+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 9 trên 9

Ðề tài: Truyện ngắn do mirikikudo viết. Các pác đọc rùi cho ý kiến!^^

  1. Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt
    Bài gởi
    1,377
    Cảm ơn
    61
    Được cảm ơn 34 lần trong 24 bài
    Sent 2 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    59

    Truyện ngắn do mirikikudo viết. Các pác đọc rùi cho ý kiến!^^

    Share/Bookmark



    W: Nhox, a b hack pass!!!
    M: vậy sao?
    W: uhm, ai đó đã viết vào blog của anh 1 entry như thế này: " Tôi là 1 tên ngốc! Đại ngốc!"
    M: Hay quá!
    W:=,= Hay j cơ?
    M: Mà đâu cần hackpass anh làm chi, chỉ cần thử vài lần là ra thui mà. Ngày sinh của em chứ j? Đại ngốc!
    W: Á! Vậy là em hả? Ngay từ đầu anh đã nghi rùi mà. Mà nè, sao suốt ngày kiu anh ngốc vậy?
    M: Ai biểu có tên ngốc comment cho người ta 10 cái mà cái nào cũng cùng 1 nội dung duy nhất :" A iu em nhìu lắm, con chuột của anh!"

    ~~~
    Thế đấy! Yêu em cũng là 1 lí do để anh trở thành 1 tên ngốc. Anh thấy em mới thật ngốc! Em ngốc lắm! Rất ngốc đấy Trà ạ.... nhưng anh iu cái ngốc nghếch đấy của em............em có biết không???......

    Thế nhưng...chưa 1 lần nào anh nói với em câu đó. Mỗi khi em nói anh ngốc xít, anh đều ậm ừ và như vậy anh trở thành 1 thằng ngốc - thật - sự!

    * *
    *

    Em đã từng nói với anh là em rất iu mùa đông. Lí do thì vô cùng đơn giản: Bởi mùa đông.....LẠNH! Đôi khi anh thấy em thật là khó hiểu và anh đang và sẽ cố hiểu em nhiều hơn. Mùa đông này anh cố gắng thu xếp thời gian để đc đi chơi cùng e, gần em hơn nữa. trời thì lạnh mà em thì dường như vô cảm với điều đó. Thay vì đứng vào 1 góc và xoa tay vào nhau cho ấm thì em chạy lăng quăng và bắt anh cùng chơi trò này trò nọ. Công viên vào buổi tối sao mà đông đến vậy! Cũng những đôi tình nhân, họ thường ngồi trên ghế đá và tâm sự, trò chuyện. Nhưng anh và em thì khác, chúng mình chẳng dừng lại, chẳng ngồi hay đứng ở đâu, chỉ đi và đi mãi cho đến khi những câu chuyện của em kết thúc. Em nói rất nhiều về cuộc sống của em: nó vui tươi và quá đẹp đẽ, trong sáng và hồn nhiên khiến anh đôi khi thấy buồn vì cuộc sống của anh thì sao? Lúc nào cũng chìm ngập trong công việc và thật nhàm chán, buồn tẻ biết bao! Nhưng anh có em và c/s của anh đang dần thay đổi.
    Và anh đã hiểu: Mùa đông thật ấm áp và đông của anh là em - Trà!

    * *
    *

    Anh không hiểu con gái lắm bởi người yêu đầu tiên của anh chính là em. Tại sao con gái rất hay hỏi người yêu mình những câu đã có sẵn đáp án nhỉ?
    - Anh có yêu em hok?
    - Tất nhiên rùi! A iu em lắm! Sao em hỏi kì vậy?
    - Không, vì em sợ 1 ngày nào đó anh không còn yêu em.
    - Em thật là......


    Anh định nói là em rất ngốc nhưng cuối cùng anh cũng chẳng nói ra vì anh biết em ngang bướng và nhất định hok chịu nhận mình là ngốc. Với em chỉ có anh là ngốc mà thôi.

    - Anh thấy Phương rùi chứ?
    - Uhm.
    - Cô ấy xinh hơn em, lại rất dễ thương và hiền lành nữa chứ! Hay anh yêu cô ấy đi!
    - Vớ vẩn, anh chỉ yêu mình em mà thôi. Đừng nói chuyện này nữa.




    ........................................

    Anh yêu em đấy cô bé ạ ! Sao em không vui? ?? Sao em lại cúi mặt xuống ? Em khóc đấy hả ??? Ô kìa! Em cười đi chứ ?? Trà, cười lên!!!.....A....a đã làm j sai ????

    Em thật ngốc! Sao em lại không tự tin vào chính mình, không tin t/y của anh? Ai nói em không xinh, với anh em là đẹp nhất! Em dễ thương lắm chứ, đôi má núm đồng tiền và chiếc răng khểnh, trông em cười thật duyên! Anh yêu cái cá tính của em.....anh yêu........yêu em thật mà!!!

    Thấy em khóc, lòng anh quặn đau.... Mấy phút trước em còn vui tươi, nhí nhảnh lắm, sao giờ em lại trở nên yếu đuối vậy? Anh biết! Việc em yêu anh cũng thật là khó khăn. Người ta nói j về t/y của đôi ta, anh biết chứ, nhưng em phải can đảm lên, bỏ mặc những lời nói đó! A có thể từ bỏ tất cả vì em. Gia đình danh giá ? - A mặc kệ! Tiền bạc? - Anh không cần! - Anh chỉ cần em thôi!!!
    Vậy, em cứ khóc đi, ôm anh mà khóc! Chỉ cần vậy thôi! Chỉ cần có thế.....

    * *
    *

    Đôi khi người ta cũng cần có thời gian để suy ngẫm, để nghĩ về những người mà có thể ngày nào ta cũng gặp, cũng nói chuyện, thậm chí là nắm tay hay ôm một cái thật nhẹ.(^^). Là cô người yêu bé nhỏ của anh đấy, Trà! Anh luôn thấy em là một người con gái can đảm, mạnh mẽ, em luôn cười, em tinh nghịch và ngang bướng biết bao nhưng anh nhận thấy ở em, từ tận sâu trong tâm hồn là một sự yếu đuối đến kì lạ. Sao ở bên anh em không thổ lộ tâm sự của mình ra, anh có thể chia sẻ, che chở và bảo vệ em mà! Hãy tin anh! Vui lên em nhé!!!


    ~~~

    Những ngày này, anh bỏ mặc công việc sang 1 bên, anh dành trọn thời gian của mình cho em, bù đắp cho em những thiệt thòi mà bao lâu qua em phải chịu. Anh không thể hiểu nổi tại sao một cô gái bé nhỏ và trong sáng như vậy lại có thể gắng gượng vui tươi trước mặt anh trong khi phía sau lưng, người đời lại vô tình gièm pha và nói xấu. Anh biết, em làm vậy là vì anh! Tội nghiệp em quá !

    Giờ đây, em lại trở lại với chính mình: vẫn nụ cười xinh tươi rạng rỡ ấy, em ôm lấy anh và đôi ta lại cùng bước trong đêm đông giá lạnh. Em nói với anh:
    - Anh này, nghe nói trên Sapa bi giờ đang có tuyết đấy! Ngày kia chủ nhật đôi mình lên đó nhé!^^
    - Được thôi nhóc ạ! Chúng mình sẽ cùng nhau đi ngắm tuyết nhiệt đới.
    ...........

    Và rồi sáng chủ nhật hum ấy:

    - Alo, Trà ah?
    - Uhm, anh chuẩn bị xong hết chưa?
    - Anh....anh xin lỗi nhé! Bỗng dưng ở công ti có việc đột xuất. có lẽ chúng ta nên dời chuyến đi sang lúc khác. Đc chứ?
    - Uhm, cũng đc.
    - Anh không mún vậy đâu nhưng quả thực việc này rất gấp.
    - Không sao mà, em biết! Anh đừng lo nghĩ j, gắng làm việc tốt nhé!
    - Uhm, yêu nhóc!

    ***********************
    Anh không hiểu, sao anh lại lo lắng như vậy? Anh biết em đã lớn, 17 tuổi rùi mà....nhưng sao anh lo quá! Anh không thể chịu đựng đc! Trà......Trà........

    - Tút.....tút.......

    Sao em không trả lời điện thoại, em sao vậy? Giận anh ah? Anh có linh cảm không hay......Mặc kệ tất cả! Anh không quan tâm đến công việc nữa......anh bỏ mặc mọi thứ lại sau lưng. Em đâu rôì cô bé? Em ở đâu???

    Anh đến nhà em. Bố dượng em lại đang say, ông ta nói em đã đi rồi, em đi để đc ngắm tuyết.


    Anh ……..anh thật sự biết nói j đây? Em đi Sapa chỉ có một mình thôi sao? Sao em ngang bướng vậy hả…..hả??? Anh biết phải làm j bây giờ? Sao em nỡ làm vậy? Sao lại để anh phải lo lắng như thế này???

    Bi giờ không có chuyến tàu nào đi Lao Cai cả. Em biết không? Anh đã lao đi tức tốc đấy! Anh thẳng con đường phía trước, nơi em đang đến. Anh cũng không biết mình đã lái xe nhanh đến như thế nào? Nhưng có nhanh bằng nhịp tim của anh lúc này không thì anh không dám chắc. A lo lắm! Anh thấy sợ….thật tệ!

    Anh đến thành phố, con tàu vẫn ở đó nhưng những người đi chuyến tàu ấy thì chẳng còn ai. Tàu đã dừng lâu rồi và họ đã đi cả. Trong đó có em, giờ chắc em ở Sapa. Anh lại đi……….. Đường lên Sapa ngoằn nghèo, khó đi, nhất là khi thời tiết lại lạnh buốt như thế này, sương mù dày đặc và điều khiến anh lo là trên cao kia còn có tuyết………

    Đường vắng!

    Đến một quãng, anh đỗ xe lại, có bóng người ở phía trước…..Đó là bóng một người con gái…………..là Trà!

    - Trà! - Anh gọi.

    Và em quay lại, nở một nụ cười tươi tắn. Sao trong cái giá lạnh này em lại trở nên xinh đẹp đến lạ kì. Em thanh cao và đẹp đẽ……em giống như một thiên thần! Giờ thì mọi sự lo lắng đã tan biến hết cả rồi, đôi ta sẽ đc ở bên nhau và cùng nhau ngắm tuyết. Thật tuyệt! Anh cũng yêu mùa đông lắm Trà ạ! Anh chạy tới bên em……trời lạnh cóng………không sao…….vì em – anh có thể làm tất cả! Vì em…….

    Nhưng….em sao vậy? Sao em không chạy tới bên anh và ôm anh thật chặt? Sao em chỉ đứng đó và cười nhẹ thôi? Trà ah?

    Đôi tay không của anh cóng buốt, chân anh tê thật rồi! KHÔNG! Vì em, anh phải cố! Anh thở gấp, họng anh khô rát nhưng sao em cứ như xa dần, bóng em mờ nhạt và anh nhận ra anh đang…..ẢO TƯỞNG. Em - ở - đâu?

    ( Giữa con đường vắng tênh, chỉ có một người con trai đứng lẻ loi, vô vọng, anh ta như kiệt sức và muốn khuỵ xuống. Anh ấy sẽ buông xuôi mọi thứ? )

    Một chiếc xe cứu thương chạy vụt qua. Tiếng còi xe như xé lòng anh làm trăm mảnh. Đau đớn, thất vọng và lo lắng….Đầu anh nặng trĩu những mối âu lo. Chiếc xe kia đang đi đâu? Đã có tai nạn xảy ra? Em! Có phải em không cô bé?
    Con cầu xin chúa trời, xin người đừng tệ bạc với con!

    Anh đuổi theo chiếc xe cứu thương ấy, và chẳng cần biết giá lạnh là j nữa…..

    Trước mắt anh lúc này là một đám du khách đang xúm tụm quanh một cô gái trẻ. Cô nằm trên tuyết, khẽ hấp hối, người cô bê bết máu.

    - Tránh ra!!! - Chẳng hiểu sao anh lại quát lên như vậy nữa. Có lẽ anh điên thật rồi!

    Mọi người xung quanh lảng dần ra xa và anh nhẹ nhàng cúi xuống bên người con gái tội nghiệp. Anh không hét lên gọi tên em khi nhận ra em đang nằm đó, anh cũng không lay em tỉnh dậy, anh không tin là em sẽ chết! Anh – không – bao - giờ - tin!

    Người ta nói em đã bắt xe ôm từ Lào Cai lên đây. Nhưng vì thời tiết quá xấu, người lái xe đã đề nghị nên quay về và mai hẵng đi. Nhưng em thì vốn ngang bướng mà! Biết có 1 chuyến xe khách sắp đi qua đây, em quyết định đi bộ tiếp quãng đường để quá giang chuyến xe dó. Và sự bướng bỉnh đó đã hại em! Em thật ngốc!

    Đôi tay bé nhỏ của em khẽ đặt lên vai anh khi anh đang cố ôm em thật chặt. Anh chỉ mong sao trái tim anh, t/y của anh dành cho em có thể sưởi ấm để xoa đi cái buốt lạnh. Nhưng dường như điều đó là không thể. Mắt anh nhoà đi khi nhìn thấy sắc mặt em đang nhạt dần, nhưng em vẫn gắng nở một nụ cười tươi. Em xoè đôi tay yếu ớt của mình ra và khẽ nói : “ Anh thấy không, dù sao nó cũng vẫn là một bông tuyết!”

    Ra vậy, giờ thì anh đã hiểu. Em lên đây không chỉ vì sự tò mò, thích thú mà còn vì muốn tìm được cho anh một bông tuyết không bao giờ tan…..

    * *
    *
    - Anh đến muộn!
    - 5’ thui mà. Sao em kĩ tính vậy?
    - Hứ!
    - Thui, anh xin lỗi nè. Có cái này đền bù cho em.
    - Cái j ha? A! Kem bông, trông đẹp quá! Hihi
    - Tất nhiên rùi, anh bắt họ phải làm 1 cái thật to cho em đó.
    - To vậy ăn sao hết?
    - Nhanh hết thui mà, vì nó dễ tan lắm, giống như tuyết ở vùng nhiệt đới vậy. Chỉ cần em nắm nó trong tay, hơi ấm của bàn tay sẽ làm nó tan chảy và chỉ còn là một vũng nước nhỏ.
    - Thế có giống tình yêu của chúng mình không? Rồi sẽ tan thành nước đó?
    - Em nói j vậy? Hai cái đó khác nhau mà. Uhm, mà dù sao thì khi đã tan rùi, nó sẽ vẫn là một bông tuyết thui.
    - Vậy khi nào em sẽ tặng anh một bông tuyết vĩnh cửu nhé. Một bông tuyết không – bao - giờ tan!
    - Trời, em cứ đùa……..haha
    * *
    *

    Tiếng cười vang từ trong quá khứ rộn về khiến anh cảm thấy cơ thể mình như đang đông cứng. Kỉ niệm vui giờ chỉ còn là những kí ức xa xăm, nhạt nhoà mà anh không thể nào lấy lại đc. Anh gào lên trong tuyệt vọng vì em đã thiếp đi, đã mãi mãi xa anh thật rồi, em đã ở lại với tuyết…….trong sáng…..đẹp đẽ……và thanh cao biết nhường nào.

    Chiếc xe cứu thương trắng cứ lao đi. Trên cửa kính xe, những hạt nước liti lăn dài. Và trong chiếc xe đó, người ta thấy có một người con trai đang khóc, anh ôm lấy một thiên thần nhỏ đang mỉm cười. Và bông tuyết trên tay cô cũng tan dần, chảy dài trên đôi bàn tay bé nhỏ.
    Có lẽ tuyết cũng đang khóc thương cho đôi tình nhân , khóc về một chuyện tình mãi mãi còn dang dở….

    View more random threads same category:

    CHI+______________CHI+______________CHI+______________CHI+

  2. Tham gia ngày
    Oct 2008
    Đến từ
    quán nhậu
    Bài gởi
    369
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Rep Power
    43



    hay !! đọc tâm trạng lắm Miki T_T , đọc xong câu chuyện này chắc mai mốt tớ có bạn gái mà con bé nào ngang bướng thì lấy này ra cho nhõ đọc
    " em mà bướng bướng thì hậu quả đấy , xem đi tự hiểu "
    (ok , I just want to make the atmosphere more fun drawing )
    kí cái gì.....

  3. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Bài gởi
    775
    Cảm ơn
    5
    Được cảm ơn 17 lần trong 14 bài
    Rep Power
    45



    Miki bảo tui cho ý kiến nhưng mà tui chẳng bít nói gì, trừ 1 câu: "Đây là 1 câu chuyện cảm động."

    Thui thì tặng Miki bản nhạc này thay cho comment zậy

    [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]
    ERROR: If you can see this, then [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ] is down or you don't have Flash installed.


    Còn đây là nội dung của nó:

    Spoiler

    Spoiler


  • Tham gia ngày
    Mar 2008
    Đến từ
    viet trinh tham . net
    Tuổi
    27
    Bài gởi
    642
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 99 lần trong 95 bài
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    50



    sr em gái,... kể từ ngày ấy,.... anh trở thành người vô cảm lúc nào ko hay,... nên ko thể kiên trì đọc hết truyện của em đc : )
    "Dù đục dù trong con sông vẫn chảy
    Dù cao hay thấp cây lá vẫn xanh
    Dù kẻ phàm tục hay người tu hành
    Đều phải sống từ những điều rất nhỏ
    Ta hay chê cuộc đời méo mó
    Sao ta không tròn tự trong tâm
    Đất ôm cho hạt bảy mầm
    Nhưng chồi tự vươn lên tìm ánh sáng
    Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
    Chắc gì ta đã nhận ra ta
    Ai trong đời cũng có thể tiến xa
    Nếu có khả năng tự mình đứng dậy
    Hạnh phúc cũng giống như bầu trời này vậy
    Đâu chỉ dành cho một riêng ai!"

  • Tham gia ngày
    Jul 2008
    Đến từ
    Trong cơn mưa trời vẫn sáng
    Bài gởi
    1,512
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 14 lần trong 9 bài
    Rep Power
    47



    sr em gái,... kể từ ngày ấy,.... anh trở thành người vô cảm lúc nào ko hay,... nên ko thể kiên trì đọc hết truyện của em đc : )
    cái phần chữ đậm giống tui, có điều là đang hok có nhìu time để đọc : D
     

  • Tham gia ngày
    Oct 2008
    Đến từ
    Địa Ngục
    Bài gởi
    2,696
    Blog Entries
    1
    Cảm ơn
    136
    Được cảm ơn 203 lần trong 134 bài
    Received 15 thank(s)
    Rep Power
    45



    Cái gì cũng từ nhỏ đến lớn, ráng đi sau này có khi em sẽ trở thành nhà văn lớn ấy chứ. Có điều truyện khó hiểu mà những chi tiết chứ được lãng mạn cho lắm. Nhận xét riêng.

  • Tham gia ngày
    Sep 2007
    Đến từ
    Any Place but Home
    Bài gởi
    562
    Blog Entries
    2
    Cảm ơn
    87
    Được cảm ơn 203 lần trong 76 bài
    Sent 3 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    1000



    Hay, tuy là không thể cố gắng đọc hết........

    "Đời là những chuyến tàu không hẹn
    Bạn và tôi là khách của thời gian"

  • Tham gia ngày
    Nov 2008
    Bài gởi
    322
    Cảm ơn
    4
    Được cảm ơn 10 lần trong 9 bài
    Rep Power
    42



    Trích Nguyên văn bởi Zock_ro0kie View Post
    cái phần chữ đậm giống tui, có điều là đang hok có nhìu time để đọc : D
    Giống Huynh hihi, có thgian chắc chắn sẽ đọc hihi
    Kogoro Mori _ Thám tử gà mờ

  • Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt
    Bài gởi
    1,377
    Cảm ơn
    61
    Được cảm ơn 34 lần trong 24 bài
    Sent 2 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    59



    haha, tự dưng ngồi nghịch tìm mirikikudo trên google nó ra trang này. Đọc các comment mà buồn cười quá, không biết các anh đã đọc hết nó như đã hứa chưa =,=
    CHI+______________CHI+______________CHI+______________CHI+

  • + Trả Lời Ðề Tài

    Thread Information

    Users Browsing this Thread

    There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

       

    Chủ đề giống nhau

    1. [TS]: Khai đao phỏng vấn MIRIKIKUDO ^^~
      By KurobaKaitou in forum Phòng phỏng vấn
      Trả lời: 61
      Bài mới gởi: 15-07-2009, 07:50 PM
    2. Truyện Kinh Dị-Tiếng Gào Trong Đêm-Nguồn=Truyện Việt.com
      By Cross Fusion in forum Thế giới văn thơ
      Trả lời: 1
      Bài mới gởi: 02-12-2008, 07:37 AM
    3. Truyền thuyết Tam Quốc chí (Tam Quốc ngoại truyện)
      By ladloveluffy in forum Truyện- Tiểu thuyết
      Trả lời: 0
      Bài mới gởi: 26-06-2008, 04:21 AM

    Visitors found this page by searching for:

    thong tin ve mirikikudo

    mirikikudo

    Dien Dan

    Members who have read this thread : 16

    Bookmarks

    Quuyền Hạn Của Bạn

    • Bạn không thể tạo chủ đề mới
    • Bạn không thể trả lời bài viết
    • Bạn không thể gửi file đính kèm
    • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết