Cám Ơn Vì Con Còn Có Mẹ!
Ngày lẽ vu lan , con thấy hạnh phúc vì mình được cài lên ngực áo một bông hồng đỏ thắm .
Con nghĩ rằng mình cần phải cám ơn cuộc đời vì điều đó :
Cám ơn cuộc đời đã cho con còn mẹ , để mỗi mai thức dậy , con được thấy khói ấm trong nhà , cơm thơm trên bếp .
Con ngồi vào bàn ăn , cùng mẹ cảm nhận một ngày mới đang đến , cảm nhận nắng tia nắng ban mai , đang chiếu sáng
ấm áp ngoài khung của sổ nhà mình .
Cám ơn cuộc đời đã cho con còn mẹ , để mỗi buổi tan học về , con được nhìn dáng mẹ chờ con trên bậc cửa .
Con được mẹ đợi chờ bên mâm cơm còn úp lồng bàn . Đã bao lần , con nhắc mẹ cứ ăn cơm trước đi .
Nếu như con có đi học thêm cả ba mà về muộn . Song mẹ không bao giờ ăn cơm trước . Mẹ đợi con về , mẹ xới cho
con từng bát cơm , gắp cho con từng gắp rau , miếng thịt . Mắt mẹ nhìn con ăn , thăm thẳm thương yêu .
Cám ơn cuộc đời đã cho con còn mẹ , để con còn biết sợ mỗi khi điều gì sai quấy . Con không dám nói dối ,
vì con sợ mẹ mất lòng tin với con . Con không nói được một câu hỗn láo , vì con sợ trái tim mẹ sẽ buồn mà
tan thành nước . Con không dám đi chơi về muộn , vì con sợ mẹ sốt ruột , lo lắng . Con không dám gục ngã
vì sợ mẹ sẹ nghĩ rằng con của mẹ yếu mền .
Cám ơn cuộc đời đã cho con còn có mẹ , để con biết mình cần cố gắng vươn lên . Còn nhớ , cái lần con nhận được giấy báo
vào đại học , mắt mẹ đạ long lanh vì quá vui mừng . Nhìn vào ánh mắt ấy , con đạ tự nhủ : " Mẹ ơi dù cho phải phấn đấu đến
đâu đi chăng nữa , chỉ cần thấy ánh mắt mẹ vui thế kia thì con cũng không bao giờ ngại ngần " . Con nhớ , mẹ đã từng nói
" Đời mẹ học hành chưa được bằng người , con phải cố học để hơn mẹ nhé " . Vâng bây giờ con đang học vì lẽ đó mẹ ơi ".
Cảm ơn cuộc đời đã cho con còn mẹ , để khi mỗi mệt , thấy trái tim mình trống rỗng và hoang hoải thì con vẫn có nơi để tìm về .
Những năm tháng đi học xa nhà , con đã hiểu thấu thế nào là nỗi cô đơn , của một đứa con không được ở bên những người mà nó thương yêu nhất .
Có nhiều lúc con cũng thấy bàn chân mình không muốn bước , thấy bao nhiêu quyết tâm của mình đi đâu mất chỉ cần
trờ về bên mẹ , ăn miếng cơm nhà , ngũ một giấc thật sâu trong căn phòng của mẹ là tất cà những lo âu trong con
lắng lại . Con thấy tim mình bình yên .
Đôi lúc , con không nhận ra mẹ quan trọng như thế nào trong cuộc sống của mình , không biết rằng còn mẹ trên đời là
niềm hạnh phúc lớn lao nếu so với những người không còn mẹ . Cài lên ngực áo mình một đóa hoa hồng thấm .
bờ môi con rưng rưng mà chẳng nói nên lời . Con muốn nói với mẹ " Con yêu mẹ nhiều lắm , mẹ ơi " .
View more random threads same category:
- Nhật kí nhừng đứa trẻ ko bao giờ chào đời
- Những truyện ngắn hay
- Thiên thần tuyết
- Lúc đó, bạn đã yêu...
- đó Phải Là Iu Hok ????
- Cỏ May Mắn
- Tự truyện của một tiến sĩ Harvard người...
- Mẹ và cuộc hành trình của con cái
- Người Mỹ dạy bài học 'Cô bé lọ lem' như thế...
- Lâu lâu giở lại mấy tờ báo Hoa Học Trò...
Những điều chúng ta biết chỉ là giọt nước.Những điều chúng ta không biết là cả một đại dương!!!!!!!(Isaac Newton)_KID
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Bookmarks