Nhiều người ngạc nhiên khi thấy con lớn nhanh, trong chiều cao và cân nặng. Nhưng cha lại có cùng nỗi ngạc nhiên đó khi cha nhìn vào dôi bàn chân con. Dôi bàn chân ngon như bìa dậu. Chúng đổi thay từng ngày. Ừ, sự đổi thay đáng kinh ngạc, sự lớn lên trước của đôi bàn chân cũng là đúng thôi. Nếu con đang lớn mà đôi bàn chân khong kịp lớn, thì trọng tâm sẽ lệch ra khỏi mặt chân đế và con sẽ ngã lăn kềnh ư?
Có lúc, vì một lẽ gì đó mà con người không đứng vững trên đôi bàn chân mình được. Thì lúc ấy,thật buồn .Là xác người nằm chết trên đồi quê hương, là tai nạn giao thông trren đường đi tới, là già yếu, và đôi khi là một nỗi khổ đau nào đó làm cho ta không đứng lên nổi.
Như chiều nay về quê nhà, thấy mẹ ta đang chống gậy lần ra ngõ. Bệnh tật, tuổi tác làm lệch lưng người.
Ở quê tôi người ta gọi cây gậy là cây cậy. Chống gậy là chống cậy. Tôi nghĩ đây là dấu tích ngữ âm cổ còn sót lại. Khởi đầu nó là cậy trong nhờ cậy. Người ta phải cậy nhờ một vật hình cây nên gọi là cây cậy. Về sau biến dỏi thành gậy cũng giống như sự biến đổi ngữ âm lịch sử từ /k/ sang /g/ của 1 số từ khác nữa, như các – gác ( Khuê Văn các- Gác Khuê Văn), kiếm – gươm, trốc cúi - đầu gối,…
Giá mà ta luôn được ở bên cạnh mẹ. Mẹ vịn vai ta để đứng lên, để đi lại. Lúc đó ta chính là cây cậy của mẹ. Nhưng, có một điều tưởng như nghịch lí : mẹ, cũng chính là cây cậy của ta. Ví như khi ta bị ai đó làm đau, ta chạy về khóc với bà, với mẹ. Ấy là khi bà và mẹ chính là chiếc cậy của ta. Lớn rùi mà khi buồn khổ ta vẫn chạy về nương tựa người. Mỗi người là chiếc gậy của nhau mà. Người già nương tựa người trẻ ở sức lực, tài chính. Người trẻ nương tựa người già ở tình cảm, tinh thần, huyết thống từ trường tâm linh.
Vì sao trong đám tang cha mẹ, ta phải chống gậy? Thật dễ hiểu vì ta vừa mất đi chiếc gậy là điểm tựa mẹ cha. Ta làm sao hok đứng vững nổi nếu như ta không tựa vào một chiếc gậy khác . Là chiếc gậy trúc nếu mất cha. Là chiếc gậy vông nếu mất mẹ. Chiếc gậy đó phải cao tới tim ta. Nó đang thay mẹ cha chống đỡ cho cho trái tim đau khổ của ta đó. Cánh chim cũng phải có đôi. Ngay cả tình yêu gái trai cũng chính là sứ giả dể đưa người đến nương tựa bên người, bởi mọi sự nương tựa đã có dường như không là đủ.
Hãy là chiếc gậy của nhau, trong những phút giây bình thường nhất. Trong lớp học, trong gia đình, ngoài xã hội. Nếu như bạn nghĩ tôi nói những lời này là cũ kĩ, thì này bạn, hãy thử hát cùng lời ca của nhóm “cuộc sống Phương Tây” (westlife) bạn nhé:
When I am down and oh my soul, so weary
When troubles come and my heart burden be,
Then I am still and wait here in the silence,
Until you come and sit a while with me.
You raise me up, so I can stand on mountains,
You raise me up, to walk on stormy seas,
I am strong, when I am on your shoulders,
You raise me up to more than I can be.Đoàn Công Lê Huy(miki đánh máy)
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
There are no names to display.
Bookmarks