Gió bấc lại về trên phố xưa
Nhè nhẹ thôi - đưa sương vào miền nhớ.

Sương sớm mai còn trong thủa nào
Trong tình yêu trong cả niềm thương
Đang đón chào mùa hạ thân yêu
Mùa hạ đến khi gió bấc không về nữa
Là một sáng nắng vàng chen chúc
Trên vòm lá, trên màu hy vọng
Cho gió bấc mùa sau ta biết
Có ở lại như mùa gió bấc trước
Đưa bàn tay lạnh - ấm yêu thương
Chiếc khăn ấm trao em phút bối rối
Còn ở lại những ký ức miên man
Chẳng hiện hữu như mùa gió xưa
Đi cùng ta một trời hạ mênh mông.
...
Xanh màu lúa…
Đỏ màu phượng…
Tím đợi chờ…


Để mùa sau ta thêm yêu người.
Gom gió bấc, gom cả miền nhớ
Vào chiếc hộp màu tím trái tim
Gửi cho em, cô bé miền ngược
Chuyện chúng mình nào có gì đâu
Chỉ là anh thật lòng nên vội
Chút sao lòng em đến bên anh
Anh qúa yêu nên nhiều ngộ nhận
Đôi dòng tin em gửi cho anh
Cả nước mắt cả nỗi buồn tuyệt vọng
Anh cứ tưởng rằng em cũng yêu anh.

Nhưng..

Chiều này anh biết và không biết
Em có nhớ một sớm mùa đông
Đem hạt tình gieo vào giữa hao hanh
Cho mơ mộng về mối duyên trời.
Đã xa rồi màu tím yêu ơi!
Khẽ khép lại màu tím chung tình
Cho hạ đến nhuộm màu chia xa
Cuối đông rồi em có ấm không?
Gió bấc cuối chẳng còn mạnh nữa
Chẳng đủ làm giọt sương xô ngang
Đến bến bờ yêu khác - ngoài em.

View more random threads same category: