Bí mật của bà mẹ sát nhân
LTS: Đó là một đêm đầu năm của năm 2002, anh Russell Yates ngồi một mình trong căn phòng mướn ở một khách sạn, suy nghĩ đến cuộc hôn nhân tan vỡ cùng người vợ sát nhân của anh. Yates nhớ lại vào ngày 20/6/2001 lúc anh nhận được cú điện thoại của vợ, anh không tin rằng đó là sự thật. Sau khi Andrea Yates nhận nước 4 đứa con trai và đứa con gái sơ sinh cho đến chết trong bồn tắm, cô đã gọi báo cho cảnh sát và chồng cô. Trong cú điện thoại gọi cho Russell, Andrea nói:
- ”Đã đến lúc điều đó được thực hiện. Cuối cùng em đã làm xong.”
Ngay khi cô bảo với Russell phải về nhà gấp, cô gác máy điện thoại.
Russell lập tức gọi về để hỏi xem chuyện gì đã xẩy ra.
Andrea trả lời: -”Có chuyện xẩy đến cho các con.” Russell thắc mắc, hỏi “Chuyện gì đã xẩy ra”, “Có đứa nào gặp tai nạn à?” và được Andrea trả lời: -”Tất cả 5 đứa.”
Bồi thẩm đoàn hiện giờ đang xử vụ án bà mẹ Andrea Yates giết chết 5 đứa con nhỏ dại của mình bằng cách nhận nước chúng. Đây là một vụ án giết con kinh hoàng nhất đối với người dân Mỹ.
Luật sư của Andrea Kennedy Yates đã vịn vào lý do rằng Andrea mắc bệnh tâm thần nên mới giết chết các con của cô để biện hộ và xin giảm nhẹ tội cho cô. Trong phiên tòa xử kỳ này các công tố viên sẽ bàn luận đến điểm mấu chốt được tập trung là tình trạng tâm thần của Andrea. Nếu như có chứng cớ nào chứng minh rằng Andrea đã giết những đứa con của cô trong tình trạng tỉnh táo, thì cô ta sẽ bị kết án tử hình. Để biết rõ hơn về sự kiện bà mẹ giết chết những đứa con của mình, xin mời quý độc giả cùng theo dõi bài lược dịch dưới đây.
Những điều bí mật
Lần đầu tiên Russell Yates gặp Andrea Kennedy là vào năm 1989 khi họ cùng ở một khu chung cư tại Houston. Russell vẫn nhớ đến cuộc chuyện trò đầu tiên của hai người. Russell nhận xét
- ”Andrea là con người thông minh. Nhưng Andrea đã nói những từ mà tôi không biết nó có nghĩa gì.”
Và Andrea đã dấu một sự bí mật. Đó là sự tự tin mà Russell nhìn thấy ở cô bắt nguồn từ sự thất vọng. Andrea chưa bao giờ có bạn trai cho đến khi cô lên 23 tuổi. Trong thời gian gặp Russell Andrea chỉ vừa mới hồi phục từ chuyện chia tay với người bạn trai trước đó. Chỉ sau khi Andrea bị bắt, Russell mới biết chuyện này qua hồ sơ bệnh lý và những báo cáo tâm thần của Andrea.
Marlene Wark, bạn học của Andrea ở trường trung học, cho biết Andrea chưa bao giờ có một người bạn thân nào.
- ”Andrea lúc nào cũng làm việc của cô ta và không thích người khác xía vào chuyện của cô.”
Andrea là đứa con gái út trong gia đình có 5 người con. Cha mẹ của Andrea đã hướng dẫn anh chị em Andrea làm việc từ nhỏ. Vào lúc 5:30 sáng là tất cả nhà thức giấc chuẩn bị đi bơi ở một hồ bơi gần nhà. Vì vậy ngay lúc Andrea vừa đủ lớn, cô đã vào làm việc cho một tiệm ăn. Một người bạn của Andrea nhận xét:
- ”Cha mẹ của Andrea mong muốn cô phải đạt điểm cao trong tất cả các môn học. Andrea luôn muốn làm vừa lòng cha mẹ, nhất là cha của cô. Ông là một giáo viên rất nghiêm khắc lại đòi hỏi cao. Có lẽ vì không muốn cha cô thất vọng nên Andrea chỉ chú tâm vào việc học và cô học rất giỏi.”
Kyle Weygandt, một người bạn học khác, kể:
- ”Có một lần, dù được miễn thi, Andrea vẫn thi môn Toán Tích phân để chứng minh khả năng của cô. Tôi cho rằng Andrea đi thi môn Toán Tích phân là vì cha cô muốn như vậy.”
Andrea đang làm việc ở Trung tâm Ung thư Anderson trong khi cô gặp Russell. Qua hai năm trời tìm hiểu, họ đã kết hôn vào năm 1993. Thế là với ước mơ về tương lai, cặp vợ chồng son hoạch định sẽ có nhiều con cái. Và Noah, đứa con đầu lòng ra đời một năm sau đó. Andrea vẫn tiếp tục làm việc ở Trung tâm Ung thư cho đến khi gần sinh Noah. Sau khi sanh bé Noah chừng vài tháng, Andrea bắt đầu có triệu chứng tâm thần: trong đầu cô bất chợt hiện đến hình ảnh con dao, rồi hình ảnh này lại chuyển sang một người nào đó bị con dao đó đâm chết. Nhưng những hình ảnh đó biến mất rất nhanh như lúc chúng xuất hiện. Andrea chỉ xua đuổi những hình ảnh ấy đi và cũng không để tâm gì đến chúng. Cô không hề nói với Russell về chuyện này.
Đến năm 1995, Andrea lại mang bầu lần thứ hai. Và cô không còn muốn tiếp tục bơi lội nữa. Từ đó cô cũng không liên lạc với các bạn bè của cô. Marlene Wark cho biết cô không lạ gì tính khí của Andrea. Wark thuật: Có một lần Andrea đã không nói chuyện với cô trong suốt một năm ròng; Nhưng sau đó Andrea lại chủ động nối lại tình bạn. Trong khi chồng của Andrea - Russell Yates - cho biết anh ta phải học để chấp nhận những sự bí mật mà Andrea thường không nói ra.
- ”Tôi biết rất ít về vợ tôi. Tôi cũng không dò hỏi hay cố khám phá những điều mà cô ta dấu diếm.”
Russell còn cho biết Andrea không muốn thảo luận và đối diện với các vấn đề rắc rối. Nhiều lần Russell phải nói rằng anh muốn Andrea nói to những suy nghĩ của mình, nhưng cô vẫn tránh những cuộc thảo luận bằng cách im lặng. Nhiều lúc, khi có một chuyện bất đồng ý kiến xẩy ra là Andrea lại giữ im lặng trong nhiều ngày, có khi trong nhiều tuần lễ.
- ”Tôi muốn Andrea cứ hét toáng lên hoặc là ném đồ đạc vào tôi khi cô ta bực mình. Tôi không muốn vợ tôi trở nên lặng lẽ sống một mình như vậy, trở nên quá mệt mỏi với các đứa con mà không muốn bày tỏ cùng tôi.”
Russell cũng từng nói với Andrea là anh sẽ giảm bớt công việc tại công ty để giúp cô trông nom những đứa con và cô có thể trở lại công việc trước kia, nhưng Andrea không chịu và nói: -”Em là mẹ chúng, em phải ở nhà chăm sóc các đứa con”.
Một người vợ không phản kháng
Vào năm 1996, Russell được bổ nhiệm đến làm việc ở Florida để hoàn thành một đề án ở đó. Vì vậy, Russell muốn cả gia đình cùng đi theo, nên đăng bán căn nhà bốn phòng ngủ của họ. Andrea hăm hở mở “garage sale” để bán đồ đạc, quần áo, đồ trang trí Nô-En. Những người thân trong gia đình nhớ rằng Andrea đã không phàn nàn một câu. Nhưng cả gia đình cô đều thấy Andrea đã để dành lại những tấm ảnh chụp và chiếc áo cưới của cô.
Tại Florida, Andrea lại bị xẩy thai hai lần. Sau khi công trình hoàn tất, Russell lại dẫn cả gia đình trở về Houston. Russell mướn một bãi đất trống để chứa chiếc xe nhà lưu động của gia đình. Russell chưa muốn mua một căn nhà khác vì anh bắt đầu thích di chuyển và sinh sống trong căn nhà xe lưu động.
Vào năm 1998, Russell lại tậu được một chiếc nhà xe khác. Chiếc nhà xe lưu động này được cải tiến từ một chiếc xe buýt. Họ lại sinh sống trong chiếc xe buýt như là một căn nhà. Lúc ấy, Andrea đã có bốn đứa con. Cũng trong thời gian đó, Andrea lại phải chăm sóc cho người cha bị bệnh lãng trí, và bị tai biến mạch máu não. Trong mùa hè, Andrea thường đến thăm cha tại căn nhà của người anh cô. Luôn luôn Andrea ghé đến thăm các thân nhân của cô chứ chưa bao giờ cô cho phép họ đến thăm cô. Thậm chí cô chỉ ở cách xa họ chừng 30 phút lái xe.
Cơn khủng hoảng tinh thần có lẽ bắt đầu vào năm 1999, sau khi cả gia đình Andrea di chuyển đến Grand Canyon. Russell cho rằng lúc đó Andrea dường như mệt mỏi, và không chú ý gì đến mọi việc. Nhưng anh lại cho rằng tinh thần của Andrea suy sụp là do ảnh hưởng của căn bệnh cúm mà cả gia đình đều mắc phải. Nhưng Andrea bắt đầu bộc lộ triệu chứng của căn bệnh tâm thần.
Vào ngày 16/6/1999, trong một trạng thái quá thất vọng Andrea đã gọi điện thoại cho chồng và yêu cầu anh về nhà ngay lập tức. Khi Russell vào nhà anh tìm thấy Andrea đang ngồi trong một chiếc ghế, cắn móng tay của cô, và hai chân cô thì run rẩy, không thể chế ngự được. Russell thu dọn và chở Andrea cùng các con đến Galveston. Ở đó, Russell dẫn Andrea dọc theo đập ngăn nước để cô lấy lại bình tĩnh, nhưng cô vẫn tiếp tục run rẩy. Và Russell chở Andrea về nhà cha mẹ cô.
Vào ngày kế, sau khi Russell chạy ra ngoài để làm những công việc linh tinh. Andrea nói với mẹ là cô sẽ đi ngủ. Trong phòng ngủ của mẹ cô, Andrea đã uống 40 viên thuốc trasodone - loại thuốc chống khủng hoảng mà mẹ của Andrea được bác sĩ cho uống để giúp bà ngủ yên. Khi mẹ của Andrea, bà Jutta, bước vào phòng ngủ, Andrea đã bất tỉnh. Nhìn thấy chai thuốc trống rỗng, bà Jutta bèn gọi số 911. Chiếc xe cấp cứu đến, cùng với Russell theo đằng sau. Và Andrea được khiêng ra, trong khi các đứa con khóc nức nở.
Bộc phát lần đầu
Trong hồ sơ bệnh lý của Andrea, ghi nhận rằng Andrea đã nói với các nhân viên trong bệnh viện là cô “muốn ngủ mãi mãi”. Nhưng sau đó, cô cảm thấy tội lỗi vì đã có ý định tự tử.
Andrea không hồi phục được liền. Vào ngày 20/6/1999, Andrea rút vào vỏ ốc của cô, từ chối không muốn tham gia trị liệu mà chỉ muốn được ở trong phòng bệnh của bệnh viện. Mỗi tối khi đèn tắt, Andrea lại kéo mềm tấm vải trải giường trùm kín đầu. Các bác sĩ gia tâm thần cũng không thể tiếp cận được với Andrea, khi cô không muốn hợp tác với họ để chữa trị căn bệnh của cô.
Trong khi Russell cho rằng Andrea không tự khẳng định được chính bản thân cô. Trong một cú điện thoại nói chuyện với Tauriac, một nhân viên xã hội, Russell nói: Andrea luôn dựa vào anh trong mọi quyết định và cô chỉ tập trung chú ý đến các đứa con. Russell cũng cho là vợ anh đã đặt quá nhiều gánh nặng trên vai mà không muốn cùng anh san sẻ. Anh còn nghĩ rằng Andrea sẽ cảm thấy tội lỗi nếu như cô bộc lộ sự tức giận. Trong thời gian này, Andrea lại không được tiếp tục điều trị khi bác sĩ tâm thần chữa trị cho Andrea lại cho phép cô xuất viện. Ông này cho rằng có lẽ Andrea sẽ cởi mở hơn khi được trị liệu với một nữ bác sĩ tâm thần. Andrea được cho một loại thuốc để điều trị chứng khủng hoảng thần kinh. Nhưng Andrea không thích uống thuốc chút nào. Russell và mẹ cô phải thường kiểm tra xem cô có uống thuốc không. Tình trạng Andrea càng ngày trở nên tệ hơn. Andrea thường đập đầu vào giường, lấy móng tay cào vào chân và tay đến chảy máu. Nhưng cô không bao giờ la hét, cô thường giữ im lặng. Mẹ Andrea và những thân nhân trong gia đình cô cho là Andrea đang trở nên xa vắng và rút vào thế giới nội tâm bên trong của cô. Cũng trong thời gian này, Andrea thường nghe thấy một tiếng la trong đầu cô: -”Cầm lấy con dao!” Và những hình ảnh mà cô nhìn thấy sau khi sinh Noah lại hiện ra: một con dao và một người bị đâm chết. Những hình ảnh này quay trở lại ám ảnh Andrea thường xuyên. Andrea nói với chồng và mẹ cô là những đứa trẻ “ăn quá nhiều”. Khi đứa con trai Luke chỉ mới bốn tháng tuổi la khóc đòi bú. Andrea chỉ ru đưa thằng bé để Luke không còn khóc, nhưng lại không cho đứa bé bú. Công việc chăm sóc đứa trẻ sơ sinh lại dồn cho bà mẹ của Andrea. Mãi cho đến lúc Andrea có những triệu chứng của căn bệnh tâm thần, thân nhân của Andrea cho rằng có thể chứng tâm thần là một chứng bệnh di truyền trong gia đình. Cả hai người anh của Andrea đều đang chữa trị chứng khủng hoảng tinh thần của họ. Và họ nghi ngờ rằng cha họ cũng bị chứng này.
Chữa trị và hồi phục
Vào ngày trước khi đi gặp bác sĩ tâm thần, Andrea trốn biệt. Russell tìm thấy Andrea ở trong nhà tắm, nhìn vào chiếc gương trên tường, tay cầm con dao ấn vào cổ. Russell ra lệnh cho Andrea đưa con dao cho anh, nhưng cô chỉ giữ lấy nó. Cuối cùng Russell cũng giựt được con dao khỏi tay cô. Vào ngày hôm sau khi đến gặp bác sĩ tâm thần Eileen Starbranch, Russell thuật lại sự việc xẩy ra trong ngày hôm trước, bà Starbranch lập tức đưa Andrea nhập viện. Lần này Andrea được gởi đến Trung tâm Tâm thần tư nhân Memorial Spring Shadows Glen, ở phía Đông của vùng Houston. Tại đây Andrea được chữa trị theo phương pháp “electroshock”. Nhưng sau đó cô được cho chích thử thuốc Haldol, một loại thuốc để chữa trị bệnh tâm thần chỉ được sử dụng trong những ca bệnh trầm trọng. Bởi lẽ loại thuốc này thường có phản ứng phụ. Andrea cũng bị những phản ứng phụ hành hạ cô. Nhưng khi Andrea thức dậy, Russell nhận thấy cô có vẻ tỉnh táo và nói chuyện với anh rất cởi mở. Russell cho rằng đây là lần đầu Andrea nói nhiều với anh. Sau đó Andrea bảo với chồng rằng cô ghét bị chích thuốc Haldol vì nó khiến cô phải bộc lộ con người mình cũng như khiến cô không thể kềm chế được bản thân.
Căn nhà của cha mẹ cô trở nên chật chội, khi gia đình của người anh trai Andrea quay về đây. Nên Russell mua một căn nhà khác với ba phòng ngủ, đứng tên chung với vợ anh. Trong khoảng thời gian này Andrea đã về nhà. Hằng tháng cô phải chích Haldol, và trông cô giống như một người máy không có sức sống. Russell cho rằng việc đứng tên chung để trả tiền mướn nhà có thể giúp cho Andrea hồi phục nhanh hơn.
Và khi nhiều tháng trôi qua, Andrea dường như hồi phục lại như trước.
Cô bắt đầu bơi trở lại. Và tổ chức tự dạy học cho những đứa con của cô. Russell thường bảo với Andrea là cô làm cho cuộc đời cô phiền phức khi không cho lũ trẻ đến học ở trường. Một người hàng xóm cho biết Andrea rất thích tự mình cô nuôi dưỡng những đứa con của cô. Vào thứ Tư trong tuần Russell thường dẫn một đứa con ra ngoài để ăn pizza. Và thứ Năm là ngày Andrea đi shop với một đứa con nhỏ nhất trong gia đình. Gia đình Russell cũng có ba buổi tối học về Kinh thánh, bởi lẽ Russell không tìm được một ngôi nhà thờ nào vừa ý anh. Trong khi đó, Andrea thường xuyên liên lạc với vợ chồng nhà truyền giáo Michael Woroniecki, người đã bán cho Russell chiếc xe buýt cải tiến thành nhà xe lưu động. Russell chưa bao giờ đồng ý với những quan điểm có tính cách cực đoan của Woroniecki. Nhưng Andrea lại tin vào những điều mà ông này giảng dạy. Do đó việc giáo dục cho con ở nhà cũng là do bị ảnh hưởng bởi những lời khuyên bảo của Woroniecki. Sự ảnh hưởng bởi tôn giáo khiến cho gia đình cha mẹ Andrea vô cùng lo lắng cho cô. Andrea lại tiếp tục chích Haldol và đến gặp chuyên gia cố vấn tâm lý hai lần trong một tháng. Vào thời gian đó cả Andrea và Russell đều không muốn tìm hiểu thêm về sự biến chứng của căn bệnh trầm cảm mà có thể đe dọa gia đình họ trong tương lai. Russell lại cho rằng bệnh tình của Andrea đã hoàn toàn bình phục. Anh vẫn không hề biết về những hình ảnh con dao và người bị đâm luôn ám ảnh trong tiềm thức của Andrea. Trong thời gian Andrea bị bệnh, Russell đã sử dụng phương pháp ngừa thai. Nhưng khi thấy vợ trở lại vui vẻ, anh lại không tiếp tục sử dụng phương pháp tránh thai thế là Andrea lại có thai. Đây là có lẽ là một sai lầm lớn của Russell. Bởi vì Bác sĩ Starbranch cảnh báo rằng nếu như cơn bệnh của Andrea trở lại thì chứng bệnh sẽ trở nên trầm trọng hơn trước nữa. Tuy vậy, cả Russell và Andrea không tin. Russell còn nói rằng nếu như chứng khủng hoảng thần kinh trở lại, anh sẽ nhận thấy những triệu chứng của nó một cách dễ dàng và có thể tìm cách ngăn chận kịp thời.
Mẹ của Andrea cho rằng chính Russell đã góp phần làm cho Andrea suy sụp hoàn toàn. Một nữ đồng nghiệp của Andrea cũng nói rằng Russell là một con người quá ích kỷ khi làm cho Andrea phải gách vác trách nhiệm người mẹ quá nặng nề. Bà này đã khuyên Andrea không nên sinh đẻ nữa vì cô đã có bốn đứa con, nhưng Andrea cho rằng Russell muốn có nhiều con cái.
Lần bộc phát thứ hai
Có lẽ cái chết của người cha cũng góp phần làm cho bệnh tình của Andrea thêm trầm trọng.
Trong thời gian cha của Andrea nằm thoi thóp trên giường bệnh trong bệnh viện, Andrea đến thăm cha cô thường xuyên. Và có thể nhìn thấy xác cha nằm chết trên giường, khiến Andrea càng suy sụp tinh thần. Andrea trở nên suốt ngày đọc Kinh thánh. Một ngày, khi Russell trở về nhà, anh tìm thấy Noah, đứa con lớn của anh, trong một trạng thái giận dỗi vì mẹ cậu bắt cậu làm một việc hết sức vô lý.
Chứng bệnh của Andrea bắt đầu bộc phát trở lại. Cô ta thường bế đứa con gái mới sinh nhưng lại không cho bú. Andrea cũng không còn nói chuyện vui vẻ. Và cô lại đập đầu vào tường. Những triệu chứng đó xẩy ra chỉ cách ba tuần lễ sau khi cha của Andrea qua đời. Lần này Russell theo lời khuyên của bác sĩ Starbranch đưa cô vào bệnh viện. Nhưng Andrea từ chối không muốn đi. Chính Russell và người anh của Andrea phải lôi cô vào xe. Khi đến bệnh viện, Andrea không muốn xuống, cả hai người phải kéo cô xuống xe. Andrea cũng không muốn ký tên để nhập viện.
Bác sĩ tâm thần chữa trị cho Andrea lần này, Mohammed Saeed, dường như bất lực. Saeed chỉ biết về bệnh sử của Andrea qua lời thuật của Russell. Trong khi lại không chú ý kỹ về những hồ sơ bệnh trước đây của Andrea. Dưới sự thúc dục của Russell, ông Saeed mới cho Andrea chích thuốc Haldol. Nhưng cũng chỉ trong thời gian đầu rồi sau này ngưng hẳn. Trong phiên tòa vào tháng trước, Saeed thú nhận ông chỉ chữa trị theo cách đáp ứng của bệnh nhân, khi ông hỏi chuyện bệnh nhân. Saeed nói:
- ”Tôi đã không nhìn thấy bệnh nhân có dấu hiệu nào là mắc chứng tâm thần.”
Saeed còn cho biết Andrea luôn dấu diếm những về những hình ảnh ám ảnh cô và những chứng ảo tưởng mà cô thường thấy. Sau mười ngày, Andrea bắt đầu tự ăn uống trở lại. Thế là Saeed lại cho phép Andrea về nhà, ngay cả vào lúc đó bệnh tình của cô rõ ràng là không ổn định. Khi về nhà, Andrea lại không muốn mướn thêm vú em hay một người nấu bếp giúp cô. Bà Jatta, mẹ của Andrea cho rằng đáng lẽ Russell phải cương quyết mướn một người đến phụ giúp công việc nhà cho Andrea. Tuy vậy chỉ có bà mẹ của Russell là đến trông chừng Andrea và 5 đứa con của cô vào ban ngày. Vào ngày 3/5/2001, đã có dấu hiệu là Andrea có ý định muốn giết các đứa con của cô. Sau khi Andrea cùng bà mẹ chồng dẫn những đứa trẻ từ công viên trở về nhà, đứa con trai lớn thấy mẹ chúng vặn nước cho đầy bồn tắm. Noah mách với bà nội. Khi được hỏi tại sao cô lại cho nước vào đầy bồn tắm, Andrea lại nói là cô “muốn sử dụng bồn tắm”. Khi Russell biết rằng bệnh tình của Andrea chưa khỏi anh lại tiếp tục đưa Andrea đến trung tâm chữa trị của Saeed. Lori, bệnh nhân cùng phòng với Andrea, cho biết: Khi Andrea nhập viện vào đây lần thứ hai, trông Andrea có vẻ sợ sệt và luôn im lặng. Gia đình của Lori nhận xét về Russell là anh ta nói quá nhiều. Trong bất cứ cuộc nói chuyện nào, Russell bao giờ cũng giành nói, không để cho bất cứ ai có thể chen vào nói một câu. Một chuyên gia tâm lý cho rằng: có lẽ sự im lặng của Andrea là một hành động chống đối lại tính nói nhiều của Russell. Trong khoảng thời gian Andrea nằm bệnh viện lần này, Russell đã không đưa các con vào thăm cô. Cũng giống như những lần trước khi được hỏi cô thường không trả lời hay chỉ lắc đầu. Và vào ngày 14/5/2001, bác sĩ tâm thần lại cho phép cô xuất viện về nhà với lý do là cô đã tự ăn uống được và tình trạng đã đỡ hơn nhiều. Không còn cách nào hơn Russell mang Andrea về nhà. Dù khi về nhà, Andrea vẫn tham dự những lớp chữa trị, và uống thuốc.
Nhưng có lẽ cách chữa trị này không giúp ích cho cô một chút nào.
Và một tháng sau đó, Andrea đã nhận nước dìm chết 5 đứa con của mình.
Thành TâmView more random threads same category:
Từ thuở mang gươm đi mở cõiTrời nam thương nhớ đất Thăng Long
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
There are no names to display.
Bookmarks