onelove1210 (02-03-2011), pekemtinhnghich (20-09-2011),Thiên Sứ Ánh Trăng (28-02-2011)
Chào mừng các bạn đến với GameShow:
Mỗi ngày một câu chuyện ý nghĩa!
Đến với GameShow này các bạn sẽ post những câu chuyện mà các bạn nghe được từ đâu đó, những câu chuyện đầy ý nghĩa. Sau đó các bạn sẽ post luôn những bài học mà mình học được từ bài học đó.
Chú ý: Mỗi ngày, mỗi người chỉ được post 1 câu chuyện.
Phần thưởng: Những câu chuyện hay và những bài học quý giá sẽ nhận được 1 phần thưởng tinh thần đó là 1 cái Thanks (Nếu hay có thể có nhiều người thanks).
Nào hãy bắt đầu Game Show!!!!!!!!!!!
---------- Post added at 08:52 PM ---------- Previous post was at 08:40 PM ----------
Mình sẽ bắt đầu trước với 1 câu chuyện mà mình mới nghe đc trên Radio. Câu chuyện: Con vẹt xanh.
Có 1 anh thanh niên đi làm trên tỉnh, ko có nhiều cơ hội về thăm người mẹ già ở quê nhà. Trong lần nghỉ phép hiếm hoi, anh đã về nhà thăm mẹ và dùng tiền mua một con vẹt xanh về bầu bạn với mẹ. Về với mẹ đc vài ngày thì anh lại phải đi lên tỉnh. Ở nhà, con vẹt lúc nào cũng nói: Mẹ ơi! Mẹ có khỏe ko? Con nhớ mẹ lắm!...
Và dần dần bà mẹ cũng quý con vẹt và coi nó như con của mình. Bà tắm rửa cho nó, chăm sóc nó rất chu đáo. Nhưng con vẹt ko thể bù đắp đc nỗi nhớ mong của bà với người con. Khoảng vài tháng sau, bà lâm bệnh nặng và qua đời. Bà con làng xóm đã cùng nhau an táng bà và gọi anh thanh niên về lo hậu sự cho mẹ.
Anh về thấy cảnh hương khói nghi ngút thấy rất buồn lòng. Trên giường thờ là tấm ảnh bà mẹ hiền phúc hậu. Anh nhớ lại thời xưa khi được bên mẹ. Anh khóc. Bỗng anh nghe có tiếng nói đâu đó. Anh ngừng khóc để nghe rõ hơn và nghe được: Con ơi! Con có khỏe không? Mẹ nhớ con lắm!.... Anh đi tìm xem tiếng nói ở đâu. Khi anh ra ban công, anh thấy một con vẹt xanh còi cọc, tả tơi đang cố gắng nói những lời cuối cùng.
Thì ra là người mẹ của anh trước khi qua đời đã thả con vẹt ra nhưng nó ko muốn rời xa bà nên đã đậu lại ban công trong 3 ngày tang lễ.
=> Bài học rút ra: Hãy thể hiện niềm yêu thương của bạn đối với bố, mẹ và những người thân trước khi quá muộn. Đừng đợi họ ốm, sốt mà hãy làm việc đó ngay bây giờView more random threads same category:
- Thiên Sứ Ánh Trăng awarded linfung for 150 VND: Thưởng!
onelove1210 (02-03-2011), pekemtinhnghich (20-09-2011),Thiên Sứ Ánh Trăng (28-02-2011)
onelove1210 (02-03-2011)
Thế nào cũng được miễn là nó hay và có ý nghĩa. Nhớ rút ra bài học nhé.
- Thiên Sứ Ánh Trăng awarded linfung for 250 VND: Thưởng thêm!
onelove1210 (02-03-2011)
Mình xin tự sáng tác một câu chuyện ngắn:
Ngày xưa, có một anh học trò say mê học hỏi, đỗ trạng nguyên và rất được triều đình tin cậy giao trọng trách lớn. Càng ngày, anh càng cố gắng tìm thêm sách khắp nơi để đọc, đọc mãi đến nỗi thông thuộc đủ loại kiến thức, anh thông minh khiến ai cũng phải nể, hỏi gì anh cũng biết. Từ đó anh đâm ra hống hách, xem thường thiên hạ và tự cho rằng mình là người tài giỏi nhất, không có ai sánh bằng.
Một hôm anh trở về làng để khoe tài trí của mình với bà con lối xóm. Ai cũng nghênh tiếp anh rất nồng hậu, còn anh thì tự đắc lắm.
Khi gặp lại người thầy xưa, đã từng dạy dỗ mình những bước đầu tiên, anh đến chào thấy và luôn miệng khoe khoang tầm hiểu biết của anh, đến mức anh dám thách cả người thầy của mình ra câu đố, anh sẽ trả lời được tất.
Bỗng người thầy đánh vào đầu anh một cái, anh hét lên giận dữ: "Sao thầy lại đánh tôi?". Thầy cười và nói: "Anh cho rằng mình thông minh, mà sao lại hỏi tôi!"
Anh ta đứng ngẩn người vì bị thua một vố đau. Từ đó anh về làng mở lớp dạy học và không bao giờ khoe khoang nữa!
Bài học: Trên đời này không có ai là hoàn hảo cả, tự cao là thất bại lớn nhất của đời người. Và cũng nên tôn trọng mọi người, kính trọng thầy.
linfung (01-03-2011), onelove1210 (02-03-2011)
Mẹ tôi đã ra một câu đố: "Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể
hả con?"
Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người
nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: "không phải đâu con. Có rất
nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục
suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con."
Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi
mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: "Con đã học
được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vi vẫn còn
nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì."
Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ
chỉ trả lời tôi: "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của
mẹ."
Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì
thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng
đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm
đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối.
Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi.
Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố
khóc như tôi.
Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: "Con đã tìm ra câu trả lời
chưa?" Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ
nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi.
Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: "Con trai ạ,
phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai."
Tôi hỏi lại: "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?"
Mẹ lắc đầu: "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa
vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc
sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để
mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào."
Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải
là "phần ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.
Nguồn : Sưu tầm
=>
linfung (01-03-2011),Thiên Sứ Ánh Trăng (01-03-2011)
Đây sẽ là câu chuyện của hôm nay. Lại là một câu chuyện mình nghe đc trên Radio:
Có một người đàn ông đang cố gắng cứu 1 con bọ cạp đang chết đuối trong một vũng nước. Con bọ cạp dùng đuôi chích liên tục vào tay ông ra, và còn cắn ông ta. Nhưng ông ấy vẫn cố gắng cứu con vật đó ra. Có người thấy vậy liền bảo:
- Sao anh ko mặc kệ nó. Nó cắn anh mà.
- Tôi thương hại nó thì tôi cứu nó. Nó cắn tôi là bản năng tự vệ bẩm sinh của nó. Vậy tại sao lại dừng sự thương hại của mình lại chỉ vì một sự tự vệ bẩm sinh của người khác.
=> Bài học rút ra: Hãy luôn luôn bên cạnh những người thân trong lúc họ gặp khó khăn. Hãy động viên họ. Đừng rời xa họ dù họ có làm ta tổn thương bởi lúc đó họ đâu có điều khiển đc tâm trạng của chính bản thân họ. Hãy luôn bên họ!
onelove1210 (02-03-2011),Thiên Sứ Ánh Trăng (01-03-2011)
Hôm nay mình xin sáng tác thêm một câu chuyện nữa, có dựa theo chương trình quà tặng cuộc sống:
Có một cậu bé tính tình khép kín, anh ta ghét tất cả mọi người và không cần ai quan tâm đến mình cả, và ngược lại anh cũng chẳng cần quan tâm đến mọi người, ai nhờ giúp gì anh cũng tìm cách chối từ.
Bố cậu bé thấy thế bèn gọi cậu bé đến và đưa cho cậu một cái khăn, rồi bảo cậu bé nếu đưa được cái khăn đi 100 vòng quanh ngôi nhà thì sẽ thưởng cho. Mới đầu cậu bé hăng hái chạy, được hơn 60 vòng thì mệt lả và lăn ra đất, thở phì phò. Cậu bé nói: “Con… bỏ cuộc… thôi, con… đã… cố hết… sức có… thể… rồi! Bố cậu bé cầm lấy cái khăn trong tay cậu bé và nói: “Chưa đâu! Sao con không nhờ bố chạy giúp con những vòng còn lại, con có thể làm điều đó mà!”
Bố cậu bé chạy giúp cậu những vòng còn lại. Đến đích, ông đưa lại cho cậu bé cái khăn để lau mồ hôi đang ướt đẫm người cậu. Khi cậu lau xong, bố cậu lại nói: “Nếu càng nhiều người giúp con thì cái khăn này sẽ bớt ướt đi hơn, con ạ!”
=>Bài học: Hãy biết giúp đỡ mọi người và hãy nhờ mọi người giúp đỡ khi cần thiết.
linfung (02-03-2011), onelove1210 (02-03-2011)
Đây là câu chuyện của ngày hôm nay. Lần này là câu chuyện nghe cô giáo kể
Có 1 cậu bé khá là nghịch ngợm, câu luôn phá người khác và đã làm rất nhiều việc sai trái. Một hôm mẹ cậu ta nói với cậu ta:
- Con này, từ giờ, mỗi khi con làm việc gì sai trái thì hãy đóng 1 cái đinh vào cái cây này, còn khi con làm đc 1 việc tốt thì hãy rút 1 cái đinh ra.
Đinh trên cây ngày càng nhiều. Nhưng mỗi khi cậu bé đó hiểu ra thì đinh trên cây lại vơi dần đi. Rồi 1 ngày nọ, mẹ cậu ta đưa cậu ta đến chỗ cái cây và nói:
- Con hãy xem, mặc dù con đã làm đc nhiều việc tốt, rút đc nhiều đinh ra khỏi cây nhưng những vết đinh in hằn vào cây sẽ ko thể nào lấy lại đc. Những việc con làm sẽ ko thể bù đắp đc những vết thương trên cây này. Cho nên từ giờ trở đi cố gắng đừng đóng thêm đinh lên cây nữa nhé, và hãy rút bớt đinh ra khỏi cây.
=> Bài học: Đừng làm bất cứ việc gì sai lầm mà rồi đây sẽ khiến mình hối hận. Bởi vì thời gian ko thể quay lại đc, dù mình có làm gì đi chăng nữa cũng chẳng thể bù đắp đc những gì mà mình đã gây ra.
P/S: sao game show này ít người tham gia thế nhỉ. Chẳng nhẽ nó ko hay sao???
onelove1210 (02-03-2011),Thiên Sứ Ánh Trăng (02-03-2011)
Mọi người cùng tham gia góp vui nào!
10 người đăng bài đầu tiên sẽ được thưởng 150 VND!
Thưởng cho linfung 400 VND làm quà cảm ơn!
thay đổi nội dung bởi: Thiên Sứ Ánh Trăng; 02-03-2011 lúc 08:08 PM
Bổ sung phần thưởng:
-Post 7 bài trong 7 ngày (không cần liên tục), sẽ được thưởng 500 VND.
-Phần thưởng đặc biệt: 1000 VND sẽ được trao tặng quà bốc thăm (do mình bốc) trong mỗi 2 tuần. Số bài viết của bạn sẽ là số thăm bạn có, dó đó bài càng nhiều thì tỉ lệ trúng cũng càng nhiều, chúc may mắn. Sau mỗi lần bốc thăm thì số thăm của bạn trước đó giảm đi 50%, tức là bạn vẫn giữ lợi thế như trước.
---------- Post added at 08:57 PM ---------- Previous post was at 08:34 PM ----------
Tác phẩm mới trong ngày:
Một hôm trời đẹp, có đám bạn nhỏ đi với một ông lão giàu kinh nghiệm và tốt bụng đến tham quan một khu bảo tàng. Ông cụ thì chăm chú xem xét những cổ vật một cách thích thú. Ngược lại, đám trẻ thì lại đi đến mấy hàng lưu niệm và quà vặt để mua những gì mình thấy thích, chúng mua hầu như tất cả những gì chúng muốn đến nỗi tiền trong túi đã cạn mà vẫn còn muốn thêm.
Đến tối, khi ông cụ và đám trẻ về nghỉ ngơi, thì bọn trẻ đến nằng nặc đòi ông cụ cho tiền mua đồ đẹp tiếp. Ông hiểu ý chúng và...
Ông lấy ra một tờ giấy xé toạc nó, bọn trẻ thấy thế liền cười, chẳng hiểu điều gì. Ông lại lấy ra tờ 10.000 đồng và lại xé nó rách đôi, bọn trẻ ngạc nhiên: "Sao ông lại làm thế ạ, uổng quá!". Rồi lần này ông lại xé tiếp tờ 500.000 đồng, bọn trẻ chạy lại gần ông như muốn cản lại, chúng nói: "Trời ơi, uổng quá ông ơi, đừng xé nữa!" Ông không xé nữa và bảo chúng: "Là tiền giả thôi mà!" Bọn trẻ nghe vậy thì thở phào như trút hết nỗi tiếc nuối của chúng.
Ông cười và nói: "Khi ông xé tờ giấy, thì các cháu cảm thấy bình thường. Khi ông xé tờ 10.000 đồng, thì các cháu thấy tiếc. Khi ông xé tờ 500.000 đồng thì các cháu cảm thấy đau lòng. Và khi ông nói là tiền giả thì các cháu lại cảm thấy nhẹ nhõm như chẳng mất gì. Đó là vì giá trị của chúng!"
=> Bài học: Hãy trân trọng những giá trị mà ta đang có, đừng đánh mất nó trong sự ham muốn nhất thời mà sau này hối tiếc thì đã muộn.
linfung (02-03-2011)
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
Eric Walt
kaisama
Thiên Sứ Ánh Trăng
Wb_tU0tD4116
Bookmarks