Ngày đi tháng đến,năm mới sang rồi.Khi còn tuổi trẻ em chưa biết nhớ tiếc thời gian.Như hoa đang nụ,cái chờ em là cả mùa thu nẩy nở phía trước.Ngày đi nghĩa là mùa hoa đang đến.Nhớ tiếc không mạnh bằng mong chờ trong em.
Nhưng mùa nẩy nở sẽ chỉ đến khi ta biết vun trồng.Nếu ngày qua tháng lại em vùi trong những trò chơi vô bổ,đâu còn tâm trí cho luyện rèn.Nếu quỹ thời gian cá nhân bị nuốt chửng trong những hưởng thụ dễ dãi,tâm hồn em đâu có được tưới tắm những sâu sắc trong lành.Nếu năng lượng quý báu của tuổi ta bốc hơi mất tăm tích cùng những mê mải lạc đường,thì cái còn lại với ta phải chăng chỉ là những cỗi cằn bạc màu thoải dần,một ngày cho nước xói cuốn đi.
Thời gian thực ra không phải ngày hay tháng hay năm.Em hiểu ra điều này khi thầy giáo già nói về những vòng đời trên những cây gỗ.Em hiểu ra điều này khi cô giáo nhắc chuyện đọc sách hằng ngày cũng như gom nhặt từng mùa phù sa.Em hiểu ra điều này khi thày giáo dặn đi đâu,đọc gì cũng nên có một cuốn sổ tay ghi chép bên mình.
Mỗi năm qua đi là một vòng đời,thể hiện qua sự vạm vỡ của những cây gỗ.Mỗi mùa đi qua thể hiện những ruộng đồng màu mỡ.Mỗi ghi chép khi đọc,khi học là những ký ức trí tuệ gom nhặt vào từng trang sổ nhỏ.Thầy dặn em đừng chỉ ghi chép lại những gì đã nghe,đã đọc ,đã thấy.Thay vì thế,hãy ghi lại những gì mình suy nghĩ về những điều đã nghe,đã đọc,đã thấy.
Ghi lại một ngày chỉ là tờ lịch thôi.Ghi lại một năm chỉ là cuốn lịch thôi.Ghi lại trải nghiệm một đời bằng số đếm chỉ là thời lượng “hưởng dương” thôi.Thời gian chỉ bằng số đếm vô hồn và đôi khi vô nghĩa.
Sáng nay em mở cuốn sổ của năm cũ và cảm thấy đôi chút bàng hoàng.Chi chít chữ nhưng sao em vẫn cảm thấy trống rỗng vô cùng.Tại vì em quên lời thầy.Tại vì em lười đọc sách nên không thể ghi lại những gì đáng giá.Tại vì em máy móc ghi nhớ những điều giờ đây chỉ là dữ liệu,có thể tra cứu dễ dàng trên Internet.Tại vì em đã ít đi chia sẻ tương tác để bật lên ý tưởng từ những điều đã biết.Tại vì em để thời gian ngắn hạn cuốn mình đi trong những điều ngắn hạn.Tại vì sao?
Và em tự hỏi có khi nào ta lật những trang sổ kín chữ mà thấy đấy vẫn là những trang sổ rỗng?Có khi nào ta nhớ tiếc thời gian như là cơ hội để làm giàu tâm hồn,tư duy cho mình?Ngày rộng tháng dài trước mặt,nhưng đừng lại đếm thời gian bằng những trang sổ rỗng,vì như thế chỉ là thời gian vô hồn mà thôi!
(Trích báo Hoa Học Trò.)

View more random threads same category: