dangquang kdc (10-07-2011), KaitoKid_98 (11-07-2011)
*Nội dung*
Dòng tộc Kudo là 1 dòng tộc kỳ lạ, con trai của dòng tộc đó có thể biết trước người bạn đời của mình là ai chỉ qua 1 cái nhìn trong khi chưa từng tiếp xúc với cô gái đó..........................
TOP NHÂN VẬT
Shinichi Kudo: con trai duy nhất của dòng tộc Kudo. Tính tình bướng bỉnh, trẻ con nhưng sống có tình cảm. Phép thuật của anh chỉ ở bậc trung cấp. Anh là môn đồ của bóng đá
Hattori Heiji: anh họ của Shinichi Kudo. Tính tình còn trẻ con hơn cả Shinichi. Phép thuật của anh cũng thuộc bậc trung.
Kaito Kuroba: anh họ của Shinichi Kudo. Tính tình nghiêm nghị, là người quản thúc Shinichi trong việc giúp anh trở thành người kế thừa phải là như thế nào. Phép thuật của anh thuộc bậc cao cấp
Ran Mori: cô gái bình thường nhưng xem tình bạn hơn trên hết. Cô rất trung trực và rất ghét bọn con trai nhà giàu nhưng khinh người. Karate thuộc loại nhất đẳng
Kazuha Toyama: người bạn thân của Ran, tình tình có vẻ hơi bị dữ!! Aikido cũa cô thuộc loại nhất đẳng
Haibara Ai: cũng là bạn thân của Ran, tính tình thiên về tình cảm, cô xem tình cảm là số1 Ông Yuyaku Kudo_Bà Yukiko Kudo: là người đứng đầu dòng tộc Kudo. Ba mẹ Shinichi. Phép thuật thuộc hàng siếu cấp
CHAP 1: Chuyển trường!
Hôm nay trường Teitan có 1 biến động lớn. Đó là anh chàng của tộc Kudo chuyển qua học. Có vẻ như “ chấn động “ này cả trường điều biết chỉ trừ 1 người……………
Shinichi vừa bước vào trường thì anh đã bị nghẹt cứng giữa đám đông bởi cái hào nhoáng bên ngoài của anh. Vừa đẹp trai lại là con của 1 dòng tộc có tiếng nhất nước
- Ê này, ở chỗ đó có gì mà bọn nó bu đông dữ vậy? – Ran nhìn
- Cậu ko biết hay giả vờ ko biết thế? – Kazuha liếc nhìn Ran
- Tớ có biết gì đâu mà giả vờ!
- Cậu ngốc thật. Hôm nay là ngày anh Shinichi của dòng tộc Kudo chuyển qua trường chúng ta học. Anh ấy rất đẹp trai và manly. Cậu đừng nói với bọn tớ là cậu ko hề biết đến Shinichi Kudo àh nha? – Haibara
- Không! – Ran trả lời chắc nịt
- Trời ạ. Shinichi là mẫu người mà dường như đa số 90% con gái nước mình đều thầm thương trộm nhớ đấy – Kazuha lắc đầu
- Chính xác – Haibara cười
- Có thật là như lời 2 cậu nói ko đó. Để tớ lại xem thử
Ran đùng đùng đi lại chỗ đám đông và cô tản cái đám ấy 1 cách nhẹ nhàng. Cô nhìn thẳng vào Shinichi và buông ra 1 câu nói làm cho toàn đám đông bất bình
- Gì vậy trời. Như vậy mà là người có đến 90% con gái thích sao? Tầm thường – Ran lắc đầu nhìn 2 đứa bạn mình mà ko biết tất cả cái cặp mắt đứng quanh đó đều tóe lửa với cô
- Thôi thôi cậu ra đây. – Kazuha kéo Ran ra khỏi chỗ đó vì cô nghĩ Ran đứng đó chắc chắn sẽ gặp chuyện với cái bọn con gái trong trường này
Riêng Shinichi thì ko hề có ý phản bác gì với câu nói của Ran mà anh chỉ nhìn theo Ran bằng 1 ánh mắt kỳ lạ và mỉm cười
[Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]
Dưới căn-tin
- Này, hình như tớ có linh cảm rằng tất cả bọn con gái trong căntin này luôn đổ dồn vào tớ phải ko?
- Không phải chỉ trong căn-tin mà là tất cả bọn con gái trường này
- Tại sao? Tớ có lỗi gì với bọn họ hà?
- Cậu không làm gì mà chỉ buông ra câu nói “ Tầm thường” về Shinichi thôi
- Thí hắn tầm thường thật mà. Có gì đặc biệt đâu cơ chứ
- Đó chỉ là suy nghĩ của 1 mình cậu thôi, còn tất cả bọn con gái trên nước Nhật thì nghĩ khác. Cho nên bọn họ mới nhìn cậu bằng nửa con mắt đấy – Kazuha giải thích
- Bọn này đúng là dư hơi. Trai đẹp trên nước mình thiếu gì mà cứ phải thích cái tên quá sức là tầm thường như vậy. Tớ chẳng hiểu nỗi nữa
- Thôi thôi cậu đừng nói nữa. Bọn tớ không muốn là nạn nhân của bọn người trong căn-tin này – Kazuha phẩy tay
- Nhưng…….
- Thôi stop! Cậu muốn nghĩ gì về Shinichi cũng đc nhưng miễn là đừng nói ra. – Haibara nhanh chóng bịt miệng Ran lại trước khi cô sắp thốt lên 1 câu nói khác
- Không nói gì không nói. Mà 2 cậu thấy hắn như thế nào? Đừng nói với tớ là 2 cậu cũng như là bọn họ nha
- Tất nhiên. Con gái suy nghĩ về Shinichi như vậy thì chỉ có mỗi mình cậu thôi. – Haibara
- Đồ mê trai! Còn Kazuha? Cậu thế nào?
- Tớ không phủ nhận là hắn rất đẹp trai, lịch lãm nhưng đối với tớ hắn không có sức hút nào cả. Nhưng hắn cũng không phải là thuộc dạng bình thường như cậu nói
- Cậu còn đỡ. Con cái con Haibara này tớ hết chữa nỗi.
- Thôi, cho nó mơ mộng đi
- 2 người chẳng biết gì hết. Chán phèo
- Thực tế chút đi cô nương! Mơ mộng hoài – Ran gõ nhẹ vào đầu Haibara
Sáng hôm sau, Ran đi ngang qua phòng giáo viên thì cô nghe dưới chân cầu thang có tiếng nói. Cô lại gần xem thì thấy có 1 cô gái đang bày tỏ tình cảm với Shinichi. Cô nghĩ “ Trời ạ, người như vậy mà cũng thích, không biết bọn này nghĩ gì. Thôi kệ, đứng xem sao”. 1 lát sau đột nhiên cô gái đó nước mắt giàn giụa chạy khỏi cái cầu thang. Ran nhìn vào thì thấy Shinichi đang cầm 1 gói quà mà cô đoán là gói quà của cô gái ban nãy, vứt vào thùng rác sát đó và bỏ đi. Vốn dĩ cô nàng ghét những ai khinh người nên cô chạy ra kêu Shinichi lại
- Ê cái tên kia. Đứng lại!
Shinichi dừng lại và Ran chạy lên trước mặt Shinichi
- Cậu là người loại nào vậy hả? Nếu không chấp nhận tình cảm của người ta thì thôi chớ, có việc gì mà từ chối thẳng thừng và nỡ vứt hộp quà của người ta vào sọt rác vậy hả? Cậu có biết là có thể tối hôm qua cô ấy đã rất chăm chút cho món quà này để tặng cậu và can đảm bày tỏ với cậu, nếu cậu không chấp nhận thì có thể nói “ cảm ơn” mà! Hành động như cậu còn thua 1 đứa trẻ lên ba đó, 1 đứa trẻ nó còn biết cảm ơn khi có ai đó cho nó 1 viên kẹo. Còn cậu, cậu còn thua xa nó đó
Shinichi đứng yên lắng nghe từng chữ Ran nói nhưng anh không nói gì cũng không phản ứng gì. Sau khi Ran nói xong thì anh lặng lẽ bỏ đi làm cho Ran vô cùng bực tức và cô khắc sâu “ mối thù ngàn năm” này với Shinichi!View more random threads same category:
dangquang kdc (10-07-2011), KaitoKid_98 (11-07-2011)
Chap 2: Trả thù!
Tối hôm đó tại gia tộc Kudo
- 2 ngày nay em đi học ra sao? – Kaito nghiêm mặt hỏi Shinichi
- Bình thường! – Shin đáp lại cộc lốc
- Ê, Kỳ này có cô nào bu nữa không vậy? – Hattori cười
- Y như cũ vậy, ngày nào vào cũng muốn ngợp thở
- Shinichi! Em nên nhớ mình là người như thế nào đấy! Em cũng đã tới tuổi nhận biết đc rồi, nếu không phải thì đừng có dính vào
- Biết rồi biết rồi! Ko đc quen ai ngoài người bạn đời của mình chứ gì. Có nhiêu đó ngày nào anh cũng “ nhai “, nếu anh ko chán thì em chán tới óc rồi
- Shinichi! Con ko đc nói như vậy với anh Kaito. Nó là anh con đấy – bà Yukiko nạt
- Nhưng mẹ àh, con đã lớn rồi, không lẽ lúc nào ảnh cũng quản thúc con hết sao? Con phải có tự do của riêng mình chứ
- Kaito là người sẽ giúp con trưởng thành hơn để mà thừa kế cái dòng tộc này
- Nhưng mà ảnh có hơn gì con mà quản thúc con chứ? Cùng lắm là cao hơn con 1 bậc thôi
- Con xem lại mình đi, lớn rồi mà cứ như con nít, suốt ngày cứ nhong nhong đi đá banh, sao ko lấy thời gian đó mà nâng cao bậc của mình lên? Nếu bậc của con cao hơn Kaito thì mẹ sẽ cho con quyền tự quyết, nó sẽ ko quản thúc con nữa
- Nhưng đá banh là niềm đam mê lớn nhất của con. Con ko thể từ bỏ đc
- Thôi Shin, đừng cãi nhau với cô nữa. Lên lầu làm bài tập đi – Hattori khuyên
- Nhưng mà tớ có nói sai cái gì không?
- Biết rồi, nhưng mà lên lầu đi – Hattori đầy Shin lên lầu
- Hattori, con cũng là anh nó đi, đi mà khuyên nó dùm cô
- Vâng ạ! – Hattori chạy vọt lên lầu cùng Shinichi
- Cái thằng này, không biết bao h mới lớn đc
- Cô cứ để con. Từ h con sẽ quản thúc cậu ấy chặt hơn.
- Uh, nhờ con vậy, Kaito!
Sáng hôm sau Shin vào trường với tâm trạng tệ ko có gì tệ bằng vì lúc sáng anh bị Kaito ép đi xe nhà mà trong khi anh lại thích đi bằng moto. Đang bực trong người, vừa đi vào trường anh bắt gặp trái banh của ai đó đang lăn trước chân anh, bực mình + tiện chân anh tung cú sút như tên bắn và “ địa điểm “ trái banh đáp lại là Ran
“ BỐP, OÁI, ĐAU”. Ran như khuỵu xuống sau khi “ ăn” trúng trái banh tên lửa của Shin. Cô quay phắt lại xem thủ phạm là ai, và cô ko ngờ đó là “mối thù ngàn năm” của cô
- Là cậu! Cậu đá trái banh vào tôi phải không? – Ran hét thẳng vào mặt Shinichi
- Tôi ko cố ý, nó đi lạc thôi. Xin lỗi
- Cậu cố ý thì có. Cậu muốn trả thù tôi vụ hôm qua đã chửi cậu đúng ko?
- Tôi ko có lý do gì để làm vậy!
Vừa lúc đó Kazuha và Haibara đi vào
- Gì vậy Ran?
- Mới sáng sớm đã gặp chuyện gì đâu không. Bực mình quá
- Mà là chuyện gì?
- Thì cái tên này đá banh trúng ngay tớ, đau muốn chết đây nè – Ran liếc Shin
- Là Shinichi sao?
- Chứ còn ai ngoài hắn nữa. Đúng là người cản trở trái đất quay
- Này, tôi đã nói là không cố ý rồi mà. Vả lại tôi cũng đã xin lỗi cô rồi. Sao cô còn nói tôi là người cản trở trái đất quay?
- Cái câu “ xin lỗi” của anh có làm tôi hết đau không?
- Vậy bây h cô muốn gì?
- Thôi Ran, đc rồi. Anh ta cũng đã xin lỗi rồi – Haibara khuyên
- Cái gì? Cậu bênh tên này á?
- Bạn cô nói đúng đấy! Nhưng ý cô thì sao?
- Đúng rồi đó Ran, thêm 1 chuyện chi bằng bớt 1 chuyện. Bỏ qua đi – Kazuha
- Bực mình quá. Thôi đc rồi, nể lời 2 cậu tớ bỏ qua cho cái tên này. Anh nhớ đó – Ran nhìn thẳng vào mặt Shinichi và cùng 2 người bạn đi vào lớp.
Sau khi nhóm Ran đi khỏi thì Shin nhìn theo và nghĩ “ đúng là buồn cười thật”. Rồi anh cũng đi vào lớp
Giờ ra chơi hôm ấy Ran phóng lên sân thượng như mọi hôm để hóng gió. Vừa đặt chân đến sân thượng thì cô phát hiện ra Shinichi cũng đang đứng đấy. Cô đang định đi xuống thì bỗng dưng trong đầu cô sáng lóe lên ý tưởng để trả thù Shin vụ hồi sáng. Sẵn trên tay có lon nước ngọt đang uống dở, cô thẳng tay quăng nó vào người Shinichi
“ OÁI, GÌ VẬY” Shin thấy sau lưng mình đau lên 1 phát rồi còn ướt ướt thứ gì nữa, anh lấy tay sờ thì phát hiện thì ra đó là nước ngọt. Anh quay lại thì thấy Ran, tự khắc anh hiểu chuyện gì xảy ra với mình
- Cô làm cái quái gì vậy?
- Làm gì là làm gì?
- Cô quăng lon nước vào người tôi đúng không?
- Tôi không cố ý, thường ngày tôi vẫn hay làm vậy, ai ngờ hôm nay lại có anh trên đây, hèn gì mới lên là nghe có mùi gì đó thúi thúi
- Cô còn nói nữa? Vậy bây h cô tính sao với cái áo tôi mới mặc lần đầu tiên đây? – Shin chỉ tay vào chiếc áo đang bốc mùi coca
- Tôi đã nói là không cố ý rồi, anh còn muốn gì nữa? – Ran lặp lại giọng điệu của Shin lúc sáng
- Cô…….. – Shin bực mình vì Ran nhái lại giọng mình lúc sáng nhưng anh không thể làm gì cô vì lúc sáng anh cũng nói vậy với Ran.
- Tôi sao?
- Hừ! – Shin bực vì ko làm gì đc Ran và anh bỏ đi.
Đi đến cầu thang, nhìn qua nhìn lại ko thấy ai, anh búng tay 1 cái thì cái áo anh lại mới như vừa được đem ra từ cửa hàng. Anh cười “ cô ta đúng là ngốc “
KaitoKid_98 (11-07-2011)
Người ta đã mất công post thì cứ Thanks người ta một tiếng đi! Làm gì nhận xét nặng lời thế![]()
...Vào một ngày tươi sáng rực rỡ...
...Vào cái ngày mùa đông ấy...
Mike Holmes (15-07-2011)
Chap 3: Vấn đề từ Haibara!
“ HAHAHHAHA” Ran cười sặc sụa trong lớp làm 39 cặp mắt trong lớp đều đổ dồn vào cô
- Ran! Ran! Cậu sao thế? – Kazuha lắc vai bạn mình
- Hà? Sao? – Ran dụi mắt mình nhưng cô vẫn ko thể ngưng cười
- Có chuyện gì mà cậu cười dữ thế? – Haibara quay sang
- Lại đây, tớ kể cho nghe – Ran kéo 2 đứa bạn của mình lại và thì thầm to nhỏ khoảng 5’
- Cậu làm thế thật sao? – Kazuha ngạc nhiên
- Tớ chỉ trả thù vụ hồi sáng thôi. Tên đó bị vậy là đáng
- Không biết Shinichi có sao ko nữa. Lon nước đó cứng lắm – Haibara bồn chồn
- Cậu mới nói gì vậy? Cậu lo cho hắn ta àh? – Ran nhìn
- Àh, không, không phải! Tớ chỉ lo cho cậu thôi, nếu Shinichi có bị gì thì sẽ tìm cậu bồi thường thì chết – Haibara lắc đầu
- Xì, hắn ko dám tìm tớ đâu. Nếu hắn còn gây sự với tớ nữa thì chắc chắn lần sau tớ sẽ tặng hắn mấy cú karate cho biết. Dám chọc giận bổn cô nương này
Ra về Haibara trốn Ran và Kazuha để đi tìm Shinichi
- Có chuyện gì?
- Àh tôi nghe Ran nói anh bị trúng lon nước của cô ấy, anh không sao chứ?
- Không!
- Vậy còn chiếc áo của anh? Có cần tôi giúp gì không?
- Đó không phải là chuyện của cô!
- Uhm vậy tôi thay mặt Ran xin lỗi anh, bạn tôi không cố ý làm vậy đâu
- Chuyện đó là việc của tôi và cô ấy. Cô ko cần quan tâm.
Nói rồi Shin đi thẳng ra ngoài để lại Haibara đứng đó!
Vừa ra tới cổng trường thì Shin đã bắt gặp xe nhà mình đứng sẵn ở đó, anh liếc vào trong thì bắt gặp ánh mắt sắc bén của Kaito đang nhìn mình, anh bực dọc bước lên xe
- Shinichi! Em không nhớ lời anh nói sao? – Kaito nhấn ga cho xe chạy
- Luôn luôn nhớ và không bao h quên
- Vậy tại sao em dám sử dụng phép thuật khi đang ở trong trường hà?
- Làm sao anh biết? – Shin ngạc nhiên
- Những việc làm của em không bao h qua khỏi mắt anh đâu. Trả lời đi, tại sao?
- Anh nói anh biết rồi mà.
- Anh muốn chính miệng em nói!
- Thì cái áo bị dơ, nếu ko làm vậy không lẽ anh bảo em phải mặc cái áo đó cho hết buổi học? Vậy còn gì là thể diện của em
- Nếu dơ thì có thể tự biết đi mà giặt cho sạch hoặc mua 1 cái áo khác. Chứ không đc tự tiện sử dụng phép thuật như vậy. Lỡ có ai thấy thì sao hà?
- Có ai thấy đâu mà anh lo
- Đây là lần đầu tiên cũng như là lần cuối cùng anh thấy em sử dụng phép thuật nơi công cộng. Em chỉ đc sử dụng phép thuật khi muốn bảo vệ người bạn đời của mình mà thôi. Nếu em còn tái diễn thì sẽ bị cấm sử dụng phép thuật trong 3 tháng
- Em biết rồi! – Shin ngao ngán khi nghe Kaito “ giảng thuyết “
Kaito nhìn Shinichi và lắc đầu, có vẻ như anh rất khó khăn để giúp cậu em cứng đầu này nên người
Tại quán cafe S_R
- Tớ thấy cậu không ổn rồi đó nghen Haibara – Ran nhìn
- Tớ không ổn chỗ nào?
- Từ lúc tớ kể cho cậu nghe chuyện tớ chơi tên Shinichi thế nào thì cậu cứ bồn chồn sao đó, lúc ra về còn cố tình đi trước bọn tớ nữa
- Àh ừh thì tớ đau bụng. Nên chạy đi trước đó mà ^^
- Không đúng. Lúc nãy tớ thấy cậu đứng nói chuyện với tên đó – Kazuha nói vào
- Làm gì có, chắc cậu nhầm với ai đó rồi – Haibara phẩy tay
- Sao mà nhầm đc, khi cậu vừa đi khỏi thì tớ có qua lớp đó để trả cây chổi hồi sáng mình mượn mà
- Cái gì? Nói đi, tại sao lại chạy đi tìm cái tên điên đó hà? – Ran hét lên
- Thì………..
- Nói! Lẹ lên! – Ran chĩa cây ống hút vào người Haibara
- Thì tớ đi hỏi thăm cậu ấy chút chuyện thôi. ÀH mà mấy cậu ăn gì ko, tớ đãi – Haibara đánh trống lãng
- Hòi thăm chuyện gì? – Ran gằn
- Thì…..àh thôi tớ về trước. Mai gặp. Bye 2 cậu – Haibara nhanh chóng với lấy cái cặp rồi phóng ra quán 1 cách nhanh chóng làm Ran và Kazuha ko kịp phản ứng
- CÓ VẤN ĐỀ! - Ran và Kazuha đồng thanh nhìn theo Haibara
shini kudo (11-07-2011)
Thì có nói j đâu
Tôi không bao giờ đặt ngoại lệ, với tôi, ngoại lệ phủ nhận quy tắc
Nhg ma` vo van bo xu`. Nothing lie^n quan toi va^n de^` trinh tham o day ca?. Chuyen phiem tu bia. ra ma`![]()
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
Edogawa_Conan
Eric Walt
kudo_shinichi_holmes
Thiên Sứ Ánh Trăng
Bookmarks