Thiên Sứ Ánh Trăng (13-02-2010), Vermouth_Ranmori (13-02-2010)
Bâng khuâng chiều ba mươi
Tác giả : Lê Hồng Nguyên (ĐSGĐ)
Một năm, ba trăm sáu lăm ngày gần như là đều đặn, mỗi sáng thức dậy, cả gia đình ai cũng chăm chăm hối hả với bổn phận, công việc của mình. Các con bận rộn tới trường. Bố mẹ bận rộn với phần việc nơi công sở. Đặc biệt ông xã, người đàn ông trụ cột của gia đình, gần như quanh năm thâu đêm biên tập, viết bài.
Tôi gọi đùa nghề làm báo của ông xã là thân con vạc. Trời lơ mơ sáng, tiếng ông xã nằm mơ nói mớ: "Còn trắng hai trang. Chết rồi, còn trắng hai trang?...". Ấy là lúc sắp đến ngày ra báo mà vẫn chưa đủ bài. Ngày lại ngày bản thảo căng đẫy chiếc túi khoác, đầu không kịp chải, ông xã vội vàng dắt xe, đến cơ quan, bà xã đuổi theo, với tay chải chải mái tóc, chỉnh bẻ cái cổ áo cho ông xã chỉnh tề. Ông xã phàn nàn: Ăn không kịp ăn, không dám đại tiện (sợ mất thời gian).
Ngày lại ngày, như gà đẻ trứng, hết số báo này lại đến số báo khác. Và cuộc sống vẫn hiện hình như thế. Thăng trầm, buồn vui, lo lắng, hân hoan tất cả bởi tình yêu, trách nhiệm với nghề. Bà xã, ngày lại ngày dậy sớm nhất nhà, mắt nhắm mắt mở chuẩn bị bữa sáng cho mọi người, vội vàng ra chợ, vừa đi vừa nghĩ hôm qua ăn món gì, hôm nay nên đổi món gì để sắm thực phẩm chuẩn bị bữa trưa, bữa tối cho cả nhà. Xong việc nội trợ, bà xã lanh lẹ hành lý, tư trang đến làm việc nơi công sở đúng giờ, chiều, tan tầm, trở về nhà, nhanh tay nấu nướng. Dọn dẹp để con tan học, ông xã từ công sở về nhà, cả nhà quây quần bên mân cơm rôm rả...
Ngày lại ngày công việc miên man vô tình cuốn mỗi người vào vòng xoáy của nó. Mái nhà là nơi xuất phát mỗi sáng ta đi và khi chiều dần buông khép lại ngày lại rộng mở đón ta về nghỉ ngơi, đoàn tụ.
Thế mà, chỉ đến khi tấm lịch treo tường còn mỏng dính mấy tờ, truyền hình xuất hiện trở lại bài hát quảng cáo "Tết tết tết tết đến rồi, tết tết tết tết đến rồi" nhiều người mới giật mình, xôn xang, trời ơi, một năm sắp đi qua. Mới thấy cần phải sửa sang một đôi thứ trong nhà, mới thấy cần phải quét vôi lại tường nhà vì lâu quá rồi, mưa dầm dề có nhiều chỗ hoen ố, bộ salon quá cũ cần phải thay bộ mới, vòi nước nhà tắm bị tắc chảy quá nhỏ, cần phải sửa... Và các con bỗng nhiên thấy chúng như "người lớn" sốt sắng, lo toan việc trong nhà.
Biết năm nay giá cả đắt đỏ, ngày Tết biết bao nhiêu là việc cần đến tiền. Con bảo, đôi giày của con vẫn mới, vẫn thời trang, con vẫn đi được, chỉ có quần áo vẫn còn mới nhưng nhanh cộc quá, mua cho con bộ mới.
Ngày cuối năm, báo Tết bao giờ cũng ra sớm hơn, người làm báo được nghỉ sớm hơn. Mấy bố con hăm hở dọn nhà, trang trí lại các phòng. Căn phòng ông xã ngổn ngang tài liệu, bản thảo, mỗi khi trước khi đi làm ông xã không quên nhắc nhở, giấy tờ để đâu để nguyên đấy không được dọn dẹp lẫn lộn đấy. Được nghỉ Tết, nghỉ vài số báo lịch trình sinh hoạt có thay đổi thấy nhơ nhớ, là lạ. Ông xã thảnh thơi ngắn 'nơi ta ở chỉ là nơi ta" mới thấy sự thân thương ấm áp bấy lâu. Cô con gái cắm một lọ hoa tươi thật đẹp trịnh trọng đặt lên bàn làm việc của bố, nói trêu, cái bàn là cô bạn thân nhất của bố, bố cũng cần phải quan tâm chăm sóc "cô" ấy chứ.
Ngày lại ngày, năm lại năm xoay trần vất vả với nghề, việc sát sao con cái ông xã dành trọng trách cho vợ. Những ngày nghỉ Tết, cả gia đình mới thật sự quây quần bên nhau, cảm nhận hết thảy ấm áp, thân thương ngôi nhà của chính mình, mới nhận thấy sự khôn lớn của các con, mới giật mình tóc trên đầu ngày một nhiều sợi bạc. Ông xã bảo, giờ là quãng thời gian đẹp nhất của một gia đình, các con với bố mẹ. Nhanh lắm, chả bao lâu nữa các con trưởng thành lấy vợ, lấy chồng, lo nghĩ, bươn trải với cuộc đời. Lúc ấy, khó có thể được quây quần bên các con, được ôm các con vào lòng âu yếm như thế này...
Ngày Tết, cả gia đình sẽ đi chúc Tết người thân, một chuyến du xuân nho nhỏ ven đô như khắc dấu thời gian, một kỉ niệm trong muôn vàn kỉ niệm, để rồi trưởng thành, các con, chúng ta, nhớ mãi, nhớ mãi mái nhà của chúng ta, cha mẹ còn thanh xuân, các con bé bỏng thời niên thiếu.
Và rồi những ngày nghỉ Tết sẽ trôi qua. Công việc của một năm mới lại bắt đầu. Có cái gì như là chững chạc hơn, khí thế hơn, bản lĩnh hơn. Bâng khuâng, lưu luyến. Chúng ta hy vọng, đón đợi những gì tốt đẹp sẽ và đang tới...View more random threads same category:
Thiên Sứ Ánh Trăng (13-02-2010), Vermouth_Ranmori (13-02-2010)
1 năm đã qua đi không biết bao nhiều việc đã xảy ra niềm vui có nỗi buồn có và cả nỗi lo lắng nữa ^^ Bắt đầu ngồi tự kỷ nào ^^
Năm trước vào giờ này thì ăn tết không thấy ngon vì phải lo cho việc thi cử cứ sợ mình sẽ thi rớt về nhà không biết làm sao mà ăn nói với ba mẹ.Rồi đủ thứ chuyện phải lo lắng cho năm sau.Giờ nghĩ lại thật là mệt ^^ Nhưng giờ thì đã khỏe hơn được một chút rồi không còn lo lắng cho kỳ thi tốt nghiệp hay đại học nữa vậy là năm nay có thể đi ăn chơi xa đọa rùi
Trước khi vào đại học ai cũng bảo rằng học đại học rất là sướng nhưng sau khi học được một học kỳ thìmới biết rằng nó không đơn giản như mình nghĩ có những lúc sướng thật học về không học bài nhưng đến kỳ thi thì thui
bài học bài tập chất cao như núi thức trắng đêm gần 2 tuần lễ mới học xong
Giờ đây có lẽ chính ta đang phải trả giá cho những việc làm ngu ngốc trước đây mà mình phải làm nên nỗi buồn đang ập về ta trong dịp tết này hixhix nhưng thui kệ đi coi như đó là cái giá ta phải trả vậy chấp nhận nó thui ^^
Năm mới đến rồi tất cả nỗi buồn niềm đau để lại năm cũ chuẩn bị một tinh thần thật vui vẻ để đón chào năm mới đến thui
Chúc mọi người năm mới vui vẻ nhé ^^
Edogawa_Conan (13-02-2010)
Chiều 30 ra ngồi ghế gãytrước hiên nhà, thật sự là thấy lòng bâng khuân xao xuyến nhớ một năm đã qua. Cứ mỗi lền nhìn ra đường, thấy gì cũng nhớ, đặc biệt thấy gái là nhớ người yêu da diết, dù biết mình yêu rất nhiều người mà chẳng có người nào yêu mình
. Chắc có lẽ chiều 30 năm nay nhớ nhất là ra ngồi quyến luyến mà... quên bật đèn khiến nhà tối om, ảm đạm.
Thời khắc giao thừa sắp đến rồi, mọi người cùng vui Tết đến xuân về nhé![]()
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
Bookmarks