+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 1 trên 1

Ðề tài: Những mẫu truyện ngắn

  1. Tham gia ngày
    Aug 2010
    Bài gởi
    38
    Cảm ơn
    3
    Được cảm ơn 11 lần trong 6 bài
    Rep Power
    0

    Những mẫu truyện ngắn

    Share/Bookmark



    NGUỜi BẠN
    Người chủ tiệm treo tấm bảng "Bán Chó Con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đo,ù có một cậu bé xuất hiện. "Chú bán mấy con chó này với giá bao nhiêu vậy?" cậu bé hỏi.
    Ông chủ trả lời "Khoảng từ $30 cho tới $50."
    Cậu bé móc trong túi ra một ít tiền lẻ. "Cháu có $2.37," cậu nói, "cháu có thể coi chúng được không?"
    Người chủ tiệm mỉm cười và huýt sáo. Từ trong cũi chạy ra chó mẹ Lady cùng với năm cái nắm lông be bé xinh xinh chạy theo. Một con chó con chạy cà nhắc lết theo sau. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào con chó nhỏ bị liệt chân đó "Con chó con này bị làm sao vậy?"
    Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y đã coi và nói rằng con chó con bị tật ở phần hông. Nó sẽ bị đi khập khiễng mãi mãi. Nó sẽ bị què mãi mãi. Đứa bé rất xúc động. "Cháu muốn mua con chó con đó."
    Người chủ nói rằng "Chắc là cháu không muốn mua con chó đó đâu, còn nếu cháu muốn nó thì chú sẽ cho cháu luôn."
    Cậu bé nổi giận. Cậu nhìn thẳng vào mắt của người chủ, và nói rằng "Cháu không muốn chú cho cháu con chó con đó. Nó xứng đáng như bất kỳ con nào khác và cháu sẽ trả cho chú đủ giá tiền cho nó. Thật ra, cháu sẽ đưa cho chú $2.37 bây giờ và 50cent mỗi tháng cho đến khi cháu trả đủ số tiền."
    Người chủ phản đối "Cháu đâu có muốn mua con chó đó. Nó sẽ chẳng bao giờ có thể chạy được và chơi với cháu như những con chó con khác."
    Nghe vậy, cậu bé cúi xuống và kéo ống quần lên để lộ ra một chân bị vặn vẹo, teo quắt và phải có hệ thống thanh giằng chống đỡ. Cậu nhìn lên người chủ và nói rất khẽ "Vâng, cháu cũng không có chạy được, và con chó nhỏ đó cần một người có thể hiểu được nó!"
    :Rose:
    Trong công viên, trên ghế dài gần sân chơi thể thao, người phụ nữ ngồi cạnh người đàn ông.
    - Con trai tôi kìa - Người phụ nữ nói và bà chỉ một cậu bé mặc áo đỏ đang chơi cầu trượt.
    - Nó xinh thật - Người đàn ông cười, rồi nói - Còn kia là con gái tôi. Cháu mặc chiếc váy màu trắng và đang đi xe đạp. - Rối ông nhìn đồng hồ, cất tiếng gọi cô con gái - Melissa, đến giờ về rồi !

    Cô bé vòi vĩnh :
    - Năm phút nữa thôi bố nhé ! Chỉ năm phút thôi mà !
    Ông bố gật đầu và Melissa tiếp tục chạy xe một cách thích thú. Năm phút trôi qua và ông lại gọi con. Lại một lần nữa Melissa nài nỉ :
    - Bố ơi, năm phút nữa nhé !
    Ông bố cười rộng lượng. Người phụ nữ ngồi cạnh cũng mỉm cười và khen ông :
    - Anh đúng là một ông bố dễ tính và kiên nhẫn.
    Người đàn ông cười thật buồn và kể :
    - Con trai lớn của tôi, Tommy, đã mất trong một tai nạn giao thông vào năm ngoái khi đang tập xe ở gần đây. Tôi chưa bao giờ có nhiều thời gian dành cho cháu dù chỉ là năm phút. Tôi không bao giờ muốn lập lại lỗi lầm đó với Melissa. Melissa nghĩ là cháu có thêm năm phút để chạy xe, nhưng thực sự thì tôi mới là người có thêm năm phút để nhìn cháu chơi đùa.
    Cuộc sống là tạo ra những khoảnh khắc hạnh phúc cho chính mình. Vậy niềm hạnh phúc nhất của bạn là gì ? Hãy dành năm phút mỗi ngày cho người mà bạn thương yêu. Hãy tin rằng điều đó cũng sẽ đem lại hạnh phúc cho chính bạn...
    :Rose:
    Ông không thể nào quên được cái ngày đứa con trai đầu lòng của ông suýt bị tai nạn nghiêm trọng. Nó chỉ mới biết lái xe nên tay lái chưa vững và chính điều này đã khiến ông thêm lo lắng.


    Ngay ngày hôm sau, nó xin phép ông ra ngoài. Ông bảo: “Con lái xe cẩn thận đấy!”. Nó quay lại nhìn cha tỏ vẻ chán nản và hỏi: “Sao cha cứ chỉ nói mỗi một câu thôi?”. “Nói cái gì?”. “Thì lái xe cẩn thận. Cứ như là cha không tin tưởng con vậy”.

    Ông giải thích: “Không phải đâu con trai. Không phải như thế đâu. Đó chỉ là cách cha muốn nói “cha yêu con” mà thôi”.

    Nhưng nó vẫn không đồng ý: “Vâng, nếu như cha muốn nói cha yêu con, cha cứ nói ra. Cha nói cách đó, con không thể liên tưởng được”.

    Ông ngập ngừng: “Nhưng, nếu như lúc ấy có mặt bạn con thì sao? Nếu cha nói “cha yêu con”, có thể con sẽ ngại ngùng”.

    “Trong trường hợp này, cha hãy đặt bàn tay lên chỗ tim và con cũng sẽ làm giống như thế”- nó đề nghị.

    Ông xúc động vì con trai ông muốn biểu hiện tình yêu của nó. Ông nói: “Cha con mình thỏa thuận thế nhé!”.

    Mấy hôm sau, nó lại chuẩn bị đi ra ngoài, lần này có một người bạn đi cùng. Nó hỏi ông: “Cha cho con mượn chìa khóa xe nhé?”.

    Ông trả lời: “Được. Con đi đâu vậy?”.

    - “Con ra phố”.

    Ông đưa chìa khóa xe cho nó và bảo: “Con này, con đi chơi vui vẻ nhé!”. Ông nhẹ nhàng đặt bàn tay lên ngực chỗ gần trái tim. Nó cũng làm như thế. “Chắc chắn rồi cha ơi!”.

    Ông nháy mắt với con. Nó quay lại phía ông và thầm thì: “Nháy mắt không nằm trong thỏa thuận giữa cha và con đâu đấy”. Nói rồi, nó nhanh nhẹn quay đi.

    Nổ máy xe, nó nói: “Cha ơi, cha hãy nhìn đây”. Và nó nháy mắt...
    :Rose:
    Đây là một câu chuyện cảm động từ một trận động đất lớn tại Mỹ năm 1989. Cơn chấn động chết người này đã làm nhiều người tử vong chỉ trong chưa đầy bốn phút.

    Trong cơn hỗn loạn của trận động đất, có một người cha đang chạy xe đến trường để đón con trai mình. Khi ông tới nơi thì ngôi trường đã tan thành bình địa.

    Đứng quan sát những gì còn sót lại của ngôi trường, người cha nhớ lại lời hứa với con trai: “Dù có xảy ra chuyện gì đi nữa, cha vẫn sẽ luôn bên con”. Nước mắt bắt đầu trào ra từ khóe mắt ông. Cảnh vật sao trông vô vọng quá, nhưng ông không thể thất hứa với con được. Nhớ phòng học của con trai nằm ở cuối góc bên phải của ngôi trường, ông vội chạy tới và bắt đầu đào bới đống đổ nát.

    Khi ông đang đào, những người cha người mẹ đau khổ khác cũng vừa chạy đến kêu gào thảm thiết: “Trời ơi con trai tôi!”, “Ôi con gái của tôi!”. Họ vừa cố kéo người cha ra khỏi đống đổ nát vừa nói: “Đã quá trễ rồi!”, “Chúng chết cả rồi!”, “Ông không thể làm gì được nữa đâu!”, “Về nhà đi!”. Ngay đến viên cảnh sát và người lính cứu hỏa cũng khuyên ông tốt hơn hết là nên về nhà. Ông nói với những người đã ngăn cản mình: “Mọi người có tính giúp tôi không?”. Họ không trả lời ông và ông lại tiếp tục đào bới, quăng từng viên gạch ra ngoài để cứu con trai mình.

    Người đàn ông này cứ đào bới như thế suốt tám tiếng đồng hồ, rồi 12 tiếng, rồi 24 tiếng và rồi đến 36 tiếng. Cuối cùng, ở tiếng thứ 38, khi ông đẩy được viên đá lớn nhất ra ngoài, ông nghe giọng nói của con trai. Ông thét gọi tên con “Armand!” và có tiếng trả lời ông: “Có phải cha không? Con đây nè cha!”.

    Rồi cậu bé nói thêm: “Con bảo mấy bạn đừng lo lắng. Con nói với tụi nó nếu cha còn sống, nhất định cha sẽ tới cứu con và khi cha cứu con, tụi nó cũng sẽ được cứu. Cha đã từng hứa với con “dù có xảy ra chuyện gì đi nữa, cha sẽ vẫn luôn bên con!” và cha đã ở đây. Cha đã giữ lời!”

    View more random threads same category:

     

  2. Cảm ơn [C]indy_[P]oo vì bài viết:

    eveeret (28-08-2010)

+ Trả Lời Ðề Tài

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Chủ đề giống nhau

  1. Truyện Kinh Dị-Tiếng Gào Trong Đêm-Nguồn=Truyện Việt.com
    By Cross Fusion in forum Thế giới văn thơ
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 02-12-2008, 07:37 AM
  2. Truyền thuyết Tam Quốc chí (Tam Quốc ngoại truyện)
    By ladloveluffy in forum Truyện- Tiểu thuyết
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 26-06-2008, 04:21 AM

Visitors found this page by searching for:

câu chuyện ngắn dành cho thám tử

truyện ngắn bố và con

cac mau truyen ngan the hien tinh dan chu

truyen ngan tam hon

cac mau truyen ngan

mẫu truyện ngắn dành cho bé

Dien Dan

Members who have read this thread : 1

Actions : (View-Readers)

  1. Vôdanh

Tags for this Thread

Bookmarks

Quuyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời bài viết
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết