Wa,Kyo toàn post mấy vụ hạng nặng...Topic này chắc cũng sẽ được đưa lên phần Chú Ý...
Dường như rất nhiều vụ dính tới Aliens.
ÔNG LÃO 6 TUỔI
Trong thành phố Kolom của Thụy Điển, chú bé học sinh Klica 6 tuổi sống ở đó. Một buổi chiều cậu bé Klica cùng con chó nhỏ vui đùa bên bbụi cây nhỏ. Mẹ cậu bé đang làm việc trong bếp vần luôn chú ý đến cậu và con chó đang ra khỏi cửa. Klica đến ngồi bên cạnh bờ hồ, trong hồ có nuôi mmột ít cá, những con cá thỉnh thoảng lại nhô đầu lên mặt nươc đớp không khí. Klica ngồi bên bờ hồ chậm rãi bẻ từng mieng bánh bao nhỏ ném xuống cho cá ăn. Khi bánh bao hết, Klica đứng dậy mới nhìn thầy con chó của cậu đang truy đuổi một con bưốmha, no nhảy lên, đuổi theo rất sunh sướng. Klica thấy vậy cùng vui lây chạy theo chú chó chạy qua chạy lại giữa bụi cây. Con bướm bay lên cao rrồi xuống thấp, nó dẫn Klica và con chó nhỏ đi vào khu rừng rậm. Klica đang chơi vui, tự nhiên cảm thấy khó chịu từng đợt, từng đợt một. Lớp da trên người, trên tay cậu khẽ gjật giật. Kilca chỉ còn biết đập đập xoa xoa. Klica thấy lớp da thô hơn, lớp da trên mu bàn tay cũng nhăn nhúm hơn. Klica còn cảm thấy quần áo đang mặc trên người bỗng thấy chật chội, chật đến mức khó co thể chịu được. Klica kêu gào trong đau khổ thì lại thấy tiếng mình thay đổi. Không còn trong trẻo như trước nữa mà âm thanh trầm khàn của người già. Klica hoảng lọan chạy đến bên hồ nước. Từ mặt nước cậu ta nhìn thấy ảnh mình : tóc tráng đầy đằu, cái lưng hơi còng còng, bộ mặt đầy nếp nhăn. Chỉ còn bộ quần áo thì vẫn như cũ song giợ đây nó bế nhỏ giống như nhe giây thừng quấn ngang thân. ”Mẹ! Mẹ!”-Klica như kẻ điên chạy thảng về nhà, cậu mở toang cửa phòng chạy thẳng xuống bếp. Mẹ cậu vẫn đanh ở trong bếp cặm cụi với công việc, mùi trứng rán nóng hổi bốc lên thơm phức cả căn bếp.Mẹ cậu nghe thấy tiếng gọi lạ lùng phía sau lưng, ngạc nhiên quay lại nhìn, thấy ông già bế nhỏ lạ hoắc, đang gọi ”Mẹ! Mẹ!” muốn lao vào lòng bà . Mẹ cậu sợ hãi lùi lại: “Ông! Ông là ai mà gọi tôi là mẹ ?” . Klica thấy dáng điệu mẹ như thế càng đau lòng khóc to hơn: “Mẹ ơi ! Con là Klica đây, đến mẹ cùng ko nhận ra con nừa ư? “ ,“ Ông là Klica ư?”. Mẹ cậu sợ hãi muốn ngất đi. Klica con của bà mới 6 tuổi mà trước mắt bà bây giờ là ông già nhổ bé lạ hoắc quàng 70 tưổi rồi. Ông lào già nua như vậy có lè đã sắp chết đến nơi rồi. Mẹ cậu chỉ còn biết nén sự kinh ngạc, vừa an ủi cậu vừa hỏi căn vặn điều này điều kia dể xác nhận lại những điều mà cả hai mẹ con đều biết rõ. Lúc đó con chó vừa chạy về nó hầu như ko biết sự thay đổi của Klica, nó quấn lấy ông chủ nhỏ, nhảy lên nằm phục xuống vẫy đuôi mừng rối rít. Sau khi tin tức kỳ lạ đó được truyền đi, mười mấy vị bác sỹ của 6 nước đã được mời đến để hội chẩn. Họ xét nghiệm vân tay, răng của Klica cùng với hồ sơ của cậu ở trường để đối chiếu. Họ xác nhận con người của ông già đáng thương này nguyên gốc là cậu Klica học sinh tiểu học hay e thẹn xấu hổ. Cả mười mấy bác sỹ đều có chung một kết luận:” Đứa trẻ này không phải bị mắc bệnh lão hóa, bởi vì lão hóa cũng phải có một quá trình phát bệnh tương đối dài, không thể chỉ trong hai tiếng đồng hồ. Đây có thể nói Klica đã vô ý đi qua huyệt đạo ánh sáng lúc từ đó bước ra cuộc sống của cậu ta đã tăng thêm mấy chục năm rồi. Một bí ẩn của con người mà khoa học chưa giải thích rõ, huyệt đạo ánh sáng là gì, tại sao có thể khiến con người già nhanh đến như vậy?”
Câu chuyện thứ hai diễn ra trên một địa danh huyền thoại, tam giác quỷ Bermuda trên vùng biển Caribean, địa danh gắn liền với những vụ mất tích bí ẩn trên cả đường biển lẫn đường không...
SỰ KHỦNG KHIẾP MÀ NỮ Y TÁ ĐÃ TRẢI QUA.
Y tá Bleicy 42 tuổi là người phụ nữ dũng cảm, từ nhỏ cô đã cùng người cha của mình đi thuyền ra biển, đưa thuyền đến vịnh Pacasu. Từ đó trở đi lúc nào cô cùng mơ thấy mình trở thành nhà mạo hiểm hàng hải giống như Odsai. Từ khi chồng của Bleicy qua đời, cô càng ôm những khát vọng những chuyến mạo hiểm trên biển. Cô lấi số tiền bảo hiểm của chông cung với số tiền maf cô đã tần tảo tích góp được dể mua chiếc thuyền nhỏ. Cô đua con nhờ bố mẹ trông nom giúp, để bắt đầu thực hiệnkhát vọng ra khơi mà Bleicy từ lâu ôm ấp. Bleicy chọn khu tam giác Baimud là khu vực cấm trên biển của thế giới làm mục tiêu đi đến của cô. Cô lái chiếc thuyền thành thạo từ từ đi vào vùng Baimud . Cô bình tĩnh ngồi phía bánh lái sau thuyền tiến vào vị trí mà lộ trình cô đã sắp đặt. Bleicy phát hiện trên bầu trời trong xanh đã xuất hiện sương mù, báo hiệu sắp sửa có sương mù bao phủ. Thế rồi cảnh tượng xung quanh mờ dần đi. Không đến một phút sau Bleicy nhận thấy giống như mình đang ở trong cơn bão tuyết, tất cả mọi thứ đều trắng toát, cô không còn nhìn thấy xung quanh nữa, nếu giơ bàn tay ra cũng không nhìn thấy 5 ngón. Sự việc tiếp theo càng khiến người ta kinh hồn. Bleicy cảm thấy cô đang ở một nơi nào đó rất lạ không còn ở trên con thuyền của mình và cô cũng không rõ đây là nơi nào. Cô cảm nhận mình đang lạc vào cõi hư vô càng ngày càng chìm xuống cho đến khi chìm vào trong cái hang có ánh sáng. Trước mắt cô đã cố ánh sáng, cô đã có thẻ nhìn thấy mọi vật. Nhưng cái mà cô nhìn thấy thật khủng khiếp. Cô nhìn thấy trong hang có ánh sáng xuất hiện rất nhiều khuôn mặt, những khuôn mặt ấy ẩn hiện trước mắt Bleicy một chút rồi biến mất. Nhưng Bleicy đã kịp nhận rõ những khuôn mặt ấy có cả nam nữ và trẻ em. Những người đàn ông mặc quần áo đồng phục, có phù hiệu hai cánh tay nhỏ nhưđồng phục của các phi công, còn phụ nữ và trẻ em đều mạc quần áo bình thường của các thời đại, tất cả họ đều đã chết. “Ôi !” Bleicy thốt lên không thành tiếng. Cảm giác đã trỗi len sự sự hãi, vị cô đã hiểu mình đã nhìn thấy gì, những người chết này chíng là những người đã mất tích bao nhiêu năm qua trong vùng biến Baimud. Họ bị bắt đi đến nơi sâu kín nhất và xa lạ nhất, còn đối với những người đang sống thì gọi họ là những người mất tích thần bí. Bleicy trong chốc lát đã rõ hoàn cảnh của mình, cô đang bị lôi xuống địa ngục. Đã có sức mạnh nào đó bắt cô và đưa cô xuống nơi sâu thẳm này khiến cô phài từ giã thế giới sống động bên kia. “Không! Con ko thể như vậy được ông trời ạ! Hãy giúp con!” Bleicy bắt đầu khấn vái, cầu khẩn thượng đế giúp cô thoát ra khỏi ma lực vô hình đáng sợ này. Cô cố gắng hết sức vật lộn với ma lực vô hình và đáng sợ, cô ko muốn mình lại mất tích ở nơi đây. Sự việc xảy ra tiếp theo là Bleicy lại ngồi trên đuôi con thuyền của mình. Bầu trời trong xanh nhấp nháy những vì sao. Bleicy xem đồng hồ mới thấy đã 12 giờ đêm rồi. Như vậy sự việc đã xảy ra 12 tiếng đồng hồ vậy mà Bleicy cho rằng mới chỉ 1 đến 2 phút thôi. Mồ hôi vã ra như tắm lạnh toát người. Cô vội chèo thuyền ra khỏi khu vực đầy ma quỷ. Cô mừng vì thấy mình may mắn đã ko phải làm kẻ mất tích ko hình dạng, ko dấu vết như những bóng người vô hình kia mà cô vừa gặp phải.
Từ Argentina tới Mexico
Một ngày tháng 5 năm 1968, hai vợ chống luật sư Willdalook lái chiếc xe hơi nhỏ từ Buenos Aires, Argentina ra ngoài thành phố để nghỉ mát. Hôm đó Willdalook lái xe, vợ ngồi bên cạnh, họ dự định ra ngoại thành nghỉ một đêm, khi trời tối họ sẽ quay về nhà. Khi xe hơi chạy vào đường cao tốc thì lượng xe ít đi, thành phố cũng lùi xa phía sau lưng họ. Vợ chồng Willdalook ngắm nhìn cảnh đẹp xung quanh, họ cảm thấy khoan khoái khi mà tạm biệt thành phố ồn ào náo nhiệt. CHiếc xe vẫn đang lao về phía trước, con đường rộng lớn giờ chỉ có 1 mình, đột nhiên bầu trời phía trước của con đườngcó một đám mây mù bay đến, bao trùm chiếc xe hơi. “Thế này là sao vậy?”Vợ chồng Willdalook cảm thấy bồn chồn không yên. Ngay lúc đo, họ đã bị một sức mạnh vô hình giữu chặt rất nhanh làm họ hôn mê. CŨng không rõ mất bao nhiêu lâu hai vợ chồng mới tỉnh lại. Họ ngẩng đầu nhìn bốn phía. Quang cảnh xung quanh rất lạ, họ xem lại xe của ho, mặt ngoài sạch sẽ của chiếc xe có một vài vết chày sém. họ không hề bị thương tìch gì, cũng không hề có cảm giác khó chịu về mắt. Họ nghĩ lại đám mây mà ban nãy bay đến trên đường, nghĩ đến chính mình trước đó không lâu đã hoàn toàn bị mất hết cảm giác, sau đó xảy ra những chuyện gì, họ cũng không hay biết. “Phải khẩn trương tìm một người để hỏihiện nay chúng ta đang ở đâu, chúng ta còn có thể trở vê đi làm được không!” Willdalook nổ máy chạy trên con đường lạ hoắc. Một lúc sau, người lái chiếc xe tải chạy qua Willdalook vẫy xe tải dừng lại. “Chúng tôi bị lạc đường, không rõ đây là đâu, ông có thể nói cho tôi biết được không?” Willdalook hỏi anh ta. Người lái xe tải trả lời “Đây là ngoại vi thành phố Mexico, cách thành phố Mexico khoảng 30km”. “Sao? Mexico ư? Ông không nói sai đấy chứ?” Giọng nói của Willdalook đột nhiên hốt hoảng. “Đương nhiên là không sai rồi, nhưng cũng có thể là 35km” ,Người lái xe tỏ ý khó chịu đóng sập cửa cabin. “Này, hãy đợi một chút, hôm nay là ngày bao nhiêu?” Willdalook hỏi với theo 1 câu. “Ngày 13 tháng 5 “ người lái xe tải nhấn ga, chiếc xe tải phóng đi như bay. Mới có nửa ngày mà vợ chồng Willdalook đã ngớ ra như gà gô. Ngoại vi Mexico ư? Từ đây cách BuenosAires tới 6400km! Mà thời gian cũng không đúng, mình nhớ rõ là đi ngày 11 tháng 5, như vậy chúng ta đã bất tỉnh 2 ngày rồi! Hai vợ chồng luật sư sau giờ phút kinh hồn hoảng loạn đã trấn tĩnh lại. Họ tìm điện thoại liên lạc với người nhà. Sau khi điện thoại họ mới biết ở nhà mọi người đã tìm họ 2 ngày rồi, đồng thời báo cho cảnh sát việc này. Khi mọi người được biết 2 người đang tỏng hoàn cảnh khác thường, ở cách họ 6400km thì không ai không thất kinh. Muốn nói gì thì nói, song hai vợ chồng Argentina vẫn còn sống là may mắn. Sự việc mất tích xảy ra với họ chỉ trong 2 ngày ngắn ngủi, so với bao nhiêu người bị vĩnh viễn mất tích thì họ cuối cùng cũng còn được trở về với gia đình, không để lại sự đau xót nào cho những người thân của họ.
VỤ ÀN BÍ HIỂM TRÊN KHÔNG TRUNG
Thời kì đại chiến thế giới thứ 2 , trên chiến trường Bắc Phi, 1biên đội ko quân của quân đội Mỹ vừa hoàn thành trận ko chiến chuẩn bị về căn cứ, thì phát hiện trong đội thiếu chiếc P-38. Mọi người ko hiểu sao vừa bay chiến đấu trên bầu trời tự nhiên ko thấy nữa nên vội vã đi tìm. Điều kì lạ vô cùng là toàn đội dã đi tìm khắp vùng ko phận, và quan sát trên mặt đất, ko thấy có dấu vết mảnh vụn máy bay bị rơi hay phi công nhảy dù, cuối cùng cũng ko hề có một chút phát hiện nào về chiếc máy bay đó. Toàn đội bay chỉ còn cách hạ cánh xuống cơ trường, báo gấp sự việc này với sĩ quan chỉ huy, ngay cả bộ chỉ huy cũng ko hề nhận được một tin tức gì. Cho tới đêm, chiếc máy bay mất tích vẫn ko hề có 1 tin tức nhỏ nào chỉ còn cách đón nhận sự thật là phi công đó ko trở về. Đêm đó toàn bộ sân bay làm lễ truy điệu cho phi công mất tích, ai nấy đều hiếu rằng sự mất tích chính la sự hi sing trong chiến đấu song sự mất tích của vien phi công này có một điều khác thường. Trong lễ truy điệu đang tiến hành thì còi bào động vang lên, trên màn hình rađa xuất hiện 1 chiếc máy bay lạ, bay ở độ cao thấp với tốc độ nhanh đang sắp tiếp cận sân bay. Toàn sân bay lập tức khẩn trương, vào tình huổng chiến đấu cac phi công trực chiến vào máy bay chờ lệnh, các pháo thử vào vị trí của mình, chỉ còn chờ mệnh lệnh phát ra trận chiến đấu bắt đầu Các ngọn đèn pha quét lên ầu trời như những lưỡi kiếm khiến cả bầu trời sân bay sáng như ban ngày. Hàng trăm sì quan của san bay đều nhìn rõ chiếc máy bay chiến đấu P-38 đang lao nhanh đến, động cơ của nó gầm rú điếc tai, mặt đất vội vãdùng vô tuyến liên lạc với nó, song ko có sự trả lời, mạt đất lại dùng tín hiệu dèn đỏ để phân biệt máy bay ta và địch, nhưng chiếc máy bay đó vẫn im lặng. Lúc này viên sĩ quan chỉ huy mạt đất vẫn hoang mang ko thể ơhán đoán được. Đúng lúc đó chiêc máy bay đổi hướng bay vút lên bầu trời đêm trong xanh của sân bay, đột nhiên đứng sũng lại như đâm vào 1 bức tường vô hình tan ra từng mảnh rơi lả xuống mặt đất. Mọi người ko nhìn thấy lứa cháy, ko nghe thấy tiếng nổ, chỉ nhìn thấy chiếc máy bay vỡ ra làm 4,5 mảnh. Lức đó họ nhìn thấy 1 người nhảy ra từ chiếc máy bay, trên lưng có đeo dù, đầu tiên là chiếc dù phụ bay phấp phới, sau đódù chính được mở ra, hình như nhằm hướng trước sân bay hạ xuống. Sĩ quan chiến sĩ của sân bay vội vã lên xe lao nhanh đến chỗ máy bay rơivà viên phi công nhảy dù xuống. Họ đến nơi vùa nhìn thấy đã sững người. Chiếc máy bay vỡ chính là chiếc máy bay mất tích hôm nay, nhưnh bình nhiên liệu đã khô cạn từ lâu, vậy làm sao nó có thể bay với tốc ddooj ghê gốm đến như vậy? nhười phi công nhảy dù bị bắn vào trước cổ rõ ràng đã bị chết từ lâu mà làm sao có thể mở dù được?Như vậy lực lượng khiến chiếc máy bay va vào vỡ nát, lý do gì khiến viên phi công đã chết quay về đây được?Vụ án bí hiểm trên không này được đưa vào 1 trong những vụ án cơ mật của nước Mỹ.
Biến mất trong luồng sáng bí ẩn
Vào năm 1935, nhà nghiên cứu của Anh là Vivian Fush cùng đoàn thám hiểm có mặt tại đất nước Kenya. Hai đồng nghiệp của ông là Martin Sheflis và Bill Daison tình nguyện đến ở hòn đảo thần bí trên một thời gian. Nhưng 15 ngày sau không thấy ai quay lại, Fush cử ngay một nhóm cứu hộ tới. Họ không tìm thấy bất cứ dấu vết nào của bạn mình, ngoại trừ một ngôi làng bỏ hoang của thổ dân. Một máy bay được gọi đến để dò tìm trên không trung trong suốt hai ngày cũng không có được kết quả gì.
Thổ dân tại đây đã kể cho Fush nghe, trước đó trên đảo có khá nhiều người sinh sống. Tuy nhiên chỉ một thời gian sau, không thấy ai xuất hiện trên đảo nữa. Người dân tại làng Longlani đã cử một chiếc thuyền sang “thám thính”. Những người này khi đặt chân lên đảo đều ngớ người ra: đón tiếp họ là cả một ngôi làng trống rỗng với những túp lều bên trong còn đầy đủ đồ vật (trên đống lửa còn những con cá đang thối rữa)… Không ai biết những người dân tại đây đã biến đâu mất? Những “phái viên” ngay sau đó vội rời bỏ hòn đảo vì không muốn chịu số phận tương tự.
Còn những chuyện mất tích thần bí khác lại diễn ra ngay trước mắt những người chứng kiến. Tuần báo History of Science của Mỹ mô tả một trường hợp vào ngày 30-7-1960 tại thành phố Picton bang Ontario, khi một cậu bé 13 tuổi biến mất ngay trước mắt người thân và hàng xóm và vài ngày sau lại xuất hiện đúng ở vị trí đó. Một câu chuyện khác liên quan đến công dân 19 tuổi Frank Fontain tại khu vực ngoại ô Serceux-Pointuas của Paris.
Trong khi đang ngồi sau vô lăng chiếc xe hòm của mình, anh ta bỗng nhiên nhìn thấy trên trời có một đốm sáng rực rỡ khác thường từ từ hạ xuống mặt đất. Những người bạn của Frank đang vận chuyển hàng phía sau cũng nhận thấy điều đó. Frank phóng xe sát tới chỗ quả cầu đang hạ xuống. Khi những người bạn tiến đến gần hơn, họ nhìn thấy chiếc xe của Frank dường như bị “cắt làm đôi”. Trên đường chỉ còn phần sau của xe, trong khi chỗ cabin chỉ còn một luồng ánh sáng trắng cuộn lại thành dạng ống và… lao vút lên trời.
Frank dường như đã bốc hơi với luồng ánh sáng. Cảnh sát cũng hoài công trong việc tìm kiếm chàng thanh niên trẻ trong 2 tuần sau đó. Bất thình lình vào buổi sáng sớm, một người bạn nghe tiếng gõ cửa. Khi mở cửa ra thì Frank đứng ngay trước mặt. Anh ta ăn mặc đúng y như cái ngày đã mất tích, chỉ có điều trông rất bối rối. “Chiếc xe của tôi đâu?” - Frank hỏi người bạn vẫn còn đang ngây người vì sửng sốt. Những hồi ức chỉ quay về với Frank sau khi trải qua một liệu pháp thôi miên. Anh ta kể lại, trên cabin xe bỗng xuất hiện một quả cầu nhỏ sáng rực và sau đó tất cả tan biến không còn nhận biết được gì nữa. Frank tỉnh dậy trong một phòng thí nghiệm nào đó có đầy đủ các thiết bị và bộ phận cảm biến. “Trong phòng có nhiều quả cầu sáng rực và di chuyển liên tục - Frank kể cho các nhà bác học - Tôi hiểu rằng họ đang nghiên cứu tôi”.
Những cuộc tiếp xúc thầm kín
Alan Hainek, nhà thiên văn học và nghiên cứu các vật thể bay không xác định (UFO) nổi tiếng, đã cho xuất bản một tuyển tập ghi chép về những trường hợp “biến mất và bị bắt cóc” tương tự, gọi là “những cuộc tiếp xúc thầm kín với thế giới thứ ba”. Nhiều trường hợp trong cuốn sách này đã được mô tả khá tỉ mỉ. Ví dụ như vụ mất tích của hai công dân Witfield (New Hampshire) là Betty và Berney Hill.
Hồi tháng 9-1961, khi cả hai đang trên đường về nhà sau chuyến đi nghỉ, họ bỗng nhìn thấy hai quả cầu sáng rực đang di chuyển hỗn loạn trên bầu trời, dường như đang bám theo xe của họ. Một lúc sau, Berney và Betty bỗng như bị thiếp đi. Khi tỉnh lại, họ mới biết là đã qua hai ngày và đang ở một vị trí cách xa cả trăm dặm so với nơi đã dừng lại. Về sau cả hai nhớ lại dường như đã ở trong một “con tàu” nào đó có nhiều ánh sáng, những sinh vật kỳ lạ ngoài trái đất đã trói buộc họ bằng những “tia sáng-xúc tu” nhằm chiếu xuyên qua người họ.
Vụ UFO bắt cóc công nhân cưa gỗ Trevis Walton tại Arizona năm 1976 và công nhân xưởng đóng tàu Hinson-Partner một năm sau đó tại bang Mississippi đã trở thành một đề tài được nêu ra trên một loạt tờ báo hàng đầu của Mỹ. Tờ National Enquire còn công bố một báo cáo tỉ mỉ của 2 người này về những “người ngoài hành tinh”. Cả hai nạn nhân bị bắt cóc này còn được kiểm tra trên máy phát hiện nói dối và kết quả cho thấy họ đã nói sự thực.
Thật ra, trong vô số những trường hợp biến mất bí ẩn, có không ít là do nguyên nhân nhận thức sai lầm của con người hay đơn giản chỉ là thổi phồng sự việc. Nhưng cũng có không ít những hiện tượng lạ thường có thể có được một lời giải thích chính xác về mặt khoa học. Ví dụ như các chuyên gia thuộc Trung tâm sinh lý học thuộc Bộ Y tế Nga đang tiến hành những thử nghiệm lý thú trong lĩnh vực di chuyển lượng tử - sự di chuyển chỉ trong khoảng khắc thông tin về một đối tượng sinh học tới bất kỳ một khoảng cách nào. Cho tới nay, đối tượng nghiên cứu mới chỉ là những con chuột trong phòng thí nghiệm nhưng những kết quả ban đầu cho phép đưa ra kết luận: những gì được Albert Einstein dự đoán từ 100 năm trước đây và là đề tài cho nhiều nhà văn viễn tưởng hoàn toàn có khả năng trở thành sự thực.
Mất tích trong chiến tranh thế giới
Ngày 28/8/1915, hơn 800 lính Anh được lệnh cơ động lên một ngọn núi cao thuộc vùng Garibaldi của Thổ Nhĩ Kỳ. Cùng đóng quân ở khu vực này còn có một lực lượng quân sự của New Zealand. Lúc này, vùng trời phía trên trận địa của đội quân này vẫn rất sáng và ít mây. Thế nhưng trên ngọn núi mà đội quân phải hành quân lên lại có một lớp sương mù màu xám dày đặc.
Khi đội quân càng lúc càng lên cao thì cũng là lúc họ chìm dần vào trong màn sương mù. Và khi người lính cuối cùng khuất hẳn vào màn sương thì cũng là lúc một chuyện ly kỳ xảy ra. Toàn bộ đội quân hơn 800 người này đã mất tích không để lại dấu vết, người ta không thấy bất kỳ người lính nào bước ra khỏi đám sương mù đó.
Từng ngọn cây, bụi rậm trên đỉnh núi đều có thể nhìn rõ, nhưng một đội quân hơn 800 người đã mất tích hoàn toàn. Khi đó 22 người lính của New Zealand cũng đang tập cùng trận địa với đội quân này của Anh. Họ đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng bí hiểm này bởi khi đó họ đang làm nhiệm vụ canh gác trên một ngọn đồi nhỏ khác cách đó khoảng 60m, nên nhất cử nhất động của đội quân này từ khi họ bắt đầu hành quân đến lúc bị mất tích hoàn toàn đều lọt vào vòng ngắm của đội quân New Zealand.
Sau vụ mất tích, 22 binh lính của New Zealand báo cáo vụ việc lên cấp trên. Khi biết được tin, quân đội Anh đã tổ chức kế hoạch tìm kiếm bí mật và quy mô, nhưng không có kết quả.
Lúc đó, quân đội Anh vẫn cho rằng khả năng lớn nhất là toàn bộ đội quân đã bị lực lượng đặc nhiệm của Thổ Nhĩ Kỳ bắt làm tù binh. Do vậy, họ quyết định không tìm kiếm nữa mà đợi sau khi chiến tranh kết thúc sẽ yêu cầu chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ trao trả lại. Tuy nhiên, phía Thổ Nhĩ Kỳ kiên quyết khẳng định rằng họ chưa từng nhìn thấy đội quân của Anh. Vụ mất tích có thể coi là bí mật lớn nhất trong lịch sử quân sự Anh.
Nhưng đây không phải là trường hợp duy nhất. Cũng trong Thế chiến I, một đội quân của Pháp cũng gặp phải hiện tượng kỳ bí tương tự. Khi đó hai trại lính của Pháp với quân số lên tới hàng mấy trăm người đang đóng quân trên ngọn đồi Malden, cũng đột nhiên mất tích một cách bí ẩn. Quân đội Pháp cũng đã cử một lực lượng lớn để tìm kiếm, nhưng rồi họ phải trở về tay không.
Hơn 60 năm trước, quân đội Trung Quốc cũng từng gặp phải trường hợp kỳ lạ này. Trong cuộc chiến bảo vệ thành Nam Kinh trước quân đội Nhật vào đầu tháng 12/1937, Quốc Dân đảng đã huy động một lực lượng hùng hậu hơn 200.000 quân chốt giữ xung quanh thành Nam Kinh. Trong cuộc chiến, quân Trung Quốc đã thất bại nặng nề, đặc biệt là một sư đoàn của quân trợ chiến từ Tứ Xuyên.
Trong sư đoàn có một đội quân làm nhiệm vụ cảnh giới địch phía bên sườn, đề phòng quân Nhật bất ngờ ập đến chia cắt đội hình, nên trong suốt cuộc chiến, đội quân này không hề tham chiến. Khi chiến dịch phòng ngự thất bại, để bảo toàn lực lượng, đội quân hơn 2.000 người được lệnh rút về vùng núi Thanh Long (phía đông nam thành Nam Kinh). Nhưng khi họ tiến vào Thanh Long, thì không ai còn thấy một người lính nào trong đội quân nói trên nữa.
Sau này đã có người suy đoán rằng đội quân đó đã tự chia nhỏ nhằm phá vỡ vòng vây của Nhật. Nhưng sau khi phân tích ưu thế và tương quan lực lượng của Nhật năm đó, giả thuyết trên hoàn toàn không phù hợp. Ngày 1/12/1937, quân Nhật điều hai sư đoàn tinh nhuệ từ vịnh Hàng Châu đổ bộ men theo trục đường qua Gia Hưng, Hồ Châu, Quảng Đức, Vu Hồ bao vây lực lượng phòng ngự của Trung Quốc.
Chỉ trong 10 ngày, lực lượng của Nhật đã liên kết được với lực lượng quân Nhật tại Cú Dung, Trấn Giang, Vô Tích ở phía đông nam thành Nam Kinh, từ đó tạo thành thế bao vây Nam Kinh từ ba hướng.
Lúc đó mọi người đều biết rằng trong lực lượng phòng ngự của Trung Quốc chỉ có tướng Trịnh Long Quang cùng đội quân số 93 do ông chỉ huy đã nhân cơ hội quân Nhật vẫn chưa hợp vây, may mắn chọc thủng được thế bao vây của Nhật, chạy thoát ra ngoài.
Còn không có một đội quân nào có thể chọc thủng được thế bao vây của Nhật, nên không thể có chuyện đội quân hơn 2.000 người này đã phá vây thoát ra ngoài.
Năm 1939, khi tổng kết tình hình chiến sự, tổng bộ quân Quốc Dân Đảng đã phát hiện ra sự kiện kỳ lạ về đội quân này. Họ cho rằng đội quân đã bị mất tích và ghi vào hồ sơ lưu trữ. Tổng bộ Quốc Dân đảng đã từng thành lập một tổ điều tra liên hợp nhằm làm rõ về vụ mất tích, nhưng cuối cùng cũng không đi đến đâu.
Người ngoài hành tinh "Các bạn của tôi mất tích sau khi bị một đám mây lạ bu quanh" đó là lời kể của một người trong đoàn leo núi may mắn thoát được.Những câu chuyện tương tự đã xảy ra rất lâu rồi nhưng do ko tìm được nguyên nhân nên tạm thời chìm lắng xuống cho đến ngày hôm nay.Các nhà khoa học vẫn chưa tìm được nguyên nhân tại sao những người đó lại mất tích.Có người cho rằng chỉ là do ảo ảnh,hoa mắt,quáng gà mà mình nhìn thấy như vậy.Kòn có những người lại cho rằng đó là do người ngoài hành tinh bắt và kòn giả thuyết ko kém phần bí ẩn là đó là những người được Chúa gọi về sau khi hoàn thành nhiệm vụ Chúa giao.Có rất nhìu giả thuyết xung quanh ta nhưng giả thuyết nào mới là đúng?Có một vài trường hợp mất tích như:
Tại ngôi làng nhỏ,một người đã rất ngạc nhiên khi bất chợt ko thấy các bạn của mình đâu khi mình chỉ quay mặt đi chỗ khác
Cũng như trường hợp trên,một người chứng kiến đã kể lại rằng một luồng sáng ập tới và những người phía trước biến mất.Chỉ sau vài ngày,một trong số những người bị mất tích đột ngột quay về trong tâm trạng rối loạn.Sau vài ngày bình phục,người đó kể rằng anh ta đột nhiên rơi vào trạng thái hôn mê nhưng vẫn nghe được những gì xung quanh.Anh ta nói rằng chính anh ta đã nghe một giọng nói:"chúng ta đã thí nghiệm xong cơ thể người này,anh ta có thể về."
Vào năm 1956, có một vụ mất tích đã xảy ra trên biển Quốc đảo sương mù: Kể từ khi bí mật lặn sâu xuống đáy tàu Tuần dương " Ordzonikidze" lúc đó chở người đứng đầu Liên Xô Nikita Khrusev và Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Liên Xô Nikolai Bunganin đang neo đậu trong vịnh Portsmouth, một người nhái-điệp viên sừng sỏ của Hải quân Hoàng gia Anh có tên Laionel Krebb đã không trở về.
Cho đến tận bây giờ, những nguyên nhân đích thực của vụ mất tích đầy bí ẩn này vẫn chưa hề được giải đáp!
Mất tích đầy bí ẩnNgười nhái-điệp viên Laionel Krebb đã mất tích bí ẩn dưới đáy một trong các tàu Tuần dương như thế này của Hải quân Xô viết vào ngày 19-4-1956.
Cách đây 50 năm, người đứng đầu Liên Xô Nikita Khrusev và Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Liên Xô Nikolai Bunganin đã đến Portsmouth, thăm Anh, trên chiếc tàu Tuần dương "Ordzonikidze" rất hiện đại của Hải quân Xô viết thời bấy giờ. Cùng đi còn có Nhà Vật lý hạt nhân nổi tiếng – Cha đẻ bom nguyên tử đầu tiên của Liên Xô Igor Kurchatov.
Đêm tối ngày 19 tháng 4 năm 1956, Đại úy Laionel Krebb- Một người nhái dày dạn kinh nghiệm của Hải quân Hoàng gia Anh, đã lặn xuống mặt nước vịnh Porsmouth trong khu vực tàu chiến Liên Xô đang neo đậu và ...không trở về. Mặc dù đã được giữ kín nhưng không hiểu vì lý do gì, tin tức về vụ mất tích vẫn rò rỉ ra ngoài. Hải quân Anh vội ra thông báo rằng việc mất tích của Đại úy Laionel Krebb và sự có mặt của tàu Tuần dương " Ordzonikidze" trong vịnh Portsmut là 2 việc hoàn toàn không liên quan đến nhau. Còn Thủ tướng Anh lúc đó là Entoni Iden thì cảnh báo các Nghi sỹ Quốc hội rằng : " Tiết lộ việc đó sẽ nguy hại nghiêm trọng đến lợi ích và an ninh quốc gia". Thủ tướng còn bổ sung thêm: " Những gì anh ta (Krebb) đã làm là không theo lệnh của Thủ tướng và Bộ Quốc phòng Anh).
Khoảng vài tuần sau, ven bờ biển nước Anh, người ta phát hiện xác một người nhái không đầu, chân, tay được cho là giống xác của Krebb và đã đem đi chôn cất . Nhưng, một đồng đội rất gần gũi của người xấu số trong biệt đội người nhái Hải quân là Sidney Nouls cho biết: " Đó không phải là thi thể của anh ấy( Krebb) nhưng, Đại tá Chỉ huy Tình báo của chúng tôi là ông Malkom đã yêu cầu phải nói ngược lại vì lý do chính trị và như thế là có lợi cho đất nước chúng ta (?) ".
Một sỹ quan Hải quân Anh khác đề nghị dấu tên nói rằng chính anh ta là người đã đóng những nút khóa cuối cùng trên bộ áo lặn, giúp Krebb lặn xuống nước. Anh này cho biết thêm: " Lúc ấy, lượng Ôxy cần thiết hoàn toàn đủ để Krebb hoạt động trong một thời gian dài dưới nước. Các điều kiện khác còn lại đều bảo đảm . Đó là lần cuối cùng, tôi nhìn thấy Krebb. Kể từ đó, tôi không biết gì hơn! ".
Tai nạn hay chạy trốn?
Cái xác không đầu và chân, tay vớt ven bờ biển được cho là giống Krebb càng làm cho vụ này thêm rắc rối, bí ẩn. Càng ngày càng có nhiều thêm các giả thuyết về nguyên nhân đích thực của vụ mất tích mà Tình báo Hải quân Anh đang cố giữ trong bí mật.
Về sau, Sidney Nouls vẫn cả quyết: Không phải bạn đồng ngũ của anh ta đã gặp tai nạn, chết trên biển mà Krebb đã chạy trốn sang hàng ngũ Liên Xô. Bây giờ, Nouls đã 86 tuổi và hiện đang sinh sống ở Tây Ban Nha. Ông kể đã cùng với Krebb tham dự các cuộc họp do Hội Hữu nghị Anh-Xô tổ chức tại London. Tại đó có mặt các điệp viên Xô viết. Krebb đã tiếp xúc với các điệp viên này và rất có thể, họ đã tuyển mộ Krebb...
Giả thuyết của Nouls đã bị những người thân của Krebb không tin và kịch liệt phản đối: " Nếu điều ấy là đúng thì tại sao Nouls lại im lặng lâu đến 50 năm và mãi bây giờ mới tiết lộ ? Gia đình chúng tôi biết rất rõ Laionel Krebb là một người yêu nước và sùng đạo. Anh ấy không thể phản bội Tổ quốc. Đó chỉ là sự thêu dệt, vu khống lạ lùng...".
Lại có một giả thuyết khác đưa ra: Krebb đã bị lính gác Hải quân Xô viết bắn chết khi đang tìm cách tiếp cận tàu chiến chở các Lãnh tụ cao cấp Liên Xô. Tác giả cuốn sách" Mưu sát và đóng kịch" là Iosif Zverkin- nguyên là một điệp viên Liên Xô hoạt động ở London thời kỳ ấy, đã viết về vụ việc này như sau : " Krebb đã phạm một sai lầm lớn khi đang tìm cách tiếp cận chiến hạm. Anh ta không hoàn toàn lặn sâu xuống mặt nước để ngụy trang mà có lúc lại giãy giụa, nổi lên trên mặt nước. Rất có thể là do trục trặc về dưỡng khí và vì thế, người nhái bị lộ. Ngay lập tức, lính gác trên tàu phát hiện thấy Krebb và đã nổ súng. Sau những loạt đạn dài, chính xác, Krebb trúng đạn và đã lặng lẽ chìm sâu xuống đáy biển. Mọi chuyện khác : Nào là chúng tôi đã tóm được anh ta hay anh ta đã chạy trốn sang hàng ngũ Liên Xô...đều là những chuyện bịa đặt hoàn toàn !"
Còn trong cuốn sách" Những điệp viên Thế kỷ XX", Nhà văn nổi tiếng Phillip Naitli viết:" Người nhái Krebb lặn sâu xuống đáy tàu Tuần dương Liên Xô là để thực hiện một điệp vụ rất bí mật của tình báo Anh . Trước đấy, vào tháng 10 năm 1955, một người nhái- điệp viên Anh khác đã thực hiện thành công điệp vụ lặn sâu, nghiên cứu chi tiết cấu tạo đặc biệt của lớp vỏ đáy tàu Tuần dương " Sverdlov" mà không hề bị lộ. Còn Krebb thì lại không làm được như vậy. Một mặt, tàu Tuần dương" Ordzonikidze" là tàu đang chở các Lãnh tụ cao cấp Liên Xô Khrusev và Buganin nên đã được tăng cường canh gác, bảo vệ nghiêm ngặt hơn. Mặt khác, có thể do trục trặc về dưỡng khí nên Krebb đã không gặp may...".
Còn 50 năm nữa mới biết rõ nguyên nhân !
Hiện giờ, mặc cho báo chí trong và ngoài nước có nói gì đi chăng nữa về vụ mất tích đầy bí ẩn của người nhái-điệp viên Laionel Krebb ngày 19-4-1956 thì Cơ quan Tình báo Hoàng gia Anh vẫn giữ thái độ im lặng hoàn toàn. Gần đây, một nguồn tin thân cận của Chính phủ Anh vừa cho biết : Vụ này sẽ chỉ được giải mật vào năm...2057 !.View more random threads same category:
- Vụ bê bối gián điệp lớn nhất trong lịch sử...
- Thầy bói dạo bị giết tại phòng trọ
- 10 cuộc đào tẩu ngoạn mục nhất
- Bé gái 15 tuổi bị mẹ ép quan hệ với cha dượng
- Xét xử những kẻ thủ tiêu tù chính trị thời...
- mật thư 3 năm giải
- Ai đã sát hại nhà tỉ phú Ted Ammon?
- Chứng “cuồng ăn” của cựu Phó Thủ tướng John...
- Những vụ trộm cướp tàu hỏa nổi tiếng trong...
- Top những cái chết trùng hộp ko thể lý giải ?
Look at me! Look at the monster in me! It's so big and so power.
Who can save my soul ?
Wa,Kyo toàn post mấy vụ hạng nặng...Topic này chắc cũng sẽ được đưa lên phần Chú Ý...
Dường như rất nhiều vụ dính tới Aliens.
Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
ừhm tui cũng có nghĩ tới alien ít nhìu đọc thấy hay hay nên post lên cho bà kon cùng koi ^^!
Look at me! Look at the monster in me! It's so big and so power.
Who can save my soul ?
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
Bookmarks