Những bí mật quan trọng nhất của con tàu bạc mệnh đã bị những người xây dựng Titanic giấu nhẹm từ rất lâu, cho đến khi những nhà điều tra phanh phui tới tận gốc rễ của vụ việc.


Cuộc hành trình đầu tiên và cũng là duy nhất của tàu Titanic:

Chiếc Titanic đã chìm vào lòng biển Bắc Đại Tây Dương năm 1911. Với gần 200 quyển sách, các tư liệu và phim - tính tổng cộng số phim về Titanic đã được quay nhiều nhất trong mọi thời đại - các sử gia, các nhà khoa học và những người đam mê về Titanic đã tranh luận sôi nổi về nguyên nhân thực sự nào đã khiến cho con tàu chở hành khách lớn nhất vào thời đó bị chìm hẳn sau 2 giờ 40 phút, khi đụng phải một băng sơn, mang theo 1.522 mạng người xuống đáy biển.

Khi ông Brad Matsen giải thích trong một quyển sách mới của ông nhan đề Những bí mật cuối cùng của Titanic, những câu hỏi đó đã được trả lời từ lâu, trong một cuộc điều tra đáng tin cậy của những người xây dựng con tàu. Các chuyên gia đã tích lũy đầy đủ các bằng chứng để chứng minh rằng con tàu đã bị vỡ ra làm ba mảnh, chứ không phải hai - trước khi chìm xuống, chứ không phải sau đó - đồng thời con tàu đã chìm nhanh hơn nhiều và theo một góc độ thấp hơn nhiều so với những gì James Cameron (đạo diễn phim Titanic) đã dự đoán. Tất cả đều tại những chiếc đinh tán thiếu chất lượng và thân tàu yếu kém. Nhưng một kho các tài liệu từ Harland và Wolff (H&W), một xưởng đóng tàu ở Belfast, Ireland, nơi chiếc Titanic và các chiếc tàu chị em của nó được ra đời, tiết lộ rằng vấn đề không chỉ do cấu trúc tàu thiếu chất lượng và phẩm chất kém. Đó là tính sơ suất: mặc dù những chủ thầu đã ngờ vực rằng thân tàu quá yếu, nhưng họ đã không đếm xỉa gì tới những mối quan tâm từ các kỹ sư của họ, mà chỉ bận tâm về chuyện sao cho Titanic được hạ thủy đúng thời điểm. Một cuộc điều tra đã được tiến hành sau khi con tàu bị chìm, nhưng không làm công khai; những người đứng đầu của hãng H&W đã cho phép hai nhóm điều tra đưa ra những phê phán về vấn đề chìm tàu, đặt nặng trách nhiệm lên đôi vai của vị thuyền trưởng con tàu. Các cuộc kiện tụng đã làm phá sản các chủ nhân của Titanic.
Trong một thời đại, khi có hàng trăm chuyến tàu chuyên chở hàng triệu người vượt qua Đại Tây Dương mỗi năm, thì các vụ chìm tàu chẳng có gì là điều bất thường cả. Thậm chí khi người ta đang đóng chiếc Titanic đã có một vụ chìm tàu diễn ra ở gần Nantucket, Massachusette rồi. Các con tàu sang trọng vào thời đó như Republic và Florida đã trở thành nổi danh toàn cầu. Tuy cả hai chiếc tàu này đã gặp phải những sự cố gây tổn thất lớn, nhưng không đến nỗi bị chìm như chiếc Titanic. Chẳng hạn như chiếc Florida, nó đã cố gắng chạy tiếp được tới New York và chiếc Republic còn tiếp tục nổi trên mặt biển được 38 giờ, tất cả 750 hành khách đều được giải cứu. Vấn đề tại sao Titanic phải đối diện với một số phận hẩm hiu hơn nhiều vẫn còn duy trì một bí mật.

Cho tới năm 2005, những người nhái làm việc với ông Matsen đã tìm được hai bộ phận lớn của phần đáy tàu. Những phế tích này đủ để các nhà khoa học điều tra xác nhận rằng thân tàu mỏng mảnh và các đinh tán thiếu chất lượng thực sự là những nguyên nhân chịu trách nhiệm trước số phận của con tàu.

Nhưng cho đến nay, điều chúng ta vẫn chưa biết được, đó là chuyện những nhà thầu xây dựng tàu đã biết được điều này từ rất lâu. Khi ông Tom McCluskie, một chuyên viên quản trị văn khố đã về hưu của hãng H&W, đánh hơi được những phát hiện của ông Matsen, ông ta đã đào xới lại các chi tiết về vụ điều tra của hãng năm 1912 (vẫn được giấu kín vào thời đó). Cả hai nhóm thợ lặn của ông Matsen, các nhà khoa học và các kỹ sư của H&W đã đi đến kết luận rằng, nếu các chiếc đinh tán và thân tàu mạnh hơn sẽ giúp cho con tàu nổi bồng bềnh trên mặt nước lâu hơn thế nhiều, kết quả sẽ giúp hạ thấp được số người tử vong xuống.

Tàu Titanic là một sản phẩm của sự cạnh tranh quy mô, được thúc đẩy bởi sự phát triển các lợi nhuận chuyên chở bằng đường thủy. Trong mối tham vọng làm chủ vùng biển Bắc Đại Tây Dương, ông J. P. Morgan đã mua được những quyền lợi kiểm soát một số các công ty tàu thuyền của Anh và Mỹ. Chính quyền liên bang đã hỗ trợ ông với các khoản tiền trợ cấp và những ưu đãi về thuế. Thân tàu được làm mỏng đi hơn 1/4 inch (một inch = 2, 54cm) và các đinh tán đã làm mỏng đi 1/8 inch so với những mẫu thiết kế ban đầu để làm giảm được 2.500 tấn trọng lượng của Titanic, giúp cho tàu có thể lướt qua vùng Kênh biển Anh nhanh hơn các đối thủ cạnh tranh. Và những yếu tố đó chính là nguồn gốc dẫn đến tấn thảm kịch lớn nhất trong lịch sử hàng hải.

Tàu Titanic và hiện tượng xuyên thời gian

Ngày 14/4/1912, con tàu thủy siêu cấp Titanic trong chuyến đi đầu tiên đã gặp nạn do va phải băng,
khiến 1.500 người mất tích. Vậy mà vào giữa năm 1990 và 1991, tại khu vực gần núi băng Bắc Đại Tây Dương, người ta đã phát hiện và cứu sống hai nhân vật đã biến mất cùng con tàu Titanic gần 80 năm về trước.

Ngày 24/9/1990, con tàu Foshogen đang đi trên vùng biển Bắc Đại Tây Dương. Thuyền trưởng Karl đột nhiên phát hiện một bóng người từ vách núi. Qua kính viễn vọng, ông nhìn rõ một phụ nữ đang dùng tay ra hiệu cấp cứu. Người phụ nữ này mặc trang phục quý tộc Anh thời kỳ đầu thế kỷ 20, toàn thân ướt sũng và rét run cầm cập.

Khi được cứu lên tàu, trả lời câu hỏi của thủy thủ, cô nói: “Tôi tên là Wenni Kate, 29 tuổi, một hành khách trên con tàu Titanic. Khi tàu đắm, một con sóng lớn đánh giạt tôi lên núi băng này, thật may mắn là các ngài đã kịp cứu giúp”. Nghe câu trả lời đó, mọi người đều cảm thấy hết sức kỳ lạ và họ nghĩ rằng có lẽ do sốt cao, cô gái này đã nói nhảm. Kate được đưa đến bệnh viện để kiểm tra. Sức khỏe của cô không có gì đáng ngại ngoài việc cô quá sợ hãi do bị lạc nhiều ngày, thần kinh cũng không có dấu hiệu rối loạn. Các xét nghiệm về máu, tóc, cho thấy cô khoảng chừng 30 tuổi.

Vậy là nảy sinh một vấn đề khó tin đến kinh người: Chẳng lẽ từ năm 1912 đến nay, trải qua gần 80 năm mà Kate không hề già đi chút nào? Thẩm tra, đối chiếu với bản danh sách hành khách trên tàu Titanic, người ta nhận thấy mọi nội dung đều trùng khớp với những gì Kate nói. Trong khi mọi người đang tranh luận thì sự việc thứ hai xảy ra.

Ngày 9/8/1991, một tổ khảo sát khoa học hải dương trong khi khảo sát tại khu vực phía Tây Nam cách núi băng Bắc Đại Tây Dương chừng 387 km, đã phát hiện và cứu sống một người đàn ông 60 tuổi. Ông ta mặc bộ quần áo màu trắng, khá gọn gàng, rít sâu điếu thuốc. Không ai có thể nghĩ rằng đó chính là thuyền trưởng danh tiếng Smith của con tàu Titanic.

Nhà hải dương học nổi tiếng, tiến sĩ Marwen Iderlan, sau khi cứu được Smith đã phát biểu trước báo chí rằng không thể có sự việc nào đáng kinh ngạc hơn. Người đàn ông này không thể là tên lừa đảo, ông ta đích thực là thuyền trưởng của con tàu Titanic, người cuối cùng chìm xuống biển cùng với con tàu . Khó tin hơn nữa là Smith đến nay đã 140 tuổi nhưng trên thực tế mới chỉ là một ông già 60 tuổi. Khi được cứu, ông một mực khẳng định rằng hôm đó là ngày 15/9/1912.

Sau khi được cứu, ông được đưa đến Viện tâm thần Oslo (Nauy) để chữa trị. Nhà tâm lý học Jale Halant đã tiến hành hàng loạt thử nghiệm và kết quả là Smith hoàn toàn bình thường. Ngày 18/9/1991, trong một đoạn tin vắn, Halant khẳng định, người được cứu đích xác là thuyền trưởng Smith vì ngay việc đối chiếu vân tay cũng đã cho thấy điều đó.

Sự việc cần được giải thích rõ ràng. Một số cơ quan hải dương Âu - Mỹ cho rằng thuyền trưởng Smith và hành khách Kate đã bị rơi vào “hiện tượng mất tích - tái hiện xuyên thời gian”.
Nguồn vnsharing.net

View more random threads same category: