chừng nào có nữa zậy?![]()
ChAP 22: Cuộc hẹn!
1 tuần lễ trôi qua mà Shin ko đấy tin gì từ Kiira
- Sao lâu quá vậy. 1 tuần rồi còn gì. Con nhỏ đó tính làm gì nữa đây? – Aoko nhăn
- Kiira là 1 người thủ đoạn, ko ai biết cô ta tính trước chuyện gì đâu. Chúng ta phải đợi thôi – Miyuki
- Như vậy sao đc. – Hakuba quay sang Shin – Cậu có ý kiến gì không?
- Tớ ko biết. Tớ chỉ biết là Ran đang rất yếu, nếu ko cứu kịp thời thì ko biết cô ấy có qua nổi 2 ngày tới không – Shin nói trong tâm trạng hỗn loạn
Kaitou thấy vậy liền nhẹ nhàng đi tới an ủi cậu em
- Em bình tĩnh lại đi! Anh tin chắc Ran sẽ không có chuyện gì đâu!
- Bình tĩnh? Đến lúc này em còn bình tĩnh nỗi sao? Anh có biết tâm trạng em bây h như thế nào không? Mọi người có hiểu không? – Shin la lớn
Nhìn Shin như vậy, còn Ran thì năm bất động ko nhúc nhích cả tuần nay, ai cũng đều thương xót cho họ. Không gian như bao trùm cả căn phòng. Bỗng trưởng lão Agasa bước vào
- Mọi người sao thế?
- Có tin gì mới không trưởng lão? – Kaitou hỏi
- Có đấy! Ta vừa nhận tin từ Kiira. Cô ấy hẹn Shin đúng 7h tối nay tại công viên The Ghost!
- Sao? 7h tối àh? – cả đám đồng thanh trừ Shin
Mọi người đều nhìn Shin nhưng dường như cậu ko có tí cảm xúc nào. Trưởng lão cũng ko nói gì, ông đi đến xem tình trạng của Ran
- Cô ấy sao rồi hả bác? – Shin nói nhẹ
- Mạch đập rất yếu và rất hỗn loạn
- Vậy có cách nào không?
- Chỉ còn 1 cách là phải tìm ra đc thuốc giải độc – trưởng lão nói chắc
- Vậy nhờ bác lo cho Ran giùm cháu! Cháu nhất định sẽ tìm đc thuốc giải về!
Nói rồi Shin đứng dậy bỏ chạy ra ngoài.
Đúng như hẹn, 7h tối Shin có mặt tại công viên The Ghost
- Anh đúng hẹn lắm! – Kiira đi lại
- Bây giờ tôi phải làm gì?
- Sao lạnh lùng thế! Cứ từ từ nào, chúng ta còn cả 1 buổi tối cơ mà – Kiira cười
- Tôi ko có thời gian đễ giỡn với cô. Cô có biết Ran bây h như thế nào không hả? – Shin la lớn
- Biết chứ! Con nhỏ đó sắp tiêu rồi chứ gì! Nếu như k có thuốc giải, thì chắc chắn nó sẽ ko qua nổi 2 ngày tới
- Đã biết thì sao đến bây h cô mới hẹn với tôi?
- Đó là quyền của em, em muốn hẹn lúc nào thì hẹn chứ. Và chẳng phải bây h em đã hẹn anh rồi sao?
- Cô muốn tôi phải làm sao cô mới chịu đưa thuốc giải ra chứ? Sức chịu đựng của tôi có giới hạn đấy – Shin tức
- Thuốc giải ư? Em quên mất loại thuốc độc đó là gì rồi thì làm sao có thuốc giải chứ! – Kiira cười mỉm
- Cô…….
- Anh bình tĩnh nào. Nếu như tối nay anh làm cho em vui thì có lẽ em sẽ nhớ ra đc đó!
- …………….
- Thế nào????? – Kiira nhìn Shin – Số phận con nhỏ đó tùy thuộc vào biểu hiện của anh tối nay đó
- Anh sẽ làm theo ý em! – Shin hạ giọng vì anh biết ko còn cách nào khác
- Hahhaha, tốt! Ít nhất cũng phải vậy chứ. Vậy mình đi thôi – Kiira khoác tay Shin
Cả buổi tối hôm đó đối với Kiira thì có lẽ rất vui vì Shin đều nhất nhất làm theo ý cô. Còn Shin thì anh ko có 1 cảm xúc nào trên gương mặt, anh như người vô hồn đi theo Kiira. Kiira nhận ra đều đó ngay từ đầu như cô ko nói gì, cho đến 12h đêm, Kiira dẫn Shin quay lại công viên
- Cả 1 buổi tối đẹp như thế này đi cùng 1 mỹ nhân như em mà anh cứ như người mất hồn là sao thế?
- ANh đã làm theo những gì em muốn rồi còn gì?
- Chán anh quá! Thôi bỏ đi, anh muốn kết thúc sớm cuộc hẹn này không? Anh chỉ cần làm 1 chuyện nữa là xong
- Chuyện gì em cứ nói!
- Anh hãy hôn em đi! – Kiira nói thẳng
- Chuyện này ko thể đc – Shin đáp nhanh
- Tại sao? Àh em biết rồi, gia tộc của anh có quy định là chỉ đc hôn người bạn đời của mình thôi chứ gì?
- ……………………..
- Nhưng bây h em muốn anh hôn em. Còn không thì anh sẽ ko bao h có đc thuốc giải
Shin ngập ngừng ko quyết định. Vì anh chỉ đc phép hôn người bạn đời của mình, nếu anh mà hôn 1 cô gái nào khác thì anh và người bạn đời của anh mãi mãi ko đến đc với nhau
- Nhìn thái độ của anh là em biết anh không đồng ý rồi. Thôi đc rồi, bây h em sẽ cho anh thấy, con nhỏ đó sẽ biến mất như thế nào! Hahahha
Shin giật mình khi nghe Kiira nói vậy, nhưng khi quay lại thì anh ko thấy Kiira đâu cả. Nỗi bất an hiện lên trong anh và anh lập tức chạy đến chỗ Ran
Đến nơi thì anh thấy mọi người đều đứng bất động, còn Kiira thì đang ngồi kế Ran, anh chạy nhanh lại
- Đứng yên! – Kiira hóa phép làm Shin đứng yên tại chỗ như những người khác
- Anh và cả bọn ngốc này hãy nhìn đây. Hãy nhìn lần cuối con nhỏ này đi rồi ta sẽ cho nóiến mất khỏi thế gian này!
- DỪNG TAY LẠI!
---------- Post added at 08:47 AM ---------- Previous post was at 08:46 AM ----------
Chap 23: Tình anh em!
Khi Kiira đang định làm cho Ran biến mất theo như dự định của cô thì bỗng có tiếng nói vang lên “ DỪNG TAY LẠI”. Kiira giật mình nhìn ra cửa thì thấy trưởng lão và mọi người, cô bang hoàng khi tất cả đều bất động trước mặt cô nhưng sao lại……..
- Cô ngạc nhiên lắm sao, Kiira? – Hakuba lên tiếng
- Tại sao….sao các người có thể?
- Chắc cô rất ngạc nhiên khi thấy bọn tôi đứng bất động tại đây nhưng lại có thể đi đc và nói chuyện với cô chứ gì? – Akako
- Cũng may trưởng lão đoán biết đc cô sẽ làm gì nên nhanh chóng hóa phép cho bọn tôi và tạo ra những hình nhân giả như thiệt để lừa cô – Aoko nói và búng tay làm cho tất cả người đứng đó đều biến mất
- Thôi nào Shin – Kaitou cười nhẹ mà giải phép cho Shin đang bất động
- Các người giỏi lắm, nhưng con nhỏ Ran này ko may mắn như các người đâu – Kiira giơ lọ thuốc độc mà cô vừa mới chế tạo ra – Đây là loại thuốc tôi vừa mới làm, có nó cộng với lọ thuốc trước kia tôi cho nó trúng thì nó sẽ hoàn toàn bị tan chạy và biến mất trong vài giây, các người sẽ ko ai có thể cứu đc
- Cô đừng có lún sâu vào chuyện này nữa, dừng lại đi – Shin nói nhanh
- Trước sau gì tôi cũng chết, thôi thì lôi con nhỏ này đi chung vậy – Kiira cười lớn và mở lọ thuốc ra
Cô cho nghiêng từ từ lọ thuốc vào người Ran, mọi người ở đó ai nấy đều hốt hoảng và ko kịp trở tay, riêng Shin thì rất hỗn loạn, anh ko muốn tận mắt thấy Ran biến mất trước mặt mình, như quáng tính anh lao vào Kiira và đẩy cô ngã xuống, vô tình lọ thuốc trên tay Kiira ko vào người Ran mà trái lại là vào người Shin. Anh đau đớn thét lên 1 tiếng rồi ngất lịm đi
KO riêng gì Kiira mà tất cả mọi người ở đó đều giật mình khi thấy cảnh tượng như vậy. Kaitou nhanh chóng chạy đến đỡ Shin
- Shin, Shin! Em ko sao chứ? Shin – Kaitou lay mạnh
- Em……em không sao…… - Shin mở mắt
- Cô đã làm gì Shin hả? – Hakuba thét lớn vào mặt Kiira
- Tôi…….tôi ko cố ý. Mà tại sao, tại sao vậy chứ. Anh nhất quyết phải bảo vệ con nhỏ đó mà bất chấp tính mạng của mình àh – Kiira nhìn Shin nói trong nước mắt
- Anh….ko thể ….để…….em tiếp tục nữa…….anh ko muốn……..em hại người anh yêu quý nhất……….và anh….cũng….ko muốn……….em lún sâu nữa……dù gì thì em…….cũng là 1 người em gái……….mà anh……….quý – Shin nói chậm từng chữ và ngất đi.
- Anh Shinnnnn…….em đã sai rồi sao…….. – Kiira khóc
- Cô ko phải là sai mà là quá sai. Vì cô mà Ran và bây h đến Shin đều gặp nguy hiểm. – Aoko nói nhỏ
- Xét về quy định ở thế giới phép thuật của ta thì cô sẽ bị tước toàn bộ phép thuật và bị đày vào ngục tối vĩnh viễn. Cô hãy ở đấy và suy nghĩ về những việc mình đã làm vì cô đã vi phạm lỗi nghiêm trọng nhất trong các quy định – trưởng lão nói
- Về phần anh Shin thì có lẽ ko có vấn đề gì nghiêm trọng, với phép thuật của ngài trưởng lão và anh Kaitou thì dư sức có thể loại bỏ chất độc trong người anh ấy. Còn về phần Ran thì – Kiira lấy trong người ra lọ thuốc nhỏ màu cam – đây chính là thuốc giải, nhưng chỉ có người nào thật sự có tình cảm với Ran mới làm đc – Kiira đưa lọ thuốc cho Kaitou –nhờ anh đưa cho anh Shin, em nghĩ chỉ có anh ấy mới làm đc
Kaitou nhận lấy lọ thuốc và gật đầu
- Còn về phần tôi thì với chút phép thuật còn lại thì tôi sẽ tự kết liễu mình. Vĩnh biệt!
Kiira định ra tay thì đã bị trưởng lão chặn lại và thu hết phép thuật trong người
- Cô là người của thế giới này thì phải tuân thủ theo nội quy của thế giới này. Ko đc tự quyết
- Tại sao chứ? – Kiira nhìn
- Bởi vì cô phải sống để trả giá những gì cô đã làm. Tôi nghĩ xuống dưới đó có sẽ chịu rất nhìu hình phạt, đó là cái giá mà cô phải trả! – Hakuba
Trưởng lão gật đầu và hóa phép đưa Kiira xuống thẳng ngục tối.
- Từ nay thế giới phép thuật đã mất 1 nhân tài. Nếu cô ta biết dùng tài năng của mình vào việc tốt thì đâu đến nỗi này – aoko
- Thôi, chúng ta mau chữa trị cho Shin đi, cuộc thi gián đoạn quá lâu rồi – Akako cười
- Bộ em thích so tài lắm hả? – hakuba
- Chứ sao, em đang thắng mà, đúng ko trưởng lão?
- Uhm, vòng 1 của P2 là cùa bên Hakuba thắng, nhưng cô bé àh, vòng 2 còn 1 phần nữa đấy – trưỡng lão cười
- Giờ phải làm sao đây trưởng lão? Kaitou lo
- Cháu yên tâm. Bây h cháu cùng hợp sức với ta, cố gắng tập trung để đẩy hết chất độc trong người Shin ra. Nhớ là phải tập trung đấy, sơ hở 1 tí là Shin có thể mất mạng ngay
- Vâng ạ!
- Các cháu ở ngoài canh giùm ta, ko đc cho ai vào quấy rầy – trưởng lão nhìn
- Vâng!
- Bắt đầu nào, Kaitou!
Kaitou gật đầu và đỡ Shin ngồi dậy. Phép thuật của trưởng lão + với Kaitou hòa với nhau để đẩy chất độc trong người Shin ra. Mặc dù phép của 2 người cộng lại tỏa ra 1 sức nóng khủng khiếp lên tới ngàn độ C. Ran và mọi người đều đc bảo vệ bằng lớp phép thuạt của trưởng lão nên ko ai hề hấn gì. 10’ sau shin phun ra máu đen , từ từ mở mắt và Kaitou ngất đi
- tốt rồi! – trưởng lão đỡ shin dậy – cháu thấy thế nào?
- đỡ hơn nhiều rồi bác ạ - Shin nhìn xuống thì thấy Kaitou nằm im – anh Kaitou sao thế ạ?
- Ko sao đâu, nó quá sức thôi – trưởng lão nhìn và cười, ông làm phép cho Kaitou tỉnh lại
- Em sao rồi?
- Em ko sao rồi, cũng tại em mà anh hao tốn năng lực, em xin lỗi
- Khờ quá, anh là anh của em mà. Nhiệm vụ của anh là bảo vệ cho em, vả lại, em còn phải cứu ran nữa chứ - Kaitou cười
- A, ran, cô ấy sao rồi? – Shin quay sang
- Đợi em khỏe hẳn chúng ta sẽ cứu đc ran!
- Vậy còn Kiira?
- Cô ấy bị đày xuống ngục tối vĩnh viễn, cái giá phải trả, đúng là quá lớn – Kaitou lắc đầu
Shin gật đầu nhưng long anh rất buồn. nhưng cũng qua chuyện này anh mới bit dc anh Kaitou đã lo cho mình đến mức nào ^^! lúc này anh ko đc phép suy nghĩ gì nữa, việc anh phải làm là cứu đc Ran!
---------- Post added at 08:48 AM ---------- Previous post was at 08:47 AM ----------
Chap 24: sự xuất hiện bí ẩn !
Sau khi nghe kaitou nói, shin lập tức dùng phép của mình cùng với lọ thuốc kiira đưa để cứu ran. Shin đã đc 1 phần công lực từ trưởng lão và kaitou, nhưng bây h anh lại dùng chính công lực đó để chữa cho ran. Thuốc của kiira tạo ra quá mạnh, đến nỗi thuốc giải của ran là loại mạnh nhất, cùng 1 lúc mà trong người có đến 2 loại thuốc mạnh thì sức của ran ko thể nào chịu nỗi, nhưng đây cũng là cách cuối cùng để cứu ran.
“ ông trời ko tuyệt long người, dù ổng có đóng cánh cửa cái, thì cũng sẽ mở cửa sổ cho mình đi”! câu nói này ko sai tí nào cả, ông trời ko tuyệt đường đi của ran! Dù shin tưởng chừng như mình ko còn đủ sức để cứu ran thì giây phút cuối cùng cô lại mở mắt ran ngay lúc shin sắp gục ngã……. Bất chợt, một cô bé mặc chiếc váy xanh biển nhạt chạy ùa đến khiến cho mọi người ngạc nhiên !
- Cha ơi....!
-Hóa ra, Shinichi có con rồi à??- Mọi người hỏi ?
Kaito đến gần, con bé tròn xoe mắt nhìn Kaito với một vẻ lạ lùng. Kaito cất tiếng hỏi:
-Này nhóc, nhóc là ai mà kêu Shinichi là cha??
Con bé lặng im, ngoác nhìn Shinichi rồi ôm cha mình, nói :
- Cha có thể không nhận ra con nhưng con vẫn nhận ra cha, cha của con !
"Con bé này nhìn mặt gian quá, có khi lại là kẻ trộm??" Miyuki nói
Hết Shin rồi đến Ran, con bé đến gần bảo :
-À chắc cô này là vợ của cha mình !
Con bé kì cục ấy chạm tay vào người ran, khẽ cười. Kaito tưởng nó làm gì ran nên xô con bé ấy ra. Do thân hình con bé ấy nhỏ nên cũng bị thương vài chỗ. Nó đứng dậy, nép mình bên cánh cửa, ngồi trầm tư hồi lâu rồi khóc......
- ran! Em tỉnh lại rồi – kaitou mừng
- ………………….
- Ran! – shin nhìn thẳng vào mặt ran
- ……………….. – nhưng cô vẫn ko nói gì
- Cô ấy sao vậy trưởng lão? – miyuki hỏi
- Uhm, chất độc đã đc giải nhưng có lẽ tinh thần của ran chưa hồi phục. 1 chốc nữa cô bé mới có thể nói đc – trưỡng lão
- Em thành công rồi đó shin, tốt lắm! – kaitou cười
- Vâng, nhưng em…..mệt quá…. – nói rồi shin gục xuống
- Shin! Sao vậy nè? – kaitou đỡ shin
- Tại vì cha kiệt sức ấy mà !
- Ko sao, cậu ấy chỉ ngủ thôi, có lẽ quá cậu ấy mới làm 1 việc quá khả năng – hakuba nhìn shin
- Uhm. Cứ để nó ngủ 1 lát – kaitou đặt shin xuống giường
Ai cũng thở phào nhẹ nhõm khi thấy ran và shin ko còn vấn đề gì nữa nên họ cũng tranh thủ nằm nghỉ sau 1 tuần mệt nhọc và hầu như ko ai có đc 1 giấc ngon
10’ sau.
- anh kaitou! – ran lên tiếng. câu đầu tiên cô ko gọi shin như ta tưởng mà cô lại gọi kaitou
- em thấy trong người sao rồi? – kaitou đi lại ngồi kế ran
- em….. – đang nói thì cô khựng lại – shin bị sao thế anh?
- Àh, nó vừa trúng độc khỏi dậy liền dùng sức cứu em nên nó quá sức thôi – kaitou nhìn
- Vậy cậu ấy có sao ko anh? – ran lo lắng
- Ko sao đâu, nó chỉ ngủ 1 giấc thôi
- Vâng! Tuần qua hình như đã xảy ra chuyện gì khủng khiếp lắm hả anh? – ran nhìn mọi người
- Sao em hỏi vậy?
- Em có linh cảm, hình như tuần qua mọi người ko ai ngủ thì phải. mà phải có chuyện gì khủng khiếp lắm nên mọi người mới ko ai ngủ, và hình như trong người em có 1 cái gì đó lạ lắm, em ko biết nó là cái gì – ran tuôn 1 tràn
- Đó chính là công lực shin truyền cho em. Tuần vừa rồi đúng là mọi người ko ai ngủ……….. – kaitou kể lại mọi chuyện cho ran nhưng ko đề cập đến con bé kì lạ ấy !
- Vậy àh! Chuyện như vậy mà em ko hay biết gì hết, đã vậy còn khiến mọi người lo lắng cho em nữa
- Chuyện này đâu có liên quan gì đến em, em cũng là người bị hại mà. Thôi, đừng nghĩ ngợi gì nữa, em nghỉ ngơi đi, anh đi có chút việc – kaitou đứng dậy
- Vâng!
Sau khi kaitou đi khỏi ran đứng dậy và đến chiếc giường shn đang nằm. nhẹ nhàng cô kéo chiếc chăn lên cho shin, và cô lấy khăn tay của mình lau mồ hôi đang ướt đẫm trên trán shin. “ cậu ngốc quá, shin…………tớ cám ơn cậu….”
Lúc đó ở nhà kaitou
“ báo cáo! Mọi chuyện đã đc giải quyết xong, ko ai còn vấn đề gì nữa, cuộc thi có lẽ sẽ đc bắt đầu lại sau khi cả 2 hoàn toàn bình phục “
Qua ngày hôm sau, shin và ran có đc 1 ngày đi chơi với nhau sau khi có quá nhiều chuyện xảy ra với 2 người
- câu khỏe lại chưa?
- câu đó tớ phải hỏi cậu mới đúng chứ? – ran cười
- tớ không sao, quan trọng là cậu thôi – shin đỏ mặt
- hì – ran nhìn – shin này, tớ có đáng để cậu dùng hết công lực của mình ko?
- Sao cậu nói vậy? – shin ngạc nhiên
- Tớ nghĩ, mình ko xứng đáng với tình cảm của cậu và của mọi người!
- Cậu đừng nghĩ vậy. tớ và mọi người rất mến cậu, vì vậy ở đây ko có chuyện gì là xứng đáng hay ko xứng đáng cả - shin đáp chắc trước mặt ran
- Vì sao chứ?
- Vì cậu là ran! Đi thôi!
Nói rồi shin nắm tay ran chạy, ran nhìn shin cười, 1 nụ cười cô ko dành cho ai ngoài shin cả, chỉ có trước mặt shin cô mới có thể cười đc nụ cười đó. 2 người chạy đến 1 quán kem
- cậu thích kem socola lắm phải không? – shin nhìn ran cười
- ơ, sao cậu biết?
- hì, tớ cũng rất thích socola. ở đây nổi tiếng về kem socola đó, ta vào ăn thử xem – shin cười
- vậy àh! – ran đi lại – ơ? Ko có cửa làm sao mà vào?
- Dễ thôi – shin nắm tay ran và 2 người đi xuyên qua bức tường đó
- Tuyệt thật! – ran trầm trồ trước sự trang bày của quán kem
- Qua đây!
Shin dẫn ran đi đến cái bàn kế cửa sổ. khi cô phục vụ đến thì shin gọi 2 ly kem socola và lập tức trên bàn họ xuất hiện 2 ly kem
- cậu thử xem!
Ran gật đầu và múc 1 muỗng lên thử
- ngon quá! Chưa bao h tớ đc ăn loại kem nào ngon đến vậy ^^!
- tớ giới thiệu ko sai chứ? – shin đắc ý
- uhm!
Con bé lặng nhìn hai người nói chuyện từ sau cánh cửa, khẽ cười phất tay lên bầu trời rồi bỏ đi ...
- Ba mẹ vui vẻ nhé !
Ran cười và cô nhìn ra cửa sổ. chưa bao h cô thấy yên bình đến như lúc này, từ lúc qua đây có bao chuyện xảy ra, cô thật sự mệt mỏi. cho đến hôm nay, ngồi ăn kem cùng shin và cùng ngắm bầu trời về đêm thơ mộng, cô thấy lòng ấm áp hơn bao h hết!
---------- Post added at 08:50 AM ---------- Previous post was at 08:48 AM ----------
Chap 25: Ngạc nhiên!
Tại Tokyo, trương Teitan
- Này Heiji! Chuyện của Ran và Shinichi bên đó sao rồi? – Kazuha hỏi
- Hình như là Ran vừa hồi phục sau 1 tuần trúng độc, bây h họ chuẩn bị thi vòng tiếp theo
- Cái gì? TRÚNG ĐỘC á? – Kazuha cùng Shiho đồng thanh
- 2 cậu sao thế? Nhằm ngay cái lỗ tai tớ mà hét á – Heiji nhăn mặt
- Chuyện Ran bị trúng độc sao tới bây h cậu mới nói?
- Đúng đó! Chuyện quan trọng vậy mà giấu bọn tớ - Shiho liếc
- Ờ thì các cậu đâu có hỏi đâu mà tớ nói – Heiji cười
- Vậy lỡ bọn tớ ko hỏi thì cậu ko nói àh? – Kazuha liếc
- Thôi đc rồi, coi như tớ xin lỗi, mốt có chuyện gì về Ran tớ sẽ lập tức báo ngay, ko trễ 1s nào hì hì
- Ko đc, bây h tớ muốn qua đó – Kazuha nói chắc
- Sao đc, ko đc đâu – Heiji lắc
- Sao lại ko đc? Trường mình có đợt nghỉ đông, tớ muốn qua với Ran, cậu làm sao thì làm – Kazuha gằn
- Tớ cũng muốn đi – Shiho hùa theo
- Trời ơi, sao mà đc đây – Heiji nhăn mặt
Tối hôm đó, sau mấy tiếng ngồi năn nỉ ỉ ôi của Heiji, cuối cùng bác Kudo đã đồng ý cho cả 3 “ xuất ngoại “. Lần đi của 3 người ko khó khăn như lần đi của Ran và Shin. Vì lần này họ có giấy thông hành cho ông bà Kudo cấp với lý do là về thăm nhà Heiji.
Tại vùng đất phép thuật
- Wow, đất nước cậu đây sao? Đẹp thật đấy – Kazuha trầm trồ
- Uhm, hầu như ko có hạt cát nào nhỉ? – Shiho nhìn quanh
- Tất nhiên, đất phép thuật mà lị - Heiji nghênh mặt
- Thôi, mình đi tìm Ran đi – Shiho lên tiếng
- Uhm, Ran ở đâu? – Kazuha hỏi
- Thì ở nhà chứ ở đâu. Đi thôi – Heiji nắm tay Kazuha và vịnh vai Shiho, trong vài giây cả ba đã đặt chân đến nơi ở của Ran
Ran, Shin và Kaitou đang ngồi trong phòng khách để bàn về lượt thi kế tiếp thì nháy 1 cái, Heiji, Kazuha và Shiho đã đứng trước mặt họ
- HEIJI! – Shin mở to mắt
- KAZUHA? SHIHO? – Ran ngạc nhiên
Chỉ riêng mình Kaitou là bình tĩnh
- Các em xuống đây làm gì thế?
- RANNNNNNNN! – Kazuha chạy đến ôm chầm lấy Ran
- Cậu ko sao chứ Ran? Khỏe hẳn chưa? – Shiho nhẹ nhàng nhìn Ran
- Các cậu……các cậu làm tớ bất ngờ quá. Sao mà các cậu xuống đây đc? – Ran vừa ngạc nhiên vừa mừng
Từ ngoài cửa sổ, con bé bí ẩn ấy nhìn ran với ánh mắt mềm yếu, nó khẽ nói cái gì rồi biến mất!
- Bọn tớ có giấy thông hành của ba mẹ Shinichi nên xuống đây đc. Bọn tớ lo cho cậu lắm đấy – Kazuha cười
- Biết rồi, tớ cũng nhớ 2 cậu lắm – Ran cười và ôm lấy 2 người bạn
- Rảnh rỗi quá ha, dẫn “ bạn gái” về thăm nhà mình hả? – Shin chọc
- Rảnh gì, ờ mà ai sướng như cậu chứ, đc ở đây với Ran mấy tuần qua – Heiji cười
- Ai kêu em xuống đây? – Kaitou nghiêm mặt
- Trường cho nghỉ đông nên em dẫn Kazuha và Shiho xuống thăm Ran
- Vào tắm cho khỏe đi – Kaitou nói và đi vào phòng
- Anh Kaitou sao thế nhỉ? – Heiji nhìn
- Sao là sao?
- Hình như có cái gì đó khác khác. Nếu như thường ngày là anh ấy “sạc” tớ rồi
- Có lẽ vậy! – Shin cười
Tối hôm đó, tại phòng của Ran, lần này thì nhộn nhịp hơn vì có them Kazha và Shiho
- Chuyện của cậu sao rồi Ran? – Shiho bắt chuyện
- Cậu hỏi chuyện gì?
- Thì chuyện của cậu và Shin ấy!
- …………..
- Tớ không sao, cậu yên tâm, bây h tớ chỉ coi Shin như bạn thôi, hoàn toàn ko có thứ tình cảm gì khác – Shiho cười như hiểu đc suy nghĩ của Ran
- Phải đó, sao rồi? – Kazuha ngồi xuống sau khi đi xem xét toàn bộ căn phòng
- Tớ……
Không biết vô tình hay cố ý mà khi Shin định mang nước cho 3 cô nàng thì tình cờ nghe Ran nói
- …………..ở bên cậu ấy tớ thấy rất vui, rất ấm áp, ko gì có thể sánh bằng nhưng…….
- Nhưng sao?
- ….tớ nghĩ tớ chỉ xem cậu ấy như là bạn………..
Bất chợt, Shin nghe Ran nói thế thì long anh trùng lại, anh quay về phòng mà quên bẵng việc trên tay còn cầm 3 ly nước
- Sao cậu lại nói như thế đc? Tớ thấy ánh mắt cậu nhìn cậu ấy thì ko phải vậy – Shiho nói
- Uhm, tớ cũng cho là vậy. Có điều cậu chưa nhận ra thôi – Kazuha gật đầu
- Vậy làm thế nào để nhận ra? – Ran ngây thơ
- Từ từ thì cậu sẽ thấy, tớ sẽ giúp cậu – Kazuha cười
- Uh, tớ cũng vậy. Thôi mình ngủ đi, mai còn sức để thi chứ - Shiho nằm xuống
- Ngày mai thì tớ khỏe lắm, vì mai Shin là người thi chính – Ran cười
- Nhưng cậu cũng là người dự thi
- Uh
- Thôi, ngủ đi 2 cô nương!
Ran, Kazuha và Shiho trải qua 1 đêm thật vui vẻ. Riêng Shin thì khác, lời nói của Ran cứ vang vẳng bên tai anh, anh ko tài nào chợp mắt đc
Sáng hôm sau, vòng 2 của phần 2 đã chính thức đc bắt đầu. Đối với phép thuật như Shin thì anh dễ dàng vượt qua đc, vì phần này chỉ cần anh tập trung, thật tập trung để làm cho Ran mở mắt dậy bằng phép thuật của mình. Nhưng cứ nhìn Ran, đầu anh lại nhớ lại câu nói tối qua của Ran, anh ko thể nào tập trung đc. Cho đến khi thời gian hết……. Con bé bí ẩn ấy cũng chen vào coi trận đấu như muốn góp vui nó hóa thẩn thành một thiếu nữ tóc dài da trắng và mặc một cái váy trắng, bên tay lấp ló một cây gập nhỏ, dài, bằng kim cương lấp lánh.
“ HẾT GIỜ “ – trưởng lão phát hiệu
Sau khi xem xét qua 2 nhóm,
- Nhóm Hakuba và Akako thắng điểm tuyệt đối trong phần 2, phần: chung thủy!
- Yeah! – Hakuba va Akako mừng rỡ
- Sao thế? Có chuyện gì với cậu ko? – Heiji đi lại
- Àh không có gì – Shin lắc đầu
- Anh thấy em ko tập trung vào cuộc thi gì cả, cứ nghĩ gì đâu đâu, phép thuật đơn giản vậy làm cũng ko đc – Kaitou lắc đầu và làm cho Ran tĩnh lại
- Em xin lỗi – Shin nhìn Ran và chạy đi mất, ngay lúc ấy con bé chạy theo với hình dạng cũ của mình
-Cha ơi cha
- Shin! Shin!
Ran sững sốt khi nhìn thấy con bé kì lạ ấy chạy theo Shin và gọi anh ta là "Cha" .Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra với Shin, rõ ràng là trước ngày thi cậu ấy rất vui vẻ, nhưng sao hôm nay lại xuất hiện con nhỏ này và…………………
Chap 26: Tớ ko muốn thế!
Khi vừa về đến nhà, Shin chạy thẳng vào phòng, khóa trái cửa, ai kêu cũng ko trả lời. Dường như trận thua trong phần 2 đối với anh chẳng là gì cả, anh chẳng mảy may suy nghĩ tới nó, trong đầu anh chỉ có 1 câu hỏi duy nhất “ Ran chỉ xem mình như bạn thôi sao?” mà ko có câu trả lời. Ran đối với anh rất quan trọng, mạng sống của Ran còn quan trọng hơn cả tính mạng của anh. “ Nhưng tại sao? Tại sao chứ?” câu hỏi anh ko tài nào trả lời đc, nó làm anh đau đầu, khó chịu nhưng anh ko tài nào thoát nổi nó và cũng ko ai trả lời giùm anh. Trừ Ran, nếu như bây h anh đi gặp Ran thì anh chắc chắn mình sẽ có đc câu trả lời, nhưng……….anh ko đủ can đảm đó. Ko phải là anh ko đủ can đảm đi gặp Ran mà anh ko đủ can đảm để nghe câu trả lời từ chính miệng Ran………
“ TẠI SAO?” – tiếng anh la lớn vang vọng khắp nhà. Con bé bí ẩn ấy rung lên bật khóc khi cha ình thấy đau khổ. Mọi người lo lắng nhưng ko ai lên hỏi, vì mọi người đã lên rất nhiều lần và ko hề có tiếng hồi âm lại, và quan trọng là ko ai có thể hiểu đc tâm trạng của Shin. Trừ 1 người! Dù thật ra cô cũng giống như mọi người, cô ko hiểu đc tâm trạng của Shin, nhưng cô vẫn lên, cô ko biết mình lên có làm Shin vui ko, nhưng cô vẫn lên………
“ Cốc….cốc…..cốc……..” – ko nghe tiếng trả lời
“ Shin ơi, mở cửa cho tớ! “ – cô lên tiếng
Shin nằm trong, nghe tiếng của người mà bây h trong đầu anh chỉ có người đó. Anh nhẹ nhàng đứng dậy, mở cửa……
- Àh Ran, có chuyện gì ko? – anh trả lời bâng quơ vì điều anh muốn nói với cô ấy rất nhiều nhưng anh ko biết nói làm sao
- Tớ có thể vào chứ? – Ran cười
- Uhm, cậu vào đi
Sau khi Ran vào thì Shin nhẹ nhàng khép cửa lại. Mọi người dưới nhà nhìn lên, ko ai biết đc chuyện gì có thể xảy ra, họ chỉ im lặng……….
- Có chuyện gì xảy ra với cậu vậy?
- Đâu có gì!
- Vậy….cậu có xem tớ là bạn ko? – Ran hỏi nhẹ
- Tớ…….
- Câu hỏi của tớ khó lắm àh?
- Ko…….chỉ là tớ……… - Shin ấp úng, vì anh ko biết phải nói như thế nào, anh ko muốn Ran là bạn mình, vì anh chỉ muốn Ran là người ngự trị trong long anh thôi
- Cậu ko xem tớ là bạn sao? – Ran lặp lại câu hỏi nhưng lần này cô dùng từ ngữ khác
- Tất…..tất nhiên là thế! Mà sao cậu hỏi vậy?
- Nếu đã là bạn thì sao cậu ko thể nói tâm sự của cậu ra cho tớ nghe, biết đâu tớ có thể giúp cậu?
- Tớ ko có tâm sự gì cả, tớ bình thường! – Shin đáp chắc
- Thôi đc, cứ xem là vậy đi. Mấy ngày qua mệt mỏi quá, tớ muốn đi đâu đó cho khuây khỏa, cậu biết chỗ nào ko? Ta cùng đi! – Ran đề nghị
- Vậy sao? Tớ và cậu àh? – Shin cười
- Rủ cả mọi người cho vui!
- Àh, ừh. Tớ cũng ko biết có đi đc ko nữa, tớ còn việc phải làm
- Ko đc, cậu phải đi. Nếu cậu ko đi thì đừng xem tớ là bạn! – Ran nói cứng
- Vậy……thôi đc!
- Tớ xuống bàn với mọi người đây, cậu cũng xuống mau đi – Ran đứng dậy
- Uh……àh Ran này!
- Sao? – Ran quay lại
- Cậu ko hỏi tớ về cuộc thi sao?
- Chuyện đã qua tớ ko muốn nhắc lại làm gì, vả lại, ta còn 1 phần cuối cơ mà – Ran cười tự tin và đi ra khỏi phòng!
Shin cũng cười. Con bé nhỏ nhỏ ấy chạy lại ôm Shinichi
-Cha ơi, có chuyện gì thì từ từ giải quyết, cần gì phải dằn vặt mình như vậy !
Shin há hốc mồm nhìn con bé, hỏi:
-Bé con, bé là ai mà kêu anh bằng cha?
-Con là con của cha mà, cha không nhận ra con nữa à?
-Bậy, anh chưa có vợ, lấy gì có con, bé bớt giỡn dùm anh và về nhà đi !
Con bé nhìn Shin nói:
-Cha à, con nhớ không lầm, kiếp trước cha là cha nuôi của con, người luôn luôn động viên, bảo vệ và chăm sóc con do ân tình con nợ cha quá nặng nên kiếp này con không bị xóa kí ức mà còn phải theo cha báo hiếu cho đến hết kiếp sau !
Nói xong, con bé khóc òa.... Shin nhẹ nhàng vỗ về nó, bảo nó:
- Anh thì không nhớ kiếp trước mình ra sao, mà nhà bé ở đâu, anh đưa bé về !
- COn không có nhà, từ khi con ở nhà bác trưởng lão để tìm cha đến h con chưa hề biết nhà thật của mình ở đâu !
- Thôi thì ở tạm nhà anh vậy, bé tên gì?
- Cha đặt tên cho con là Chihiro Hayami mà, cha quên rồi à?
" Con nhóc này rắc rối quá"
- Ừ thì gọi là Hayami vậy, năm nay nhiêu tuổi?
-Dạ, con được 5 tuổi rồi đúng ngày cha gặp con ở ngoài hè phố !
- Ờ mà đừng gọi anh là cha, nghe kì lắm, gọi là anh Shin dc rồi !
Con bé mỉm cười và cất tiếng gọi
-anh Shinichi
-ừ, đúng rồi, để anh sắp xếp phòng cho em nhé !
-dạ thôi anh à, tí nữa em phải đi
- sao vậy?? chê nhà anh à?
-dạ không
- Thế sao không ở lại?
- Dạ em có việc thật mà
Shin bắt đầu nghi ngờ con bé này và chờ đến khi nó đi, rồi theo dõi nó
- À em ở đây chơi với anh nhé
-dạ!
5’ sau khi Ran xuống thì Shin đi xuống! Ai cũng muốn hỏi chuyện gì đã xảy ra nhưng ko ai dám nói!
- Em muốn đi đâu đó cho khỏe trước khi vào phần 3. Đc ko anh Kaitou? – Ran nhìn Kaitou cười
Shin cũng ngồi đó, anh chợt nhìn thấy nụ cười của Ran dành cho anh Kaitou. 1 nụ cười thật khác so với khi cô cười khi gặp Kazuha, gặp Shiho hay 1 ai khác. 1 nụ cười thật ấm áp chứa đầy tình cảm. Ko biết anh có quá đa nghi ko mình anh lại có suy nghĩ “ Ran thích anh Kaitou sao?”. Nếu thật sự là như vậy thì anh ko thể nào chịu đc, anh mong đó ko phải là sự thật…………….
- Tất nhiên! Mà em muốn đi đâu?
- Em cũng chẳng biết nữa, vì rành ko biết nơi này có chỗ nào có thể đi đc – Ran lắc đầu
- Hay là……ta đi trượt tuyết đi. Thú vị lắm – Heiji cười
- Khùng àh, bây giờ làm gì có tuyết mà trượt – Kazuha lên tiếng
- Tất nhiên là có chứ. Ở đây có 1 chỗ tuyết phủ quanh năm, thắng cảnh cũng rất đẹp – Kaitou nói
- Vậy mình đi trượt tuyết đi. Mọi người đi cùng chứ? – Ran nhìn quanh
- Ko vấn đề gì! – Heiji và Kazuha đồng thanh
- Còn anh Kaitou thì sao? Anh có đi cùng bọn em ko?
- Anh cũng muốn đổi không khí 1 tí! – Kaitou cười
- A…….xin lỗi, tớ ko đi với mọi người đc – Shiho lên tiếng
- Sao thế? Cậu ở nhà làm gì? Đi cho vui – Ran
- Tớ phải phụ bác trưởng lão làm 1 vài thí nghiệm, các cậu cũng dư sức biết tớ mê thí nghiệm khoa học tớ cỡ nào mà – Shiho cười
- Sao cậu quen đc với trưởng lão? – Heiji hỏi
- Thì hôm bữa cuộc thi của Ran đó, tớ tình cờ quen đc với trưởng lão, nói chuyện 1 hồi thì tớ mới biết bác ấy cần người phụ cho thí nghiệm của bác ấy………
- Thế là cậu đồng ý ngay chứ gì? – Kazuha cười
- Uh! Bởi vậy tớ ko đi đc rồi. Mọi người đi vui vẻ nha
- Chán cậu quá! A! Mình rủ Aoko cùng đi đc ko? – Ran la lên
- Aoko là ai? – Kazuha quay sang
- 1 cô bạn rất dễ thương, tớ đó cậu sẽ gặp. Đc ko anh Kaitou?
- Tất nhiên!
- Vậy quyết định vậy nha!
- OK! – cả đám đồng thanh...
Gần 10' con bé kì lạ ấy từ biệt Shin ra về và không biết rằng" Shin đang theo sát nó ngay phía sau lưng mình để tìm hiểu nó chính là ai?"...........
---------- Post added at 08:35 AM ---------- Previous post was at 08:34 AM ----------
Chap 27: Cô bạn mới!
Một hồi lâu khi Shin theo con bé đến bên bờ núi tuyết, con bé lẩm nhẩm cái gì đó và nó biến thành nàng tiên băng, nó làm phép khiến cho ngày ngày khu núi ấy vẫn đẹp một vẻ thơ mộng vừa sạch sẽ và vừa linh thiêng, an toàn không hề xảy ra tai nạn....... Shin thầm hiểu và lẻn về nhà. Sáng hôm cả, cả nhóm theo Kaitou đi đến vùng núi tuyết đó.
Vừa đặt chân đến, Ran, Kazuha ko thoát khỏi ngạc nhiên vì trước mắt mình là 1 thắng cảnh, àh ko, còn hơn là thắng cảnh đấy chứ, nó quá tuyệt. Tuyết trắng mướt. gió thổi nhè nhẹ, cùng với những tiếng lá kêu rì rào như đang hát 1 bản hòa ca chào mừng mọi người. Tất cả những điều đó đã tạo nên 1 khung cảnh thần tiên
- Tuyệt thật đó! – Ran và Kazuha đồng thanh
Shin cười, Heiji cũng cười khi thấy thái độ của Ran và Kazuha, ngây thơ đến mức trẻ con.
- Nào các em, chúng ta dựng 1 căn nhà để có chỗ mà để đồ chứ - Kaitou ra lệnh
- Dựng nhà? Ở đây sao? – Kazuha hỏi
- Sao thế? Có gì khó đâu, việc này anh Kaitou là số 1 đó – Heiji cười
- Oh! Vậy có cần bọn em giúp gì ko? – Ran nhìn
- Àh ko đâu. Để anh lo là đc rồi. Các em đi tham quan đi – Kaitou nhìn sang Shin và Heiji – 2 đứa vào đây phụ anh
- Vâng! – Shin và Heiji kệ nệ xách cả đống hành lý đi theo Kaitou. Còn Ran, Kazuha và Aoko thì đi quanh đó . Bởi trừ Aoko ra, Ran và Kazuha hoàn toàn ko biết trên thế giới này lại có 1 nơi thần tiên như nơi đây, và họ cần phải khám phá hết………..
Đang đi thì có 1 cô gái tóc nâu, ngắn ngang vai trượt tuyết xuống và ko biết có phải do trượt quá gấp hay ko mà ko kịp nhìn thấy Ran đang đi tới, và thế là …..” ẦM”, cả 1 ngã sóng soài xuống lớp tuyết lạnh…………
Ran giật mình khi thấy bỗng trong phút chốc, cô đã nằm trên lớp tuyết, trong khi vài giây trước đó cô còn đang đứng nói chuyện với Kazuha và Aoko…..” Ui! Gì thế này!?!”
- Ran! Cậu có sao ko? – Kazuha đỡ Ran dậy
- Bạn ko sao chứ? – Aoko nhìn cô gái đó
- A! Có lẽ ko sao…..nhưng có lẽ hơi đau thì phải – cô gái đứng dậy và nhìn vào bàn trượt của mình – Điên thật mà, đúng là ko nên lấy cái bàn trượt này, đau quá, lát về tao cho mày vào nhà kho ở………
Ran, Kazuha và Aoko phì cười khi thấy 1 cô gái đứng mắng cái bàn trượt cho chính cô chọn.
- Bạn tên gì? – Ran đi lại
Cô gái ngước lên nhìn Ran và bây h cô mới nhớ ra mình va phải Ran khi đang trượt……..
- A, xin lỗi, xin lỗi. Lúc nãy vô ý quá, cậu ko sao chứ?
- Ko sao! – Ran cười – Tớ là Ran Mori, còn cậu?
- Sonoko Suzuki!
- Rất vui khi đc làm quen với cậu, Sonoko!
- Tớ cũng thế! – Sonoko quay sang nhìn Kazuha và Aoko – Còn đây là…….
- Àh, là 2 người bạn của tớ, Kazuha Toyama và Aoko Nakamori
- Oh, tớ là Sonoko, rất vui đc làm quen 2 cậu!
- Vâng, chào cậu!
- Các cậu đi có 3 người àh?
- Ko, bọn tớ đi 6 người. Nhưng 3 người kia bận lo dựng nhà gì đó nên bọn tớ ra chơi trước. Chả là lần đầu ra đây, nên tớ rất có hứng thú với nơi này – Kazuha tuôn
- Tớ cũng mới ra lần đầu đây. Nơi này tuyệt thật nhỉ, các cậu? – Sonoko cười
- Ủa, chứ cậu ko phải là người ở đây àh? – Ran thắc mắc
- Oh, không. Tớ qua đây cùng anh tớ, còn nhà tớ thì ở bên Tokyo cơ
- Anh cậu là ai?
- ANh tớ là người của thế giới này, nhưng tớ thì ko!
- 2 người….là anh em ruột? – Aoko nhìn
- Àh, thật là là ko…….mà thôi, nói ra chuyện dài dòng lắm, bọn mình lên kia chơi trượt tuyết đi – Sonoko đề nghị
- Nhưng bọn tớ mới ra đây thôi, đâu có đồ trượt – Kazuha cười
- Ko sao, để tớ lo – Aoko cười và tạo cho Ran, Kazuha bộ đồ trượt tuyết
- Wow, cậu là người của thế giới này đúng ko? – Sonoko nhìn
- Uhm, tớ là người ở đây – Aoko gật đầu
- Thôi thôi, chúng mình đi trượt đi – Kazuha cười
- Uh, lên kia cho cao! Aoko chỉ vào dốc núi trắng muốt
Rồi Ran, Kazuha và Sonoko đi theo Aoko để trượt tuyết. Họ chơi với nhau rất vui, chỉ trong vài bàn trượt là Sonoko đã thân với cả 3. Đúng là con gái, thật dễ thân với nhau nhỉ? Khoảng 30’ sau Shin và Heiji mới ra tới
- Nãy giờ các cậu đi đâu thế? – Heiji nhìn Kazuha
- Đi trượt! Vui lắm – Kazuha cười
- A, 2 cậu chắc chắn là 1 trong ba người còn lại đi chung với nhóm Ran phải ko?
- Cô này là ai thế? – Shin nhìn
- Tớ là Sonoko Suzuki, rất vui đc làm quen 2 cậu – Sonoko cười
- Àh vâng!
- Đây là Shinichi Kudo và Heiji Hattori – Ran cười
- Cô ấy là ai thế Ran? – Shin nói nhỏ
- Bọn tớ mới làm quen với cô ấy, cô ấy rất vui tính đó!
- Tớ thì thấy………
- Thấy sao hả? – Sonoko nhìn Shin
- Àh ko có gì!
- Còn 1 người nữa đâu? – Sonoko nhìn Ran
- Anh Kaitou đâu? – Ran quay sang nhìn Shin
- Anh ấy nói còn phải dọn dẹp gì ấy!
- Uhm, thôi chúng ta đi trượt tiếp đi – Heiji
- Khoan đã, sao chúng ta ko chụp 1 tấm hình kỷ niệm nhỉ? – Sonoko lên tiếng
- Cũng hay đấy! – Ran đồng tình
- Chừa tớ ra, tớ ko thích cái vụ chụp hình – Shin lắc đầu
- Cậu muốn chống đối với bổn tiểu thư này hả? – Sonoko liếc
- Từ thời khai thiên lập địa cho đến nay, tớ chưa bao h chụp quá 10 tấm hình – Shin tiếp
- Nhưng bây h bổn cô nương muốn cậu phải chụp – Sonoko gằn
- Thôi Shin, chụp đại đi, đừng có gây sự với cô ấy – Heiji ngăn
- Sao tớ phải làm thế chứ?
- Cậu cho bọn tớ chút thể diện đi chứ - Kazuha nói
Nhìn Ran, nhìn Sonoko, anh đành gật đầu miễn cưỡng
- Vây mới đc chứ - Sonoko cười
- Để tớ chụp cho – Aoko lấy máy ảnh ra
- Uhm, nhờ cậu vậy! Àh mà cậu ko chụp àh? – Sonoko nhìn
- Để lần sau đi!
- Đành vậy!
Aoko cầm máy và chụp cho mọi người 1 tấm rất đẹp.
[Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]
Rồi sau đó họ đi trượt tuyết cùng nhau. Cứ đi 5’ là có màn cãi vã của Shin và Sonoko, dù là chuyện rất nhỏ nhặt, chẳng hạn như là ai trượt hay hơn, lá nào kêu to hơn,…. làm cho cả bọn vừa buồn cười, vừa ko biết làm sao để ngăn………………… vừa lúc con bé thức dậy do sự náo nhiệt của mọi người, nó lại làm phép nữa và cả hai người tạm dừng màn cãi vã nhưng.................
---------- Post added at 08:36 AM ---------- Previous post was at 08:35 AM ----------
Chap 28: Funny!
Tại phòng thí nghiệm của trưỡng lão, Shiho đang loay hoay với cái mớ thuốc thí nghiệm, cô dường như rất tức khi cái thí nghiệm thuốc nổ cầu vồng của mình làm hoài vẫn ko đc……
- Trời ạ, sao làm hoài vẫn ko đc vậy nè, rõ ràng là đúng công thức mà
Bỗng có tiếng nói của 1 ai đó
- Cô làm sai bét rồi chứ đúng gì. Đưa đây tôi làm cho xem
Anh chàng thanh niên cầm lọ thí nghiệm lên và làm gì đó chính Shiho cũng ko rõ nhưng cô ko hỏi, mà cô chỉ đứng nhìn. 1 chốc sau………….”BÙM” 1 tiếng nổ vang trời vang lên, làm cho tóc của Shiho và anh chàng kỳ lạ đó dựng cả lên……..
- ANh làm cái quái gì vậy?
- Thì làm thuốc nổ đó. Thành công chứ. Mà công nhân loại này đẹp thật nha, nổ xong rồi mà có cầu vồng hiện lên nữa!
Hayami chạy vào xem tình hình..........
- Ặc ặc, sao trong phòng thí nghiệm toàn khí Hydrogen thế???
-Việc tốt của anh đấy. Shiho liếc anh chàng kia
Hayami chạy đến bàn thí nghiệm, thấy một mảnh giấy ghi công thức của một cái gì đó mà nhỏ chưa biết là thứ gì nó cầm lên hỏi:
-Chị chế cái này à?
-Ừ, chế hoài chưa ra nè, gặp thêm anh này nữa !!Mà em là ai?-Chị gọi em là Hayami dc rồi!
-chà.. sao tôi thấy lạnh nhỉ??Anh chàng kì lạ kia nói
-ừa, Shiho nói !
-Phòng cô mở máy lạnh à??
-Điên à??Mở máy lạnh để cho cái phòng này tàn tạ chắc??
-Tôi thấy lạnh đó!
Hayami bảo:
-Chị cho em làm thử nhé !
-Ừa
Nó liền hí hoáy gì đó và thế là........... BÙM !!!!!!
-Hayami có chuyện gì vậy?
-Em ko biết nữa em nhớ là em đong đo kĩ lắm mà, sao lại nổ thế nhỉ??Chị có sai sót trong cái công thức này rồi!
-Phòng thí nghiệm có áo ấm ko, tôi thấy lạnh rồi, chịu ko nổi quá!
-Tôi cũng vậy, Hayami, em ko thấy lạnh à??
-dạ ko !
-THôi tôi đi lấy ác ấm đã !!
-Nè ! Chỉ còn cái đó nữa thôi ! Cấm chê bai!
-Phòng thí nghiệm đầy đủ nhỉ??
- Chứ sao, thí nghiệm của tôi mà lị - Shiho cười
- Ờ của cô nhưng phải có tôi giúp cô mới hoàn thành đc, đúng ko?
- Anh giúp tôi thì tôi cám ơn nhưng anh làm tóc tôi dựng đứng lên thế này thì tôi biết làm sao?
-Em có kém cạnh nè! Mặt mũi đen thui hết trơn !
- Hahaha , nhìn cô bây giờ giống cái buồm sư tử quá
- Anh……….tại anh mà ra cả đó – Shiho tức
- Tôi cũng có hơn gì cô, tiêu mất mái tóc đẹp của tôi rồi
Đang đôi co, thì trưởng lão bước vào, và ông ho sặc sụa khi phòng của mình đầy khói
- Cháu mới làm gì vậy Shiho? – trưởng lão gần cái khăn bịt mũi lại và hỏi
- Cháu làm thí nghiệm thuốc nổ, nhưng ko thành công bác ạ
- Thế sao phòng ta đầy khói thế này?
- Dạ là do…………… - Shiho nhìn sang
- Do cháu đấy ạ. Thấy cô ấy làm mãi ko xong nên cháu giúp
- Oh Kanone và Hayami đấy àh – trưởng lão cười
- Vâng, cháu mới về, định ghé thăm trưởng lão, vào đây thì gặp cô này nên cháu giúp…..
-Dạ, cháu vô thăm thú mà ra thế này nè !
- Vâng, cậu ấy giúp cháu có them “mái tóc mới” này nè – mặt Shiho ỉu xìu
- Hahah hiểu rồi, thôi để ta làm cho tóc 2 cháu trở lại như cũ cái đã! À Hayami, cháu có phép thuật mà, cháu giúp anh chị trở lại như cũ đi !
-Bác ơi, phép thuật của cháu chỉ có ở tên núi tuyết mới thành thạo dc, ở tên này cái đũa chả nghe lời cháu nên cứ loạn xì ngầu !
-À, ta quên, phép thuật cháu mới hồi phụ nên chưa thể áp dụng cho người, thôi để ta làm vậy !
Sau khi trưởng lão hóa phép cho tóc của Shiho, Kanon, mặt và bộ váy trắng màu tuyết của Hayami trở lại như cũ……….
- Thế là ta lại đẹp trai như cũ!
- Xí, cái mặt như vậy mà nói đẹp, chắc gương nhà anh vỡ hết rồi phải ko? – Shiho liếc
- Để ta giới thiệu, đây là Kanone, cháu của ta. Còn đây là Shiho
-Chào bạn !
-Đây là Hayami, cháu gái của ta là nàng tiên núi tuyết bên kia, thấy sao nào?? Nhìn nó thanh khiết như hoa tuyết nhỉ??
-Dạ ! mà hình như nó nói câu nào là cháu thấy lạnh câu ấy !
- Hayami cháu nói giọng hô tuyết à??
-Dạ, ưu tiên "quốc giọng" ạ !
-Lần sau cháu nói giọng khác nhé!
-Dạ
- Bác nhìn oai phong như thế mà lại đó đứa cháu này sao? – Shiho bĩu môi
- Bộ tôi ko oai phong àh?
- ANh nhìn lại mình đi!
- Thằng này và Hayami cũng mê thí nghiệm lắm, có gì ko biết cháu cứ hỏi nó
- Nghe chưa, nhóc? Có gì ko biết để anh đây chỉ dạy cho – Kanone lên mặt
-Dạ bác quá khen, cháu chỉ thí nghiệm cho vui thôi mà !
- Tôi như vậy mà anh gọi tôi bằng nhóc hả?
- Ờ thì ko muốn gọi bằng nhóc thì tôi gọi bằng nhỏ vậy – Kanone cười
- Anh…………
- Thôi nào 2 đứa. giờ cà 2 làm giúp bác cái thí nghiệm này nhé, nhớ là đừng có cãi nhau nữa đấy – trưởng lão đưa công thức cho Shiho và đi ra ngoài
- Qua đây anh chỉ cho làm nè nhóc!
- Anh………..tôi tên là S-H-I-H-O – Shiho gặn từng chữ
Khi nghe Shiho nói vậy Kanone bật cười và họ cùng nhau làm thí nghiệm. Trong quá trình làm thì Shiho liên tục xỏ Kanone, Hayami thì lân vẩn bên khu vực để chất độc nguy hiểm đôi lúc trưởng lão đi ngang và ông bật cười……..Một hồi sau khi công thức sắp dc nhóm này làm thí nghiện thì Hayami. Cô bé nhỏ nhất đám gặp vấn đề.
-Hự hự........Con bé ngã lăn xuống sàn nhà, giật từng cơn và người có hiện tượng tím tái!
-Hayami ! Cả hai cùng đồng thanh
-HÌnh như con bé nhiễm độc rồi. Này Shiho, có cái ống tiêm nào ko vậy??
-Có, để em đi lấy !
Kanone lấy mẫu máu của con bé đem đi xét nghiệm và bảo Shiho sơ cứu cho nó!
-Có chuyện gì vậy? Bác trưởng lão nói.
-Hayami bị làm sao nè bác ơi !
Bác trưởng lão lấy cây đũa phép của nó đem cất vào túi vì ko muốn ai nhân lúc lấy mất "sinh mệnh" của nó. Bác quyết định lấy phòng thí nghiệm trên sinh vật của Shiho làm phòng bệnh cho con bé vì có lẽ ko kịp để về nhà nữa.
-Có kết quả rồi ! Kanone nói.
-Con bé bị làm sao??
-Nó ko bị hóa chất hóa học trong các bình kia gây ảnh hưởng mà do phép thuật của ai đó là tổn hại.
-Ai?
Từ sau cửa sổ có bóng người lấp lóa, bác trưởng lão biết ngay là lão gió đã thương con bé nhằm chiếm đoạt núi tuyết. Bác bảo Kanone dùng phép thuật kéo dài sự sống của Hayami và bác đi gọi thêm mọi người đến giải độc, tiện thể bắt tên gió kia !
Tại khu trượt tuyết
- Cậu trượt tuyết hay quá nhỉ? – Sonoko nhìn Ran
- Cậu cũng vậy mà!
- Ủa mấy người kia đi đâu rồi? – Sonoko nhìn quanh
- Àh, họ vào trong nhà hết rồi, còn mình tớ với cậu ngoài đây thôi
- Cậu ko thấy lạnh hay sao mà ko vào với họ?
- Ko, tớ rất thích trời lạnh, còn cậu?
- Tớ cũng vậy ^^. Thôi bọn mình đi cáp treo đi
- Ok!
Lúc đó Shinichi chạy ra, tay cầm 1 cái áo khoác và cậu định đi tìm Ran nhưng ko thấy đâu cả. Chạy quanh 1 hồi cậu mới nhìn thấy Ran và Sonoko đang trên cáp treo………
- Cậu ko thấy lạnh sao? – Shin đi lại
- Ko, mà cậu ra đây có việc gì ko? – Ran cười
- Àh, tớ đem cái áo ra cho cậu – Shin đưa áo cho Ran
- Ôi zời, tớ có lạnh đâu mà đem áo ra cho tớ, dù sao cũng cám ơn cậu nhé – Ran nhận lấy cái áo
- Anh Kaitou bảo cậu vào ăn, àh, mời luôn con nhỏ lắm chuyện đó nữa – Shin nhin Sonoko
- Cậu nói ai lắm chuyện hả? – Sonoko đi lại
- Nói vậy mà cũng nghe đc, đúng là………..
- Là sao? – Sonoko lườm
- Thôi nào 2 người, chúng ta đi đc chưa, để mọi người đợi là ko hay đâu – Ran can
- Đi chứ, tớ đói nãy h rồi nè
Rồi cả 3 đi lại căn nhà mà Kaitou và mọi người đang đợi. Vừa bước vào, thì mùi thơm của thịt đã bốc lên, làm cho cái bụng của mọi người réo lên dồn dập…………
- Woa, thơm quá
- Uhm, thơm thật, chúng ta vào lẹ đi – Ran cười, nắm tay Sonoko vào
- Chào anh Kaitou ạ - Ran cười
- Em dẫn bạn vào tắm rửa đi rồi ra ăn – Kaitou cười và gật đầu chào Sonoko
- Chào anh ạ, em là Sonoko – Sonoko cười tươi
- Anh biết rồi, 2 đứa vào tắm đi
Sau khi mọi việc xong xuôi thì mọi người có mặt đầy đủ tại bàn ăn. Trên bàn là món thịt nướng đang bốc hương thơm, sẵn sang quyến rũ người nào đang đói………….
- Mình ăn đc chưa, em đói quá rồi – Ran và Sonoko nhìn vào vỉ thịt trên bàn
- Đc rồi, nào chúng ta ăn thôi
Sau tiếng nói của Kaitou thì tất cả mọi người đều nhào vào “xử” cái vỉ thịt quyến rũ đó. Trên bàn ăn luôn nhộn nhịp tiếng cười, tiếng cãi vã của Sonoko và Shin khi tranh nhau 1 miếng thịt, có vẻ như ko lúc nào 2 người này ko cãi nhau……..
- No quá, ngon ghê cơ, công nhận tay nghề anh Kaitou khéo thật - Sonoko cười
- Đúng đấy, bữa nào anh dạy em làm món này nghen – Ran nhìn Kaitou
- Oh, tất nhiên rồi. Mà Sonoko này, em nói em ở Tokyo àh?
- Vâng! Có gì ko anh?
- Vậy em học trường nào?
- Em học trường Teitan, lớp 12
- Vậy là cùng trường với tớ rồi, cậu học a mấy?
- Tớ ở a11. Còn các cậu?
- 4 đứa bọn tớ cùng học ở a13
- Hay đó, để tớ sẽ xin chuyển wa lớp các cậu cho vui!
- Thôi cho tôi xin, cô mà wa chắc tôi khỏi học quá – Shin lắc đầu
- Kệ tôi, thích thì tôi chuyển, mắc gì tới anh hả?
- Thôi nào 2 người, cãi nãy giờ chưa đã hả? – Kaitou cười
Có vẻ như câu chuyện kéo dài bao nhiêu thì cuộc cãi vả của Shin và Sonoko sẽ càng lũy thừa lên gấp nhiều lần và vừa lúc ấy bác trưởng lão mời Shin và Kaitou đến giúp đỡ Kanone, mọi người đều nhanh chóng theo bác đến phòng thí nghiệm của Shiho……….
---------- Post added at 08:38 AM ---------- Previous post was at 08:36 AM ----------
Chap 29: Câu hỏi đc giải đáp!
Sau ba ngày trong phòng thí nghiệm giải độc cho Hayami, cả ba người kiệt sức. Trên khuôn mặt của Kaitou và Shinichi hiện rõ vẻ thất vọng vì hai người ấy biết, Chất độc quá mạnh, ko thể giải dc nữa... Aoyoko và ran khóc suốt đêm ấy. Kanone và Shiho ko chấp nhận cái chết của Hayami, họ liền chế thuốc kéo dài mạng sống cho cô bé.Tối hôm đó, Shin cứ trằn trọc mãi ko sao ngủ đc! Anh đi ra ngoài tìm những cơn gió lạnh và nghĩ đến Hayami nhưng trong tâm trí anh ta vẫn nhớ như in cái nụ cười mà Ran trao cho Kaitou hôm ấy, đến bây h câu trả lời anh muốn cũng chưa đc giải đáp, anh cũng ko rõ vì lý do gì nhưng theo anh nghĩ có lẽ là nụ cười của Ran. Từ lúc quen biết Ran đến h, dù Ran có vô tư, vui vẻ đến đâu thì nụ cười “đặc biệt” đó của Ran cũng chỉ dành cho 1 người duy nhất………..
- Em làm gì ở đây thế? – giọng Kaitou vang lên trầm phía sau lưng Shin
- Àh,……..em…….ko có gì, em ko ngủ đc, nên chỉ muốn hóng gió 1 tí – Shin cười trừ
- Có chuyện gì với em àh?
- Ko….ko có gì cả - Shin lắc đầu
- Thôi, đừng có gạt anh, anh chỉ cần nhìn sơ qua là biết em có chuyện gì rồi. Nào! Nói anh nghe xem? – Kaitou cười nhẹ
- Em……..thật sự ko có chuyện gì cả!
- Em ko muốn nói thì thôi vậy!
- Thương cho Hayami quá !
-Dạ, có lẽ mai em sẽ thử lại xem sao !
-ừ mà sao em có vẻ buồn vậy??
- ………………………
- ……………………….
- Có lẽ…….. – giọng Shin cất lên trong không gian yên ắng, Kaitou cười nhẹ và lắng nghe – Có lẽ……..em với Ran……….
- Sao nào?
- Dường như…..Ran ko có tình cảm đối với em…….cô ấy chỉ xem em là bạn…..
Ôi trời, anh cũng ko biết mình đang nói gì! Đáng lẽ điều đó anh ko nên nói ra, mà đằng này anh lại đi nói với người đc xem là “địch thủ” trong lòng anh. Nhưng trước sự điềm tĩnh và quan tâm của anh Kaitou, anh ko thể nào kiềm chế đc nữa, anh muốn bung tỏa suy nghĩ của mình ra, vì anh nghĩ, “ mình cần 1 lời khuyên “!
- Sao em lại nghĩ như vậy?
- Em cũng ko biết nữa….chỉ là em có linh cảm như vậy…….mỗi khi nhìn Ran, mỗi khi cô ấy cười,…. nụ cười của cô ấy rất trong sáng, rất vô tư………nó luôn làm em nhẹ lòng đi mỗi khi em có chuyện buồn, nhưng……..về sau em phát hiện…nụ cười đó ko dành cho em mà dành cho 1 người khác……….
- Theo em thì người đó là ai?
- ………………………
- Có phải người em muốn nói chính là anh ko? – Kaitou nhìn Shin
Shin rất ngạc nhiên, dường như Kaitou hiểu và biết hết mọi suy nghĩ trong anh………..cái suy nghĩ làm anh mất ngủ bao đêm mà giờ này nó đc anh Kaitou nói ra rất nhẹ nhàng….
- Phải vậy ko?
- Vâng!
- ANh hiểu rồi, vì chuyện này mà em buồn và mất ngủ mất đêm rồi phải ko? Em ngốc quá, Shin àh!
- Anh nói vậy, nghĩa là sao?
- Ánh mắt của Ran nhìn anh, nụ cười của Ran dành cho anh thì anh biết hết và hiểu hết mọi ý nghĩa của nó. Đơn thuần Ran chỉ xem anh như 1 người anh trai thân thiết mà thôi…
- Nhưng……….em thấy…….
- Em đa nghi quá đó, anh nhìn thấy đc trong mắt Ran thì người cô ấy có tình cảm chính là em, nếu ko phải vậy thì cô ấy làm sao có thể giúp em thắng phần đầu tiên? có điều cô ấy chưa nhận ra đc điều đó thôi
- Em đang nghi quá sao?
- Cứ tự tin lên, 1 ngày nào đó cô ấy sẽ nhận ra tình cảm của mình thôi – Kaitou vỗ vai an ủi Shin
- Em cám ơn anh. Nếu ko có anh chắc h này em còn mất ngủ dài dài – Shin cười, dường như mọi suy nghĩ bâng quơ của anh đã trôi đi mất. Đúng là 2 cái đầu cùng suy nghĩ mọi việc sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều……………
Sáng hôm sau, Shin ra với 1 tâm trạng tươi tỉnh nhất……..
-Ái chà, cái mặt hôm nay sao vậy? – Heiji cười
- Sao là sao?
- Thì nhìn khan khác chứ sao. Nhìn cái mặt này, chắc là mới “ để ý” cô nào phải ko? – Sonoko cười
- Thật ko? Ai thế? – Kazuha tiếp
- Mấy người đừng có nghe con nhỏ lắm chuyện nói bậy. Tớ chẳng có để ý ai hết! – Shin đỏ mặt
- Ê ê, nói ai là con nhỏ lắm chuyện hả? Chứ ko phải có tật giật mình sao – Sonoko liếc Shin 1 cái đủ lạnh tới sống lưng
- Còn ai trồng khoai đất này – Shin cười
- Cậu…………..
- Thôi thôi nào, mỗi người nhịn 1 câu đi, mới sáng sớm ở đâu ra kalo mà cãi nhau dữ vậy? – Ran bây h mới lên tiếng
- Cậu ở đâu ra thế? Cậu để cái tên…..cái tên dở hơi này nói tớ là con nhỏ lắm chuyện đó – Sonoko chạy lại
- Cô nói ai là cái tên dở hơi hả? – Shin quát lớn
- Nói cậu đó! – Sonoko trừng mắt nhìn
- Cái đồ…..con nhỏ lắm chuyện!Tôi ko rãnh mà cãi với con nhỏ này, tôi còn việc phải làm tại phòn thí nghiệm của Shiho nữa !
- Cái đồ……tên dở hơi!
- ………..!@##$$%^&^&%............... – Trận “ khẩu chiến” của Shin và Sonoko cứ như thế mà diễn ra. Heiji, Kazuha ko ai nói gì đc…….
Tưởng chừng như trận khẩu chiến ko thể nào dừng lại đc nếu như Kaitou ko ra. Nhưng, Ran chỉ nhẹ nhàng nói 1 câu……..
- Shin àh, lúc nãy anh Kaitou có kêu cậu vào trong phụ gì đó!
Ko hiểu sao mà sau câu nói đó của Ran thì Shin liền đình chiến và đi vào trong,. có lẽ người có thế lực nhất trong nhóm là Kaitou nhưng câu nói có quyền nhất lại thuộc về Ran……….
- Cậu uống tí nước đi nè, có vẻ như cổ họng cậu khát khô rồi phải ko? – Ran đưa ly nước cho Sonoko
- Cám ơn cậu – Sonoko uống luôn 1 hơi – Cái tên đó……….
- Thôi, đang uống nước mà tức giận coi chừng sặc nữa đó – Ran cười
- Ran nè, Aoko đâu, sao sáng giờ ko thấy? – Kazuha hỏi
- Cậu ấy ở trong bếp ấy!
- Ê nè, cậu làm sao hay quá vậy? Chỉ nói có 1 câu mà làm đc Shin và Sonoko im hẳn đi – Heiji cười
- Có gỉ đâu, kiếm 1 lý do gì đó tách 2 người đó ra là đc thôi – Ran cười
- Ờ ha, sao mình ko nghĩ ra nhỉ
- Tại cậu ngốc! – Kazuha cười
-Chào mọi người tôi đi thăm Hayami nhé !...........
Lady Ranger (19-07-2011), meokon (20-07-2011)
Tiếp ik.........Tiếp ik!!!!!!!!!!!!!!!!!....................Hihihi![]()
Mỗi ngày đều là một ngày mới...Ohhhhhhhhhh...lala
Lady Ranger (19-07-2011)
Chap 30: Vị giám khảo khó tính!
Sau khi cả bọn ăn uống, chơi đùa bên nhau, cùng nhau trượt tuyết, có thể nói mặc dù trời thì rất lạnh nhưng xung quanh mọi người đều rất ấm. Cái hơi ấm diệu kỳ ấy lan tỏa khắp người nên cho dù bọn họ ko cần mặc áo ấm nhưng vẫn rất, rất ấm có lẽ chủ nhân ngọn núi tuyết ấy đang sưởi ấm cho họ! Hayami sau khi nhận dc liều thuốc kéo dài sự sống từ Kanone và Shiho thì con bé có thể sống thêm ba tháng nhưng vẫn nằm bất động trên giường. Shinichi, Kaitou, Kanone, bác trưởng lão vẫn ra sức giải độc cho con bé bằng mọi cách nhưng chỉ có giảm đi một phần rất ít và con bé ko đủ sức kháng cự với nó như Ran đợt trc. Bây giờ con bé coi như qua một phần của cơn nguy kịch rồi nhưng 3 tháng sau ko biết sẽ ra sao hay là.............
Chơi đùa với nhau gần 1 tuần thì Kaitou nhận được lệnh của trưởng lão, phần thi thứ 3 đã sắp bắt đầu…….
- Thế nào, các cháu đi chơi vui chứ?
- Vâng! Khá vui ạ - Shin đáp
- Ran! Các cậu về khi nào vậy? – Shiho chạy ra
- Tớ mới về. Cậu thì sao nào, ở đây vui vẻ chứ? – Ran cười
- Tất nhiên! – Shiho cười tươi
- Sonoko! Em về rồi đấy àh?
- Anh Kanone! Anh làm gì mà vừa mới đưa em ra đó là bỏ về ngay liền àh. Cũng may là nhờ có Ran, chứ nếu ko em cũng ko biết làm sao nữa – Sonoko trách
- Hì anh ko cố ý. Lúc đó anh ra tìm em nhưng ko thấy em đâu hết – Kanone xoa đầu Sonoko đang làm nũng
- Cháu có em hồi nào vậy Kanone?
- Dạ, đây ko phải em cháu. Lúc cháu ở Tokyo tình cờ quen được!
- Sonoko! Cậu nói có người anh, là người này đó hả? – Kazuha đi lại
- Uhm. Đây là anh Kanone Hilbert, mình quen đc ở Tokyo. Anh ấy là cháu của trưởng lão nên dẫn mình qua đây chơi
- Àh thì ra là vậy. Con nhỏ lắm chuyện này mà cũng quen đc với cháu của trưởng lão, đúng là ko thể xem thường đc – Shin chọc
- Cậu là Shinichi Kudo phải ko? Tôi có nghe rất nhiều về cậu, hân hạnh đc làm quen – Kanone lịch sự
- Vâng! Chào anh! – Shin cúi đầu đáp lại
- Người như anh mà cũng có đc 1 đứa em dễ thương vậy sao? – Shiho liếc
- Tại nhóc chưa biết đấy thôi, anh đây còn nhiều tài lắm – Kanone cười
- Shiho, cậu quen với Kanone hả? – Ran nói nhỏ
- Uhm, hắn cùng làm chung thuốc cho Hayami với tớ - Shiho gật đầu
- Cháu của trưởng lão thì chắc là phép thuật giỏi lắm nhỉ? – Heiji nhìn Kanone
- Em khỏi hỏi, anh còn phải thua anh ta 1 bậc đấy – Kaitou gật đầu
- Kaitou Kuruba! Lâu quá ko gặp rồi! Thế nào, vẫn khỏe chứ?
- Tớ vẫn khỏe, còn cậu thì vẫn như trước nhỉ? Ko thay đổi – Kaitou cười
- Tất nhiên. Cô bé này chắc là Ran phải ko? – Kanone nhìn Ran – Nghe nói em đã giúp đỡ Sonoko rất nhiều, anh rất cảm ơn em!
- Dạ, vâng, ko có gì đâu ạ! Quen đc với Sonoko và anh cũng là niềm vinh hạnh cho em – Ran cúi
- Em là 1 cô bé rất đặc biệt, anh tin chắc như thế! – Kanone mỉm cười bí ẩn với Ran rồi quay sang Sonoko – Mình về thôi em!
- Ứ, em ứ chịu về, em chơi còn chưa đã mà – Sonoko lắc đầu
- Anh có nói là về Tokyo đâu, anh đưa em về nhà anh rồi còn tắm rửa nữa chứ. Anh còn chuyện phải làm nên chưa đưa em về Tokyo đc đâu mà lo – Kanone cười
- Vậy thì đc ^^ - quay sang Ran – Tớ về trước nha, hẹn gặp lại cậu
- Uhm, bye cậu!
Sau khi Kanone và Sonoko đi khỏi thì cả bọn mới ngồi lại với nhau nhằm”khai thác” tất tần tật với cái người tên Kanone kia…….
- Anh ta là cháu của trưởng lão àh? Sao đó h cháu ko biết nhỉ? – Heiji ngạc nhiên
- Các cháu ngoại trừ Kaitou ra thì ko ai biết là phải thôi. Ta cho nó qua Tokyo để làm việc và tìm hiểu mọi người
- Lúc nhỏ khi học ở trường phép thuật thì Kanone đã là 1 học sinh rất đặc biệt rồi. Mới có cấp trung mà cậu ta đã làm đc phép của cấp cao rồi nên thế giới phép thuật rất coi trọng cậu ấy. Ngay từ nhỏ anh đã rất ngưỡng mộ cậu ấy và tới bây h vẫn ko có gì thay đổi. Cậu ấy vẫn rất tài giỏi và phong độ - Kaitou nói
- Anh ta giỏi thật vậy sao? Anh có nói quá ko đó? – Shin nghi
- Tớ tin anh Kaitou nói thật. Vì tớ từng làm chung thí nghiệm với anh ta, mặc dù anh ta hơi kiêu ngạo nhưng anh ta rất giỏi – Shiho đồng tình với Kaitou
- Tính tình Kanone là vậy, hơi kiêu ngạo tí thôi chứ bản tính nó rất tốt
- Tớ cũng nghĩ vậy, thấy cách anh ta đối xử với Sonoko là biết. Rất nhẹ nhàng và thương mến – Ran gật đầu
- Àh mà bác quên nói với các cháu đều này: Kanone chính là giám khảo cho phần thi thứ 3. Lần này nó về đây cũng là vì việc đó
- SAO Ạ? – Shin và Ran la lớn
- Sao lại có chuyện thay đổi thế ạ? – Heiji ngạc nhiên
- Ko phải là thay đổi mà việc này đã đc quyết định từ trước. Vì phần thi thứ 3 là phần thi rất quan trọng, thi về phép thuật bậc cao và chính Kanone sẽ ra đề - trưởng lão nói chậm
- Ngay cả cháu cũng ko đc biết trước việc này sao? – Kaitou hỏi
- Cháu với tư cách là người giám hộ cuộc thi nên ko đc quyền biết, chỉ có những người trong ban giám khảo cuộc thi mới đc biết
- Vậy thì gay rồi, coi bộ anh chàng Kanone ấy ko dễ tính đâu – Kazuha lắc đầu
- Uhm tớ cũng thấy thế. Anh ta có 1 cái gì đó rất lạ, rất bí ẩn – Ran đồng tình
- Cháu ko cần phải lo. Phần 3 chỉ có mỗi Shin và Hakuba thi với nhau thôi, cháu và Miyuki ko phải tham gia!
- Vậy chừng nào bắt đầu ạ? – Shin lo
- Có lẽ là sáng ngày mốt. Các cháu về chuẩn bị là vừa!
- Nhanh thế sao ạ? – Shiho hỏi
- Ko nhanh đâu, vì các cháu đã đi hết 1 tuần nên mới thấy nhanh vậy thôi. Thằng Hakuba và Miyuki ở nhà thì lại than là sao lâu quá – trưởng lão cười
- Thôi, chúng cháu xin phép về đây ạ! – Kaitou đứng dậy và cả bọn cũng đều đứng dậy
- Uhm, cứ yên tâm đi, đừng lo gì cả, hãy chuẩn bị 1 tâm trạng tốt nhất cho phần cuối cùng – trưởng lão đặt tay lên vai Shin
- Vâng ạ! Cháu biết rồi
- Thôi, các cháu về đi!
---------------------------------------------------------------------------
Thời gian 2 ngày cũng qua đi và hôm nay là ngày thi quyết định giữa Shinichi và Hakuba. Cả 2 bước vào với 1 tâm trạng ổn định nhất nhưng vẫn ko tránh khỏi cảm giác hồi hộp. Vì theo lời Kaitou nói thì “Kanone là người chuyên bắt bí người khác, cậu ấy đã từng làm 2 giáo viên trường bị đuổi vì ko giải đc bài phép thuật do 1 học sinh cấp trung ra”………..
- Chào tất cả mọi người trong khán phòng và 2 thí sinh dự thi. Tôi là Kanone Hilbert – là giám khảo chính cho phần thi thứ 3 giữa 2 dòng tộc Kudo và Saguru. Để ko làm mất thời gian tôi xin tuyên bố phần thi chính thức bắt đầu! – Kanone phát hiệu lệnh
Vừa nói xong thì Kanone lập tức làm phép vào người Shin và Hakuba, làm cho cả 2 bị phủ bởi 1 lớp băng dày và to, ko nhúc nhích gì đc. Cả khán phòng đều rất ngạc nhiên và ko ai biết vị giám khảo kỳ lạ kia muốn gì…….
- Xin nhắc lại đây là phần thì “Phép bậc cao” và tôi là người ra đề. Trong thời gian là 1 bản nhạc nếu ko thoát ra đc khối băng đó thì 2 người sẽ bị kẹt trong đó vĩnh viễn và cuối cùng sẽ bị tan ra theo băng. Chỉ cần 1 người thoát ra đc là phần thi sẽ kết thúc! 2 người sẽ ko bị mất ý thức, chỉ là ko cử động đc thôi, tôi có 1 lời gợi ý:”hãy nhớ đây là phần thi PHÉP BẬC CAO” ! Bắt đầu tính giờ!
Sau đó thì có 1 bản nhạc vang lên, tất cả mọi người đều im lặng nhưng trong lòng thì rất hỗn loạn nhất là Ran và Miyuki, họ hoàn toàn ko hiểu ý Kanone muốn gì, và lời gợi ý của Kanone là như thế nào? Còn Hayami do bị kích ứng với thuốc của Shiho và Kanone nên con bé lên cơn co giật buộc Shiho và Kanone phải phân tích lại thành phần của thuốc. Shin và Hakuba sẽ ra sao? Họ sẽ thoát ra đc khối băng khổng lồ đó chứ hay sẽ có một phép màu nhiệm giúp cho họ?
---------- Post added at 10:35 AM ---------- Previous post was at 10:34 AM ----------
Chap 31: Chiến thắng bất ngờ!
Gần nửa bản nhạc trôi qua nhưng hình như lẫn Shin và Hakuba đều ko thể nhúc nhích gì đc. “Tức thật, cái quái gì thế này, ko thể đẩy công lực của sức nóng ra đc thì làm sao mà ra khỏi khối băng này đây………gợi ý…….ý của anh ta là gì?.........” suy nghĩ của Shin lẫn Hakuba đều giống nhau, họ ko tài nào dùng phép thuật của sức nóng thông thường đc, và họ cũng ko thể hiểu là lời gợi ý của Kanone như thế nào! Trong phòng thí nghiệm, Shiho và Kanone đang thí nghiệm liều thuốc mới cho Hayami. Nhưng chỉ một phút sau, người con bé phát sáng lên, hồn bay ra khỏi xác đi đến trận đấu của Shin và Hakuba. Tuy hồn đã bay ra khỏi xác nhưng con bé vẫn chưa chết, nó vẫn mặc bộ váy của nàng tiên băng đi đến hình như nó đang muốn giúp đỡ cho Shinichi thí phải? Kanone liền chạy theo hồn con bé và Shiho ở lại trông chừng cái xác của con bé kẻo thần gió lấy đi mất ! Sau một hồi vòng vo, cuối cùng Kanone cũng kiểm soát được hồn của Hayami.
Ở hàng ghế VIP Ran và Akako đều toát mồ hôi, 1 phần vì lo cho Shin và Hakuba, 1 phần thì dường như trong kháng phòng nóng quá chăng?
- 2 cậu sao thế? Gì mà mồ hôi nhễ nhại vậy? Lo dữ vậy sao? – Sonoko đưa 2 tờ khăn giấy ra
- Tớ cũng ko biết nữa. Mà Sonoko nè, hình như trong kháng đài ko có máy lạnh hay hơi lạnh gì sao? – Ran lấy khăn giấy thấm mồ hôi
- Tớ cũng thấy vậy đó. Nóng quá trời – Akako đồng thanh
- Trời ạ, tớ đã khoác 2 cái áo rồi mà vẫn còn run đây nè. Trong đây đã lạnh rồi mà còn phải hứng hơi lạnh từ 2 khối băng kia nữa mà các cậu bảo nóng? – Kazuha nói
- Uh, 2 cậu có bị gì ko? Tớ cũng thấy rất lạnh – Sonoko gật đầu với Kazuha
- Anh nghĩ sao về việc này? – Heiji nhìn sang Kaitou
- Uhm, có lẽ………. – Kaitou trầm ngâm 1 chốc rồi cười nhẹ - Thì ra là vậy!
- Anh biết lý do sao? – Aoko nhìn
- Phải, anh đã hiểu lời gợi ý của Kanone! – Kaitou nói nhẹ nhưng làm cho mọi người ngạc nhiên vì ko ai hiểu đc lời gợi ý đó là như thế nào cả. Mặc cho mọi người đang ngơ ngác thì Kaitou vẫn ko nói gì, bởi bản thân anh nghĩ “ Có lẽ 2 đứa nó cũng sắp rồi “, rồi anh nhìn lên Kanone “ trước sau thì anh ta vẫn vậy “
“ Ran! Ran! Cậu nghe tớ gọi ko? Ran! “……..
”Shin”…..
“ Akako!Akako! Cậu nghe thấy gì ko? “ ……………… “Hakuba!”
- Gì vậy Ran? – Sonoko quay sang
- Hình như tớ vừa nghe Shin gọi!
- Tớ cũng vừa nghe Hakuba gọi! – Akako gật đầu
- 2 em nghe đi, xem 2 cậu ấy nói gì thì làm theo – Kaitou quay sang
Ran và Miyuki gật đầu rồi tiếp tục lắng nghe, tiếng nói của Shin và Hakuba ngoài Ran và Miyuki ra thì ko ai nghe đc cả, có lẽ họ “ thần giao cách cảm” chăng?? Hayamio lướt qua.. khẽ cười...
“ Cậu hãy truyền hơi nóng trong người cậu cho tớ đi, chỉ có nó mới có thể phá vỡ tảng băng này” ……..” Nhưng, làm sao tớ có thể”………….” Cậu sẽ làm đc vì đây là ý đồ của Kanone mà, nhanh lên, ko còn thời gian đâu”……….
” Tớ hiểu rồi”………
Cùng lúc đó Ran và Akako đều chạy nhanh lên sân khấu, họ đứng sát vào khối băng, Miyuki thì có sẵn phép thuật trong người nên cô nhanh chóng truyền hơi nóng vào trong khối băng, HAyami bỗng dưng sáng rực như một ngôi sao, nhập vào người Ran và Shin, Hakuba, Akako, Kanone, đều nhìn thấy nhưng tỏ vẻ như ko biết gì Ran thì……..cô ko có phép thuật nhưng cô vẫn rất bình tĩnh, cô đặt tay mình lên khối băng đó và khối băng đã dần dần tan chảy theo tay cô cùng với phép thuật của Hayami khối băng tan chảy rất nhanh đến kinh ngạc …….Tất cả mọi người đều rất hồi hộp nhìn lên, riêng Kanone, anh chỉ cười, 1 nụ cười khó hiểu……..
Trước vài giây khi bản nhạc kết thúc thì khối băng của Shin đã tan ra hoàn toàn, còn Hakuba thì chậm hơn 1 tí nhưng cuối cùng cả 2 đều thoát ra đc. Tất cả mọi người trong kháng phòng đều thở phào nhẹ nhõm……………… Hayami liền thoát khỏi thân thể Ran và nấp tại một góc nhỏ gần đó..............
- Tốt! Rất tốt! – Kanone đứng dậy và đi xuống
- Cả 2 nhóm đều hoàn thành xuất sắc. Nhất là những giây cuối cùng, các cháu làm cho ta rất bất ngờ - trưởng lão đi xuống
- Tôi xin tuyên bố: “ Qua 3 phần thi đấu, gia tộc Kudo thắng 2/3 nên dành phần thắng trong kỳ thi này “ – Kanone nói lớn
Qúa bất ngờ xen lẫn hồi hộp nên Ran đã ôm chầm lấy Shin…….mà khóc……..hành động của Ran ko chỉ làm cho Shin bất ngờ mà làm cho mọi người đều bất ngờ ngoại trừ Kaitou và Kanone
- Cô bé có cách diễn tả cảm xúc thật đặc biệt nhỉ? – Kanone cười
- Ơ…….- khi nghe Kanone nói thế Ran liền buông Shin ra
- Chúc mừng 2 cậu. Lần này thì sướng nhé, lên đc hẳn 1 bậc – Hakuba bắt tay Shin
- Cám ơn cậu!
- Sao lại khóc thế này, chúng ta thắng rồi cơ mà – Shin lấy tay mình quẹt đi những giọt nước mắt trên mặt Ran
- Àh…ko có gì…..có lẽ tớ mừng quá thôi – Ran cười
- Tớ cám ơn cậu, nếu ko có cậu tớ có lẽ đã………… - Shin nói nhỏ
- Cậu ngốc quá, tớ đương nhiên là phải giúp cậu rồi, ko phải nhiệm vụ của tớ khi qua đây là thế sao?
- Em đúng là rất đặc biệt – Kanone cười
- Cám ơn anh!
- Từ cuộc thi này Shin đã đc tăng thêm 1 bậc, còn Ran thì đã có năng lực trong người, tuy nó ko giúp cháu có phép thuật đc nhưng có thể tránh đc mọi bệnh tật đó – trưởng lão gật đầu
- Vậy giống như 1 loại virus kháng bệnh sao? – Ran hỏi
- Em có thể hiểu như vậy! – Kanone cười
Sau đó thì tất cả mọi người trong hàng ghế VIP đc lên sân khấu chung vui cùng đội chiến thắng
- Cậu cừ lắm, Ran! – Sonoko ôm chầm lấy Ran
- Các cậu làm tớ hết cả hồn đấy – Kazuha trách
- Nhưng quả thật là rất bất ngờ - Shiho lên tiếng
- Cái ôm ấy cũng bất ngờ lắm – Aoko cười chọc Ran
- Mà anh Kanone nè, tại sao Ran ko có phép thuật mà lại có thể làm đc khối băng tan nhanh hơn Akako vậy? – Sonoko nhìn Kanone
- Mặc dù thua tâm phục khẩu phục nhưng em cũng đang thắc mắc vì điều đó – Miyuki gật đầu
- Đơn giản là ý đồ của Kanone là phải dùng tình cảm thật sự mới có thể phá vỡ tảng băng đó. Chẳng phái lúc gợi ý Kanone đã nói “ PHÉP BẬC CAO” có nghĩa là ko thể dùng phép thuật thông thường đc, còn “ CÓ 2 NGƯỜI” ko phải muốn ám chỉ Shin và Hakuba mà muốn nói tới là còn Ran và Miyuki nữa – Kaitou nói thay Kanone
- Thì ra là vậy sao? Tuyệt thật đấy! Lần đầu tiên tớ mới thấy 1 cuộc thi hấp dẫn như thế này, tình cảm có thể làm tan chảy đc mọi vật sao? – Heiji ngẩn ngơ
- Nói như vậy có nghĩa là phải thật sự có tình cảm với người đó mới có thể làm đc ư? – Aoko hỏi
- Uhm
- Vậy…..Ran nhà ta có tình cảm với Shinichi sao? – Kazuha cười như hiểu câu hỏi của Aoko
Sau câu nói của Kazuha thì mọi người mới dường như hiểu ra
- Gì…..gì chứ - Ran đỏ cả mặt lên
- Khỏi chối nữa đi cô nương, mặt cô đỏ hết lên rồi kìa – Sonoko có dịp
- Hay thật, chỉ cần dùng 1 kế thôi là lộ ra tất, anh hay thật đấy – Shiho nhìn Kanone
- Tất nhiên! ^^ !
Đã nhiễm độc có nguy cơ mất cả phép thuật mà Hayami liều đến giúp đỡ cho Ran và Shinichi, chỉ còn chút phép thuật ít ỏi, con bé đã tung hết sức ra và tan biến như khói may mà Kanone đã giữ lại nguyên vẹn hồn của con bé, đưa nó về phòng thí nghiệm để nhập lại vào xác của nó. Cơn nguy kịch lại đến, Shinichi, Hakuba, Ran, Akako biết hết mọi chuyện liền chạy đến giúp đỡ Kanone và..............................
---------- Post added at 10:36 AM ---------- Previous post was at 10:35 AM ----------
Chap 32: Câu chuyện của Sonoko!
Sau khi Hayami qua cơn nguy kịch, con bé phải chịu thêm hai tháng cách ly trong phòng có nhiệt độ lạnh cóng dứơi -20'C cùng với sự giám sát chặt chẽ của Kanone, Shiho, Shinichi, hoặc Kaitou. đêm hôm ấy, sau khi họ kiểm tra thể trạng của Hayami. Thấy cũng có vẻ ổn định ! Họ liền mở tiệc chia tay “ Bữa tiệc nào là bữa tiệc ko tàn”? Câu nói mà ta ko thể phủ nhận đc, và “bữa tiệc “ tại đây đã tàn sau chiến thắng của gia tộc Kudo cũng là lúc mọi người quay trở lại Tokyo và tiếp tục cuộc sống đang dang dở……….Và bữa tiệc chia tay đc tổ chức tại nhà Kaitou
- Các cậu đi thật àh? Ko ở lại thêm vài bữa sao? – Aoko nhìn Ran nói giọng buồn
- Cậu yên tâm, nhất định tớ sẽ quay lại đây, vì nơi đây còn rất nhiều thứ tớ chưa khám phá hết – Ran cười an ủi Aoko
- Nhưng bọn tớ ko muốn các cậu đi chút nào cả - Akako nhìn quanh
- Uhm, tớ cũng vậy. Các cậu mà đi thì chắc sẽ buồn lắm đây – Hakuba gật đầu
- Các cậu sao thế, bọn tớ có đi luôn đâu mà………. – Shin lên tiếng
- Kanone, cháu cũng đi luôn phải ko? – trưởng lão
- Vâng, cháu còn việc ở đấy, vả lại, nếu ở đây, xa mọi người và con nhóc Sonoko này thì cháu chẳng yên tâm chút nào cả - Kanone xoa đầu Sonoko
- Anh đấy nhé, em còn chưa nói tới anh, ra đề gì mà khó quá trời, nếu lỡ Ran và mọi người có chuyện gì thì em ko tha cho anh đâu – Sonoko nhăn mặt nhìn Kanone
- Nhưng bây h mọi người đâu có sao – Kanone cười
- Thôi nào, đừng làm bữa tiệc của chúng ta toàn nước mắt chứ - Kazuha cười
- Đúng đó, đồ ăn quá trời nè, ăn đi mọi người – Shiho
- Thôi ko nói chuyện buồn nữa, chúng ta nhập tiệc thôi – Heiji cầm ly nước phát động
Sau đó thì mọi người nhập tiệc với tâm trạng ko thể nào diễn tả đc, kẻ khóc người cười, ko thể nào dung hòa đc. Nhưng dù có thế nào thì giây phút chia tay cũng đã đến, dù kẻ đi người ở có khóc thế nào thì cũng vậy, vì “thoắt” 1 cái tất cả đã biến mất tại gian phòng nhà Kaitou……
Tokyo! Trười Teitan cũng đã bước qua kỳ nghỉ đông và mọi người đã đi học lại. Ko ngoài dự đoán , trong học kỳ này Sonoko đã chuyển sang lớp Ran và mọi người. Tất cả ai cũng mừng trừ 1 người………
- Cậu chuyển nhanh thế àh? – Ran cười
- Có gì khó đâu, dễ thôi mà ^^. Tớ mà muốn thì trời muốn, có ai ngăn cản đc đâu – Sonoko lên mặt
- Này, con nhỏ lắm chuyện, mới qua mà tía lia thế àh, ko thấy người ta đang làm bài sao? – Shin nhìn sang
- Ê cái tên dở hơi kia – Sonoko đi lại đập bàn Shin – Ko lẽ bổn cô nương này muốn nói chuyện cũng phải qua xin ngươi sao?
- Làm ơn giữ yên lặng, ồn quá – Shin lắc đầu và cúi xuống làm bài tiếp
- Chọc tức bổn cô nương này rồi mà còn muốn làm bài hả - Sonoko giật cuốn tập từ tay Shin
- Cô muốn gì đây? – Shin nhìn lên
- Gì vậy? Mới đi xuống căn-tin có 1 chốc mà um sùm rồi – Kazuha và Shiho bước vào
- Có chuyện gì vậy Ran – Shiho đi lại chỗ Ran
- Tớ bó tay rồi – Ran lắc đầu và đi lại Sonoko – Thôi, cậu qua đây ăn với bọn tớ nè, Kazuha và Shiho mua quá trời đồ ăn đãi cậu đó
- Còn cái tên này?
- Cậu ấy ko cố tình đâu, trả tập lại cho Shin đi – Ran lấy cuốn tập lại từ tay Sonoko và để xuống bàn Shin rồi dẫn Sonoko quay lại bàn mình
- Hứ, cậu coi chừng đó – Sonoko liếc
- Này Shin, qua ăn chung đi – Heiji kêu
- Kêu hắn qua làm gì, cậu mà còn kêu nữa là cậu ra khỏi bàn này đó – Sonoko gằn
- Ủa Sonoko này, anh Kanone là gì của cậu vậy? – Shiho tò mò
- Thì là anh thôi!
- Ko phải, theo trực giác của tớ thì cậu với anh Kanone ko chỉ đơn thuần là anh em. Cậu thì tớ ko biết, nhưng với anh Kanone thì……….có cái gì đó kỳ lạ lắm – Ran trầm ngâm
- Uhm, tớ cũng thấy vậy – Kazuha khẽ gật đầu
- Ái chà con nhỏ lắm chuyện mà cũng có người thích cơ đấy – Shin nói vọng qua
- Ê cái tên kia, nói cái gì hả? – Sonoko liếc sang
- Đúng là vậy thật sao? Anh Kanone thích cậu àh? – Shiho nhìn
- Nói trúng tim đen rồi! – Shin tiếp tục nói vọng lên.
Nhưng lần này Sonoko ko phản kháng lại Shin mà cô trầm ngâm, cuối mặt xuống bàn nói nhỏ
- Đúng như lời các cậu nói, anh ấy thích tớ nhưng còn tớ thì……….
- Cậu chỉ xem anh ấy như là anh trai thân thiết thôi phải ko? – Ran nói tiếp
- Sao chuyện gì cậu cũng đoán ra vậy? – Kazuha nhìn Ran
- Chuyện thật là như vậy sao Sonoko? – Shiho
- Uhm!
- Mà sao cậu gặp đc anh ấy vậy? – Heiji lên tiếng
- Năm trước vào dịp Noel, tớ đi dạo ở công viên tình cờ gặp bọn xấu, may mà nhờ có anh Kanone kịp thời cứu. Rồi sao đó, như là duyên số vậy, mỗi lần tớ đi chơi là gặp anh ấy, từ từ rồi……….
- Rồi anh ấy thích cậu luôn phải ko? – Heiji hỏi
- Haiz, câu chuyện mang tính huyền thoại thật đấy, đúng là duyên trời cho nhỉ? – Kazuha cười
- Người như cô mà cũng quen đc với 1 người chức cao quyền thế như anh Kanone thì đúng là quá may rồi – Shin chọc
- Bộ cậu tưởng tôi xấu xa lắm sao mà là “ người như cô” chứ?
- Thì ko xấu xa gì, chỉ tội cái là lắm chuyện!
- Ran nè, cậu xinh đẹp, dễ thương vậy mà sao đi quen với cái tên dở hơi này vậy. Đúng là phí đó – Sonoko “ phản pháo “
- Ê ê nói ko lại rồi lôi Ran vô hả? – Shin đi lại
- Ái chà chà, bênh “nàng” ra mặt nha – Heiji chọc
- Thôi thôi đi, các cậu đi lạc đề rồi – Shiho can
“ Tùng…….tùng…….tùng” tiếng trống vào học vang lên làm đứt quãng cuộc nói chuyện của nhóm bạn học nhí nhố này……….
Chap 33: Có phải là hiểu lầm?
Xong! Cuối cùng Hayami cũng ra khỏi phòng cách li, mọi người như giảm bớt nỗi lo trong lòng nhưng....... Shinichi chưa dám nói với ông bà Kudo về cô con gái nuôi này và nhờ trưởng lão chăm sóc cho con bé hôm ấy. Tối hôm đó tại nhà gia tộc Kudo
- Cuộc thi vất vả nhỉ, con trai? – ông Kudo cười
- Xém mất mạng luôn, cuộc thi gì mà, muốn lấy mạng người ta hay sao – Heiji nhanh miệng trả lời thay
- Uhm, con bé Ran ko sao chứ, mẹ nghe nó bị trúng độc mà trong lòng ko lúc nào đc yên
- Cô ấy ko sao, àh mẹ nè, mẹ biết anh Kanone ko? – Shin quay sang
- Kanone? Chẳng phải đó là cháu của trưởng lão sao? Mẹ có nghe nói nó đã sang Tokyo nhưng ko biết nó ở đâu ở Tokyo này
- Anh ấy là người ra đề thi phần 3 và cũng là phần khó nhất – Kaitou đáp
- Vậy sao? Àh nhưng mẹ cũng nghe nói là con bé Ran bắt đầu “chịu” con rồi phải ko , bé Kudo-kun– bà Kudo cười gian
- “ Chịu” gì chứ mẹ - Shin đỏ mặt
- Con bé đó có tình cảm với con từ lúc bắt đầu đi rồi, tại nó và con đều ko phát hiện ra thôi. Bây h` thì nhận ra rồi chứ? – ông Kudo nói chậm
- Con cũng chẳng rõ nữa, cô ấy vẫn vậy, ko nói gì hết – Shin lung túng gãi đầu
- Dễ thôi, để ba bày cho con cách này, đảm bảo có thích hay ko sẽ lộ ra tất – ông Kudo cười gian
………………
……………….
Sáng hôm sau, Shiho chạy nhanh vào lớp, mồ hôi cô nàng nhễ nhại ra mặc dù đang sáng sớm
- Cậu sao thế Shiho, ma đuổi hay sao mà chạy dữ vậy – Ran cười
- Shinichi….shin đó….cậu ta……… - Shiho nói chậm mà gấp
- Shin làm sao? – Ran nhìn
- Tớ thấy……..tớ thấy………..cậu ta và……….. – Shiho thở gấp
- Cậu nói từ từ thôi, Shin bị gì sao? – Kazuha thấm khăn giấy cho Shiho
- Cậu uống tí nước đi rồi nói – Ran đưa chai nước cho Shiho
- Cám ơn – Shiho uống luôn 1 hơi
- Chào các cậu, đang nói gì mà vui thế? – Sonoko cười rạng rỡ bước vào
- Suỵt! – Ran và Kazuha ra dấu cho Sonoko rồi nghiêm mặt nhìn Shiho, Sonoko tò mò ko biết có chuyện gì nên cũng lại chỗ Ran
- Lúc nãy tớ thấy Shin chạy moto đi học!
- Trời ạ, chuyện đó có gì đâu mà cậu làm dữ vậy, Shin đi học bằng moto cũng bình thường thôi mà – Kazuha lắc đầu
- Ko phải, quan trọng là cậu ta có chở 1 con nhỏ nào đó, lạ hoắc, mà cười nói vui vẻ lắm, nhỏ đó còn ôm eo Shin cứng ngắt – Shiho nhăn mặt
- CÁI GÌ? – Kazuha lẫn Sonoko đồng thanh
- Chuyện đó có thật sao Shiho? – Ran nhìn
- Chính mắt tớ nhìn thấy mà. Vả lại, Shin cũng ko mặc đồ đồng phục – Shiho khẳng định
- Cậu mở mắt to ra cho tớ xem nào – Sonoko nhìn thẳng vào đôi mắt đang mở to của Shiho – Tốt, ko cận, ko loãn, ko lé, ko chột, ko đau mắt hột, vậy là chính xác 100%
- 100% - Shiho khặng định lại theo Sonoko
- Vậy là thật sao? Cái tên Shinichi đó làm gì ko biết, vậy mà nói là thích 1 mình Ran, đồ xảo trá – Kazuha tức
- Đúng đó, cái tên đó, 1 lát vào đây tớ sẽ băm vằm ra từng mảnh, đàn ông con trai gì mà, dám đối xử với Ran như vậy…….. – Sonoko tức ko kém gì Kazuha
- Các cậu làm gì mà giận thế, chúng ta còn ko biết cô ấy có quan hệ như thế nào với Shin cơ mà, biết đâu là em cậu ấy thì sao? – Ran cười
- Cậu có sốt ko đó – Kazuha sờ tay lên trán Ran – Nhiệt độ bình thường
- Cậu ko thấy tức sao? – Shiho nhìn
- Sao lại phải tức trong khi mình chưa biết rõ sự việc? – Ran hờ hững
- Vậy mà chưa rõ sao? Qúa rõ nữa là………….. – Sonoko
Trong lúc đó Heiji bước vào
- Hay quá, Heiji vào kìa, hỏi cậu ấy là rõ thôi – Kazuha chạy lại chỗ Heiji
- Sáng sớm có chuyện gì mà các cậu nhìn tớ bằng ánh mắt ghê thế? Tớ nhớ là đâu có làm gì nên tội – Heiji cười trừ
- Cậu đi bằng gì đến đây? – Kazuha nghiêm mặt
- Cậu sao thế? Thì như mọi bữa, anh Kaitou chở tớ chứ ai. Hôm nay các cậu bị gì vậy? – Heiji nhìn quanh 3 nàng đang có ánh mắt tóe lửa và 1 nàng với ánh mắt tò mò
- Vậy Shinichi có đi với cậu ko? – Sonoko
- Ko. Hôm nay Shin đi moto – Heiji đáp gọn
- Vậy cậu ta có chở ai ko? – Shiho
- Mà các cậu hỏi chuyện này làm gì? Hôm nay trông các cậu kỳ lắm ý – Heiji nhăn mặt
- Cậu ko có quyền thắc mắc, chỉ có quyền trả lời thôi – Kazuha liếc
- Thôi đc rồi, hình như là cậu ta đi với July!
- Ko đc “hình như” mà phải là “chắc chắn”? Sonoko đập bàn làm Heiji giật bắn người lên
- Uh thì chắn chắn, 100% luôn, đc chưa? – Heiji xanh mặt
- Shinichi và con nhỏ đó là gì của nhau? – Kazuha nhìn
- Sao tớ biết đc – Heiji đáp ngây thơ
- KHÔNG BIẾT? CẬU ĐANG GIỠN MẶT VỚI BỌN TỚ ĐẤY À – cả 3 đồng thanh la làm cả lớp cùng giật bắn người và….xanh mặt
- Tớ……ko biết thật mà, tớ thề đó!
- Anh em với nhau mà ko biết, cùng nhà với nhau mà ko biết, cậu tưởng bọn tớ là con ngốc àh? – Sonoko nhìn Heiji với cặp mắt sắc bén
- Thật tình là tớ ko biết. Sáng nay nghe anh Kaitou nói tớ mới biết cô ấy tên là July thôi – Heiji với vẻ mặt thật thà
- Vậy ………anh Kaitou có nói là Shin với con nhỏ đó đi đâu ko? – Kazuha
- Đi sắm đồ cưới thì phải – Heiji nhớ lại
- SẮM ĐỒ CƯỚI? – cả 3 tiếp tục đồng thanh
- Cậu nghe chưa Ran, tớ đã bảo mà, cái tên này, nhất định hắn sẽ chết ngay lập tức nếu để tớ bắt gặp – Sonoko nhìn Ran
- Shinichi sẽ cưới July sao Heiji? – Ran nhìn
- Tớ ko biết nữa, tớ cũng chỉ biết có nhiêu đó thôi – Heiji lắc đầu
- Shinichi………… - Kazuha xoăn tay áo lên như đang chuẩn bị tư thế sẽ sàng hạ gục Shin bất cứ lúc nào
- Shin đâu phải là người như vậy, có khi nào chúng ta hiểu lầm ko? – Shiho trầm ngâm
- Tớ cũng nghĩ vậy, thật ra là chúng ta chưa biết rõ thực hư mọi việc mà quả quyết như thế thì tớ e là vội vàng quá – Ran đồng tình
- Sự thật rành rành ra đó, còn lầm gì đc mà lầm – Sonoko gằn
- Nhưng mà…………
Vừa lúc đó, tiếng trống vang lên và Shinichi cũng bước vào, nhưng anh ko mặc đồng phục……………..
---------- Post added at 10:44 AM ---------- Previous post was at 10:43 AM ----------
Chap 35: Vì sao?
Ran vào phòng tập karate! Cô dùng sức đánh vào mấy bao cát tập đang treo lủng lẳng như thách thức cô. Cô ko thể nào hiểu đc tại sao tâm trạng mình lại như thế, bực tức, khó chịu như có cái gì đang gây ảnh hưởng lớn đến cô vậy……..
Đột nhiên cô ngừng đánh, đứng im và nói vọng ra:
- Duyên số con người ta đôi khi thật lạ chứ nhỉ? Cậu có tin thế ko? Shinichi?
Shin mỉm cười, bước vào trong
- Tớ chẳng biết nữa. Tớ chỉ biết dường như con gái các cậu như là có giác quan thứ 6 chứ hả?
Ran quay lại
- Đó chẳng phải là giác quan thứ 6 gì, chỉ đơn giản là khi ta thấy bực tức trong người thì trở nên kỳ diệu vậy thôi, con kiến bò qua còn biết nữa là nói chi có 1 người đang nhìn mình
Shin cười và đưa cho Ran chai nước đang cầm trên tay
- Có chuyện gì khiến cậu khó chịu vậy sao?
- Chẳng có gì – Ran đáp gọn
- Ran này, tớ có chuyện muốn nói với cậu
Ran nhìn Shin, đôi mắt cô trở nên to hơn và nói:
- Cậu sẽ kết hôn? Và đối tượng chính là người cùng cậu đi mua áo cưới sáng nay – July?
Shin ngạc nhiên, ko nói. An him lặng giây phút, rồi nhìn Ran:
- Tại sao cậu biết chuyện đó? Ngay cả Heiji cũng chưa biết nữa cơ mà?
Ran ko trả lời câu hỏi của Shin mà cô nhìn:
- Tớ có thể trả lại cho cậu đc rồi chứ? Giữa chúng ta, chỉ là vận mệnh với nhau, và bây h, vận mệnh đó đã kết thúc
- Ý cậu là sao? Trả? Vận mệnh? Cậu nghĩ giữa chúng ta chỉ đơn thuần là vận mệnh thôi sao?
- Tớ muốn trả lại 1 phần công lực của cậu cho tớ. giữa chúng ta ngay từ lúc gặp nhau đã là sai lầm rồi, 2 thế giới khác nhau, thì làm sao có thể dung hòa đc – Ran nói chậm
- Vậy với cậu là tớ với cậu ko thể dung hòa đc, vậy còn Heiji và Kazuha thì sao? Họ cũng là người của 2 thế giới khác nhau
Ran thờ dài:
- Heiji ko phải là người như cậu, cậu ấy ko cần phải có trách nhiệm với ai cả, cậu ấy rất tự do. Còn cậu, cậu phải chịu trách nhiệm với tất cả mọi người của thế giới đó, tớ dư sức biết cậu có thể sẽ là người kế thừa địa vị của trưởng lão, sẽ là người đứng đầu thế giới đó sau này
- Sao cậu nghĩ là tớ? Mà ko phải là Kanone?
- Chắn chắc sẽ là cậu!
Shin nhìn Ran, anh ko biết nói gì nữa, có lẽ Ran đã nói ra hết tâm trạng của anh. Anh cũng đã tự cười trong lòng, vận mệnh? Lúc trước trưỡng lão, ba mẹ cũng như mọi người trên thế giới đó đều công nhận Ran sẽ là vợ của anh sau này. Nhưng chỉ vì 2 chữ “trách nhiệm” mà toàn bộ cuộc sống của anh đã bị thay đổi, kể cả Ran. Anh ko thể lấy Ran làm vợ như vận mệnh sắp đặt đc, vì người thừa kề thế giới đó ko đc “phép“ lấy người khác thế giới đó, mặc dù đó là vận mệnh! Và cũng chỉ vì Kanone từ chối làm người kế thừa mà anh đã phải “bị” thế chỗ, sao ko phải là Kaitou hay 1 ai khác mà lại là anh. Đây có phải là “vận mệnh” thứ 2 mà ông trời sắp đặt ko? Vậy anh có thề nào khước từ lại vận mệnh đó ko?
Ran! 1 cô gái rất mạnh mẽ, vô tư nhưng giờ này lại khác hẳn. Đứng trước Shin bây h ko còn là Ran như trước nữa, ko còn mạnh mẽ nữa mà dịu dàng hẳn đi. Có lẽ tình cảm đã làm thay đổi con người. Nhưng ông trời quá thật trớ trêu, khi cô đã nhận thức đc tình cảm của mình thì ông trời đã nhẫn tâm cướp đoạt nó đi. Có lẽ cô cũng nên chấp nhận điều đó, vì ko có cách nào cô có thể khước từ lại nó đc
Shin, Ran! 2 con người ở 2 thế giới khác nhau, nhưng có cùng 1 tấm lòng, cùng 1 tình cảm, cùng 1 trái tim. Họ nhìn nhau và củng mỉm cười. Cười vì ông trời quá trớ trêu, cười vì sự sắp đặt vận mệnh này. Phải chi nếu biết trước có ngày này, thì họ thà ko gặp nhau, để rồi hy vọng, để rồi giờ đây phải đau khổ
- Tuần sau tớ sẽ đi!
- Cậu sẽ ko trở về nữa phải ko?
- Có lẽ vậy…………….
- Còn Heiji thì sao?
- Heiji vẫn ở đây, cậu ấy và Kazuha ko có bất cứ cản trở nào cả!
- Vậy dc rồi, tớ ko muốn thấy Kazuha phải giống như tớ
- Cậu và mọi người ở lại ,nhớ giữ gìn sức khỏe!
- Cậu cũng vậy. Tớ chúc cậu và July sẽ mãi hạnh phúc!
Shin cười, Ran cười, 1 nụ cười quá đau đớn cho cả 2. Nước mắt của Ran đã chảy xuống và Shin sẽ ko còn cơ hội nào để lau nó đc. “ Tớ cũng thích cậu “ 4 từ này có lẽ suốt cuộc đời Ran vẫn ko nói đc, cô sẽ chôn chặt nó trong lòng
Shin quay đi! Vì sao? “ Vì sao khi anh đi em đã, ko ôm lấy anh hỡi người, vì sao đôi chân em cứ đứng nhìn anh xa mãi xa, vì sao hôm nay em ko thể cười như lúc anh nơi này” Ran ko thể nào giữ cậu ấy ở lại bên mình đc, câu ấy đã đi, về nơi thật sự thuộc về Shin, và nơi đó, ko có sự hiện diện của Ran……..
Sau ngày đó Ran ko còn gặp lại Shin nữa, mọi người thấy Ran như vậy nên cũng ko dám hỏi thăm. Cho đến 1 tuần sau, Heiji vào lớp, đứng trước mặt Ran nói nhỏ và chắc: Shin đi rồi!
Ran nhìn Heiji ko nói gì, bởi lẽ cô đã biết đc hôm nay Shin sẽ đi. Dù muốn dù ko thì nước mắt cô đã chảy, chảy dài ướt cả quyển tập cô để trên bàn. Cô tự nhủ, từ giờ trở đi mình sẽ ko rơi 1 giọt nước mắt nào nữa, ko bao giờ! ” Ở 1 nơi con tim em vẫn, yêu 1 người “
---------- Post added at 10:44 AM ---------- Previous post was at 10:44 AM ----------
Chap 36: Em vẫn đợi anh!
Hayami, thật may mắn cho con bé là có thể tỉnh dậy dc rồi nhưng nó bị mất trí nhớ và tàn phế. Mọi người đều rất buồn về kết quả này của Hayami bởi vì con bé chịu nhiễm chất độc trong 3 tháng. Ran, Shiho, Aoyoko.. đều rưng rưng nước mắt khi con bé ngồi tên xe lắn đi ra ngoài và nhìn mọi người bằng một vẻ mặt lạnh lùng. Nhưng thế là rất may rồi, còn nước còn tát. -Kanone nói. Con bé vẫn sống trong sự thương yêu của mọi người ở thế giới phép thuật nhưng cho dù đã thử mọi cách, Kanone và Shiho cũng nản chí vì có như thế nào, con bé vẫn ko nhớ lại dc. Từ ngày Shin đi đến nay đã wa 3 năm rồi.
3 năm nay Ran ko hề rơi 1 giọi nước mắt nào, dường như nước mắt của cô đã cạn. Nước mắt ko rơi, nhưng nụ cười thì vẫn còn đó, cho dù đó là cười gượng, cười như cô đang che giấu cái gì đó. Phải chăng là tình cảm của cô?
- Ran! Ran này! Em làm gì mà đứng như trời trồng vậy?
Ran quay sang người đang đứng kế bên cô – Araide! 1 vị bác sĩ trẻ mà có tài, và cũng là chồng chưa cưới của Ran.
- Em ko sao. Chỉ thấy hơi mệt thôi
Araide nhìn Ran lo lắng
- Em ko sao thật chứ? Anh thấy em xanh lắm đó, hay mình vào quán nước ngồi nghỉ đi, đi nãy giờ cũng mệt rồi
- Vâng!
Sau đó Araide nắm tay Ran đi vào quán nước gần đó. 2 năm nay, lần nào cũng vậy, cũng là Araide nắm tay Ran trước
- Ran này, anh muốn nói với em chuyện này – Araide nắm tay Ran nhỏ nhẹ
- Anh nói đi!
- Anh muốn kết hôn với em!
Lời nói của vị bác sĩ trẻ làm Ran ngạc nhiên, cô chưa bao h nghĩ là mình sẽ kết hôn với 1 ai khác, mặc dù cô đã đính hôn với Araide theo ý ba mẹ cô, nhưng trong suy nghĩ của cô thì ko hế tồn tại 2 chữ : KẾT HÔN!
- Tại sao anh nói vậy?
- Anh rất yêu em! Điều đó ko bao h thay đồi cả, nó chỉ thay đổi khi anh chết đi mà thôi. Mình đã đính hôn 2 năm rồi. 2 năm rồi! Và bây h, anh nghĩ đã tới lúc em hoàn toàn thuộc về anh, anh luôn muốn điều đó. Ran, em hiểu ko?
- Nhưng………em đã đính hôn với anh thì coi như em đã là của anh rồi
- Ko, Ran àh! Chỉ khi nào em kết hôn với anh thì em mới thuộc về anh. Anh rất sợ phải mất em, Ran!
Ran ko nói gì. Cô im lặng. Đúng! Thật ra cô ko thuộc với Araide, trong trái tim cô luôn có 1 hình bóng của ai đó đang ngự trị, dù cô biết Shin sẽ ko bao h quay lại nữa nhưng trong tâm trí của cô thì luôn hướng về Shin. “ Shin và July “, “ họ mới thật sự là 1 cặp “. Cô thở nhẹ, có lẽ lấy Araide là lối thoát duy nhất cho cô, cũng là cách nhanh nhất để cô quên đc Shin, quên hẳn!
- Em đồng ý. Em sẽ kết hôn với anh
- Em nói thật chứ? – Araide vui mừng
Ran gật đầu. “ Kết hôn. Phải! Mình sẽ kết hôn.”. Rồi cô Cười “ Mình sẽ quên đc cậu ấy. Sure! “
19.03.2011! Ngày cô sẽ kết hôn với Araide. Ngày cô sẽ mãi quên Shin.
Trước ngày cô lên xe hoa 1 tuần……
- Cậu suy nghĩ thật rồi phải ko? – tiếng Kazuha vang
- Cậu chắc chắn mình sẽ không hối hận khi kết hôn với bác sĩ Araide chứ? – Shiho
- Cậu thật sự đã quên Shin sao? – Sonoko
- Phải! Tớ sẽ kết hôn với Araide. Dù gì thì tớ cũng đã đính hôn rồi, chuyện này cũng chỉ là sớm hay muộn thôi
- Nhưng tớ biết cậu ko hề yêu bác sĩ Araide mà, tại sao cậu lại chấp nhận chứ? Ran àh, cậu suy nghĩ lại đi! – Kazuha lay mạnh vai Ran như muốn làm Ran tỉnh giấc sau cơn mộng
- Cậu và Heiji cũng đã lấy nhau vào năm ngoái, còn Sonoko thì dường như đã chấp nhận anh Kanone, Shiho thì cũng đang có 1 mối tình đẹp với anh Gin. Còn tớ? Ko lẽ suốt đời này tới vẫn phải chờ Shin sao? Tớ cũng phải có ngày chấm dứt nó chứ, và bây h, ngày đó đã tới! – Ran nói chắc với đám bạn thân
- Ông bà ta có nói “ thà lấy người yêu mình, còn hơn là lấy người mình yêu “, tớ biết Araide đối với cậu là thật lòng, nhưng liệu cậu sẽ hạnh phúc chứ? – Sonoko
- Tớ nghĩ anh ấy sẽ làm cho tớ hạnh phúc, anh ấy sẽ làm cho tớ quên đc Shin – Ran cười
- Vậy thì bọn tớ sẽ chúc cho cậu hạnh phúc với anh Araide. Hãy nhớ, dù sau này có chuyện gì, bọn tớ vẫn sẽ ở bên cậu. Dù đó là lúc nửa đêm hay sáng sớm, khi cậu cần bọn tớ sẽ bay đến bên cậu ngay – Shiho ôm Ran
- Các cậu làm gì nghiêm trọng vậy?
- Tớ biết anh Araide sẽ ko làm cho cậu khóc đâu, anh ấy sẽ đối xứ tốt với cậu, anh ấy là người tốt, cậu nhớ phải trân trọng người ta đó – Sonoko
- Uh tớ biết rồi ^^. Àh mà Heiji và anh Kanone đâu?
- 2 ông tướng đó đi về thế giới kia rồi. Nghe nói là bên đó đang có cuộc tổng tuyển cử gì đó – Kazuha
- Uhm. – Ran “ uhm” như đang có tâm sự gì đó
- Cậu muốn găp lại Shin phải ko? Ít nhất cũng là trước khi kết hôn? – Kazuha nói như hiểu rất rõ về Ran
- Có lẽ ko đc đâu. Tuần sau là tới ngày đó rồi, có lẽ suốt đời này tớ cũng sẽ ko gặp lại cậu ấy
- Sao lại không? Khi nào Heiji về tớ sẽ kểu cậu ấy liên lạc với Shin ngay
- Thôi, đừng làm phiền Shin. Số phận tớ đã vậy rồi ,ko làm trái đc đâu!
1 tuần sau đó cũng đến. Ngày định mệnh của cô 19.03.2011
Khách quan đã đến rất đông, nghẹt cả sân vườn. Ran vẫn ngồi đó, cô mặc bộ đầm rất đẹp, tựa như 1 thiên thần vậy, nhưng nét mặt cô vẫn vậy, vẫn phảng phất 1 nét buồn sâu thẳm, nét buồn mà suốt 3 năm qua vẫn trên nét mặt cô.
- Ôi, con gái yêu của ba đẹp quá - ông Mori bước vào
- Mẹ chúc con hạnh phúc. Con đã lựa chọn đúng, Araide là 1 người tốt – bà Eri ôm lấy Ran
- Cám ơn ba mẹ!
“ Đến h làm lễ rồi “ – 1 người chạy vào nói. Ran khoác tay ông Mori bước ra. “ Shinichi! Nếu cậu xuất hiện ngay bây h, tớ sẽ hủy bỏ lễ cưới ngay “, Ran ko biết tại sao mình lại nghĩ như vậy, cô ko cho phép mình nghĩ như vậy, ko đc. Cô sẽ là vợ Araide sau vài phút nữa, và điều cô nghĩ sẽ ko bao h thành hiện thật…….
Cô bước ra, tất cả mọi người có mặt ở đó, Kazuha, Heiji, Shiho,Gin, Sonoko, Kanone. Nhưng tuyệt nhiên, ko có SHIN! Cô biết, mình đã chờ đợi ngu ngốc “ Shin đang hạnh phúc với July “
“ Tạm biệt cậu, Shinichi” – suy nghĩ cuối cùng của cô khi cô sắp thốt ra câu nói với chủ hôn “ Con đồng ý “ và Araide sẽ đặt chiếc nhẫn cưới vào tay cô……..
- RAN! ĐỪNG KẾT HÔN!
Tiếng nói của 1 cậu thanh niên rắn chắc, tất cả mọi người điều quay lại nhìn. Có nụ cười hiện trên mặt của 6 người bạn cô “ cậu ấy đã quay lại “. Nước mắt! Thứ mà cô giấu bao lâu nay đã trào ra khi nhìn thấy cậu ấy. Ran bước xuống khán đài, nhìn cậu ấy,đúng là cậu ấy, người mà cô chờ đợi suốt 3 năm qua, đang đứng trước mặt cô: “ Shinichi…………………….”, và cô mỉm cười, 1 nụ cười hạnh phúc nhất sau 3 năm nay………………..
Nhìu chap quá, đọc ko nổinhung đọc đoạn đầu cũng hay hay
[I]Waiting For Forever...............
alway miss
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
Edogawa_Conan
Eric Walt
kudo_shinichi_holmes
Thiên Sứ Ánh Trăng
Bookmarks