Từ năm 1974 - 1978, các phi công và thợ máy của đội biệt động thuộc không quân hạng nhẹ (lục quân) đã thực hiện ít nhất 40 phi vụ; mỗi chuyến bay chở từ 8 đến 15 túi nhựa bên trong chứa tổng số từ 400 đến 500 xác tù nhân rồi vứt xuống biển...
Bí mật đã được giữ kín trong gần 30 năm bởi các phi công cũng như thợ máy trong thời gian đầu đã phủ nhận việc mình đã tham gia các phi vụ này. Nhưng 12 thợ máy cuối cùng đã công khai sự thật. Ngày 14/11, quan tòa Guzman đã buộc tội Đại tá Diaz, chỉ huy đội biệt động của không quân hạng nhẹ từ tháng 1/1974 - tháng 12/1977, cùng 4 cựu phi công đặc nhiệm khác là tòng phạm trong cái chết của bà Marta Ugarte.
Trong số các xác chết bị quăng xuống từ máy bay lên thẳng, duy nhất xác của nhà lãnh đạo Cộng sản này đã nổi lên, mắc cạn trên bãi biển La Ballena, gần hải cảng Los Molles trong vùng Valparaiso vào tháng 9/1976. Các phi công đã không cột chặt vật nặng vào xác của bà Marta Ugarte khiến xác nổi lên mặt nước và chính sự việc này đã tố cáo tội ác giết người của chế độ độc tài.
Quan tòa Guzman còn kết tội bắt cóc và giết người đối với Carlos Lopez Tapia (hiện nay đã nghỉ hưu). Năm 1976, ông này là người phụ trách một lữ đoàn của Cục Tình báo quốc gia (DINA) tại khu vực thủ đô và chỉ huy nhà tù Villa Grimaldi. Chính từ nhà tù Villa Grimaldi, phần lớn các xác chết được chuyển đi để vất xuống biển.
Trước mỗi chuyến bay, các thợ máy nhận lệnh của chỉ huy đội biệt động qua sự trung gian của người phụ trách phi đội bay: họ phải tháo gỡ 18 hoặc 20 ghế ngồi của máy bay Puma, tháo bình xăng phụ, chuyển máy bay về chế độ “tự động bay” trong khoảng 2 giờ rưỡi. Các máy bay trực thăng đó luôn cất cánh từ sân bay Tobalaba, ở thành phố La Reina ngoại ô phía đông Santiago, đây là căn cứ đội biệt động của không quân hạng nhẹ. Đội bay gồm 1 phi công, 1 phụ lái và 1 thợ cơ khí.
Chặng đầu tiên là trại lính ở Peldehue, gần thành phố Colina. Tại đây các máy bay trực thăng được từ 2 đến 3 xe vận tải chờ sẵn. Xe được sơn màu trắng và phủ bạt kín. Hai hoặc ba nhân viên mật vụ mặc thường phục kéo bạt phủ các xác chết chất đống, rồi xếp các xác này vào máy bay trực thăng. Sau đó họ lên máy bay và chiếc trực thăng bay ra biển khơi.
Phương pháp phi tang các thi thể tù nhân ngoài biển đã được áp dụng sau năm 1978 và những năm 1981, 1982. Vào cuối năm 1978, người ta phát hiện 15 xác nông dân trong các “lò” tôi vôi ở Lonquen.
Cách thủ tiêu thứ hai này được biết dưới tên gọi “những hố đào” bí mật - đã được viên cựu chỉ huy Trung tâm Tình báo quốc gia (CNI), tướng Odlanier Mena và một số cựu nhân viên mật vụ khác thừa nhận.
Chẳng hạn như những xác chết của các tù nhân ở tỉnh Chihuto (trong vùng Los Lagos), thi thể của các viên chức dinh La Moneda (dinh Tổng thống) được chôn ở Peldehue và 26 nạn nhân của “Đoàn lữ hành của tử thần” được chôn bí mật trong sa mạc Otacama, gần Calama đã bị chúng đào lên, rồi đem ném xuống biển
FR : ANTGView more random threads same category:
- CSGT “chốt” ngay vùng ngập lụt
- Vượt hơn 1.400 km truy tìm kẻ giết bạn
- Những tù nhân quyền uy nhất thế giới
- 10 tên tội phạm đang bị FBI truy nã.
- Nghe lén ĐT ở Brazil
- “Xác chết” choàng dậy khi sắp bị mổ khám...
- Thám tử Hào và bản fax
- Ngôi sao bóng rổ Kobe Bryant với vụ án chưa...
- John Dillinger: tên cướp nhà băng “kẻ thù số...
- Tình tiết mới của vụ “siêu lừa thế kỷ”...
Anh tưởng chỉ cần trông thấy thôi
Là em hiểu rõ lòng anh rồi
Mối tình chan chứa trong đôi mắt
Anh biết làm sao nói những lời.
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
There are no names to display.
Bookmarks