trích từ blog của bạn mình ^^, đại khái là thấy cũng hay nên cho vào đây luôn

___________

Một cánh cửa đóng lại, sẽ có cánh cửa khác mở ra… Hạnh phúc đã không còn thì ta có níu kéo nó cũng không được, thì đi tìm cho mình một hạnh phúc khác. Đôi khi, ta đi tìm cái hạnh phúc ảo tưởng đâu quá xa xôi tận chân trời nào đó mà có lẽ ta phải đi cả chặn đường dài để rồi chẳng được gì…
Rồi đôi khi, hạnh phúc bên ta mà ta lại không bao giờ cảm nhận được…
như cái nhìn từ xa rồi mỉm cười của người ấy…

Riêng tôi, hạnh phúc đối với tôi nó thay đổi theo cảm xúc và thời gian… Có lúc tôi cảm thấy chỉ một mình sống trong một làng quê thơ mộng đâu đó ở những ngội đồi miền Nam nước Pháp đẹp như tranh vẽ, sống một cuộc sống tươi tắn với thiên nhiên và tràn đầy sức sống với mọi người xung quanh…


Có lúc nghĩ hạnh phúc là tôi phải sống trong một biệt thự rộng lớn với những đồ vật mạ vàng cùng những kiến trúc hào nhóang xa hoa, xung quanh có người hầu kẻ hạ và vô vàng gái đẹp, theo cách đúng tôi gọi, kề cận mình, sống một cuộc sống buôn thả và hưởng thụ hết những lạc thú trên đời…

Nhưng tất cả đó chỉ là trước đây, lúc tôi chỉ mới là thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch và chẳng có ý thức gì về cái cuộc sống màu đen xung quanh mình. Tôi cũng không dám nói bây giờ tôi sành đời, thật sự vậy, tôi chỉ mới chập chững bước thôi. Trở lại, hạnh phúc đối với tôi giờ đây là một tình cảm tôi muốn cho đi, tôi muốn cho đi sự quan tâm, sự thương mến của mình đến một người, và tôi cũng muốn được cho lại.
Cuộc sống là thế đấy, tôi ích kỷ nhỉ…

Tôi từng suy nghĩ thế này, “cứ chờ đợi, rồi cơ hội sẽ đến”… nó đúng đấy, tôi khẳn định thế… nhưng chỉ đúng trong vài trường hợp… và rồi có một người, một người tôi quen biết trên mạng nhưng sau khi giao tiếp thì quả thật tôi xem anh ấy như là một người anh của mình rồi, chuyện anh ấy tôi sẽ kể sau, anh nói với tôi thế này “tại sao em không tạo cơ hội ra cho chính mình”… câu đó làm tôi suy nghĩ khá nhiều, cũng đúng tại sao mình không tạo cơ hội ra cho chính mình.

Tôi nhiều khi từng mơ mộng khi tôi nói : “I love you” và bên kia sẽ nói lại “I love you too” theo đúng cái nghĩa đen của nó…Chỉ thế thôi. “Yêu là chết trong lòng một ít” nếu tôi không làm thì hình như là Xuân Diệu, nếu có sai thì thứ lỗi, đúng, vì cũng như nói ở trên, yêu là cho đi cái cảm xúc của mình, cho đi một phần linh hồn mình để cho người đó có thể cảm nhận được.

Đôi lúc, con người ta cũng đắm chìm trong cơn khát của tình yêu, ta cho đi hết, cho đi tất cả, cho đi cuộc sống, cho đi tình cảm, cho đi cả thế giới này nếu được chỉ để thấy người đó nở một nụ cười, vui thật đúng không… nhưng tôi từng là người như vậy, tôi từng cho đi mọi thứ mình có vì một người con gái, nhưng rồi em đi. Tôi nhắc lại đây không phải là để thấy mình là một con người đau khổ, tôi chỉ muốn nói rằng tôi từng như thế.

Nhưng giờ đây, khỏang trống trong con người tôi, như cái hố sâu đang dần chím trọn cả linh hồn này. Cái vết rách trong tim quá đổi lớn đến độ có lẽ thời gian cũng khó mà chữa khỏi. Và rồi, ngày tôi gặp được một hạnh phúc mới… Tôi muốn cho đi nhiều lắm để người đó có thể hiểu rằng tôi muốn được bên người đó đến nhường nào, nhưng quả thật nghĩ tới chuyện đó thì đâu đó trong tìm thức vẫn như có cái nỗi ám ảnh tôi rằng, tôi sẽ lại thất vọng. Linh hồn và con tim không thể chịu nỗi thêm một khỏang trống hay vết thương nào nữa. [noi' hoi wa']
Nó dẫn tôi tới con đường của một người hèn nhát


View more random threads same category: