Gom góp chữ như mảnh đời vá lại
Viết thành thơ nhiều lúc vẫn vụn rời
Thơ lắm lúc có yêu thương, nỗi nhớ
Có vui buồn, tiếc nuối, có trăng hoa

Khi tiếc nuối thơ kéo dài vô định
Để tìm nhau câu thơ cổ nặng tình
Có thương đau thì cũng viết lên đây
Thơ có lúc là bồi hồi trong dạ

Thơ có lúc là nỗi đau kẻ lạ
Khách qua đường ai chạy ngược, chạy xuôi
Có nhiều khi là chót lưỡi đầu môi
Rồi có lúc cũng ngậm ngùi tiếc nhớ

Ta tiếc nhớ quê hương giờ rách nát
Nhớ rừng hoang thân rũ xác xơ cây
Qua đồng lúc nhớ quê hương nắng cháy
Viết bài thơ sông uốn khúc, diều bay

Thơ để nhớ những bạn bè ở lại
Sống cho ta ngày tháng ở quê nhà
Thơ để nhớ quán cà phê, quán nhỏ
Ly cà phê điếu thuốc chuyện không đâu

Thơ ta tặng những bạn bè viễn xứ
Cũng như ta ấp ủ những giấc mơ
Cũng như ta sống tạm bợ đợi chờ
Thơ cứ viết dù không còn ai đọc

Thơ dài lắm như dòng đời lưu lạc
Viết hết ra đây, ngày tháng sẽ đầy
Xếp lại tặng em chung bước đường dài
Em hãy đọc những ngọt bùi cô đọng !

View more random threads same category: