Chương 1 : Bí mật con mắt màu hổ phách
Nửa đêm , tuyết vẫn rơi đầy ngoài trời , mùa đông năm đó lạnh lẽo hơn bao giờ hết . Nhà nhà lần lượt tắt đèn tại ngôi làng Habert hẻo lánh và yên bình . Mùa đông này lạnh hơn nhiều so với những năm trước , như muốn đánh dấu một sự kiện gì đó , khiến cho người dân trong làng chỉ muốn trốn trong nhà suốt ngày lẫn đêm , và nếu ai ra đường trong lúc này thì chẳng khác nào việc điên rồ.Một bóng người mặc áo choàng trùm kín mít , trên tay bế một bọc vải , mặc cho những ngọn gió như những lưỡi dao cứa vào da thịt , vẫn lê bước dài chậm rãi trong làng .
Lúc này chỉ có một nhà còn sáng đèn , đó là nhà của cô gái Misea , một cô gái trẻ , nghèo nàn , sống cô đơn một mình trong ngôi nhà tồi tàn . Lúc này cô đang ngồi khóc một mình trong đêm vì cái chết của vị hôn phu mà cô được báo hồi sáng . Cô rất đau khổ , và đang nghĩ rằng sẽ kết thúc cuộc đời này vì chẳng còn điều gì khiến cô lưu luyến trên đời nữa .
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Tiếng gõ cửa vang lên trong giữa đêm ngăn cái ý nghĩ dại dột của cô lại . Cô sực tỉnh khỏi cơn đau khổ , lau lấy nước mắt và khoác chiếc áo choàng rồi bước ra cửa , thắc mắc không biết người nào còn đến vào giờ này . Mở cửa ra , những cơn gió khắc nghiệt thổi ùa vào nhà , không ai trước cửa cả , trừ một cái bọc vải dưới đất . Cô ngó nhìn xung quanh coi ai đã để vật này trước cửa nhà mình , nhưng không phát hiện ra ai cả , kể cả một bóng đen của một người nào đó . Cô nhanh chóng mang cái bọc vải vào nhà vì bắt đầu cảm thấy cơn lạnh tấn công mình . Đặt lên bàn rồi mở dần lớp vải ra , cô há hốc mồm ngạc nhiên vì trong bọc là một đứa bé kháu khỉnh , tóc loe hoe màu bạch kim , đang nằm ngủ say mê .Cô bỗng nhiên cảm thấy an ủi khi một sinh linh bé bỏng được ông trời ban cho cô , lòng cô trở nên ấm áp hơn , mặc cho ngoài trời một người tiếp tục lê bước rời khỏi ngôi làng bình yên trong cơn giá rét của một mùa đông lạnh lẽo .
Đông đi , xuân lại về như thế , cái làng Habert bé nhỏ vẫn cứ êm đềm trải qua , nhiều năm sau cái đêm lạnh lẽo đó , những mùa đông có lẽ bớt lạnh hơn , nhưng cái yên bình tại ngôi làng vẫn còn đó . Lúc này là mùa xuân , đồng cỏ trở nên xanh tươi trở lại , tụi trẻ vẫn chơi đùa trên bãi cỏ xinh đẹp kế bên cái giếng cạnh làng . Nhưng chỉ riêng một thằng nhóc , tóc màu bạch kim , tay vén mái tóc cho xõa xuống che bớt đi con mắt màu hổ phách rất đẹp của nó , làm cho cái gương mặt rất đẹp trai của nó mang thêm một nét gì đó bí ẩn . Ngồi lặng lẽ một mình , không cùng chơi đùa với lũ bạn , nó như đang suy nghĩ về một điều gì đó mơn man và xa xăm lắm .Chơi đùa chán , lũ trẻ đứa nào đứa nấy về nhà mình ăn bữa trưa , thằng bé tóc bạch kim cũng đang lê bước về ngôi nhà thân thuộc của mình .
" Vào bàn ăn đi Slywanger , hôm nay mẹ nấu món súp bắp mà con thích đó " cô gái Misea ngày nào giờ là bà Misea đang mỉm cười nói với thằng bé một cách trìu mến .
" Hồi sáng , ông trưởng làng tụ tập mọi người lớn lại để làm gì vậy mẹ ? " nó vừa nói trong khi đang húp sùn sụt chén súp .
" À , ông Narci thông báo kì học mới của trường Meagous trên Thị trấn sắp bắt đầu khai giảng , ai muốn cho con mình đi học thì đăng kí đó mà " nói rồi bà Misea lấy thêm cho nó một chén nữa cùng một miếng bánh mì .
" Ump ..." nó ngừng lại suy nghĩ vài giây rồi lại tiếp tục ăn , nó biết việc học trên Thị trấn với gia đình nó rất khó , vì gia đình nó rất nghèo , nếu nó học trên đó thì mẹ nó sẽ phải vất vả nhiều hơn , mà nó thì lại không muốn như thế .
"Mẹ nghĩ kĩ rồi , mẹ muốn con đi học phép thuật , vì con vốn là một đứa trẻ rất đặc biệt ,con có một mái tóc màu bạch kim hiếm thấy , và ...và một con mắt màu hổ phách , ngay từ nhỏ tới giờ con chưa bao giờ bị bệnh , cũng như con rất ngoan , rất ít khóc , lại rất thông minh và đẹp trai , mẹ rất hãnh diện vì có một đứa con như con mặc dù ....con không phải con ruột mẹ , nhưng mẹ thương con như con ruột của mình , vì vậy mẹ không thể để một tài năng như con bị lãng phí được." mẹ nó nói trong khi dọn dẹp đống bát dĩa .
" Thôi , con nghĩ con không cần phải học phép thuật làm gì , hiện giờ cũng rất tốt rồi , ta đừng nói đến chuyện này nữa mẹ nhé " nói rồi nó bỏ ra ngoài . Slywanger vẫn đang mơn man suy nghĩ về chuyện ban nãy , mặc dù nó không muốn mẹ nó phải khó nhọc nhưng trong thâm tâm nó vẫn khao khát có được phép thuật như những đứa khác trong làng . Đa số tụi lớn lớn trong làng đều đã đi học phép thuật , chỉ trừ nó , nó đã trễ 2 năm rồi .
Tiếng ồn ào đầu làng làm nó thoát khỏi ý nghĩ trong đầu , thì ra tụi con nít đang vây quanh những đứa từ trên thị trấn về , hằng năm chúng vẫn về thăm nhà vài ngày trước học kỳ mới , bản thân Slywanger chẳng muốn thấy cái cảnh tụi pháp sư nhí đó huênh hoang về tài nghệ của mình , nên nó đành bỏ ý định ra bờ cỏ mà quay về nhà .
"Slywanger ! Slywanger ! " giọng một cô bé vang lên từ đám đông , nhỏ Jena đang chạy về hướng nó khi thấy bóng mái tóc bạch kim của Slywanger .
"Em , Jena nè , em về rùi nè , chắc anh nhớ em lắm hả , em có mua quà từ thị trấn cho anh đó ..." nó cứ vòng quanh Slywanger , trong khi Slywanger cứ bước đi như không có sự tồn tại của nó . Nó thực tình không quan tâm lắm tới cô bé , tuy Jena là một cô bé dễ thương nhưng lại luôn mang theo sự rắc rối , nó còn nhớ như in năm trước cô bé suýt làm cháy nhà nó khi khoe cái phép Miệng Rồng mà chưa sử dụng thành thạo , rồi trước đó cô nàng rủ nó vào rừng hái hoa gì đó rất thơm để tặng nó , kết quả là lại gặp sói , khiến cho cả 2 đứa chạy bán sống chết , thậm chí cô nàng còn chạy nhanh hơn cả Slywanger , nhưng lại không biết sử dụng phép thuật để đuổi con sói , đến lúc về đến làng hỏi tại sao thì nhỏ mới nhớ ra là mình có phép thuật , cho nên Jena đi đến đâu là đem rắc rối đến đó .
"Slywanger !" Một giọng nói con gái khác vọng lên từ đằng sau , Slywanger quay lại với gương mặt tươi tắn hơn khi nhận ra giọng của cô nàng Tilo , còn nhỏ Jena thì liếc mắt một cái , nhỏ luôn coi Tilo là tình địch của mình vì Tilo là người chuyên gia cứu Slywanger khỏi các rắc rối của Jena .
" Mình có chuyện rất quan trọng cần nói riêng với bồ " Nhỏ nói trong khi đưa cái nhìn sang Jena và nở nụ cười ẩn ý .
" Ờ, vậy sao , vậy chúng ta tìm nơi nào yên tĩnh nhé " Nó nói cố nhấn giọng từ yên tĩnh cho dài hơn , trong khi quay sang Jena và cũng cười một nụ cười đầy thoả mãn và trông có vẻ gian gian .
" A...ờ thì hai người cứ nói chuyện đi , mình đi theo thui , không quậy đâu " nhỏ Jena cố chống chế .
" Nếu mình không lầm thì bồ chưa về nhà , và có lẽ cha mẹ của bồ đang mong bồ lắm " Tilo nói
" Đúng vậy , bồ cứ về đi rồi có gì thì mình sẽ kể lại sau " . Slywanger ủng hộ thêm .Thế là nhỏ Jena chẳng còn gì để nói , đành bỏ đi không quên gửi cho nhỏ Tilo một cái nhìn sắc bén nhất .
"Cám ơn bồ đã giải vây nhé Tilo, bồ cũng nên về thăm cha mẹ bồ đi " nó nói tỉnh bơ , như muốn đuổi người đã giúp nó thoát khỏi rắc rối .
" Hừm ....mình thật sự có chuyện quan trọng muốn nói với bồ đó , chuyện về .....con mắt của bồ mà bồ nhờ mình năm ngoái đó , nhớ không ?" Tilo nói với giọng quở trách . Rùi Slywanger chẳng nói năng gì nữa , đành im lặng suốt quãng đường ra bãi cỏ quen thụôc , nơi mà nó và Tilo hay nói chuyện riêng .
" Năm ngoái bồ nhờ mình tìm hiểu về con mắt của bồ tại thư viện Sách của trường Đại học , và sau cả năm trời mình đã tìm ra bí mật về con mắt đó và cả mái tóc của cậu nữa " nhỏ nói với giọng như thể vừa lập được kỳ công .
" Sau khi tìm hiểu nhiều sách nhưng không thấy , mình tìm qua chỗ sách cấm , thì trong cuốn " Bí mật về các dòng họ phép thuật " thì đã tìm ra " Tilo nói " Trong sách có nói về một dòng họ phép thuật rất mạnh , đó là dòng họ Radius , 'đặc trưng của dòng họ này là những người trong dòng họ đều có mái tóc màu bạch kim , và đó là một trong những dòng họ lâu đời nhất và mạnh nhất của thế giới phép thuật , tuy nhiên nhiều năm trước họ đã bị tuyệt diệt gần hết trong "Thời kì Đen tối " và tới ngày nay thì không còn ai thấy hoặc nghe về dòng họ này nữa ' tuy nhiên dòng họ này thì lại không có con mắt màu hổ phách " nó nói một lèo như học thuộc từ lâu .
" Vậy ý bồ nói có thể mình thuộc dòng họ Radius ? " Slywanger hỏi .
" Cũng có thể , nhưng hãy nghe về con mắt của bồ , nó còn siêu hơn cả mái tóc , trong cuốn " Những vật Thần bí trong thế giới phép thuật " có nói về một thứ là "Con mắt Heradin " , nó nói rằng con mắt này chứa đựng những tuyệt thuật siêu đẳng nhất , và người sở hữu con mắt này sẽ có một sức mạnh khủng khiếp , năm 237 thời kì Tân Tri , có một vị Đại pháp sư rất độc ácvà cực kỳ mạnh , ông ta đã tàn sát rất nhiều pháp sư trong thời kì đó , và theo cuốn sách nói rằng ông ta có con mắt Heradin , tuy nhiên con mắt đó thực sự ra sao thì không ai biết vì chẳng còn ai toàn mạng trở về sau khi gặp tên Đại pháp sư đó rồi sau một thời gian ông ta cũng mất tích nên chẳng còn ai biết gì thêm về con mắt đó nữa "
Slywanger không nói gì cả , chỉ ngồi suy nghĩ về những gì Tilo nói , nó thắc mắc chuyện gì đã xảy ra với dòng họ của nó , với gia đình nó , mà liệu nó có chắc là thuộc dòng họ Radius không vì dòng họ đó không có con mắt màu hổ phách ? mà liệu con mắt của nó có phải là " Con mắt Heradin " hay không ? Và con mắt đó có sức mạnh như thế nào ? Rất nhiều câu hỏi cứ chạy qua lại trong đầu nó mà không có câu trả lời .
"Mình về trước nhé , có gì gặp lại sau " nói rồi Slywanger đứng dậy chạy vụt về nhà , mặc cho Tilo chẳng hiểu chuyện gì xảy ra với nó , nhỏ nghĩ chắc nó bị kích động sau khi nghe những gì nhỏ nói .
Còn Slywanger , nó biết người duy nhất có thể trả lời các câu hỏi cho nó , đó là mẹ nó , nó mong rằng mẹ nó sẽ biết một chút gì đó về thân thế của nó .
Hết chương 1 . Phép thuật Chương 2
Chương 2 : Mất tích
Slywanger chạy về nhà , mẹ nó đang ngồi đan len , công việc mà mẹ nó hay làm để kiếm tiền trang trải cuộc sống , mẹ nó đan len rất đẹp nên hay được người trên thị trấn mua .
"Mẹ , mẹ có biết cha mẹ ruột của con thật sự là ai không ? " Slywanger hỏi , trong lúc ngồi xuống đối diện mẹ nó trên bàn ăn giữa nhà . Câu hỏi của nó làm mẹ nó phải dừng công việc lại , bà trầm ngâm suy nghĩ một lát ,rồi đi tới cái hòm nhỏ trong góc phòng , lấy một vật gì đó ra .
"Lúc mẹ nhận được con , ngoài trời mùa đông rất lạnh , con được bọc trong một lớp vải tuy mỏng manh nhưng con lại không hề bị lạnh , ngoài ra còn có miếng vải da này , trên đó chỉ có chữ Slywanger , nên mẹ đặt tên con theo tên đó , còn ngoài ra chẳng còn gì nữa , mẹ cũng chẳng biết cha mẹ ruột của con , nhưng mẹ nghĩ họ chắc phải đặc biệt lắm mới sinh ra được đứa trẻ như con ." mẹ nó nói trong khi chìa tấm vải da ra cho nó coi , trên tấm vải da ghi dòng chữ Slywanger rất đẹp .
Nó nhìn vào tấm vải da , nó nghĩ mẹ nó cũng không biết nó là ai , vậy thì làm sao nó tìm được thân thế của nó . Lòng nghĩ lan man những câu hỏi đó , nó cầm tấm vải da lên xem kĩ hơn . Vừa chạm vào tấm vải da , nó giật nảy mình , như bị luồng gió độc thổi trúng , nó nắm chặt tấm vải da , mắt nhắm nghiền , tay run run nhưng đang bị động kinh , mẹ nó trông thấy thế thì hoảng hốt , bà nhào tới đỡ lấy nó để nó không té bật ra sau . Sau một vài giây như thế , nó trở lại bình thường , người toát mồ hôi , gương mặt nó tỏ vẻ thất thần , như vừa chứng kiến một việc gì đó ghê gớm .
"Mẹ , con muốn lên thị trấn học phép thuật ! " nó nói sau vài giây bình tĩnh trở lại , rồi bỏ lên giường ngủ , vẫn miên man suy nghĩ điều gì đó . Còn mẹ nó thì chưa hết hoảng hồn thì chuyển sang ngạc nhiên , bà không hiểu chuyện gì xảy ra , mới đó nó như bị động kinh , điều hiếm thấy vì từ nhỏ tới giờ nó chưa hề bị bệnh gì cả , rồi sau đó nó lại nói đi học phép thuật , mà sáng nay nó còn phản đối . Nhưng bà cũng không nói gì , bà muốn nó được yên tĩnh , bà nghĩ chắc có điều gì về thân thế nó đã hiện ra lúc nó chạm vào tấm vải da .
Vậy là Slywanger sẽ lên học phép thuật tại thị trấn , mẹ nó đã lo đầy đủ cho nó , tuy những dụng cụ học có cũ vì bà phải mua lại từ người khác , nhưng Slywanger cũng không đòi hỏi gì nên bà cũng không lo . Sau chuyện hôm nọ , Slywanger có ít nói hơn trước , thay vào đó nó hay suy nghĩ một mình . Còn nhỏ Jena thì vui mừng hết sức , cuối cùng thì Slywanger cũng học phép thuật , và vì Slywanger học trễ hơn hai năm so với người khác , nên nhỏ Jena sẽ là đàn chị hơn Slywanger một cấp , nhỏ suốt ngày cứ xum xoe nói đủ thứ về trường phép thuật đó cho Slywanger nghe . Còn nhỏ Tilo thì không nói gì nhiều , nhưng nhỏ cũng tỏ nét vui mừng khi biết Slywanger sẽ học phép thuật .
Sau khi thu xếp xong mọi chuyện , Slywanger cùng Jena và Tilo khởi hành lên thị trấn học cùng vài đứa nữa trong làng .Trên quã đường, Slywanger cảm thấy không yên khi để mẹ nó lại một mình , ngoài ra nó có cảm giác như đang có ai đó theo dõi nó , điều đó khiến nó cảm thấy bất an .
Chỉ còn qua khỏi khu rừng này là tới thị trấn Megolis , trời đã sập tối nên tụi nó đành ngủ lại trong rừng và sáng mai tiếp tục đi . Vì mệt mỏi trên quãng đường dài nên tụi Jena và Tilo đã ngủ khì sau khi nhóm lửa và đánh chén con thỏ bắt được trong rừng . Slywanger thì nằm suy nghĩ miên man rồi từ từ chìm vào giấc ngủ .
Khi cả bọn đã ngủ say , thì cái bóng đen đậu trên tít cành cao từ lúc nào bắt đầu chuyển động . Cái bóng đen này là nguyên nhân khiến Slywanger cảm thấy như đang có ai đó theo dõi mình . Bóng đen nhảy vụt xuống một cách rất nhẹ nhàng và êm ái , bóng đen bước tới gần Slywanger , ánh lửa chập chờn làm lộ ra một người khoác áo đỏ sẫm ,mái tóc màu bạch kim dài tới chân , trên cổ quấn cái khăn bản to che cái cổ và một nửa khuôn mặt , hắn ta lướt tay ngang qua mặt Slywanger ,thì mặt nó giãn ra , trông như đang ngủ rất say, dù trời sập chắc nó cũng ko dậy nổi ....
Nhỏ Tilo tỉnh dậy sau một cơn ngủ dài , trời đã sáng và nó chẳng thấy Slywanger đâu , hành lý thì còn nên nó nghĩ chắc Slywanger đi vòng vòng đâu đó , nó đánh thức nhỏ Jena dậy rồi cùng nhau sửa soạn đi nốt quãng đường còn lại . Tụi nó chờ mãi mà chẳng thấy Slywanger quay về , sau khi tìm kiếm khắp nơi quanh đó mà không thấy , hai đứa nó đành mang theo hành lýc của Slywanger đi tiếp . Nhỏ Jena nghĩ chắc Slywanger đã đến thị trấn trước rồi , còn Tilo thì nghĩ Slywanger đã bị mất tích .....
hết chương 2View more random threads same category:
"Ta luôn có một suy nghĩ ngây thơ rằng : ta tự xem mình yếu đuối và hiền lành như một chú thỏ con , trong khi tất cả mọi người là cà rốt ! "
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
Bookmarks