Lecoq. Nhân vật trinh thám của nhà văn kiêm nhà báo Pháp Emile Gaboriau (1835-1873).

Truyện về Lecoq. (có kèm tên tiếng Anh).
Nhân vật Lecoq xuất hiện trong 7 tác phẩm của Emile Gaboriau, gồm:
L’Affaire Lerouge (1866) -The Lerouge Case
Le Crime d’Orcival (1867) -The Mystery of Orcival, Crime at Orcival
Le Dossier No. 113 (1867) -File No. 113 (tên khác: Dossier No. 113, The Blackmailers )
“Một vụ cướp vô cùng táo bạo - bọn cướp ăn hàng nhà băng lớn - số tiền khổng lồ bị mất”. Đó là một hàng tít lớn trên một tờ báo tại Paris.
Trong khi theo dõi vụ cướp phi thường này càng ngày càng bí mật, thám tử Lecoq đã khám phá ra nhiều tội ác lạ lùng và trải qua những diễn biến ly kỳ, đến nỗi người tài ba như ông cũng phải bó tay.
Buổi sáng hôm đó, viên thủ quỹ nhà băng đi làm như thường lệ. Khi mở két đựng tiền, anh ta bỗng la lớn: “Tôi bị cướp”. Các nhân viên nhà băng giật mình , chạy lại bu quanh anh ta để xem sự thể thế nào. Thật lạ lùng, chiếc két không có gì khả nghi trừ một vết trầy nhỏ. Số tiền ba trăm năm mươi ngàn quan mà viên thủ quỹ cất vào đó từ hôm trước đã không cánh mà bay. Theo lời viên thủ quỹ, anh ta để sẵn số tiền này để trả cho bá tước Louis de Clameran theo di chúc của anh ông ta là Gaston.
Ông Fauvel, chủ tịch nhà băng và Prosper Bertomy, viên thủ quỹ là hai người duy nhất có chìa khoá mở cửa và biết ám ngữ để mở két. Tuy thường ngày hai ngưòi đối xử với nhau không khác cha con, nhưng giờ đây họ quay ra đổ tội lẫn cho nhau.
Các nhân viên trong ngân hàng đều bị cảnh sát thẩm vấn. Tầng lầu trên của nhà băng được xem xét cẩn thận. Tầng lầu này là nơi cư ngụ của vợ chồng ông chủ tịch và một cô cháu gái xinh đẹp tên là Madeleine (cô này vừa bí mật huỷ bỏ hôn ước với viên thủ quỷ Prosprer, dường như để chạy theo Raoul Lagors, người cháu đẹp trai của bà Fauvel). Ông chủ tịch có lý lịch tốt, nên cảnh sát dồn mọi nghi ngờ lên đầu viên thủ quỹ vì anh chàng này sống rất xa hoa. Kết quả, Prosper bị bắt tuy chàng đã cực lực phản đối. Khi cảnh sát đến điều tra bắt chàng, họ trông thấy chàng ghi vội mấy chữ lên một mảnh giấy nhỏ rồi ném cho một viên thư ký. Cảnh sát theo dõi viên thư ký đến tận nhà của Prosper và thu miếng giấy. Trong miếng giấy, Prosper đề tên “bà Gypsy”. Báo cho bà này biết chàng đã bị bắt và khuyên bà nên trốn đi. Khi bị đem ra điều tra, Prosper chợt nhớ ra rằng tối hôm trước Gypsy trách chàng chẳng nhớ gì đến nàng và chàng đã nhấn mạnh với nàng rằng có một lý do khiến chàng luôn luôn nhớ đến Gypsy kể cả lúc làm việc : vì chữ Gypsy chính là ám ngữ để mở két tại nhà băng. Dường như khi chàng nói câu này, bá tước Louis và Raoul nghe lỏm được….
Les Esclaves des Paris (1868) -The Slaves of Paris
[Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ] (1869)
“Une Disparition” in Le Petite Vieux des Batingoles (1876) -“A Disappearance” in The Little Old Man of Batignoles
Le Vieillesse de Monsieur Lecoq (1878) by [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ] -The Old Age of Monsieur Lecoq

Sau đó, nhân vật này được các nhà văn khác tiếp tục phát triển trong các tác phẩm
La Fille de M. Lecoq (1886) của William Busnach và Henri Chabrillat - The Daughter of Monsieur Lecoq
File No. 114: A Sequel to File No. 113 (1886) của Ernest A. Young (bằng tiếng Anh)
Le Dernier Dossier de M. Lecoq (1952) của J. Kéry (novella) - Monsieur Lecoq's Last File

Bạn đang đọc một mục từ trong Từ điển trinh thám của [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]

View more random threads same category: