Từ qua tới giờ một cảm giác nghẹn nghẹn ngay cổ khi lướt các trang báo và dừng lại ở những cái tin "người mẹ đưa con đi thi đại học và tử nạn vì chiếc xe container"; "phụ huynh vất vả đưa con đi thi từ sớm"; "Đề thi khó cả sĩ tử và phụ huynh đều lo lắng” ; "Chong đèn chải bạc cho con học thi”.
Thương quá, thương lắm tất cả các bậc làm cha làm mẹ trên con đương sinh thành, nuôi dưỡng và chăm lo cho con cái một chốn thành đạt để mỉm cười để bươn chải và ngẩng cao đầu giữa đời. Mỗi kì thi đại học đến là bao nỗi lo toan, mong sao gói gém cho nó lên thành phố thi với người ta, mong cho nó khỏe để làm bài tốt, mong cho cái báo nó đăng tin có tên con mình "ở trỏng", mong cho vụ mùa được giá, không mưa to gió lớn, cả nhà mạnh khỏe làm ăn tấn tới để hàng tháng gém đủ tiền gửi lên cho nó ăn học thành người giữa cái chốn thành thị bão giá cái gì cũng đắt đỏ, mong cho ở quê có ai đó lên thành phố tranh thủ gởi cho con nó ít gạo ít lương thực...
Nghe đến chạnh lòng, tất cả cha mẹ mong chỉ là mấy đứa ngoan ráng học để sau này không khổ như cha mẹ, chỉ cần bọn bay không khổ chứ không cần bọn bay làm ông này bà nọ để nuôi cha nuôi mẹ. Chỉ có vậy, mà đến hẹn lại lên, những dáng đi vội vã, bao cặp mắt đau đau nhìn qua cánh cổng những điểm thi, họ đau đáu một niềm tin.
Tám năm trước, tháng 7 năm 2003 cũng có hai cặp mắt yêu thương như thế theo bước đường của một con bé háo hức khám phá và lập nghiệp trên thành phố. Khi đó con bé ấy chưa hề biết chông gai của đường đời vì nó được sống trong quả bọc quá kĩ của hai cặp mắt yêu thương ấy, nó học cũng được, nó tin nó sẽ thi đậu. Cha mẹ nó cũng tin vào nó lắm nhưng họ biết sự giáo dục ở vùng quê hẻo lánh xa xôi này chỉ đủ cho con họ tự tin chứ họ không tin nó đủ để cho con họ bắt đầu một chặng đường sáng lạng chốn đô thành.
Lâu lâu con bé thấy sự lo lắng của cha mẹ, nhưng nó vui vẻ an ủi họ, "Con sẽ thi tốt nghiệp với bằng giỏi, con sẽ có thêm 2 điểm cộng, con sẽ ráng thi Toán 7, Anh 7, Văn 7, con thua mấy đứa thành phố môn tiếng Anh, chứ Toán và Văn thì ok". Cha mẹ nó cười to và bảo "dốc đi con, ah mà thui cứ ráng thi, nếu không đậu sang năm thi tiếp".
Kekeke cái gì không có chứ sự tự tin nó có thừa. Nhưng một gáo nước lạnh dội vào mặt con bé, làm nó run lên, kiến thức mà nó chuẩn bị cho hành trang đi thi đại học hét lên và lẩn trốn. Cha nó nổi giận, không nói chuyện với nó 7 ngày, nó trốn rúc ở nhà nội để cố gắng kéo lại sự tự tin kéo lại niềm lạc quan. Ôi trời, công lao nó phấn đấu cho những danh hiệu học giỏi nhất lớp, nhất khối, nhất huyện đã trôi theo những cơn bão miền Trung quê nó.
Ngày nó háo hức chạy lên trường để nhận kết quả tốt nghiệp, nó bị thầy Hiệu trưởng mắng cho một trận, nó thi điểm thật cao, lẽ ra nó được bằng giỏi, lẽ ra nó sẽ có 2 điểm là hành trang cho kỳ thi đại học đáng sợ nhưng nhưng nó không tin rằng điều này có thể xảy ra: điểm môn Văn của nó chỉ có 5,5, nó bị xếp loại tốt nghiệp trung bình, chân nó không còn bước được nữa, nó thấy mình rệu rã, nó khóc ngon lành, mấy thằng bạn nó cố gắng dỗ dành an ủi nhưng nó cảm giác sợ lắm, nó sợ vì sẽ làm đánh mất lòng tin ở cha ở mẹ nó, họ đã gửi gắm tất cả vào nó mà.
Nó đạp xe về nhà, bình thường chỉ mất 30 phút nhưng hôm nay con đường ấy dài thênh thang. "Con sẽ đi dạy tiếng người ta mà môn Văn, tiếng nước mình con không học ra gì thì thôi, dẹp, không thi cử gì hết. Thi vậy làm sao đậu đại học chứ".
Nó ức lắm, cha nó thừa biết từ lúc nó biết tới môn Văn là gì nó học tốt lắm chứ bộ, nó chưa bao giờ nhận con 6 của môn Văn, nó viết tốt mà, huhuhu nó khóc vì tức và nó dỏng dạt nói với cha "Con mà không thi đậu Đại Học thì con sẽ không gặp Chú nữa ("Nó gọi cha nó là "Chú" mẹ nó là "**", ai muốn làm rể nhà nó sau này phải gọi cha mẹ nó là "Chú **").
Nó đã im lặng với chú nó hơn hai tuần liền, nó ở mãi nhà nội, nó biết chú nói vậy thui chứ thương nó lắm, chú biết nó cố gắng. Chú xuống nội kêu nó về nhà nhưng nó không về, nó lầm lũi học ngày học đêm, nó quyết tâm để được chú yêu thương và tự hào. Ngày nó chuẩn bị đi thi, chú nó gói gém sách vở tiền bạc và dặn dò, nó ngồi im và khóc.
Nó theo ** vào Sài Gòn ngày 4/7/2003, một cặp mắt canh nó học bài, theo nó tới trường thi, mua cho nó đồ ăn ngon nhất, một cặp mắt ở nhà đau đáu nhìn chiếc điện thoại đợi tiếng reo để nó thông báo "Con thi tốt lắm, con làm bài được chú đừng lo", "Ráng lên nha con, cứ bình tĩnh đọc đề cho kĩ rùi làm, cái nào khó quá để làm sau nha con, chú tin con mà". Những lời động viên ấy làm nó thấy mình có thêm sức mạnh, nó phải thi tốt để hai cặp mắt yêu thương ấy không nhìn xa xắm và lo lắng.
Lần đầu tiên khi nó lớn lên nó ôm chú, nó khóc. Nó đã có cơ hội đi học ở thành phố. Nó lại tự tin là nó sẽ thành công dù biết mới nhảy qua cái gai đầu tiên của cuộc đời. Khi chú nó lên xe về lại nhà để nó lại một mình trong phòng trọ nhỏ, nó biết bây giờ cuộc sống chông gai mới bắt đầu thôi.
Cám ơn Chú ** nó, cám ơn hai tấm lòng vĩ đại, cám ơn hai cặp mắt yêu thương luôn theo nó suốt con đường đời.
Cám ơn tất cả các bậc sinh thành và mong họ nhẹ bớt gánh lo cho sự nghiệp học hành của con cái.


Theo VB

View more random threads same category: