ah,vâng,xin cảm ơn.-thanh tra Hery nói-vì 2 hôm trước chúng tôi đã không nghe theo lời cô nên bây giờ đã xảy ra việc này…thực tình…thì-Thanh tra Hery nói ngập ngùng,thật khó xử khi 1 người như ông phải tới cầu xin sự giúp đỡ của người bị mình đánh.-Thực tình chúng tôi muốn cô giúp đỡ để tìm ra đứa con của chúng tôi.-Bà Hery nói thay ông chồng mình.-Vì sao lại là tôi?-Elisa đáp.-Vì 2 hôm trước cô đã đoán chính xác những gì sẽ xảy ra .Cô cũng từng xuất hiện trên TV về các công trình nghiên cứu y hoa và khả năng giấc mơ của con người.Và cô có mối quan hệ sâu rộng với các nàh chính trị và giới truyền thông.Còn chúng tôi mới về lại nước Mĩ vài năm trước,ít quen biết nhiều nên…-Nhưng chồng cô là thanh tra cơ mà?-Elisa hỏi.-Anh ấy mới thử công việc này thôi thưa cô.Và bạn bè thì chúng tôi ít tiếp xúc và…-Các anh chị chẳng biết nhờ ai giúp đỡ hết cả vì đứa con gái của 2 người bị 1 chứng bệnh tâm thần hiếm gặp.Nếu bị phát hiện đứa trẻ sẽ bị vào trại điều trị vì bệnh này có tính lây truyền và khó chữa đúng không?-Lạy chúa tôi!Làm sao cô biết được điều đó?-Cả 2 cùng thốt lên-Đừng nói là cô đoán trong mơ đấy nhé.Hay là cô đã khám cho nó!?-Thực tình chỉ phỏng đoán thôi-Elisa nói-Nhưng bây giờ tôi có thể chắc rằng mình đoán đúng.Tôi đã tới trường cô bé nhiều lần để tham gia chuyên đề sức khỏe và tâm lý học sinh.Người tôi đặc biệt chú ý chính là Sharon.Cô bé có nhiều biểu hiện là biến chứng của căn bệnh hiếm này.Thế còn các vị,làm sao cả 2 biết?-Bạn tôi,bác sĩ Selly Jonson đã khám cho nó.Cô ấy là người bạn tốt của chúng tôi.Nhưng dù có muốn giúp đỡ cô ấy cũng chẳng làm gì được vì cô ấy đã biến mất nhiều ngày trước đây.Chúng tôi không muốn ai khác biết bệnh tình của con bé cả…-Thế là cả 2 chờ cho tới khi bác sĩ Shelly quay về nhưng vô vọng?-Elisa nói tiếp-Đôi khi giữ kín bí mật không phải là điều hay nhất.Thậm chí còn gây nguy hiểm cho bản than mình.Nhưng bệnh tình cô bé không làm tôi lo bằng việc cô bé sẽ là mục tiêu của bọn giết người,nhân chứng duy nhất chính là con gái 2 người.Nhưng đừng lo,ngay sáng mai tôi sẽ thu xếp để cho ông tham gia điều tra vụ án nghiêm trọng naỳ.Lúc đầu,cấp trên không tin tưởng về năng lực của ông nên hơi e ngại.Nhưng tôi sẽ chuyển lệnh từ FBI tới yêu cầu họ giúp ông.Phía đó cũng yêu cầu tôi tham gia vào vụ này.Nó không đơn giản như chúng ta nghĩ mà có lien quan tới 1 tổ chức lớn sẵn sang tàn xác bất cứ ai để giữ bí mật cho mình.Đừng nghĩ đây là chuyện tiểu thuyết ông Hery,nó phức tạp gấp bội phần những gì người trí tưởng tượng phong phú nhất tưởng nổi,tôi nói về những gì chúng làm….Không biết nói gì hơn,2 vợ chồng chỉ còn cách cảm ơn bà Elisa rối rít và quay về.Trước khi đi,ông hery nói:-Thật tình tôi chẳng biết nói gì hơn nhưng vì sao cô lại tốt với chúng tôi như vậy?-Có những điều mà khó có thể nói hết được ông Hery,chỉ hy vọng ông đỉ tinh thần để chứng kiến những gì sẽ xảy ra tiếp theo….Khi cả 2 ra khỏi căn nhà,họ không biết rằng trên đó,Elisa vẫn đứng nhìn 1 cách lặng lẽ và nhâm nhi ly rượu của mình….-Cái giá mà họ phải trả sẽ lớn hơn cả tính mạng của mình,hy vọng họ sẽ vượt qua rất mong man…Hết chương 2.
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
Bookmarks