+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 2 trên 2

Ðề tài: Đà Lạt News

  1. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Đến từ
    Hidden
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    1,291
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Rep Power
    46

    Đà Lạt News

    Share/Bookmark



    Đà Lạt:Vụ án mạng gây chấn động dư luận
    (CATP) Lúc đó là 15 giờ ngày 15-8-2008, người dân thành phố Đà Lạt - Lâm Đồng đang tất bật lo mâm cúng chiều Vu Lan (rằm tháng bảy) thì ngay con phố sầm uất Phan Đình Phùng (phường 2), nhiều người hốt hoảng bởi tiếng la của một người đàn ông phát ra từ tầng 3 nhà số 127 Phan Đình Phùng. Mọi người đổ xô đến cùng nhau phá khóa căn phòng trên tầng 3 của căn nhà. Khi cửa phòng được mở ra, nhiều người đã phải bịt mũi bỏ chạy, một số ít lấy hết can đảm nhìn vào và vô cùng khiếp sợ: dưới nền nhà là ông Nguyễn Tấn Phát (SN 1962) nằm chết với rất nhiều vết máu đã thẫm màu, loang lổ; trên giường là bà Nguyễn Thị Bích Hà (SN 1964) không mặc quần áo, nằm đắp chăn, người đã trương và ngả màu tím. Hai xác chết được phát hiện trong chiều Vu Lan đã thật sự làm chấn động dư luận TP. Đà Lạt.

    Tang vậtHAI XÁC CHẾT TRONG PHÒNG NGỦ
    Ngay sau khi nhận được tin báo, Công an thành phố Đà Lạt và các trinh sát Phòng PC14 công an tỉnh đã có mặt. Lực lượng khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi bắt tay ngay vào việc. Thông tin về gia đình ông Phát được cung cấp: ngôi nhà 127 Phan Đình Phùng là của chị gái ông Phát cho vợ chồng ông ở nhờ đã nhiều năm. Ông Phát và người vợ trước là bà Phạm Thị Hạnh sinh được 2 người con là Nguyễn Tấn Ngọc (SN 1985), hiện đã đi làm tại Quảng Ngãi và Nguyễn Tấn Đức (sinh ngày 26-2-1992), hiện đang là học sinh lớp 10 Trường THPT bán công Nguyễn Du, thành phố Đà Lạt. Năm 2003 vợ chồng ly dị, ông Phát ở lại nhà cũ, bà Hạnh về sống tại đường Hoàng Văn Thụ, hiện làm nghề bán cà phê. Năm 2006 ông Phát đi bước nữa với bà Nguyễn Thị Bích Hà. Tầng trệt của ngôi nhà 127 Phan Đình Phùng được ông cắt một phần cho thuê mở tiệm uốn tóc, phần còn lại mở cửa hàng bán băng đĩa hình và đó là nguồn sống chính của cả gia đình ông, phía sau là phòng bếp. Tầng 1 là phòng khách, tầng 2 được ông bố trí làm 3 phòng ngủ, phía trong là phòng ngủ của 2 vợ chồng ông, phòng giữa bỏ trống, phòng phía ngoài gần đường là của Nguyễn Tấn Đức. Ông Vũ Thế Nguyên (trú tại 94 Trương Công Định, Đà Lạt, là anh rể của ông Phát) kể lại, ngày 14-8 Đức nhờ ông đến ngủ và trông nhà để Đức đi học vì bố mẹ đi đám cưới từ ngày hôm trước. Ông Nguyên thấy không yên tâm vì ông Phát vốn bị bệnh tim nên xưa nay có khi nào đi đâu xa. Phần nữa ông Phát lại không biết đi xe máy, mà bà Hà thì phụ nữ chân yếu tay mềm, có đi xe máy đường xa bao giờ đâu. Chỉ sợ hai vợ chồng người em đi xe ngộ nhỡ bị tai nạn thì khổ nên ông Nguyên điện vào máy di động của ông Phát rồi máy của bà Hà, nhưng lần nào máy cũng “ò í e”. Ông quay ra tìm xem có thiệp mời đám cưới nào đáng nghi không. Đến trưa ngày 15-8 cứ ngửi thấy mùi rất khó chịu trong nhà nên ông quyết định kê ghế đứng nhìn qua khe cửa xem trong phòng ngủ của vợ chồng ông Phát có gì mà hôi thế và ông gần như ngất xỉu khi nhìn thấy ông Phát, bà Hà nằm chết trương trong đó.
    Khi lực lượng công an đến khám nghiệm hiện trường, khám nghiệm tử thi thì Nguyễn Tấn Đức đi học chưa về. Người nhà đã đi tìm và phải đến 17 giờ cùng ngày Đức mới có mặt.

    Trinh sát phát hiện có một số tài sản trong phòng ngủ của vợ chồng ông Phát bị mất như tiền, nữ trang. Khám nghiệm tử thi bước đầu kết luận ông Phát và bà Hà đều chết vì ngạt. Hỏi về cái chết của bố mẹ mình, Đức tỏ ra không biết gì, một mực nói rằng bố mẹ đi đám cưới bằng xe máy, giao nhà và cửa hàng cho Đức trông. Ngày 13-8 Đức nhờ Việt là anh họ đến ở trông nhà cho Đức đi học. Ngoài giờ học Đức vẫn mở cửa bán băng đĩa bình thường và trong mấy ngày đã bán được 300.000đ. Số tiền này đã được trinh sát thu trong túi quần Đức. Lời khai của Đức không thống nhất khiến trinh sát đặt dấu hỏi. Có một chi tiết được các trinh sát quan tâm: khoảng 17 giờ ngày 15-8 khi về đến nhà, Đức cầm chiếc túi đen quẳng vào góc bếp. Chẳng biết trong chiếc túi có gì mà khi quẳng nó vào đó Đức có vẻ lo sợ? Chiếc túi được trinh sát lấy ra, kiểm tra bên trong thì thấy có cà vẹt xe và chùm chìa khóa xe máy của bà Hà. Nhìn trinh sát lôi cà vẹt và chìa khóa xe máy ra, Đức tái mặt. Mấu chốt của vụ án phải chăng là từ đây? Suy nghĩ như vậy nên trinh sát quyết định áp dụng các biện pháp đấu tranh với Đức. Và thật bất ngờ, đến 20 giờ cùng ngày Đức chính thức nhận tội.

    Nguyễn Tấn ĐứcLỜI KHAI KINH HOÀNG CỦA NGHỊCH TỬ
    Không ai có thể ngờ ẩn sau khuôn mặt non nớt và trắng trẻo ấy là hành vi giết người đầy thú tính. Nguyễn Tấn Đức khai: Ngày 12-8 Đức đi học bình thường, sáng học chính khóa, chiều học thêm, về đến nhà thì khoảng 15 giờ. Sau khi ăn tối cùng gia đình xong, Đức lên phòng nằm ngủ đến 19 giờ thì dậy vào bếp tiếp tục ăn cơm, sau đó ra cửa hàng. Thời gian Đức đi ngủ cũng là lúc cửa hàng bán băng đĩa hình của gia đình đông khách nên khi thấy Đức ra, ông Phát đã mắng Đức mấy câu vì tội không chịu phụ mẹ kế mà đi ngủ sớm. Khoảng 20 giờ vì còn bực đứa con khó bảo nên ông Phát đã gọi Đức vào phòng ngủ của 2 vợ chồng ông để mắng tiếp. Vì Đức cãi lại nên ông Phát đã tát Đức một cái. Ông Phát đi ra, Đức đi theo. Thấy con dao Thái Lan cán gỗ màu đen phần lưỡi dài khoảng 10cm để trên bàn máy vi tính, Đức cầm lấy và đợi khi ông Phát đi tới gần chân cầu thang thì đâm một nhát vào phần lưng bên phải. Sau đó Đức lột chiếc áo thun ông Phát đang mặc trên người bịt mặt, mũi ông cho đến chết. Để ông Phát nằm ở chân cầu thang, Đức xuống lại cửa hàng, đến khoảng 22 giờ thấy bà Hà xách giỏ tiền và cầm 2 chiếc ly uống nước vào phòng bếp, Đức đi theo. Khi bà Hà đang lúi húi dọn dẹp trong bếp, Đức dùng tay phải siết cổ bà cho đến chết. Hành động xong, Đức kéo bà Hà lên lầu, đến nơi ông Phát nằm chết thì quay sang kéo ông Phát vào phòng ngủ của vợ chồng ông, để ông nằm ngửa dưới đất. Sau đó hắn ra kéo bà Hà vào, lột 2 chiếc nhẫn ở tay bà, tháo sợi dây chuyền trên cổ, tháo đồng hồ đeo tay, cởi hết quần áo của bà Hà mang ra cửa phòng tắm rồi vào bế bà đặt lên giường đắp chăn lại. Hắn quay sang tháo 2 chiếc nhẫn vàng và chiếc đồng hồ trên tay ông Phát, mở tủ trong phòng lấy 2.300.000 đồng, 2 bóp đựng tiền, 1 hộp đựng trang sức màu hồng, 3 điện thoại Samsung, 1 điện thoại di động Motorola để trên bàn máy vi tính và 4 cục sạc pin bỏ vào chiếc túi Jean màu xanh. Hắn thu dọn hiện trường, nhặt quần áo của hai ông bà, con dao gây án và chiếc vớ dính máu ông Phát bỏ vào thùng các-tông, lấy xe máy của gia đình (biển số 49S7-5669) chạy ra suối Cẩm Đô vứt xuống rồi quay về. Lúc này đã là 1 giờ ngày 13-8, Đức tiếp tục dùng cây lau nhà lau sạch các vết máu, xếp lại giày dép ở lầu 3 sau đó khóa cửa phòng ngủ của vợ chồng ông Phát lại. Cầm chiếc túi đựng mớ tài sản về phòng ngủ của mình, Đức thay quần áo rồi xuống bếp uống một ly sữa. Khoảng 4 giờ ngày 13-8 hắn cầm chiếc giỏ đựng tài sản leo lên xe máy, khóa cửa nhà rồi đi lòng vòng quanh các đường phố Đà Lạt đến 6 giờ thì đến gửi chiếc túi xách tại nhà bạn là Quang Nguyễn Bảo Vân ở đường Hải Thượng, phường 6, Đà Lạt. Đức không về nhà mà lên thẳng trường nhưng do còn sớm, trường chưa mở cổng nên hắn chạy về lại nhà mở cửa cho người của tiệm uốn tóc đến. Một ngày, rồi hai ngày tiếp theo Đức vẫn đều đặn ngày 2 buổi đến trường, lúc không học thì mở cửa hàng bán băng đĩa cho đến khi ông Nguyên phát hiện ra 2 xác chết. Chiếc xe của gia đình Đức không dám đưa về nhà sợ bị lộ mà gửi ở nhà bạn.

    Sau khi thủ phạm khai báo toàn bộ hành vi phạm tội, các trinh sát đã tiến hành thu tang vật. Chiếc xe máy cùng toàn bộ tài sản mà Đức đang gửi ở nhà bạn đã được thu giữ và còn nguyên vẹn. Sáng 16-8-2008 Viện kiểm sát nhân dân thành phố Đà Lạt đã phê chuẩn quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và lệnh bắt tạm giam đối với Nguyễn Tấn Đức về tội giết người cướp tài sản. Vụ án làm chấn động dư luận TP. Đà Lạt đã có lời giải. Nhiều người biết chuyện ngoài việc lên án đứa con mất nhân tính cũng không ít ý kiến cho rằng sự quan tâm, giáo dục của gia đình ông Phát đối với Đức chưa đến nơi đến chốn. Năm học vừa qua Đức bị lưu ban phải học lại lớp 10. Vụ án này lại thêm một tiếng chuông gióng lên về sự xuống cấp của đạo đức gia đình, về hành vi bạo lực trong lứa tuổi học đường.

    View more random threads same category:

    Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
    One Truth Prevail!!

    Only One Truth Should Prevail!!


    One Truth Will Prevail!!


    Truth Always Prevail!!

  2. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Đến từ
    Hidden
    Tuổi
    20
    Bài gởi
    1,291
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Rep Power
    46



    Đà Lạt... nóng!
    Nằm ở độ cao 1.500 mét so với mực nước biển, Đà Lạt được biết đến như một thành phố của tình yêu và nỗi nhớ. Ở đó, ta có thể nghe được tiếng rì rào của gió, tiếng xào xạc của thông, có thể với tay nắm lấy sương trời vào những đêm đông lạnh giá, tha hồ trải tầm mắt ngắm nhìn hàng vạn loài hoa. Thế nhưng, Đà Lạt hiện đang phôi pha nhiều nét quyến rũ từng làm mê đắm bao người có trái tim yêu thiên nhiên, cây cỏ.

    NHỚ LẮM SƯƠNG MÙ
    Đà Lạt còn một chút nàyCách đây khoảng 10 năm, Đà Lạt giống như một thiếu nữ e ấp đang tuổi xuân thì. Chúng tôi ngạc nhiên khi được xem lại những tấm hình ngày trước của nhà nhiếp ảnh MPK chụp xung quanh hồ Xuân Hương ngập tràn trong khói sương. Người ta nói, nghệ sĩ lãng tử này khi đó thoải mái ghi lại được nét duyên thầm của Đà Lạt với sương lãng đãng quanh hồ cùng những cô gái trong trang phục áo len đủ màu, khăn ấm choàng quanh cổ. Nhưng bây giờ thì e khó lắm?

    Ông Sáu Thanh, nhà ở đường Bùi Thị Xuân, gần với trụ sở của Bảo tàng Lâm Đồng (nguyên là “tư dinh” của tư sản Nguyễn Hữu Hào, cha của Nam Phương hoàng hậu) nhớ lại: “Khi đó, sáng sớm sương lạnh làm chúng tôi không thấy nổi nhau dù chỉ cách vài mét. Tới hai giờ chiều, sương lại xuất hiện trở lại”.

    Thế nhưng thành phố yêu kiều giờ chỉ mù mịt sương vào dịp Noel, còn những tháng hè không khí chỉ mát mẻ khi đêm về. Nguyên nhân vì những cánh rừng thông bạt ngàn, nhìn hút tầm mắt giờ đã bị đốn hạ rất nhiều. Người ta bảo Đà Lạt đẹp nhờ phố trong rừng, rừng trong phố nhưng bây giờ đi trên nhiều con phố chỉ thấy nhà ống san sát nhau, chẳng thấy đâu những cây thông ngạo nghễ đâm vút lên trời cao như thuở nào.

    Chuyện mua quạt gắn trong nhà lúc trước được xem là chuyện lạ ở Đà Lạt, nhưng hiện giờ nhiều cơ quan nhà nước lẫn tư nhân đã phải bắt buộc làm cái việc không muốn ấy.

    Cách đây chỉ dăm năm, khi còn là sinh viên đi thực tế ở Đà Lạt chỉ cần mở cửa sổ khách sạn, chúng tôi đã ồ lên vì thấy sương mù trôi lãng đãng dưới chân đồi. Chúng tôi dạo phố với bao tay len và mũ ấm đội quanh đầu. Thế nhưng thời gian sau, chúng tôi đã không còn mấy khi được trông thấy những nét kỷ niệm xưa như thế nữa.

    Trong nhiều nguyên nhân làm thời tiết Đà Lạt nóng lên phải kể đến quá trình đô thị hóa quá nhanh làm cho nhiều khu vực đồi núi, những con dốc quanh co chỉ có ở Đà Lạt biến thành phố xá sầm uất. Cũng may hai “kho” thông nguyên thủy là Đankia - Suối Vàng và hồ Tuyền Lâm còn giữ được nét hoang sơ và chưa bị con người “bức tử”.

    Do cây bị đốn nhiều, quá trình đô thị hóa tăng nhanh nên theo Đài khí tượng Đà Lạt, nhiệt độ trung bình của xứ sở sương mù đang tăng lên sau mỗi năm.

    LỐI XƯA, XE NGỰA. ĐÂU RỒI?
    Vắng bóng những chuyến thổ mộTrước đây, Đà Lạt có bến xe ngựa gần hồ Xuân Hương, nơi những giai điệu mượt mà in dấu. Nhiều du khách bảo rằng chính những chuyến đi dạo trên xe thổ mộ đã khiến họ thêm yêu thành phố. Khi đó, tiếng vó ngựa khuya lộp cộp trên đường vắng sẽ đưa họ đi rất nhiều nơi. Những chiếc xe ngựa khi ấy thường chỉ chở hai khách. Lý do vì xà ích rất thương ngựa của mình sợ chở nặng đi đường đèo dốc, các chú chiến mã sẽ mệt.

    Giờ này đến Đà Lạt, bạn sẽ khó lòng nghe được tiếng vó ngựa trên đường vì nghe đâu tỉnh có chủ trương cấm loại hình này.

    Nhớ lại dịp Festival hoa Đà Lạt 2007, du khách mãi ngẩn ngơ khi được thấy lại những chuyến xe thổ mộ bất chợt trên đường. Ai cũng ao ước nếu như còn mãi “lối xưa xe ngựa hồn thu thảo” thì Đà Lạt sẽ lãng mạn biết bao nhiêu!

    Đợt lên thành phố ngàn hoa mới đây nhân dịp Hội chợ thương mại 2009 được tổ chức, tôi chỉ trông thấy duy nhất một chiếc xe ngựa. Hiếm hoi là thế nên du khách muốn cưỡi ngựa thì phải chịu khó tới khu du lịch LangBiang - nơi theo người K,ho là in dấu mối tình của chàng Lang và nàng Biang ở huyện Lạc Dương (cách trung tâm hơn 10km). Nhưng du khách phải cẩn thận vì một số nài ngựa rất thích... làm tiền, phải thỏa thuận trước rõ ràng, đi một tua ngựa giá cả bao nhiêu, chụp mỗi tấm hình cưỡi ngựa giá bao nhiêu, nếu không họ sẽ bị “chặt, chém”.

    PHAI DẤU CHỢ ĐÊM
    Bê-tông hóa quá nhanh làm khí hậu Đà Lạt nóng lênGiống như một số địa phương khác, để thu hút du khách, Đà Lạt có tổ chức chợ đêm ở khu Hòa Bình. Du khách nào lên cao nguyên cũng phải ghé nơi này để mua sắm. Thế nhưng gần đây, ở tượng đài trước chợ, hàng rong, quán nhậu mọc lên nhiều. Dạo quanh chợ chúng tôi nhiều lần chứng kiến, hễ thấy công an từ xa là các chủ quán “hàng xổm” lại la lên ầm ĩ, rồi thu dọn bàn ghế bỏ chạy tán loạn khiến du khách cũng phải... chạy theo. Khi công an rút đi, họ lại dọn ra bán tiếp, rác thải ngập ngụa ngay dưới chân du khách.

    Ở khu vực trung tâm thành phố, nhiều chỗ có biển báo cấm đậu xe nhưng xe máy cứ vô tư tụ tập về, đậu sai quy định, khiến du khách phải vất vả né để tìm lối đi. Hình thành đã lâu nhưng chợ đêm nhiều năm qua cũng chỉ bán các loại áo len đan sẵn, áo gió second-hand với giá dao động từ 15.000 - 45.000đ/cái, có chủ quầy còn nói thách giá cao gấp đôi.

    Lợi dụng sự đông đúc của chợ đêm vào tối thứ bảy, nhiều đạo chích đã trà trộn vào đây để móc điện thoại di động, ví tiền... của du khách. Nhiều trường hợp, người từ xa đến mải mê chọn quà mang về tặng người thân, khi rờ vào túi thì mới biết mình bị mất tiền. Anh Nguyễn Thế Đoàn, nhà ở đường Nguyễn Kiệm (Q. Gò Vấp) kể lại, hôm đó anh chọn được một cái áo len ưng ý mua về tặng bạn, nhưng khi lấy bóp tiền ra trả thì bóp đã bị “bốc hơi” đành xin lỗi, năn nỉ người bán vì không có tiền mua.

    So với Sa Pa ở Tây Bắc, Đà Lạt đã nhạt nhòa dần vai trò của một thiên đường du lịch. Làm sao để Đà Lạt quay về với nét quyến rũ ngày xưa? Đây là điều mà những người lãnh đạo thành phố hoa cần tìm ra lời giải đáp.

    ----------------------------------------------------------------------------------------------------------
    Đà Lạt được bác sĩ người Pháp Yersin phát hiện ra vào năm 1893. Nhưng nơi yên nghỉ của “ông Năm” (tên thân mật của vị bác sĩ tài ba) không phải ở Đà Lạt, mà ở Suối Dầu (Khánh Hòa). Sau đó 5 năm, toàn quyền Pháp Doumer đã cử nhiều đoàn thám hiểm, khảo sát lên cao nguyên và phát hiện ra tiềm năng du lịch nghỉ dưỡng của xứ sở sương mù. Mới đây, Đà Lạt được công nhận là đô thị loại 1 của tỉnh Lâm Đồng
    Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
    One Truth Prevail!!

    Only One Truth Should Prevail!!


    One Truth Will Prevail!!


    Truth Always Prevail!!

+ Trả Lời Ðề Tài

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Chủ đề giống nhau

  1. Attention!!Newest Hottest News For Detective Conan 'S Fans
    By Cross Fusion in forum Tổng Hợp
    Trả lời: 15
    Bài mới gởi: 20-01-2010, 05:16 PM

Visitors found this page by searching for:

Chưa ai tìm thấy trang này bằng công cụ tìm kiếm trước đây!
Dien Dan

Members who have read this thread : 1

Bookmarks

Quuyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời bài viết
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết